Edit: Lune Cái tát của Đỗ Nguyên Tu quả thực khiến người ta không ngờ tới. 【Đỗ Nguyên Tu, vì cái tát này nên tôi tuyên bố thấy anh vừa mắt hơn một tí, nhưng chỉ một tí thôi!】 【Tưởng bảo nến không tắt, đèn trường minh không tắt thì ma quỷ không vào được?…
Edit: Lune Trong lúc trông coi linh đường không ai nói chuyện, Đỗ Bạc Xuyên thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên kiểm tra tình trạng nến với hương. Chữ “Điện” màu đen trắng trên tường, cỗ quan tài băng đặt ở giữa cùng tiếng Chú Đại Bi vang khắp linh đường, tất cả đều mang…
Edit: Lune Trong linh đường, tiếng Chú Đại Bi át cả tiếng khóc lẫn tiếng lẩm nhẩm làm lễ của thầy cúng, bầu không khí nặng nề đến mức chỉ cần bước vào là sẽ rơi nước mắt. Trong khi đó thời tiết bên ngoài lại rất quang đãng, người đến viếng nói cười rôm…
Edit: Lune “Chào cậu, tôi là Lâm Nam.” Bàn tay của người đàn ông trước mặt rất đẹp, khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài hơi cong. Mà ác ý nhằm vào mình cũng rất lớn. Đỗ Vọng Tân giương mắt nhìn, cũng duỗi một tay ra: “Chào anh, tôi là Đỗ Vọng Tân.”…
Edit: Lune Trong giấc mơ chập chờn, trán Nha Thấu đẫm mồ hôi thấm ướt cả tóc mai. 001 nghe tiếng động bên ngoài mà sốt ruột không biết làm sao, còn Nha Thấu thì hệt như bị bóng đè, gọi kiểu gì cũng không mở mắt ra được. Rõ ràng ý thức đã tỉnh…
Edit: Lune Cái người đêm qua còn hung dữ với người ta giờ lại cúi đầu hỏi ý kiến của người ta. Ngay cả bản thân Đỗ Nguyên Tu cũng không nhận ra thái độ của mình với Nha Thấu đã dịu dàng hơn rất nhiều. Hắn vừa tới nhà, trong phòng bếp vẫn còn…
Edit: Lune Người giấy vây quanh, còn cả “Kim đồng” bám trên chỗ công tắc đèn nữa, cảnh tượng kinh dị khiến An Vận Thông sợ đến nỗi cả người lảo đảo, tay chân lạnh buốt. Con “Kim đồng” bé kia khác hẳn với đám người giấy xung quanh, mặt nó màu đỏ tươi, lúc…
Edit: Lune Xung quanh tối om, chỉ có ánh đèn le lói ở xa xa. Tiếng cười hì hì trong bóng tối nghe rõ rợn người, Nha Thấu nổi hết cả da gà, nhưng khi nhìn lại lần nữa thì thấy người giấy vẫn nằm bất động trên mặt đất. Là một dạng người giấy…
Trông bộ dạng tập trung ăn cơm của Đỗ Nguyên Tu thì đúng là không nhận ra được hắn đang nghĩ như thế. Nha Thấu liếc hắn mấy lần, sợ mất mật. “Nhìn gì thế?” Đỗ Nguyên Tu ngẩng đầu lên. Nha Thấu lập tức đáp: “Em muốn chờ anh ăn xong rồi cùng đến…
Đỗ Nguyên Tu cảm giác tim mình đập nhanh như điên, cơn run rẩy từ lúc bé góa phụ này hôn lên vẫn chưa biến mất, cứ như từng đợt sóng vỗ vào bờ, cuốn trôi sạch những dấu vết hắn đã khắc trên bờ cát. Hắn nhìn đôi môi đỏ mọng khi khép lúc…