Kiêu - Chương 9
Tần Trăn trốn tránh Thẩm Phi Trì suốt mấy ngày liền, cậu biết cứ tiếp tục thế này cũng không phải là cách, không thể suốt ngày đi muộn về sớm được, thầy cô sẽ có ý kiến, Viên Lam Nhứ mà biết cũng sẽ không để yên cho cậu.
Nếu Thẩm Phi Trì không chịu bỏ cuộc, Tần Trăn muốn tránh hắn cũng chỉ còn cách chuyển trường. Bằng không, với một năm còn lại trước khi tốt nghiệp, hai người sớm muộn gì cũng sẽ gặp nhau trong trường.
Chỉ là Tần Trăn tính toán cẩn thận thế nào cũng không ngờ rằng Thẩm Phi Trì lại đi tìm Tần Thiên Nhã.
Tần Thiên Nhã là em trai cùng cha khác mẹ của Tần Trăn, hai người thực ra rất ít khi giao tiếp, ở trường thậm chí còn chưa từng nói chuyện với nhau. Để ngăn chặn việc học sinh yêu sớm, trường Trung học Số 1 đã bố trí khu nhà học riêng cho Alpha và Omega, đừng nói là yêu sớm, ngay cả gặp mặt cũng khó. Nhưng việc Thẩm Phi Trì có thể tìm đến Tần Thiên Nhã khiến Tần Trăn rất bất ngờ, bởi vì cậu chưa bao giờ nói với Thẩm Phi Trì về mối quan hệ giữa mình với Tần Thiên Nhã.
Tần Thiên Nhã rất sợ Viên Lam Nhứ, trong ấn tượng của Tần Trăn, y là một Omega nhút nhát hướng nội, so với tính cách bốc đồng của Vương Như thì đúng là hai thái cực, cho nên y chỉ dám nấp sau gốc cây to gần nhà họ Tần để đợi Tần Trăn, không dám đến cổng nhà họ Tần.
Tần Thiên Nhã nhìn thấy cậu, yếu ớt gọi một tiếng: “Anh trai.”
Tần Trăn nhíu mày, hỏi ai dạy y gọi như thế.
Đối mặt với chất vấn của Tần Trăn, thân hình Tần Thiên Nhã khẽ run, đáng thương cắn môi dưới, giọng run run: “Không ai cả… Là, là em muốn gọi như vậy, từ nhỏ em đã rất kính trọng anh… cảm thấy anh rất giỏi.”
Đây đúng là chuyện lạ. Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ riêng dưới sự ảnh hưởng lâu dài của Viên Lam Nhứ trong suốt nhiều năm qua, dù không đến mức căm ghét Vương Như nhưng Tần Trăn cũng chẳng thích bà ta là bao. Vương Như cũng căm hận Viên Lam Nhứ như thế, chắc chắn ở nhà không ít lần gieo rắc những điều không tốt về họ với Tần Thiên Nhã. Trưởng thành trong một môi trường như vậy mà Tần Thiên Nhã vẫn sùng bái mình, đúng là khiến người ta giật mình. Nếu Vương Như biết được, không biết có tức chết không nữa.
Có điều Tần Trăn không tin lý do của y, có sùng bái thật hay không thì cậu có thể nhìn ra từ trong mắt đối phương, Tần Trăn chỉ hỏi y đến đây làm gì.
Tần Thiên Nhã nhăn nhó mãi, thấy Tần Trăn bắt đầu lộ vẻ không kiên nhẫn mới nói ra mục đích mình đến đây.
“Không phải anh Phi Trì bảo em đến…”
Anh Phi Trì.
Nghe thấy ba chữ này, Tần Trăn lại thấy dạ dày nôn nao.
