Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 212: Nha Linh
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 212: Nha Linh
Edit: Lune
Thẩm Trường Lâm ngồi rất thoải mái, chẳng hề gò bó chút nào, một tay cầm máy truyền tin, tay còn lại thì gác lên lưng ghế chỗ ngồi bên cạnh: “Đạo cụ hóa trang?”
Lục Tự trầm giọng “ừ” một tiếng.
Tuy âm thanh truyền qua hơi méo tiếng nhưng cảm xúc thì rõ mồn một, Nha Thấu cảm giác từng câu từng chữ Lục Tự nói ra lúc này đều khiến cậu giật thon thót.
Mấy ngón tay để trên lưng ghế gõ nhẹ theo từng nhịp, Thẩm Trường Lâm lên tiếng: “Lục Tự, lần đầu tiên tôi thấy giọng cậu như vậy đấy.”
Không còn bình tĩnh như trước, dù cách máy truyền tin nhưng sự sốt ruột lẫn khô khan trong giọng nói cũng không bị tiếng nhiễu điện giảm đi phần nào.
Đừng nói ngữ khí, ngay cả nội dung miêu tả cũng khác hẳn với lúc trước.
Lần trước ra ngoài làm nhiệm vụ, Thẩm Trường Lâm nhớ Lục Tự quan sát người khác không tỉ mỉ đến thế này, theo lời hắn nói thì ngoài người ra vẫn là người, giờ lại còn nhớ thêm cả “trắng”.
Ngày hôm nay hắn nhận được hai cuộc gọi bên phía Lục Tự, lần đầu là sáng nay, còn lại là bây giờ. Sáng nay đội viên của hắn gọi tới xin cứu viện, đến chiều thì Lục Tự đích thân gọi tới nhờ hỗ trợ tìm người, chỉ nửa ngày ngắn ngủi thôi mà chủ đề đã lệch xa cỡ vậy.
Thẩm Trường Lâm hứng thú hỏi: “Người kia quan trọng với cậu lắm à?”
Lục Tự không cần nghĩ đã đáp: “Cực kỳ quan trọng.”
“Tóc đen mắt lam, da rất trắng, ngoài mấy cái này ra thì sao? Còn đặc điểm gì nữa không?”
Tín hiệu nhận bên phía Lục Tự như bị trễ vậy, vì lần này hắn im lặng một lúc lâu mới trả lời: “Rất xinh đẹp.”
Thẩm Trường Lâm: “?”
Thẩm Trường Lâm tức cười: “Người ta dùng đạo cụ hóa trang mà cậu còn nói với tôi cái này?”
Đã dùng đạo cụ hóa trang rồi thì còn thấy được khuôn mặt thật chắc? Đưa thông tin này có ích gì không?
May mà có đạo cụ hóa trang nên biểu cảm lúng túng của Nha Thấu mới không bị ai phát hiện.
Chỉ có điều đạo cụ hóa trang không che được tai, vành tai ẩn dưới mái tóc đen mềm mại đỏ bừng, nóng ran lên.
Màu mắt với màu da thì không cách nào che giấu được rồi, với chỗ thông tin mà Lục Tự cung cấp, chỉ cần tìm là có thể tìm ra cậu ngay.
Nha Thấu siết chặt nắm đấm, thật sự rất muốn đấm cho Lục Tự hai cái: “Anh ta muốn hại ta!”
Vẻ mặt cực kỳ không phục, chỉ cần đừng nép người về phía Diệp Sơ nữa là nhìn đáng tin hơn rồi.
【Chỗ này cách thành phố H xa lắm, Thẩm Trường Lâm không có chuyện sẽ nghi ngờ tới ngài đâu.】
Lái xe từ thành phố kế bên qua đã mất cả buổi sáng rồi, xong từ ngoại thành đến đây lại mất thêm vài tiếng nữa, với một người mà theo như nhận thức của Lục Tự là hoàn toàn không có dị năng thì nghe có vẻ rất không thực tế.
