Edit: Lune
Tường cách âm không tốt nên Nha Thấu có thể nghe thấy rõ Thẩm Trường Lâm vừa nói gì.
Hiển nhiên là Nha Thấu cũng đã biết người đứng bên ngoài chính là Lục Tự.
Vốn dĩ cậu đang đứng ở ngay cửa, trong tay còn cầm bộ quần áo chuẩn bị mặc vào, nhưng giờ nghe thế thì tức khắc sững người lại, nếu nhìn kỹ sẽ thấy phần lưng dưới trần trụi hơi cứng ngắc lại.
Do hoảng quá nên cậu vô thức lùi về phía sau làm vô tình đụng phải cái thùng nước.
Nước đã dùng hết nên cái thùng nhẹ hều, thế nên dù Nha Thấu có đụng nhẹ tới mấy thì nó vẫn bị đổ luôn ra đất, phát ra tiếng va trầm đục.
Tuy âm thanh không lớn nhưng những người đang đứng bên ngoài lại là nhóm dị năng giả mạnh nhất bên phía loài người tính đến thời điểm bây giờ, thành thử âm thanh này sao có thể thoát khỏi tai bọn họ được.
Lần này thì Nha Thấu nghe thấy rõ cả lời Lục Tự nói luôn: “Bên trong có ai à?”
Có thể là hắn chẳng hề nhìn về phía này, mà cũng có thể là hắn đã phát hiện ra điều gì đó nên ngay từ lúc vào đã nhìn về phía này rồi.
Ánh mắt cùng mọi suy đoán đều bị cánh cửa ngăn cản, cũng cho Nha Thấu có cơ hội bình tĩnh lại phần nào.
Tuy không nhìn thấy gì nhưng Hệ thống Tình Yêu vẫn nghe được:【Con sợ cái gì?】
Tay nắm chặt quần áo, Nha Thấu thu chậu nước với khăn mặt vào hậu trường, sau đó dựng cái thùng lên, mạnh miệng giải thích: “Tại tự dưng nghe thấy nên con bị giật mình thôi.”
Hơn nữa cậu cũng không biết giải thích chuyện sao mình có thể chạy xa tới vậy thế nào.
Cái nhiệm vụ yêu cầu cậu phải duy trì thiết lập nhân vật trước mặt Lục Tự vẫn còn sáng loáng kia kìa, có điều Nha Thấu cứ cảm thấy hình như Lục Tự đã biết được cái gì đó rồi ấy.
Cậu không biết phải nói gì nên mới không muốn gặp hắn.
Nha Thấu ngồi xổm xuống, vẽ vòng tròn dưới đất: “Con cứ có cảm giác là anh ta đã biết được cái gì rồi, chẳng qua là anh ta không nói ra thôi.”
Mãi đến bây giờ cậu mới chậm chạp nhận ra rằng, Lục Tự chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên trước việc cậu đi từ tầng hầm tới được hiệu thuốc, hay lấy đạo cụ nổ ra ném xác sống, thậm chí hắn còn thản nhiên nói với Thẩm Trường Lâm rằng trên người cậu có đạo cụ hóa trang, cứ như thể hắn đã biết cậu là người chơi từ trước rồi vậy.
Nhưng nếu Lục Tự đã biết cậu là người chơi rồi, vậy sao cái nhiệm vụ duy trì thiết lập nhân vật kia chưa báo thất bại.
Bé xinh đẹp nghĩ mà muốn rụng hết cả tóc, do bất an nên nhịp tim nhanh hơn trước nhiều, cậu vừa muốn chạy khỏi đây lại vừa muốn trốn luôn trong đây cả đời.
【Tên đó lừa con trước, dù có gặp lại thì người phải giận cũng là con mới đúng chứ.】Hệ thống Tình Yêu nói:【Quan hệ giữa người chơi với NPC trong phó bản này không phải kiểu đối lập, thậm chí còn là quan hệ hỗ trợ lẫn nhau. Nếu hắn gặng hỏi, con không chịu trả lời thì hắn cũng chẳng làm gì con được.】
【Cứ cứng rắn lên, cả Nha Linh và Nha Thanh đều đang ở đây.】
Nha Thấu bám lấy mép thùng: “Thế còn ngài?”
Giống như bé con đang chờ phụ huynh nhà mình trả lời, lúc này phòng livestream đã tắt bỏ, Hệ thống Tình Yêu nhẹ nhàng đặt tay lên đỉnh đầu thiếu niên như thói quen —— như từng làm rất nhiều lần trước đây.