Sau khi mở đầu chủ đề, cái miệng nhỏ của Tần Thiên Nhã bắt đầu nói không ngừng: “Anh Phi Trì nói anh không để ý đến anh ấy, bảo em đến khuyên anh, em nói là em không khuyên được anh đâu, nhưng anh ấy cứ nhất quyết bảo em đến nên em chẳng còn cách nào. Anh ấy nói anh ít bạn, nghĩ chúng ta là người một nhà nên sẽ dễ nói chuyện với anh hơn.”
Tần Trăn không hỏi y là sao Thẩm Phi Trì lại biết mối quan hệ giữa họ, cậu chỉ hỏi ngược lại Tần Thiên Nhã: “Chúng ta là người một nhà? Vương Như có đồng ý không?”
“Cái này…” Tần Thiên Nhã cắn môi dưới, không dám nhìn vào mặt Tần Trăn.
Tần Trăn nói tiếp: “Mẹ tôi có đồng ý à?”
Lần này thì Tần Thiên Nhã không dám gọi Tần Trăn là anh trai nữa, chỉ thành thật gọi tên cậu: “Tóm lại là anh Phi Trì bảo tôi chuyển lời cho anh, anh ấy bảo có mấy lời muốn nói với anh, tám giờ tối nay anh ấy sẽ chờ anh chỗ tượng đài ở cổng nam công viên Tân Giang.”
“Tôi không đến đâu.” Tần Trăn dứt khoát từ chối.
“Hả…” Tần Thiên Nhã nhìn Tần Trăn với vẻ mặt khó xử: “Nhưng anh Phi Trì nói nếu anh không đi, anh ấy không dám đảm bảo là sẽ không nói cho cô biết mối quan hệ của hai người đâu.”
“…” Tần Trăn nheo mắt, cảnh giác nhìn Tần Thiên Nhã: “Cậu đang dọa tôi đấy à?”
“Sao tôi dám chứ?” Thái độ nhu nhược vừa rồi của Tần Thiên Nhã thay đổi hẳn, y cười híp mắt nhìn Tần Trăn: “Tôi chỉ là một công cụ truyền lời thôi nha! Tần Trăn, anh sẽ đi chứ? Mặc dù anh có giờ giới nghiêm, nhưng so với chuyện này, tôi nghĩ anh sợ cô Viên biết chuyện mình hẹn hò với một Alpha hơn nhỉ? Nói thật với anh, tôi từng trông thấy anh với anh ấy hôn nhau mấy lần trong trường rồi!”
Tần Trăn không hề tỏ ra hoảng hốt trước lời nói của y, Tần Thiên Nhã thấy cậu vẫn giữ thái độ bình tĩnh thong dong thì không khỏi bực bội trong lòng. Y ghét nhất cái bộ dạng giả vờ thanh cao này của Tần Trăn, cuối cùng Tần Thiên Nhã cũng chẳng thèm giả vỡ nữa, nói thẳng: “Anh đi hay không thì tùy, tám giờ tối nay anh không đến thì điện thoại của Viên Lam Nhứ sẽ nhận được ảnh anh với Thẩm Phi Trì hôn nhau, anh muốn làm sao thì làm.”
Lúc Tần Thiên Nhiên rời đi còn lẩm bẩm một câu: “Alpha yêu Alpha, không thấy ghê tởm à?”
Tần Trăn nhìn Tần Thiên Nhã đi xa rồi mới giơ tay xoa mi tâm.
Không phải người một nhà, không vào cùng một cửa. Tần Trăn cảm thấy những người xung quanh mình đều hơi không bình thường.
…
Bảy rưỡi tối, Tần Trăn trèo ra khỏi cửa sổ phòng.
Đi taxi từ nhà cậu đến công viên Tân Giang chỉ mất 20 phút. Ăn tối xong, Viên Lam Nhứ đã về phòng, bình thường bà sẽ nghỉ ngơi một tiếng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì cậu có thể quay về trước chín giờ.
Tần Trăn lén lút đi ra khỏi cổng khu nhà. Thực ra nếu cậu cẩn thận hơn thì chỉ cần gửi một tin nhắn hay gọi điện thoại cho Thẩm Phi Trì là có thể biết được Tần Thiên Nhã đang lừa mình.
