Kiêu - Chương 1
Mặc dù không biết tại sao mọi thứ lại phát triển thành như vậy, nhưng câu chuyện bắt đầu từ khoảng nửa tháng trước.
Trong Lễ hội Nghệ thuật của trường Trung học Song Thành, là cán bộ hội học sinh, Tần Trăn ở lại trường sau giờ học để kiểm tra cuối cùng. Cậu phải kiểm tra ánh sáng sân khấu, âm thanh micro, đạo cụ của từng lớp và danh sách lãnh đạo được mời dự tiệc, sau khi kiểm tra một lượt đảm bảo không có vấn đề nào cậu mới chuẩn bị ra về. Nhưng khi đi ngang qua tòa nghệ thuật, cậu lại nghe thấy một âm thanh kỳ lạ đến từ phòng piano.
Giống như tiếng thứ gì đó đang va chạm với nhau, trầm đục, ngay cả không khí cũng mang theo hơi ẩm.
Giờ đã gần 7 giờ, theo lẽ thường thì lúc này trong trường không còn ai khác mới phải.
Xuất phát từ sự tò mò và cũng là trách nhiệm của cán bộ hội học sinh, Tần Trăn cất bước đến phòng piano. Chẳng biết có phải là ảo giác của Tần Trăn hay không mà ngay khi cậu bước vào tòa nghệ thuật này, cả tòa nhà như thể bị cắt đứt với thế giới bên ngoài. Tiếng chim hót lẫn tiếng côn trùng bên ngoài tòa nhà tức thì biến mất, bên trong yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Tần Trăn vô cớ cảm thấy khó thở, cậu hít một hơi thật sâu, vội vàng đè nén cảm giác kỳ lạ kia xuống. Thật ra cậu nên rời đi ngay khi cảm thấy kỳ lạ, hơn nữa cậu có trực giác chuyện xảy ra trong phòng piano chưa chắc đã là chuyện tốt, có điều cậu lại không quay người rời khỏi mà chần chừ bước tới cửa phòng piano, thấy không khóa nên cậu khẽ đẩy cửa mở ra.
Chỉ trong một chớp mắt, cơn gió đêm từ ngoài cửa cuốn theo hơi nóng, hơi thở dâm mỹ ập thẳng vào mặt cậu, cảm giác chèn ép vô hình đang ghìm chặt Tần Trăn dần trở nên mãnh liệt.
Hơi thở nọ hít vào trong phổi, Tần Trăn bỗng cảm thấy hơi buồn nôn, hai ngón tay của cậu day nhẹ bên thái dương một lúc, đến khi đã quen dần với gợn sóng khác thường trong phòng piano mới chậm rãi đi về phía đàn piano.
Ánh trăng tựa như chiếc váy sa trắng tinh khôi rủ xuống, ôm trọn lấy hơi lạnh, làm dịu đi cảm giác khó chịu không tên trên người Tần Trăn. Có bóng người đang nhấp nhô trong bóng của cây đàn, nghe âm thanh kia, Tần Trăn có linh cảm chẳng lành.
m thanh bên tai rõ mồn một, Tần Trăn trợn mắt, cậu không ngờ trong trường lại có người to gan như vậy, dám làm chuyện đó ở nơi công cộng.
Cậu vừa thấy xấu hổ, lại vừa tò mò xem đó là ai.
Cậu không nhịn được mà tới gần nơi phát ra âm thanh, nhưng sâu trong lòng cậu lại có một giọng nói đang không ngừng cảnh báo cậu, đừng đi qua đó!
Nhưng bước chân cậu lại không nghe lời, như thể mọi thứ trong đầu cậu đã bị ngoại lực sơ tán và được lấp đầy bằng những suy nghĩ không thuộc về cậu, chống lại với ý muốn của mình, cậu khó khăn lê từng bước đến phía sau cây đàn.
Tần Trăn đã làm Alpha trong nhiều năm, tự nhận bản thân mình đã tôi luyện tâm trạng đến độ có thể bình tĩnh trước mọi khó khăn thách thức, ngay cả khi bạn trai của cậu là Thẩm Phi Trì đề nghị thân mật hơn nữa thì trong lòng cậu cũng chẳng hề có chút dao động nào. Nhưng giờ phút này, khi nghe thấy tiếng da thịt va vào nhau trong phòng piano, cơ thể cậu lại vô cớ nóng rực.
Cứ như thể bí mật bị chôn vùi sâu trong cơ thể cậu sắp sửa nứt đất mà ra.
Giống như chiếc hộp Pandora đã mở ra cho cậu một thế giới khác đầy màu sắc và rực rỡ…
Phía sau chiếc đàn piano màu đen, cảnh tượng Tần Trăn trông thấy khiến cậu khiếp hãi.
Hàng loạt tin đồn cả giới thượng lưu chợt lướt qua trong đầu cậu, những người thuộc tầng lớp thượng lưu đều có một mặt khuất, nhưng những gì nghe được không thể sánh với sự chấn động mà việc tận mắt nhìn thấy mang lại.
Cảnh tượng chấn động linh hồn này khiến Tần Trăn mãi chưa thể hoàn hồn được.
Cậu khẳng định mình không hề bị hoa mắt, hai người trước mặt có ngoại hình giống nhau, tóc đen và mắt đen giống nhau, thậm chí cả biểu cảm và ánh mắt cũng giống hệt nhau, nhưng dương vật của họ lại dán sát vào nhau, làm ra hành vi loạn luân giữa anh em khiến người ta khinh miệt.
Tần Trăn muốn chạy trốn, nhưng chân cậu như thể bị gông xiềng vô hình trói lại, sự tỉnh táo lý trí cậu vẫn luôn tự hào lập tức sụp đổ, cậu há miệng, gượng gạo nói ra hai chữ: “… Xin lỗi.”
Thiếu niên tuấn mỹ không hề tỏ ra xấu hổ khi bị phá ngang cuộc làm tình, thậm chí tên nằm trên còn tiếp tục đến lúc bắn tinh mới chậm rãi rút dương vật ra. Hắn cúi đầu hôn người bên dưới một cái, sau đấy mới đi về phía Tần Trăn.
Cảnh tượng này thật sự quá quái dị, Tần Trăn vô thức lùi ra sau, nhưng lại bị tên trước mặt bóp cổ, đầu Tần Trăn đau dữ dội khiến cậu không khỏi gập người lại, rên rỉ đau đớn.
“Anh…” Lúc này, một thiếu niên khác cũng đứng dậy đi tới, ôm eo tên đằng trước từ sau lưng, gác cằm lên vai người rồi nhìn Tần Trăn với vẻ thích thú: “Làm sao bây giờ? Bị người đẹp này phát hiện mất rồi…” Nói xong, hắn còn liếm môi dưới, tuy đang cười nhưng cảm xúc lạnh lẽo trong mắt hắn lại khiến người ta rùng mình, hệt như rắn độc phát tình đột nhiên bị người khác phá hỏng chuyện tốt nên buông lời cảnh cáo.
Thiếu niên bóp cổ Tần Trăn bỗng mở miệng: “Tên.”
Tần Trăn không muốn trả lời, nhưng giây tiếp theo đầu cậu bỗng đau như búa bổ, trong cơn đau thì thốt ra tên mình.
Sao lại như vậy!? Tần Trăn lập tức trợn to mắt, cậu hoàn toàn không thể khống chế được bản thân, hệt như vỏ ngoài của mình bị một đôi tay vô hình bóc bỏ, mọi thứ bên trong cậu bị phơi bày hoàn toàn, tất cả đều bị người trước mặt nhìn thấy hết.
“Tiếp tục.” Giọng nói lạnh lùng vô cảm ra lệnh cho cơ thể cậu, cổ họng cậu đau nhói, Tần Trăn không khống chế được đầu lưỡi của mình, trong nửa phút đã kể hết tuổi, lớp, số điện thoại và địa chỉ gia đình.
Có được thứ mình muốn, thiếu niên buông Tần Trăn ra.
Sau khi có lại quyền điều khiển cơ thể, hai chân Tần Trăn mềm nhũn ngã sụp xuống, trán cậu toát mồ hôi, cơ thể run rẩy kịch liệt, trong chớp mắt ấy, suýt nữa Tần Trăn đã nói ra bí mật của mình.
Là tinh thần lực…
Tần Trăn không thể tin nổi, thiếu niên kia đã dùng tinh thần lực khống chế cậu!
Chỉ có số ít Alpha mới sở hữu sức mạnh tinh thần lực, họ vượt qua giới hạn về thể chất, không giống như những Alpha thông thường, bọn họ là giống người xuất sắc hơn, là nhân tài được nhà nước liên bang coi trọng nhất. Cả nước chỉ có vài người và tất họ đều là những nhân vật lãnh đạo đức cao vọng trọng.
Nhưng thiếu niên trước mắt này, Tần Trăn có thể khẳng định hắn là một Beta, nhưng sao Beta lại có sức mạnh mà chỉ Alpha mới có?
“A Nguyệt, anh dọa cậu ấy sợ rồi kìa.” Một thiếu niên khác chẳng biết từ lúc nào đã ngồi xổm trước mặt Tần Trăn, hắn trần như nhộng, giữa đùi còn có chất lỏng đang nhỏ xuống, Tần Trăn xấu hổ quay đi nhưng cằm cậu lại bị một ngón tay của hắn nâng lên, ép phải đối mặt với hắn.
Hắn lên tiếng trêu chọc: “Mặt người đẹp trắng bệch rồi này.”
Đúng là Tần Trăn đang rất sợ, vì cậu phát hiện hai tên này sở hữu tinh thần lực mà người thường không tài nào hiểu được. Cậu từng tham gia khóa học trải nghiệm tinh thần lực nên biết cảm giác áp lực mà sức mạnh khủng khiếp này mang lại cho con người.
Nhưng thực tế còn đáng sợ hơn trải nghiệm nhiều, áp lực khủng khiếp mà cậu cảm nhận được đến từ mỗi tế bào trong cơ thể. Sau khi bị họ chạm vào, Tần Trăn hoàn toàn mất khả năng phản kháng.
Có điều, may mà hai anh em này không làm gì cậu, lúc cậu đang ngây ra thì bọn họ đã mặc xong quần áo rồi.
Có lẽ do hình ảnh đối phương trần truồng ban đầu đã ghim sâu vào tâm trí Tần Trăn, nên dù bây giờ thấy họ mặc đồng phục nhưng cậu vẫn không kìm được mà nghĩ đến đống cơ bắp và bộ phận khó nhìn thẳng nào đó của họ.
Tần Trăn không nhịn được mà nhìn trộm bọn họ, ai ngờ bị thiếu niên lạnh lùng bóp cổ mình ban nãy liếc cho cái, làm cậu sợ đến mức lập tức cúi xuống không dám nhìn nhiều.
Kẻ yếu thần phục kẻ mạnh là quy luật sinh tồn trong xã hội này. Đừng nói là cặp song sinh kỳ lạ có tinh thần lực trước mắt, chỉ cần một Alpha có chất dẫn dụ cao cấp hơn chút đã có thể khiến cậu quỳ xuống thần phục rồi.
Bọn họ không gây khó dễ cho cậu, Tần Trăn thở phào một hơi.
Chỉ là trước khi họ rời đi, thiếu niên bị đè vừa rồi lại vui vẻ nói với cậu một câu: “Người đẹp, hẹn gặp lại nhé.”
Tần Trăn nghe vậy thì cứng ngắc cả người, nghĩ bụng: Đừng gặp lại nữa thì tốt hơn.
Nhưng ngày hôm sau, Tần Trăn vẫn không nén nổi sự tò mò nên đã lợi dụng quyền lợi chức vụ trong hội học sinh để kiểm tra hồ sơ về cặp song sinh đó. Có lẽ là bị hai anh em kia dọa nên đêm qua Tần Trăn đã mơ về họ. Trong mơ có hai cơ thể trắng nõn quấn lấy nhau, không phân biệt được ai với ai. Còn Tần Trăn trở thành khán giả, nhìn cảnh giường chiếu sống động cả đêm, đến nỗi buổi sáng ngủ dậy, quần lót của cậu ướt hết cả.
Đây đúng là một chuyện khiến người ta không sao hiểu nổi.
Tần Trăn nghĩ mãi về lý do cả sáng, cuối cùng vẫn không thắng được lòng tò mò nên đã lặng lẽ bước vào phòng lưu trữ hồ sơ.
Hồ sơ của hai người kia không khó tìm, Tần Trăn nhanh chóng nhận diện được hai cái tên trong rất nhiều tên khác.
Tối qua, cậu nghe thấy thiếu niên gọi người còn lại là “A Nguyệt”.
Tần Trăn hồi hộp mím môi, hàng mi run rẩy, tầm mắt rơi trên cái cái tên nhỏ kia.
Thì ra là bọn họ…
Thịnh Lăng Nguyệt và Thịnh Lăng Tinh lớp B(2) thuộc khối 11, nhìn tên rồi lại nhớ đến tinh thần lực kinh khủng của bọn họ, chân Tần Trăn bất giác mềm nhũn, cậu giật mình nhớ ra mình từng nghe sự tích liên quan tới hai người này ở đâu đó.
Con trai của nhà họ Thịnh ở thủ đô nước Liên bang, chỉ với thân phận này thôi đã khiến người ta kính sợ tránh xa rồi. Càng không cần nhắc tới mẹ bọn họ, phu nhân Orpheus.
Người phụ nữ Omega vĩ đại này luôn tôn trọng sự bình đẳng và tự do của ba giới ABO. ủng hộ sự bình đẳng và tự do giữa ba giới ABO. Và bằng chính sức lực của mình, bà đã thúc đẩy thành công việc thông qua Đạo luật Bảo vệ Omega của nhà nước Liên bang hai mươi năm trước. Khi đạo luật này được ban hành, ngay lập tức nó đã giải cứu hàng triệu Omega khỏi sự áp bức, ngược đãi và bạo lực gia đình.
Tuy nhiên chính hành động đó của bà đã khiến bà phải trả giá bằng mạng sống của mình, cuối cùng dẫn đến thảm kịch cách đây mười sáu năm.
Phu nhân Orpheus bị băng nhóm cực đoan “Phe chống độc lập Omega” bắt cóc và giết chết nửa tháng trước khi sinh. Sau khi bà qua đời, chúng đã mổ bụng bà để lấy thai nhi chuẩn bị chào đời.
Mặc dù kẻ ác nhân cuối cùng đã bị trừng phạt nhưng con của bà lại mất tích, không rõ sống chết.
Mãi đến tám năm trước, con của bà mới được nhà họ Thịnh tìm về.
Tần Trăn vô cùng kính trọng người phụ nữ này, không thể phủ nhận rằng, Thịnh Lăng Tinh và Thịnh Lăng Nguyệt hoàn toàn thừa hưởng vẻ đẹp của phu nhân Orpheus. Họ có đôi mắt sáng ngời, hàng mày thanh tú, sống mũi cao, đôi môi đầy đặn, mái tóc đen nhánh cùng làn da trắng hơn tuyết, tất cả đều hoàn hảo đến từng chi tiết như được chạm khắc tinh xảo.
Chỉ tiếc là hai tên này có vẻ như đã mọc lệch ở một khía cạnh nào đó…
Tần Trăn day huyệt thái dương, nhức đầu không muốn nhớ lại chuyện tối qua nữa, giờ đã biết thân phận của bọn họ rồi, cậu tuyệt đối sẽ không trêu chọc gì vào họ, một là không trêu vào được, hai là không muốn trêu vào.
Mặc dù cậu rất tò mò tại sao họ rõ ràng là Beta nhưng lại sở hữu sức mạnh tinh thần lực kỳ dị có thể thôi miên tâm trí con người, nhưng cậu cũng biết rằng đó không phải là sự thật mà mình có thể biết được.
…
Hai ngày sau, Lễ hội Nghệ thuật diễn ra đúng như kế hoạch.
Chủ tịch hội học sinh Thẩm Phi Trì là người dẫn chương trình cho bữa tiệc tối lần này, và cũng là bạn trai đã bí mật hẹn hò được gần một năm của Tần Trăn.
Có thể nói, việc Tần Trăn có thể vào hội học sinh là do mong muốn cá nhân của Thẩm Phi Trì tác động.
Trước khi biết được giới tính của Tần Trăn, Thẩm Phi Trì đã phải lòng cậu từ cái nhìn đầu tiên. Sau khi biết cậu cũng là Alpha, Thẩm Phi Trì lưỡng lự suốt hai ngày nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận.
Alpha trẻ tuổi ngạo mạn cho rằng, chỉ cần hai người yêu nhau đủ nhiều thì có thể vượt qua rào cản sinh lý.
Nhưng hai A yêu nhau vẫn mang lại sự đả kích không nhỏ cho đôi trẻ này.
Có một lần trong kỳ mẫn cảm, Thẩm Phi Trì suýt nữa đã cưỡng bức Tần Trăn.
Ngày hôm đó, hắn bất ngờ bước vào kỳ mẫn cảm trong phòng họp hội học sinh, tâm trạng trở nên cực nóng nảy, các thành viên Omega khác bị chất dẫn dụ của hắn kích thích cũng bước vào kỳ phát tình. Thấy mọi chuyện sắp trở nên mất khống chế, Tần Trăn bất chấp tất cả kéo Thẩm Phi Trì đang mất kiểm soát cảm xúc vào gian chứa đồ bên trong phòng họp.
Gian chứa đồ vừa nhỏ vừa hẹp, Tần Trăn bị Thẩm Phi Trì ôm chặt, bị hắn thô bạo gắm cắn cổ với bả vai, cuối cùng suýt nữa bị hắn cưỡng bức, may là cuối cùng do phản kháng kịch liệt quá nên Tần Trăn vô tình tỏa chất dẫn dụ ra, cũng chính vì vậy mà dục vọng của Thẩm Phi Trì lập tức biến mất.
Chất dẫn dụ của Alpha bài xích lẫn nhau, cưỡng chế kết hợp sẽ chỉ khiến cơ thể hai bên khó chịu, Thẩm Phi Trì nhìn Tần Trăn bị dọa đến mức mặt mày tái mét, lần đầu tiên cảm thấy bất lực vì mối tình này.
Người mà hắn thích, vào lúc hắn cần nhất lại chẳng thể giúp hắn bất cứ điều gì.
Cũng vì sự cố lần này mà Thẩm Phi Trì không bao giờ nhắc lại chuyện muốn lên giường với Tần Trăn nữa.
…
Tần Trăn nắm tờ danh sách tiết mục trong tay, nhìn hai người như một cặp trời sinh trên sân khấu, trong đầu cậu đầy những tin đồn về Thẩm Phi Trì và Sầm Yên mà mình nghe được cách đây nửa tiếng khi ở phía sau hậu trường.
Lúc này Sầm Yên đang đứng bên cạnh Thẩm Phi Trì trên đài dẫn chương trình. Bọn họ dựa rất gần nhau, chiều cao tương xứng, vẻ ngoài tương xứng, quả nhiên đúng như những người kia nói, tài tử giai nhân, trời sinh một cặp, xứng đôi vừa lứa.
Tần Trăn cụp mắt xuống, cẩn thận che giấu nỗi buồn thoáng hiện lên trong mắt.
Nhưng chưa để cậu nghĩ ngợi lung tung thì bỗng có tiếng cãi vã trong hậu trường vang lên hậu trường bỗng có tiếng cãi vã truyền đến, Tần Trăn lập tức hoàn hồn, vội vàng chạy vào xem thế nào.
Qua lời cãi vã, Tần Trăn biết được có người làm hỏng đạo cụ sân khấu.
Vừa thấy kẻ đầu têu là Tần Trăn lại thấy đau hết cả đầu.
Người đứng bên cạnh gương trang điểm đang tỏ ra vô tội kia chẳng phải là Thịnh Lăng Nguyệt và Thịnh Lăng Tinh à?
Tần Trăn dừng bước, trong lòng bỗng thấy sợ hãi, cậu không ngờ chưa được bao lâu đã gặp lại bọn họ rồi. Tần Trăn vốn định mặc kệ bỏ ra ngoài, nhưng cuối cùng vẫn kiên trì tiến đến hỏi xem có chuyện xảy ra.
Cậu bạn kia nói rằng mình chỉ đi vệ sinh một lúc, khi quay lại đã thấy đạo cụ quan trọng để biểu diễn trên sân khấu bị hỏng rồi. Lúc cậu ta đi nơi này không có ai, cho nên cậu ta có lý do nghi ngờ rằng hai tên lạ mặt đột ngột xuất hiện ở đây là người đã làm hỏng đạo cụ của mình. Thế nhưng dù cậu ta có chất vấn thế nào thì bọn họ cũng không ngó lơ.
Nghe người kia nói vậy, Tần Trăn nghĩ thầm, dù thật sự là do hai tên kia làm hỏng thì có khi cậu cũng chẳng làm gì họ được.
Tần Trăn do dự một lát, quay đầu hỏi cặp song sinh: “Ừm… do hai người làm hỏng à?”
Cậu mong là họ nói không phải.
Kết quả…
“Ừ.”
Cả hai đồng thanh trả lời khiến Tần Trăn càng đau đầu hơn.
Tần Trăn động viên cậu bạn kia, nói: “Để tớ sửa đạo cụ bị hỏng.”
Cậu nhìn xuống, đạo cụ bị nứt bên ngoài thì dùng băng dính trong suốt dán vào là được.
May mà cậu bạn kia không phải người cố chấp, có lẽ cũng biết mình sẽ không đòi được gì từ cặp song sinh kia nên cậu ta không bắt bọn họ xin lỗi. Tuy Tần Trăn biết hai anh em này chắc chắn không xin lỗi nhưng cậu không ngờ bọn họ lại không biết điều như thế, bọn họ không hề tỏ ra xấu hổ vì đã làm hỏng đồ mà còn ngồi xổm xuống trước mặt Tần Trăn, nói mấy câu rất chi là ngang ngược: “Cái thứ rách nát xấu xí này hỏng rồi thì cho hỏng luôn đi, sửa làm gì? Tốn thời gian.”
Tần Trăn và cậu bạn kia: “…”
Tần Trăn quyết định không thèm để ý.
Nhưng cậu bạn kia lại không chịu để yên, cậu ta ngẩng phắt đầu lên sừng sộ, nào ngờ bị cặp song sinh dọa: “Còn nhìn nữa là tôi móc mắt cậu ra đấy.”
Người nói là Thịnh Lăng Tinh, Tần Trăn giật thót, vội vàng giữ chặt cậu bạn muốn đánh nhau kia lại. Cậu bạn nọ là Alpha, mà Alpha trời sinh đã có tâm thái hơn người khác một bậc rồi, có lẽ cảm thấy cặp song sinh này chỉ là Beta nên không có gì phải sợ.
Nhưng chỉ mình Tần Trăn biết, sức mạnh tinh thần lực ẩn sau vỏ bọc Beta kia mạnh cỡ nào, tốt nhất là đừng nên chọc vào bọn họ.
Tần Trăn ngăn cậu bạn kia lại, nói cậu ta đi trước, nửa tiếng sau hẵng quay lại, chỗ này cứ để cậu giải quyết. Trước mặt các học sinh khác, cậu vẫn có uy lắm, tuy cậu bạn kia không cam lòng nhưng vẫn nghe lời Tần Trăn, bất đắc dĩ rời đi.
Sau khi cậu học sinh kia đi rồi, Thịnh Lăng Tinh mới nhướng mày cười khẽ, buông lời trêu ghẹo: “Cố tình đuổi người ngoài đi? Người đẹp định làm gì thế?”
Nhận ra lúc này chỉ có mình mình đối mặt với bọn họ, sắc mặt Tần Trăn dần tái nhợt, cậu chớp mắt, gượng gạo giải thích: “Tôi không, không cố tình đuổi… tại tôi, tôi sợ các anh lao vào đánh nhau…”
Thịnh Lăng Tinh chống má, cười nói: “Cậu nghĩ bọn tôi sẽ thua à?”
Không phải thế, Tần Trăn oán thầm, cả trường này khéo chẳng có ai đánh được bọn họ ý chứ.
Tần Trăn mất tự nhiên lùi về sau, lời nói hơi lộn xộn: “Không, không phải, tại trong trường, trong trường cấm đánh nhau…”
“Cậu đang dạy tôi phải làm thế nào đấy à?” Thịnh Lăng Tinh cố ý xuyên tạc lời Tần Trăn, vẻ mặt tỏ ra bất mãn.
“Tôi không có ý đó!” Tần Trăn vội phản bác: “Đánh nhau sẽ bị thương! Cho nên không nên… không nên đánh nhau.”
“Ồ…” Thịnh Lăng Tinh biếng nhác ngả người về sau, Thịnh Lăng Nguyệt đứng sau thân mật ôm eo hắn.
Tần Trăn cúi đầu không dám nhìn, cậu vẫn chưa tiêu hóa được chuyện giữa hai người họ.
Ánh mắt Thịnh Lăng Tinh đượm vẻ phong tình: “Vậy là đang quan tâm tôi hả?”
“…” Tần Trăn nghe Thịnh Lăng Tinh nói, vẻ mặt thoáng bối rối. Cậu biết nói thế nào? Nói là sợ bọn hắn đánh chết người ta à.
Thấy Tần Trăn không nói gì, Thịnh Lăng Tinh không giận mà còn thấy khá thích thú, hắn nhìn chằm chằm vào người Tần Trăn, cảm giác áp lực vô hình giống hai ngày trước lại xuất hiện.
Tần Trăn cắn môi dưới cố chịu, cuối cùng vì thật sự quá sợ nên mới đầu hàng: “Đừng làm vậy… khó chịu lắm…”
Thịnh Lăng Tinh như không hiểu ý cậu nói, vô tội nhún vai: “Tôi có làm gì đâu.”
Tần Trăn biết là Thịnh Lăng Nguyệt làm. Hắn đang… trút giận cho em trai mình à?
Đầu Tần Trăn đau cực kỳ, cơ thể run lẩy bẩy nhưng không chịu cầu xin. Người nọ như thể thấy được sự kiên cường của cậu nên chỉ chốc lát sau cảm giác áp lực kia đã biến mất, cậu còn chưa thở phào được hơi nào thì lời Thịnh Lăng Tinh nói đã khiến cậu sốc đờ người.
“Tôi khá thích khuôn mặt này của cậu, hay là thử với tôi xem?”
Tần Trăn ngây ra, hỏi lại: “Thử gì?”
Thịnh Lăng Tinh cười: “Còn là gì được nữa, đương nhiên là làm tình rồi.”
Lời nói táo bạo của đối phương làm Tần Trăn sợ tái mặt, cảm giác xấu hổ từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu, khuôn mặt trắng nõn lập tức đỏ bừng. Tần Trăn luống cuống nhưng vẫn không quên giải thích với đối phương: “Đừng, đừng nói bậy! Tôi có bạn trai rồi!”
“Ồ.” Thịnh Lăng Tinh thất vọng đáp lời: “Hóa ra bị người khác chơi qua rồi à.”
Tần Trăn buồn bực suy nghĩ, cái tên cũng bị người khác chơi qua rồi mà còn dám tỏ ra thất vọng với mình?
Đương nhiên cậu không thể hiện ra ngoài, càng sẽ không nói với bọn họ rằng mình và Thẩm Phi Trì chưa lên giường với nhau.
Tí hứng thú của Thịnh Lăng Tinh với Tần Trăn biến mất, hắn không vui quay lại nũng nịu với Thịnh Lăng Nguyệt, mà cách hắn nũng nịu khiến Tần Trăn không dám nhìn thẳng.
Bất cứ lúc nào cũng sẽ có người đi vào hậu trường, vậy mà hai anh em này lại chẳng kiêng dè gì mà hôn nhau say đắm.
Tần Trăn chỉ có thể lặng lẽ đi sang bên cạnh sửa đạo cụ, lúc cậu sửa xong rồi quay lại thì đã chẳng thấy bọn họ đâu nữa, cậu thở phào một hơi, thần kinh căng cứng cũng buông lỏng.
Nửa tiếng sau, cậu học sinh đúng giờ quay lại hậu trường, vừa phàn nàn về cặp song sinh, vừa nói Tần Trăn dễ tính quá, nếu không vì nể cậu thì cậu ta đã đánh cho hai tên kia một trận rồi.
Tần Trăn chỉ biết cười cười, cậu biết đối phương không phải vì nể mình. Mặc dù cậu với Thẩm Phi Trì bí mật hẹn hò, nhưng học sinh cả trường đều biết hết, Thẩm Phi Trì rất bảo vệ cậu, trong mắt những người khác, bọn họ là cộng sự tốt nhất và cũng là “bạn” thân nhất của nhau. Mọi người kính trọng cậu cũng chỉ vì nể mặt Thẩm Phi Trì.
Tuy đã quen với tháng ngày sống trong sự giả tạo nhưng đôi khi Tần Trăn cũng cảm thấy mệt mỏi.
Cậu bỗng nghĩ đến thái độ sống của Thịnh Lăng Nguyệt và Thịnh Lăng Tinh, thoải mái ôm hôn nhau mà không màng đến ánh mắt của người khác, trong phút chốc, cậu bỗng cảm thấy bọn họ rất phóng khoáng.
Muốn làm gì thì làm, muốn yêu ai thì yêu, không lo sợ về tương lai, thẳng thắn thừa nhận. Đó mới là cuộc sống mà Tần Trăn nên theo đuổi…
…
Lời tác giả:
B thật, A giả.
Không bịp, truyện bao ngọt nha!
Đổi công ha ha ha.
Bình luận cho "Chương 1" <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn