Chương 70: Tín vật đính ước

Quicksand
Quicksand
Lora
Bellota
Noto Serif

Edit: Lune

Hiển nhiên là Thương Quân Niên đâu có dễ lừa như vậy, y vuốt ve phong thư dúm dó, nhìn chằm chằm vào vết mực phía trên mà trầm ngâm: “Giấy này là giấy sinh tuyên, thấm mực cực nhanh nên hiếm khi dùng để viết thư từ mà thường dùng vẽ tranh thủy mặc hơn. Giấy của Tiên Linh hầu hết là dạng vân đơn, nhưng giấy này lại là dạng vân lưới thường gặp ở Đông Ly… Con trai bất hiếu Hoài Viễn khấu đầu vấn an mẫu phi… Tên tự của điện hạ là Hoài Viễn à? Khéo thật, giống hệt với thái tử Khuyết Đan.”

Nói xong, ánh mắt y nhìn sang miếng huyết ngọc, đoạn nheo mắt: “Ngọc này lại càng thú vị hơn, mặt sau có khắc vu văn mà chỉ có hoàng thất Thiên Thủy mới dùng được, trông rất quen mắt, hình như thái tử Vô Ưu cũng có một cái y hệt?”

Thương Quân Niên cứ nói một câu là sống lưng Lục Diên lại rịn thêm một lớp mồ hôi lạnh, tới cuối cùng thì hắn không cố cười nổi nữa. Hắn thầm nghĩ quả là người từng làm quốc tướng, tinh tường nhạy bén quá rồi.

Thương Quân Niên không mở phong thư ra mà gập nó lại rồi dùng dây đeo huyết ngọc chậm rãi quấn chặt vài vòng, vừa quấn y vừa nghĩ, hàng mày cũng vô thức nhíu lại.

Thư thì đành thôi, nhưng ngọc bội này chính là vật bất ly thân của Công Tôn Vô Ưu, hôm nay lúc mình rời khỏi Chỉ Phong Viện vẫn thấy đối phương đeo trên cổ, sao giờ lại vô duyên vô cớ rơi vào tay Lục Diên? Cũng đâu thể là Lục Diên cướp lấy?

Mà lúc ấy, người ngoài viện trừ mình ra thì còn…

Tên thị vệ hay lui tới chơi cùng bọn họ!?

Nghĩ tới đây, Thương Quân Niên đột nhiên nhận ra điều gì mà quay phắt qua, khiếp hãi nhìn Lục Diên rồi bật ra một suy đoán mà đến chính y cũng cảm thấy hoang đường: “Ngươi là Trần Anh Tề!?”

Lục Diên khựng lại song không hề phản bác, cũng coi như ngầm thừa nhận.

Bả vai Thương Quân Niên run rẩy không thôi, hiển nhiên là y còn chưa hoàn hồn khỏi sự khiếp sợ ban nãy. Y không khỏi lại gần Lục Diên, nhìn đăm đăm vào khuôn mặt tuấn tú của hắn, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Trần Anh Tề từ đó, giọng nghe cũng không còn lưu loát: “Sao có thể? Chẳng phải ngay cả kiếm ngươi cũng nhấc không nổi à!? Kiếm thuật của Trần Anh Tề có thể thắng cả Vạn Tích Cương, bước vào hàng cao thủ hàng đầu của Tiên Linh, từ khi nào mà võ công của ngươi lại trở nên uyên thâm như thế!?”

Cũng không trách Thương Quân Niên lại khiếp sợ như vậy, hình tượng của Lục Diên ở ngoài vẫn luôn là một tên khốn nạn vô lại, hồi nhỏ có lẽ cũng có chút năng khiếu tập kiếm, nhưng càng lớn hắn lại càng bỏ bê, nói hắn không nhấc nổi kiếm thì quả là nói hơi quá, thế nhưng hắn đúng là vai không thể gánh, tay không thể vác được thật.

Lục Diên đâu thể nói rằng mình dùng điểm tích lũy để đổi kiếm phổ cấp Thần từ chỗ hệ thống, sau đó ngày nào cũng tìm một nơi vắng vẻ không người để luyện rồi sau đó lại so chiêu đánh nhau thường xuyên với một Kiếm tông như Hạc công công được…

Vậy thì hoang đường quá rồi.

Lục Diên khẽ xuỵt một tiếng, ra vẻ thần bí: “Đây là bí mật hoàng thất, không thể để lộ ra bên ngoài.”

 “Liễu Khuyết Đan nhớ nhà đã lâu nên nhờ ta gửi thư này cho sứ giả đến dự Vạn Quốc Chúc Hạ, báo tin cho người mẹ đang bệnh nặng của hắn, ta thấy chẳng phải việc to tát gì bèn tạm thời nhận lấy.”

Nghe vậy, sắc mặt Thương Quân Niên thoắt cái thay đổi, y vội vàng cúi đầu kiểm tra phong thư cẩn thận, lần này là mở ra xem kỹ từ trong ra ngoài một lượt, ngay cả từng câu từng chữ trong thư cũng đọc thật kỹ: “Việc mạo hiểm thế này mà ngươi cũng dám nhận, lỡ đâu hắn lén tiết lộ bí mật của Tiên Linh ra ngoài, đến lúc đó thì ngươi tính xử lý thế nào?”

Ánh mắt Lục Diên thoáng hiện vẻ ranh mãnh: “Bản vương đâu có ngu, ta đã kiểm tra thư này cẩn thận rồi, nếu có vấn đề thì đương nhiên sẽ không giao ra ngoài, hơn nữa hắn ở trong địa lao suốt thì nghe được bí mật gì.”

Thương Quân Niên truy hỏi: “Thế còn ngọc bội?”

Lục Diên nhún vai: “Công Tôn Vô Ưu tặng ta để cảm ơn chuyện ta mang đồ tới cho cậu ta.”

Việc đã đến nước này, Thương Quân Niên nào còn gì không rõ, y nhếch môi cười song ý cười lại chẳng hề lan tới đáy mắt: “Đường đường là Phong Lăng Vương mà lại đi đóng giả thị vệ, còn thu hút được không ít hoa đào, có điều, chẳng hay điện hạ tự hạ thấp thân phận của mình, tiếp cận bọn họ để ăn trộm kiếm chiêu, hiệu quả tới đâu rồi?”

Lục Diên vờ như không nghe thấy giọng điệu nghiến răng nghiến lợi của y: “Liễu Khuyết Đan không giấu giếm, chỉ điểm khá nhiều nên bản vương cũng thấy được vài phần huyền cơ từ đó, Triệu Ngọc Chướng thì chưa từng tập Thần Nữ kiếm pháp, còn Công Tôn Vô Ưu lại được nuông chiều quá mức không biết gì, hai người này đều chẳng moi được gì.”

Thương Quân Niêm trầm tư chốc lát rồi nói: “Công Tôn Vô Ưu thì ngươi không cần lo, dòng chính hoàng thất Thiên Thủy chỉ có mình cậu ta, nghe đâu lần này tới dự lễ, Thiên Thủy đã chuẩn bị đầy đủ để đổi được cậu ta về nước rồi, nên hẳn là Đế Quân sẽ không từ chối đâu.”

Lục Diên chậc một tiếng: “Thiên Thủy giàu có thật.”

Tùy tiện vung tay cũng có ngay một món chí bảo, ngay cả Huyết Thiềm Hoàn cũng do bọn họ dâng lên, đúng là khiến người ta nhìn mà đỏ con mắt.

Thương Quân Niên giải thích: “Thiên Thủy đất đai màu mỡ, hoa nở bốn mùa, là nơi kỳ sơn bảo địa, tiếc là thực lực lại yếu nhất trong các nước, con dân giỏi cày cấy dệt vải nhưng không giỏi võ, nên thường phải dựa vào các cường quốc để liên minh.”

Nói đơn giản ra thì Thiên Thủy chính là tên ngốc lắm tiền, chẳng có tí uy hiếp nào cả.

Lục Diên bỗng thấy gánh nặng trên vai mình nhẹ hẳn: “Nếu Thiên Thủy dùng chí bảo đến đổi thì chắc là phụ hoàng sẽ không từ chối đâu, vậy thì chỉ còn lại Triệu Ngọc Chướng thôi, không biết trong đoàn sứ giả Vu Vân tới dự lễ lần này có ai biết Thần Nữ kiếm pháp không, chỉ cần có, bản vương nhất định sẽ tìm cách dò hỏi xem sao.”

Hắn mải suy tư quá nên mảy may không nhận ra ánh mắt phức tạp của Thương Quân Niên đang nhìn mình, giọng Thương Quân Niên trầm thấp vang lên trong bóng tối nghe sao lại thấy quạnh quẽ lạ thường:

“Ngươi hết lòng bày mưu tính kế vì người khác,nhưng ngươi có biết bọn họ hiểu lầm ngươi đủ đường, oán hận ngươi cùng cực, dù sau này có ngày trở về nước rồi, bọn họ cũng chẳng thèm nhớ ơn ngươi chút nào không?”

Giờ này, Thương Quân Niên không khỏi nghĩ nhiều.

Lục Diên có dung mạo xuất chúng là thế nhưng bên ngoài lại đầy ô danh, dân gian đều truyền rằng hắn là phế vật lại chẳng ai hay biết, tuy hắn còn trẻ nhưng kiếm thuật đã đạt tới đỉnh cao, chờ thêm thời gian nữa ắt sẽ thành tông sư một phái.

Bí mật hoàng thất? Rốt cuộc là bí mật hoàng thất gì mới phải để một nam tử tài hoa tuyệt thế gánh vác ô danh mà sống như vậy?

E là để bảo mệnh nên bất đắc dĩ mới phải vậy thôi.

Nam Tầm Vương nắm giữ binh quyền lúc nào cũng như hổ rình mồi, Cô Tư Vương nắm giữ triều đình, lòng dạ lại thâm sâu khó lường. Còn Lục Diên tuy được Đế Quân sủng ái nhưng lại không có nhà ngoại nâng đỡ, e là sống cũng chẳng dễ dàng gì, cho nên đây có lẽ cũng là cách sinh tồn của hắn.

Lục Diên không biết mình chỉ thuận miệng nói đúng một câu mà khiến Thương Quân Niên nghĩ nhiều tới vậy, nghe người nọ nói mình bày mưu tính kế vì người khác, hắn giương mắt nhìn qua, bỗng cười nói một câu mà Thương Quân Niên nghe không hiểu:

“Quốc tướng đại nhân à, bản vương đâu có bày mưu tính kế vì bọn họ, rõ ràng là vì ngươi.”

“Sao cơ?”

Thương Quân Niên nghi hoặc hỏi lại nhưng Lục Diên không nói thêm gì nữa. Hắn rút phong thư cùng dây huyết ngọc ra nhét vào trong tủ, sau đó bế người lên đi thẳng về phía giường.

Thương Quân Niên cứ tưởng là hắn định tiếp tục chuyện ban nãy nên không giãy giụa gì, thế nhưng Lục Diên chỉ cởi áo ngoài rồi nằm xuống bên cạnh y thôi. Những ngày qua, bọn họ hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, nhưng vẫn chưa làm tới bước cuối cùng.

Thương Quân Niên mở mắt ra, nhăn mày hỏi: “Sao ngươi không làm gì ta?”

Đúng là chỉ có mình Thương Quân Niên mới tỉnh bơ nói ra được lời này thôi.

Lục Diên trong chăn xoay người, duỗi tay ôm y vào lòng, đoạn uể oải mở miệng: “Ngủ đi, chờ ngươi khỏi hẳn rồi tính sau, sao ngươi còn háo sắc hơn cả bản vương vậy.”

Câu sau rõ ràng là muốn chọc tức Thương Quân Niên, Thương Quân Niên nghe vậy thì vô thức siết chặt nắm đấm, nhưng lúc sau lại dần buông lỏng ra. Y nhìn chằm chằm vào đỉnh màn thêu hoa lựu, chẳng biết nghĩ gì mà chợt lên tiếng hỏi: “Có phải ngươi chê tấm thân tàn tạ này của ta không?”

Từ lúc biết được một thân phận khác của Lục Diên, Thương Quân Niên không khỏi nghĩ nhiều hơn, đối phương chẳng hề háo sắc, lúc trước giữ y lại bên cạnh có lẽ không phải vì thích mà là vì để ngụy trang.

Ít nhất thì những ngày qua Lục Diên chưa từng thật sự muốn y, cùng lắm chỉ chạm tới là thôi.

Đầu ngón tay lạnh buốt trượt vào trong áo, Thương Quân Niên chưa từng kiểm tra cơ thể mình tỉ mẩn đến thế, vết thương chỗ bả vai tuy đã đóng vảy nhưng vẫn để lại vết sẹo lồi lõm, vết kiếm ở ngực cũng mới lành, vết gồ lên rõ mồn một, xuống dưới nữa còn có vết tên bắn, vết dao, vết bỏng… để lại từ những năm chinh chiến.

Hệt như một tờ giấy sần sùi đầy vết tích, đến bản thân y sờ còn thấy cấn tay nữa là người khác.

Dù hoàn cảnh có gian nan nhưng Lục Diên cũng là hoàng tử lớn lên trong nhung lụa, đồ vật trong gian phòng này có thứ nào mà không phải kỳ trân dị bảo trong thiên hạ, phỉ thúy đế vương loại thượng hạng bị sứt có một góc nhìn còn chẳng nhận ra mà hắn còn thẳng tay thưởng cho người khác được kìa. 

Thương Quân Niên chợt nhận ra, mình và căn phòng đầy kỳ trân dị bảo này của Lục Diên chẳng hợp nhau chút nào.

Lục Diên đang buồn ngủ lắm rồi, thấy Thương Quân Niên lại hỏi thì dụi dụi vào cổ y, đoạn nhắm mắt thủ thỉ: “Đừng nghĩ linh tinh, sao bản vương lại chê ngươi được…”

Nếu ai cũng có thể khống chế được suy nghĩ của mình thì sẽ bớt được rất nhiều sự phiền não nhưng tiếc là không được. Trên đời này có quá nhiều người thích để tâm vào những chuyện vụn vặt, lúc đầu không để tâm thì thôi, nhưng đã để tâm rồi thì sẽ không khống chế được mà đi vào ngõ cụt.

Thương Quân Niên cũng vậy, y không làm sao khống chế nổi suy nghĩ trong đầu mình nên buộc phải nghĩ tới chuyện khác để làm mình phân tâm. Trong bóng tối, y chậm rãi lên tiếng: “Lần trước Cô Tư Vương âm thầm giúp đỡ đám thích khách chạy trốn, Hạc công công bẩm báo Đế Quân, người đã bắt được toàn bộ, Cô Tư Vương cũng đã chịu quở trách.”

Thật ra Lục Diên lúc này đã mơ màng sắp ngủ rồi, nhưng nghe vậy lại cố tỉnh táo hơn một chút, hắn lầm bầm đáp lại: “Ừ tốt.”

Thương Quân Niên bình tĩnh nói tiếp: “Kể từ khi cung chủ tiền nhiệm qua đời, Thiên Cơ cung đã bắt đầu chia thành hai phần, một phần gia nhập vào thế lực của Cô Tư Vương, một phần thì ở sâu trong núi, không màng tới việc giang hồ hay triều đình. Chuyện thích khách bại lộ lần này làm liên lụy tới cả nhà Thiên Cơ cung, người của nửa còn lại cũng bị Đế Quân bắt hết về, giờ đang bị nhốt trong ngục.”

Nói xong, y dừng một lúc mới nói tiếp: “Thiên Cơ cung dù không nổi danh nhờ kiếm thuật nhưng cơ quan thuật lại là kỳ tuyệt thiên hạ, chỉ cần nhìn vụ ám sát lần trước là đủ biết, hai tên kiếm vương dựa vào cơ quan thuật mà có thể đánh ngang được với một kiếm tông.”

“Bọn họ đã bị tra tấn trong một thời gian khá dài rồi, nếu giờ điện hạ đến cứu giúp thì có thể thu phục được thế lực này…”

Không gian yên tĩnh không ai trả lời, chỉ có tiếng hít thở đều đều kéo dài của Lục Diên, hôm nay hắn vào cung từ sớm, sau đó lại tới Chỉ Phong Viện, thời gian còn lại vẫn luôn luyện kiếm với Hạc công công ở vùng ngoại ô, thành thử giờ mệt quá mà ngủ thiếp đi.

Giọng nói của Thương Quân Niên dần im bặt, y khẽ nghiêng đầu nhìn Lục Diên, gương mặt người nọ ẩn trong bóng tối nên nhìn chẳng rõ, thế nhưng lúc nhắm mắt ngủ trông lại điềm tĩnh hơn bình thường rất nhiều.

Thương Quân Niên lặng lẽ đưa tay muốn chạm vào, nhưng lại sợ mình làm người ta tỉnh giấc nên đành thu tay lại.

Thế lực của Lục Diên quá mỏng, Lục Mãng còn có binh quyền hộ thân, Lục Sênh cũng có nhà ngoại nâng đỡ, chỉ có mình hắn ngoài sự sủng ái của Đế Quân ra thì chẳng còn gì khác.

Thương Quân Niên nghĩ mình cũng nên tìm cách thu nạp vài người có thể dùng được giúp hắn…

Ngày Vạn Quốc Chúc Hạ sắp đến, trong cung ngoài cung đều bận rộn không ngớt, dù là lôi kéo thế lực khắp nơi hay là chuẩn bị cho yến tiệc thì ai cũng có việc riêng phải làm, so với bọn họ thì vị vương gia vô dụng Lục Diên lại càng rảnh rỗi thấy rõ.

Hôm nay hiếm khi Lục Diên vào cung từ sớm, xưa nay hắn đi đâu cũng thích rầm rộ phô trương, thế nhưng nay lại chỉ dẫn theo hai thái giám hầu cận, một người là Hạc công công, người còn lại trông khá trẻ nhưng mặt mũi lạ hoắc, chưa thấy theo hầu hắn bao giờ.

Bọn họ đi ngang qua Vạn Niên Điện nhưng lại không vào thỉnh an Đế Quân mà giữa đường lại rẽ sang một lối, tiến vào ngục hình mà ai trong cung nghe tiếng cũng sợ.

“Nói! Rốt cuộc là ai sai các ngươi ám sát vương gia? Đám thích khách còn lại hiện đang lẩn trốn ở đâu!?”