Nhưng cậu không làm vậy, vì cậu đã chặn toàn bộ phương thức liên lạc của Thẩm Phi Trì rồi.
Tần Trăn đến nơi hẹn mới phát hiện ra Thẩm Phi Trí không ở đó, bấy giờ cậu mới ngớ ra là mình đã bị lừa, mà lúc này, nguy hiểm đang dần tiến lại gần cậu.
Tần Trăn bị mấy tên Alpha cường tráng kéo vào trong nhà vệ sinh ở góc hẻo lánh trong công viên Tân Giang. Mắt cậu bị vải đen che lại, miệng cũng bị bịt vào, bên tai là những lời nói tục tĩu của bọn chúng.
“Mẹ nó, ông vừa thấy mặt nó thì chim đã cứng hết lên rồi.”
“Camera chuẩn bị xong chưa? Đeo mặt nạ hết đi, chủ thuê muốn quay cả mặt của nó vào.”
“Sẵn sàng rồi, nó giãy ghê quá, hay tiêm cho nó mũi thuốc?”
“Tiêm đi, nhớ dùng cả bình xịt che chất dẫn dụ nữa…”
Trước đó vì bỏ chạy lẫn chống cứ nên Tần Trăn bị bọn chúng đánh cho một trận, giờ cả người đều đau đớn tột độ, thậm chí còn không thể nhấc tay nổi. Vừa nghe chúng định tiêm thuốc gì đó cho mình, nỗi sợ hãi nhanh chóng lan từ lồng ngực ra khắp tư chi. Cậu không biết đám người này có phải do Tần Thiên Nhã tìm đến hay không, cậu chỉ biết chuyện sắp xảy ra sẽ khiến cậu sụp đổ. Tiếng rên bật ra khỏi miệng đã bị bịt kín, hai chân không ngừng vùng vẫy, nhưng chỉ chốc lát sau đã bị người ta đè xuống.
“Đừng nhúc nhích nữa thằng điếm này! Mẹ kiếp, trông thì gầy mà khỏe thế không biết! Chúng mày vẫn chưa xong à!?”
“Đây đây! Mày giữ tay nó đi! Dù gì nó cũng là Alpha, khó nhằn tí là chuyện bình thường.”
“Sắp rồi, thuốc này cần thời gian mới có tác dụng.”
Tần Trăn chỉ cảm thấy cánh tay mình nhói một cái, một dòng chất lỏng lạnh buốt chảy vào mạch máu. Nỗi sợ hãi bao trùm toàn bộ suy nghĩ của cậu, tim Tần Trăn đập nhanh dữ dỗi, nước mắt không nhịn được mà trào ra. Chân tay cậu đều bị trói chặt, không thể phản kháng, giống như một con báo con mặc cho người ta chém giết. Tuy vậy nhưng phản ứng chống cực của cậu vẫn hết sức kịch liệt, tiếng gào thê lương từ trong cổ họng ngày càng dày đặc. Mùi chất dẫn dụ kỳ quái kia tỏa ra từ trong cơ thể cậu, khiến cho đám Alpha ở đây đều cảm thấy khó chịu.
“Cái bình xịt kia không có tác dụng à? Sao mùi vẫn nồng thế?”
“Dùng hết bình rồi đấy. tao đã bảo là đừng nhận việc này rồi mà bọn mày không nghe. Chịch Alpha thì hay ho cái khỉ gì? Tao sợ tí nữa đang làm được một nửa thì héo vì ngửi thấy cái mùi kia quá.”
“Cút, đấy là mày nghĩ thôi. Mày không biết chơi Alpha đã thế nào đâu, không sợ mang thai, đã thế còn giày vò kiểu gì cũng không sao hết. Nhưng mà sao mùi chất dẫn dụ của thằng nhóc này lạ thế nhỉ?”
