Edit: Lune
Bầu không khí có phần lúng túng.
Nhóm Thẩm Trường Lâm đứng ở ngoài hơi khom người, còn thiếu niên ngồi bên trong lại phải ngửa đầu khiến cả khuôn mặt trông nhỏ xíu.
Mặt trời dần ngả về phía Tây, chỉ còn lại vài tia nắng màu cam chiếu vào mặt thiếu niên ngồi trong xe.
Rõ ràng là một khuôn mặt rất sắc sảo vốn sẽ làm người ta có cảm giác cực kỳ khó gần, thế nhưng dáng mắt hơi tròn lại vừa khéo làm dịu cái cảm giác khó gần ấy, khiến thiếu niên trông ngoan ngoãn lạ thường. Hơn nữa cũng chính vì đã xóa tan cái vẻ khó gần ấy, nên thiếu niên lại càng rực rỡ, càng dễ khiến người ta xiêu lòng.
Rực rỡ như một bức tranh sơn dầu, như tuyệt tác được chắp từ các nét vẽ sinh động nhất.
Cậu ngẩng mặt lên, ngơ ngác nhìn thẳng vào hai người Thẩm Trường Lâm.
Trên mặt hồ yên ả được dát thêm một lớp ánh sáng ấm áp xua tan đi vẻ tĩnh mịch ban đầu, Thẩm Trường Lâm chẳng kịp trở tay mà ngã xuống, thoáng cái đã bị hồ nước bao trùm.
Cổ họng Ngụy Duy kẹt cứng, ánh mắt nhìn thiếu niên đăm đăm đầy vẻ không sao tin nổi, thậm chí còn chớp mắt mấy lần liền.
Anh ta mới ra đứng gác có một lúc, thế mà bé con này ở đâu ra vậy?
Anh ta nhớ trong khu tị nạn đâu có người thế này nhỉ?
“Em… không phải, anh… à cũng không phải, em là ai thế?”
Làn da màu lúa mì đỏ lựng lên, Ngụy Duy lắp bắp nói không thành lời.
Ngụy Duy với đồng đội của mình thường xuyên huấn luyện nên tướng tá ai nấy đều cao to vạm vỡ, Ngụy Duy đã bao giờ gặp được ai đẹp nhường này đâu.
Đừng nói là hậu tận thế mà trước tận thế cũng không có luôn.
Thẩm Trường Lâm chống tay vào khung cửa xe, điềm tĩnh lên tiếng: “Nha Thấu?”
Thoạt nhìn thì thấy hắn bình tĩnh hơn Ngụy Duy rất nhiều, cũng chẳng có vẻ gì là kích động cả. Nếu như bỏ qua âm thanh thông báo của hệ thống đang liên tục vang bên tai thì chắc cái kết luận này đã thuyết phục hơn rồi.
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Thẩm Trường Lâm + 5, tổng điểm thiện cảm: 45.】
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Thẩm Trường Lâm + 15, tổng điểm thiện cảm: 60.】
Sắc mặt Nha Thấu hơi khó tả, hỏi lại: “Sao vậy?”
Mặc dù không trả lời phải hay không nhưng như vậy cũng coi như trả lời gián tiếp rồi.
Ngụy Duy hít sâu một hơi: “Em trai Nha Linh á!?”
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Ngụy Duy +40, tổng điểm thiện cảm: 55.】
Từ lúc Nha Thấu dùng đạo cụ hóa trang bọn họ đã có sẵn thiện cảm rồi, giờ nhìn thấy khuôn mặt thật của thiếu niên thì điểm thiện cảm tăng đúng kiểu không cần tiền.
“Đùa hả, sao lại thế được?”
Anh ta nhớ em trai Nha Linh là một thiếu niên rất đáng yêu cơ mà? Tuy cũng thanh tú ưa nhìn lắm nhưng so với người trước mặt này thì người này đẹp tới độ quá mức cho phép rồi.
Thẩm Trường Lâm nhất thời không trả lời.
Hắn thoát ra khỏi hồ nước, quần áo đã ướt sũng kể từ lúc bị nước hồ bao lấy, gió nóng thổi tới khiến cả người hắn tê dại.
Thiếu niên ngồi ngoan ngoãn ở bên ghế phụ, tay để trên đùi. Cậu mặc áo đen nên chỗ cánh tay lộ ra ngoài trông lại càng trắng.
Trong tận thế, mọi quá trình kiểm tra đều không tránh khỏi sẽ phải tiếp xúc trực tiếp, lúc kiểm tra kỹ càng ở căn cứ còn phải nhìn kỹ từng chỗ nữa kìa. Cổ tay thiếu niên thon nhỏ, bắp chân lại mềm mại, cảm tưởng chỉ cần bóp nhẹ thôi là biết được da thịt mềm mại cỡ nào.