Hệ thống Tình Yêu “ừ” một tiếng:【Ta cũng ở đây.】
Nha Thấu vui vẻ.
【Mặc quần áo vào trước đã.】
…
Bàn tay buông bên hông sờ vào con dao găm dắt chỗ đùi, Lục Tự nhìn về phía căn phòng nhỏ đóng chặt cửa mà ngẫm nghĩ.
Hắn tới đây từ rất sớm.
Muốn biết nhóm Thẩm Trường Lâm đang ở đâu không phải chuyện gì khó, vì về cơ bản thì cả đội này đều biết Lục Tự cả, cho nên khi hắn nói có việc muốn tìm Thẩm Trường Lâm, Nguyễn Lam lập tức chỉ chỗ cho hắn.
Khác với tiếng nước ào ào trong căn phòng lớn bên cạnh, âm thành truyền ra từ căn phòng nhỏ này nếu không nghe kỹ thì đúng là không thể nghe thấy được.
Trong phòng lớn thì giống kiểu dội nước thẳng từ trên xuống, mà phòng nhỏ lại giống kiểu múc từng tí nước tưới lên người mình hơn.
Có đôi lúc im phăng phắc, không biết người bên trong đang làm gì, có lúc thì có tiếng nước nhỏ xuống nghe như đang vắt khăn.
Nhẹ nhàng tỉ mỉ cứ như mấy cô gái vậy, bao giờ tắm cũng phải kỳ cọ kỹ càng từ đầu tới chân, đầu tiên sẽ rửa mặt sạch sẽ, sau đó vịn thành thùng, gác một chân lên rồi tưới nước để rửa.
Khác hẳn với đám đàn ông ở phòng bên cạnh.
Một đội ngũ xưa nay không câu nệ bao giờ, vì để tiết kiệm nước mà gần như lúc nào cũng tắm chung với nhau. Nhưng riêng lần này lại đặc cách xếp cho một người tắm riêng ở phòng nhỏ, đãi ngộ quá mức đặc biệt.
Hơn nữa những người thường xuyên đi làm nhiệm vụ chẳng có ai mang theo mấy thứ như khăn bao giờ, mà chủ yếu là mang đồ ăn với đồ y tế theo thôi. Nếu thứ trong tay người nọ là khăn thật thì rõ ràng nó không phải là đồ vật thuộc về tận thế…
Lục Tự liếc thoáng qua Thẩm Trường Lâm rồi nhìn chằm chằm vào căn phòng nhỏ kia: “Nam?”
Toàn là người thông minh cả, tuy trên mặt không biểu hiện gì nhưng thực chất trong lòng đã suy đi tính lại không biết bao nhiêu lần rồi. Gần như lúc Lục Tự vừa hỏi xong là Thẩm Trường Lâm biết hắn bắt đầu nghi ngờ rồi.
Nhưng Thẩm Trường Lâm còn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe thấy đội viên đứng sau lưng mình mở miệng: “Đúng rồi.”
Anh ta nhìn Lục Tự rồi lại ngoái đầu nhìn về phía căn phòng nhỏ, thình lình vỗ quả đầu đinh của mình một cái, đoạn nói to: “Ơ anh Thẩm! Em trai là người Lục Tự muốn tìm còn gì?”
Tuy là đội viên nhưng người kia không biết tâm trạng của Thẩm Trường Lâm trong khoảng thời gian ngắn vừa rồi đã thay đổi thế nào, cũng không biết việc Nha Thấu rời khỏi đội Lục Tự thật ra là vì không muốn ở cùng bọn hắn, cho nên trong nhận thức của anh ta thì người mà Lục Tự đang tìm lại tình cờ là người bọn họ gặp được. Giờ gặp đúng đương sự nên hăng hái chỉ giúp lắm, nhưng anh ta đâu ngờ lời mình vừa nói chẳng khác gì ném mấy trăm quả ngư lôi xuống nước, làm nổ tung mặt nước vốn đang cuồn cuộn sóng ngầm, làm đám cá bên dưới nổ banh xác luôn.
Sắc mặt Thẩm Trường Lâm tức khắc sa sầm xuống.
Còn Lục Tự thì chậm rãi quay đầu qua. Có lẽ vì đều là đàn ông với nhau cả nên trực giác mới không ngừng nhắc nhở hắn, hoặc cũng có lẽ là vì biểu cảm của Thẩm Trường Lâm thật sự rất đáng để đánh giá. Lục Tự im lặng một hồi, chỉ hỏi: “Tìm thấy khi nào?”
Đuôi tóc của Thẩm Trường Lâm vẫn còn ướt nhẹp vì chưa lau khô đã vội ra ngoài, quần áo cũng hơi ướt. Hắn chậm rãi thở ra một hơi: “Chiều qua lúc gần tối.”
“Lúc tôi gọi điện tới? Hay lúc sau?”
Giọng Lục Tự lúc này nghe không tốt chút nào, nghiến răng nghiến lợi mà còn nói rõ ranh: “Từ hôm qua tới giờ đã qua bao lâu rồi, sao không báo cho tôi biết?”
Tận đến lúc này thì dị năng giả vừa lên tiếng kia mới nhận ra hình như mình đã vô tình làm hỏng chuyện, bèn vội đứng ra hòa giải: “Hôm qua đụng phải Vua xác sống, sau đó còn cả đống việc ở khu tị nạn nữa nên chắc thủ lĩnh quên thôi.”
Lục Tự nói thẳng: “Hôm qua tôi gọi cho cậu ta ba lần, có hai lần bắt máy một lần không nghe.”
Nói cách khác thì Thẩm Trường Lâm có rất nhiều cơ hội để nói với hắn, thế nhưng Thẩm Trường Lâm không nói.
Suy đoán chồi lên, Lục Tự biết mình đã đụng phải một con thú dữ có chung mục đích với mình.
Bầu không khí bỗng trở nên rất khó tả.
Hắn đang định nói gì thêm thì đúng lúc này cửa lại mở ra.
Mùi thơm thoảng ra ngoài, người mà họ đang thảo luận đứng bên cạnh cái thùng rỗng. Cậu hơi cụp mắt, hàng lông mi đen như cánh quạ rủ xuống, che khuất cảm xúc bên trong mắt.
“Các anh đang cãi nhau gì vậy?”
Bé xinh đẹp phàn nàn, đoạn nghiêng đầu nhìn thoáng qua Lục Tự rồi quay sang chỗ khác.
Người biến mất giữa bầy xác sống lúc này đang đứng cách hắn không xa, cậu vẫn mặc bộ quần áo kia, cánh tay với cẳng chân lộ ra ngoài không có bất cứ vết thương nào cả.
Đuôi tóc ướt át dính sát vào cổ.
Hẳn là cậu nghe thấy cả rồi nên mím môi trông có vẻ không vui lắm. Vẫn giống như lúc đầu, nhưng trong giây lát Lục Tự lại tinh ý nhận ra thái độ của tiểu thiếu gia với mình đã có sự thay đổi.
Lục Tự không hiểu tại sao.
Người trước đó còn nũng nịu nói với hắn rằng muốn tinh thể ngay giây sau đã rơi vào giữa bầy xác sống, lúc này gặp lại, giữa hai người như bỗng có thêm một bức tường ngăn cách. Nếu lời Thẩm Trường Lâm nói là thật thì hẳn là sau khi rơi xuống giữa bầy xác sống, tiểu thiếu gia đã lập tức dịch chuyển tới nơi này, vậy tại sao tiểu thiếu gia lại không đi tìm mình?
Trong khi Lục Tự ngây ra thì Thẩm Trường Lâm đã đi tới chỗ Nha Thấu, còn rất tự nhiên mà cúi người duỗi tay xách thùng nước giúp cậu.
Nhưng ngay lúc hắn chạm vào một bên mép thùng thì bỗng có một bàn tay khác duỗi tới đè lại.
—— Hiển nhiên là Lục Tự đã hoàn hồn.
Lục Tự ghì chặt một bên khác, khóe miệng hơi nhếch: “Để tôi.”
Không kịp thời báo cho Lục Tự biết là lỗi của Thẩm Trường Lâm, cho nên ban đầu hắn không hề muốn xung đột trực diện với Lục Tự, nhưng giờ Lục Tự ngang nhiên ra tay ngăn cản, giọng điệu còn như tuyên bố chủ quyền nữa làm Thẩm Trường Lâm nghe mà tức cười.
“Cái thùng này do tôi mang tới, tôi cầm về thì có gì không đúng?”
Ngày thường Thẩm Trường Lâm rất dễ tính, nghe các đội viên gọi anh Thẩm ơi anh Thẩm à là đủ biết người này dễ gần thế nào, chỉ khi tới thời khắc thật sự nghiêm trọng thì mới thấy được vẻ mặt tức giận của hắn thôi. Nhưng lúc này hắn lại nhíu mày, trong đôi mắt hẹp dài đầy cảm xúc tối nghĩa, thậm chí còn gằn giọng đáp trả người khác.
