Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 227: Người nhập nhằng với cậu ta đâu chỉ có mình cậu
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 227: Người nhập nhằng với cậu ta đâu chỉ có mình cậu
Edit: Lune
Phải hình dung cảnh tượng hỗn loạn này thế nào nhỉ.
Một đám người vây quanh chờ xem kịch vui, người tên “Kỳ” ngồi yên ở đằng kia từ đầu đến cuối chẳng hề lên tiếng cùng Quân Chu không rõ mục đích. Bọn hắn mỗi người ngồi một bên trái phải, còn người đàn ông cao lớn kia thì ngồi ở giữa.
Có rất nhiều ánh mắt đổ dồn vào người Nha Thấu.
Có tò mò, có ngạc nhiên, còn có cả chế giễu lẫn rất quá trời ánh mắt mà Nha Thấu không cảm giác rõ hết được, mà rõ ràng nhất trong số đó phải kể đến ánh mắt dò xét mang theo áp lực đến từ người chơi tên “Kỳ” kia.
Tự dưng trở thành tiêu điểm làm Nha Thấu muốn trốn cũng chẳng trốn đi đâu được.
Nha Thấu còn đang nghĩ nốt hôm nay là có thể hoàn thành nhiệm vụ tới khu A rồi, vậy mà đúng cái thời điểm then chốt thì lại bị đưa tới nơi khác. Đã vậy lúc này tiếng thông báo của Hệ thống Sinh Tồn lại thình lình vang lên như muốn đối nghịch với cậu ấy.
【Tinh —— 】
【Nhiệm vụ phụ 1: Thu thập tên của toàn bộ thành viên nòng cốt của Devil đồng thời sống sót năm ngày.】
Nhiệm vụ phụ đột ngột xuất hiện bóp tắt ý nghĩ muốn sử dụng đạo cụ dịch chuyển để bỏ trốn của Nha Thấu.
Cậu ngồi bệt dưới đất, quần thì dúm dó, giày cũng chẳng biết rơi đâu, lòng bàn chân dính đầy bụi, khiến cừu con xinh đẹp vô tình rơi vào bầy sói trông lại càng đáng thương hơn.
Trừ lúc ngã khỏi xe ra thì đây là thời điểm Nha Thấu nhếch nhác nhất kể từ lúc vào [Tận thế cuồng loạn].
Hệ thống Tình Yêu im lặng suốt từ đầu tới giờ, bấy giờ mới hít sâu một hơi, ghìm lửa giận trong lòng xuống mới thốt ra một câu:【Đừng sợ.】
Còn 001 thì vẫn chửi không ngớt mồm từ lúc Quân Chu bóp mặt Nha Thấu cho đến bây giờ, trong kho dữ liệu có bao nhiêu từ ngữ chửi người thì đều bị nó lôi ra dùng hết.
Quân Chu vẫn ngồi tại chỗ ung dung nhìn cảnh tượng trước mặt, cũng chẳng có vẻ gì là muốn truy hỏi tới cùng vì “Kỳ” không trả lời hết.
Trông tinh thần có vẻ rất ổn định.
Nhưng Nha Thấu biết, một người đêm hôm xuất hiện đột ngột lúc người ta đang ngủ, đã thế còn bắt cậu về đại bản doanh của mình nữa thì tinh thần làm sao mà bình thường cho được
Vẻ giả tạo bên ngoài chẳng đáng tin chút nào hết.
【???? Đang làm cái trò gì đây? Sao tui vừa mở mắt ra đã thấy nhiều người thế này? Mẹ nó mắt cậu nhìn kiểu gì đó! Tui biết bé con nhà tui đẹp rồi, nhưng mà anh nhìn chằm chằm kiểu đó thì khủng bố quá rồi đấy!】
【Quân Chu, mẹ nhà cậu, nửa đêm nửa hôm không ngủ lại mò tới bắt người là sao! Cậu làm vợ tôi mất ngủ đấy biết không hả!?】
【Đậu má! Kỳ là… (nội dung bình luận có chứa spoil, đã làm mờ)】
【Toàn mấy thứ chó gì đâu!】
【Nhớ đấy, sau này đừng có tìm Nha Nha khóc lóc.】
【Anh biết hết tên thành viên nòng cốt của Devil này! Bé con để anh nói em nghe (nội dung bình luận có chứa spoil, đã làm mờ)】
Quân Chu tận mắt trông thấy cậu dùng đạo cụ dịch chuyển để chạy lúc rơi xuống giữa bầy xác sống, cho nên việc hắn đoán được thân phận của cậu cũng dễ hiểu thôi.
Nhưng Nha Thấu không ngờ “Kỳ” cũng là người chơi.
Ngoài Dung Xích ra thì anh ta là người chơi thứ hai mà cậu gặp từ lúc vào phó bản đấy. Chẳng qua lúc này Kỳ đang đeo mặt nạ nên cậu không thấy được mặt anh ta thôi.
【Tên: không biết】
【Tuổi: 26】
【Điểm thiện cảm: 0】
【Ghi chú: không biết】
Cả tên với chú thích đều trống không, Nha Thấu nhìn mà sửng sốt.
Hệ thống Tình Yêu:【Trên mặt hắn là đạo cụ hóa trang cấp S+, quyền hạn hiện giờ của ta bị hạn chế nên không kiểm tra được.】
Cái mặt nạ kia cũng cùng loại với đạo cụ hóa trang mà Nha Thấu dùng trước đó.
Giọng 001 hơi trầm:【Đạo cụ này đắt lắm, thân phận của kẻ này không tầm thường, không phải người chơi bảng vàng thì cũng là thành viên cấp cao trong lãnh địa, hoặc cũng có khả năng là Lãnh chúa.】
Đạo cụ cấp cao nhất một cái tận mấy triệu lận, không có tài lực thì mua sao nổi.
Còn về Quân Chu đang ngồi bên còn lại, ban đầu Nha Thấu tưởng điểm thiện cảm của hắn với mình là số âm cơ, nhưng không ngờ ——
【Tên: Quân Chu】
【Tuổi: 24】
【Điểm thiện cảm: 15】
【Ghi chú: Hành động thường trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ, cho nên đừng tin vào lớp ngụy trang của hắn. Mọi thứ đều là giả, chỉ có thích những thứ xinh đẹp là thật.】
Trước đó bị bắt đi đột ngột làm Nha Thấu hoảng quá nên chưa kịp xem thông tin của Quân Chu, giờ trông thấy 15 điểm thiện cảm kia còn khiến cậu còn ngạc nhiên hơn cả hai chữ “không biết” vừa nãy nữa.
Hệ thống Tình Yêu kiểm tra lịch sử tăng điểm thiện cảm:【Hai lần gặp đều tăng điểm, lần đầu là lúc nhìn xuống bầy xác sống, còn lần hai là mới đây, xem thời gian thì là…】Hắn tạm ngừng, giọng khi lên tiếng lần nữa nghe rõ vẻ coi thường:【Lúc nắm mặt con.】
Biểu cảm ngạc nhiên trên mặt thiếu niên quả thực quá rõ thấy.
Khuôn mặt hơi nhợt nhạt, đôi mắt lúc này lại mở tròn xoe trông như kiểu mới nghe được thông tin nào đó khiến người ta không ngờ được ấy.
“Ồ, thì ra cậu ta cũng là người chơi à?”
“Mãi mới có người chơi mà tôi không thấy ghét đấy, mong là thủ lĩnh sẽ nương tay tha cho cậu ta.”
Bọn họ không hạ giọng nên tiếng bàn tán cứ oang oang khắp phòng.