001:【Mà bao nhiêu người có mắt lam như thế, chưa chắc Thẩm Trường Lâm đã…】
Chưa chắc đã tra được đến ngài đâu.
Nửa câu sau của 001 kẹt lại, vì nó thấy Thẩm Trường Lâm đang nghe điện bỗng quay sang đây nhìn Nha Thấu với ánh mắt dò xét như thể cảm ứng được gì.
“Chỗ tôi đang có một người mắt lam đấy.”
Cả người Nha Thấu cứng ngắc, rụt sát vào người Diệp Sơ.
Nha Thấu tự dưng dựa gần vào làm Diệp Sơ ngẩn ra sững sờ.
Thình lình.
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Diệp Sơ + 8, tổng điểm thiện cảm: 88.】
Thế là Diệp Sơ cũng xích lại, dán sát vào Nha Thấu.
…
“Tên gì?”
Sau khi nghe thấy có manh mối, giọng Lục Tự cao hơn trước đó nhiều.
“Bình tĩnh.” Thẩm Trường Lâm như thể hết hứng rồi: “Cậu cũng biết mà, anh ta tên Nha Linh. Tóc đen mắt lam, nhưng cao xấp xỉ mét chín cơ, e là dáng dấp không phù hợp với yêu cầu của cậu lắm.”
Nha Thấu nghe tới đây thì ngẩn người, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên.
Nha Linh? Anh trai?
Lục Tự không thích cái kiểu đổi chủ đề này của Thẩm Trường Lâm, đoạn nhíu mày: “Ngoài anh ta ra thì sao?”
“Hết rồi.”
Thật ra trên xe cũng đang có một thiếu niên mắt lam, Nha Thấu không biết tại sao Thẩm Trường Lâm không nói mình ra.
Mà Thẩm Trường Lâm thì vẫn luôn quan sát Nha Thấu.
Thiếu niên nép sát vào người Vua xác sống, giả làm đà điểu không dám nhìn qua đây. Có lẽ là cậu thật sự không biết thân phận thật sự của người bên cạnh nên lúc này còn vùi đầu vào vai tên kia, rụt người lại hết mức, không muốn ai chú ý tới mình.
Máy truyền tin bật loa ngoài cho nên toàn bộ người trong xe đều có thể nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện.
Vì để khiến bầu không khí trong xe tự nhiên hết mức có thể, và cũng để cho kế hoạch tới đây thuận lợi hơn, cho nên từ nãy tới giờ Thẩm Trường Lâm vẫn luôn kéo dài thời gian.
“Thân phận, tên, tuổi, chiều cao, ngoài những đặc điểm bên ngoài này ra thì còn những đặc điểm nào khác không?”
Không khác gì điều tra thân phận, nhưng Lục Tự lại không thể không trả lời.
“Nha Thấu, 18 tuổi, chiều cao chắc hơn mét bảy, cụ thể thì không biết.” Lục Tự tạm dừng rồi nói tiếp: “Là con trai của nhà cung ứng vật tư hàng đầu khu B.”
Dị năng giả ngồi bên cạnh vỡ lẽ: “Thì ra là tiểu thiếu gia ở khu B kia.”
Mãi Thẩm Trường Lâm mới nhớ được người tên “Nha Thấu” này là ai, hắn khẽ “à” một tiếng.
Nha Thấu cảm thấy giờ mà điều kiện cho phép thì cậu sẽ lập tức nhảy khỏi xe chạy trốn luôn.
Cậu bồn chồn không yên thì người ngồi cạnh cảm nhận được rõ nhất.
Diệp Sơ vốn đang tựa ở một bên, chẳng biết nghe thấy gì mà đột nhiên ngồi thẳng lưng lên, lẳng lặng nhìn về phía Thẩm Trường Lâm. Mà sau gáy Diệp Sơ như có mắt, cậu ta đưa tay đỡ khuôn mặt sắp trượt xuống của Nha Thấu, kéo Nha Thấu lại để cậu không bị ngã xuống.