“Lạ thế nào?”
“Mùi này không giống chất dẫn dụ cho lắm, không nói rõ được nhưng đúng là rất khó ngửi…”
“Giờ mùi đã nhạt hơn rồi, bọn mày có thấy hơi ngọt không? Giống Omega.”
“Mày dạo này thèm Omega đến nỗi phát điên rồi à? Mẹ nó thế này mà bảo ngọt?”
“Xong chưa? Chim ông cứng sắp nổ đến nơi rồi.”
“Mày đúng là đồ ăn tạp…”
Đám người này vừa nói vừa giật phăng cúc áo của Tần Trăn. Cảm nhận được hai bàn tay thô ráp đang sờ mò khắp cơ thể mình, Tần Trăn run rẩy dữ dỗi hơn, tiếng khóc cũng càng lúc càng to. Ngay sau đó, mảnh vải che mắt bị giật phăng ra, giá ba chân đỡ camera được đặt ngay trước mặt cậu, ánh đèn đỏ báo hiệu đang quay phim nhấp nháy liên hồi, Tần Trăn tuyệt vọng nhắm chặt mắt lại.
Ngay lúc cậu sắp sửa cam chịu số phận, một tiếng ruỳnh vang ầm lên bên tai. Cánh cửa nhà vệ sinh công cộng bị người bên ngoài đá văng ra, cánh cửa sắt đổ sập xuống sàn nhà, va vào giá đỡ đồ kim loại bên cạnh, tóe ra tia lửa.
Cái góc này rất vắng vẻ, theo lý mà nói lẽ ra không có ai đến đây mới phải. Cả đám đều giật nảy mình, sau khi hoàn hồn mới bắt đầu chửi mắng lao đến đánh nhau.
Chưa được bao lâu, có vẻ như sức chiến đấu của chúng không địch nổi người mới đến, ngay cả gã cao to đang giữ Tần Trăn cũng thả cậu ra để tham gia vào trận chiến hỗn loạn này.
Tần Trăn không biết người đến là ai, thuốc được tiêm vào trong cơ thể cậu đã bắt đầu có tác dụng, cậu cảm thấy đầu óc quay cuồng, cơ thể lúc nóng lúc lạnh, dương vật cứng phát đau, thậm chí cả lỗ nhỏ bên dưới cũng ngứa ran như có hàng ngàn con kiến đang cắn. Tần Trăn chỉ có thể co ro trong góc, dùng hai chân không ngừng cọ xát để giảm bớt ham muốn do thuốc kích thích.
Đột nhiên có một bóng người đi tới trước mặt cậu, Tần Trăn sợ hãi lùi về sau, nhưng lại bị người kia giữ chặt vai.
“Tần Trăn! Cậu còn nhận ra tôi là ai không?”
Giọng nói hơi quen thuộc, nhưng tâm trí Tần Trăn đã bị dục vọng chiếm giữ nên cậu không nhớ ra ngay được. Nhưng cậu biết có người muốn cưỡng hiếp mình, bọn chúng còn tiêm thuốc cho cậu, nên cậu liên tục lắc đầu, miệng không ngừng thì thào: “Đừng đến đây… đừng chạm vào tôi… làm ơn…”
“Cậu nhìn xem tôi là ai! Mẹ kiếp, chúng nó tiêm thuốc gì cho cậu!?”
Trước mắt Tần Trăn hoàn toàn mơ hồ, cậu không thể nhìn rõ được người trước mặt là ai, cho đến khi có ai đó bóp má cậu, ép cậu ngẩng đầu lên, cậu mới vất vả tập trung thị lực được, nhìn rõ dáng dấp của đối phương.
Là khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm của Thịnh Lăng Nguyệt, hắn nhìn thẳng vào Tần Trăn, dùng tinh thần lực mạnh mẽ của mình để gạt đi sự ảnh hưởng của thuốc, giúp Tần Trăn tỉnh táo lại.
