Edit: Lune
Cổ trùng chui vào trong da Đắng Tử, hầm để xe nhốn nháo hết cả, tiếng thét chói tai không ngừng vang lên.
Người đàn ông đột ngột xuất hiện mặc trang phục tác chiến, mái tóc dài buông phía sau không buộc gọn, có vài lọn còn rủ xuống chạm vào đầu ngón tay. Một chân hắn giẫm lên đùi Đắng Tử, tay còn lại túm tóc gã, đoạn hơi ngả người ra sau kéo gã lên.
Người luôn làm mưa làm gió ở nơi tị nạn lúc này nằm chật vật dưới đất, trông chẳng khác gì những người mà gã từng coi khinh. Chân phải bị đá gãy, đau đớn ập tới như thủy triều, khiến Đắng Tử phải gào lên thảm thiết.
Thấy hàm răng ố vàng của Đắng Tử, Nha Linh nhíu mày tỏ ý ghê tởm, ý định phế bỏ cái lưỡi của gã cũng theo đó mà bay mất, hắn khựng lại trong giây lát rồi lập tức đổi sang phương án khác.
Hắn túm chặt tóc Đắng Tử rồi giật ngược về sau, da đầu bị kéo căng khiến Đắng Tử không khống chế được mà trợn trừng mắt.
Khóe miệng Nha Linh khẽ nhếch, bỗng đập mạnh cái đầu mình mới kéo lên xuống sàn.
“Rầm ——”
“Rầm ——”
“Rầm ——”
Mỗi lần đập xuống là gã nằm rạp bên dưới lại kêu một tiếng, nhưng trái ngược với động tác tàn bạo của người đang ra tay, vẻ mặt của hắn hết sức ôn hòa.
Máu dính bệt hết cả tóc với tai, be bét khắp mặt mũi nom dự tợn vô cùng.
Ở nơi tị nạn này không biết đã có bao nhiêu cậu trai có vẻ ngoài ưa nhìn bị chơi đùa rồi bỏ mạng dưới tay Đắng Tử nữa, hễ có người nào khiến gã mất hứng là gã sẽ dùng đá đập vỡ đầu bọn họ. Mà bây giờ quả báo cuối cùng cũng tới, trán gã be bét máu, chân thì bị cổ trùng gặm nhấm từ bên trong, bộ dạng nằm rạp trên sàn mà quằn quại trông chẳng khác nào con giòi.
Ban đầu còn có sức mà gào, lúc sau thì chỉ có thể bật ra được mấy tiếng rên đau đớn trong vô thức. Đám người xung quanh mới đầu còn hét lên vì hoảng loạn cũng dần yên tĩnh lại, tới lần đập thứ năm thì hoàn toàn im bặt, trong hầm để xe chỉ còn vang vọng mỗi tiếng va đập hung tàn.
Sau khi thấy Nha Linh, bàn tay buông bên hông vốn đang siết chặt mới chậm rãi buông ra, Nha Thấu lên tiếng: “Anh à, được rồi.”
Trước đó Hệ thống Tình Yêu đã nhắc rằng Nha Linh đang ở gần đây, nếu không thì cậu cũng sẽ không hấp tấp xông lên như vậy. Giờ gặp được anh trai rồi, tâm trạng bồn chồn lo lắng của cậu cuối cùng cũng yên xuống.
Lúc này ý thức của Đắng Tử đã không còn tỉnh táo nữa, cả người co giật, toàn bộ âm thanh truyền vào tai gã đều biến thành tiếng ù ù, duy chỉ câu này là nghe thấy.
Gã bị lôi cả người dậy, lưng giờ đã như cây cung sắp gãy, con ngươi gã không khống chế được mà trợn ngược lên. Gã chẳng thể phản kháng gì được trước người đàn ông này, còn con sâu kia thì như thể đã bò vào trong tim gã, đau buốt thấu xương, làm gã sợ hãi tột độ.
Thế rồi bàn tay đang túm tóc gã bỗng thả ra, cả người gã lập tức vập xuống sàn.
“Ừm.”
Là giọng nói của người đàn ông xuất hiện đột ngột nọ.