Nha Thấu loáng thoáng nghe thấy tiếng súng lên cò, xe bỗng xóc mạnh một cái như vừa đi qua đoạn gập ghềnh, hoặc cũng có thể là có thứ gì đó bị cuốn vào gầm xe.
Cậu còn chưa kịp phản ứng gì thì đã được Diệp Sơ lẹ tay ôm vào trong ngực.
“Nghe thấy gì à?” Nha Thấu ngồi thẳng lên, nhỏ giọng hỏi cậu ta.
“Nha Thấu.”
Lúc nói Diệp Sơ hay dừng một chút rồi mới nói tiếp, thế nhưng lần này Diệp Sơ lại trả lời rất nhanh, giống như thốt ra theo bản năng vậy.
Nha Thấu: “Hở?” Gọi cậu làm gì?
“Tôi biết em ấy.” Diệp Sơ lên tiếng, nhưng lại không nói rõ được, cậu ta cúi đầu lặp lại lần nữa: “Tôi biết em ấy.”
Lúc này thì tới lượt Nha Thấu sững sờ, cục bông nhỏ trong biển ý thức nhảy lên nhảy xuống: “Gì đây!?”
001 giữ cậu lại:【Quan sát thêm đã.】
Giờ Nha Thấu mới nhớ ra là mình chưa nói tên cho Diệp Sơ biết, lúc gặp cũng chỉ là cậu hỏi tên Diệp Sơ thôi, cậu dè dặt nhìn Diệp Sơ, hỏi: “Cậu biết từ đâu vậy?”
Diệp Sơ ngẩng đầu lên, trong mắt hiện vẻ hoang mang: “Tôi không nhớ.”
Những ký ức vụn vặt rải rác trong đầu không sao liên kết lại nổi, Diệp Sơ chậm rãi chớp mắt, giọng hơi chần chờ:
“Hình như em ấy từng học ở Hồng Lâm.”
…
Nha Thấu cảm giác mọi chuyện quá mức khó tin, cậu không biết nên cảm thán cái đạo cụ hóa trang của mình dùng cũng như không trước, hay bảo Diệp Sơ giải thích xem câu cậu ta vừa nói rốt cuộc có ý gì trước, hay là nên lo lắng xem liệu Thẩm Trường Lâm đã phát hiện ra thân phận của cậu chưa nữa.
Trường cấp 3 Hồng Lâm giống như chìa khóa mở ra chiếc hộp Pandora, tất cả những ký ức có liên quan tới [Điều 13 nội quy trường] lập tức bay ra.
Cậu níu chặt vạt áo mình, trái tim trong lồng ngực đập mạnh từng nhịp, ngay cả ánh mắt dò xét của Thẩm Trường Lâm cũng chẳng còn tâm trạng nào mà để ý nữa.
“Cậu ta mất tích khi nào?” Thẩm Trường Lâm lại hỏi.
“Chiều nay.”
“Sao lại mất tích?” Thẩm Trường Lâm hỏi tiếp: “Tâm trạng không tốt à? Cậu làm cậu ta giận?”
“…” Lục Tự thoáng im lặng, lúc sau lên tiếng giọng nghe hơi khàn, như thể nghĩ mãi mà vẫn không tìm được nguyên nhân vậy, hắn siết tay giáng mạnh một đấm vào tường: “Tôi không biết.”
“Thế địa điểm mất tích cuối cùng ở đâu?”
Lục Tự nghiến răng: “Em ấy rơi vào giữa bầy xác sống.”
Thẩm Trường Lâm im lặng, hệt như nghe thấy chuyện gì vô lý lắm, tay gác lên lưng ghế nãy giờ cũng bỏ xuống, đoạn giơ lên day nhẹ mi tâm.
“Cậu có nhầm không đấy? Tôi nhớ tiểu thiếu gia kia đâu có dị năng? Cậu ta rơi vào giữa bầy xác sống mà còn sống được chắc?”
Lục Tự cắt ngang: “Em ấy còn sống.”
“Dây leo của tôi đang ở trên người em ấy.”
“Được rồi được rồi, coi như cậu ta còn sống đi.” Thẩm Trường Lâm nhíu mày: “Từ thành phố H tới đây ít cũng mất nửa ngày đường, cậu ta lại không có xe, sao tới đây nhanh thế được?”
“Thế nên tôi mới bảo là em ấy sẽ đến tìm cậu.”
Thẩm Trường Lâm: “…”
Giờ hắn mới biết Lục Tự lại là người bướng bỉnh như vậy đấy: “Được rồi, có tin gì tôi sẽ liên hệ cậu.”
Lục Tự hạ giọng: “Cảm ơn.”
Thẩm Trường Lâm vừa tắt máy, dị năng giả bên cạnh lập tức lại gần: “Em mới nghe được một nửa, anh Thẩm, anh tóm tắt xem nào?”
Thẩm Trường Lâm duỗi tay đẩy mặt cậu ta qua một bên, sau đó tóm gọn tất cả:
“Đơn giản là vướng vào lưới tình thôi.”
Dị năng giả nọ nãy chỉ nghe được loáng thoáng đoạn sau, nghe vậy thì gật gù ra vẻ trải đời: “Đúng là yêu vào chỉ tổ hại thân.”
“Sai, người ta với tiểu thiếu gia kia đã yêu nhau đâu.”
“Nhưng mà cậu nói đúng đấy.” Thẩm Trường Lâm cất máy truyền tin lại: “Không yêu là tốt nhất.”
…
Xe chạy thêm mười mấy phút nữa cuối cùng cũng dừng lại.
Đầu óc Nha Thấu bây giờ hơi rối, cậu không để Diệp Sơ bế mình nữa mà tự đi phía sau cậu ta.
Đi một lúc không nhịn được, cậu lại hỏi 001: “Trường cấp 3 Hồng Lâm mà Diệp Sơ nói với trường cấp 3 Hồng Lâm trong [Điều 13 nội quy trường] là một à?”
【Các phó bản đều có bối cảnh riêng biệt, không có phó bản nào chung bối cảnh hết.】001 cũng thấy khó hiểu:【Bối cảnh của [Tận thế cuồng loạn] với [Điều 13 nội quy trường] chênh lệch xa lắm, có điều nếu Diệp Sơ đã biết ngài, vậy thì e là hai phó bản này quả thực có chút liên hệ gì đó.】
Nha Thấu thấy váng hết cả đầu, mấy vấn đề xoắn não kiểu này làm cậu không biết phải nối các manh mối từ đâu tới đâu nữa.
Hệ thống Tình Yêu nhìn Nha Thấu hồi lâu, len lén lau mồ hôi trên trán giúp cậu:【Nha Nha, còn nhớ ta từng nói gì không?】
【Mỗi khu vực đều có những năng lực khác nhau. Minh Giới nắm giữ tử vong và tân sinh, trong khi khu Trốn thoát Kinh Hoàng lại nắm giữ thời gian cùng quái đản.】
Nguyên hình của Hệ thống Chủ khu Trốn thoát Kinh Hoàng là đồng hồ ngân hà, mà đồng hồ thì lại là biểu tượng của thời gian.
Hiện tượng gia tốc thời gian trong khoảng thời gian gần kết thúc phó bản [Mai táng] chính là năng lực trọng yếu nhất của Hệ thống Sinh Tồn.
【Hoặc con có thể, đi tìm Ứng Tinh Uyên, hắn xuất hiện ở đây thì hẳn đã biết chuyện gì rồi.】
Đi tìm Ứng Tinh Uyên à…
Nha Thấu níu vạt áo, vẻ mặt đắn đo cân nhắc.
Cậu ngẩng đầu lên, bỗng cảm thấy cảnh vật chung quanh hơi kỳ lạ.