Cảm giác tinh thần bị áp chế rất khó chịu, Tần Trăn nhào vào trong ngực Thịnh Lăng Nguyệt, khóc nức nở như đang bấu víu vào cọng rơm cứu mạng.
“Cứu, cứu tôi…” Tần Trăn khóc đến nỗi thở không ra hơi, hai tay cậu bám chặt vào vạt áo của Thịnh Lăng Nguyệt không chịu buông.
Thân thể Thịnh Lăng Nguyệt cứng đờ, đây là lần đầu tiên hắn được người khác ngoài Thịnh Lăng Tinh ôm. Hắn quay sang nhìn Thịnh Lăng Tinh với vẻ cầu cứu, ai ngờ người kia chỉ bất đắc dĩ nhún vai, nói: “Cậu ấy bây giờ yếu đuối lắm, tốt nhất là anh cứ ôm cậu ấy một lúc đi. Yên tâm,em không ghen đâu, mặc dù em cũng muốn ôm cậu ấy, mà cảm giác ôm cậu ấy thế nào vậy? Anh kể em nghe thử trước đi.”
Thịnh Lăng Nguyệt không trả lời, hắn cúi đầu hỏi người trong ngực mình: “Cậu có biết mình đang ôm ai không?”
Tần Trăn vừa khóc vừa gật đầu, rúc sát vào trong ngực Thịnh Lăng Nguyệt.
Thịnh Lăng Nguyệt sợ cậu chưa tỉnh táo, tưởng ai cũng ôm được, thế là hắn kéo Tần Trăn ra khỏi người mình, lại thấy cậu quơ hai tay kháng cự, liên tục nói “Đừng”.
Thịnh Lăng Nguyệt rất lạnh lùng, nhìn Tần Trăn đáng thương mà không thấy chút đau lòng nào, hắn nói: “Nhìn tôi, gọi tên tôi, không thì không cho cậu ôm.”
“Ưm ưm…” Vì sợ hãi lẫn dục vọng nên nước mắt Tần Trăn không ngừng rơi xuống, cậu cố gắng bám vào người Thịnh Lăng Nguyệt, thấy hắn không cho mình ôm thật thì càng khóc thương tâm hơn, nhưng vẫn cố gắng nhớ lại cái tên quen thuộc kia.
“Thịnh Lăng… ưm… Thịnh Lăng Nguyệt, anh là Thịnh Lăng Nguyệt…”
Thịnh Lăng Tinh ngồi xổm bên cạnh, chớp mắt rồi nói: “Không tin nổi, thế mà vẫn phân biệt được là anh kìa.”
Tần Trăn hiện giờ không còn tỉnh táo, đáng lẽ không thể phân biệt được cặp song sinh mới đúng, nhưng cậu lại có thể gọi đúng tên của họ.
Sau khi được ôm Thịnh Lăng Nguyệt lần nữa, đại khái cảm thấy yên tâm nên tiếng khóc của Tần Trăn cũng dần nhỏ lại.
Mặc dù Thịnh Lăng Nguyệt cũng cảm thấy rất thần kỳ, nhưng nơi này không thích hợp để làm những việc tiếp theo. Thế là hắn vừa bế Tần Trăn bằng một tay, tay còn lại thì dắt Thịnh Lăng Tinh rời khỏi đây.
Trước khi đi, Thịnh Lăng Tinh không quên mang camera đi.
“Trong cái đồ chơi này khéo còn nhiều thứ hay ho lắm đây.”
Còn những kẻ muốn làm hại Tần Trăn đều đã bị hai anh em đánh ngất, lột sạch quần áo rồi ném vào nhà vệ sinh bên cạnh, sau đó khóa trái cửa bên ngoài.
Lấy đạo của người trả lại cho người, bọn họ tiêm hết đống thuốc kích dục mà chúng định dùng cho người khác vào chính người bọn chúng.