Kiêu - Chương 5
Mọi lời ngọt ngào trước đây đều trở nên nặng nề, cán cân trong lòng Tần Trăn không ngừng lung lay. Cậu muốn tin tưởng, nhưng khi thấy Thẩm Phi Trì lên xe đi về phía ngược với nhà hắn thì cậu lại do dự.
Cậu chần chừ, không biết nên tiếp tục đi theo hay không. Người qua lại tấp nập, thỉnh thoảng có xe con dừng lại hỏi cậu muốn đi đâu, nhưng khi ngửi thấy mùi chất dẫn dụ Alpha trên người cậu lại lập tức rời đi.
Tần Trăn gặp quá nhiều tình huống như vậy rồi nên cũng không thấy ngạc nhiên.
Đột nhiên có một giọng nam êm tai vang lên phía sau, Tần Trăn giật nảy mình, quay đầu lại thì thấy Thịnh Lăng Tinh và Thịnh Lăng Nguyệt.
Tại sao hai người kia luôn xuất hiện bất ngờ thế nhỉ?
“Đuổi theo đi, sao không đuổi theo nữa?”
Thịnh Lăng Nguyệt chưa từng mở miệng, cho nên người nói đương nhiên là Thịnh Lăng Tinh.
Tần Trăn hơi sợ bọn hắn, gót chân không được tự nhiên lùi về sau một bước.
“Sao các anh lại ở đây?”
Thịnh Lăng Tinh cười: “Dĩ nhiên là tới tìm cậu.”
“…” Đối phương nói thẳng như vậy khiến Tần Trăn chẳng biết đáp lại thế nào.
“Tìm tôi làm gì?”
“Hầy!” Thịnh Lăng Tinh ra vẻ thở dài: “Cuối cùng tôi cũng biết tại sao tên kia bỏ cậu rồi.”
Hắn dùng từ rất đáng ghét, Tần Trăn không thích nên nhắc hắn: “Bọn tôi chưa chia tay.”
Thịnh Lăng Tinh tới gần cậu, bấy giờ Tần Trăn mới phát hiện đối phương cao hơn cậu gần một cái đầu. Cậu không thể không ngước đầu lên nhìn hắn, vừa khéo đối diện với ánh mắt của thiếu niên.
Thịnh Lăng Tinh nói: “Cậu không hỏi tôi tại sao à?” Hắn nâng cằm Tần Trăn lên, cơ bắp cả người Tần Trăn kéo căng ra như lâm đại địch.
Cũng may cái cảm giác áp bức tinh thần khủng khiếp kia không xuất hiện, nên cậu thoáng thở phào, hỏi hắn: “Tại sao?”
Thịnh Lăng Tinh hạ giọng, nói tóm tắt một lèo: “Vừa rồi lúc cậu đứng ven đường 10 phút có bốn chiếc xe dừng lại bắt chuyện, cậu đoán bọn họ muốn đưa cậu đi đâu? Khách sạn? Ngõ nhỏ? Hay là chờ không kịp mà trên xe luôn? Cậu lại đoán xem bọn họ muốn làm gì? Lột quần áo cậu, chẳng cần biết cậu có phải Alpha hay không cũng muốn tìm cách để lưu lại mùi của mình trên người cậu. Dù sao cậu xinh đẹp thế này cơ mà, đương nhiên, tôi cũng muốn làm mấy chuyện bọn họ muốn làm kia, nhưng giờ tôi đang cực kỳ khó chịu.”
Tần Trăn nghe mấy lời hắn nói mà kinh hãi không thôi, nhát gan hỏi lại: “Sao anh lại khó chịu?”
“Tôi còn chưa ăn được thì bọn họ dựa vào cái gì mà đòi?”
“…” Thôi được rồi, coi như cậu chưa hỏi.
Tần Trăn đỡ trán: “Tôi đâu có đi với họ.”
Thịnh Lăng Tịnh khịt mũi: “Cậu tưởng bọn bỏ đi dễ dàng như vậy à?”
Tần Trăn sững sờ hai giây, bừng tỉnh: “Chẳng lẽ… là các anh?”
Thịnh Lăng Tinh tỏ vẻ “Chứ cậu nghĩ sao?”
Tần Trăn không phải người không biết tốt xấu, thấy thế bèn hạ giọng cảm ơn.
Thịnh Lăng Tinh cười nói: “Không cần cảm ơn, lấy thân báo đáp thì sao?”
Tần Trăn xấu hổ cười: “Chưa đến mức đó.”
Đoán trước được câu trả lời này, Thịnh Lăng Tinh không sao cả, quay trở lại bên cạnh Thịnh Lăng Nguyệt. Thấy bọn hắn không có ý rời đi, Tần Trăn cũng không nghĩ nữa, lúc quay người đi về thì nghe thấy Thịnh Lăng Tinh hỏi mình: “Cậu không muốn xem bạn trai cậu lén lút làm gì sau lưng cậu à?”
Tần Trăn dừng bước, nói trái với lòng mình: “Không muốn.”
“Thì ra cậu là người như vậy.”
Tần Trăn rầu rĩ đáp lại: “Tôi là người thế nào?”
“Người dứt khoát.”
“Vậy thì làm anh thất vọng rồi, tôi không phải người như vậy.”
“Thế nên tôi mới bảo tôi tưởng.”
Tần Trăn vốn đã rất bức bối vì chuyện của Thẩm Phi Trì, giờ còn phải nghe một người thậm chí còn không quen biết giảng giải, cậu lập tức nổi nóng, tức giận nói: “Chúng ta không thân nhau, tôi không cần anh phán xét tôi là người thế nào!”
“À.” Thịnh Lăng Tinh cười nói: “Vậy làm quen lại nhé. Tôi là Thịnh Lăng Tinh, lăng trong thịnh khí lăng nhân, tinh trong tinh tú. Còn đây là anh trai tôi, Thịnh Lăng Nguyệt (玥), nguyệt (月) có chữ vương (王) bên cạnh. Bọn tôi hiểu rõ cậu rồi nên giờ cậu chỉ cần hiểu rõ bọn tôi là được.”
Hết như đấm vào bông, Tần Trăn ìu xìu, khó hiểu nói: “Sao tôi lại phải hiểu rõ các anh?”
“Chẳng phải cậu nói chúng ta không thân à, tôi đang cho cậu cơ hội đấy thôi?”
“…” Tần Trăn thật sự muốn mở đầu Thịnh Lăng Tinh ra xem rốt cuộc chứa cái gì bên trong.
“Cậu không cần mở đầu tôi ra, tôi có thể nói cho cậu biết tôi đang nghĩ gì mà.”
“Cái—” Tần Trăn khiếp sợ nhìn hắn: “Sao anh biết tôi đang nghĩ gì?”
“Nghĩ vậy thật à?” Thịnh Lăng Tinh dựa vào vai Thịnh Lăng Nguyệt cười ngặt nghẽo, mà Thịnh Lăng Nguyệt cũng tỏ ra rất cưng chiều hắn, đỡ hắn để tránh bị ngã xuống.
Tần Trăn day huyệt thái dương, thầm nghĩ hai người kia tuy phá vỡ nhận thức của cậu nhưng bất ngờ là lại mang đến cảm giác khá tốt cho cậu.
Nỗi sợ hãi với họ giảm đi nhiều, Tần Trăn cũng đã bình tĩnh như cũ, cậu vừa định nói tạm biệt với họ thì lại nghe thấy Thịnh Lăng Tinh nói: “Cậu không định đi xem thật à? Bọn tôi biết cậu ta đi đâu đấy.” Nói xong còn hoạt bát nháy mắt với Tần Trăn.
“…” Tần Trăn ngẩng đầu nhìn bóng đêm, ngần ngừ nói: “Tôi… phải về nhà rồi.”
“Có giờ giới nghiêm à?” Thịnh Lăng Tinh lại gần cậu một bước, hắn có thể thấy rõ hàng mi dày đang rung rinh của Tần Trăn.
“Ừm.”
“Ngoan thế.”
Tần Trăn hơi đỏ mặt, đây là lần đầu tiên có người nói cậu ngoan. Cậu mím môi, chừng nửa phút sau mới lên tiếng: “Tôi về trước đây.”
“Ừ, nếu cậu muốn bắt gian thì đến tìm bọn tôi lúc nào cũng được.”
“…” Tần Trăn không để ý đến hắn mà quay người đi về phía nhà mình. Đi thêm khoảng hai trăm mét, không biết xuất phát từ tâm lý gì mà cậu dừng bước rồi quay đầu nhìn, thấy đôi anh em kia vẫn đứng tại chỗ.
“…”
Như để chứng thực suy đoán của cậu, Thịnh Lăng Tinh vẫy tay với cậu, không ngờ cách xa như vậy mà cậu cũng có thể nhìn ra khẩu hình của Thịnh Lăng Tinh.
Hắn nói: Người đẹp mau về nhà đi.
Đây là một cảm giác rất kỳ lạ, được một người không quá quen thuộc tiễn về nhà, như đang xác định cậu đã về nhà an toàn.
Cậu và Thẩm Phi Trì đã ở bên nhau gần một năm nhưng Thẩm Phi Trì chưa bao giờ làm những việc như vậy.
Không biết là do đối phương bất cẩn hay vì cậu là Alpha.
Tần Trăn vội vã về nhà, Viên Lam Nhứ đúng là đã đặt giờ giới nghiêm cho cậu, nếu vượt quá thời gian đó, bà ta sẽ gọi điện đến trường để hỏi hướng đi của cậu.
Vừa về đến nhà, giày còn chưa kịp cởi, Tần Trăn đã bị Viên Lam Nhứ chất vấn xối xả.
“Con làm gì ở ngoài? Đến cổng rồi mà còn không về, con ở với ai? Nói chuyện gì?”
Đối mặt với một loạt lời chất vấn của bà, Tần Trăn thấy chán nản vô cùng , nhưng nghĩ lại lại cảm thấy không đúng, cậu về trước thời gian quy định, làm sao bà ấy biết cậu đã ở ngoài bao lâu?
Thế là cậu thốt lên: “Mẹ theo dõi con à?”
Viên Lam Nhứ cười nhạt: “Mẹ cần làm vậy chắc?”
Tần Trăn lập tức hiểu ra, không dám tin mà hỏi: “Mẹ cài định vị trên người con?”
Viên Lam Nhứ nói hùng hồn: “Mẹ không nên làm vậy à?”
“Làm vậy là phạm pháp!”
“Vậy con báo cảnh sát bắt mẹ đi.” Viên Lam Nhứ bình tĩnh trả lời.
“Mẹ bị bệnh nặng quá rồi đấy!” Tần Trăn không muốn nói chuyện với bà nữa, cậu đi vượt qua bà về phòng mình trên tầng hai, ai ngờ cửa phòng đã không còn.
Viên Lam Nhứ dỡ nó đi thật!
Viên Lam Nhứ đi theo sau Tần Trăn lên tầng, thấy biểu cảm sụp đổ của cậu thì thấy rất hài lòng.
“Sao mẹ lại làm vậy? Mẹ muốn ép con phát điên giống mẹ mới vừa lòng phải không?” Tần Trăn chỉ vào cửa, quay đầu lại nhìn bà với khóe mắt đỏ bừng, yếu ớt lên án.
Viên Lam Nhứ muốn mình giống như bà.
Cậu sẽ không để bà toại nguyện.
Viên Lam Nhứ bình tĩnh nhìn cậu, nói với cậu bằng giọng điệu gần như khiển trách: “Đây là thái độ nói chuyện với người lớn tuổi của con à?”
Tần Trăn hít sâu một hơi, cố đè cơn giận trong lòng xuống, cậu thả tay xuống, cười tự giễu rồi nói: “Con xin lỗi, con về phòng đây.”
“Đứng lại.” Viên Lam Nhứ gọi cậu lại.
“Còn chuyện gì nữa ạ?”
“Con vẫn chưa trả lời mẹ vừa nẫy con ở bên ngoài với ai.”
Tần Trăn cắn chặt khớp hàm, sắp xếp lại ngôn ngữ: “Hội trưởng hội học sinh của bọn con, Thẩm Phi Trì.”
“Con trai của ả tiện nhân Trần Thấm kia à?” Viên Lam Nhứ và mẹ của Thẩm Phi Trì là bạn học ngày trước với nhau, nhưng quan hệ rất tệ, cho nên Tần Trăn đã nghe Viên Lam Nhứ chửi Trần Thấm chừng 10 phút liên tục sau đó.
Cuối cùng, Viên Lam Như nói: “Sau này đừng qua lại với con trai của con mụ kia nữa.”
Có đôi khi Tần Trăn không hiểu, Viên Lam Nhứ không muốn cho cậu tiếp xúc với người ngoài thì có thể nhốt cậu trong nhà mà. Nhưng bà ta lại để cậu trở thành bộ mặt của bà ấy, đồng thời lại hạn chế sự tự do của cậu. Rốt cuộc bà ấy coi cậu là người hay chó? Đến chó còn có thể tự chọn cái cột nào để tè vào, mà cậu thì chỉ có thể dùng bồn cầu do Viên Lam Nhứ chỉ định.
Sau khi Viên Lam Nhứ đi rồi, Tần Trăn vào phòng vệ sinh cởi sạch quần áo, cậu kiểm tra quanh người một lần, cuối cùng phát hiện trong ống tay áo đồng phục của mình có một cái máy theo dõi bé xíu. Cậu tin máy theo dõi không chỉ có mình cái này, thậm chí cậu còn nghi ngờ điện thoại của mình cũng bị nghe trộm.
Có điều theo tính cách của Viên Lam Nhứ thì hiện giờ điện thoại của cậu vẫn an toàn. Chứ nếu chuyện cậu hẹn hò với Thẩm Phi Trì mà bị phát hiện thì chắc chắn bà ấy đã nổi điên lên rồi.
Tần Trăn nghĩ đến cảnh tượng kia, ngoài việc sợ chính Viên Lam Nhứ ra thì còn có cảm giác nhẹ nhõm khó nói nên lời nữa. Trong khoảnh khắc ấy, cậu rất muốn vọt tới trước mặt Viên Lam Nhứ, nói với bà ấy rằng con đang yêu, con đang hẹn hò với con trai của người mẹ ghét nhất thời học sinh.
Cậu muốn xem biểu cảm của Viên Lam Như khi ấy, có phải sẽ phẫn nộ đến mức muốn bóp chết mình không?
Cậu cảm thấy nếu cứ bị Viên Lam Nhứ dồn ép tiếp như vậy nữa, sớm muộn gì cậu cũng sẽ phát điên.
Mãi cho đến rạng sáng Tần Chính mới về nhà.
Tần Trăn biết Viên Lam Như sẽ ở phòng khách đợi ông ta, sau đó hai người kiểu gì cũng sẽ cãi nhau một trận.
Chỉ là bây giờ cửa phòng không còn nên tiếng ồn ào dưới tầng càng chói tai hơn mọi khi.
Tần Trăn nhìn trần phòng mình, thầm nghĩ những ngày như thế này đến bao giờ mới kết thúc. Cậu lật người, màn hình điện thoại sáng lên trong bóng tối. Cậu tưởng là tin nhắn của Thẩm Phi Trì, nhưng mở khóa ra mới thấy là người lạ.
Nhưng giọng điệu nói chuyện của đối phương lại rất quen thuộc, Tần Trăn lập tức đoán được người này là ai.
“Đoán xem bọn tôi đang ở đâu?”
Đính kèm: Hình ảnh.
Tần Trăn bấm mở bức ảnh kia, phát hiện là chụp trên núi.
Muộn thế này rồi mà hai người kia còn đi leo núi à?
Đối phương tựa như không thèm quan tâm Tần Trăn có nhắn lại hay không, bức ảnh thứ hai lại được gửi tới.
Bối cảnh là bầu trời đầy sao, còn hai người kia chụp ảnh tự sướng với ống kính.
Một người mặt đơ, một người cười rạng rỡ.
Tần Trăn nghĩ chắc chắn Thịnh Lăng Nguyệt bị Thịnh Lăng Tinh bắt chụp cùng, tuy vậy, dù không thích nhưng hắn vẫn phối hợp giơ ngón tay hình cái kéo.
Thấy bức ảnh này, bao phiền muộn của Tần Trăn bỗng tan biến hệt như kỳ tích.
Con người luôn hướng tới những thứ đẹp đẽ, cảnh đẹp phối với mỹ nhân, Tần Trăn gõ tin nhắn trả lời hắn: ‘Đây là ở đâu vậy?”
Số lạ: “Người đẹp chưa ngủ à?”
Tần Trăn: “Ừm, chưa ngủ được.”
Số lạ: “Muốn ngắm sao không?”
Tần Trăn: “Không ra ngoài được.”
Chuông điện thoại thình lình vang lên, số lạ gửi tới yêu cầu gọi video.
Tần Trăn giật mình, vội vàng chui vào trong chăn.
Tần Trăn: “Bố mẹ tôi sẽ nghe thấy mất.”
Số lạ: “Bọn tôi không lên tiếng đâu.”
Tần Trăn do dự một lát, chỉnh điện thoại sang chế độ yên lặng.
Tần Trăn: “Vậy anh gọi lại đi.”
Một giây sau, yêu cầu gọi video được gửi tới lần nữa, Tần Trăn bấm nhận. Một thiên hà chói mắt lập tức xuất hiện trên màn hình điện thoại. Vô số các vì sao tụ tập thành dải ngân hà khổng lồ bao quanh toàn bộ bầu trời đêm, thỉnh thoảng có vài ngôi sao băng vụt qua. Tần Trăn nín thở, sợ rằng sẽ làm phiền sự yên tĩnh ở phía đối diện màn hình.
Trong khoảng thời gian này, dù là cặp song sinh hay Tần Trăn thì cũng không ai nói gì cả.
Mãi đến khi điện thoại của Tần Trăn tự tắt máy vì hết pin, cậu mới nhận ra rằng.
Tiếng cãi nhau dưới tầng chẳng biết đã kết thúc từ khi nào, cả ngôi nhà yên tĩnh chỉ nghe thấy mỗi tiếng tim mình đập.
Tần Trăn chớp mắt, cảm thấy rất khó tin.
Không ngờ hai người kia lại dễ gần như vậy.