Quá hoang vắng, trông chẳng có người gì cả, không giống nơi sẽ chọn làm chỗ tị nạn ấy. Nhưng mà Nha Thấu chưa thấy chỗ tị nạn thực sự bao giờ, biết đâu người ta lại cố tình chọn nơi ngược lại thì sao.
“Sao Lục Tự lại biết ta có đạo cụ hóa trang? Anh ta phát hiện ra ta là người chơi rồi à?”
Cậu thấy mình diễn tốt lắm mà.
Hệ thống Tình Yêu:【Khó nói.】
Khuôn mặt Nha Thấu nhăn nhó, lại nhớ tới lời Thẩm Trường Lâm nói trên xe: “Có phải anh tư ——”
Cậu còn chưa nói xong thì cách phía trước không xa bỗng nổ uỳnh một tiếng, không kịp phản ứng gì đã thấy cái bóng mờ của Thẩm Trường Lâm xuất hiện trước mặt, sau đó cúi xuống vác Nha Thấu lên vai, động tác nhanh nhẹn dứt khoát, trong lúc di chuyển còn quát to: “Bắn!”
Dị năng ánh sáng tái tạo lại cơ thể Thẩm Trường Lâm, tốc độ của hắn nhanh đến mức khi Diệp Sơ phản ứng được thì Thẩm Trường Lâm đã đưa Nha Thấu đến nơi cách đó mấy mét rồi.
Một tấm lưới màu vàng kim từ trên trời bủa xuống, vây kín Diệp Sơ ở bên trong.
Từng phương hướng xuất hiện dị năng giả ở các cấp bậc khác nhau, tất cả bọn họ đều giương súng, lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Sơ.
Không nói lời nào, mười mấy đầu đạn được bọc dị năng ánh sáng bắn thẳng về phía Diệp Sơ, hệt như lúc bọn họ giết con xác sống cấp 6 ban nãy.
Miệng Nha Thấu bị Thẩm Trường Lâm bịt kín.
Thẩm Trường Lâm lúc này nào còn vẻ ôn hòa cười đùa với đồng đội như vừa rồi, ánh mắt hắn lạnh lẽo như hóa thành thực thể nhắm thẳng về phía Diệp Sơ.
Mắt Nha Thấu căn bản không theo kịp tốc độ của mấy viên đạn ánh sáng kia, đồng tử trong mắt khẽ run, cậu thấy tốc độ của những viên đạn kia bỗng chậm lại một cách khác thường, lúc đến gần Diệp Sơ, đầu đạn như thể bị ô nhiễm vậy, bóng tối xâm lấn từng chút một, trong chớp mắt đã phủ kín toàn bộ viên đạn.
Tiếng viên đạn rơi xuống trở thành nhạc đệm cho chiến trường này.
Khóe miệng Diệp Sơ khẽ nhếch, trong mắt đầy sát khí, đoạn hờ hững lên tiếng:
“Một đám phế vật.”
Hơn nữa ——
Hắn còn gằn từng chữ nói với Thẩm Trường Lâm:
“Trả cho ta.”
“Vua xác sống.”
Giọng nói lạnh lùng của Thẩm Trường Lâm khiến Nha Thấu ngừng giãy giụa: “Ngươi nghĩ rằng sau khi biết ngươi là xác sống rồi, cậu ấy sẽ chịu để cho ngươi ôm nữa à?”
…
Ngôi 3 của Diệp Sơ bắt đầu chuyển sang hắn nhé, không phải tui gõ nhầm đâu.
Với đa số các mảnh của công thì tui sẽ edit ngôi 3 là hắn, khi nào xuất hiện cùng lúc đông quá thì tui sẽ sửa cho đỡ rối, tùy theo tình huống, chứ k phải nhầm nhá.
Lỗi typo, lỗi diễn đạt thì mọi người cứ cmt thoải mái, xưng hô mà đoạn nào nó bất hợp lý quá thì mọi người hẵng cmt lỗi nhá, còn đâu thì mọi người cứ cmt góp ý bình thường thôi (づ ̄ ³ ̄)づ