Edit: Lune 【Lập đội trái phép, bắt hết cho tôi, bắt hết!】 【Hứa Tri Nam, có phải ngay từ đầu anh đã để ý bé xinh đẹp kia rồi không? Lúc trước anh từ chối người khác đã nói gì ấy nhỉ? Không bao giờ lập đội, không bao giờ kéo người khác, không bao…
Edit: Lune Lúc Nha Thấu mơ mơ màng màng tỉnh dậy thì thấy xà nhà bằng gỗ. Đôi mắt lam đầy vẻ mơ màng sau khi ngủ dậy, cậu mở mắt nhìn như thế hồi lâu, mãi tới khi 001 không nhìn nổi nữa mới lên tiếng gọi:【Ký chủ, dậy đi.】 “À à…” Có điều…
Edit: Lune 【Giờ có phải ban ngày đâu? Đỗ Nguyên Tu, anh nằm mơ giữa ban ngày đấy à? Miệng vợ tui cho anh hôn được chắc?】 【Hôn đi hôn nhanh lên! Hôn cho môi bé con ướt nhẹp sưng luôn! Nếu không với tính cách của bé con thì đợi nhỏ phản ứng lại…
Edit: Lune Những bông hoa giả nở rộ ven đường chẳng có chút cảm giác thật nào cả, dưới ánh trăng lành lạnh, hết đóa này đến đóa khác trải dài cả một đường. Nha Thấu cắn môi dưới, không khống chế được mà lùi lại một bước. Bão bình luận trong phòng livestream vẫn…
Edit: Lune Có gió thổi qua, Nha Thấu vô thức siết chặt tay lại, cảm giác trán mình lại bắt đầu toát mồ hôi. Ngoài trán ra thì sau lưng cũng đầy mồ hôi lạnh, như kiểu cả người mới vớt từ trong nước ra vậy. Cảm giác căng thẳng lần này khác hẳn với…
Đỗ Nguyên Tu đánh nhau với Đỗ Vọng Tân, còn bị hắn khóa cửa nhốt trong nhà, mãi đến khi có người đi ngang qua hắn mới ra ngoài được. Khóa trái là chuyện nhỏ, Đỗ Vọng Tân chạy đi tìm Nha Nha của hắn không rõ mục đích mới là chuyện lớn. Ai biết…
Đỗ Bạc Xuyên đứng bên ngoài gõ cửa, Nha Thấu lấy đầu gối đẩy tay Đỗ Vọng Tân ra hiệu cho hắn đi trốn đi, thấy hắn không chịu nhúc nhích thì bắt đầu sốt ruột. Nước mắt vẫn còn dính vệt trên mặt, đuôi mắt đỏ bừng, nhỏ giọng thúc giục hắn mau trốn…
Thật ra Nha Thấu không kén ăn lắm, hơn nữa Đỗ Vọng Tân còn lấy hết cả đũa với thìa đi rồi nên toàn bộ quá trình đều rất thuận lợi. Có lúc đút nhanh quá không kịp nuốt, cậu sẽ ưm ưm bảo hắn chậm lại một chút. Đầu lưỡi đỏ tươi ướt át…
Hôm qua nhóm thiếu niên thức đêm trông coi linh đường nên sáng được cho về nghỉ ngơi. Chẳng qua tới giờ ăn trưa lại thấy mỗi Đỗ Nguyên Tu với Đỗ Bạc Xuyên đến chứ không thấy nhóc con mắt lam kia đâu. Giữa tiếng ồn ào xung quanh, đôi mắt ướt át như…
Edit: Lune “Em buồn ngủ quá, muốn về đi ngủ.” Lúc nói lời này, mấy ngón tay của cậu quíu vào với nhau, môi mím lại, mắt thì liếc sang một bên. Thật ra cậu không thấy buồn ngủ lắm, đơn giản là vì cảm thấy bầu không khí hơi là lạ nên mới nói…