Thẩm Trường Lâm đột nhiên nhớ tới cuộc đối thoại của mình với Lục Tự ở trên xe trước đó.
— “Tóc đen mắt lam, da rất trắng, ngoài những đặc điểm này ra thì sao? Còn đặc điểm gì nữa không?”
Mà khi ấy Lục Tự trả lời thế nào?
Hắn nói —
“Rất xinh đẹp.”
Lời nói như nhuốm men say ấy giờ phút này đã được chứng minh. Quả thật giống như lời Lục Tự nói, thiếu niên thật sự rất xinh đẹp.
【Cảm ơn, thích cái vẻ mặt chưa va chạm xã hội này của mấy anh ghê, thấy khuôn mặt xinh đẹp của vợ tui rồi thì cầm lòng không đặng chứ gì?】
【Mắt còn không cả chớp, bé con là succubus hả? Làm bọn hắn mê mẩn mất tỉnh táo luôn.】
【Vợ tui dựa vào khuôn mặt để chinh phục toàn thế giới ok? Chứ cái danh bé xinh đẹp là nói đùa chắc?】
【Thì ra lúc mới vào phòng livestream nhìn thấy Nha Nha tôi cũng thế này.】
【Không, ông còn không bằng Thẩm Trường Lâm. Thẩm Trường Lâm coi như có trúng tình yêu sét đánh thí ít ra còn biết đường giả bộ một tí, còn ông vừa vào phòng livestream đã chảy cả đống nước dãi rồi.】
【Thẩm Trường Lâm, ánh mắt của anh như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống Nha Nha luôn ấy, đừng có nhìn tới mức dựng luôn đấy nhé. Từ cái lúc kiểm tra cho vợ rồi ôm vợ là tui đã thấy tên này có ý đồ rồi, giờ thấy mặt thật của vợ cái thì, chậc. Má, tui khóc bây giờ.】
【Ê, hình như mấy ông quên mất còn anh vợ…】
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, giọng nói quen thuộc truyền tới.
“Mấy cậu đang nhìn gì đấy?”
Nha Linh trở lại còn cầm theo cốc nước trên tay, bên môi vốn đang cong cong mang ý cười, vừa thấy hai người đứng vây ở chỗ cửa xe thì lập tức mím thẳng xuống.
Hắn không dừng bước mà đi tới nắm vai Ngụy Duy sau đó chen lên đẩy Thẩm Trường Lâm ra, rồi đứng ở ngay chỗ cửa. Xong xuôi hắn mới đưa cốc nước trên tay cho Nha Thấu, dịu giọng dặn dò: “Anh làm lạnh cho em rồi, chườm lạnh một lúc sẽ thấy dễ chịu hơn đấy.”
Nha Thấu gật đầu, cong mắt cười với hắn: “Cảm ơn anh trai.”
Nghe thấy hai chữ “anh trai” Ngụy Duy mới hoàn hồn khỏi cảm xúc ban nãy, anh ta nhìn qua nhìn lại giữa Nha Thấu với Nha Linh mấy lần, đoạn lẩm bẩm: “Lần này nhìn thì đúng là ruột thật này.”
Mặt trông giống nhau ghê, nhưng mặt thiếu niên nhỏ hơn, mà các nét cũng tinh xảo hơn nữa.
Nha Linh xoa đầu em trai, quay lại thấy Thẩm Trường Lâm vẫn đang nhìn em trai mình đăm đăm thì nhíu mày: “Thẩm Trường Lâm, cậu nhìn đâu đấy?”
Thẩm Trường Lâm lập tức thôi nhìn, nghe hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Em ấy có bị thương gì không?”
“Không.”
Ấn tượng ban đầu của Nha Linh với Thẩm Trường Lâm cũng coi như đạt mức tiêu chuẩn, nhưng giờ thì vì ánh mắt vừa rồi mà hắn càng nhìn Thẩm Trường Lâm càng thấy khó chịu, cho nên muốn kiếm lý do nào đấy để đuổi Thẩm Trường Lâm đi chỗ khác.
Nha Linh khoanh tay, đang suy nghĩ nên ngón trỏ không ngừng gõ nhẹ vào cánh tay mình: “Cậu không đi xử lý đi à?”
“Việc ở khu tị nạn này ấy.”
…
Tối đến, bọn họ sợ ánh lửa sẽ dẫn xác sống tới cho nên không nhóm lửa.
Nơi này quá đông người sống sót nên Thẩm Trường Lâm đã liên hệ cho các đội đang thu thập manh mối gần thành phố qua hỗ trợ, chỉ có điều tới giờ vẫn chưa có ai phản hồi.
Mỗi đội có 12 người, tổng cộng có 24 dị năng giả, trong đó có ba người là bác sĩ.
Bọn họ thay nhau gác đêm, bấy giờ nhóm Thẩm Trường Lâm vừa đi tuần tra một vòng xung quanh trở về, thấy mấy người bọn họ ngồi tụ lại một chỗ thì tự nhiên đi qua.
Nhóm Thẩm Trường Lâm mang theo rất nhiều vật tư, hơn nữa trong đội còn có một dị năng giả hệ nước cấp 5, cho nên có thể tắm rửa ăn uống thoải mái được, so với chất lượng sinh hoạt từ lúc Nha Thấu chạy ra khỏi khu B thì đúng là một trời một vực.
Nha Thấu lúc này đang cầm đồ hộp, xúc từng thìa nhỏ đút vào trong miệng, cảm giác có nguồn nhiệt tới gần mình, cậu ngẩng đầu lên thì thấy là Thẩm Trường Lâm ngồi xuống bên cạnh.
Thẩm Trường Lâm đưa cho cậu một chai nước: “Để ăn xong rồi uống.”
Nha Thấu gật đầu: “Cảm ơn anh.”
Tóc cậu khá bồng bềnh, lúc cậu gật đầu, mấy lọn tóc rủ xuống lắc lư qua lại tựa như chiếc lông vũ làm lòng người ta ngứa ngáy. Thẩm Trường Lâm duỗi tay định xoa đầu cậu giống như Nha Linh ban nãy, nhưng vừa mới lại gần thì có một cành cây chìa tới chặn cổ tay hắn lại.
Nhìn theo phía cành cây thì đối diện ngay với một đôi mắt màu lam lạnh lẽo.
Nha Linh không nói gì cả nhưng động tác đã thể hiện rõ hết thảy. Dị năng giả ngồi bên cạnh lờ mờ cảm thấy bầu không khí hơi căng thẳng, đang định mở miệng nói xoa dịu một chút thì thấy Ngụy Duy dẫn theo bác sĩ từ bên lều dựng tạm trở lại.
Mặt mũi hằm hằm, trông bộ dạng của Ngụy Duy thì có vẻ đang bực bội.
Thấy bác sĩ mặt mày ủ rũ, Thẩm Trường Lâm rút tay về, đoạn lên tiếng hỏi: “Không ai chịu nói à?”
“Ừm.” Bác sĩ thở dài, giọng rặt vẻ khó nói: “Theo suy đoán ban đầu thì hẳn là họ đã bị đám người kia ngược đãi. Dưới hoàn cảnh bị ngược đãi trường kỳ, bọn họ sẽ hình thành nên phản xạ có điều kiện là làm gì cũng sẽ nhìn sắc mặt đám người kia trước, vì hễ trái ý của đám người kia, nhẹ thì bị đánh đập, nặng thì bỏ mạng.”
“Hơn nữa bọn họ chưa tin tưởng chúng ta cho nên không ai chịu kể cho chúng ta biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với mình.”
Lúc tiến vào thành phố này bọn họ đã gặp rất nhiều nhóm nhỏ tự phát, vốn còn thắc mắc rằng sao đã có khu tị nạn chính thức rồi mà còn phải ra ngoài tự lập đội. Hơn nữa những nhóm nhỏ mà bọn họ cứu lên xe thường chỉ có một hai dị năng giả thôi, còn đâu hầu hết toàn là người bình thường không có dị năng.
Người không có dị năng mà chạy ra ngoài thì tỉ lệ sống sót hiển nhiên sẽ giảm mạnh. Mãi tới khi bọn họ kiểm tra trông thấy vết thương trên người những người sống sót kia, rồi tuần tra trong khu tị nạn mới hiểu được tại sao những người kia lại chấp nhận rủi ro lớn tới vậy để chạy ra khỏi khu tị nạn.
Người có năng lực đi, thanh niên trai tráng khỏe mạnh cũng đi theo bọn họ, còn ở lại chỉ có những người mang gánh nặng gia đình hoặc người già yếu, cùng với đám “ác nhân” đã bị đồng hóa ngay từ khi thiết lập lại trật tự mới.
Một năm rưỡi đủ để thay đổi rất nhiều thứ, từ đồng sức đồng lòng vượt qua khó khăn ban đầu cho đến khi lòng tham dần nhen nhóm lúc tình hình bắt đầu ổn định, nhân tính không chịu được thử thách.
Mà người của căn cứ khu A lại quá mức xa lạ với những người này, bọn họ không chắc liệu lần này mình có được cứu hay không, liệu có thể thật sự thoát khỏi địa ngục trần gian này hay không.
Bọn họ không biết, bọn họ không dám mạo hiểm.
“Bọn họ biết chúng ta chứng tỏ lúc trước cũng đã có những đội cứu hộ của căn cứ khác hoặc nhóm cứu hộ tự phát đến, nghĩa là tình huống này không chỉ xảy ra một lần.” Bác sĩ ngồi tại chỗ, nghĩ mà sợ, không muốn nói tiếp chút nào.
Nhưng nhiệm vụ của cô là báo cáo nên cô buộc phải tiếp tục: “Lúc các đội cứu hộ khác đến, không phải là không có người muốn tố cáo vạch trần, nhưng trước khi họ kịp mở miệng thì đã bị đánh đập, bị ngược đãi. Lúc ấy, các anh biết thứ gì có hiệu quả răn đe nhất không?”
Thẩm Trường Lâm xoa khớp ngón tay của mình: “Chết.”
Bác sĩ gật đầu: “Cái chết của người lên tiếng kịch liệt nhất có thể trấn áp những người đang lên tiếng khác cùng những người định lên tiếng.”
Giết gà dọa khỉ là việc mà đám người này am hiểu nhất.
Nhớ lại đoạn xuống dốc, gã béo kia thành thạo sắp xếp việc đối phó nhóm Thẩm Trường Lâm thế nào, rồi lại liên hệ với lời bác sĩ mới nói, Nha Thấu cảm thấy khó chịu cực kỳ.
“Mà anh không biết hai tên béo kia thế nào đâu.” Ngụy Duy nhổ nước bọt: “Trước mặt em thì ngoan như thằng cháu trai, em vừa đi cái thì nó đổi sắc mặt ngay được. Lười như lợn, còn bắt một ông cụ đi giày cho nữa.”
“Ông cụ kia gầy trơ xương, còn hai cái tên kia thì béo sắp thành quả bóng luôn rồi!”
Vừa nghĩ tới hai tên kia là Ngụy Duy đã thấy hết cả muốn ăn: “Lúc trước còn nói nhăng nói cuội trước mặt em gì mà hay ra ngoài tìm vật tư, em thấy có khi đống vật tư đấy bị bọn chúng nuốt hết rồi cũng nên!”
Một dị năng giả không dám tin: “Chúng ta ở ngay đây mà bọn chúng còn phách lối như thế à?”
“Làm mưa làm gió quen rồi, hơn nữa chúng cũng chắc chắn không ai dám nói gì ra ngoài nên mới vậy.” Thẩm Trường Lâm day trán: “Những người kia được bọn chúng che chở, còn những người không nghe lời thì sớm đã bị ném ra ngoài rồi.”
“Vậy không làm gì được chúng nó à?”
Thẩm Trường Lâm: “Chưa bắt được bằng chứng.”
Trên danh nghĩa thì đám kia cũng được coi là người sống sót, còn bọn hắn thì đại diện cho căn cứ khu A. Không ai tiết lộ thông tin, bọn hắn lại không có bằng chứng, nếu giờ vô cớ ra tay với những kẻ kia thì sợ là sẽ bị một vài người có ý đồ xấu truyền ra ngoài gây bất lợi cho khu A.
Bọn hắn đại diện cho chính quyền trong thời tận thế, dù xét từ khía cạnh nào thì bọn hắn cũng không thể hành động thiếu suy nghĩ được.
Đột nhiên nghĩ tới cô gái bị Đắng Tử đánh đập lúc trước, từng cú đánh trả đầy phẫn uất giáng tới tấp xuống người Đắng Tử để trút hận thù, Nha Thấu bèn kéo kéo Thẩm Trường Lâm.
Thẩm Trường Lâm nhìn qua, lại gần cậu, hỏi: “Sao thế?”
Hắn xáp lại gần quá, thân nhiệt cao của đàn ông trưởng thành vào đêm hè quả thực không dễ chịu chút nào. Nha Thấu ngồi nhích ra một chút mới mở miệng nói: “Có một người có thể thử xem.”
“Ai?”
Nha Thấu cầm chắc hộp đồ ăn trong tay: “Một cô gái có vết thương trên mặt.”
Thẩm Trường Lâm hỏi: “Sao lại là người này?”
Nha Thấu hé miệng, chần chờ một lúc mới nói: “Trực giác.”
“Cô ấy rất hận nơi này.” Cậu nghĩ một hồi lại nói thêm.
Đêm hè lặng gió, thỉnh thoảng có cơn gió oi nóng thổi tới còn cuốn theo mùi hương ngọt ngào trên người thiếu niên.
Ngặt nỗi người trong cuộc lại chẳng hề nhận ra điều gì.
Giọng cậu rất non nớt, lúc nhẹ giọng nói nghe còn hơi dinh dính như đang thì thầm thân mật vậy.
Thẩm Trường Lâm “ừ” một tiếng, sau đó nói với bác sĩ: “Nguyễn Lam, cô gái có vết thương trên người kia hẳn sẽ sợ đám đàn ông con trai xung quanh, cô cũng là nữ, lúc nữa cô đi tìm cô ấy được không?”
Bác sĩ gật đầu: “Được.”
Không ngờ hắn lại nghe theo đề xuất của mình, trong lòng vui vẻ vui vẻ nhưng ngoài mặt Nha Thấu vẫn hỏi một câu: “Anh tin em hả?”
“Chẳng lẽ chưa rõ à?” Thẩm Trường Lâm nhún vai.
Ngụy Duy: “Vậy giờ chúng ta làm gì?”
“Chờ.”
Chờ thời cơ chúng tự để lộ sơ hở.
…
Chẳng bao lâu thời cơ ấy cũng tới, lúc đó Thẩm Trường Lâm đang thảo luận thời gian lẫn thứ tự trực ca đêm, cả việc năng lượng còn lại của Nguyễn Lam bây giờ thì đủ cho bao nhiêu người tắm nữa.
Nguyễn Lam chính là bác sĩ đi tìm người ban nãy kia, cô là dị năng giả hệ nước cấp 5, đảm nhiệm vị trí hỗ trợ trong đội. Trời nắng nóng còn kiêm cả nhiệm vụ tạo nước cho đồng đội tắm rửa, có thể gọi là hỗ trợ toàn năng luôn.
Nay đông người bị thương quá nên năng lượng tiêu hao cũng nhiều, trừ bỏ năng lượng dự trữ để phòng cho tình huống phát sinh đột ngột ra thì chỉ đủ cho mấy người dùng.
Nhưng lúc bọn họ đang thảo luận thì đột nhiên có người chạy tới: “Anh Thẩm! Xảy ra chuyện rồi!”
…
Quen thói phách lối cũng không phải chỉ có mấy tên kia, có kẻ biết giả vờ thì còn nhịn được, đương nhiên cũng có tên không biết đường yên phận.
Lúc Nha Thấu đi tới đúng lúc trông thấy một tên cao gầy đang tóm chặt một đứa bé, mắt gã đỏ ngầu, còn mẹ của đứa bé kia thì đang quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu trước mặt gã kia, trên mặt vẫn hằn nguyên dấu bàn tay.
Có rất nhiều người vây xung quanh, không phải đám dị năng giả cùng một giuộc với nhau thì cũng là những người bình thường vì muốn nịnh bợ đám dị năng giả kia mà đi chủ động ức hiếp người khác để đổi lấy địa vị.
Sau khi lặng lẽ tiếp cận, bọn họ mới nghe được là người mẹ kia đang cầu xin tên gầy đừng ném con của mình đi.
Tên gầy mảy may không biết nhóm Thẩm Trường Lâm đã đến, giọng gã méo mó: “Mày bảo không ném là không ném chắc!? Ông cung cấp chỗ ở cho hai mẹ con nhà mày sống được tới tận bây giờ, không phải ra ngoài tìm thức ăn, cũng không phải tiếp xúc với xác sống. Mày thì hay rồi, nuôi dạy ra thứ nghiệt chủng để nó lao tới đánh tao à!?”
Địa vị của tên gầy khá cao, trước đó dưới hầm để xe tốt xấu gì cũng có phòng riêng, có ăn có uống, nào vui vẻ thì còn gọi người tới mát xa cho. Mà hiện giờ gã chỉ có thể trải tạm tấm bìa xuống nền đất, nằm chung một chỗ với đám người mình từng coi khinh này. Bữa tối thì từ lẩu tự sôi biến thành bánh mì khô khốc chẳng có vị gì, làm tên gầy tức lộn ruột.
Gã vốn đang không vui rồi, thằng bé này còn tự đưa tới cửa. Tên gầy đổi trắng thay đen, rõ là gã vô tình đụng phải thằng bé, nhưng miệng lại khăng khăng là thằng bé lao vào đánh mình.
Tên gầy từng làm loại chuyện này quá nhiều lần rồi, hễ không vui là chọn đại một người để trút giận, gì thì gì chứ mình vui vẻ mới là việc quan trọng nhất.
Kể cả có người truy cứu thì đứa bé tí này có thể bác lại gì được.
Tên gầy trút hết bực tức lên người thằng bé, một tay tóm lấy cánh tay nó lôi xềnh xệch ra ngoài, trong miệng không ngừng thốt ra mấy lời bẩn thỉu nghe mà không nổi luôn: “Giờ ông sẽ vứt mày ra ngoài cho xác sống ăn!”
Thằng bé bị đau, khóc lóc gọi mẹ.
Người mẹ thấy con mình bị kéo đi thì tức tốc bật dậy xông về phía trước muốn giành lại con, nhưng sức lực quá chênh lệch, hơn nữa còn vì đói lâu ngày nên bà hoàn toàn không phải đối thủ của tên gầy kia.
Tên gầy cười gằn: “Giỏi, mày có khí phách đấy.”
“Tao đổi ý rồi. Mày muốn tao tha cho thứ nghiệt chủng này phải không? Được, giờ tao thả nó ra rồi kéo mày vứt cho xác sống ăn!”
Nói xong, gã vứt đứa bé đang túm trong tay xuống đất, sau đó tóm lấy tóc của người phụ nữ kia lôi xềnh xệch ra ngoài.
Dưới ánh trăng có thứ gì đó chói mắt bay vút qua, Nha Thấu còn chưa kịp thấy gì thì tên gầy vốn đang phách lối kia bỗng gào lên thảm thiết.
Cổ tay tên gầy bị một lưỡi ánh sáng đâm xuyên thủng, cơn đau lập tức lan ra khắp người làm gã buộc phải thả tóc người phụ nữ ra. Tốc độ quá nhanh, đến nỗi máu còn chưa kịp chảy ra: “A –“
“Ai! Đứa nào!!? Ra đây cho tao…”
Gã gào lên, đứng một chỗ quay tứ phía như thằng hề, tới khi trông thấy Thẩm Trường Lâm đang đứng ở cửa thì tiếng gào tức thì im bặt.
Lưỡi ánh sáng lơ lửng giữa lòng bàn tay,Thẩm Trường Lâm giương mắt, nói: “Ngụy Duy, ném gã ta ra ngoài cho xác sống ăn.”
Ngụy Duy cầu còn không được: “Vâng.”
Nói xong thì lập tức tiến tới, đạp mạnh vào người tên gầy một cái rồi khống chế gã lôi ra ngoài.
Trông như làm thật vậy.
Đám người vây quanh dần hoàn hồn, nhất là gã béo đứng đầu khu tị nạn này, Bàn Tử lau mồ hôi đang túa đầy mặt mình, thân hình ục ịch chạy một mạch tới trước mặt Thẩm Trường Lâm: “Thủ lĩnh Thẩm, đâu đến nỗi ném ra ngoài cho xác sống ăn chứ? Thằng gầy chẳng qua giận quá mất khôn, nói mồm thôi chứ không thật sự muốn làm gì hai mẹ con nhà kia đâu.”
Gã không ngờ Thẩm Trường Lâm sẽ tới đây.
Tên gầy đi theo gã làm mưa làm gió bao lâu nay, số phận gắn chặt với nhau, Bàn Tử không thể nhìn đầu bên kia của con thuyền chìm xuống được.
“Nói mồm?”
Gã thấy mặt Thẩm Trường Lâm càng lúc càng vô cảm, mồ hôi túa trên trán càng nhiều: “Đúng vậy đúng vậy.”
“Sao chúng tôi có thể ném người ra ngoài thật được? Xác sống mà vây lại thì bọn tôi cũng gặp nguy hiểm mà? Lời nói lúc nóng giận không thể coi là thật được.”
Thẩm Trường Lâm vẫy tay ra hiệu cho Ngụy Duy tiếp tục, hờ hững “ừ” một tiếng: “Ừ tôi cũng chỉ nói vậy thôi. Dù sao xác sống tới thật thì chúng ta cũng gặp nguy hiểm mà.”
Khó chơi, còn trả treo lại y chang.
Tên gầy thấy hắn như vậy thì lập tức nổi khùng lên: “Anh dám ném tôi ra ngoài!?”
“Anh dám giết tôi!?”
“Anh là thủ lĩnh của khu A, anh có tin giờ anh giết tôi rồi, những người ở đây sẽ truyền tin ra ngoài khiến anh thân bại danh liệt không! Còn tưởng anh là thủ lĩnh khu A thì thế nào, tôi vất vả bảo vệ bọn họ lâu như thế, vậy mà anh chẳng thèm hỏi han đầu đuôi thế nào đã sai người ném tôi ra ngoài cho xác sống ăn! Mẹ nó chứ tôi nhổ vào!!”
Thẩm Trường Lâm thoáng khựng lại, lưỡi ánh sáng bỗng bắn ra ngoài, cắt đứt tóc của tên kia: “Vậy nói thử xem, cậu bảo vệ bọn họ thế nào?”
Dứt lời, hắn lại ngưng tụ lưỡi ánh sáng mới trong tay: “Nếu không, lần sau nó sẽ nhắm vào thể năng lượng của cậu đấy.”
Tên gầy co rúm lại: “Ngày nào tôi cũng ra ngoài kiếm vật tư, cách hai ngày lại đứng gác một lần! Nếu không có tôi thì đám xác sống kia sớm đã xông vào trong khu tị nạn rồi…”
“Nói dối!”
Đột nhiên có giọng nói vang lên ngắt lời tên gầy, người lên tiếng chính là người mẹ có đứa con suýt nữa bị ném ra ngoài ban nãy, mặt cô giàn giụa nước mắt, tay nhẹ nhàng vỗ lưng con mình, giọng nghẹn ngào đầy thê lương: “Các người là bọn súc sinh lòng lang dạ sói! Chết rồi chắc chắn sẽ xuống địa ngục!”
“Đúng là mấy người đi tìm vật tư nhưng đã bao giờ chia cho chúng tôi đâu!? Mỗi ngày chúng tôi chỉ có thể ăn những thứ mấy người thỉnh thoảng bố thí cho, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, còn phải hứng chịu cơn giận của mấy người, trên người chẳng còn chỗ nào lành lặn!”
“Chồng tôi lúc trước đối tốt với các người bao nhiêu, kết quả các người lại đẩy anh ấy vào bầy xác sống, các người chính là một đám súc sinh!”
Người phụ nữ nọ từ nhỏ đã ngoan ngoan hiền lành, chưa từng chửi ai bao giờ. Những lời nói bày ra rành rành trước mặt Thẩm Trường Lâm lúc này chẳng khác nào cái tát đánh thẳng vào mặt những người kia.
Đám người kia còn cố giảo biện: “Chỉ có mình cô nói thì sao mà tin được? Hơn nữa các cô có ra ngoài tìm đồ ăn đâu, bọn tôi đâu có nghĩa vụ phải lo cho các cô? Chia cho đã là tốt lắm rồi.”
“Đúng đấy, cô đừng có nói xằng bậy.”
Đám người kia mỗi người một câu khiến người phụ nữ càng lộ rõ tình cảnh tứ cố vô thân. Có lẽ đây chính là nguyên nhân mà tên gầy dám nổi khùng lên, bởi vì chỉ cần bọn gã khăng khăng một lời với nhau thì dù có người nói ra nguyên nhân thật sự cũng chẳng có tác dụng gì.
“Chỉ mình cô nói thì sao có thể khiến thủ lĩnh Thẩm tin tưởng được? Mỗi một người thì thủ lĩnh Thẩm sẽ không tin đâu!”
Thẩm Trường Lâm lần theo tiếng nói truyền tới trông thấy người kia, người kia thấy Thẩm Trường Lâm nhìn qua thì co rúm người lại, thế nhưng vẫn cố nói tiếp: “Cái gì cũng phải có bằng chứng chứ, mình cô nói suông thế thì sao mà tin được?”
“Còn tôi nữa.”
Đột nhiên có một giọng nói vang lên. Xuất hiện bên rìa cầu thang là Nguyễn Lam cùng với cô gái có khuôn mặt đầy vết thương đã được Nha Thấu cứu.
Cô gái nọ bình tĩnh lên tiếng: “Không phải mày đòi bằng chứng à? Vết thương trên mặt tao chính là bằng chứng đây.”
“Đây là lúc chúng mày say rượu định đè tao xuống, tao muốn phản kháng nên mới tự để lại trên mặt. Ngoài những vết này ra thì mỗi một chỗ trên người tao đều do chúng mày dùng roi đánh mà ra cả, mấy cái này đã đủ để làm bằng chứng chưa? Chúng mày vì sợ thủ lĩnh Thẩm biết chuyện nên mới lôi tao ra đánh đập để giết gà dọa khỉ, có những vết còn mới đây, đã đủ để làm bằng chứng chưa?”
Sắc mặt Bàn Tử cứng đờ: “Coi như thêm cả cô nữa thì cũng mới có hai người.”
“Lăng Động bị Đắng Tử hãm hiếp rồi đập chết, Diệp Tiểu Mãn ba ngày trước bị các người đánh chết, Đổng Nhiên bị các người ném vào bầy xác sống làm trò tiêu khiển…” Giọng Bạch Duẫn ngày càng nặng vẻ căm thù: “Ban đầu trong khu tị nạn có hơn ba nghìn người, vậy mà giờ chỉ còn hơn một nghìn, ngoài những người bị xác sống cắn chết cùng những người tự ra ngoài lập đội ra thì chúng mày đã giết chết bao nhiêu người vô tội rồi!?”
Giọng nói càng ngày càng lớn của cô như đã đập tan rào cản mâu thuẫn của những người cũng từng bị ức hiếp đang có mặt ở đây. “Bọn họ đần chắc? Chẳng lẽ bọn họ không biết bên ngoài nguy hiểm!?”
Bạch Duẫn vừa nói vừa chảy nước mắt, cô siết chặt tay, đoạn hỏi Thẩm Trường Lâm: “Thủ lĩnh Thẩm, anh sẽ đưa chúng tôi về khu A thật sao?”
“Thật.”
Hắn nói xong, xung quanh lập tức yên tĩnh lại, hồi lâu sau mới có một người chậm rãi lên tiếng: “Tên béo kia, gã làm nhục em gái tôi, rồi vứt nó lại trên đường.”
“Tên gầy kia tính tình nóng nảy, những gì gã ta nói hoàn toàn không phải nói lúc nóng giận thôi đâu, tôi tận mắt nhìn thấy gã ta ném một đứa bé từ trên xuống dẫn xác sống tới!”
“Còn hai người kia…”
Bàn Tử đứng ở giữa vừa định ra tay thì bị Thẩm Trường Lâm khóa chặt tại chỗ.
Hành động quyết liệt của Thẩm Trường Lâm ở một mức độ nào đó đã mang lại cho họ cảm giác an toàn cực kỳ lớn, thấy những người lên tiếng không hề bị sao như trước đó nên ngày càng có nhiều tiếng nói vang lên, những lời tố cáo hội tụ thành làn sóng dữ dội, cuốn sập toàn bộ lớp ngụy trang mà đám người kia đã dựng lên.
Có người còn kéo áo lên cho bọn họ nhìn vết thương trên người mình, có người còn giơ cái chân bị gãy do không được điều trị kịp thời mà trở nên cong vẹo, tất cả như những lưỡi kiếm vô hình khiến tội ác nơi góc khuất kia không còn che giấu được nữa.
Hình tượng do bọn chúng dựng lên ầm ầm sụp đổ. Bàn Tử vẫn muốn cố cứu vãn, lắp bắp gọi một tiếng: “Thủ lĩnh Thẩm…”
Thẩm Trường Lâm lại không hề nhìn gã, hắn nói với Nha Thấu đang núp trong góc tối: “Em quay được không?”
Nha Thấu bước ra ngoài, đưa máy truyền tin cho Thẩm Trường Lâm: “Được rồi.”
“Ừm.”
Vừa dứt lời, một pháp trận màu vàng kim bỗng lan rộng ra từ dưới chân Thẩm Trường Lâm, vô số lưỡi ánh sáng hiện lơ lửng giữa không trung.
Bàn Tử trợn trừng mắt, lắc đầu: “Cậu không thể giết bọn tôi được! Cậu không thể giết…”
“Ai nói sẽ giết mấy người?”
Thẩm Trường Lâm nheo mắt: “Chỉ khiến mấy người trở lại làm người bình thường thôi.”
Nói xong, toàn bộ lưỡi ánh sáng xuyên qua đầu bọn họ, bao trùm thể năng lượng của tất cả rồi cắt đứt nguồn truyền năng lượng.
“Ném bọn họ xuống hầm để xe.”
“Sau này ra sao thì phụ thuộc vào số phận của mấy người thôi.”
…
“Quá đã!”
“Giờ cứ nghĩ tới vẻ mặt không cảm nhận được dị năng của bọn chúng là em thấy hả hê quá đi mất.”
Ngụy Duy đi ở trước cười phá lên, quay đầu thì thấy Thẩm Trường Lâm đi sau cầm mấy truyền tin lên nhìn: “Anh nhìn gì thế? Anh Thẩm?”
“Tin gửi đi lúc trước, có người hồi âm lại rồi.”
“Tốt thế còn gì? Không thì mấy cái xe của chúng ta đâu có chở nổi nhiều người thế này.”
Thẩm Trường Lâm: “Nhưng người hồi âm là Lệ Nhiễm.”
Ngụy Duy: “?”
Anh ta gãi đầu: “Sao anh ta lại ở đây?”
Nha Thấu chợt ngẩng đầu lên, cũng “?” theo.
Liên hệ cái tên Lệ Nhiễm với người đã gọi điện cho mình ngay lúc mới vào phó bản, chẳng hiểu sao cậu lại cảm thấy dường như mọi chuyện đang đi theo phương hướng nào đó không kiểm soát được, đoạn ngập ngừng hỏi: “Khi nào anh ta tới vậy?”
Thẩm Trường Lâm: “Sáng mai.”
Nha Thấu: “…”
Thẩm Trường Lâm như nghĩ tới cái gì: “Anh ta tới tìm em à?”
Nha Thấu không biết: “Em không rõ.”
Thẩm Trường Lâm: “Thế anh ta có biết em đang ở cùng anh không?”
“Chắc là không.” Nha Thấu đoán.
“Vậy mai em có định theo anh ta về không?” Thẩm Trường Lâm ngẫm nghĩ, bé xinh đẹp vốn ở khu B chạy ra, giờ theo Lệ Nhiễm trở về âu cũng hợp lý.
Nhưng nghĩ tới chuyện người ta sẽ đi là Thẩm Trường Lâm lại thấy không muốn chút nào, bèn thử thuyết phục: “Anh trai em ở khu A, cơ sở vật chất của khu A tốt hơn khu B nhiều, rau củ quả bên khu A cũng phong phú lắm.”
Nha Thấu chẳng hiểu gì: “Em biết mà.”
Thẩm Trường Lâm: “Nên em có thể cân nhắc kỹ xem…”
Hắn còn chưa nói hết đã thấy một bàn tay xương xẩu bỗng chen vào giữa.
Nha Linh mỉm cười, đến đây thì còn gì mà không hiểu nữa, hắn lạnh giọng gằn từng chữ:
“Phiền cậu tránh xa em trai tôi ra.”
“Cậu không thấy mình nói hơi nhiều rồi à?”