“Thủ lĩnh, cậu ta là người chơi thật à? Trông cậu ta đâu có giống những người chơi trước đó nhỉ.” Người lên tiếng là một ông chú râu quai nón, tính tình vốn bộc trực nên đưa tay chỉ Nha Thấu đang ngồi bệt dưới đất rồi nói thẳng suy nghĩ của mình: “Trông cậu ta yếu nhớt ấy.”
“Hơn nữa nhìn như còn chưa thành niên.”
“Cũng là người chơi như Kỳ, sao lại chênh lệch thế?”
Không những khác Kỳ mà cũng khác bọn hắn luôn.
Nhìn thiếu niên tóc đen bị nhốt trong lồng nhỏ xíu, tay chân thì mảnh khảnh, thậm chí ông chú râu quai nón còn nghi ngờ không biết liệu cậu có thể giết được xác sống hay không nữa.
Ông chú muốn hỏi Quân Chu cho rõ thôi.
Cả căn phòng bỗng im phăng phắc, dường như tất cả bọn họ đều đang chờ Quân Chu trả lời, cũng muốn biết rốt cuộc là sao nhóc con này lại sinh tồn được trong tận thế.
Thậm chí có người bạo gan hơn còn muốn biết thân phận của thiếu niên, tên rồi tuổi tác, cùng cả nguyên nhân Quân Chu đưa cậu về tổ chức nữa.
“Thủ lĩnh, sao anh lại đưa cậu ta về vậy?”
“Cậu ta là ai thế? Dẫn về không sao thật chứ?”
Ông chú râu quai nón chỉ đơn thuần là thắc mắc thôi, nhưng với Nha Thấu thì quả thật hơi khó nghe. Cậu níu vải quần mình, môi vừa hé ra định lên tiếng thì bỗng nghe thấy tiếng ai đó cười.
Quân Chu vẫn ngồi nguyên ở đó, khóe miệng hắn khẽ cong lên, trong mắt hiện rõ vẻ trào phúng:
“Càng xinh đẹp lại càng giỏi lừa đảo.”
“Ngu xuẩn.”
Nếu không thấy ông chú râu quai nón kia lộ vẻ lúng túng thì Nha Thấu đã tưởng là Quân Chu đang chửi mình rồi.
Mặc dù câu sau không nhắm vào cậu, nhưng câu trước thì e là Nha Thấu có muốn chối cũng khó.
“Lừa đảo…?”
Ông chú râu quai nón sững sờ, kiểu như không tin nhóc con ngồi ở đằng kia lại là một tên lừa đảo ấy.
“Cậu ta lừa Mục à?”
Đột nhiên có người mở miệng, nghe giọng điệu còn cảm giác như biết cái gì rồi.
Nha Thấu nhận ra giọng nói này, đây là người nói liên mồm lúc cậu nghe máy lần thứ hai.
Anh ta ngồi ở hàng ghế đầu nên ánh đèn cũng chiếu được tới phần nào. Khuôn mặt tuy không đẹp trai lắm nhưng nhìn khá đoan chính, chẳng qua trên mặt có một vết sẹo nên thoạt nhìn hơi dữ tợn.
Người kia như vỡ lẽ: “Bảo sao Mục lại không muốn về, hóa ra là bị lừa.”
“Chắc không phải đâu, tôi nhớ Mục kêu bị đút thuốc gì cơ mà?”
Lần này là một người khác lên tiếng và Nha Thấu cũng từng nghe thấy giọng người này rồi.
Lời bọn hắn nói tiết lộ quá nhiều thông tin, chẳng bất ngờ gì khi xung quanh lại dấy lên đợt bàn tán mới.
Nha Thấu vẫn im lặng không lên tiếng, chỉ chăm chú nhìn người đàn ông tên “Kỳ” kia.
Quân Chu: “Anh biết cậu ta không?”
Lần này Kỳ trả lời rất nhanh: “Biết.”
Cuối cùng hắn cũng lên tiếng.
Nha Thấu chắc chắn mình chưa từng nghe thấy giọng người này, cho nên suy đoán duy nhất hiện giờ là khả năng người này đã từng thấy ảnh cậu trên diễn đàn.
Quân Chu nhướng mày: “Ồ?”
Kỳ: “Nhóc con đối thủ thích.”
Không phải Nha Thấu tự tin đâu, nhưng thật sự là có nhiều người thích cậu lắm. Nếu chỉ xét mỗi góc độ “Đối thủ” này để tìm thì đúng là cậu chịu chết, không xác định được là ai luôn đấy.
001:【…】Cũng có lý.
Chẳng biết Quân Chu có hài lòng với câu trả lời của Kỳ hay không mà thấy hắn chống cằm đăm chiêu, sau đó nhìn thoáng qua Nha Thấu ngồi trong lồng giam rồi mới nhìn về phía hai người đang nhao nhao cãi nhau.
“Tôi đã bảo là bị đút thuốc còn gì, lúc đấy nghe rõ mà!”
“Ai biết mấy lời đấy phải thật hay không. Cậu không nghe thủ lĩnh nói gì à? Càng xinh đẹp lại càng giỏi lừa người khác.”
“Chứ không cậu không nhớ sắc mặt Mục lúc trở về à, trông như kiểu mới bị người ta cướp mất vợ không bằng.”
Có lẽ là cuối cùng Quân Chu cũng nghe thấy từ mấu chốt: “Đút thuốc?”
“Ừm.” Hai người kia lúc này lại cùng chung chiến tuyến, gật đầu: “Hình như là thuốc độc ấy.”
Nhưng người kia vẫn không phục: “Có khi thuốc giả thì sao? Chứ nhóc con này kiếm đâu ra được thuốc độc thật.”
“Tôi không lừa ai hết.”
Nha Thấu vẫn im lặng từ nãy tới giờ cuối cùng cũng mở miệng, cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ.
Ngay cả Kỳ vốn đã nhìn về phía khác rồi cũng quay đầu lại, chờ xem diễn biến tiếp theo.
“Lừa hay không thì sau này sẽ biết.”
Quân Chu vẫy tay: “Dẫn cậu ta tới đây.”
…
Nha Thấu không ngờ mình sẽ gặp lại Mục Hoài Viễn trong tình huống này.
Trên người hắn có thêm vết thương, trông còn nghiêm trọng hơn trước đó nhiều. Người đi bên cạnh mặc dù được bảo là dẫn hắn nhưng thực tế lại không dám lại, thậm chí là tỏ ra sợ Mục Hoài Viễn.
Mục Hoài Viễn lững thững đi tới, vừa nhìn thấy Nha Thấu, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
“Anh bắt em ấy về đây làm gì!?”
Người đàn ông đứng ở giữa lên tiếng: “Yên lặng.”
Cả phòng lập tức yên lặng lần nữa, thế nhưng không phải là vì nghe lời người này mà là bọn họ cũng đang mong chờ vở kịch sắp diễn ra này.
Mục Hoài Viễn đi tới muốn mở lồng giam ra, thế nhưng vừa chạm phải song cửa đã bị điện giật làm bật ra tiếng rên đau đớn.
“Toàn bộ song sắt của lồng giam đều được bọc sét của cậu với băng của thủ lĩnh. Mục, tốt nhất là giờ cậu đừng làm gì bốc đồng.” Người đàn ông nọ thân thiện nhắc nhở.
“Quân Chu! Thả em ấy ra!”
Mắt Mục Hoài Viễn đỏ ngầu, quay đầu gào khẽ với người đàn ông ngồi kia.
Tính tình Mục Hoài Viễn vốn đã tệ sẵn rồi, nói chuyện với Quân Chu bằng cái giọng hung tợn kiểu này cũng không phải là không có.
Quân Chu thì trông như đã quen rồi, mấy ngón tay gõ trên tay vịn càng lúc càng chậm lại, trong khi khóe miệng hắn lại càng lúc càng cong lên, làm người ta không đoán được tâm trạng của hắn lúc này.
Chẳng qua tất cả đều không phải dấu hiệu tốt gì.
“Thích cậu ta thế cơ à?”
Mục Hoài Viễn không trả lời mà lại hỏi tiếp: “Anh muốn thế nào mới chịu tha cho em ấy?”
Người sa vào lưới tình hệt như kẻ điên mất lý trí, động tác gõ nhịp lên tay vịn của Quân Chu cuối cùng cũng dừng hẳn lại, sau đó hắn đứng dậy khỏi ghế.
Hắn mặc bộ ở nhà thoải mái, cái đai trên đùi dùng để cài dao găm cũng đã được tháo xuống, đuôi tóc hơi ướt, có vẻ như hắn còn thong thả tắm rửa xong mới đến xét xử.
Quân Chu sau khi đứng lên càng khiến người ta thấy áp lực hơn, Nha Thấu cảm giác nhiệt độ trong căn phòng này còn thấp hơn trước đó nhiều.
Quân Chu đi tới bên cạnh Mục Hoài Viễn.
Hắn sở hữu đôi mắt màu vàng kim, màu tóc cũng giống Ly Vân như đúc, thế nhưng cả tính tình lẫn năng lực lại trái ngược hoàn toàn với Ly Vân.
Nha Thấu cố gắng kiềm chế phản ứng run rẩy của cơ thể vì lạnh, mông cũng len lén nhích về sau.
Chẳng qua Quân Chu vẫn nhìn thấy, hắn nhìn qua phía này rồi chỉ vào lồng giam trước mặt, đoạn nói:
“Đút thuốc phải không? Để tôi xem thử xem cậu ta đút thuốc cho cậu kiểu gì.”
…
Lựa chọn này dường như khá tốt.
Từ yêu cầu diễn một vở kịch trong khi chưa biết nội dung thế nào đổi thành chỉ cần diễn lại cảnh đút thuốc lúc trước là có thể đi được.
Mục Hoài Viễn chủ động quỳ trước cửa lồng giam, diễn lại cảnh tượng lúc đó.
Còn Nha Thấu lúc này thì đang ngồi cách hắn một đoạn, cậu hơi muốn kháng cự, nhưng nhìn vẻ mặt cười mất nết của Quân Chu bên ngoài là cậu lại nhịn xuống.
Thật ra hành vi hiện tại của cậu hoàn toàn phù hợp với thiết lập nhân vật. Bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, gặp ai hung ác hơn mình thì rụt lại, thấy đối phương sa cơ sẽ lập tức giẫm lại liền, cho nên không cần lo về vấn đề ooc.
Tất cả mọi người đều đang chờ màn biểu diễn của cậu.
Ai cũng muốn nhìn xem lúc đó cậu làm thế nào mà đút được thuốc cho người có chiến lực mạnh nhất nhì trong tổ chức, hoặc là lừa Mục Hoài Viễn thế nào.
Đây không giống lồng giam mà giống sân khấu hơn.
Trang phục Nha Thấu đang diện trên người cũng không phải là bộ quần áo đơn giản dính đầy bụi bặm mà là bộ đồ diễn cầu kỳ, khuôn mặt đã được trang điểm tỉ mỉ để phù hợp với sân khấu, tư thế cao ngạo chuẩn bị ban cho bề tôi dưới váy mình chút ngon ngọt.
Nếu không phải do tình huống hiện giờ không phù hợp lắm thì đám người xung quanh đã bắt đầu reo hò rồi, không thì cũng nhao nhao muốn mình thay chỗ Mục Hoài Viễn, để bản thân tự trải nghiệm chuyện bị cậy miệng đút thuốc vào thế nào rồi.
Mọi khi bọn hắn chỉ thấy hứng thú với chuyện giết xác sống hay bẫy đám dị năng giả khác thế nào thôi, vậy mà giờ cả đám lại ngồi nghiêm chỉnh tại chỗ, hào hứng xem màn kịch của một nhóc con nhìn như chưa thành niên diễn.
“Nhóc con mau đứng lên đi! Qua đút thuốc cho Mục xem nào!”
Nha Thấu loay hoay một lúc mới đứng lên được, giữa lúc ấy cậu vẫn cảm giác được Mục Hoài Viễn đang nhìn mình chằm chằm.
Cảm xúc trong mắt hắn ngoài mong chờ ra thì còn hồi hộp nữa.
Trong lần đút thuốc đầu tiên đấy thật ra Mục Hoài Viễn thấy khá là khó chịu, tuy diễn trò thật nhưng hắn vẫn rất muốn lôi nhóc con to gan kia ra đánh cho một trận. Vậy mà bây giờ hắn lại chịu ngồi yên ở đây, nhìn tiểu thiếu gia chậm rãi bò dậy từ dưới đất đứng lên, trong lòng thì mong chờ chuyện sắp xảy ra chứ.
Dù đã biết trước là giả.
【Mục Hoài Viễn, cậu thiếu nghị lực thật đấy.】
【Giờ đổi thành tôi thì tôi cũng háo hức muốn xem vợ sẽ làm gì mình. Mà đổi thành mấy ông á, có khi mấy ông còn thiếu nghị lực hơn cả cậu ta nữa đấy.】
【Chờ chút, người của Devil mà nhân từ thế này á? Lần trước có người chơi chọc giận bọn họ xong bị lôi về tra tấn một trận đấy, về sau người chơi cấp cao kia còn không vào phó bản suốt hơn nửa năm kìa. Mà giờ nhìn xem? Hay là tên thủ lĩnh kia đang ủ mưu trò gì khác?】
【Lục Tự với Mục Hoài Viễn hùa nhau lừa bé con nhà tôi, bé con nhà tôi phải chịu ấm ức còn chưa tính sổ đâu, giờ còn bị tên chó Quân Chu bắt tới đây nữa, giờ tôi đang cực kỳ tức giận đấy biết không hả? Mẹ nó chứ Quân Chu, anh cứ chờ mà xem, xem sau này có phải cầu xin bé con nhà tôi không.】
【Tôi cũng không có nghị lực, tôi bắt đầu hóng cảnh vợ đút thuốc cho Mục Hoài Viễn rồi đây.】
Do bị giật mình liên tục nên giờ chân Nha Thấu vẫn hơi nhũn ra, mất một lúc mới đứng thẳng lên được.
Mấy lần Quân Chu gặp nhóc con này, không phải chật vật ngồi giữa bầy xác sống thì cũng là nằm dưới đất, hoặc không thì cũng là bị hắn xách đi, còn bây giờ mới là lần đầu tiên hắn trông thấy dáng vẻ đứng dậy của nhóc con này đấy.
Ánh đèn trên đỉnh đầu rọi thẳng xuống, đây là góc chiếu luôn khiến cho người ta trông xấu nhất.
Nhưng Nha Thấu là ngoại lệ.
Cậu chậm rãi bước từng bước về phía Mục Hoài Viễn, khuôn mặt cũng dần lộ rõ.
Cậu cắn môi dưới làm nó lõm vào một tẹo, lông mi thì không ngừng run run.
Quả thực rất xinh đẹp.
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Quân Chu +5, tổng điểm thiện cảm: 20.】
Nha Thấu ngẩn ra, cố nhịn không quay sang nhìn Quân Chu, đi một lúc cuối cùng cũng tới trước mặt Mục Hoài Viễn.
Thiếu niên không đi giày, trên mặt đất cũng chẳng hề được dọn dẹp sạch sẽ nên thỉnh thoảng lại có ít cát sỏi mài vào lòng bàn chân, khiến cậu nhăn mày lại.
Da cậu khá mỏng, giẫm chân trần trên mặt đất một lúc mà lòng bàn chân đã bắt đầu đỏ lên, đến nỗi nhìn từ mép bên cạnh hay từ gót chân cũng thấy được.
Cổ chân mảnh khảnh trắng muốt, phía trên là bắp chân thon thả, tiếc là bị quần dài che kín hết rồi nên không thấy gì phía trên nữa.
Đám người ngồi hàng ghế sau rướn cổ lên, hận không thể kéo đám người ngồi trước xuống rồi đổi mình lên phía trên.
“Tôi diễn xong thì anh sẽ thả tôi đi à?”
Nha Thấu đột nhiên lên tiếng làm Quân Chu hơi bất ngờ, từ lúc bắt về đây mới thấy cậu rên được một câu, Quân Chu còn tưởng cậu định làm cái hồ lô cả đời luôn chứ.
Hắn đứng rất gần với lồng giam, tuy có lên tiếng đáp lại song cũng không cho Nha Thấu câu trả lời chắc chắn.
“Diễn trước đi.”
…
Chẳng ai ngờ màn đút thuốc sẽ bắt đầu thế này nên ai nấy nhìn cảnh tượng tiếp theo đều sững hết cả ra.
Nhóc con khựng lại chốc lát như đang cố gồng để cơ thể thôi run ấy, sau đó mới vén áo lên, lục tìm thứ gì đó trong túi quần.
Cái lọ thuốc trước đó đã được Nha Thấu cất vào hậu trường rồi nên không còn ở trên người cậu nữa, cho nên trong tay cậu chẳng có gì hết, nói cách khác là cậu đang nắm không khí.
Nhưng điều khiến đám người sững sờ không phải cái này.
Mà là thiếu niên vén áo lên vô tình để lộ vòng eo thon với làn da mịn màng.
Sờ vào chắc mịn màng mềm mại lắm, trông cảm giác như chỉ cần một cánh tay là có thể ôm trọn được.
Nhưng tiếc là cậu lại buông xuống luôn.
Có nhiều người không nhìn kịp nên rất tò mò sao tự dưng mấy người phía trước lại xôn xao xì xào, miệng thì bận hỏi người bên cạnh nhưng mắt vẫn dán chặt vào thiếu niên xem cậu định làm gì tiếp theo.
Thật ra lúc trước là Hệ thống Tình Yêu giữ tay Nha Thấu rồi nhét thuốc vào miệng Mục Hoài Viễn nên cậu cũng chẳng biết phải làm gì tiếp.
Khi ấy Hệ thống Tình Yêu làm vừa nhanh vừa dứt khoát nên những người khác không phát hiện ra, chỉ có mình Mục Hoài Viễn nhận ra thôi.
Mà bây giờ xung quanh toàn người là người, Nha Thấu không chắc liệu có bị phát hiện hay không nữa.
Cho nên cậu đành phải tự làm thôi.
Một tay Nha Thấu nắm không khí, tay còn lại thì bóp miệng Mục Hoài Viễn: “Há miệng.”
“Há miệng! Há miệng đi! Mục, nhanh lên!”
“Mẹ nó, tự dưng tôi biết nhóc con lừa người ta kiểu gì rồi, nếu đổi lại là tôi thì kiểu gì tôi cũng bị mắc câu!”
“Cậu thì chẳng cần mồi cũng mắc câu, riêng cậu thì không có áp lực gì luôn hiểu không?”
Hiện trường bùng nổ tiếng hò reo, người đàn ông to con nọ không kiểm soát nổi tình hình nữa, đành phải nhìn về phía Quân Chu với ánh mắt xin giúp đỡ.
Còn Mục Hoài Viễn thì kể từ lúc Nha Thấu đứng trước mặt là đã bắt đầu đơ ra rồi.
Hắn ở gần tiểu thiếu gia nhất, cho nên tiểu thiếu gia làm gì hắn cũng thấy rõ ràng nhất. Giờ tái hiện lại cảnh lần đầu gặp tiểu thiếu gia, trái tim hắn cứ đập loạn xạ không thôi. Mục Hoài Viễn không để ý tới ánh mắt Quân Chu nhìn mình càng lúc càng khác thường, cũng như thái độ không mấy vui vẻ của tiểu thiếu gia khi đối mặt với mình.