Thiếu niên đứng trong bóng tối đằng kia chỉ nói đúng một câu mà đã có thể kéo người đang bên bờ vực nổi điên trở về.
Vứt người xuống, Nha Linh lập tức đi tới chỗ Nha Thấu: “Em có bị thương không?”
Nha Thấu lắc đầu: “Em không.”
【Anh trai? Anh trai!? Em chào anh vợ! Em là ông xã của Nha Nha, nếu anh không phiền thì hai ta có thể làm quen một chút.】
【Người này trông giống Nha Nha ghê, quả nhiên là anh ruột! Anh trai cũng đẹp ác! Mà lẽ ra phải giết chết cái thằng chó đẻ này đi, mẹ nó chứ dám hoành hành ở đây à.】
【Ngang ngược hống hách quen rồi, cứ tưởng ai cũng giống người từng bị nó ức hiếp, ai ngờ đá ngay phải tấm ván sắt, cái loại cặn bã này không đáng được đồng tình tí nào.】
【Ủa chờ chút, sao người này… sao mặt anh vợ trông quen thế nhỉ?】
【Đương nhiên, anh em ruột với bé con thì thấy quen mặt là phải rồi. Chắc giờ bé con đang dán đạo cụ hóa trang nên ông mới thấy ngờ ngợ ấy, chứ tí nữa bé con gỡ xuống là ông hết thắc mắc à.】
【Không phải, ý tôi là hình như lúc trước tôi từng gặp người này ở đâu rồi cơ, nhưng cụ thể ở đâu thì nghĩ mãi không ra.】
Trước đó Nha Linh đã biết được chuyện em trai yêu quý của mình dán đạo cụ hóa trang lên mặt từ Hệ thống Tình Yêu rồi, cho nên lúc này thấy khuôn mặt xa lạ kia cũng không tỏ ra ngạc nhiên gì.
So với chuyện đó thì Nha Linh lo em trai mình có bị thương, có chịu ấm ức gì không hơn. Từ lúc nhận ra giọng em trai, hắn sốt ruột lo lắng suốt cả đường, vừa mới xuống xe đã tức tốc vào trong đây, nào ngờ vừa bước vào thì nghe thấy thằng nào đấy đòi giết em trai mình.
Sắc mặt Nha Linh không tốt một chút nào hết, hắn vẫn thấy không yên tâm nên cẩn thận kiểm tra lại cho Nha Thấu lần nữa, sau khi chắc chắn Nha Thấu không bị thương gì thật, hắn mới thật sự yên lòng.
…
Trước tận thế, Đắng Tử là thợ khuân gạch.
Trình độ học vấn thấp do bỏ học sớm để đi làm, bươn chải qua ngày với một tấm bằng cấp 2 trong tay, may cái gã cũng chịu khó chịu được khổ nên đã kiếm được công việc khuân gạch ăn lương theo ngày ở công trường. Mà khi ấy Đắng Tử là một người rất chất phác thật thà, mỗi lần nhắc tới gã, những công nhân làm cùng đều phải thốt một câu rằng Đắng Tử lành quá, suốt ngày bị người khác bắt nạt mà cũng không biết đường phản kháng.
Vậy mà sau một năm rưỡi kể từ khi tận thế ập xuống, gã lại trở thành một kẻ coi mạng người như cỏ rác, lấy việc hành hạ làm nhục người khác thành thú vui cho bản thân.
Trời cao hoàng đế xa, trật tự xã hội ban đầu sụp đổ, mà những quy tắc mới lại do chính bọn họ thiết lập. Địa vị đảo ngược mang tới khoái cảm quyền lực, từ lần đầu lỡ tay giết người mà chẳng hề phải chịu bất cứ chế tài nào, trên người gã dần bốc mùi thối nát cùng với cái ác được tích tụ qua từng năm tháng.
Cũng giống như hầm để xe lâu ngày không thấy ánh mặt trời này, tất cả những chuyện gã đã làm sẽ bị mọi người thóa mạ khi chúng bại lộ dưới ánh sáng.
Tựa như có hàng nghìn hàng vạn con sâu đang bò khắp cơ thể, đang len lỏi trong từng mạch máu, không ngừng gặm nhấm nhai nuốt máu thịt của gã. Một áp lực khủng khiếp đè nặng khiến gã không tài nào thở nổi, mồ hôi túa ra lẫn lộn với máu trên mặt, tim gã đập loạn xạ, lồng ngực thì đau buốt, cảm xúc hoảng loạn lẫn bất an vô cớ xuất hiện khiến gã đau đớn tột cùng. Gã lê cái chân gãy của mình run rẩy nhích về phía trước từng tí một, như thể chỉ có thế mới khiến gã cảm thấy dễ chịu hơn một chút vậy.
Gã thều thào kêu cứu: “Cứu, cứu tôi với…” Nhiều côn trùng, nhiều côn trùng quá.
Đắng Tử lúc này đã gần như không còn tỉnh táo nữa, chỉ biết liên tục thều thào mấy lời này.
Thật ra cổ trùng sớm đã trở lại trong tay Nha Thấu rồi, cậu lấy đâu ra nhiều như thế chứ, Đắng Tử xuất hiện tình trạng này là do hàng rào tâm lý của gã đã sụp đổ thôi.
Sắc mặt 001 rõ phức tạp, đoạn hỏi:【Anh tư của ngài? Chẳng lẽ là Vực chủ Lo Âu?】
Nha Thấu nghịch quả cầu màu đen trong tay, gật đầu: “Ừ.”
—— Một trong tám Vực Chủ, Nha Linh “Lo Âu”.
Khác với vẻ ngoài ôn hòa của Nha Linh, loại cảm xúc hắn điều khiển giống kiểu tra tấn trường kỳ hơn. Lo âu về mặt tinh thần hay lo âu về mặt thể xác với hành vi, bất cứ mặt nào bị từ trường cảm xúc bao phủ đều sẽ xuất hiện các hiện tượng như hồi hộp, đánh trống ngực, khó thở hay chóng mắt đau đầu các thứ.
Để rơi vào tay hắn thì thà tự cho mình một nhát còn hơn.
001 thấy có khi mình phải bấm mạnh vào huyệt nhân trung tưởng tượng của mình để không ngất ra đây quá.
Cổ trùng mà Nha Thấu dùng để đối phó với Đắng Tử ban nãy là thứ Hạ Lộc đã cho cậu ở phó bản trước.
Phó bản trước của cậu là phó bản khảo hạch, trong phó bản khảo hạch, nếu tìm được giám khảo và được họ công nhận năng lực thì người chơi sẽ nhận được một đạo cụ bảo mệnh. Mà mãi sau này lúc 001 mở video phân tích lại cho cậu thì cậu mới biết giám khảo Hạ Lộc đã đưa đạo cụ bảo mệnh cho mình ngay từ đầu rồi.
Lúc ấy Hạ Lộc còn nghiêm túc nói với cậu thế này: “Khả năng là sẽ không có hiệu quả gì với ma quỷ, nhưng với người thì chắc sẽ hiệu quả.”
Khi đó cậu còn chưa biết cái quả cầu màu đen này rốt cuộc là cái gì, giờ dùng rồi mới biết, cái thứ này không phải “chắc sẽ hiệu quả” mà là “chắc chắn sẽ hiệu quả”.
…
“Hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.”
Mồ hôi lạnh túa đầy trán, tên dị năng giả nọ nhìn Đắng Tử nằm rên rỉ dưới đất, không thể không đứng ra hòa giải.
Nha Linh không thèm nói nhảm với gã, giọng điệu tuy ôn hòa nhưng lời nói ra lại lạnh hết cả sống lưng: “Nói thêm câu nữa thì mày sẽ là người kế tiếp.”
Tên kia lập tức ngậm chặt miệng lại, sau lưng chảy mồ hôi ròng ròng, ngay cả chân cũng bắt đầu run bần bật.
Cô gái bị đám người kia đánh đập thì đang co rúm người lại, ôm chặt lấy mình, tóc tai lâu không gội nên trông xơ rối hệt như rơm rạ người ta hay chất đống ở nông thôn.
