Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi [Xuyên nhanh] - Thế giới 1: Ân oán thượng lưu - Chương 7
Đầu óc Trì Tiểu Thiên vẫn thông minh lắm, Tống Nghi dạy không đến nỗi cậu nghe không hiểu, chỉ đơn giản là cậu không thích toán cao cấp thôi.
Trong video, Tống Nghi chỉ lộ ra mỗi cái tay, giọng người nọ đã qua giai đoạn vỡ giọng rồi nên nghe không được trong trẻo như thiếu niên nữa: “Chỗ này, chỗ này, mấy công thức này đều phải học thuộc.”
Ngòi bút xẹt qua trang sách phát ra tiếng xoạt xoạt, bút đen khoanh tròn mấy cái công thức.
Còn Trì Tiểu Thiên thì đang cắn bút.
Cậu ngồi cũng chẳng nghiêm chỉnh cho lắm, hết ngả bên trái lại ngả bên phải, đầu thì gục xuống, chóp bút chọc vào má thành một cái hõm nho nhỏ: “Ò.”
Giọng nghe rõ uể oải rã rời.
Tống Nghi liếc qua đồng hồ, gần 10 giờ rồi, bọn họ bắt đầu học lúc 7 giờ, sắp được 3 tiếng rồi. Trì Tiểu Thiên rõ ràng là không kiên nhẫn nhưng vẫn cố ngồi nghiêm túc, trông rõ ngoan.
Tống Nghi khép sách lại: “Mệt rồi à?”
Trì Tiểu Thiên vô thức ưỡn ngực lên: “Em không mệt!”
Cậu yêu Tống Nghi mà.
Cho nên làm sao có chuyện mệt được, dù cậu có chết đuối trong đại dương kiến thức thì cũng sẽ không từ bỏ cơ hội được tiếp xúc với Tống Nghi.
Trì Tiểu Thiên căng mắt nói dối, lông mi run run, cậu sợ Tống Nghi đi mất nên còn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại không chớp, chỉ tiếc là giao diện bên phía Tống Nghi lại chỉ hiện mỗi cái tay, bên kia lặng phắc chẳng thấy có tiếng gì, bầu không khí trong phút chốc bỗng yên ắng lạ thường.
Thời gian trôi qua chậm ơi là chậm, từng giây từng phút đều kéo dài dằng dặc.
Một hồi lâu sau, phía bên kia truyền đến một tiếng cười khẽ.
Hình ảnh thoáng lắc lư, gương mặt của Tống Nghi xuất hiện trên màn hình điện thoại của Trì Tiểu Thiên, người kia đang cất gọn sách bút, đoạn nói: “Muộn rồi, đi ngủ thôi.”
“Bạn Trì, ngày mai gặp lại.”
Màn hình tối xuống, cuộc gọi video kết thúc.
Học xong 3 tiếng môn toán cao cấp, Trì Tiểu Thiên cảm giác như mình sắp nghẻo tới nơi rồi vậy. Cậu tê liệt ngã xuống ghế, ngửa cổ ra sau, hai mắt vô hồn: “Anh ấy bảo ngày mai gặp lại nghĩa là sao nhỉ?”
Hệ thống thương hại nói: “Nghĩa là như cậu nghĩ đấy.”
Mai học tiếp.
Bóng ma của môn toán cao cấp không ngừng bao trùm cõi lòng Trì Tiểu Thiên, nhìn là thấy đang héo dần héo mòn. Ngày thường Thẩm Tung bận rộn nhiều việc, tuy rằng những năm gần đây không còn cày ghê như trước nữa nhưng tăng ca đến 11 giờ đêm vẫn là chuyện thường.
Lúc hắn về thì thấy Trì Tiểu Thiên đang làm tổ trên ghế sô pha cùng đám mây đen phủ kín đầu, hắn cởi áo khoác ngoài, lộ ra áo sơ mi trắng thẳng thướm bên trong, chất giọng lôi cuốn nhuốm mấy phần ý cười: “Ai bắt nạt cháu à?”
Trì Tiểu Thiên chậm rãi ngẩng đầu lên, cho dù cách một lớp áo sơ mi nhưng cậu vẫn thấy được cơ bắp của chú Thẩm. Người đàn ông lớn tuổi quyền lực có phong thái phi phàm, cộng thêm thân hình cao lớn nữa nên càng khiến người ta cảm thấy sợ, thấy áp lực, làm người ta không khỏi muốn khuất phục, nhưng lúc này trông hắn lại có vẻ khá hiền, giọng điệu thậm chí còn thể nói là ôn hòa.
Người bình thường sẽ cảm thấy vừa mừng vừa rén, thậm chí không nhịn được mà muốn nịnh nọt, lấy lòng hắn.
Đây là một người cực kỳ có sức hút nhưng rất nguy hiểm.
Mặt Trì Tiểu Thiên đỏ bừng, cậu thích người cùng giới, cho nên rất khó có thể khống chế phản ứng sinh lý tự nhiên trên cơ thể mình. Cậu nhìn chăm chú một lúc rồi cụp mắt xuống, lông mi dài che khuất đôi mắt đen láy, gương mặt trắng nõn ửng đỏ nóng lên, vẻ mặt ngơ ngác vừa rồi chẳng những không làm người ta thấy khó chịu mà còn cực kỳ thích: “… Chú ạ.”
Giờ thì Thẩm Tung đã khẳng định được Trì Tiểu Thiên thích nam.
Hắn khom người xuống, ngón tay với lớp kén mỏng nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt láng mịn của Trì Tiểu Thiên, nửa dỗ nửa ép Trì Tiểu Thiên ngẩng đầu lên: “Tiểu Thiên vẫn chưa trả lời chú. Ai làm Tiểu Thiên của chú buồn vậy?”
Đây là người hắn che chở.
Là kẻ nào không có mắt thế.
Hai người cách nhau quá gần, ánh đèn treo trên trần nhà trắng lóa mắt, từng quầng sáng lan tỏa như ly kem đang tan chảy. Khuôn mặt Trì Tiểu Thiên bị sờ mà đỏ cả lên, chẳng biết do kích thích hay đau nữa, trong mắt cậu loang loáng ánh nước, bờ vai rúm lại, đôi môi căng mọng hơi hé, hàm răng trắng tinh cùng đầu lưỡi đỏ tươi thoáng qua rồi biến mất: “Đau cháu.”
Không chỉ mỗi đau mà còn có cả nỗi hoảng hốt ẩn sâu bên trong mà cả chính cậu cũng không hiểu.
Lửa dục trong lòng Thẩm Tung sớm đã bị gợi lên từ lâu, đến giờ hắn vẫn nhẫn nhịn không đè Trì Tiểu Thiên ra làm đã là quá nhân từ rồi, sao có chuyện ngay cả đụng chạm cũng không: “Mới thế đã đau?” Người đàn ông nọ nhướng mày, chẳng những không lùi ra mà còn xáp lại gần hơn, ngón tay ấn nhẹ vào môi Trì Tiểu Thiên như muốn cậu im lặng, lại như muốn miệng cậu mở to ra: “Tiểu Thiên được nuông chiều nên yếu ớt quá rồi.”
Thực sự là giờ hắn rất muốn hôn lên, nhưng bé con này yếu ớt như vậy, lỡ bị dọa sợ thì làm sao bây giờ.
Trì Tiểu Thiên rất muốn cãi nhưng lại chẳng biết cãi thế nào, cảm giác xâm lược trên người Thẩm Tung mãnh liệt đến nỗi làm đầu óc cậu muốn chết máy luôn, tuy cậu không biết tại sao lại vậy song cũng rõ đây chẳng phải chuyện tốt gì. Cậu hoang mang, kháng cự từ trong tiềm thức, còn thấy hơi tủi thấy nữa, Thẩm Tung trước mặt quá lạ lẫm, khiến cậu thấy sợ.
Trì Tiểu Thiên nắm lấy cổ tay người đàn ông trước mặt, cả người cứng còng: “Không ai bắt nạt cháu cả…” Cậu tưởng rằng tại mình không trả lời câu hỏi của Thẩm Tung nên Thẩm Tung mới như thế, câu mong người chú ôn hòa ban nãy mau chóng trở về: “Tại toán cao cấp khó quá, cháu học mãi không được nên mới vậy.”
Không hề nhắc tới Tống Nghi, không hiểu sao cái đầu không được thông minh lắm của cậu lại bảo cậu giấu sự tồn tại của Tống Nghi với Thẩm Tung.
Nghe thấy câu trả lời, Thẩm Tung mới kéo giãn khoảng cách ra chút xíu.
Đương nhiên là Thẩm Tung biết phải chừng mực, già néo đứt dây mất, hắn ngồi xuống bên cạnh Trì Tiểu Thiên khiến nệm ghế sô pha hơi lún xuống, đoạn cởi hai khuy áo trên cùng, tháo cà vạt ra, hắn ngồi bắt tréo chân ngả người ra sau, thong dong hỏi: “Có đói không, ăn khuya nhé?”
Bấy giờ Trì Tiểu Thiên mới dám thở phào, cậu vỗ vỗ hai má nóng ran của mình: “Cháu không đói.”
Cậu vẫn cảm thấy không quen lắm: “Cháu hơi buồn ngủ, chú…”
Giọng Thẩm Tung vẫn ôn hòa như cũ: “Vậy ngồi ăn cùng chú đi.”
Thế Trì Tiểu Thiên mới biết Thẩm Tung vừa rồi không phải hỏi ý kiến mình, tin đồn về Thẩm Tung trong giới rất nhiều, lạnh lùng vô tình, tàn nhẫn máu lạnh, làm gì cũng độc đoán, lúc trước cậu còn chưa tiếp xúc với hắn nên không biết, còn giờ thì, cậu biết rồi.
Cậu cúi đầu xuống, vô thức cắn môi dưới.
Nhưng thế thì sao chứ.
Phận ăn nhờ ở đậu đành phải vậy thôi.
Trì Tiểu Thiên ỉu xìu, cậu nhớ cha mẹ quá.
Bữa khuya là hoành thánh do dì Vương gói, hoành thánh trắng trắng mập mập phối với cơm cuộn rong biển cùng tôm, vừa thơm lại vừa tươi, có lẽ là nhận ra Thẩm Tung rất coi trọng Trì Tiểu Thiên nên dì Vương ngầm công nhận địa vị của Trì Tiểu Thiên trong biệt thự nhà họ Trạch, còn cố tình mang nước sốt bí truyền đặc chế lên nữa.
Có ớt với dầu mè, chắc là còn có cả chút dầu thơm.
Trong bát của Trì Tiểu Thiên có sáu cái hoành thánh, cậu ăn hai cái không chấm, bốn cái còn lại chấm với nước sốt, ngon khủng khiếp, ngon đến nỗi muốn nuốt luôn cái lưỡi, ăn xong với uống sạch nước sốt xong vẫn còn thèm.
Cậu nhìn qua… bát của Thẩm Tung.
Bát của Thẩm Tung là lượng ăn của người trưởng thành.
Chẳng biết có phải cố ý hay không mà hắn ăn rõ chậm, mùi thơm cứ chậm rãi vờn quanh không khí, Trì Tiểu Thiên len lén nuốt nước bọt mấy lần liền: “Cháu vẫn muốn ăn nữa.”
Hệ thống không có ham muốn ăn uống nên không hiểu được Trì Tiểu Thiên: “Cậu vừa ăn xong còn gì? Mà cậu cũng có đói đâu.”
Đói là một chuyện, muốn ăn lại là chuyện khác.
Trì Tiểu Thiên sắp không nhịn được rồi: “Rõ ràng là chú ấy muốn làm cho tao chết thèm.”
Thẩm Tung biết rõ cậu không có sức chống cự với món ăn ngon, thật ra không ăn cũng tốt, chỉ sợ vừa nếm được vị ngon thì lại hết mất.
Hệ thống cũng nhận ra, nhưng vẫn không hiểu: “Tại sao chú ta lại phải làm cậu chết thèm? Chẳng lẽ để trả thù?” Chính nó còn không tin: “Nếu là trả thù thì đúng là trẻ con quá rồi.”
“Chú ta muốn tao phải chủ động khuất phục đi xin xỏ.” Trì Tiểu Thiên: “Nhưng tao là người không có cốt khí như thế chắc?”
Cậu nói năng đanh thép: “Tao mà thế á?”
Mặc dù hệ thống cảm thấy Trì Tiểu Thiên là người không có tiết tháo mấy, nhưng cũng không đến mức khuất phục vì một bát hoành thánh. “Đúng, cậu không phải.”
Trì Tiểu Thiên: “Tao phải!”
Hệ thống: “…”
Nó lạnh lùng nói: “Cậu đi chết đi.”
Trì Tiểu Thiên mặc kệ hệ thống, trời đất bao la, cậu to nhất.
Cậu lặng lẽ nhích lại gần Thẩm Tung, nhìn chằm chằm vào Thẩm Tung bày tỏ khát vọng của mình: “Chú à…”
Trì Tiểu Thiên được nuông chiều từ bé, dễ cáu, thẳng thắn, ngây thơ đến mức hơi đần, nghĩ cái gì đến nhanh mà đi cũng nhanh. Thẩm Tung hiểu Trì Tiểu Thiên, hắn cầm thìa: “Tiểu Thiên muốn ăn nữa à?”
Trì Tiểu Thiên gật đầu, cười ngoan ơi là ngoan, nũng nịu: “Chú chia cho cháu mấy cái nha.”
“Được thôi.”
Thẩm Tung thong thả đồng ý, hắn đưa thìa đến bên môi Trì Tiểu Thiên: “Há mồm, chú đút cho cháu ăn.”
Bình luận cho "Chương 7" <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn