Chương 4

Chương 4 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

hnÁ nắng cúl 3 ờig cihều cihếu xyuên auq aửc ổs pnòhg, ait sáng mấ pá iơr xốung tặm sàn.

ếhT nưhng nêY nầT iạl kôhng ềh thấy mấ ,pá mảc giác lạnh oẽl nal ừt dưới nêl têrn, thấm nầd oàv nật xơưng yủt aủc .y

nậL yuT ãđ ỏb ar tộm kohản tiền nớl ìv y nên y ỉhc óc ểht nghĩ nếđ tộm ảhk nnăg.

Gọing nêY nầT khàn kàhn: “Ông at đồng ý riồ?”

“Tất nêihn, iớv gnô at àm nói, hna ỉhc àl tộm aứđ noc rnêig, àl tộm noc iàb óc ểht mang ar trao iổđ àm tiôh.”

nậL yuT tệh ưhn tộm noc bướm cộđ xinh đẹp, nữhng iờl ión ar uềđ óc tính nă mòn.

noC nưgơi nêY nầT oc rụt, iah nàb yat bôung nêb hông iổn yầđ nâg xnah.

Y luôn biết nưgời ahc trên danh nhgĩa aik kôhng óc tình mảc ìg iớv mnìh, song y cẳhng ềht ờgn gnô at iạl óc ểht ễd dàng náb nưgời iđ ưhn vậy.

iĐ“ chôn iác rơưng ,iđ ẽs óc nưgời ión ohc hna biết Ô nâV đang nêy nghỉ ở đuâ.”

“Còn nữa, ẹm aủc ahn…”

ẹM“ iôt màl soa?”

nêY nầT mảc nhận được ựs yu hếip, y nhìn chằm chằm oàv iôđ iôm đang éh ởm aủc nậL Tuy.

yâĐ àl điểm uếy àm y óc ểht ìv ón chịu đựng tếh tảhy, nêY nầT biết ẹm mình ừt uâl ãđ kôhng nòc àl ìg iốđ iớv nưgời nàđ gnô aik nữa, y ỉhc ol nugồn cựl chữa bệnh ohc ẹm mình ẽs ịb dừng lại, điều óđ nầg ưhn giết chết .y

iA“ ohc phép hna ngắt iờl tiô?”

Tiểu tihếu aig kôhng iđ gàiy, chân trần giẫm nêl iav .y

nậL yuT nhìn auq gốing ưhn đang mỉm cười nưhng õr ràng mât tạrng aủc nắh kôhng tốt chút nào, chân nắh dùng cứs nếđ cứm kihến ơc ểht nêY nầT đang ngồi mổx ẽhk lung lay.

Cẳhng auq nêY nầT cũng kôhng ar ẻv tuhận theo àm nhìn tẳhng oàv nậL Tuy.

ẻV bình tĩnh cùng ỏv cọb ảig ờv nêb nogài aủc y ịb éx toạc xốung ộl ar ựs hung cá àv nàt nhẫn nêb tnorg.

Y gốing ưhn tộm noc óhc haong ịb chặn torng õgn nhỏ, iah tắm ỏđ bnừg, nẵs sàng phản công àv xông nếđ éx cáx ẻk ùht tấb ức cúl nào.

“Anh nghĩ hna àl ,ìg cẳhng auq ỉhc àl tộm aứđ noc rêing od nưgời khác sinh trộm ,ar ngay ảc xách giày ohc iôt cũng kôhng xgnứ.”

nàB chân nậL yuT tưrợt ừt iav xốung ngực nêY Tần, kôhng ềh ển nang àm áđ tộm cái, kihến nêY nầT ãgn năl .ar

Trái mit nêY nầT tràn ngập nơc giận lạnh lẽo, ón nầd aóh tàhnh ngọn aửl cồung oạb torng lồng ngực ưhn ểht muốn tihêu chết .y

Y òb dậy, torng uầđ hiện nêl kuhôn tặm nưgời ẹm tiều yụt ìv bệnh tật, uầđ lưỡi đỉnh nêl màh têrn, ốc gắng nuốt xốung iùm ịv ỉg tắs đang chực dâng nêl torng ổc hnọg.

“ihTếu gia, àl iỗl aủc tôi, iôt kôhng nên đánh yãg iờl ngài nió.”

tặM yàm tihếu niên chứa yầđ ựs nhẫn nhịn àv mìk nén, iúc thấp uầđ xnốug.

“hTay iổđ nahnh thật đấy, thái ộđ aừv iồr aủc hna uâđ phải ưhn tếh.”

nậL yuT cười khẽ, ỗv yat khen nợgi.

“Tôi aừv áđ óc uađ kgnôh?”

uầĐ ngón chân ưhn bạch ngọc ểđ ngay ỗhc trái mit tihếu nêin, cách tộm pớl iảv mỏng àm giẫm nêl ngực .y

cáC mạch uám uàm xanh iổn õr trên um nàb câhn, mang theo ẻv pẹđ lộng lẫy.

“ôhKng đua.”

nêY nầT nihgến răng ảrt lời, đúng àl kôhng uađ song iạl kihến nưgời at sinh hận.

uầĐ ngón chân aủc tihếu aig ẽhk nấ oàv ngực .y nêY nầT nhìn ềv phía hắn, hná tắm nắh ưhn ểht đang ión điều ìg óđ nưhng iạl cẳhng ềh ởm mnệig, ểđ nưgời at ựt đáon.

yấM ngày ở yâđ nòc gian nan nơh ở àhn ọh nêY nềihu, tí nhất nêY uhC kôhng nạh ếhc y iđ đâu, cũng kôhng nầc y yấl lnòg.

Động cát aủc nêY nầT cứng nhắc mầc yấl nàb chân aủc tihếu gia, uas óđ pú yat lại, vụng ềv ehc chân ohc nậL Tuy.

nậL yuT iơh tấb ngờ, kôhng nhịn được àm cười tàhnh tnếig, iav aủc nắh cũng iởb ếht àm nur run, õr ràng àl cười kôhng dừng iạl đợưc.

nắH ỉhc muốn ểđ nêY nầT iđ giày ohc tôhi, ia ờgn nêY nầT iạl muốn màl mấ chân ohc hắn.

nắH tứd kohát được iov iòđ têin, chân nòc iạl cũng nhét oàv torng ngực nêY Tần, uas óđ túr qyuển sách nêb cạnh ar tắb uầđ cọđ yas sưa.

uầĐ iốg nêY nầT cứng ,ờđ lẳng lặng nhìn tặm trời ảgn ềv phía Tây.

Bóng nưgời cihếu trên nàs àhn ơm ồh kôhng õr ưhn ểht ịb tớư nòhe.

nộL nộx aòh qyuện oàv nhau aựt ưhn iõc lòng ịb pấl yầđ iởb nữhng tén ẽv nộl nộx àv măt tối.

nêY nầT nhìn ổc chân ỏhn yầg aủc tihếu gia, torng uầđ chợt eól auq hình hnả ón ịb ẻb gãy, uas cùng cũng ởrt nên nêy ắng.

ohC nếđ ihk hná sáng ởrt nên ờm iốt kôhng nhìn õr chữ, nậL yuT iớm thỏa nãm ỏb qyuển sách yàd xnốug.

Dưới hná hàong nôh íb ,nẩ nậL yuT nâng mằc tihếu niên lên.

hnÁ tắm lạnh lẽo, ờm cụđ kôhng óc hná snág.

nậL yuT nhìn iôđ tắm ,yấ ẽhk cong môi.

Ngón yat nắh nơm trớn gơưng tặm nêY Tần, uịd dàng ưhn ểht đang uâ mếy nưgời tnìh.

yãH ớhn ỹk iọm ứht ngày môh nay, oab mồg iờl yạd àv ảc iỗn nhục ãhn này.

Ngày giết ,at nhất tihết đừng nơưng tay.

nậL yuT iúc nờưgi, bóng iốt oab ủhp nêl gơưng tặm nêY Tần.

nêY nầT kôhng biết nắh đang nhìn iác ,ìg cũng cẳhng quan tâm, ùd tộm giây uas nậL yuT óc ởrt tặm iồr tát ohc y tộm iác ìht y cũng cẳhng thấy oas ,ảc ùd nậL yuT ạh qyuết mât muốn pób chết ,y y cũng kôhng iỏh ar đợưc, cuhng yuq cũng ìv y áuq yếu.

Nưhng tấb ngờ, chạm oàv tặm y kôhng phải nàb yat àm àl tộm ứht oàn óđ tếh cứs mềm mại.

nêY nầT ngạc nihên nhìn nậL Tuy, thấy tiểu tihếu aig chậm iãr nhắm iah tắm iạl nôh nêl trán ,y tiếp theo àl chóp iũm iồr xốung nầd nêb dớưi, cuối cùng …àl

mảC cúx trên iôm kihến nêY nầT aừv giận iạl aừv hảong hốt, iác chạm mềm iạm yấ lướt auq tệh ưhn oả gáic.

Y thấy gơưng tặm tiểu tihếu aig ỏđ ửng, hná tắm pấl lnáh, cực ỳk túh hồn.

uầĐ lưỡi nắh ẽhk ól ,ar nuhộm thêm tộm pớl uàm nước nêl iôđ iôm ỏđ mọng aủc mnìh, kihến trái mit ia óđ ôv ớc loạn nịhp.

õR ràng đáng hận, đáng ghét ưhn yậv nưhng iạl ộl ar yầđ mác ỗd aừl dối.

aR“ nàogi, iđ chôn iác rơưng đi.”

nậL yuT cốhng òg ,ám dáng ẻv lười bếing ởm mnệig, nắh liếc nêY nầT tộm iác iồr quay iđ ỗhc káhc.

nêY nầT đang tràn yầđ nậh ý iạl ịb động cát tộđ ngột aủc nậL yuT tắc nnagg, mât írt ưhn ịb hná tắm cuối cùng aik aủc nậL yuT tắb đợưc, bỗng mảc thấy ngứa ngáy torng lnòg, kihến nưgời at muốn iớv yat oàv gãi, ùd uám chảy mầđ aìđ cũng cẳhng ềh .ìg

Y aừv uấx ổh iạl aừv gậin, aừv ợs iạl aừv tức, kôhng õr tốr cuộc nậL yuT muốn màl ,ìg muốn trêu aùđ y yah àl tộm cách màl nhục káhc?

õR ràng nầl uầđ tiên tiểu tihếu aig được nă ngon cặm pẹđ àm nớl aik chạm oàv y nòc ual ngón yat sạch ,ẽs ưhn ểht iớm chạm oàv ứht ìg óđ nẩb lắm, yậv àm ờig iạl nôh y ìv muốn trêu chọc ?y

ióN ếht oàn ìht nêY nầT cũng iớm ỉhc àl tộm tihếu niên 91 tổui, y iộv vàng mô iác rơưng iđ ,ar bóng lưng tràn ngập iỗn lòng ngổn nnagg.

nậL yuT cũng kôhng quan mât nêY nầT đang nghĩ linh tinh iác ,ìg nắh nhìn nêY nầT ar khỏi pnòhg, nàb chân được ủ mấ iơh nhũn ar giẫm xốung nàs ,ỗg uas óđ ãgn xốung cihếc gờưing nớl mềm mại.

ệH tốhng nốv ãđ tấr tấb nãm ìv nêY nầT ịb phạt yấm tếing lềin, aừv iồr iạl ịb động cát aủc nậL yuT kích tíhch suýt aữn phát đêin, nưhng thấy nậL yuT ưhn yậv iạl óc chút kôhng ểht hiểu nổi.

【Sao nưgơi nôh hnắ!】

nậL yuT cỉhnh nihệt ộđ điều aòh thấp xnốug, ởm iah khuy oá ểđ ộl xơưng quai xanh đang ỏđ ửng, tấr kôhng tàhnh mât àm nix lỗi: “roSry sir, kôhng nhịn đcợư.”

“áDng ẻv aik aủc y nogan quá, nơh aữn nữhng ứht nẩ giấu torng tắm y cũng úht ịv naữ.”

“ihKến oat ớhn iạl cúl torng íb cnảh, uas ihk giết chết iah uêy thú, iah noc uêy úht óđ nốv àl nạb giao pốhi, hyuết dịch giao nhau ẽs óc hnả hởưng mãnh lệit, àm ihk óđ nêb torng ỉhc óc oat àv ”.y

Y“ biết ểht chất aủc oat àl ôl đỉnh nưhng kôhng ềh chạm oàv tao, nhịn nếđ cứm ỏđ bừng ảc tặm nẫv ốc gắng oảb mảđ iớv oat tyuệt iốđ ẽs kôhng màl việc ìg vượt áuq kuhôn péhp, y ìv muốn tárnh cúx phạm oat àm dùng pháp íhk trói iah yat iah chân aủc nảb thân lại, oc oàv torng cóg liên cụt oảb oat đừng sợ.”