Trên cánh tay lộ bên ngoài chi chít vết thương, còn có cả vết bỏng do tàn thuốc gây ra nữa.
Cô là tầng lớp thấp nhất ở đây, là đối tượng có thể tùy ý đánh chửi nên gã béo kia mới lôi cô ra đánh đập để đe những người khác. Hơn nữa trông vết thương trên người cô thì e đây cũng không phải lần đầu.
Nha Thấu vừa quan sát phản ứng của cô vừa cẩn thận lại gần, nhỏ giọng nói: “Không sao rồi.”
Cậu không biết cách an ủi người khác, song cậu cũng hiểu rằng những lúc thế này dù có nói gì đi chăng nữa thì cũng đều trở thành sự thương hại.
Nha Thấu khẽ liếm môi, im lặng một hồi mới nói: “Đừng sợ.”
Cô gái nọ ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn cậu chăm chú.
Người cô gầy trơ xương, cảm giác như chẳng có tí thịt nào cả, tay chân thì khẳng khiu. Nhưng cô có một đôi mắt to tròn cực kỳ đẹp, Nha Thấu thấy trước tận thế cô chắc chắn là một cô gái rất xinh đẹp.
Cô gái kia lẳng lặng nhìn Nha Thấu chăm chú một hồi lâu, Nha Thấu nhích tới đâu cô liền nhìn theo tới đó, như thể trên người Nha Thấu có thứ gì đó đang hấp dẫn cô vậy.
Cái gã đánh đập cô ban nãy sợ tái hết cả mặt, không thèm nghĩ ngợi gì đã co cẳng chạy về phía cửa.
Nhưng còn chưa chạy quá một mét thì đã bị ai đó túm gáy áo kéo về.
Ngụy Duy không khách khí ném gã tới trước mặt Nha Linh: “Mày chạy cái gì? Hay mày tính chạy ra ngoài báo tin cho ai?”
Tên kia cứng cổ nói: “Ai bảo tôi muốn chạy?”
“Hơn nữa các anh tới cứu hộ người sống sót cơ mà? Dựa vào đâu mà dám đối xử thế này với bọn tôi!? Bọn tôi đâu có làm gì các anh, bọn tôi mà truyền tin các anh tùy tiện ức hiếp người sống sót ra ngoài thì…”
Bỗng có tiếng xé gió vang lên, con dao găm bị Nha Linh phi tới cắm thẳng xuống sàn.
Đã vậy còn cắm ngay giữa hai chân gã, dịch lên thêm tí nữa thì gã coi như xong, thêm tí nữa là con dao găm sắc bén kia đã ghim sâu vào trong người gã rồi.
Người mới rồi còn gào mồm lên thì giờ như bị ai bóp chặt cổ họng mà đột nhiên mất tiếng, tim gã đập loạn, không dám nghĩ gì nữa luôn.
“Khỏi đi.” Ngụy Duy vỗ tay, nhổ nước bọt cái toẹt, đoạn nói: “Tao đi làm nhiệm vụ gặp biết bao nơi tị nạn rồi, chỉ có chỗ bọn mày là tệ hại nhất, lúc nữa anh Thẩm đến khéo còn đập thêm cho một trận. Làm việc trái lương tâm mà còn lý lẽ chính đáng thế à, tao mà mặt dày như mày thì đã thành người đứng thứ hai khu A lâu rồi.”
“Bọn mày khôn hồn thì ngoan ngoãn ở yên đấy, lúc nữa mà tra ra bọn mày làm trò gì ở đây, có khi chưa cần chờ anh Thẩm về tao đã cho bọn mày ăn đập trước rồi.”
Ngụy Duy vốn đã chẳng có lương tâm mấy rồi, cho nên còn lâu mới dính mấy kiểu nói này.
Anh ta giơ ngón cái với Nha Linh: “May mà anh lái xe nhanh, không thì để bọn này giấu giếm xong rồi.”
Nha Thấu nhận ra giọng người này, chính là cái người hay nói nhất trong cuộc gọi mà cậu nghe thấy lúc ngồi trên xe. Mà sự thật cũng chứng minh là đúng thế thật, từ đầu đến cuối toàn mình anh ta nói thôi.
“Muốn đánh lại không?” Nha Thấu hỏi cô gái đang co ro một chỗ.
Cô gái chậm rãi quay đầu qua, nhìn gã đàn ông đang nằm co giật dưới sàn, sự thù hận chợt lóe lên trong mắt cô. Nha Thấu còn chưa kịp phản ứng gì thì cô gái kia bỗng đứng phắt dậy, dốc hết sức lực lao tới chỗ Đắng Tử, sau đó căm phẫn đánh liên tục vào mặt gã.
Phát tiết hết thảy những bất công mà mình đã phải chịu, thế nhưng những vết thương sẽ còn hằn lại mãi chẳng bao giờ xóa nhòa được.
…
Ánh chiều tà le lói, sắc trời cũng tối dần, cảnh tượng hỗn loạn trong hầm xe phải mất một lúc lâu mới ổn định được.
Nhóm này của Ngụy Duy có tổng cộng 12 người, nhưng chỉ có hai bác sĩ đi theo.
Hoàn cảnh thực tế trong hầm để xe quá tệ cho nên bọn họ buộc phải dựng tạm một chỗ bên cạnh để đưa người bệnh sang đó, còn những người mà không thể di chuyển được thì sẽ để người lại chăm sóc riêng.
Còn “đại ca” mà đám người kia hay nhắc thì mãi mười mấy phút sau mới đến. Bên cạnh ông ta là gã béo mà Nha Thấu đã gặp trước đó, nhìn từ xa, thân hình hai người này chẳng khác gì nhau cả.
Cả người toàn mỡ là mỡ, so với những người gầy yếu tàn tạ chỉ có thể sống tạm bợ chỗ góc tường thì đúng là càng thấy rõ sự bất công, phi lý.
Trên mặt cả hai mang ý cười nịnh nọt, mỡ má dồn lại trông phát gớm, Bàn Tử lên tiếng: “Tôi…”
Vừa mở miệng đã bị Ngụy Duy cắt ngang: “Gọi người đến giúp bác sĩ đưa người bị thương sang bên kia.”
“Được được được.” Bàn Tử liên tục đáp được.
Ông ta biết chuyện đã bị lộ nên ý nghĩ duy nhất hiện giờ là mình thể hiện tốt một chút. Thấy Ngụy Duy không có vẻ gì là muốn làm khó mình cả, Bàn Tử giả vờ tỏ vẻ ưu phiền: “Bình thường tôi bận ra ngoài tìm kiếm vật tư quá, không mấy khi quản lý nơi tị nạn, tôi thật sự không biết bọn họ…”
“Dừng.” Ngụy Duy không nghe nổi mấy kiểu lời thế này, anh ta dò xét Bàn Tử từ trên xuống dưới: “Với cái thân hình này của ông, bình thường toàn ông ra ngoài kiếm vật tư á?”
“Đừng có nói nhảm với tôi, tôi chưa tính toán với ông là vì anh Thẩm chưa về. Trước tận thế tôi chỉ là phường côn đồ thôi, không có đạo đức lương tâm gì đâu, ông tốt nhất là yên phận cho tôi, không là tôi cho ông ăn đấm đấy.”
Ngụy Duy còn nhuộm tóc đỏ rực, dọa người khác dễ như bỡn, nói xong anh ta mới đi tới chỗ Nha Linh.
“Hi em trai ~”
Vừa đến đây anh ta đã muốn nhìn xem em trai yêu quý của Nha Linh trông thế nào rồi.
Giọng nghe rõ hớn hở, vẻ mặt thì ngây ngô, thoạt nhìn đúng là khó mà nghĩ trước tận thế Ngụy Duy là côn đồ được.
Nha Thấu ngồi trong xe chớp mắt nhìn anh ta, còn chưa mở miệng nói gì đã thấy anh trai đi tới đứng chắn trước mặt mình, che khuất tầm mắt hoàn toàn.
Nha Linh sắp phát bực vì cái tên này rồi: “Đã bảo không phải em trai cậu rồi còn gì.”
【Lòng chiếm hữu của anh vợ với Nha Nha sợ thật, người khác gọi em trai cũng không cho. Nhưng mà không sao, em gọi Nha Nha là vợ là được rồi ha.】
【Không cho người khác gọi vợ là em trai, thế vợ mà gọi người khác là anh trai chắc cũng tức y chang nhỉ? Thế Lucifer…】
【Anh trai không nỡ nổi cáu với Nha Nha, vậy thì chỉ còn cách là đi tìm ai kia để giải quyết thôi, ô mà không biết lúc biết Nha Nha có anh yêu rồi có bị ăn đòn không nhở?】
【Tóc đỏ: Muốn nhìn. Anh trai: Ai cho nhìn *che kín mít*】
Mặc dù tầm mắt bị che khuất nhưng trước khi bị che Ngụy Duy vẫn thấy tí xíu nha.
Mắt đẹp ơi là đẹp, tóc thì bông bông trông rõ mềm, còn ngồi ngoan trong xe nữa.
Siêu đáng yêu, cơ mà so sánh với Nha Linh thì cảm giác không giống anh em ruột lắm.
Anh ta mở miệng thắc mắc: “Trông hai người đâu có giống nhau nhỉ?”
Nha Thấu đang dán đạo cụ hóa trang trên mặt ngập ngừng: “…”
Nha Linh chỉ về một phía, nói ngắn gọn: “Giờ đi ra đứng gác.”
“Nói câu nữa thì đêm nay về cho cậu đi gác đêm luôn.”
Ngụy Duy sợ ngay: “Em đi, em đi ngay đây.”
…
Nha Linh ngồi ở trong xe, còn Nha Linh thì đứng ở ngoài. Hắn khom người đưa tay nhéo má mềm của Nha Thấu: “Sao Nha Nha lại phải hóa trang? Đang trốn ai?”
Hệ thống Tình Yêu chưa kể chuyện gì cho Nha Linh biết hết, cho nên giờ nghe Nha Linh hỏi, Nha Thấu lập tức líu ríu kể lể.
Cậu kể cho Nha Linh nghe một lượt, nói ra hết thấy tâm trạng của mình tốt hẳn lên, còn sắc mặt của Nha Linh thì lại càng lúc càng đen sì.
“Ứng Tinh Uyên?”
“Lục Tự?”
“Mục Hoài Viễn?”
“Còn cả Dung Xích?”
Nha Linh xoa nhẹ khớp ngón tay của mình, giọng điệu tuy bình tĩnh đấy nhưng nghe hắn đọc thấy giống đang đọc danh sách tử vong hơn là đọc tên: “Tất cả đều đang ở trong phó bản này à?”
Nha Thấu lắc đầu: “Hình như người cuối cùng không ở.”
“Anh biết rồi.”
Trong nhóm anh trai của cậu thì chỉ có anh “Vui Vẻ” là khá hiền thôi. Còn Nha Linh thì hệt như cảm xúc hắn điều khiển, mặt ngoài chẳng thấy gì đâu nhưng thủ đoạn âm hiểm sau lưng thì không thiếu cái nào.
Nha Thấu hơi lo: “Bọn họ không dễ đối phó đâu, anh đừng…”
“Em yên tâm, anh không đi một mình.”
Nha Thấu thoáng ngẩn ra rồi chần chờ hỏi lại: “Vậy anh đi với ai?” Chẳng lẽ là Thẩm Trường Lâm?
“Anh ba của em.”
001 đứng máy:【Gì??】
Nha Thấu lại ngẩn ra lần nữa: “Anh ba cũng ở trong phó bản này ấy ạ?”
“Ừ sắp đến rồi.”
001 gào lên:【Sao lại thêm người nữa vậy!?】
Nếu nó nhớ không nhầm thì anh ba của ký chủ là “Phẫn Nộ” thì phải. Nó còn nhớ ký chủ nói đây là người thích đánh nhau nhất! Một người thích đâm sau lưng, một người thích đập thẳng mặt, hai phần tử hiếu chiến tập trung lại một chỗ thì cái phó bản này còn trụ nổi không hả!
Nó đau khổ thì thào:【Sao những hai người tới cùng lúc vậy?】
Hệ thống Tình Yêu:【Nếu điều kiện cho phép thì ba người xuất hiện cùng một phó bản cũng được.】
001:【???】Đừng bảo anh đang ám chỉ cái gì đấy nhé?
Nha Thấu an ủi 001: “Thật ra anh ba với anh tư của ta chỉ thích đánh nhau thôi, nhưng mà chỉ cần không phải anh cả đến thì chuyện gì cũng dễ nói hết à.”
Anh cả của ngài lại là sao nữa!?
001:【… Ngài thà không an ủi còn hơn.】
Nha Thấu sờ chóp mũi: “Vậy giờ anh ấy đang ở đâu thế ạ?”
Nha Linh im lặng một hồi: “Anh không rõ lắm, chắc đang ở khu B.”
【Một người khu A, một người khu B, chậc chậc chậc, hai khu này mà có người thích bé con nhà tui thì coi như thăng cấp lên chế độ khó rồi.】
【Nha Nha nhiều anh trai thế? Ai mà đưa Nha Nha đi khéo các anh trai của nhỏ sẽ truy lùng đến tận cùng trời cuối đất luôn ấy nhỉ?】
【Đưa đi được chắc? Chưa kịp đưa đi đã bị những tên đang ngấp nghé bé con chặt ra rồi ấy chứ.】
Ở phó bản trước, phòng livestream bị cưỡng chế tắt bỏ kể từ lúc Nha Ẩn xuất hiện dưới dáng vẻ thật sự cho đến khi hắn rời khỏi phó bản, cho nên khán giả hoàn toàn không biết Nha Thấu còn có một người anh trai nữa.
Cậu bóp khớp ngón tay của mình tới khi nó hơi đỏ lên mới dừng, nhỏ giọng nói: “Thật ra Lục Tự với Mục Hoài Viễn cũng không làm gì quá đáng cả.”
Nha Linh lập tức mỉm cười, giọng rất chi là thân thiện: “Ừ, anh chỉ hỏi thăm bọn họ chút thôi.”
Nha Thấu chớp mắt, cuối cùng chỉ có thể gượng đáp lại một câu “à”.
…
Thân phận Nha Linh dùng trong phó bản này là NPC, Nha Thấu nghi ngờ Nha Linh chính là anh họ mà “Nha Thấu” đang muốn tìm kia.
Chỉ có điều giờ không phải là anh họ nữa mà là anh ruột.
Đối với Nha Thấu mà nói thì tìm được anh trai cũng giống như tìm được chỗ dựa vậy, giờ Nha Thấu không cần sợ liệu có bị Ứng Tinh Uyên hay ai kia tìm được mình hay không nữa, thế là cậu bèn gỡ đạo cũ hóa trang xuống.
Dán lâu làm da bị bí nên giờ trông nó hơi đỏ.
Nha Linh chạm nhẹ vào, thấy em trai vô thức dụi lại vào lòng bàn tay mình thì nhẹ giọng hỏi: “Khó chịu lắm không?”
Nha Thấu khẽ gật đầu rồi lại lắc đầu: “Không khó chịu lắm, tại em dán lâu quá…”
Kể cả lúc ở Lâu đài Ánh Trăng, cậu cũng phải không dán lâu thế này.
Nha Linh nhớ trong nhóm mình có dị năng giả hệ nước, bèn dỗ em trai: “Để anh đi lấy ít nước tới cho Nha Nha nhé, được không?”
“Vâng.”
Sau khi Nha Linh đi rồi, Nha Thấu liền tựa người vào ghế, lấy tay chạm nhẹ vào má mình.
Nơi tị nạn có quá đông người bị thương, bác sĩ đang băng bó lẫn bôi thuốc cho họ, Nha Thấu còn trông thấy cô gái ban nãy trong số đó nữa.
“Anh Thẩm!”
Trong đám người bỗng truyền tới tiếng hô mừng rỡ của Ngụy Duy.
Ngụy Duy gọi to một tiếng rồi phấn khích chạy tới trước mặt Thẩm Trường Lâm cuối cùng cũng về, thấy tất cả mọi người không ai bị thương cả anh ta mới yên lòng.
Thẩm Trường Lâm thì quá dễ nhận ra rồi, tóc vàng mắt vàng, ngay cả ở nơi u ám thiếu ánh sáng cỡ này cũng vẫn chói mắt như cũ.
Ngụy Duy: “Sao anh về muộn thế?”
Ít cũng gần tiếng đồng hồ rồi.
“Vua xác sống khó đối phó lắm, lúc nữa sẽ giải thích với cậu sau.” Thẩm Trường Lâm nhìn nơi tị nạn sau lưng Ngụy Duy: “Tình huống sao rồi?”
“Nhắc tới chuyện này em cũng muốn nói luôn đây! Anh không biết cái nơi tị nạn này tệ hại đến mức nào đâu, đây là cái nơi vô đạo đức nhất trong số những nơi tị nạn em từng gặp đấy…”
Thẩm Trường Lâm cắt ngang: “Nói ý chính.”
“À.” Ngụy Duy ngẫm nghĩ một hồi, tóm tắt lại những gì mình đã nhìn thấy: “Giết người vô tội vạ, xác chết vứt bừa bãi.”
“Hình như bọn họ có luật riêng gì đấy, ức hiếp người sống sót không có dị năng trường kỳ, ngang ngược dã man luôn.” Ngụy Duy tức giận bất bình: “Có tên còn định bắt nạt em trai của Nha Linh nữa, may mà bọn em tới kịp!”
Thẩm Trường Lâm khựng lại: “Nha Thấu bị thương à?”
Ngụy Duy đơ ra mấy giây mới phản ứng được Nha Thấu là ai: “Chắc không đâu, nếu không Nha Linh đã nổi khùng lên rồi.”
“Thế giờ em ấy đâu rồi?”
Ngụy Duy chỉ vào xe bọn họ: “Đang ngồi chờ trong xe.”
Anh ta chép miệng, đi theo sau Thẩm Trường Lâm tới chỗ xe đỗ, đoạn nói: “Mà em trai Nha Linh trông không giống anh ấy đâu, nhưng nhìn đáng yêu lắm, người còn thơm thơm nữa.”
Thẩm Trường Lâm không để ý tới Ngụy Duy đang lải nhải, hắn đi tới cạnh xe, thấy thiếu niên đang tựa người vào ghế không nhúc nhích.
Hắn gõ cửa sổ xe ra hiệu cho thiếu niên nhìn qua, còn không yên tâm lắm mà gọi một tiếng: “Nha Thấu.”
Nha Thấu nghe thấy có người gọi mình thì ngẩng đầu nhìn qua: “?”
“Em trai Nha Linh đáng yêu lắm, cảm giác trái ngược hẳn với Nha Linh luôn ấy… ôi vãi!”
Ngụy Duy vốn đang lải nhải không ngừng, vừa thấy mặt thiếu niên ngồi trong xe thì bật ra tiếng chửi thề luôn.
Thiếu niên ngồi bên ghế phụ quá đỗi xinh đẹp, đôi mắt màu lam trong veo khiến ai nhìn vào cũng tưởng như đang chìm đắm trong hồ nước trong vắt. Hai má hồng hồng càng tôn lên làn da trắng muốt vốn có, khuôn mặt sắc sảo có thể bắt trọn ánh mắt của người ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Mắt Ngụy Duy trợn trừng, giọng cũng hơi run run: “Bé xinh đẹp này từ đâu ra vậy?”
Thẩm Trường Lâm im lặng không lên tiếng, ánh mắt như bị hút sâu vào đôi mắt màu lam kia.


Tui trông chờ đọc truyện này từng giây lun á, chờ không được, cảm ơn chủ shop đã dịch nhaaaaa
cảm ơn ạ.
Hay ơi là hay, cố lên nha bà
Hay vải bà ơi, ước 10 chap mỗi ngày :(((
Hóng quá bà ơiiiiiiiiiiiiii
tui đọc kĩ lắm, hổng phí công bà gõ đâu, hay ơi hay, tu la tràng lên sónggggg
Iu bà 🥺