Vừa mới bước vào trong, Lục Diên đã nghe thấy tiếng roi quất vào da thịt, hắn dừng bước, ngẩng đầu nhìn bốn phía, nhưng xung quanh lại trống trải chẳng nhìn thấy bóng dáng của bất cứ kẻ nào.

Nhà thường cao không quá ba trượng, địa lao của phủ Phong Lăng Vương cao bốn trượng, vậy mà ngục hình này lại cao tới chừng mười trượng, phía trên tối đen không thấy nổi trần nhà, ánh lửa le lói trên vách tường trông còn khủng khiếp hơn cả Địa Ngục rút lưỡi. Tường vách trông không giống đất mà cũng chẳng giống gạch, sờ vào thấy giống vách đá tự nhiên hơn, sờ lâu còn thấy lạnh buốt cả tay, nghe đâu còn nước nửa bất xâm, có thể ngăn mọi khả năng phóng hỏa cướp ngục.

Gió lạnh thổi từng cơn khiến người ta vô cớ cảm thấy ngạt thở.

 “Nơi này…”

Lục Diên vừa nói được hai chữ thì ngừng, bởi vì hoàn cảnh xung quanh quá trống trải, dù có nói nhỏ tới mấy cũng sẽ bị vọng lại.

“Đây vẫn là bên ngoài, tù nhân trọng tội đều bị giam ở bên trong, còn phải đi thêm một đoạn nữa.”

Người nói không phải là Hạc công công mà là tên thái giám còn trẻ kia, hắn mặc một bộ nội thị màu đen, có điều hắn không khom lưng xuống như đám nô tài mà lại đứng thẳng tắp.

Người này chính là Thương Quân Niên đã hóa trang thành thái giám, y vào cung bất tiện nhưng lại lo Lục Diên gặp phiền phức, cho nên mới bất đắc dĩ phải hóa trang thế này.

Nói xong, Thương Quân Niên đi trước dẫn đường, hành lang quanh co phức tạp, vậy mà trông y lại như từng đi qua vô số lần rồi vậy. Dọc đường gặp ba đội thị vệ tuần tra đeo mặt nạ quỷ, bọn họ trông thấy Lục Diên cùng lệnh bài thì khẽ giật mình, nhưng cũng lập tức thu tay cho qua, một chữ chẳng hỏi, im lặng như câm điếc.

Thương Quân Niên ngoái đầu nhìn Lục Diên, giọng y trầm trầm, do cố tình hạ giọng nói nên không có tiếng vọng lại: “Mặt ngươi hữu dụng thật đấy, nghe nói ngoài Đế Quân cùng thủ dụ do đích thân Đế Quân ban thì không ai có thể tùy tiện ra vào đây được.”

Bọn họ tới đây vốn chỉ định thử vận may xem thế nào thôi, nếu bị ngăn lại thì khi ấy đi xin thủ dụ của Đế Quân cũng chưa muộn, nhưng không ngờ lại thuận lợi thế này.

Lục Diên quét mắt nhìn bốn phía, chỉ thấy trong góc chất đống không biết bao nhiêu cái chum cao cỡ hơn nửa người, toàn là tù nhân chịu hình phạt nhân trệ, mùi vôi chống phân hủy lan khắp trong không khí càng khiến những cái đầu lâu bị khoét hai mắt và cắt đầu lưỡi kia trông như ma quỷ.

Những tiếng rên rỉ thống khổ bật ra từ cổ họng của bọn họ, nghe như khóc lại như oán, văng vẳng không ngớt khắp trong đây làm người ta có cảm giác như đang ở chốn Địa Ngục.

Lục Diên sờ mặt mình: “Nơi này không phải nơi tốt lành gì, e là bình thường chẳng ai thèm lui tới, sao ngươi lại quen đường quen lối thế, còn rành hơn cả Hạc công công nữa.”

Thương Quân Niên hờ hững ừ một tiếng: “Chắc tại trí nhớ của ta tốt.”

Dứt lời, y tiếp tục đi về phía trước, còn Lục Diên thì đứng sững lại ở phía sau nghĩ xem rốt cuộc câu kia có ý gì, thành thử bị tụt lại cách Thương Quân Niên một đoạn. Hạc công công thấy thế thì đi tới bên cạnh hắn, đoạn khom lưng nhắc:

“Điện hạ, Thương quốc tướng từng bị Đế Quân sai người xuyên thủng xương vai ở đây.”

#Sao ngốc quá vậy, tới ông già độc thân như lão còn nhìn không nổi nữa#

Lục Diên nghe vậy thì sững sờ, hắn vội rảo bước đi theo thì thấy Thương Quân Niên đã đứng lại trước một gian nhà lao. Trên giá gỗ tận cùng bên trong có một ông lão tóc hoa râm bị trói chặt, cả người chằng chịt vết roi, nhưng cũng may là không có những vết thương không thể vãn hồi được khác ——

Chẳng hạn như móc mắt, cắt lưỡi hay cắt đứt gân tay gân chân.

Ngục hình có quy củ riêng, phàm là những người tinh thông một kỹ thuật đặc biệt nào đó thì không được hủy hoại đôi bàn tay của họ. Thiên Cơ cung sống nhờ bằng nghề thủ công, trừ khi cực chẳng đã, nếu không ngục hình sẽ không phá hủy cần câu cơm của bọn họ, nếu không lỡ đâu sau này Đế Quân muốn chiêu mộ bọn họ, thế chẳng phải sẽ chiêu mộ một đám phế nhân à, cho nên những ngày qua bọn họ chỉ quất roi thôi, cùng lắm chỉ gọi là cỡ khai vị.

Nhưng nhìn ông lão bị treo trên giá gỗ đang thở thoi thóp kia thì e là quất roi cũng quá đủ rồi. 

Thương Quân Niên rủ mắt, đoạn cố ý lạnh giọng quở trách một câu: “To gan, thấy Phong Lăng Vương điện hạ còn không tới hành lễ!?”

Cả cung từ trên xuống dưới nào có ai là không biết Lục Diên, tên thị vệ đang hành hình nọ vừa nghe tiếng thì lập tức vứt roi xuống, vội vàng chạy tới hành lễ: “Mạt tướng bái kiến Phong Lăng Vương điện hạ, chẳng hay hôm nay vương gia tới đây là có việc gì, nơi này mùi máu nặng quá sợ là sẽ khiến vương gia khó chịu.”

Lục Diên biết nửa còn lại của Thiên Cơ cung không tham gia vào vụ ám sát, thấy ông lão trong kia bị đánh tới nỗi thở thoi thóp, hắn khẽ nhíu mày, hỏi: “Người bị giam trong đó là ai? Ông ấy già vậy rồi mà các ngươi cũng dùng hình nặng vậy à?”

Thị vệ thoáng chần chờ rồi đáp: “Bẩm vương gia, người này là Ban Quỷ, là cung chủ đời thứ 19 của Thiên Cơ cung, đám thích khách lần trước muốn ám sát vương gia đều đến từ Thiên Cơ cung nên Đế Quân lệnh cho đám thuộc hạ nghiêm hình tra khảo tìm ra nơi ẩn náu của đám đồng đảng còn lại.”

Lục Diên đang hơi lơ đãng: “Ban Quỷ? Tên này nghe cũng khá thú vị đấy.”

Thị vệ giải thích: “Cung chủ tiền nhiệm của Thiên Cơ cung có bốn đệ tự thân truyền gồm Ban Quỷ, Lệ Phủ, Hình Thần và Thiện Công, khi ghép tên lại sẽ thành “Quỷ Phủ Thần Công”, người này tinh thông cơ quan thuật, cũng rất xứng đáng với cái tên này, tiếc là mù quáng mê muội nên vướng vào chuyện ám sát.”

Thật ra tâm trí của Lục Diên lúc này đâu có ở trên đám người kia, hắn không nhịn được mà cứ liếc mắt nhìn sang Thương Quân Niên bên cạnh. Nhớ lại lời Hạc công công nói vừa rồi mà hắn bỗng thấy nặng lòng.

Lúc trước hắn cũng có nghe thoáng qua chuyện này nhưng không hề để trong lòng, hay nói đúng hơn là hắn vô thức lờ đi, nhưng càng ở bên nhau lâu, hắn lại càng bận tâm đến suy nghĩ của Thương Quân Niên.

Phải chăng người nọ vẫn còn hận Đế Quân?

Có khi nào cũng hận cả mình luôn không?

Chẳng qua tình cảnh hiện giờ ép buộc nên mới phải tạm thời khuất phục.

Nhưng Lục Diên bây giờ quả thực không có lập trường xin y tha thứ, một bên là cha, một bên lại là người trong lòng, mu bàn tay hay lòng bàn tay cũng đều là thịt cả, chẳng bỏ bên nào được.

Mãi đến khi có tiếng trẻ con lanh lảnh bỗng truyền từ trong nhà lao ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn: “Ông nội của ta không giết người!”

Lục Diên hoàn hồn: “Ai vừa lên tiếng vây?”

Nhóm người còn sót lại của Thiên Cơ cung bị nhốt trong gian nhà lao bên cạnh, tất cả chen chúc một chỗ, có nam có nữ, có trẻ có già, còn người vừa lên tiếng là một cô bé búi tóc hai bên, có điều vừa mở miệng nói được một câu thì đã bị một thiếu niên ở phía sau hoảng hốt bịt miệng lại, thành thử hắn chỉ trông thấy mỗi đôi mắt đen lúng liếng lộ ở bên ngoài thôi.

Thấy Lục Diên nhìn qua, mọi người trong gian bên cạnh sợ hãi thấy rõ, thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi nọ cuống quít mở miệng: “Em gái non dại, xin quý nhân bớt giận.”

Giọng Lục Diên lại rất đỗi ôn hòa: “Nó đâu nói gì, sao bản vương lại giận được.”

Dứt lời, hắn ngồi xổm xuống trước cửa nhà lao, vẫy tay với cô nhóc kia: “Nhóc con qua đây.”

Cô bé ngoái đầu nhìn anh trai mình, sau đó mới bước từng bước tới gần cửa: “Ngươi gọi ta làm gì?”

Lục Diên kiên nhẫn hỏi: “Vừa rồi ngươi nói gì, lặp lại ta nghe xem?”

Cô bé còn ít tuổi nhưng lại gan dạ cực kỳ, nghe vậy, cô bé cúi đầu níu gấu áo mình, trên cái áo còn lỗ chỗ mấy miếng vá, đoạn tủi thân nói: “Ông nội của ta không giết người, chúng ta ở trên núi suốt mà, bình thường ngoài xuống núi bán hàng ra thì cả mùa đông không có rời khỏi Cô Tư Châu, sao mà đi giết ngươi được?”

Lục Diên thích thú hỏi: “Bán hàng? Bán hàng gì?”

Cô bé vặn gấu áo, nói: “Chong chóng, đồ chơi, mũi tên này, ông nội nói bán được tiền sẽ mua quần áo mới cho ta.”

Hạc công công khẽ nói nhỏ bên tai Lục Diên: “Vương gia, những môn phái giang hồ này đa phần đều nghèo khó cả, Thiên Cơ cung cũng vì vậy nên mới tách ra làm hai, đám thích khách kia không muốn ở lại núi sống trong nghèo khó nên mới đi theo Cô Tư Vương, cho nên chỉ còn lại mấy người già yếu bệnh tật ở lại núi, làm ít đồ thủ công để bán lấy tiền sống qua ngày thôi, nghèo lắm.”

Lục Diên thầm nghĩ thì ra là vậy, cuộc tranh đấu giữa hắn với Cô Tư Vương chẳng ngờ lại vô tình liên lụy tới những người vô tội này, nghĩ thế, giọng hắn lại càng ôn hòa hơn: “Nhóc con, ngươi tên gì?”

Cô bé lùi lại phía sau một bước, đôi mắt trong veo ngập vẻ cảnh giác: “Còn lâu ta mới nói cho ngươi biết, ngươi là người xấu, các ngươi đều là người xấu hết nên mới đánh đập ông nội ta.”

Ban Quỷ ở phòng bên đang thở thoi thóp sợ cháu gái mình chọc giận Lục Diên bèn gian nan ngẩng đầu, khàn giọng thều thào: “A Kiều, đi vào… không được nói bậy…”

A Kiều mím môi, trông mặt như sắp khóc nhưng lại nhịn xuống.

Lục Diên thầm thở dài, trên mặt lại mỉm cười: “Nhóc con, nếu ngươi nói cho ta biết tên của ngươi, biết đâu ta lại thả tất cả các ngươi ra thì sao?”

Hắn vừa dứt lời, cả đám người bên trong đều sững sờ, sau đó có một người phụ nữ đột nhiên quỳ xuống khóc nức nở, còn vừa ôm A Kiều vừa bắt cô bé quỳ theo, cách cửa phòng giam mà dập đầu với Lục Diên: “Quý nhân! Xin quý nhân từ bi! Đồng môn sư đệ không ra gì làm việc ngu xuẩn liên lụy đến cả môn phái, người lớn chúng tôi không hề gì nhưng trẻ con vô tội!”

Người phụ nữ kia khóc không thành tiếng, dập đầu mạnh mấy cái đến nỗi trán cũng chảy máu: “Chỉ xin quý nhân khai ân thả A Kiều ra, nó còn bé chẳng biết chuyện gì cả, xin quý nhân tha cho nó một con đường sống!”

Những người phía sau cũng lần lượt quỳ xuống dập đầu theo, cảnh tượng thảm thiết vô cùng.

Thị vệ hành hình vừa nãy thấy vậy thì quát to: “Làm càn! Các ngươi coi ngục hình là nơi nào, chỉ cần dập đầu là không sao hết à!?”

Ai vào đây rồi trở ra được, nhẹ thì gãy tay gãy chân, nặng thì sống không bằng chết, tệ nhất cũng như Thương Quân Niên bị phế bỏ võ công, đâu thể chỉ cần dập đầu mấy cái là xong được.

Lục Diên vẫy tay ý bảo gã ta lui xuống, giọng hắn ôn hòa vang lên giữa chốn địa lao hệt như đôi tay vô hình xua tan u ám, khiến người ta trông thấy tia hi vọng sống: “Bản vương biết trong việc này có oan khuất, nếu không hôm nay đã không cố ý vào cung, các ngươi yên tâm, lúc nữa yết kiến Đế Quân, bản vương sẽ nghĩ cách cứu các ngươi ra ngoài.”

Nói xong, hắn liếc mắt nhìn cô bé kia, sau đó mới chậm rãi đứng lên, nói với Thương Quân Niên: “Chúng ta đi thôi.”

Thương Quân Niên theo sát phía sau, y trông thấy đôi mắt xám xị chất chứa nỗi tuyệt vọng của đám người bị nhốt trong địa lao sáng lên, không phải mừng rỡ thì cũng là không sao tin nổi. Y nghĩ đây chính là vương quyền chí cao vô thượng, một lời nói có thể định đoạt được sự sống chết của người khác.

Nhưng khác nhau ở chỗ, Lục Sênh dùng vương quyền để lấy mạng người ta, còn Lục Diên lại dùng vương quyền để cứu sống họ.

Thương Quân Niên rời đi theo Lục Diên, lúc chậm rãi bước qua cửa địa lao thì cái túi thơm rỗng đeo ở thắt lưng bỗng bị một bàn tay túm lấy kéo lại.

Thương Quân Niên dừng bước, y cúi đầu nhìn xuống mới hay bị cô bé tên A Kiều kia kéo lại.

Cô bé ngửa đầu nhìn Thương Quân Niên, ánh mắt trong veo không một hạt bụi, giọng hỏi non nớt: “Ngài ấy nói thật không? Ngài ấy sẽ cứu cả nhà muội ra à?”

Thương Quân Niên khẽ ừ một tiếng: “Hắn đã nói thì chắc chắn sẽ cứu.”

A Kiều cười tít mắt: “Thế ngài ấy là người tốt, vừa nãy muội trách oan ngài ấy rồi, huynh nói xin lỗi ngài ấy giúp muội được không?”

Chuyện chẳng có gì nên Thương Quân Niên gật đầu đồng ý: “Được.”

A Kiều càng vui vẻ hơn: “Huynh cũng là người tốt.”

Nói xong, cô bé kéo nhẹ cái túi thơm đeo ở thắt lưng Thương Quân Niên, thường thì thái giám nào cũng sẽ đeo một cái túi thơm hết: “Cái này xấu, không đẹp bằng cái của ông nội muội làm, tặng huynh này.”

Dứt lời, cô bé cởi hai quả quỷ công cầu to cỡ quả nhãn từ bên eo xuống, hai quả quỷ công cầu trắng muốt được chạm khắc từ răng mãnh thú, hoa văn hết sức tinh vi, trong cùng là một hạt nhỏ đặc ruột, bên ngoài lồng năm tầng cầu chạm rỗng, chỉ cần xoay lớp ngoài cùng là các lớp bên trong sẽ tự nhấp nhô theo không ngừng, quả thực là tinh xảo vô cùng.

Bình thường những người thợ lành nghề phải dùng vật liệu to bằng cỡ nắm tay mới có thể khắc được năm tầng, còn quả quỷ công cầu này chỉ to bằng cỡ quả nhãn mà đã có thể khắc được năm tầng rồi, quả nhiên là rất xứng với danh tiếng của Thiên Cơ cung.

Thương Quân Niên đưa tay nhận lấy, đầu ngón tay xoay nhẹ, từng tầng từng lớp của quả cầu bắt đầu chuyển động vang lên âm thanh khe khẽ không dứt: “Muội không tiếc à?”

A Kiều không đau lòng chút nào: “Ông nội của muội giỏi lắm, sau này ông sẽ làm cho muội nhiều cái đẹp hơn nữa.”

Thương Quân Niên cười cười, thầm nghĩ, nếu ông nội của muội chết rồi thì sau này còn ai làm cho muội nữa?

Nhưng y bỗng ý thức được lời lẽ đầy ác ý này không nên nói với một đứa bé, thế là ý cười bên môi y biến mất, vẻ mặt cũng trở nên vô cảm. Y vốn chẳng phải người lương thiện gì, lại trải qua biết bao đau khổ gian truân, hóa ra trong chuỗi ngày dài vô tận ấy cũng sẽ nảy sinh những suy nghĩ xấu xa tồi tệ, để rồi không ngừng bị phóng đại vô hạn ở cái chốn địa lao âm u này.

“…”

Cách song sắt, Thương Quân Niên xoa đầu A Kiều, ngón tay y tuy lạnh nhưng vẫn ấm áp hơn mấy chấn song đúc bằng huyền thiết này nhiều: “Vậy thì… chờ ông nội của muội ra ngoài rồi, bảo ông ấy làm cho muội một cái khác nhé.”

Nói xong, y rút tay về rồi rời khỏi ngục hình, tiếng bước chân xa dần tới khi không còn bóng dáng nữa.

Lục Diên thì đứng chờ y ở ngoài từ nãy giờ: “Sao ngươi ở trong đó lâu thế?”

Thương Quân Niên lắc đầu: “Không có gì, nói mấy câu với cô bé kia thôi.”

Nói đoạn, bàn tay nắm chặt trong tay áo khẽ cựa, không biết nghĩ gì mà Thương Quân Niên lại đưa một quả quỷ công cầu cho Lục Diên rồi nói một câu chẳng đuôi chẳng đầu: “Cầm đi.”

Lục Diên thắc mắc: “Ngươi lấy đâu ra vậy?”

Thương Quân Niên nói: “Quà xin lỗi của cô bé kia đưa cho ngươi, nói vừa nãy hiểu lầm ngươi, ngươi nhận đồ của người ta rồi thì nhất định phải cứu bọn họ ra mới phải lẽ.”

Lục Diên nhìn y cười cười, đoạn thở dài: “Làm bản vương mừng hụt, ta cứ tưởng đây là cầu đồng tâm quốc tướng đại nhân tặng ta chứ.”

Quỷ công cầu còn được gọi là cầu đồng tâm, có thể dùng làm tín vật đính ước.

Nghe vậy, người Thương Quân Niên cứng đờ, song y lại không lên tiếng đáp lời hắn, bàn tay nắm quả cầu còn lại vô cớ nóng ran lên, không muốn để lộ ra ngoài, tựa như suy nghĩ sâu kín trong lòng y vậy.

Lục Diên muốn gặp Đế Quân để xin thả đám người của Thiên Cơ cung ra ngoài, nhưng vừa tới trước Vạn Niên điện thì thấy đang náo loạn hết cả. Hắn tiện tay túm lấy một tên thị vệ, hỏi: “Xảy ra chuyện gì, sao nhốn nháo hết thế này?”

Tên thị vệ bị túm lại toát đầy mồ hôi: “Bẩm điện hạ, vừa rồi có một đám thích khách đóng giả thái giám trà trộn vào cung định ám sát bệ hạ, hiện giờ Ngự Long Vệ đang truy bắt khắp nơi.”

Nghe vậy, sắc mặt Lục Diên thoắt cái thay đổi: “Ngươi nói cái gì, phụ hoàng ta gặp chuyện!?”

Chưa kể tới việc Đế Quân là cha ruột của hắn thì nội vì cái mạng nhỏ của hắn thôi, Lục Diên cũng mong Đế Quân sống lâu trăm tuổi rồi. Hiện giờ Vạn Quốc Chúc Hạ đã gần kề, trong cung lại bất ổn, các thế lực khắp nơi cũng đang rục rịch, không ngờ lại có kẻ dám ám sát Đế Quân vào lúc này thật.

Lục Diên lập tức chạy vào trong điện, nào ngờ đụng phải một gã to như con gấu, còn ai ngoài Nam Tầm Vương Lục Mãng vào đây nữa.

Lục Mãng vốn đã không ưa gì Lục Diên rồi, vừa trông thấy hắn thì lập tức lớn tiếng trách cứ: “Tam đệ, đệ cũng trưởng thành rồi, sao lúc nào cũng hấp ta hấp tấp thế!”

Lục Diên nghiến răng, thầm nghĩ sao Lục Mãng càng ngày càng to vậy, trông có khác gì con gấu đen không, hắn đành phải dừng lại để đáp lời đối phương: “Hóa ra là đại ca à, ta vừa nghe nói phụ hoàng gặp chuyện nên vội vã tới xem nên mới vậy.”

Lục Mãng xua tay, nói: “Yên tâm đi, phụ hoàng không sao cả, đám thích khách nhãi nhép kia sao làm phụ hoàng bị thương được, giờ cả cung đều đang truy bắt mấy tên đóng giả thái giám kia, đệ đừng gây thêm phiền phức gì là được.”

Nói xong, gã nhìn sang phía khác thì để ý thấy Thương Quân Niên đang đứng sau lưng Lục Diên, đoạn hỏi: “Tên thái giám này là ai? Trông lạ mắt thế, sao trước giờ ta chưa gặp bao giờ?”

Lục Diên lặng lẽ bước sang che kín Thương Quân Niên: “Là thái giám ta mới nhận gần đây, đại ca, ta vào thăm hỏi phụ hoàng đây, lúc khác trò chuyện tiếp nhé.”

Dứt lời, hắn nhanh chóng dẫn Thương Quân Niên định đi luôn, nhưng không ngờ lại bị Lục Mãng chặn lại: “Tam đệ, phủ của đệ lúc nào cũng nhiều rắc rối nhất đấy, trong cung vừa mới xuất hiện thích khách, tên thái giám này lại không rõ lai lịch, lỡ đâu tên này là thích khách đóng giả thái giám thì sao?”

Lục Diên nhận ra gã không có ý tốt, khẽ nhíu mày, hỏi: “Vậy đại ca muốn thế nào?”

Lục Mãng hất cằm lên, muốn kiểm tra bằng cách trực tiếp nhất thô bạo nhất: “Người đâu, tới cởi quần tên này cho ta, để ta xem hắn có phải thái giám thật không!”

Sắc mặt Lục Diên lập tức lạnh xuống: “Ta xem ai dám!”

Thấy sắc mặt Lục Diên thay đổi, Lục Mãng càng thấy có điểm bất thường bèn cười khẩy nói: “Tam đệ, chỉ là một tên thái giám thôi mà, đáng để đệ căng thẳng vậy à?”

Vốn dĩ gã muốn làm Lục Diên khó chịu thôi, nhưng thấy Lục Diên căng thẳng như vậy thì thầm nghĩ chẳng lẽ đối phương lại có liên quan tới đám thích khách thật, thế là gã trầm giọng ra lệnh: “Không nghe thấy bản vương nói à, mau cởi quần tên thái giám kia cho bản vương!”

Gã nhiều năm hành binh đánh trận, trị quân cực nghiêm, vừa ra lệnh một tiếng thì lập tức có thị vệ tiến tới chấp hành ngay, nhưng mấy tên thị vệ còn chưa kịp động thủ thì bỗng nghe thấy tiếng thét xé lòng của Lục Mãng:

“A ——!!!!”

Mấy tên thị vệ giật mình, đồng loạt quay đầu qua thì trông thấy Lục Diên bất ngờ đá mạnh một phát vào háng Nam Tầm Vương!

Thị vệ: “!!!!?”

Đậu má!

Đế Quân mới gặp chuyện vốn đang nằm trong tẩm điện nghỉ ngơi, nào ngờ bỗng nghe thấy tiếng kêu đau đớn thảm thiết từ gian ngoài, ông ngồi dậy, nhíu mày trầm giọng hỏi: “Ai đang làm ồn bên ngoài?”

Xà công công nghe vậy thì vén rèm bước nhanh vào trong, nhìn kỹ còn thấy sắc mặt lão hơi rặt vẻ xấu hổ, lão nhẹ nhàng đặt khay trong tay lên bàn, sau đó đệm một cái gối mềm sau lưng Đế Quân, đoạn hạ giọng hỏi: “Bệ hạ, ngài tỉnh rồi ạ, ngự thiện phòng vừa hầm xong canh an thần, ngài có muốn uống một chút không?”

Đế Quân nhạy cảm nheo mắt lại: “Trẫm hỏi ngươi, sao ngươi lại lảng đi?”

Xà công công có dám không nói đâu, nhưng lão cảm thấy vẫn nên chờ Đế Quân uống xong canh an thần rồi nói vẫn tốt hơn, nếu không, thích khách còn chưa đâm chết được Đế Quân thì Phong Lăng Vương đã khiến Đế Quân tức chết trước rồi.

Xà công công lập tức quỳ xuống, nói với vẻ mặt đau khổ: “Bẩm bệ hạ, vừa rồi Nam Tầm Vương ở ngoài điện gặp Phong Lăng Vương, sau đó hai vị vương gia có xảy ra chút tranh chấp…”

Đế Quân nghe vậy thì thở dài một hơi, lần nữa nằm ngả vào gối mềm, đoạn nhắm mắt lại, day huyệt thái dương rồi nói: “Trẫm còn tưởng chuyện gì, có khi nào chúng nó không cãi nhau đâu.”

Trong phòng yên tĩnh, không ai dám tiếp lời.

Xà công công do dự mở miệng: “Không… không chỉ mỗi cãi nhau…”

Đế Quân nhíu mày hỏi: “Chúng nó đánh nhau à?”

Xà công công méo mặt gật đầu, run rẩy truyền đạt lại chuyện mình mới nghe được: “Nô tài nghe ngự tiền thị vệ nói… nói vừa rồi Nam Tầm Vương muốn cởi quần Phong Lăng Vương, Phong Lăng Vương thề sống chết không chịu, sau đó…”

Mặt Đế Quân đen sì: “Sau đó cái gì?”

Xà công công nhắm mắt lại, cắn răng nói: “Đá thẳng vào chỗ nối dõi tông đường của Nam Tầm Vương ạ!”

Đế Quân nghe vậy thì tái hết cả mặt, lập tức nổi giận đùng đùng phất tay áo gạt đổ bình hoa trên bàn xuống, gầm một tiếng:

“Hai cái thằng súc sinh chết tiệt này!!!!”

Tác giả nhắn lại:

【Đế Quân: Tức đến độ mất lý trí.jpg 

Lục Diên (ôm đùi gào khóc): QAQ nhi thần chỉ vì bảo vệ sự trong sạch của mình thôi phụ hoàng à!】

☘️

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Không copy nha

❄️

Danh sách chương

Chương 1: Đêm đầu
Chương 2: Bắt đầu
Chương 3: Lời trăng trối
Chương 4: Cầu sống sót
Chương 5: Cắn câu
Chương 6: Đêm mưa
Chương 7: Tình cờ gặp
Chương 8: Xung đột
Chương 9: Sống chết mong manh
Chương 10: Rời đi
Chương 11: Giết
Chương 12: Bị thương
Chương 13: Bôi thuốc
Chương 14: Cùng nhau
Chương 15: Quy tắc ngầm
Chương 16: Cái bẫy
Chương 17: Bắt cóc
Chương 18: Đường cùng
Chương 19: Chờ đợi vòng luân hồi tiếp theo
Chương 20: Điều đó sẽ vượt qua mọi cuộc hội ngộ trên thế gian
Chương 21: Vượt qua cùng nhau
Chương 22: Gặp lại
Chương 23: Mánh lới
Chương 24: Sơ hở
Chương 25: Điều tra
Chương 26: Bị chặn
Chương 27: Từ chối
Chương 28: Mời
Chương 29: Nụ hôn trong cơn say
Chương 30: Mất khống chế
Chương 31: Diễn lố quá rồi
Chương 32: Khác biệt
Chương 33: Khách không mời mà đến
Chương 34: Đâm thủng
Chương 35: Dấu vết để lại
Chương 36: Bại lộ
Chương 37: Nói dối
Chương 38: Mắc kẹt
Chương 39: Gặp nhau
Chương 40: Bị lừa
Chương 41: Uy hiếp
Chương 42: Bắt gian
Chương 43: Đếm ngược
Chương 44: Cuối cùng
Chương 45: Vòng luân hồi tiếp theo
Chương 46: Dựa vào ai
Chương 47: Dụ
Chương 48: Nghe lén
Chương 49: Hẹn hò
Chương 50: Bất ngờ
Chương 51: Tái ngộ
Chương 52: Lệch quỹ đạo
Chương 53: Quà gặp mặt
Chương 54: Hồn về
Chương 55: Nhân quả
Ngoại truyện: Dụ Trạch Xuyên
Chương 56: Tiên Linh
Chương 57: Là một mỹ nhân
Chương 58: Xin điện hạ rủ lòng thương
Chương 59: Nhục nhã
Chương 60: Long Tuyền Ti
Chương 61: Tỷ thí
Chương 62: Thích khách
Chương 63: Moi tim
Chương 64: Xin thuốc
Chương 65: Mỹ nhân
Chương 66: Tự chui đầu vào lưới
Chương 67: Phẫn nộ
Chương 68: Cãi nhau
Chương 69: Bại lộ
Chương 70: Tín vật đính ước
Lên đầu trang