Kiêu - Chương 11
Cú điện thoại kia rõ ràng đã khiến Thẩm Phi Trì bị đả kích dữ dội, mấy ngày liên tục sau đó, đối phương không còn quấn lấy cậu nữa, mà Tần Trăn cũng dần nguôi ngoai khỏi tình cảm ấy.
Hai người vốn có thể chia tay một cách đàng hoàng, nhưng cứ phải dùng cách này để trở mặt.
Mấy ngày nay Tần Thiên Nhã đều xin nghỉ, có lẽ y cũng biết việc mình làm thất đức nên muốn trốn tránh. Tần Trăn không có thông tin liên hệ của y, cũng không biết nhà y ở đâu. Một Alpha như cậu thường xuyên chạy đến khu dạy học của Omega nên lâu dần tin đồn thất thiệt cũng xuất hiện.
Bạn cùng bàn với Tần Trăn tên là Bùi Thước Kỳ, là một Alpha có tính cách sáng sủa, cởi mở. Từ khi Tần Trăn và Thẩm Phi Trì tách ra đến nay, quan hệ giữa cậu ta với Tần Trăn nhanh chóng trở nên thân thiết.
Bùi Thước Kỳ A nhưng trái tim lại là O, là một Alpha khá nữ tính, lúc cầm đũa ăn cơm còn cong ngón tay út, đã thế còn nói rõ nhiều. Mỗi ngày Tần Trăn đều nghe được rất nhiều tin đồn từ cậu ta, cũng có cả của chính cậu nữa.
Theo lời Bùi Thước Kỳ, trước đây Thẩm Phi Trì đối xử với Tần Trăn tốt khủng khiếp, tốt đến mức người ngoài đều cảm thấy quan hệ của hai người họ không đơn giản như vẻ bề ngoài.
“Lúc đó nào dám thân thiết với cậu, ánh mắt của Thẩm Phi Trì như muốn giết người ấy, ai không biết còn tưởng hai người yêu nhau rồi chia tay nữa kìa…” Bùi Thước Kỳ vô tư nói một câu như vậy, Tần Trăn nghe xong mà lòng chùng xuống.
“Nhưng giờ lại có người nói hai người cạch mặt nhau vì tranh giành một Omega, chuyện này có thật không? Thấy dạo này cậu hay đến khu Omega lắm, cậu thích ai hả? Chẳng lẽ là Sầm Yên?”
Bùi Thước Kỳ ăn đồ ăn vặt trong ngăn bàn của Tần Trăn, nhiều đồ ăn như thế mà cũng không bịt được cái miệng của cậu ta.
“Cậu nói xem, hai người đã thế rồi mà ngày nào cậu ta cũng tặng đồ ăn vặt cho cậu, có khi nào mấy đồ này không phải của cậu ta mua không nhỉ?” Bùi Thước Kỳ ăn được một nửa thì đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tần Trăn, mà Tần Trăn nghe vậy cũng ngẩn ra.
“Từ từ, hình như có một tấm thiệp thật này… Người đẹp bé nhỏ… hả?” Bùi Thước Kỳ đọc chữ trên đó, chưa đọc xong đã bị Tần Trăn giật lấy tấm thiệp.
“Tớ biết là ai rồi, đừng đọc.” Nhịp tim của Tần Trăn hơi nhanh, dường như tấm thiệp mang theo nhiệt độ, nóng đến mức khiến lòng bàn tay của cậu ra đầy mồ hôi.
“Là ai thế? Vậy, vậy tớ còn ăn được nữa không?” Bùi Thước Kỳ liếm môi, lo lắng hỏi.
Tần Trăn phì cười: “Đương nhiên là được, chỉ cần chừa lại một gói cho tớ là được.”
“Không ngờ cậu lại thích ăn ngọt như vậy nha.” Bùi Thước Kỳ nhìn gói kẹo trái cây vị đào, cười nói với Tần Trăn: “Cậu cười nhiều vào, cậu cười lên còn đẹp hơn Sầm Yên kia nhiều! Nếu tớ là cậu thì tớ tự yêu mình luôn, khỏi cần Omega.”
Tần Trăn bị cậu ta chọc cười, đáp lại: “Cậu tốt ghê, cảm ơn cậu nhé.”
Bùi Thước Kỳ nghe cậu nói mà đỏ mặt, nói chuyện cũng vấp: “Cảm ơn gì chứ, đây không phải, không phải là chuyện bạn bè nên làm à? Hay là cậu không coi tớ là bạn?” Bùi Thước Kỳ lại giả vờ tức giận nhìn Tần Trăn, Tần Trăn sờ đầu cậu ta như sờ đầu chó con, nói: “Không, là bạn tốt chứ.”
Kết quả là mặt Bùi Thước Kỳ lại càng đỏ hơn: “Không là được rồi, mà… mà bố tớ bảo sờ đầu sẽ bị đần đi đó, nhưng nếu là cậu thì cũng không phải là không được…”
Nghe vậy, Tần Trăn vội vàng rụt tay về, cười nói: “Không sờ nữa, dù sao cũng đã đủ ngốc rồi.”
Bùi Thước Kỳ học hành chẳng ra sao nghĩ bụng “Cậu đừng nói toẹt ra thế chứ”.
Vào giờ ăn trưa, Tần Trăn cố ý đi dạo một vòng trong khu Beta ở góc trường, muốn xem có thể gặp cặp song sinh hay không. Sau cái hôm cậu từ chối, bọn họ không còn xuất hiện nữa, mãi cho đến hôm bọn họ đến cứu cậu…
Giờ nghĩ lại thì tại sao họ lại biết cậu ở đó nhỉ? Tần Trăn không dám nghĩ nhiều, cậu cảm thấy nếu mình cứ nghĩ như vậy thì lại thành tự mình đa tình.
Cũng không biết ngày thường họ làm những gì.
Trong trường có rất nhiều tin đồn về họ, nhưng Tần Trăn không tin cái nào.
Tòa nhà giảng dạy Beta không được xây dựng khang trang như tòa nhà AO, bức tường loang lổ, trông có vẻ đã lâu đời lắm rồi, hoặc cũng có khi là do không được sửa sang lại từ lâu.
Tần Trăn tìm đến lớp B2, giờ này là giờ nghỉ trưa nên trong lớp không có ai. Đây là lần đầu tiên cậu làm chuyện này, nhìn chẳng khác nào ăn trộm.
Cậu mua quà cảm ơn cặp song sinh, cậu thấy bản thân đúng là rõ chậm tiêu, họ tặng đồ ăn vặt cho cậu nhiều ngày như vậy mà cậu lại không hề hay biết, còn tưởng họ đang né tránh mình.
Rõ ràng đang giận nhưng vẫn ngày ngày tặng đồ ăn vặt cho cậu, còn đi cứu cậu, còn giúp cậu…
Tần Trăn thấy hai má mình nóng bừng, suy nghĩ rối bời.
Chỉ là quà cảm ơn của cậu còn chưa kịp để xuống thì đã bị người trong cuộc bắt quả tang.
“Xem này, tên trộm nhỏ này từ đâu đến đây thế?” Giọng điệu trêu chọc của Thịnh Lăng Tinh vang lên từ phía sau làm Tần Trăn giật thót, suýt nữa làm rơi đồ trong tay.
Tần Trăn nhìn hắn, ấp úng nói: “Tôi… tôi không phải trộm…”
“Không phải à? Để tôi xem nào.” Thịnh Lăng Tinh lại gần cậu, nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới, sau đó mới gật đầu nói: “Công nhận là không giống, tôi chưa thấy tên trộm nào lại xinh đẹp thế này.”
Lời nói của Thịnh Lăng Tinh khiến mặt Tần Trăn đỏ bừng, tim đập loạn nhịp. Ký ức tối hôm ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cậu, giờ phút này gặp bọn hắn, cậu chỉ cảm thấy toàn bộ tế bào trong cơ thể mình đều sôi sục.
Thấy cậu chỉ đỏ mặt không nói gì, Thịnh Lăng Tinh giơ tay búng vào trán cậu, nói: “Tới đây làm gì? Nói trước nhé, nếu cậu đến nói cảm ơn thì đi được rồi.”
Tần Trăn che trán, há miệng không biết nên nói hay không nên nói nữa. Cậu thực sự đến để nói cảm ơn mà, nhưng…
“Tôi…”
“Ừ, cậu đi được rồi.” Thịnh Lăng Tinh như thể không muốn nghe, tiện tay ra hiệu “Mời”.
Tần Trăn cảm thấy rầu rĩ, cậu đã nói gì đâu! Máu nóng bốc lên, cậu quyết định ở lì không đi nữa!
Cậu đưa hộp quà trong tay cho bọn họ nhưng bọn họ không nhận, Tần Trăn nhìn Thịnh Lăng Nguyệt, phát hiện hắn cũng chỉ nhìn mình mà không hề nhúc nhích.
Ghét chết đi được, rõ ràng đã làm chuyện thân mật như vậy rồi, thế mà giờ lại tỏ ra khó gần như thế. Có điều Tần Trăn cũng không thấy khó xử, cậu mở hộp quà trước mặt họ ra, nói khẽ: “Không biết các anh có thích không, đây là bánh ngọt thủ công nhà Luofu, ngọt nhưng không ngấy, tôi thích ăn lắm, các anh ăn thử nhé?”
Hình ảnh trước mắt đột nhiên nhoáng một cái, Thịnh Lăng Tinh đã nhảy lên bàn bên cạnh cậu ngồi, sau đó hào hứng hỏi cậu có ý gì.
Đối mặt với câu hỏi của Thịnh Lăng Tinh, hàng mi dài của Tần Trăn cụp xuống, đôi môi hồng hào bị cậu liếm ướt vì căng thẳng. Cậu nhìn chiếc bánh ngọt cầu kỳ, im lặng một hồi lâu mới chậm rãi nói một câu: “Chỉ là muốn nhìn các anh một xíu…”
“Ha.” Thịnh Lăng Tinh cười khẽ: “Có gì đẹp mà nhìn?”
“Ừm… thì chỉ muốn nhìn thôi.”
“Không cho nhìn.” Thịnh Lăng Tinh nói với giọng tinh nghịch.
Tần Trăn bực bội, uể oải nói: “Ừ, thế tôi đi đây, các anh không ăn thì vứt đi.”
Nói đoạn, cậu để bánh ngọt xuống, vừa định đi thì cảm thấy eo mình bị siết chặt. Ngay sau đó, cả người cậu bị Thịnh Lăng Tinh kéo vào lòng hắn, bốn mắt hai người nhìn nhau, khoảng cách gần đến nỗi có thể nghe thấy tiếng tiếng hít thở của nhau.
Trong khoảnh khắc này, Tần Trăn thấy tim mình như ngừng đập, chẳng biết hắn dùng sữa tắm gì mà mùi hương trên người hắn thơm đến mức làm cậu muốn say luôn.
Tiếng cười của Thịnh Lăng Tinh vang khẽ bên tai cậu: “Sao lại dễ tổn thương thế? Nói mấy câu đã giận? Tốt xấu gì bọn tôi cũng đã cứu cậu đấy.”
Tần Trăn không dám nhìn hắn, bàn tay hắn dán sát vào eo cậu cách một lớp áo mỏng. Cậu vừa thấy xấu hổ lại vừa thấy đối phương rất vô lý: “Anh… anh nói có lý chút đi, rõ là anh bảo tôi đi mà. Hơn nữa tôi tặng bánh cho các anh nhưng các anh có nhận đâu.”
“Tủi thân rồi hả? Nói có lý á, tôi lớn đến từng này rồi còn chưa nói lý bao giờ đâu nhé.” Thịnh Lăng Tinh cười phách lối: “Hay là cậu thử nói câu kia có lý cho tôi nghe thử xem?”
“Anh buông tôi ra trước đã…” Tần Trăn bị kẹt ở giữa hai chân của Thịnh Lăng Tinh, tư thế này nhìn thế nào cũng thấy mập mờ, cậu cứ có cảm giác rằng chỉ cần mình ngẩng đầu lên là có thể hôn hắn ấy.
“Không buông!” Thịnh Lăng Tinh chơi xấu.
Tần Trăn liếc mắt cầu cứu Thịnh Lăng Nguyệt, cậu biết người kia siêu cuồng em trai nên sẽ không chấp nhận việc Thịnh Lăng Tinh ôm mình. Nhưng nào ngờ cậu lại thấy người kia đang ung dung ăn bánh kem mình tặng! Phát hiện ánh mắt cậu, hắn chỉ ngước mắt lên nhìn cậu với vẻ vô tội.
Chuyện gì xảy ra vậy!? Đầu óc Tần Trăn rối ren, vừa hoảng loạn vì tiếp xúc thân mật với Thịnh Lăng Tinh, vừa hoang mang vì thái độ khác thường của Thịnh Lăng Nguyệt.
Cuối cùng Tần Trăn chỉ có thể cẩn thận hỏi hắn: “Vậy anh muốn thế nào?”
“Không thế nào cả.” Thịnh Lăng Tinh nói xong thì buông cậu ra. Thái độ thất thường của hắn khiến Tần Trăn chẳng hiểu ra làm sao, cậu cứ tưởng Thịnh Lăng Tinh sẽ nhắc đến yêu cầu kia, nhưng không, sau khi buông cậu ra, hắn chỉ đi tới trước mặt Thịnh Lăng Nguyệt đòi ăn bánh thôi.
Tần Trăn không nói rõ được cảm xúc trong lòng mình lúc này ra sao. Trước khi đến đây, thực ra cậu đã chuẩn bị xong tâm lý rồi, nhưng giờ thì có vẻ không cần nữa.
Vì vậy, Tần Trăn nói: ‘Vậy tôi đi nhé?”
“Ừm.” Cặp song sinh trả lời nhẹ bẫng, bọn hắn đắm chìm trong thế giới của nhau, coi người ngoài như không khí, làm Tần Trăn cảm thấy việc mình đến đây đúng là thừa thãi.
Rời khỏi khu Beta, Tần Trăn thầm nghĩ về mối quan hệ giữa người với người, rốt cuộc phải làm thế nào mới khiến tất cả đều cảm thấy thoải mái chứ?
…
Vào buổi tối, Viên Lam Nhứ và Tần Chính lại cãi nhau, có lẽ là lúc ban ngày Tần Trăn đi học, Vương Như lại đến gây sự. Nghe nội dung bọn họ cãi nhau là Tần Chính đã tặng Vương Như một sợi dây chuyền kim cương, còn sắm sửa một món quà đắt tiền tặng cho Tần Thiên Nhã nhân dịp sinh nhật 17 tuổi. Lúc Viên Lam Nhứ biết tin này thì tức điên người, bà với Tần Chính kết hôn bao nhiêu năm nay, đừng nói là dây chuyền kim cương, mà ngay cả nhẫn cưới khi trước cũng là do Viên Lam Nhứ tự chuẩn bị. Tần Chính chưa bao giờ tặng bà thứ gì dù là một bông hoa nhỏ.
Chưa kể nhắc đến chuyện là con của hai người họ, vậy mà Tần Trăn chưa từng nhận được bất cứ lời chúc nào từ bố mẹ ruột của mình vào sinh nhật. Dù sao với họ, một người lợi dụng cậu để giành lấy thân phận muốn có, một người lại buộc phải gánh lấy cuộc hôn nhân không mong muốn vì sự tồn tại của mình.
Bọn họ chưa bao giờ cảm thấy vui mừng vì sự xuất hiện của cậu trên cuộc đời này.
Tần Trăn nhìn hai người họ cãi vã giằng co với nhau, chỉ cảm thấy đáng đời cả hai.
Mặt Tần Chính bị móng tay của Viên Lam Nhứ cào rách, Viên Lam Nhứ cũng chẳng khá hơn, bà ta bị Tần Chính tát cho một cái, dấu năm ngón tay đỏ ửng hằn trên khuôn mặt xinh đẹp của Viên Lam Nhứ.
Bị tát một cái xong, Viên Lam Nhứ tỏ ra không thể tin nổi. Đây là lần đầu tiên Tần Chính đánh bà, tuy trước đây hai người thường xuyên cãi vã nhưng đa số đều là bà đơn phương đánh Tần Chính, ông ta chưa từng đánh lại.
Nhưng hôm nay ông ta đã đánh bà.
Viên Lam Nhứ như bị cái tát kia làm cho choáng váng, bà trợn tròn mắt, nước mắt lăn dài trên má. Lúc này bà không hề nói ra những lời cay độc như mọi khi nữa mà chỉ gục xuống đất khóc không thành tiếng.
Tần Chính cũng thấy hơi hối hận, vì sau khi Luật Bảo vệ Omega được thành lập, việc đánh đập Omega ở quốc gia Liên Bang là một tội rất nghiêm trọng. Ông ta không hối hận vì đã đánh Viên Lam Nhứ mà chỉ hối hận vì có thể mình sẽ bị giam giữ hình sự.
Nhưng rõ ràng là Viên Lam Nhứ không nghĩ nhiều đến vậy, Tần Trăn nghĩ lúc này chắc bà đang rất khó chịu, cái tát kia còn khiến bà đau khổ hơn tất cả những trận cãi vã ầm ĩ trong mười mấy năm qua.
Tần Chính đưa tay muốn đỡ bà dậy nhưng bị bà gạt đi. Bà tự đứng dậy, sau đó lảo đảo trở về phòng, đây có lẽ là một trong số ít những lần bà giữ được tôn nghiêm trong cuộc hôn nhân này.
Đêm đó, cả ba người đều không ngủ. Tần Chính liên tục hút thuốc trong phòng khách, còn Tần Trăn nằm trên giường nhìn trần nhà không biết đang nghĩ gì.
Kim đồng hồ chỉ 2 giờ sáng, Tần Trăn nghe thấy tiếng mở cửa đóng cửa vang lên từ cổng nhà bên dưới, Tần Chính đi rồi, Viên Lam Như vẫn ở trong phòng không đuổi theo.
Khoảng nửa tiếng sau, đột nhiên có tiếng “cạch” phát ra từ ngoài cửa sổ, Tần Trăn ngơ ngác nhìn ra nhưng không thấy gì cả, sau đó lại nghe thấy cạch tiếng nữa. Tần Trăn thấy có một viên sỏi nhỏ ném vào cửa sổ phòng mình.
Có người ở bên ngoài?
Tần Trăn nghi hoặc đẩy cửa sổ ra, trước mắt lập tức bị hai bóng người cao lớn chiếm cứ.
Trong đêm trăng thanh, ánh trăng trắng ngà bao quanh lấy họ, khiến những kẻ vốn kiêu ngạo ban ngày trở nên dịu dàng hơn nhiều. Tần Trăn thấy sống mũi mình cay cay, nhỏ giọng hỏi họ: “Các anh đến đây làm gì?”
Chỉ thấy Thịnh Lăng Tinh giơ hai tay lên miệng, học theo giọng điệu của Tần Trăn, mỉm cười đáp lời cậu: “Đến vụng trộm với em nè!”
Bình luận cho "Chương 11" <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn