Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi [Xuyên nhanh] - Thế giới 1: Ân oán thượng lưu - Chương 5
Thẩm Tung không quấy rầy cuộc trò chuyện giữa hai người nữa, dù sao ngày tháng họ phải chung sống còn dài. Hắn chỉ không hiểu lắm tại sao trợ lý luôn tinh nhanh khôn khéo của mình lại hơi sợ Trì Tiểu Thiên thôi.
Có điều Thẩm Tung không phải kiểu người nhất quyết phải hỏi cho bằng được đáp án: “Tiểu Thiên, chiều cháu phải về trường đúng không?”
Trì Tiểu Thiên vẫn nhớ chuyện hôm qua, hẳn là trong trường đã biết chuyện nhà cậu rồi nên cậu không muốn đến trường lắm, luôn cảm giác mọi người đều đang đợi để cười cợt cậu. Nhưng cậu không dám trốn học công khai ở trước mặt Thẩm Tung, cậu cúi đầu chần chờ một lúc rồi không mấy vui vẻ đáp: “Vâng.”
Chiều có tiết.
Là một giáo sư dạy Quốc văn cực kỳ nghiêm khắc.
Thẩm Tung nhìn thấu suy nghĩ của Trì Tiểu Thiên, hắn tiến lại gần Trì Tiểu Thiên, xoa mái tóc bông mềm của cậu: “Chú đưa cháu đến trường nhé? Sau này có chú làm chỗ dựa cho cháu.”
Trì Tiểu Thiên hơi bất ngờ, nhiều hơn nữa là cảm động.
Cậu ngước đôi mắt vẫn còn sưng đỏ lên, vẻ mặt đầy yêu thương lẫn kính trọng: “Chú.”
Thẩm Tung mỉm cười ôn hòa, thuận tay ôm lấy Trì Tiểu Thiên, vỗ tấm lưng đang run rẩy nhè nhẹ của cậu, an ủi: “Tiểu Thiên ngoan.”
Trợ lý Cao tưởng sếp chỉ muốn lên giường thôi, nhưng giờ xem ra là muốn cả thân lẫn tâm rồi. Nhưng đây chắc chắn là một mối tình không bình đẳng. Lòng dạ Thẩm Tung thâm sâu khó lường, mà Trì Tiểu Thiên lại đơn thuần ngốc nghếch.
Trì Tiểu Thiên bị Thẩm Tung đùa bỡn trong lòng bàn tay là việc có thể đoán trước được trong tương lai.
Nhưng trợ lý Cao không lên tiếng, tuy anh không phải người tốt nhưng cũng không phải kẻ bại hoại cùng cực gì. Nhà họ Trì rơi đài, Trì Tiểu Thiên đẹp như thế, lại còn không có năng lực tự bảo vệ mình, ngoài theo Thẩm Tung ra thì chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn.
Ít ra Thẩm Tung đẹp trai nhiều tiền, thủ đoạn cũng coi như khá dịu dàng.
Thẩm Tung không phải người giản dị khiêm tốn, xe của hắn rất nổi tiếng ở Kinh đô, nhìn biển số xe là biết ngay nhân vật có máu mặt. Trong trường có không ít con cháu nhà giàu, nơi đây còn được gọi đùa là nơi ươm mầm của người có tiền.
Người đàn ông điển trai có khí thế khiếp người xuống xe trước, rất có phong thái quý ông mà mở cửa xe cho một người khác, thậm chí hắn còn chỉnh lại cổ áo giúp Trì Tiểu Thiên, làm đủ tư thái của người giám hộ mới nói: “Chiều học hành cho tốt, tan học chú sẽ cho người đến đón cháu.”
Trì Tiểu Thiên hơi mất tự nhiên.
Nhưng thấy những ánh mắt kinh ngạc lẫn e ngại của đám bạn ngày xưa, cậu lại cảm thấy mình có thể chấp nhận được mấy động tác thân mật của Thẩm Tung, cho nên lúc Thẩm Tung hôn lên trán cậu, tuy Trì Tiểu Thiên đỏ mặt nhưng vẫn không hề tránh né: “Chú à.”
Cậu nhỏ giọng nói: “Cháu không còn là trẻ con nữa.”
Tối qua kỳ lưng cho cậu, hôm nay lại hôn trán cậu, cậu cứ cảm thấy Thẩm Tung coi mình như trẻ con ấy.
Chỉ hôn nhẹ một cái rồi tách ra ngay, thậm chí rất giống một cái hôn xã giao. Thẩm Tung không muốn dọa Trì Tiểu Thiên nhưng cũng muốn Trì Tiểu Thiên làm quen sớm. Người đàn ông đẹp trai cao lớn, mày kiếm, mắt phượng hẹp dài sắc bén, bình thản vỗ vai chàng trai trẻ, phủi đi bụi bẩn không hề tồn tại, giọng nói có phần ẩn ý: “Chú biết mà.”
Trì Tiểu Thiên giả vờ không hiểu ý tứ sâu xa trong lời Thẩm Tung.
Chỉ mím môi cười xấu hổ.
Cổng trường đại học, hai chú cháu lưu luyến chào nhau.
Trần Minh Hàn chờ Trì Tiểu Thiên lâu lắm rồi, tối qua hắn đã thấy hơi khang khác rồi, không ngờ hắn lại nổi lòng thương xót với cái tên mình không ưa xưa nay Trì Tiểu Thiên, lúc ấy không nhận ra, về nhà nghĩ lại mới thấy rõ phức tạp.
Khuôn mặt Trì Tiểu Thiên rất đẹp, không phải kiểu nền nã dịu dàng đâu nhưng lại rất dễ khiến người ta thích. Da cậu trắng hồng, được nắng chiếu vào trông đúng ngoan xinh yêu như búp bê luôn. Trần Minh Hàn tưởng hôm qua mình bị mù nên mới thấy Trì Tiểu Thiên đẹp, giờ nhìn lại thì không phải hôm qua mù mà là từ trước đã mù.
Trì Tiểu Thiên vốn dĩ rất đẹp.
Trì Tiểu Thiên cũng nhìn thấy Trần Minh Hàn, vừa định mỉa mai mấy câu thì bỗng nhớ ra từ qua là quan hệ giữa họ đã hòa hảo rồi, thế là nuốt ngay mấy lời xỉa xói lại, mất tự nhiên lên tiếng: “Trần Minh Hàn.”
Tâm trạng Trần Minh Hàn vẫn đang xoắn xuýt không thôi.
Hắn gật đầu, không nhịn được mà hỏi: “Quan hệ của cậu với chú cậu tốt lắm à?”
Không tốt, không thân gì hết.
Trì Tiểu Thiên chớp mắt, khẽ hừ một tiếng: “Liên quan gì đến cậu.”
Cậu với Trần Minh Hàn không chơi chung với nhau, cũng đâu có thân.
Trần Minh Hàn đến gần mới phát hiện mắt Trì Tiểu Thiên hơi sưng, mà hắn cũng quen nói châm chọc với Trì Tiểu Thiên rồi nên khóe miệng vô thức cong lên, mỉa mai: “Mấy tuổi rồi mà còn khóc nhè, thấy xấu hổ không hả.”
Nhà Trì Tiểu Thiên phá sản, đây là chuyện đau lòng của cậu. Đã thế lúc xe cậu bị kéo đi, Trần Minh Hàn còn cố tình đến khiêu khích cậu nữa, đúng là tội ác tày trời: “Trần Minh Hàn!”
Cậu trở mặt ngay tại chỗ: “Thẩm Tung là chú tôi đấy, cẩn thận tôi về mách, lần sau nói chuyện với tôi thì nhớ lắp não vào.”
Này là lấy Thẩm Tung ra dọa mình à?
Lần nào cãi không lại là lại mách phụ huynh, mặt Trần Minh Hàn đen xì: “Trì Tiểu Thiên, cậu là trẻ con chắc.”
Trì Tiểu Thiên thích mách phụ huynh đó thì sao.
Cậu cũng chọc vào chỗ đau nhất của Trần Minh Hàn: “Tôi đâu phải con riêng, sao không về mách phụ huynh được.”
Trần Minh Hàn là con riêng, mẹ ruột là gái bán hoa cao cấp nổi tiếng, hắn có thể vào được nhà họ Trần là do vợ chính thức của cha hắn vô sinh, cho nên mới mắt nhắm mắt mở cho Trần Minh Hàn bước vào cửa. Tuy bà ấy không thích Trần Minh Hàn nhưng không bao giờ ngược đãi hắn vô cớ, nhưng mà chẳng ai thích con riêng của chồng mình hết, chỉ cần có người mách tội là kiểu gì Trần Minh Hàn cũng sẽ bị phạt thảm.
Hồi nhỏ trong nhóm của họ, Trì Tiểu Thiên thích đi mách nhất.
Sắc mặt Trần Minh Hàn sa sầm xuống, Trì Tiểu Thiên cũng chẳng sợ, cậu với Trần Minh Hàn không ưa nhau, đấu đá nhau mười mấy năm đâu phải nói suông: “Nhìn cái gì mà nhìn, tránh ra!”
Lúc Trì Tiểu Thiên đi ngang qua Trần Minh Hàn thì tay bị kéo giật lại rõ mạnh, cậu lập tức nhíu mày: “Cậu bị bệnh…”
Trần Minh Hàn cúi người xuống, mắt phượng sắc bén, môi mỏng phớt đỏ, tuy không bằng chú Thẩm của cậu nhưng trông cũng có nét phong lưu lắm: “Thích mách à? Được thôi. Trì Tiểu Thiên, tôi muốn lên giường với cậu.”
Hắn nhìn vẻ mặt dần bối rối của Trì Tiểu Thiên, giọng có phần hả hê: “Vậy cậu cũng về mách chú cậu là tôi muốn lên giường với cậu à?”
Trì Tiểu Thiên giằng tay mình ra khỏi tay Trần Minh Hàn, tức hổn hển: “Cậu bị thần kinh à!”
Cậu thấy Trần Minh Hàn còn định tiến lại gần bèn cảnh cảo: “Cậu mà tới nữa là tôi nói với chú tôi thật đấy.”
Nói thật đấy.
Trần Minh Hàn nghe mà thấy khó tin, hắn đút tay vào túi, đứng yên nhìn Trì Tiểu Thiên như nhìn người ngoài hành tinh: “Cái này cũng nói?”
Đúng là dở hơi.
Trì Tiểu Thiên còn lâu mới thấy xấu hổ.
Cậu ưỡn ngực, lời lẽ hùng hồn: “Không có ai yêu cậu hả?”
Có người muốn làm tổn thương cậu, đó đâu phải lỗi của cậu, sao mà không nói được, người yêu cậu sẽ bảo vệ cậu mà.
Trần Minh Hàn bị hỏi trúng, hắn tưởng chuyện xấu hổ thế này Trì Tiểu Thiên sẽ không đi mách. Nhưng Trì Tiểu Thiên hỏi một câu rất hay, “không có ai yêu hắn hả?”
Cha ruột hắn không yêu hắn, chỉ muốn có người thừa kế.
Mẹ ruột hắn không yêu hắn, chỉ muốn dùng hắn đổi lấy tiền.
Mẹ kế lại càng không, coi sự tồn tại của hắn chính là nỗi nhục của bà.
Đúng vậy, không ai yêu hắn hết.
Trần Minh Hàn cụp mắt xuống, hồi lâu mới nói: “Yêu với không yêu cái gì.”
Hắn liếc mắt: “Cậu ấu trĩ thật.”
Trì Tiểu Thiên đúng là thằng ngốc.
Trì Tiểu Thiên không thèm để Trần Minh Hàn vào mắt, cậu quay đầu bỏ đi: “Tôi phải vào lớp đây.”
Cậu học chuyên ngành xã hội nên các tiết học đều bên tòa nhà Văn Tư cả, không cùng đường với Trần Minh Hàn.
Lần trước Trần Minh Hàn đến chẳng qua là để bỏ đá xuống giếng thôi.
Trần Minh Hàn nhanh chân đuổi theo: “Giận rồi à? Tôi còn chưa giận, cậu giận cái gì.”
Trì Tiểu Thiên vẫn nhớ chuyện Trần Minh Hàn nói muốn lên giường với mình.
Cho nên lúc này rất phản cảm với hắn: “Cậu đừng lại đây, tránh xa tôi ra.”
Trần Minh Hàn lại cố ý dán vào người Trì Tiểu Thiên, thấy cậu xù lông nhảy dựng lên y như con thỏ.
Trêu người này thú vị ghê.
Trì Tiểu Thiên không chịu nổi nữa.
Cậu kéo Trần Minh Hàn đi vào chỗ rẽ, vẻ mặt trông cực kỳ nghiêm túc, đôi mắt xinh đẹp như đang lấp lánh tỏa sáng: “Tôi có người mình thích rồi, anh ấy tên là Tống Nghi. Cậu đừng có động tay động chân với tôi nữa, tôi thích Tống Nghi, tôi muốn ở bên Tống Nghi thật lâu lâu lâu hiểu chưa.”
Trì Tiểu Thiên khi nói những lời này trông cũng như đang tỏa sáng.
Trần Minh Hàn bỗng sinh lòng đố kỵ với một người chưa từng gặp mặt, ghen tị kẻ kia có được tình yêu mà bản thân mình chưa từng có được, hắn không cười nữa, nói giễu: “Cậu yêu Tống Nghi? Vậy Tống Nghi có yêu cậu không?”
Hắn nhìn chằm chằm: “Trì Tiểu Thiên, cậu mới bao nhiêu tuổi, hiểu cái quái gì là yêu chứ.”
Trì Tiểu Thiên cảm giác nói chuyện với Trần Minh Hàn đúng như nước đổ đầu vịt, cậu hất tay Trần Minh Hàn ra: “Nói cậu cậu cũng chẳng hiểu, tôi không xen vào chuyện của cậu, cậu cũng đừng xen vào chuyện của tôi!” Còn chuyện Tống Nghi có yêu cậu hay không á: “Tôi sẽ luôn theo đuổi Tống Nghi, sẽ mãi theo đuổi Tống Nghi.”
Cậu gào lên: “Rồi có ngày Tống Nghi sẽ yêu tôi thôi!”
Nói đùa, đừng có yêu cậu nha, thụ với thụ không có tương lai đâu.
Trì Tiểu Thiên vừa quẹo góc đã gặp được người mình yêu… Tống Nghi.
Trì Tiểu Thiên: “…”
Có lẽ đây chính là hiện trường quê muốn đào hố chui xuống đất mà người ta thường nói, SOS! 120! 119! Cái gì cũng được, mau đến cứu giá!
Sống không bằng chết.
Tống Nghi không biết đã đứng đó bao lâu rồi, vẻ mặt anh ta lạnh nhạt, màu môi cũng nhạt, con ngươi màu nâu nhạt trong veo như viên bi thủy tinh đang nhìn Trì Tiểu Thiên, thấy khuôn mặt cậu thoáng chốc đỏ bừng, ánh mắt thì bối rối trốn tránh.
Trì Tiểu Thiên chưa gặp tình huống kiểu này bao giờ, giọng cũng bắt đầu cà lăm luôn rồi, cậu thì thào gọi: “Tống, Tống Nghi.”
Tống Nghi ừ một tiếng, giọng Trì Tiểu Thiên lúc gọi tên mình nghe cũng khá hay, anh ta vẫn đang nhìn Trì Tiểu Thiên, thấy lông mi của cậu càng run rẩy hơn, toát lên vẻ ngây ngô đơn thuần: “Bạn Trì.”
Trì Tiểu Thiên theo đuổi Tống Nghi ba năm rồi, nhưng với Tống Nghi vẫn chỉ là bạn Trì. Tống Nghi không thích Trì Tiểu Thiên, thậm chí có thể nói là ghét. Anh ta ghét cái kiểu gióng trống khua chiêng của Trì Tiểu Thiên, ghét Trì Tiểu Thiên không hiểu thái độ từ chối của người khác.
Nhưng trước hôm nay, anh ta vẫn luôn cho rằng Trì Tiểu Thiên chỉ đang lấy mình ra làm cho đùa, ai nghiêm túc theo đuổi người mình thích lại chỉ đốt tiền với quấy rối chứ? Nhưng giờ xem ra Trì Tiểu Thiên thích mình thật.
Hoặc là yêu?
Tống Nghi là trẻ mồ côi, ngoài mẹ viện trưởng ra thì chẳng còn ai yêu anh ta nữa. Nhưng mẹ viện trường cũng cùng lúc yêu rất nhiều người khác nữa. Trì Tiểu Thiên nói yêu anh ta, còn nói sẽ luôn theo đuổi anh ta, muốn ở bên anh ta mãi.
Có lẽ anh ta cần xem xét lại tình cảm mà Trì Tiểu Thiên dành cho mình: “Tôi không biết cậu thật sự thích tôi, tôi xin lỗi vì đã nói những lời nói quá đáng trước kia.”
Trì Tiểu Thiên: “…”
Giọng cậu khô khốc: “Anh, anh không cần xin lỗi.”
Không cần thật đó.
Tôi thật sự không thích anh đâu.
Có lẽ đã từng có một người, nhưng tuyệt đối không phải là cậu.
Bình luận cho "Chương 5" <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn