Edit: Lune
Ngay từ phó bản đầu tiên [Điều 13 nội quy trường] là 001 đã biết anh ba của ký chủ nhà mình là người hiếu chiến nhất rồi.
Vốn dĩ cảm xúc mà hắn kiểm soát là phẫn nộ nên tính tình hung hãn thích đánh nhau là chuyện dễ hiểu, cũng cực kỳ khớp với ấn tượng ban đầu trong suy nghĩ của 001 về Nha Thanh.
Nha Linh với Nha Ẩn đều để tóc dài, chỉ có Nha Thanh là khác. Chẳng những không phải tóc dài mà còn là đầu đinh, khuôn mặt sắc sảo nét nào ra nét ấy, lúc hắn cau mày thì cứ phải gọi là mặt đầy sát khí, từ trên xuống dưới đều hiện rõ mấy chữ “thứ dữ” luôn.
Cho nên cái câu “Em trai cưng của anh” hắn thốt ra ban nãy kia làm 001 sốc đứng cả máy, ngay cả âm thanh cũng bị vấp.
Nhưng ngay lúc nó tưởng tính cách Nha Thanh khá hiền hòa thì lại thấy khóe miệng hắn chợt mím xuống, mày cau lại, vừa mở miệng đã quát người khác “Nhìn gì mà nhìn?”.
Giọng điệu phách lối không thèm nể nang ai, cũng không biết thân phận của hắn trong phó bản này rốt cuộc là gì nữa.
001:【…】
Nhưng sau đấy nó thấy Nha Thanh đổi sắc mặt ngay được, còn móc đâu ra một cái hộp nho nhỏ đưa cho ký chủ nhà mình, rồi còn nói mấy câu nghe rõ là muốn gây chia rẽ luôn.
Trên mặt hắn nào còn vẻ hung hãn gì như vừa rồi, mặt mày hắn giãn ra, đoạn ôn hòa nói: “Sau này Nha Nha cũng sẽ thân với anh ba hơn phải không?”
001 bỗng nhớ tới chị gái ký chủ mình gặp ở phó bản đầu tiên, lại nhớ tới cái đống đạo cụ mà cô nhét cho ký chủ làm nó muốn phản bác lại cái câu “Chỉ có mình anh ba thôi phải không?” ghê, nhưng lời sắp bật ra khỏi miệng thì lại thình lình đổi sang chủ đề khác:
【Ký chủ, mấy anh trai của ngài… không ưa nhau à?】
Chẳng hiểu sao 001 lại có ảo giác mấy người này đang tranh giành tình cảm của em trai với nhau, thậm chí nó còn liên tưởng tới mấy đứa con nít học mẫu giáo mình từng thấy, cái đứa nhỏ kia len lén cho một bạn đồ chơi rồi thủ thỉ nói là “Cậu chơi với tớ rồi là không được chơi với bạn khác đâu nhé”.
Nhưng cũng may là Nha Thanh không ấu trĩ tới độ như thế.
Nha Thấu lên tiếng: “Đâu có.”
“Chẳng qua anh ba với anh tư của ta không hợp nhau lắm thôi.”
Tuy cả hai đều là phần tử hiếu chiến nhưng một người ưa ngoài sáng, một người lại ưa trong tối nên thành ra cả hai rất hay phê bình kín đáo về cách chiến đấu của nhau. Mỗi lần gặp nhau, đấu khẩu là chuyện bình thường
Nha Thấu quen quá rồi.
Trả lời 001 xong, Nha Thấu xoa nhẹ hai má mình, mặc dù bị Nha Thanh xoa xoa vuốt vuốt một lúc nhưng trên làn da non mịn lại không có bất cứ dấu vết nào cả, rõ ràng là Nha Thanh đã quá quen với động tác này rồi.
“Cảm ơn anh trai đã tặng quà cho em nha.” Thiếu niên nhoẻn miệng cười, đôi mắt cong cong, có tia nắng vừa khéo rọi xuống hàng mi khiến khuôn mặt đang ngửa lên của cậu trông càng thêm rạng rỡ.
Chất giọng của cậu vốn đã rất mềm mại rồi, giờ cố tình nói nhỏ nhẹ nghe lại càng ngọt ngào, cảm giác giống như ăn miếng ngọt nhất của quả dưa hấu giữa ngày hè vậy.
Trái tim trong lồng ngực đập nhanh như điên, tuy nhìn Nha Thanh gật đầu đáp lại có vẻ rất điềm tĩnh, thế nhưng ánh mắt dán chặt vào người em trai của hắn nói cho 001 biết có khi trong đầu Nha Thanh bây giờ đang phát đi phát lại mấy câu “Em trai mình đáng yêu quá” rồi “Nha Nha cười nói cảm ơn mình” các kiểu.
Nha Thấu nói mỗi câu mà đã đánh lạc hướng xong rồi, 001 thực sự cảm thấy ký chủ nhà mình đúng là thiên tài giỏi nắm bắt lòng người, lần nào cũng khéo léo tránh được cả đống câu hỏi, chưa bị lật xe bao giờ luôn.
…
Món quà mà Nha Thanh mang tới được đặt gọn trong một chiếc hộp nhỏ, trông hộp quà tinh xảo cỡ này đủ biết Nha Thanh đã chọn lựa tỉ mỉ thế nào rồi.
Nguyễn Lam tính thời gian rất chuẩn, không chỉ người của khu B tới mà đội 2 cũng đã tắm xong xuôi trở về.
Mà lần này Thẩm Trường Lâm và Lục Tự biến mất nãy giờ cuối cùng cũng xuất hiện, trên mặt cả còn có vết thương, nhìn có vẻ là bọn hắn đã đánh nhau một trận.
Nha Linh đi tới trước mặt Nha Thanh, đoạn nheo mắt nhìn hắn: “Mỗi hai cái chân mà cũng nhanh gớm.”
Dịch ra là “Đến nhanh thế?”, cũng mang ý chào hỏi đấy nhưng cái nhìn từ trên xuống dưới này lại đậm phong cách mỉa mai đặc trưng của Nha Linh.
Nha Thanh xoay cổ tay, hệt như nghe không hiểu, còn cười đáp lại Nha Linh: “Vẫn chậm.”
Nha Linh: “?”
“Em mà không bận chuẩn bị quà cho Nha Nha thì đã đến từ đêm qua rồi.”
“Anh thì sao? Anh đến sớm hơn em một ngày còn gì? Anh chuẩn bị được cái gì cho Nha Nha rồi?”
Mặc dù cái tên Nha Thanh nghe thì có vẻ hiền dịu đấy, nhưng trên thực tế thì dù là cảm xúc mà hắn kiểm soát hay kiểu đầu đinh của hắn thì Nha Thanh luôn là người hung hãn nhất trong số tám người.
【Hở??? Những hai người anh trai á? Hôm qua tui nhìn sót gì hả, sao giờ lại nhảy ra một người nữa vậy?】
【Hai anh vợ ơi, em cảm giác giờ em như thằng lưu manh tóc vàng lái xe phân khối lớn thật rồi.】
【Thế là lúc bình thường các anh trai cũng tranh giành Nha Nha như thế hả? Cảm giác bé con ở nhà được nhiều người yêu thương chiều chuộng lắm ý.】
【Chết cười, sao chưa gì nội bộ đã tự đấu với nhau rồi? Chiêu đầu tiên gây chia rẽ, chiêu thứ hai thì túm điểm yếu của đối phương rồi hỏi xoáy.】
【Anh em ruột hết à? Thế là trong hai người kiểu gì cũng có một người là anh một người là em rồi, mỗi tội anh trai chỉ thương em út thôi ha ha ha ha ha.】
【Cảm giác người anh trai đến sau này giận thật thì phải, từ lúc thôi không ôm không nựng má Nha Nha nữa thấy cứ nhìn quần áo của nhỏ suốt, khéo đang đau lòng lắm. May mà Nha Nha tắm rồi, không thì trông bộ dạng nhếch nhác bụi bặm trước đấy có khi anh trai phải đau lòng muốn chết.】
Đúng là Nha Thanh vừa đau lòng lại vừa tức.
Thân phận bọn hắn dùng trong phó bản là NPC, bọn hắn vào phó bản sớm hơn nhóm người chơi này cỡ một tháng, cho nên hắn cũng biết trong tận thế gian khổ cỡ nào, mọi chuyện như uống nước, tắm rửa hay thay quần áo các thứ trước tận thế thì hết sức bình thường, nhưng sau tận thế lại trở thành đãi ngộ đặc biệt khó có thể hưởng thụ.
Nhưng dù là thế nhưng khi trông thấy cái áo nhàu nhĩ không hợp thời tiết trên người em trai mình, đã vậy còn vì nóng mà phải xắn quần lên tận đầu gối, Nha Thanh vẫn không nhịn được mà lập tức nổi khùng với Nha Linh.
“Anh tới sớm thế mà không đi kiếm cho Nha Nha được bộ quần áo mới nào à!?”
Nha Linh nhíu mày: “Hôm qua bận bên khu tị nạn không có thời gian ra ngoài, hơn nữa mấy cửa hàng quần áo ở đây sập hết cả rồi, phải qua thành phố khác…”
“Toàn lý do.” Nha Thanh không thèm nghe, lập tức ngắt lời hắn: “Anh không biết đường mang trước một bộ từ trong căn cứ ra à? Anh làm anh trai như thế là tắc trách đấy anh biết không hả? Thế nên em vẫn đáng tin hơn anh, bảo sao Nha Nha lại yêu em hơn.”
“Yêu em hơn?” Nha Linh phải nhịn lắm mới không mở miệng nói tục, hắn cười khẩy: “Rõ ràng Nha Nha yêu anh hơn. Đứa chỉ biết đánh nhau hay làm màu như em thì đáng tin cái gì?”
“Em giỏi nói mồm lắm phải không? Giờ ra ngoài với anh kiếm một bộ về đây!”
Trước khi nghe được cuộc gọi kia, Nha Linh vốn không biết em trai mình đang ở gần đó nên không kịp chuẩn bị gì cả, chỉ tập trung phóng nhanh một mạch đến khu tị nạn để cứu em trai.
“Nếu Hệ thống T…”
Nha Thấu vội vàng lên tiếng: “Anh à!”
Hai người đang cãi nhau cùng lúc quay đầu qua, dịu giọng hỏi: “Sao thế?”
Thái độ quay ngoắt 180 độ làm cả 001 lẫn phòng livestream đần hết cả ra.
Nha Thấu nắm nhẹ gấu áo mình, đoạn lắc đầu: “Không sao ạ, khi nào về căn cứ em đổi quần áo cũng được mà.” Cậu hít mũi, dùng cách mình hay dùng lúc trước, mặt hơi cúi xuống trông buồn thiu: “Các anh đừng cãi nhau được không.”
Hai người kia đáp ngay tắp lự: “Được chứ.”
Không cãi nhau trước mặt không có nghĩa là đằng sau cũng thế.
Chẳng qua mấy chuyện như vậy không để em trai mình thấy thôi.
Hai người lạnh lùng nhìn nhau trong chốc lát, ánh mắt lộ ra vẻ bất mãn, sau đó thì cùng xoay người ngược về hai phía.
Kết quả là một người trông thấy Thẩm Trường Lâm, còn một người thì trông thấy Lục Tự.
Bọn hắn mới đánh nhau xong nên giờ hễ nhìn nhau là thấy bực mình, cho nên để tránh xảy ra xung đột lần hai thì cả hai đều ăn ý tránh xa nhau ra.
Nha Linh với Nha Thanh nhìn được mấy giây lại cùng quay trở về.
“Mấy tên anh kể… có hai tên kia à?” Nha Thanh hỏi.
Rõ ràng vừa rồi còn kiểu nhìn nhau là muốn đánh nhau, vậy mà giờ lại như không có chuyện gì mà bắt đầu trao đổi thông tin.
“Ừ.” Nha Linh giương mắt.
Nha Thanh bực bội: “Anh kể em nghe toàn bộ cái danh sách kia xem nào.”
Hắn gằn giọng, mỗi câu mỗi chữ hệt như nghiến răng bật ra: “Để em xem xét kỹ xem.”
Giờ thì 001 hiểu rồi, hiểu hẳn luôn rồi.
Ấn tượng ban đầu của nó về Nha Thanh đúng một nửa, vì cái tên này, ngoài em trai hắn ra thì đối với ai hắn cũng cục súc như nhau.
…
Từ lúc trở về, bầu không khí giữa Lục Tự với Thẩm Trường Lâm cũng trở nên khác thường thấy rõ.
Thành viên đội 1 ngơ ngác nhìn nhau, thế nhưng có Ngụy Duy với một dị năng giả khác làm tiền lệ rồi nên bọn họ đều ngầm ăn ý với nhau coi như không nhìn thấy gì hết, đi qua chào hỏi Lệ Nhiễm với mấy đội mới đến.
Lệ Nhiễm có một đôi mắt màu xanh biếc rất đặc biệt, tuy màu mắt giống với Hứa Tri Nam nhưng đồng tử không phải kiểu đồng tử dọc, hơn nữa trông cũng không áp lực mấy như Hứa Tri Nam.
Tóc vàng mắt xanh, khuôn mặt sắc sảo góc cạnh, khung xương cũng lớn hơn những người khác nhiều, ngoại hình đậm nét con lai.
Rất đẹp trai, cũng rất dễ thu hút ánh mắt của người khác, không thì Nha Thấu vừa đi ra đã không để ý tới hắn đầu tiên.
Lúc này hắn cũng quay sang phía khác rồi, nhìn điệu bộ thì không đoán được liệu hắn có bực tức vì bị Nha Thanh quát hay không, thậm chí hắn còn đi qua thảo luận với Thẩm Trường Lâm việc đưa người đi thế nào nữa.
“Các anh đi làm nhiệm vụ chỉ dẫn theo ít người thế thôi à?” Thẩm Trường Lâm thuận miệng hỏi một câu.
“Còn một đội đang làm nhiệm vụ bên ngoài.”
Việc chính làm trước, còn việc vì sao Nha Thấu lại chạy đến đây hay làm sao thoát được thành phố H từng bùng phát virus ba lần thì để đó xử lý sau.
“Chiếc thứ chín tới rồi!”
Ngụy Duy trông thấy chiếc xe bọc thép phía xa chạy tới chỗ bọn họ qua ống nhòm, vừa vẫy tay ra hiệu vừa hào hứng nói với đồng đội phía sau: “Anh Thẩm, xe tới xe tới, thêm chiếc cuối cùng tới nữa là nhiệm vụ lần này của chúng ta có thể kết thúc rồi!”
Số người sống sót trong khu tị nạn cộng với những đội nhóm tự do xung quanh sẵn sàng đi tới căn cứ phải lên tới gần nghìn người.
Chưa bàn tới chuyện muốn đưa toàn bộ mọi người đến khu A là điều không thể thì riêng chỗ xe mà đội Thẩm Trường Lâm lái tới lần này đã không đủ để chở hết người sống sót đi rồi.
Hơn nữa số lượng người sống tập trung một chỗ đông thế này, lúc di chuyển sẽ trở thành mục tiêu dễ thấy nhất, nếu để nhóm xác sống cấp cao trông thấy thì e là sẽ có một trận chiến khốc liệt chào đón bọn họ.
Cho nên ngay từ tối qua hắn đã gửi thông tin tới toàn bộ các đội có thể bắt được tín hiệu xung quanh rồi.
Bọn họ chờ tại chỗ thêm một lúc, tới khi mặt trời hoàn toàn ló rạng, chút không khí ẩm ướt cuối cùng của sáng sớm biến mất thì các đội cũng đã tập hợp xong. Tổng cộng có thêm mười đội nữa đến, dựa theo khoảng cách từ xa tới gần với căn cứ để phân phối số lượng người sống sót khác nhau cho từng đội.
Xác sống chỉ hoạt động trên mặt đất nên di chuyển bằng đường không sẽ an toàn hơn cả, cho nên sau khi tất cả tới điểm tập kết rồi, căn cứ sẽ cử trực thăng đến đón người sống sót trở về.
Xe khu B không có mấy, song cũng là tới hỗ trợ thôi nên chỉ phối hợp với khu A đưa phần nào người sống sót về.
“Tôi không muốn đến khu D! Tôi muốn đến khu A!”
“Anh ta còn chưa gỡ khóa dị năng cho bọn tôi, dựa vào đâu mà bắt bọn tôi đến khu D!?”
Việc phân phối người rất dễ gây ra tranh cãi, mà phản ứng gay gắt nhất chính là mấy kẻ bị đánh hôm qua, mặt mũi Bàn Tử bầm dập, tay bám chặt lấy cửa xe, nói thế nào cũng không chịu lên xe của khu D.
Thẩm Trường Lâm đi thẳng tới chỗ Bàn Tử, đạp một cái vào mông gã, đoạn quát to: “Câm mồm!”
Hôm qua vì chỉ có mình người của khu A nên Bàn Tử mới không dám phản kháng, giờ người của các căn cứ lớn khác đều có mặt ở đây hết nên gã ta lập tức gào mồm lên: “Tôi là người sống sót đấy, anh là thủ lĩnh cả một căn cứ mà dám đá tôi à! Thủ lĩnh đối xử với người sống sót như thế à!?”
Gã vừa mở miệng, đám đàn em bị phân tới khu B cũng nhao nhao hùa theo, muốn dùng cách này để gây áp lực cho Thẩm Trường Lâm.
Tâm trạng Thẩm Trường Lâm vốn đang không tốt rồi, hắn không muốn thừa lời tí nào với cái đám lưu manh vô lại này bèn chỉ huy Ngụy Duy: “Cho bọn chúng vào riêng một xe!”
Ngụy Duy lớn tiếng đáp: “Rõ!”
Sắc mặt Thẩm Trường Lâm thực sự quá khó coi, mấy người đang bất mãn bấy giờ cũng đồng loạt im bặt, không ai dám lên tiếng nữa.
Cả quá trình diễn ra khá thuận lợi, chỉ có lúc di chuyển người bị thương là hơi tốn thời gian thôi, còn đâu những người khác thì vì chứng kiến cảnh Thẩm Trường Lâm vừa rồi nên sợ mình mà lề mề khéo cũng bị nhốt chung một chỗ với nhóm Bàn Tử nên động tác cũng nhanh hẳn lên.
Sau cùng chỉ còn nhóm Thẩm Trường Lâm với Nha Thấu là chưa lên xe thôi.
“Em định ngồi đâu?”
Lục Tự hệt như không trông thấy sắc mặt sa sầm của Nha Linh với Nha Thanh, lại gần Nha Thấu hỏi han.
Hắn lẳng lặng nhìn thiếu niên, chủ động mở miệng giải thích trước ánh mắt khó hiểu của Nha Thấu: “Ý là em ngồi xe khu A hay xe khu B?”
Hai người anh trai vốn chưa để tâm gì đâu, nhưng nghe vậy thì lập tức đứng thẳng lên, ánh mắt nhìn Lục Tự bén như mắt diều hâu.
Gần như cùng lúc hắn nói xong, Thẩm Trường Lâm đang ngồi một bên lập tức ngẩng đầu qua, mầ ngay cả Lệ Nhiễm cũng nhìn sang.
Người trước nghĩ gì thì rất dễ đoán, còn người sau thì Nha Thấu không đoán được.
Từ lúc Lệ Nhiễm tới đây, Nha Thấu chưa nói lời nào với hắn cả, có mỗi một lần nghe điện trên xe thôi, mà giọng Lệ Nhiễm khi ấy nghe còn khá bực cơ.
Cho nên nếu buộc phải đoán thì Nha Thấu cảm thấy rất có thể là giờ Lệ Nhiễm đang nghĩ rằng tên phản đồ nhà cậu mà dám bén mảng về khu B thì hắn sẽ đánh gãy chân cậu luôn.
Nha Thấu tự nghĩ tự dọa mình hết hồn, nhưng vừa ngẩng đầu lại nghe thấy người đàn ông tóc vàng mắt xanh kia lên tiếng: “Cậu ấy ngồi xe khu B.”
Nha Thấu ngẩn ra, nghi ngờ mình nghe nhầm hay sao ấy.
Ủa không phải Lệ Nhiễm ghét mình lắm hả? Lẽ ra lúc này nên đuổi cậu qua ngồi xe khu A mới phải chứ?
001 đoán:【Dù sao thì lúc trước cha ngài cũng giúp khu B nhiều mà, Lệ Nhiễm không đón ngài về thì đúng là quá vô đạo đức.】
Nha Thấu tủi thân: “Thế sao lần trước nghe điện anh ta lại bảo ta tự đi mà xử lý.”
Cậu vẫn nhớ rõ tiếng cười khẩy trong cuộc gọi đầu tiên kia nhé, cả cái câu “Vậy tự lo liệu đi” kia nữa, giờ lại bảo cậu ngồi xe khu B, nói cho ai nghe không biết.
【Nên tất cả là lỗi của anh ta hết.】001 lập tức hùa theo.
Thẩm Trường Lâm vốn đang ngồi tựa một bên, bấy giờ mới đứng dậy, nói: “Việc này để tự em ấy quyết định.”
Mặc dù hắn rất khó chịu nhưng mỗi người trong bọn hắn đều đại diện cho căn cứ mình quản lý, giờ mà nổi lên xung đột thì khó coi quá.
Nhưng Nha Linh thì khác.
“Từ khi nào mà thủ lĩnh khu B lại nhiệt tình, thích quyết định hộ người khác vậy?” Giọng Nha Linh ôn hòa nghe như đang hỏi han bình thường song lời lẽ lại mỉa mai thấy rõ.
Sắc mặt Lệ Nhiễm vẫn vậy: “Cậu ấy vốn là người của khu B.”
Nha Linh và Nha Thanh từ khu Chinh phục Tình Yêu qua Trốn Thoát Kinh Hoàng sẽ bị giới hạn thân phận, tình hình hiện tại là Nha Linh ở khu A, còn Nha Thanh ở khu B.
Nha Linh muốn đưa em trai về khu mình, hiển nhiên Nha Thanh cũng muốn.
Mấy người không ai chịu nhường ai, vì mỗi chuyện ngồi chỗ nào mà bầu không khí lạnh hẳn xuống.
Còn những người không liên quan đứng xung quanh thì lờ mờ cảm nhận được bầu không khí dần căng thẳng.
【Gì vậy trời, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của bọn họ tôi còn tưởng đang tranh cãi xem vợ ở khu nào cơ đấy, ai dè đang tranh cãi xem vợ ngồi xe của khu A hay khu B?】
【Nói xong rồi để bọn họ tự tranh cãi, Lục Tự khôn phết, châm ngòi rồi lặng lẽ rút khỏi cuộc chiến, sau đấy tới gần bé con thủ thỉ các thứ.】
【Công nhận, vẫn là nhóc con nhà cậu thông minh.】
Hệ thống Tình Yêu thấy đau hết cả đầu, hận không thể xuất hiện lôi hai cái tên đang cãi nhau kia về.
Hắn thở dài:【Lần này sắp xếp không ổn lắm.】
Chẳng những chọn hai người không ưa nhau mà lại còn phân vào hai khu khác nhau.
Nha Linh với Nha Thanh nghe có vẻ chuẩn bị đánh nhau, Nha Thấu trông mà sốt ruột, vừa định đi lên thì nghe Lục Tự nhẹ giọng gọi mình.
“Nha Nha.”
Nha Thấu dừng lại.
Lục Tự như đang chờ cậu trả lời, Nha Thấu mím môi hỏi: “Sao anh cứ phải hỏi vậy?”
Tuy Lục Tự không nói thật với cậu nhưng trước khi biết mình có dị năng thì Lục Tự cũng đã từng cứu cậu. Vì chuyện đó nên Nha Thấu tạm thời không làm sao lờ hẳn hắn đi được.
“Chẳng lẽ anh muốn ngồi cùng với tôi hả?”
Lục Tự “ừm” một tiếng: “Như lúc trước, anh sẽ bảo vệ em.”
Giống như lúc Nha Thấu mới vào phó bản, cả nhóm ngồi trên chiếc xe cỡ nhỏ kia, Lục Tự là người mạnh nhất khi ấy cũng bảo vệ tất cả mọi người.
“Không cần đâu.” Nha Thấu sợ mình từ chối chưa rõ ràng nên còn nhấn mạnh: “Anh không cần ngồi cùng tôi đâu.”
Lục Tự hệt như bị đóng đinh tại chỗ, bàn tay buông bên hông siết lại.
Người luôn dửng dưng với mọi thứ trong mắt Nha Thấu hôm nay gặp lại lại bộc lộ cảm xúc ra ngoài rất nhiều lần.
“Tại sao?”
“Ban đầu đúng là tôi cần anh bảo vệ thật, nhưng giờ ở đây có nhiều người lắm, Thẩm Trường Lâm lẫn Lệ Nhiễm đều ở đây cả, nên tôi không cần anh bảo vệ nữa.”
Tiểu thiếu gia khẽ nghiêng đầu, giọng điệu nhẹ bẫng nhưng lời nói với Lục Tự lại hết sức tuyệt tình.
Cậu nhìn Lục Tự một lúc lâu mới chậm rãi nói tiếp:
“Với cả Lục Tự à, anh giấu tôi nhiều chuyện lắm.”
“Chờ khi nào anh chịu nói thật hết với tôi thì tôi sẽ ngồi cùng với anh.”
…
Bọn họ không có quá nhiều thời gian để mà cãi nhau, Nha Thấu cũng chẳng quan tâm rốt cuộc Lục Tự sẽ có vẻ mặt gì hay lúc sau sẽ làm thế nào, cậu đi tới, nói chen vào mấy người kia.
“Cách nhanh nhất là hỏi ý kiến của em mà?” Nha Thấu chậm rãi mở lời.
Nha Linh khựng lại: “Nha Nha muốn ngồi xe nào?”
Do có câu hỏi của Lục Tự trước đó nên Nha Linh chỉ nghĩ là em trai cưng của mình sẽ chọn giữa khu A và khu B thôi, nhưng không ngờ em trai hắn lại chỉ về phía chiếc xe cuối cùng của khu C rồi nói: “Em muốn ngồi chiếc xe kia.”
Nha Linh với Nha Thanh cùng khựng lại: “?”
Cả hai đồng thanh lặp lại: “Ngồi chiếc đó?”
Nha Thấu gật đầu.
Nha Linh với Nha Thanh không cần nghĩ ngợi đã nói: “Vậy bọn anh đi cùng em.”
“Không cần đâu.” Nha Thấu từ chối.
Nha Thanh không chịu, vẻ mặt như bị sốc lắm: “Vì sao?”
Nha Thấu kiên nhẫn giải thích với bọn hắn: “Vì các anh còn có nhiệm vụ của mình mà.”
Thân phận mà bọn họ kế thừa đều là NPC không có ý thức tự chủ, cho nên mọi lời nói lẫn hành vi đều phải phù hợp với logic của NPC. Mặc dù logic hành vi có thể không quá chặt chẽ nhưng việc chạy từ khu của mình đến khu khác là điều không thể.
Hơn nữa, quan trọng nhất là NPC thông tin “Bạch Duẫn” mà Nha Thấu muốn tìm đang ngồi trên chiếc xe cuối cùng kia.
Diệp Sơ không có ở đây, cậu cũng không biết đi đâu mới tìm được hắn, cho nên manh mối liên quan tới trường cấp 3 Hồng Lâm chỉ có thể tìm ở chỗ Bạch Duẫn thôi.
Cậu biết mình quyết định như vậy sẽ khiến anh trai khó chấp nhận, thậm chí sẽ cảm thấy mình bây giờ giống đứa trẻ con bướng bỉnh không nghe lời.
Nha Linh nhạy cảm nhận ra gì đó: “Có NPC thông tin ở trên đó à?”
Nha Thấu vội vàng gật đầu.
Nếu vậy thì đúng là phải đi thật, nhưng sắc mặt Nha Thanh với Nha Linh vẫn khó coi như cũ. Nha Thấu thấy bọn họ vẫn còn chần chừ bèn bảo Hệ thống Tình Yêu nói chuyện dị năng của mình cho bọn họ biết.
Mãi sau khi nghe xong, bọn hắn mới tạm yên tâm phần nào, thế nhưng vẫn dặn dò cẩn thận:
“Nếu thấy có gì không ổn hay gặp nguy hiểm thì lập tức gọi anh, hoặc gọi ngài ấy ra.”
“Ngài ấy” đương nhiên là chỉ Hệ thống Tình Yêu.
Nha Thấu nghe lời đáp ngay: “Vâng.”
Nha Linh vẫn lo lắng muốn chết, chỉ ước gì có thể buộc luôn em trai vào dây lưng quần cho yên tâm: “Nhớ bảo vệ mình.”
Nha Thanh thậm chí mắt còn đỏ hoe, ai không biết lại tưởng sinh ly tử biệt.
…
Tất cả bọn họ sẽ đi cùng nhau suốt quãng đường từ lúc ra khỏi thành phố này cho đến thành phố kế tiếp.
Ba khu A B C đi chung, những khu còn lại thì chia thành hai hoặc ba đội cùng lên đường, mỗi đội sẽ đi một hướng khác nhau để tới thành phố kế tiếp.
Mà thành phố đó chính là nơi mà đội của Lệ Nhiễm vốn dĩ định đến.
Có rất ít thông tin về nơi này, chỉ biết nơi đây từng bùng phát một đợt virus, số lượng xác sống lẫn người sống sót hiện tại thì chưa thể xác định được.
Thủ lĩnh khu C là một ông chú râu quai nón, bấy giờ ông chú đang ở trước xe thảo luận với nhóm Thẩm Trường Lâm, bàn bạc mấy phương án để đối phó với tình huống xác sống có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Chẳng qua những chuyện này Nha Thấu không biết, cậu đang ngồi yên ở trong chiếc xe cuối cùng, ngoan ngoãn giả vờ là một người bình thường.
Bạch Duẫn vẫn giống như trước đó, co người ngồi bó gối trong góc không lên tiếng, nhưng có vẻ là cô không còn thấy lạ lẫm gì với Nha Thấu nữa nên lúc cậu lại gần không có bị giật mình cảnh giác.
Đường sá gập ghềnh khó đi, lúc vào thành phố đã là 5 giờ chiều.
Hơn nữa kể từ lúc vào thành phố này, cậu cứ cảm thấy bất an thế nào.
Chiếc xe này được cải tạo từ xe tải cỡ lớn hồi xưa, không có cửa sổ, chỉ có một cái khe ở phía trên để lưu thông không khí.
Cậu nhìn qua khe cửa thấy phía sau bụi bay tứ tung. Chiếc xe của bọn cậu là chiếc đi cuối cùng nên phía sau không còn chiếc xe nào nữa, bụi bay mù mịt cộng với cái khe nhỏ quá nên Nha Thấu cũng chẳng thấy rõ đường sá thế nào.
Nhưng Bạch Duẫn ngồi bên cạnh lại đột nhiên ngẩng đầu lên, khuôn mặt cô đầy sẹo, chỉ có đôi mắt vẫn còn đẹp là nhìn chằm chằm vào Nha Thấu, sau đó nói một câu khiến Nha Thấu sững sờ tại chỗ:
“Có xác sống tới.”
“Một đợt sóng xác sống cực kỳ lớn.”
Nha Thấu còn chưa kịp hỏi Bạch Duẫn sao lại biết thì bỗng cảm thấy xe rung lắc dữ dội.
Trong bộ đàm của dị năng giả bảo vệ chiếc xe cuối cùng truyền tới tiếng hét của thủ lĩnh khu C: “Tất cả chú ý! Đoàn xe gặp phải sóng xác sống…”
Âm thanh càng lớn lại càng dễ thu hút xác sống, dị năng giả vội chỉnh nhỏ âm lượng xuống nên Nha Thấu không nghe thấy nửa câu sau.
Nhưng nội dung quan trọng nhất thì cậu nghe thấy rồi.
Giống y lời Bạch Duẫn nói, sóng xác sống đột ngột bùng phát.
Có thứ gì đó lăn đến gần bánh xe, chất đống càng lúc càng nhiều khiến chiếc xe đầu tiên buộc phải dừng lại.
Mà các xe phía sau không kịp tránh phải vội vàng bẻ lái, cả đoàn lần lượt chệch hướng khỏi quỹ đạo ban đầu hệt như hiệu ứng domino.
Tình huống xấu nhất mà bọn họ dự đoán cuối cùng vẫn xảy ra.
Quy mô của đợt sóng xác sống lần này hoàn toàn vượt qua bất kỳ đợt sóng xác sống nào từng được ghi nhận trước đó, hơn nữa chúng còn cố tình lấy thân mình chèn dưới bánh xe, cứ như thể… đã có kế hoạch từ trước vậy.
Tình hình hiện giờ thậm chí còn tệ hơn bọn họ nghĩ nhiều.
…
Nha Thấu gồng hết sức để chạy, trên lưng còn cõng theo đứa bé lúc trước bị Đắng Tử bắt được định ném vào giữa bầy xác sống.
Chiếc xe cuối cùng của bọn họ bị lật nghiêng, người sống sót bên trong nháo nhào như kẹo đổ ra từ bình.
Xe cuối chịu ít lực va chạm hơn những chiếc đằng trước, nhưng cũng vì là chiếc cuối đoàn nên đám xác sống phía sau mới đâm sầm sập vào xe được.
Lúc đang hoang mang khiếp đảm là lúc khó khống chế được bản thân nhất, người bên trong xe không ngừng thét lên, âm thanh này hệt như chất xúc tác cho đám xác sống bên ngoài, động tác đập xe của bọn chúng càng lúc càng nhanh.
Xe đã được cải tạo nên xác sống bình thường đập cũng chẳng hề gì.
Nhưng quá nhiều xác sống nhào tới nên cả xe bị lật nghiêng sang một bên.
Cánh cửa vốn đóng kín giờ đã lung lay, trông như sắp rụng ra tới nơi, giờ chỉ cần có con xác sống cấp cao nào đưa tay đẩy nó ra là có thể thấy được cả xe đầy “đồ ăn”.
Dị năng giả ngồi ở ghế lái lẫn ghế phụ lập tức nhảy xuống đánh trả, ngăn cản toàn bộ xác sống lao tới, tiếng súng, tiếng dị năng nổ cùng tiếng gầm rú của xác sống cứ thế hòa vào với nhau. Nhưng bọn họ không cản nổi đông xác sống như thế được, chỉ có thể bất lực trông thấy một con xác sống cấp cao dùng sức đập bung cửa xe.
Là chiếc xe chạy cuối nên đương nhiên trong xe cũng có dị năng giả cực kỳ mạnh, bởi thế nên Nha Thấu mới có cơ hội cõng đứa bé chạy đi.
Vừa chạy vừa cõng một người đối với Nha Thấu mà nói là việc hết sức nguy hiểm, nếu người trên lưng bị tấn công thì cậu cũng sẽ bị liên lụy, thế nhưng Nha Thấu không thể trơ mắt nhìn đứa bé bị xác sống ăn sống nuốt tươi được.
Cậu chỉ biết mình cứu được ai thì cứu thôi.
Xác sống bao vây phía trước lẫn phía sau nên ở giữa tạm thời an toàn, Nha Thấu cõng người nhanh chóng chạy lên phía trước.
Giữa lúc đó cũng có rất nhiều dị năng giả chạy xuống phía sau, hầu hết toàn là người của khu B.
Bỗng có người bay vút qua phía trên, Nha Thấu cảm giác có gió quét ngang mặt mình.
Người có thể bay trên trời thì cậu mới gặp ở phó bản đầu tiên thôi.
Là Ứng Tinh Uyên hả?
Nếu Lục Tự có thể đuổi kịp tới đây, thế thì chắc Ứng Tinh Uyên cũng tới từ lâu rồi cũng nên.
Lòng giật thót, cậu ngẩng đầu lên nhìn thì ngỡ ngàng phát hiện ra một chuyện còn khiến người ta sốc hơn.
Người kia cầm một cái liềm khổng lồ, ngọn lửa bập bùng trên lưỡi liềm đốt rụi từng con xác sống.
Vũ khí quá mức quen thuộc, đến nỗi mà Nha Thấu còn nghi ngờ có khi nào mình vẫn còn ở trong phó bản đầu tiên hay không nữa.
Bởi vì người kia không phải Ứng Tinh Uyên mà là người lâu rồi cậu chưa gặp ——
Dung Xích.
Hắn cũng ở trong phó bản này.
Dung Xích như thoáng thấy cái gì đó bỗng ngoái đầu nhìn, nhưng chỉ thấy bóng lưng một thiếu niên đang cõng một đứa bé chạy xa dần.
Cũng may có khán giả phòng livestream điên cuồng nhắc nhở:
【Mẹ nó còn đứng nhìn gì nữa? Kia là bé xinh đẹp đó! Dung Xích, thằng đần nhà cậu không nhìn ra à??】
【Nói cho cậu biết nhé, Ứng Tinh Uyên cũng đang ở trong phó bản này đấy, không chỉ hắn mà còn rất rất rất nhiều người nữa, lần này thì cậu xong thật rồi! (Bình luận này có chứa spoil, đã bị kiểm duyệt)】


Hónggggggggggggggggggg
Hóngggggggggggggggggggg