【Ủa lạ ha, vừa mở livestream đã thấy cảnh Thẩm Trường Lâm với Lục Tự đang tranh nhau cái thùng là sao vậy? Là do tui vào nhầm kiểu hả?】
【Lần đầu thấy hai vị có máu mặt lại đi cãi nhau vì chuyện chẳng đâu vào đâu đấy. Trước khi đi ngủ xin phép nói thêm câu nữa, hai anh không thấy chuyện này rất nhảm nhí hả? Có phải ai giành được cái thùng rỗng là có danh phận với Nha Nha đâu? Sao mấy anh ấu trĩ quá vậy?】
【Ai không biết lại tưởng cái thùng rỗng không có nước này là vật tư gì quan trọng lắm ấy.】
【Các ông không hiểu đâu, lòng sĩ diện với háo thắng của đàn ông thôi.】
【Nhìn vẻ mặt của vợ mà buồn cười ghê, kiểu ngạc nhiên không hiểu thế nào ý, sao bé con lại đáng yêu thế cơ chứ.】
Ban đầu Nha Thấu còn tưởng là Lục Tự sẽ hỏi mình tại sao lại xuất hiện ở đây cơ, ai ngờ chưa tới 5 phút đã đối chọi trực diện với Thẩm Trường Lâm thế kia.
Rõ ràng lúc gọi điện trước đó, tuy quan hệ giữa hai người này không tính là thân thiết nhưng cũng đâu có tệ tới vậy nhỉ.
Cậu muốn kết thúc trò hề này càng nhanh càng tốt, vừa định mở miệng thì thấy Lục Tự với Thẩm Trường Lâm đồng loạt quay sang hỏi mình: “Em muốn chọn ai?”
Nha Thấu: “…”
Hai anh bị hâm hả? Chắc là bị hâm rồi phải không!?
Cậu muốn bảo là để cậu tự xách, nhưng hiển nhiên là hành động này không phù hợp với tính cách của tiểu thiếu gia, thế là cậu bực bội nhìn chằm chằm bọn hắn: “Có cái thùng thôi mà!”
Đám đội viên đứng phía sau hết nhìn Nha Thấu lại nhìn Lục Tự với Thẩm Trường Lâm, có người thì tỏ vẻ đã vỡ lẽ, còn có người thì vẫn chưa nghe ra thế nào toan mở miệng thì bị những người hiểu rồi nhanh chóng bịt mồm lại, sau đó lặng lẽ kéo đi.
Nhìn không nổi luôn, Ngụy Duy vừa đi tới đã ngạc nhiên mở miệng: “Ê, mấy cậu đứng đây diễn tình huống bắt cóc con tin đấy à?”
Mà người bên cạnh Ngụy Duy thì đương nhiên là Nha Linh, người mà Nha Thấu chưa gặp cả đêm qua. Nha Linh hờ hững nhìn hai tên đang vây quanh em trai mình, thứ cầm trong tay lập tức bị bóp nát.
“Nha Nha.”
Tiếng gọi này của Nha Linh không khác gì cứu Nha Thấu.
Cậu xúc động tới nỗi muốn rớt nước mắt luôn, đoạn mở miệng gọi: “Anh ơi!”
Người có mái tóc dài màu vàng kia là người Nha Linh ngứa mắt, Thẩm Trường Lâm. Còn người bên này thì hắn không biết, nhưng hắn cũng thấy ngứa mắt.
Sau khi hắn đi tới, cái thùng nước kia cuối cùng cũng được thả xuống, lẳng lặng nằm giữa mấy người.
Nha Linh kéo Nha Thấu ra sau lưng mình, trước hết nhìn qua cái thùng, sau đó mới quan sát hai người kia từ trên xuống dưới.
Hắn nhớ tới cái danh sách mà em trai mình đọc cho trước đó: “Cố Dung Thời à?”
Nha Linh nhớ em trai mình có nói Cố Dung Thời hay Dung Xích là tên giả ấy, nhưng hắn không nhớ nên chọn cái tên dài để nói.
Nha Thấu thấy rõ lúc nghe thấy tên Cố Dung Thời, trong mắt Lục Tự thoáng hiện vẻ khinh thường.
“Tôi không phải cậu ta.”
Nghe giọng điệu lẫn nhìn vẻ mặt kia làm Nha Thấu có ảo giác rằng như thể bọn họ biết nhau vậy.
“001, Dung Xích từng vào phó bản này rồi à?”
【Trong kho dữ liệu không thấy có ghi chép.】
Hai người chẳng có tí liên quan nào tới nhau thì biết nhau kiểu gì được nhỉ? Nha Thấu không tài nào hiểu nổi.

