Edit: Lune
Trong [Tận thế cuồng loạn] không có quy định sẽ bị phạt nếu để dồn nhiều nhiệm vụ không làm, cho nên nhiệm vụ do hệ thống phát vừa nhiều lại vừa lặt vặt. Chẳng hạn như Nha Thấu chỉ đi theo phía sau Nha Linh có một lúc thôi mà đã nhận được mấy cái nhiệm vụ cá nhân rồi.
So với nhiệm vụ của những phó bản trước thì độ khó của mấy nhiệm vụ này thấp hơn nhiều, chẳng qua nội dung của nó lại bắt đầu trở nên rất kỳ lạ.
Ví dụ như nhiệm vụ cá nhân 2 và nhiệm vụ cá nhân 3 vừa mới xuất hiện:
【Đinh ——】
【Đối với tiểu thiếu gia mà nói thì không tắm rửa là một việc rất khó có thể chịu đựng được.】
【Nhiệm vụ cá nhân 2: Tắm (thời hạn: 12 giờ)】
【Nhiệm vụ cá nhân 3: Quần áo bẩn mất rồi, mau đổi bộ quần áo mới đi.】
Ngoài cái đó ra thì còn có nhiệm vụ chính vừa được cập nhật:
【Đinh ——】
【Tiểu thiếu gia chạy ra khỏi đội ngũ ban đầu, vô tình gặp được “anh họ” Nha Linh đang trên đường làm nhiệm vụ nên định đi theo đội ngũ của anh họ cùng về khu A. Không dám để lộ dị năng song lại muốn cuộc sống ở khu A sau này tốt hơn một chút, tiểu thiếu gia quyết định lấy lòng Thẩm Trường Lâm.】
【Nhiệm vụ chính 4: Lấy lòng Thẩm Trường Lâm.】
Tất cả nhiệm vụ đều căn cứ vào thiết lập nhân vật gốc của Nha Thấu làm cơ sở phát triển. Nha Thấu chạy ra ngoài cũng vì không còn chỗ dựa ở khu B nữa, chất lượng cuộc sống đi xuống, cho nên sau khi đụng phải người của khu A, tiểu thiếu gia quyết định lấy lòng Thẩm Trường Lâm để nâng cao chất lượng cuộc sống sau này của mình.
Sợ ký chủ nhà mình không hiểu, 001 còn cố ý phiên dịch lại cho Nha Thấu:【Có nghĩa là kiếm max điểm thiện cảm của Thẩm Trường Lâm đó.】
“Mấy nhiệm vụ này kỳ lạ thật đấy.” Nha Thấu không nhịn được mà lẩm bẩm một câu: “001, ngươi biết nhiệm vụ của những người chơi khác thế nào không?”
Cậu muốn so sánh thử của mình với người khác xem liệu của người khác có kỳ lạ như vậy không.
【Trong kho dữ liệu có ghi lại, để tôi tìm thử.】001 chững chạc đọc từng nhiệm vụ được ghi lại phía trên cho ký chủ nghe:【Có nhiệm vụ là giết 10 con xác sống cấp 5, thu thập 100 tinh thể cấp 4, tham gia cứu hộ 5 lần, hoặc là trở thành tiểu đội trưởng của căn cứ nào đó.】
Phó bản [Tận thế cuồng hoan] không có hạn chế thời gian, chỉ khi nào hệ thống đưa ra nhiệm vụ chính cuối cùng, sau khi người chơi hoàn thành nó thì mới thành công rời khỏi phó bản được.
Cũng bởi không có hạn chế thời gian nên thời gian ở lại kéo dài quá lâu, dẫn đến việc người chơi rất dễ bỏ mạng trong thế giới tận thế đầy rẫy nguy hiểm này. Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến tỉ lệ sống sót trong [Tận thế cuồng hoan] cực kỳ thấp.
001 cứ liệt kê một nhiệm vụ là cái miệng đang hé của Nha Thấu lại khép vào một xíu, tới cuối thì ngậm chặt hẳn.
Bé xinh đẹp im lặng một hồi lâu, giọng lúc lên tiếng lần nữa nghe chân thành lạ thường.
“So ra thì nhiệm vụ của ta khá ổn ấy chứ.”
…
Theo suy nghĩ của Nha Thấu thì những người theo thủ lĩnh khu A Thẩm Trường Lâm ra ngoài chắc hẳn toàn là thành viên cốt cán của căn cứ, hơn nữa hành động của ai nấy cũng dứt khoát nhanh gọn cực kỳ, Thẩm Trường Lâm vừa khóa dị năng của đám người kia xong là bọn họ đã lập tức ném mấy người đó vào kho dưới hầm để xe rồi. Cho nên ấn tượng của cậu về những người này là thực lực rất mạnh, nghiêm túc thận trọng, thái độ cứng rắn, còn có cảm giác xa cách nữa.
Chưa kể đến dị năng giả cấp bậc thấp nhất trong đội bọn họ cũng là cấp 5, lại càng khẳng định thêm suy nghĩ của Nha Thấu.
Cậu giống như động vật ăn cỏ lẫn vào giữa đám động vật ăn thịt vậy, thỉnh thoảng còn phải chịu những ánh mắt dò xét từ đám động vật ăn thịt kia liếc tới nữa.
Thế nhưng tình huống thực tế lại là đám người kia rất tò mò về cục bông trắng trắng mềm mềm mới tới này, cho nên cả đám đều muốn bắt chuyện với cậu.
Bé xinh đẹp quá mức nổi bật, chỉ đứng nguyên một chỗ đã có thể dễ dàng thu hút được ánh mắt của những người xung quanh, nếu là trước tận thế thì đúng là kiểu đang đi trên đường sẽ bị cả đống người vây tới xin số điện thoại đó. Cho nên dù có thấy thủ lĩnh nhà mình bị vấp ở chỗ Nha Linh thì bọn họ vẫn không kìm nổi lòng tò mò.
“Em tên gì vậy?”
Có người rốt cuộc không nhịn được mà mở miệng. Anh ta vừa mở đầu cái là chủ đề lập tức được gợi lên, từng người bắt đầu tham gia bắt chuyện.
“Em mấy tuổi rồi?”
“Trước tận thế em học ở đâu? Học giỏi không?”
“Đã thích ai chưa? Không thì em thích kiểu người như thế nào vậy?”
“Lúc trước em sống ở đâu thế?”
Bọn họ không giỏi tán gẫu trò chuyện lắm, sau tận thế, lúc đi làm nhiệm vụ hầu hết chỉ thảo luận về số người sống sót, lộ trình đến khu tị nạn tiếp theo hay mức độ khó khăn khi quay lại thành phố, v.v. thôi. Thành ra mấy câu mà bọn họ hỏi lúc này chẳng khác nào mấy câu mà ông bà chú bác hỏi trẻ con vào dịp Tết vậy.
Nếu chỉ có một người hỏi thì bầu không khí sẽ hơi gượng gạo xấu hổ, nhưng cả đống người quây lại, mỗi người một câu thì lại náo nhiệt vô cùng.
Ban đầu Thẩm Trường Lâm còn muốn cứu thiếu niên ra khỏi trung tâm câu chuyện, thế nhưng chẳng biết hắn nghe tới câu nào mà bỗng chọn im lặng, chờ nghe thiếu niên trả lời.
Nha Thấu không biết làm thế nào, căng thẳng túm lấy áo anh trai, trong lòng hỏi 001: “Giờ ta có cần diễn theo thiết lập nhân vật không?”
【Không cần đâu, chỉ cần duy trì ở trước mặt người quen là được.】001 nói:【Quan hệ của người chơi với NPC trong phó bản này không tệ đến vậy đâu. Dù sao cũng đều là con người cả, xác sống mới là mục tiêu thù địch, chỉ cần hành vi trước sau của ngài logic với thiết lập nhân vật, không quá lệch với thiết lập nhân vật là được.】
Nguyễn Lam là nữ nên tinh tế hơn đám đàn ông con trai cao to thô kệch kia nhiều, cô thấy rõ thiếu niên đang căng thẳng bèn bất đắc dĩ lên tiếng: “Mấy cậu nói từ từ thôi, mấy cậu không biết mình hỏi dồn dập như thế sẽ làm người ta sợ à?”
Mười mấy người gãi đâu quay sang nhìn nhau: “Thế hả?”
Nha Linh giấu em trai ra sau lưng mình, đoạn chọn ra mấy câu để trả lời: “Nha Thấu, năm nay vừa tròn 18, trước tận thế vẫn luôn sống cùng tôi.”
Bọn họ không phải người của phó bản này cho nên khó mà nói rõ nơi sống lúc trước được.
“Nha Thấu…” Một dị năng giả cùng đội với Thẩm Trường Lâm cứ cảm thấy mình từng nghe cái tên này ở đâu rồi thì phải, anh ta nhẩm lại lần nữa, cau mày bắt đầu nhớ lại manh mối liên quan tới nó.
Chỉ chốc lát sau, Khúc Vũ bỗng trợn trừng mắt: “Ủa, em ấy là người Lục Tự muốn tìm đây mà?”
Lúc đó anh ta ngồi ngay bên cạnh Thẩm Trường Lâm nên nghe rõ cuộc đối thoại kia.
Tên, tuổi tác, chiều cao đều khớp, thiếu niên trước mặt chính là người mà Lục Tự đang muốn tìm, cậu ấy là tiểu thiếu gia kiêu căng ngạo mạn nổi tiếng ở khu B kia.
Trước đó bọn họ ít nhiều cũng nghe được tin đồn về vị tiểu thiếu gia này, nhưng vì tiểu thiếu gia vẫn luôn ở trong khu B cho nên bọn họ chưa gặp bao giờ. Theo suy nghĩ của bọn họ thì chắc chắn vị tiểu thiếu gia kia trông được không ưa nhìn lắm, ai mà ngờ giờ gặp rồi mới biết là một em bé trắng trắng mềm mềm siêu xinh đẹp.
Mà lúc này bé xinh đẹp còn đang núp sau lưng Nha Linh, ló đầu ra nhìn bọn họ.
Mọi người ở đây một là không có em trai, hai là em trai nghịch như quỷ sứ, Nha Thấu thế kia lại đúng kiểu em trai hoàn mỹ trong mơ của bọn họ.
Cả đám đồng loạt im lặng mấy giây, lúc mở miệng lần nữa thì thống nhất cùng chiến tuyến luôn, quả quyết nói: “Lời đồn không đáng tin gì cả.”
Đồn vớ đồn vẩn! Gì mà kiêu căng ngạo mạn chứ, bé xinh đẹp có khó tính một tí thì cũng là cá tính riêng nhé.
Nhưng mà…
Khúc Vũ: “Anh Thẩm, thế giờ có báo cho Lục Tự biết không?”
Thẩm Trường Lâm im lặng không lên tiếng.
Đây là biểu hiện cho thấy tâm trạng của hắn đang không tốt lắm, tuy bình thường Khúc Vũ hay đùa Thẩm Trường Lâm thật, nhưng không bao giờ dám chọc vào lúc hắn không vui, thế là anh ta vui vẻ quay sang tiếp tục hóng hớt với những người khác.
Những người kia vây kín Nha Linh, trọng điểm toàn là “Sao em trai anh lại ngoan thế” “Sao anh lại có người em trai ngoan thế chứ” các thứ, Hệ thống Tình Yêu thấy sắc mặt vốn không tốt của Nha Linh thoáng giãn ra, còn ôn hòa trả lời từng người.
“Nha Nha từ nhỏ đã cực kỳ ngoan rồi.”
“Ai biết được? Tôi có em trai ngoan như thế đấy.”
“Ừ, hồi nhỏ em ấy rất thích chạy theo sau lưng tôi gọi anh ơi, đáng yêu vô cùng.”
“Học rất giỏi, các phương diện đều cực kỳ ưu tú, nhưng người dễ ốm lắm, cho nên phải chăm sóc rất cẩn thận.”
“Nhưng mà em ấy ngoan quá, không biết cách từ chối người khác, tôi thì mong là tính tình em ấy cứng rắn một chút, chứ không ra ngoài một mình dễ bị ức hiếp lắm.”
“Nha Nha từ nhỏ đã được rất nhiều người yêu quý rồi, lúc học mẫu giáo cũng được rất nhiều bạn thích, lên tới trung học lại càng nhiều.”
“Tôi có ý kiến gì về chuyện này ấy à?” Nha Linh nghĩ một lúc, đoạn mỉm cười ôn hòa: “Đương nhiên là cho phép Nha Nha tự do yêu đương rồi, nhưng người kia phải đạt tiêu chuẩn của tôi trước đã.”
“Vì tôi vốn dĩ là một người anh trai rất cởi mở mà.”
Ngoài miệng thì nói cởi mở nhưng thực tế là nghiến răng nghiến lợi mãi mới gằn ra được.
Hệ thống Tình Yêu:【…】
【Anh vợ à, có thật là anh cởi mở không đấy? Em còn bé, anh đừng có gạt em.】
【Anh vợ đã nói như vậy rồi thì em phải dốc hết gia sản tới rước Nha Nha về mới được.】
【Thôi đừng có đi, ông nghe kỹ giọng điệu của anh trai Nha Nha đi kìa! Nghe kiểu này thì dù Nha Nha có dẫn ai tài giỏi đến mấy về thì trong mắt anh trai Nha Nha cũng là một thằng ranh tóc vàng bốc đầu xe thôi.】
【Chẳng lẽ không? Ông thử tưởng tượng mà xem, đứa em xinh xắn trắng trắng mềm mềm ông chăm bẵm bao nhiêu năm trời, mới không để ý có lúc mà tự dưng lại dẫn thằng trời ơi đất hỡi nào về, thế thì ông có thấy gai mắt không?】
【Tưởng tượng đã thấy khó thở rồi, ít nhất cũng phải chờ tới lúc hết ngứa mắt thì tôi mới miễn cưỡng chấp nhận được.】
【Nói thật là với tư cách là fan mẹ, người kia chỉ cần đối tốt với Nha Nha thôi là đã đạt tiêu chuẩn của tôi rồi. Thẩm Trường Lâm, cậu chịu khó học hỏi chút đi, cậu xem đội viên của cậu làm anh trai của Nha Nha vui vẻ hẳn lên kìa, cậu có biết thế nào là biết chiều lòng người không hả?】
Dù là ngoài hiện thực hay trong livestream thì cũng đều vô cùng náo nhiệt.
Rõ ràng Nha Thấu chẳng nói gì cả nhưng vẫn trở thành tiêu điểm ở chỗ này, lúc nghe anh trai tỉnh bơ khoe khoang mình, mặt cậu nóng ran lên, cậu lẳng lặng quay sang chỗ khác giả làm đà điểu, vành tai nấp dưới mái tóc đen cũng hơi đỏ lên.
Thẩm Trường Lâm đúng lúc đang nhìn cậu, thấy cậu chuẩn bị quay sang đây thì chậm rãi quay đầu nhìn thẳng phía trước.
…
Cuối cùng bọn họ chia ca gác theo đội, đội của Thẩm Trường Lâm phụ trách trước nửa đêm, còn đội của Ngụy Duy và Nha Linh thì phụ trách sau nửa đêm.
Thẩm Trường Lâm: “Đêm nay phải hết sức cẩn thận, vua xác sống thù rất dai, hơn nữa dị năng hệ bóng tối của hắn cũng cực kỳ thích hợp hoạt động ban đêm, cho nên rất có khả năng là đêm nay hắn sẽ có đến.”
Có lẽ là vì trước đó Nha Thấu từng tiếp xúc gần với Diệp Sơ, còn được hắn ôm trong ngực lâu nữa, cho nên giờ chỉ cần nghe thấy ba chữ Vua xác sống là Nha Thấu sẽ lập tức dỏng tai lên nghe ngay.
Nhóm Thẩm Trường Lâm cũng không có ý gì là muốn tránh né Nha Thấu cả, cho nên cậu có thể nghe thấy rõ mồn một.
Ngụy Duy chửi nhỏ một tiếng: “Thế mà hắn vẫn chạy được? Chẳng lẽ cấp bậc của Vua xác sống lại tăng lên rồi?”
Mười người bao vây chặn đánh, Thẩm Trường Lâm đưa người không liên quan đến khu an toàn rồi trở lại cũng không tốn mấy thời gian, trừ bỏ yếu tố này ra thì cũng không có thêm tình huống nào đột ngột phát sinh cả, vậy mà Vua xác sống vẫn có thể chạy thoát được.
“Theo ghi nhận thì giờ hắn đang cấp 8 đỉnh cao, tăng nữa thì sẽ là cấp 9.” Khúc Vũ chỉ nghĩ thôi đã thấy ngạt thở rồi: “Tôi không thích nghe mấy lời này đâu, Duy Tử, cậu im miệng đi.”
“Với cái tính thù dai của hắn thì đêm nay đúng là phải cẩn thận một chút thật, có điều Vua xác sống bị thương rồi nên cũng khó mà nói trước được.” Nguyễn Lam ngẫm nghĩ: “Tóm lại là phải cảnh giác, ngày mai đội của thủ lĩnh Lệ tới rồi thì áp lực sẽ giảm bớt thôi.”
Rốt cuộc Nha Thấu vẫn không nhịn được mà mở miệng hỏi: “Cậu ấy thù dai lắm hả?”
Cậu nhớ lúc trước Lục Tự còn châm chọc Diệp Sơ là lòng dạ hẹp hòi.
“Ai cơ?” Ngụy Duy lập tức phản ứng được: “Vua xác sống hả? Xem hành vi của hắn thì đúng là thù rất dai.”
“Lần trước lúc tiểu đội 5 của khu D suýt bị tiêu diệt ấy, sau khi phát hiện mình bị gài bẫy, hắn chuyên đi rình dị năng giả của khu D. Nhưng hắn không giết người mà chỉ treo nhóm dị năng giả lơ lửng trên đầu bầy xác sống, có bị cắn hay không thì còn phụ thuộc lúc đó hắn thả dây cao hay thấp.”
Nha Thấu chần chờ: “Sao anh biết?”
“Vì sau đó tên chết tiệt kia thả người về.” Ngụy Duy nghiến răng nghiến lợi: “Nghe tin tức từ khu D truyền ra thì tên chết tiệt kia còn bảo vệ suốt cả đường cho cơ.”
Trên đường được thả về, nhóm dị năng giả đụng phải một con xác sống cấp 6, mà nhóm này mới cấp 5, hoàn toàn không phải đối thủ của con xác sống kia. Ai ngờ đang lúc tuyệt vọng thì đầu con xác sống cấp 6 kia bị Vua xác sống cắt xuống, đơn giản như cắt củ cải.
Lúc sau thì tựa như sợ thú cưng chết nên còn tốt bụng tiễn một đoạn luôn.
Một con xác sống lại tốt bụng đưa dị năng giả về tới tận căn cứ, chuyện này không khác gì một cái tát mạnh vào mặt quản lý cấp cao trong khu căn cứ loài người, và hiển nhiên mục đích của Vua xác sống chính là thế.
Tàn nhẫn, làm việc chỉ tuân theo nguyên tắc hắn vui là được, tác phong cùng hành động tiếp theo gần như không thể đoán trước được.
Khúc Vũ xua tay: “Thôi, không nói chuyện này nữa. Chị Lam, tối nay có tắm được không?”
Nguyễn Lam nhún vai: “Năng lượng còn dư mới dùng hết để chữa vết thương cho cô bé kia rồi, nay các cậu nhịn một hôm đi.”
“Vậy khi nào mới được tắm thế chị?”
“Sáng mai nhé.” Nguyễn Lam nói thời gian, sắp xếp thứ tự tắm: “Trước khi nhóm Ngụy Duy về thì nhóm anh Thẩm đi tắm trước, như thế thì đỡ bị trùng, lúc các cậu về thì có thể tắm luôn.”
“Được.”
Nha Thấu có một nhiệm vụ liên quan đến tắm rửa, cậu tính thử thời gian, thấy không có vấn đề gì bèn không để tâm đến nữa.
Ban đầu cậu còn muốn tranh thủ cày ít điểm thiện cảm của Thẩm Trường Lâm, nhưng chẳng hiểu sao mà từ lúc nãy Thẩm Trường Lâm đã bắt đầu không nói chuyện với cậu rồi, sau khi thảo luận xong thì lập tức đi gác với nhóm Khúc Vũ làm Nha Thấu không tìm được cơ hội để nói chuyện với hắn.
Nha Thấu không biết tại sao, mà cũng chẳng nghĩ nhiều, cậu chần chờ một lúc rồi theo Nha Linh đi ngủ.
…
Trong mắt người khác thì Nha Thấu không có dị năng, cho nên mọi người sắp xếp cho Nha Thấu ngủ ở trong xe.
Trong xe chỉ có mình cậu, còn những người khác bao gồm cả Nha Linh thì nằm quanh xe bên ngoài, ai nấy đều ôm súng, sẵn sằng đối phó với mọi tình huống có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Cửa sau xe bọc thép được mở ra để cho thoáng khí, tuy nóng nhưng cũng không đến nỗi không chịu được.
Cả ngày nay xảy ra nhiều chuyện quá nên Nha Thấu nằm một lúc đã buồn ngủ.
Cậu ngủ mê man, mọi người thay ca lúc nào cũng không biết, do trời nóng quá nên lúc sau tóc ướt nhẹp mồ hôi, tóc mai cũng dính vào bên má.
Trong lúc mơ màng, cậu cảm giác được có người vào trong xe, gạt mấy sợi tóc dính vào má ra giúp cậu rồi dừng lại thật lâu.
Ban đầu Nha Thấu còn tưởng là người kia đi rồi, nhưng chốc lát sau lại có ngón tay nóng bỏng chạm vào má mình.
Người kia tự cho là đã chạm nhẹ lắm rồi, nhưng nhẹ trong mắt hắn đối với Nha Thấu mà nói thì vẫn cực kỳ mạnh. Cậu vô thức kháng cự lại nguồn nhiệt tới gần mình, cả người nhích ra sau, nhưng cái giường ghép tạm vốn đã nhỏ nên cả người Nha Thấu suýt thì rơi xuống.
Người nọ nhanh tay ôm cậu lại, giữ chặt đôi tay đang cựa lung tung của cậu. Hắn cứng ngắc, không tự nhiên lắm mà vỗ nhẹ vào lưng cậu, vụng về lên tiếng:
“Ngủ ngon nhé.”
…
Đêm Nha Thấu ngủ không yên.
Thời tiết nóng nực, hơn nữa đồ hộp ăn lúc tối mặn quá thành ra cậu uống cạn chai nước mà Thẩm Trường Lâm đưa cho.
Cho nên đang ngủ thì buộc phải dậy.
Nha Thấu ngồi dậy, đầu óc chưa tỉnh táo hẳn, đôi mắt màu lam vẫn còn nhập nhèm, thậm chí trên má còn có vết đỏ mờ mờ bị hằn do lúc nằm nghiêng tì vào cái mép giường.
001:【Ký chủ, ngài định đi đâu vậy?】
Nha Thấu phản ứng chậm chạp, mãi một lúc sau mới nói: “Đi vệ sinh…”
Ban đầu cậu còn cúi người xuống định đi giày, nhưng giữa chừng thì nhớ ra là mình vốn không cởi, thế là bấy giờ mới đứng dậy đi ra ngoài.
001 hơi lo:【Có muốn tìm ai đi cùng không?】
Giờ là hơn 2 giờ sáng, ngoài trời vẫn tối om, Nha Linh lại không ở đây, ký chủ ra ngoài một mình lỡ bị ngã thì làm sao?
Nha Thấu lắc đầu: “Không cần, xác sống có nhìn thấy ta đâu.”
【Nhưng Diệp Sơ thấy được.】Thấy ký chủ còn chưa tỉnh táo, 001 bắt đầu giảng giải với cậu:【Thẩm Trường Lâm cũng nói rồi mà, khả năng cao là đêm nay Diệp Sơ sẽ tới.】
Giờ còn mấy tiếng nữa trời mới sáng, cho nên càng phải cẩn thận mới được. 001 không sợ Diệp Sơ sẽ làm ký chủ nhà mình bị thương, đơn giản là nó không muốn thấy cảnh cải trắng nhà mình bị tên khác ủi đi mất thôi.
