Edit:Lune Đoàn Chước lái chiếc xe ba gác tiến vào một khu chung cư dành cho giới nhà giàu. Khi trông thấy chiếc xe cũ nát kia, ánh mắt của bảo vệ nhìn hai người họ trở nên khác lạ. Có điều xưa nay Đoàn Chước chẳng bao giờ quan tâm đến ánh mắt của…
Edit: Lune Chuyện Quý Miên thích Mục Ngữ Mạn trở thành trò cười cho đám mất nết, có điều Đoàn Chước vẫn “tử tế” lắm, dặn Tôn Tề không được kể chuyện này cho Mục Ngữ Mạn. Cười thì cười, nhưng anh không đến mức coi tình cảm của Quý Miên là trò đùa. Quý…
Edit: Lune Chẳng biết tại sao, từ ngày hôm đó Đoàn Chước lại chịu ban phát lòng tốt ít ỏi của mình, thỉnh thoảng bớt thời gian dạy Quý Miên. Bản tính anh vốn phóng túng, thích làm theo ý mình, sự thay đổi này quả thực là một kỳ tích. Vì vậy theo thời…
Edit: Lune Đoàn Chước không muốn dạy, thế nên trong vài tuần sau đó, danh sách tác phẩm điêu khắc gỗ của Quý Miên đã vinh dự được bổ sung thêm mười ba “củ khoai tây” nữa, củ nào củ nấy đều được đánh bóng nhẵn nhụi. Kỹ năng khác của Quý Miên không thấy…
Edit: Lune Quý Miên đứng trước cửa nhà của Mục Ngữ Mạn, gõ cửa. Giọng nữ trong trẻo truyền ra: “Chờ chút!” Nửa phút sau, cánh cửa trước mặt Quý Miên mở ra. “Chị Ngữ Mạn.” “Quý Miên đấy à.” Mục Ngữ Mạn cười nghiêng người sang, mời cậu vào nhà. Cô không bất ngờ…
Edit: Lune Giữa trưa ngày hôm sau, cửa phòng Quý Miên lại bị gõ. Mở cửa ra, vẫn là Đoàn Chước, vẫn là hai chữ ngắn gọn kia —”Xuống đây.” Quý Miên ngoan ngoãn đi theo xuống dưới. Lần này, trong phòng Đoàn Chước không có người khác. “Chị Ngữ Mạn không ở đây ạ?”…
Edit: Lune Chớp mắt đã gần Tết. Tôn Tề và những “đàn em” khác của Đoàn Chước đều đã về quê ăn Tết. Quý Miên không có khái niệm về Tết, mà “Quý Miên” cũng chưa từng trải qua dịp này trong mười mấy năm qua. Theo những thường thức mà “Quý Miên” để lại…
Edit: Lune Quý Miên cứ thế ở lại. Cái giá phải trả là tóc cậu đã thành đầu đinh, nhưng được cái là đầu đinh vẫn đẹp trai lắm. Cậu làm việc cho Đoàn Chước, hay nói đúng hơn là làm việc cho “Đại ca” cậu. Đại ca bảo cậu làm gì thì Quý Miên…
Edit – Beta: Lune Quý Miên ngồi trên bậc thang trước cửa phòng ở tầng hai, chờ Đoàn Chước về. Chờ từ sáng sớm đến giữa trưa, chờ đến lúc cái bụng rỗng của cậu bắt đầu réo rồi mà vẫn chưa thấy anh về. Túi cậu còn vài đồng xu, muốn xuống dưới mua…
Edit – Beta: Lune Quý Miên nhận lấy chén canh gà mà Mục Ngữ Mạn đưa cho. Canh gà thơm nức, thịt gà được chế biến khéo léo, vừa mềm vừa trơn. Cậu uống một ngụm, canh nóng hổi chảy vào bụng, cậu mới nhận ra không biết từ lúc nào mình đã đói đến mức không…