Lại càng xem nhẹ một vấn đề cực kỳ quan trọng —— đó là tại sao tiểu thiếu gia không có vẻ gì là ngạc nhiên khi thấy hắn xuất hiện ở đây?
Mục Hoài Viễn vừa nghe lời há miệng ra thì chợt nghĩ tới vấn đề mà mình đã không để ý trước đó.
“Dừng.”
Quân Chu thình lình lên tiếng.
Hắn khoanh tay đứng bên ngoài, nhìn Mục Hoài Viễn đang ngẩn người quỳ gối dưới đất mà tự dưng thấy mất hết cả thể diện.
Chỉ vì một tên nhóc mà một dị năng giả đỉnh cấp lại thành cái dạng này.
Mục Hoài Viễn bị mắng nhưng chẳng buồn cãi lại mà nhanh chóng hỏi một câu: “Em ấy đi được chưa?”
Nhiệm vụ thất bại, xác sống tập kích vẫn không chịu về mà còn lao đầu vào giữa bầy xác sống, không sợ bị phạt nặng hơn lại còn ở đây lo cho người khác ——
“Thích cậu ta thế cơ à?”
Ánh mắt Quân Chu lập lòe, hắn lại lặp lại câu hỏi ban đầu lần nữa tựa như câu chuyện cuối cùng cũng tới đoạn cao trào, còn hắn đóng vai nhân vật then chốt nên đương nhiên là phải khuấy động cho tình tiết bùng nổ hơn nữa.
Hắn hơi cúi người xuống: “Vậy cậu đã nghĩ đến chuyện có thể cậu ta đã làm những việc với người khác mà cậu chưa làm với cậu ta chưa?”
Câu nói này rõ ràng là đang nói với Mục Hoài Viễn, thế nhưng ánh mắt hắn lại dán chặt vào Nha Thấu.
Mục Hoài Viễn nhíu mày: “Bịa thì cũng bịa cái gì hợp lý chút.”
Vẻ mặt không tin chút nào.
Nhìn từ vẻ ngoài thì đúng là thế thật. Thiếu niên trông ngây thơ vô hại thế kia, chẳng những hiền khô mà còn hơi ngốc nữa, kiểu như nếu mà hắn đưa tay qua thì cậu sẽ chủ động lại gần dụi vào ý, người như vậy thì sao có thể giống lời Quân Chu nói được.
“Thủ lĩnh khu A Thẩm Trường Lâm rất thích cậu ta. Thủ lĩnh khu B Lệ Nhiễm cũng có ý với cậu ta.”
“Còn một người cầm lưỡi hái, hình như tên là Dung Xích, có vẻ cũng biết nhau từ lâu rồi.”
Lúc hắn nói tới đây, Kỳ đang ngồi trên ghế khựng lại thấy rõ.
“Vua xác sống mà cậu truy lùng lúc trước đêm nào cũng ngủ chung cùng cậu ta.”
Giọng Mục Hoài Viễn trầm xuống: “Anh có bằng chứng không?”
“Không.”
Mục Hoài Viễn chưa kịp lên tiếng thì Quân Chu đã nói trước: “Còn người đàn ông giữa không trung hôm đó? Rồi Lục Tự thì sao?”
“Cậu tận mắt thấy hết mà, hay muốn giả mù tiếp?”
Giọng điệu mất nết cùng cực, lời nói thì hệt như lưỡi dao sắc bén găm thẳng vào ngực Mục Hoài Viễn.
“Người nhập nhằng với cậu ta đâu chỉ có mình cậu.”
“Bị cậu ta xoay như chong chóng mà không nhận ra.”
“Hơn nữa giờ cậu ta ghét cậu rồi, cậu không nhận ra à, Mục Hoài Viễn?”