【Ký chủ, ngài sợ tối còn gì? Đêm hôm đi ra ngoài lỡ ngã thì làm sao?】
Nha Thấu yên lặng lấy cái đèn pin mình đổi lúc trước ra: “Ta có đèn pin mà.”
001:【Cũng đúng, vậy ngài biết nhà vệ sinh ở chỗ nào không?】
Nó hỏi đúng câu chí mạng, Nha Thấu ngẩn ra, đứng suy nghĩ tại chỗ một lúc, cuối cùng cũng nghĩ ra một cách. Sau đó 001 thấy cậu chầm chậm đi tới bên cạnh Thẩm Trường Lâm, lại còn lặng lẽ ghé sát vào xem Thẩm Trường Lâm đã ngủ chưa nữa.
001:【?】
Ngay lúc Nha Thấu đến gần, lông mi của Thẩm Trường Lâm lập tức run run, nhịp thở cũng nhanh dần.
Hắn không ngủ.
“Thẩm Trường Lâm.”
Mới dậy nên giọng nghe hơi ngái ngủ, âm cuối trong “Thẩm Trường Lâm” còn bị thiếu niên ngân dài ra, nghe cứ như đang làm nũng ấy.
“Anh dậy xíu được không?”
…
Thật ra Thẩm Trường Lâm sớm đã phát hiện Nha Thấu tỉnh rồi.
Bọn hắn ở ngoài làm nhiệm vụ, dù có nghỉ ngơi cũng chỉ chợp mắt thôi chứ không ngủ sâu, cho nên hắn nghe thấy rõ tiếng động fừ lúc Nha Thấu tỉnh rồi tới gần mình.
Lúc về hắn có vào xem thiếu niên một lần, ai ngờ tí thì khiến người ta ngã xuống đất, Thẩm Trường Lâm ôm người lại chỗ nằm xong thì vội vàng ra ngoài.
Tỉnh rồi, thiếu niên ngồi ngơ ngác trong xe một lúc, cậu đứng dậy làm tấm ván gộp lại thành giường kêu nhỏ một tiếng, sau đó mới đi ra ngoài.
Mà lúc này mới là 2 giờ 38 phút.
Ban đầu Thẩm Trường Lâm tưởng là nóng quá nên cậu mới tỉnh giấc, muốn ra ngoài hóng gió, cho nên hắn nhanh chóng tắt màn hình máy truyền tin trong tay, giả vờ là mình đang ngủ.
Thiếu niên giống hệt như con mèo con, len lén nhích từng chút tới bên cạnh hắn. Vì mới dậy chưa tỉnh táo hẳn nên cậu ghé lại rất gần, mùi hương trên người cậu cứ thế theo hơi thở hắn hít vào, khiến đầu óc hắn bắt đầu choáng váng.
Cơ thể ấm áp ngay gần phía trước, Thẩm Trường Lâm chỉ cần duỗi tay ra là có thể ôm trọn cả người thiếu niên vào lòng mìnn.
Tay Thẩm Trường Lâm để bên đùi siết sặt lại, trong lòng bàn tay rịn mồ hôi, trái tim trong lồng ngực hắn mất kiểm soát mà loạn nhịp, đập nhanh hơn bình thường rất nhiều.
Hết thảy phản ứng khác thường đều xuất phát từ việc người kia đột nhiên lại gần. Khoảng cách gần đến mức đã vượt khỏi khoảng cách an toàn trong tiềm thức của Thẩm Trường Lâm, ở khoảng cách này thì dù làm bất cứ chuyện gì cũng đều là chí mạng cả. Trong suốt 25 năm trước đó của mình, Thẩm Trường Lâm chưa từng cho phép bất cứ ai tới gần mình đến vậy.
Mà lúc này hắn lại kiềm chế phản ứng của bản năng, tiếp tục giả vờ ngủ, chờ mong xem tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì hệt như nhóc con mới lớn.
Khổ nỗi là người trong cuộc còn lại lại chẳng hề nhận ra, đã thế còn ngày càng xáp lại gần hơn nữa chứ, cuối cùng thì thốt ra lời hệt như nũng nịu.
Thẩm Trường Lâm buộc phải mở mắt ra, khàn giọng hỏi: “Sao vậy?”
Người kia ngừng trong chốc lát: “Anh biết nhà vệ sinh ở đâu không?”
Thẩm Trường Lâm: “Ở đây không có nhà vệ sinh.”
Thành phố này đã bị bỏ hoang lâu lắm rồi, kiến trúc xung quanh đều đổ sụp từ lâu mà nhà vệ sinh cũng sớm đã bị vùi trong đống đổ nát. Hệ thống thoát nước đã ngừng hoạt động, dù có tìm được nhà vệ sinh thì cũng không thể sử dụng bình thường như trước đó.
Tương tự như những người sống sót trong khu tị nạn kia thôi, bọn hắn sẽ tìm chỗ nào đó khuất khuất để tự giải quyết.
Nha Thấu tròn mắt: “Vậy làm thế nào bây giờ?”
“… Em muốn qua khu tị nạn không? Họ có nơi chuyên dụng.”
Vì dọn dẹp thường xuyên nên cũng khá sạch sẽ.
Lông mi của bé xinh đẹp rung rung, có vẻ như đang đắn đo xem có đi hay không, nhưng mà không chịu được nên cuối cùng cậu vẫn gật đầu.
Bọn họ ở gần nhau quá, Thẩm Trường Lâm có thể cảm giác được mái tóc đen của cậu quét qua chóp mũi mình, hắn gồng người kiềm chế tóm chặt quần mình, đoạn hỏi: “Anh dẫn em đi nhé?”
Nha Thấu đang buồn lắm rồi nên khẽ gật đầu: “Vâng.”
…
Chỗ kia cách hơi xa, Nha Thấu dù có buồn ngủ tới mấy thì giờ cũng tỉnh hẳn rồi.
Cậu không có sở thích bị người khác nhìn mình đi vệ sinh, cho nên ngập ngừng nói với Thẩm Trường Lâm: “Anh đứng xa ra chút.”
Thẩm Trường Lâm “ừ” một tiếng đi xa ra, sau khi đứng lại một chỗ thì lên tiếng: “Đây được chưa?”
Nha Thấu: “Xa thêm tí nữa.”
Thẩm Trường Lâm bất đắc dĩ: “Xa nữa thì ngoài phạm vi bảo vệ của anh rồi.”
Nha Thấu sờ chóp mũi, miễn cưỡng thỏa hiệp: “Thế anh đứng đó đi.”
“Em cẩn thận, chỗ này tối lắm.”
Nơi đây là đống đổ nát, trước đó Nha Thấu đã cảm thấy chỗ này còn tối hơn những chỗ khác rồi, nghe Thẩm Trường Lâm nhắc nhở mới hay hóa ra không phải là ảo giác của mình.
Quần cậu mặc không phải loại kéo khóa nên rất dễ kéo xuống, sau khi tắt phòng livestream, cậu mới tụt xuống một tẹo.
Nhưng Nha Thấu cứ cảm giác có gì đó không đúng lắm.
Cậu vô thức nhìn ngó xung quanh, xung quanh đen kịt, bóng tối đen đặc như mực nước, Nha Thấu chỉ có thể nhìn thấy trong phạm vi hai mét, còn xa hơn thì chỉ thấy lờ mờ.
Nha Thấu cảm giác do dậy lúc nửa đêm nên mình mới thần hồn nát thần tính, nhưng cảm giác kỳ lạ kia vẫn khiến Nha Thấu không thoải mái, cậu vội vàng lau sạch rồi kéo quần lên.
Chỉ là lúc cậu sắp quay người thì bỗng nghe thấy tiếng gạch bị giẫm vỡ, có thứ gì đó đạp lên trên.
Có người ở đây.
Hoặc cũng có thể không phải là người.
Nha Thấu cứng ngắc tại chỗ, sống lưng lạnh toát. Cậu nhìn về phía phát ra tiếng động muốn xem rốt cuộc là gì nhưng chỉ nhìn thấy một mảng tối đen, y chang như lúc ban nãy cậu trông thấy vậy.


Hóngggggggggggggggggggg