Edit: Lune
Nha Linh không quan tâm người trước mặt là Lục Tự hay Cố Dung Thời, hay là Dung Xích gì đấy, hắn giương mắt nhìn hai người kia một lượt: “Thế rốt cuộc các cậu lề mề ở đây làm gì?”
“Đừng bảo với tôi là vì giành cái thùng rỗng này nhé?”
Lúc nói câu sau còn gằn giọng nhấn mạnh, nghe thế nào cũng thấy châm chọc mỉa mai.
Ngụy Duy thì cứ như sợ chuyện chưa đủ ồn ào nên còn nghiêng đầu thắc mắc: “Này là cái thùng nhỏ chúng ta mang theo mà? Lại còn không có nước, đến đứa bé 5 tuổi còn vừa xách vừa chạy được ấy?”
Lời anh ta nói không hề sai, nhưng lúc này nói ra ít nhiều lại khiến bầu không khí vốn đang khó tả lại càng khó tả hơn.
Một người khác trong đội chứng kiến toàn bộ quá trình thấy Ngụy Duy không khác gì đổ thêm dầu vào lửa bèn điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho anh ta.
Còn Nha Linh thì mặt mày lạnh tanh nhìn hai người trước mặt.
Nha Linh rất cao, tầm mắt ngang ngửa hai người kia. Mặc dù đến sau nhưng chẳng hề có vẻ gì là muốn lùi lại cả, thậm chí còn không ngừng tới gần.
Gương mặt của Nha Linh với Nha Thấu không khác nhau nhiều lắm nhưng lại là hai kiểu hoàn toàn khác biệt. Mặt Nha Thấu nhỏ nên trông tinh xảo hơn, tựa như búp bê đắt tiền được trưng bày trong tủ kính vậy. Còn Nha Linh thì là vệ sĩ đứng canh gác bên cạnh, lạnh lùng cảnh cáo tất cả những tên nào có ý định muốn đưa thiếu niên đi, chẳng những thế còn dựng lên một bức tường kính thật dày khiến đám người bên ngoài thấy được nhưng không chạm vào được.
Ngay từ ánh mắt đầu tiên khi trông thấy Nha Linh, Lục Tự đã đoán được thân phận của đối phương rồi.
—— Anh trai của Nha Thấu, và cũng có lẽ là “người anh họ” ở khu A mà Nha Thấu đang tìm.
Thẩm Trường Lâm dẫn đầu đội 1, còn Nha Linh thì ở đội 2. Đội 1 tranh thủ đi tắm trước trong lúc đội 2 đi tuần tra, chờ đội 2 tuần tra về là sẽ thay phiên luôn.
Ai ngờ sau khi trở lại, Nha Linh không thấy đội 1 đâu cả, không chỉ có bọn họ chưa về mà ngay cả em trai của hắn cũng không thấy bóng dáng đâu luôn.
Trên đường đi, trong đầu Nha Linh liên tục lặp đi lặp lại suy nghĩ liệu có khi nào em trai mình cũng bị đám kia kéo đi tắm chung một chỗ hay không, suy đoán này không ngừng trôi nổi trong tâm trí, càng nghĩ tiếp sắc mặt hắn càng đen sì, thành ra cũng khiến từ trường cảm xúc không khống chế được mà vô thức tiết ra ngoài.
Ngụy Duy đi theo hắn cũng chịu ảnh hưởng nên lo nghĩ cả đường, dọc đường cứ lo hay là nhóm anh Thẩm đang tắm thì bị xác sống đánh lén nên muộn thế này rồi vẫn chưa về. Cứ vậy cả đường, tận khi đến nơi rồi cũng không hề biết tâm trạng của mình đã bị người mà mình vô cùng tin tưởng ảnh hưởng tới.
Cũng may Thẩm Trường Lâm không để Nha Thấu tắm chung với bọn họ, không thì ý định muốn nhai sống bọn họ Nha Linh cũng có rồi.
Rốt cuộc Ngụy Duy cũng trông thấy đồng đội đang không ngừng nháy mắt ra hiệu với mình, bấy giờ anh ta mới chậm rãi nhận ra bầu không khí hơi lạ kỳ, thế là bèn gượng gạo nói sang chủ đề khác: “Anh Thẩm, đội của thủ lĩnh Lệ sắp tới rồi, những tiểu đội khác của mình cũng vậy, hay chúng ta cũng nhanh lên đi?”
Ban đầu bọn họ đoán là Lệ Nhiễm tới trước, nhưng không nghĩ rằng Lục Tự đang ở xa nhất lại đến trước.
Nha Linh đi tới rồi đứng giữa Thẩm Trường Lâm với Lục Tự.
Nha Thấu không phải mới gặp tình huống kỳ quặc này một hai lần, cậu cũng muốn nói gì lắm nhưng lại sợ nói nhiều sai nhiều nên đành ngậm miệng, nuốt toàn bộ những lời định nói vào trong.
Thật ra thì câu hỏi vừa rồi cũng không cần bọn họ trả lời, vì ban nãy Nha Linh cũng đã thấy rõ động tác hai người họ đứng một trái một phải ghìm chặt cái thùng nước rồi.
Thế cho nên giờ hắn nhìn tên nào tên nấy mới không thể ưa nổi, hắn xách cái thùng mà Lục Tự với Thẩm Trường Lâm giành nhau ban nãy còn chưa phân được thắng bại lên, đoạn nhếch khóe miệng mỉa mai.
“Nha Nha, đi thôi.”
…
Bọn họ chỉ mang có hai cái thùng, một thùng nhỏ một thùng to, đội 2 muốn tắm thì bắt buộc phải mang thùng về.
Thẩm Trường Lâm với Lục Tự không về cùng, cụ thể là đi đâu làm gì thì không ai biết, còn Nha Linh thấy thế thì tâm trạng cũng khá hơn một tẹo.
Chẳng qua hắn vẫn thấy không yên tâm, sau khi gửi Nha Thấu cho Nguyễn Lam dặn dò cẩn thận rồi mới cùng nhóm Ngụy Duy rời đi.
Người bị thương được di chuyển ra khỏi khu tị nạn hôm qua được chia thành hai nhóm, một là trên người không có vết thương hở rõ ràng nhưng lại phát sốt, những người này được xếp vào nhóm cần theo dõi đặc biệt; còn những người bị thương thông thường thì được xếp vào nhóm còn lại.
Người bị thương rất đông mà bác sĩ trong đội lại không nhiều. Nguyễn Lam gần như cả đêm không chợp mắt, tất bật thay thuốc đổi băng gạc cho bọn họ.
Dưới mắt cô có quầng thâm nhạt trông mỏi mệt vô cùng, nhưng cô vẫn gắng gượng tinh thần vừa thay thuốc vừa dùng dị năng mới hồi phục phần nào của mình cố gắng chữa trị cho từng người bị thương.
Thế nhưng Nguyễn Lam không hề oán giận lấy một lời, có lẽ là bởi cô từng trải qua những cảnh kinh khủng hơn rất nhiều rồi.
Khác hẳn với đám dị năng giả vừa có tí quyền lực đã tưởng mình có thể tự thiết lập ra luật lệ riêng kia.
“Quả nhiên không phải ai cũng có thể quản lý căn cứ được.” Nha Thấu nhỏ giọng cảm thán, tự giác theo sát Nguyễn Lam, biết ý không gây thêm phiền phức cho cô.
Căn cứ vừa phải thường xuyên tìm kiếm người sống sót, vừa phải bảo vệ an toàn cho mọi người bên trong, hơn cả là còn phải phụ trách nghiên cứu ra vắc xin nữa. Trong một thế giới mà trật tự xã hội đã hỗn loạn, pháp luật và khuôn phép cũng hoàn toàn biến mất, chẳng còn gì có thể ràng buộc được con người thì việc căn cứ vẫn giữ được lý tưởng ban đầu quả thực là vô cùng đáng quý.
Tốt thì thành thủ lĩnh, không tốt thì thành “đại ca” khu tị nạn như Bàn Tử.
Ngoài những đó ra thì Nha Thấu còn trông thấy đám dị năng giả đã bị Thẩm Trường Lâm khóa dị năng. Tuy Thẩm Trường Lâm không giết bọn họ nhưng lại khiến bọn chúng phải chịu sự trừng phạt khắc nghiệt hơn nhiều.
Ban đầu, đám người kia ỷ vào việc mình sở hữu dị năng nên mới phách lối ngang ngược, sức mạnh lẽ ra nên dùng để đối phó với xác sống lại bị chúng hướng vào chính đồng loại của mình là con người, thậm chí còn sử dụng sức mạnh áp đảo để đàn áp những người phản kháng gay gắt nhất. Mà giờ đây, bọn chúng đã không còn thứ sức mạnh mình từng ỷ vào nữa, trở thành những người bình thường mà chính chúng từng coi thường nhất.
Địa vị đảo lộn lần nữa, những người bị đàn áp lần nữa nổi dậy phản kháng, thông qua một phương thức khác để trả lại bao oán hận hơn một năm qua.
Mà đám dị năng giả kia chưa từng được huấn luyện chính quy cho nên thể lực cũng chỉ tốt hơn người bình thường một tẹo, ban đầu còn phản kháng được chứ về sau thì chỉ có thể cam chịu bị người ta đè xuống đất đánh.
Nha Thấu trông thấy gã béo cùng với tên “đại ca” kia lẫn giữa đám người. Vóc dáng vốn đã không dễ chạy trốn rồi, sự phản kháng của bọn họ trước ưu thế áp đảo về số người cũng trở nên nhỏ bé vô cùng.
Trong khoảnh khắc này, những kẻ từng ngang ngược chuyên quyền trở thành những người ở thế yếu mà bọn họ từng coi như trò cười.
…
Nguyễn Lam thực sự quá bận nên nhiệm vụ được phân công cho nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cô chỉ cần thay băng đổi thuốc cho những người bị thương ngoài da thôi.
Trong số đó có cả cô gái được Nha Thấu cứu hôm qua.
Nha Thấu không biết tên của cô gái này, nhưng nhìn hành vi và cử chỉ thì cô gái này cực kỳ phù hợp với hình tượng NPC cung cấp thông tin trong phó bản.
Cô lẳng lặng ngồi bó gối trong góc xa nhất, mái tóc dài xơ xác che khuất gương mặt đầy sẹo. Khi nhận ra Nha Thấu với Nguyễn Lam tới gần mới hoảng hốt ngẩng đầu lên, song lại nhanh chóng cúi xuống.
Nha Thấu tinh ý nhận ra tâm trạng của Nguyễn Lam bỗng trở nên rất phức tạp khi ở trước mặt cô gái này.
Có thể là thương tiếc, cũng có thể là đau lòng, hoặc cũng có thể là cảm thán số phận trớ trêu.
Nhưng Nguyễn Lam vẫn như trước, suốt quá trình thay thuốc không hề nói chuyện gì với người bị thương cả. Sau khi xử lý rồi bôi thuốc chỗ bị Đắng Tử đánh chảy máu hôm qua cho Bạch Duẫn xong thì dẫn Nha Thấu rời đi luôn.
Nha Thấu theo phía sau, chần chờ lên tiếng: “Chị biết chị ấy ạ?”
“Ừm.” Nguyễn Lam đóng nắp chai thuốc trong tay lại: “Em ấy tên là Bạch Duẫn.”
Đối với NPC bản địa ở đây thì cái tên Bạch Duẫn này không hề xa lạ gì, nhưng với người nửa đường mới vào kiểu như Nha Thấu thì đúng là chưa từng nghe qua.
Cũng may Nguyễn Lam đang chìm đắm trong hồi ức nên bất giác hoài niệm: “Trước tận thế, chị rất thích nghe em ấy hát.”
“Nhưng em ấy không phải ca sĩ, theo cách gọi lúc trước thì…” Nguyễn Lam ngẫm nghĩ: “Phải gọi là thần tượng mới đúng.”
Trước tận thế mọi thứ vẫn như cũ, giải trí, thể thao cùng những lĩnh vực khác đều hoạt động bình thường.
Mà con đường sự nghiệp của Bạch Duẫn thì có thể gọi là trái hẳn với số đông.
Bạch Duẫn muốn trở thành ca sĩ, nhưng do ngoại hình xinh đẹp hút mắt nên bị công ty đóng khung thành thần tượng rồi cho ra mắt. Về sau cô tự sáng tác tự hát rồi trở thành “ca sĩ” không được truyền thông chính thống công nhận. Dù bị chỉ trích lẫn chửi rủa nhưng tính cách Bạch Duẫn bướng bỉnh nên vẫn kiên trì tới cùng.
Mà bài hát khiến Nguyễn Lam thích Bạch Duẫn ngay từ đầu chính là bài《Số phận》mà cô từng hát trong ký túc xá của công ty.
Cô gái trong ống kính rạng rỡ tươi đẹp là thế, dù bị công ty áp bức nhưng vẫn lạc quan như ban đầu, lúc thấy câu hỏi của khán giả trong livestream cũng chỉ cười nói rằng “Mình viết bài hát này chỉ đơn giản là vì tin vào số phận thôi”.
Còn bây giờ, Bạch Duẫn trốn trong góc hẻo lánh nhất, gương mặt xinh đẹp thì bị chính tay cô làm bị thương, cũng chẳng còn hát bất cứ bài hát nào nữa.
Từ khi nhận ra Bạch Duẫn hôm qua, tâm trạng của Nguyễn Lam đã trở nên rất phức tạp rồi.
“Mà em ấy học cũng giỏi lắm, sau khi nổi tiếng rồi còn trở thành cựu học sinh danh dự của trường cấp 3, dịp lễ kỉ niệm trường còn về biểu diễn nữa.”
Xuất phát từ vài nguyên nhân nào đó mà Nha Thấu cực kỳ nhạy cảm với mấy thông tin liên quan tới trường cấp 3, nghe vậy cậu lập tức hỏi: “Lúc trước chị ấy học trường nào ạ?”
Nguyễn Lam nghĩ ngợi trong chốc lát: “Trường cấp 3 Hồng Lâm.”
Nha Thấu sững sờ.
“Trường này đào tạo ra nhiều thủ khoa tỉnh lắm, nổi tiếng khắp cả nước mà.”
Nha Thấu ghìm cảm xúc đang dậy sóng trong lòng xuống, đoạn hỏi: “Thế chị ấy học khóa nào vậy chị?”
Manh mối quá lộn xộn nên khó mà liên kết các thông tin rời rạc lại được, Nha Thấu muốn xâu chuỗi chúng lại nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
“Chị không nhớ, mấy năm trước đã là cựu học sinh thì chắc Bạch Duẫn cũng phải tốt nghiệp lâu lắm rồi.” Nguyễn Lam nhún vai, cố tỏ ra nhẹ nhàng: “Để chị đưa em ra ngoài trước, chắc anh Linh với mọi người xong hết rồi.”
Trước lúc rời đi, Nha Thấu còn ngoảnh lại nhìn về phía Bạch Duẫn, cậu biết suy đoán của mình là đúng, rất có thể NPC tên Bạch Duẫn này đang giữ thông tin nào đó vượt quá khả năng tiếp thu của cậu.
Cậu hít sâu một hơi: “Chị ơi, chị biết trường cấp 3 Hồng Lâm ở đâu không?”
Lần này thì Nguyễn Lam trả lời cực kỳ nhanh chóng.
“Trung tâm thành phố H.”
…
Giờ thì Nha Thấu có thể cực kỳ khẳng định, [Điều 13 nội quy trường] với [Tận thế cuồng loạn] chắc chắn có mối liên hệ với nhau.
Cậu có cảm giác như chúng là hai điểm khác nhau trên cùng một dòng thời gian vậy, một cái ở trước, một cái ở sau.
Cậu đi theo Nguyễn Lam ra ngoài, đầu óc rối tung hết cả lên, mà tới khi trông thấy chiếc xe đỗ ở bãi đất trống cùng với người đứng bên cạnh thì lại càng rối hơn nữa.
Bên cạnh chiếc xe là một người đàn ông cao ráo chân dài, anh ta đang nói chuyện gì đó với một người đàn ông cao ngang mình.
Sau khi nghe thấy tiếng động từ bên này, người kia lập tức quay đầu qua, đôi mắt xanh biếc cứ thế nhìn thẳng về phía Nha Thấu.
001 lên tiếng nhắc:【Lệ Nhiễm.】
Nha Thấu: “…”
“Em trai cưng của anh!!!”
Nha Thấu chưa kịp phản ứng thì một bóng người đã vọt tới từ đằng xa ôm trọn người Nha Thấu vào lòng, sau đó không ngừng dụi má vào đỉnh đầu cậu: “Để anh trai ôm xem nào, Nha Nha gầy đi phải không?’
001 lắp bắp:【Phẫn, phẫn, phẫn nộ? Nha Thanh?】
Hệ thống Tình Yêu:【Rõ ràng.】
001:【Nhưng có giống đâu…】Đâu có thấy phù hợp với hình tượng Phẫn Nộ nhỉ?
Nó cứ tưởng các anh trai của ký chủ ai cũng lạnh lùng như nhau cơ, ai ngờ người này trông có vẻ thân thiện ghê.
Nhưng ngay giây sau, Nha Thanh “thân thiện” vốn đang tươi cười bắt gặp ánh mắt Lệ Nhiễm nhìn qua thì lập tức lộ vẻ mặt hung dữ: “Nhìn gì mà nhìn?”
001:【…】Đúng là dễ nổi cáu ghê.
Nha Thấu bị ôm bị dụi tới nỗi ngơ ra, bay luôn cả tiếng gọi “anh ơi”.
May mà Nha Thanh cũng nhanh chóng thả cậu ra, sau khi thả ra rồi còn nhét quà vào trong tay cậu.
“Quà anh tặng Nha Nha này.”
Nha Thanh dụ dỗ từng bước: “Nha Linh không chuẩn bị quà gì cho Nha Nha phải không? Chỉ có mình anh ba thôi phải không?”
“Sau này Nha Nha cũng sẽ thân với anh ba hơn phải không?”