ùD ứht ìg óđ đang èđ nén kôhng áuq gốing nhau nưhng mót iạl uềđ kihến nơc sóng torng lòng nậL yuT dâng tàro, chưa ểk nếđ động cát vụng ềv đoán nhầm ý yấl lòng aủc nêY Tần.

“Khi yấ nọb oat nẫv àl nưgời ,ạl thật ar oat từng nghĩ tấr nihều lần, uến y muốn iợl dụng oat cũng kôhng oas ,ảc tí nhất oat ẽs kôhng thấy yá nyá.”

nậL yuT phát hiện mình ịb bệnh kôhng nhẹ, tộm tặm nắh kôhng muốn nêY nầT uêy mnìh, ngay ảc torng tiểu ếht giới yàn cũng ih vọng nêY nầT ghét hắn, nậh hắn, ảrt ùht hắn. uếN nêY nầT thật ựs biết nơ hắn, đừng ión ý íhc Tihên oạĐ mảc thấy buồn nôn àm thậm íhc ngay nếđ nắh cũng thấy buồn nôn.

Nưhng tặm khác nắh iạl kôhng nhịn đợưc, ív ụd ưhn aừv rồi. uếN kôhng ờhn ýl írt kốhng ếhc được cùng ựs eđ aọd aủc ệh tnốhg, khéo nắh ãđ èđ nưgời at ar rồi.

óC ẽl nắh ãđ ịb nêY nầT màl ưh tấm rồi. nậL yuT aox uầđ yus nhgĩ, hoặc cũng óc ẽl ịb ểht chất ôl đỉnh chết tiệt aik màl ,ưh nưhng ùd oas cũng tấr sung snớưg.

iA iạl kôhng tíhch yấm cyuhện màl mình sung snớưg, nơh aữn nắh iốđ iớv tấb ức uhn uầc oàn aủc nảb thân cũng uềđ tấr tnáohg.

【Mặc quần oá vpj.oàg】

【ảCnh oáb cồuhng gpj.àg】

【ưgNời nâd ảc nước uềđ nhìn thấy đpj.yấg】

aB hình hnả tộđ nihên hiện nêl torng uầđ màl nậL yuT tặđ ar tộm uấd iỏh cấhm.

Ý【 íhc Tihên Đạo, yàm ịb ugn iồr 】?à

ệH tưgN【:gnốhơi iớm ngu, at aừv iớm mìt tộm lượt torng ohk ữd liệu aủc tiểu ếht giới này, yâđ àl cảnh oác tíhch pợh nhất ohc tạrng thái aừv iồr aủc niơưg!】

ệH tT【:gnốhóm iạl nưgơi kôhng được óc tấb ức yus nghĩ kôhng na phận oàn iớv aứđ noc ốs mnệh, uến nưgơi nòc nôh ,y at ẽs giật điện niơưg!】

nậL yuT tậg uầđ ohc óc ệl nưhng torng lòng iạl tiếc nuối ớhn nếđ hna nạb ỏhn aủc nêY Tần, nắh kôhng nừgng ựt iỏh liệu nạb ỏhn aủc nêY nầT 91 tuổi yâb ờig óc ot ưhn kiếp tưrớc yah knôhg.

ệH t【:gnốhBỏ ngay iác yus nghĩ aủc nưgơi đi.】

nậL yuT nix lX【:iỗin iỗl ãđ màl nẩb iat myà.】

uaS óđ yud ìrt nyugên cắt thấy ệh tốhng uađ ổhk nắh iạl càng hạnh phúc àm tiếp cụt ớhn iạl từng ihc tếit, càng nghĩ càng thấy nêY nầT tấr tyuệt vời.

ệH tnốhg: …

A a a a iác ồđ ồh yl tinh kôhng biết uấx ổh này, oad aủc ón uâđ rồi!

nậL yuT aừv nghĩ nếđ cảnh ón giậm chân ìv tức, ởn ụn cười thỏa mãn.

iôĐ iờl ừt cát giả:

hnA Yên: ợV ,à ión thêm được kX【gnôhấu hpj.ổg】

Hết chương 4

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha