Edit: Lune
Trong văn phòng Tổng giám đốc bừa bãi ngổn ngang, bàn với ghế sô pha chất đầy tài liệu, hai cái bảng trắng di động viết chi chít toàn chữ là chữ.
Người đàn ông ngồi bên bàn làm việc, vai lưng thẳng tắp, màn hình trước mặt chẳng biết đã sáng bao lâu.
Cốc cốc, tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi.” Người đàn ông lên tiếng.
Patti lên tinh thần, bày ra dáng vẻ chuyên nghiệp, đi giày đế bằng thoải mái đẩy cửa bước vào, cô đặt một chồng tài liệu xuống cạnh tay người đàn ông nọ khiến mặt bàn vốn đã ngập giấy lại càng chật chội.
“Tổng giám đốc Thư, đây là báo cáo điều tra nghiên cứu mới nhất từ phòng nghiên cứu và phát triển, tập trung trả lời mấy vấn đề mà bên đầu tư đưa ra lần trước.”
Thư Chẩm Sơn gạt việc đang làm sang bên, không ngẩng đầu lên mà kéo báo cáo qua xem.
Sau khi lật nhanh vài trang, ánh mắt hắn dừng tập trung ở mấy chỗ, vẻ mặt càng lúc càng vô cảm.
Patti thấy hắn như vậy thì thầm kêu “xong rồi”, xem ra vẫn không hài lòng.
Nhìn áo sơ mi phẳng phiu thẳng thớm của sếp, kiểu tóc gọn gàng không lệch sợi nào cùng đường hàm sắc nét được biểu cảm tập trung làm việc tôn lên, Patti thầm cảm thấy kính phục lẫn rung động lần thứ n.
Đây đã là ngày thứ năm liên tục sếp của bọn họ làm việc không ngừng nghỉ rồi, lịch trình kín đến mức ngay cả một con muỗi cũng nhét không lọt. Patti đoán có khi mỗi ngày sếp ngủ chưa nổi năm tiếng cũng nên.
Gần đây Thư Chẩm Sơn mới đề xuất một kế hoạch mở rộng lĩnh vực kinh doanh, nhưng đã vấp phải sự phản đối quyết liệt từ hội đồng quản trị cùng các cổ đông.
Tập đoàn khởi nghiệp từ bất động sản thương mại, sau đó mở rộng sang lĩnh vực giải trí và tài chính. Trong những năm Thư Chẩm Sơn giữ chức vụ, hắn đã đi ngược với thị trường, biến các mảng này phát triển vượt bậc trong bối cảnh nền kinh tế suy thoái, có thể gọi là kỳ tích.
Đối với chiến lược phát triển tương lai, chủ trương của đa số lãnh đạo cấp cao đều là ổn định từng bước, tiếp tục đào sâu và mở rộng tầm ảnh hưởng quốc tế, thế nhưng đúng cái thời điểm mấu chốt này thì Thư Chẩm Sơn lại đột nhiên đề xuất đầu tư vào nghiên cứu và phát triển robot.
Làm gì cơ? Robot á? Hắn tưởng mình đang đóng phim khoa học viễn tưởng chắc? Lúc đó, một lãnh đạo cấp cao đã vỗ bàn đứng dậy, nghi ngờ tai mình có vấn đề.
Huống chi Thư Chẩm Sơn vừa mở miệng đã nói đến quy mô hàng trăm triệu, chẳng trách bị phản đối nhiều như thế, người bình thường ai cũng thấy rủi ro quá lớn.
Cho nên mấy ngày nay Thư Chẩm Sơn đang ra sức thuyết phục nhà đầu tư, báo cáo lẫn kế hoạch làm đi làm lại hơn trăm trang, nội dung mỗi trang Thư Chẩm Sơn đều thuộc nằm lòng–
Chỉ chưa tới năm ngày mà thái độ của nhà đầu tư bên kia đã có dấu hiệu lung lay.
Patti không chút nghi ngờ, những người này sẽ nhanh chóng bị Thư Chẩm Sơn thuyết phục nhanh thôi, sau đó sẽ cam tâm tình nguyện nhiệt tình đập tiền vào.
Thư Chẩm Sơn dường như có siêu năng lực có thể dễ dàng thao túng người ta, mọi người sẽ vô thức nghĩ theo mạch suy nghĩ của hắn, sau đó tâm phục khẩu phục đi theo hắn.
Đỉnh hơn nữa là hắn không chỉ giỏi vẽ bánh mà còn có thể nướng bánh vàng ruộm thơm lừng, nóng hổi rồi nhét vào túi tiền của bạn.
Thế nên việc bị hắn thao túng cũng là chuyện thường tình.
Có điều Patti mơ hồ cảm thấy có gì đó là lạ, lần mở rộng lĩnh vực kinh doanh này không giống những lần trước — Tổng giám đốc Thư quá để tâm đến nó.
Cho dù đó chỉ là một phôi thai chưa thành hình nhưng Thư Chẩm Sơn vẫn cam lòng dốc hết sức vì nó, không cầu hồi báo. Càng thức đêm hắn càng tỉnh táo, càng làm việc lại càng hăng hái.
Patti và trợ lý thứ hai phải thay phiên nhau làm việc mới không tới mức ngã quỵ, ấy vậy mà Thư Chẩm Sơn vẫn có thể giữ nguyên vẻ chỉn chu dưới cường độ làm việc như địa ngục thế này. Thậm chí còn khiến Patti phải tranh thủ 0.01 giây quý giá giữa lúc làm việc như xác sống thế này để thầm khen sếp trông đẹp trai ghê, chẳng ai biết vị thần này rốt cuộc đã làm như thế nào.
Sếp của bọn họ hoàn toàn không phải là người!
Thư Chẩm Sơn không phải người bình tĩnh xem báo cáo năm phút rồi xoạch một cái đóng tập tài liệu lại, ném ra mép bàn, giọng đều đều hỏi Patti: “Còn việc gì nữa không?”
Patti run lên, đáp: “Không còn việc gì nữa, chỉ xác nhận lại lịch trình tối nay với sếp thôi. Tiệc sinh nhật của anh Hác sẽ bắt đầu lúc năm giờ chiều, sếp có cần em chuẩn bị gì không?”
Thư Chẩm Sơn khựng lại một giây mới nói: “Không cần.”
À, hôm nay là sinh nhật Hác Lạc nhỉ, hắn bận quá suýt thì quên mất, ha ha.
“Vâng. Stylish đến rồi, quần áo cũng đã được chuẩn bị xong.”
Âm cuối hơi giương lên, Patti suýt nữa không giấu nổi niềm kích động sắp được tan làm. Sếp có lịch trình cá nhân cả tối có nghĩa là cuối cùng cô cũng được nghỉ xả hơi buổi tối rồi, quá sung sướng.
“À phải rồi, còn một việc nhỏ nữa.”
Patti đặt quyển tạp chí trong tay lên bàn Thư Chẩm Sơn: “Số《Global Fortune》phỏng vấn anh lúc trước đã xuất bản rồi. Anh muốn xem không?”
Thư Chẩm Sơn liếc qua trang bìa, ánh mắt hiếm khi ngẩn ra.
Cơ thể phản ứng theo bản năng còn nhanh hơn cả thị giác, cảm giác tê dại từ cột sống lan ra tứ chi, tim đập dồn dập hẳn lên như những nhịp trống nặng nề làm rung chuyển mặt đất trong lễ hội âm nhạc, vang dội đến tận xương tủy.
Lúc này, tâm trí của Patti đã bay đến phần phân tích phim “Chân Hoàn truyện” sau giờ làm rồi nên không hề nhận ra sự khác thường của sếp.
Xưa nay Tổng giám đốc Thư không bao giờ để tâm đến mấy lời khen nhỏ nhặt không liên quan đến công việc, cho nên hắn cũng sẽ không tự luyến đến mức đọc lại phỏng vấn của mình, Patti rất tự nhiên cầm lại quyển tạp chí, chu đáo nói: “Nếu sếp không cần, em sẽ cất giúp…”
“Để đấy.” Thư Chẩm Sơn lên tiếng, giọng nghe hơi khàn.
Patti chớp mắt: “Dạ?”
Vẻ mặt Thư Chẩm Sơn không đổi: “Để tạp chí xuống.”
“Vâng.” Patti nghe lời làm theo, trong lòng thắc mắc lắm nhưng cô sẽ không hỏi.
“Không còn việc gì nữa thì về nhà đi.” Thư Chẩm Sơn dời mắt, giọng có thể được xem là ôn hòa: “Vất vả rồi.”
Patti vội nói không vất vả đâu ạ rồi nhanh chóng đóng cửa chuồn mất.
Văn phòng chìm vào yên tĩnh, cả căn phòng rộng lớn chỉ còn lại bụi bay lơ lửng dưới nắng. Người đàn ông im lặng, đường nét khuôn mặt được nhuộm một lớp viền vàng nhạt.
Bìa tạp chí là hình của hắn, ngay cạnh là tên hắn “Thư Chẩm Sơn”, còn bên cạnh là tiêu đề nhỏ cùng tên của những người được phỏng vấn.
Do họ “Nhiễm” khá hiếm nên cái tên đầu tiên đập vào mắt hắn là tên của người khác chứ không phải tên của mình.
Nhiễm Bộ Nguyệt: Tái tạo thế giới.
Mở mục lục ra, tên “Thư Chẩm Sơn” nằm ở dòng đầu, xuống ba mục nữa là “Nhiễm Bộ Nguyệt”.
Khoảng cách giữa hai cái tên ước chừng 18.6 cm.
Đây là lần họ gần nhau nhất trong sáu năm qua.
Vì các phương án nộp lên đều quá kém nên Thư Chẩm Sơn không muốn xem thêm nữa, giờ vừa khéo có thời gian rảnh nên hắn bắt đầu đọc nội dung của《Global Fortune》mà bình thường hắn chẳng bao giờ thèm để mắt tới.
Bài viết kể về sự nghiệp và quan niệm thiết kế của Nhiễm Bộ Nguyệt, bên cạnh là ảnh phỏng vấn do tạp chí chụp.
Trong ảnh, người thanh niên ngồi dưới ánh nắng, mái tóc dài buông tùy ý tới đầu vai, không nhìn vào ống kính mà là nhìn ra ngoài cửa sổ như đang đắm chìm trong suy nghĩ riêng của mình, thế giới chẳng liên quan gì đến anh.
Trên mặt tường phía sau Nhiễm Bộ Nguyệt có treo logo của công ty anh làm việc.
Hiển nhiên là bố cục của tấm hình này quá có vấn đề, logo của công ty phương Tây quá to, chiếm quá nhiều tỉ lệ, rõ là chướng mắt.
Hơn nữa chỉ cần nhìn thoáng qua, Thư Chẩm Sơn đã nhận ra anh gầy đi.
Xem ra đồ ăn của người phương Tây tệ thật.
Hai bên xương quai xanh gầy gò nhô lên khỏi mép cổ áo như đôi cánh mỏng manh đang xòe ra.
Thư Chẩm Sơn biết sờ vào chắc chắn sẽ rất cấn tay.
Bởi vì hắn từng sờ qua vô số lần rồi.
Hắn có thể ôm trọn cả người Nhiễm Bộ Nguyệt vào trong ngực, giống con tôm bự ôm con tôm nhỏ vậy. Tay hắn vòng qua để ở eo anh, cởi từng cúc áo rồi sờ dần từ bụng dưới lên trên, chạm đến xương quai xanh với yết hầu mới chịu dừng.
Thư Chẩm Sơn bảo động tác này chẳng liên quan gì đến tình dục cả, hắn chỉ đang kiểm tra định kỳ xem Nhiễm Bộ Nguyệt có nghe lời ăn cơm tử tế không thôi.
Ban đầu người này còn gầy đến mức chẳng sờ thấy thịt đâu, nhưng dần dần được hắn chăm sóc tỉ mỉ thì cân nặng cũng đã đạt tới mức tiêu chuẩn khỏe mạnh.
Về sau, Thư Chẩm Sơn còn chẳng cần sờ, chẳng cần dùng tới cân, hắn chỉ nhìn Nhiễm Bộ Nguyệt vài giây là biết dạo này anh béo lên hay gầy đi, từ đó cũng đoán được mức độ áp lực với tâm trạng của anh gần đây.
Kỳ diệu thật, dù giờ có cách ảnh chụp thì kỹ năng này vẫn chưa hề biến mất.
Chẳng qua bây giờ dù Nhiễm Bộ Nguyệt cao thấp béo gầy thế nào, dù phòng ăn của công ty bên kia bờ đại dương bán bánh bao nhân dâu tây hay sủi cảo nhân dứa thì cũng chẳng liên quan gì đến Thư Chẩm Sơn hết.
Chỉ là bài viết về một nhà thiết kế người Trung Quốc thôi, Thư Chẩm Sơn đọc chậm từng chữ, cảm xúc bình ổn, tâm lặng như nước.
Cốc cốc, có người gõ cửa.
Patti ở bên ngoài hỏi có cần bảo stylish vào luôn không, tại thời gian trước tiệc tối không còn nhiều nữa.
“…”
Thư Chẩm Sơn giật mình hoàn hồn, trước mặt là góc tạp chí chẳng biết bị ai vò nhăn nhúm không ra hình dạng ban đầu.
Đến khi Patti hỏi lại lần nữa thì Thư Chẩm Sơn mới cất quyển tạp chí vào trong ngăn kéo, bình tĩnh cất giọng: “Tôi qua phòng tạo hình.”
Stylish đã chờ sẵn trong phòng tạo hình, bên cạnh là một cái rương đồ trang điểm to đùng, phía sau treo mấy bộ lễ phục nam được thiết kế cầu kỳ.
“Ngài Thư, chọn bộ ngài thích đi.” Stylish rất nhiệt tình.
Thư Chẩm Sơn lập tức ong hết cả đầu, trong lòng chửi Hác Lạc lần thứ 101.
Hác Lạc từ nhỏ đã thích bày trò, 27 tuổi rồi mà tâm hồn ham vui vẫn không thay đổi, nói 27 tuổi là số may mắn của mình nên sinh nhật 27 tuổi phải làm thật hoành tráng.
Anh ta gửi cho mỗi khách mời một tấm thiệp mạ vàng, thời gian và địa điểm được viết bằng tiếng Anh theo kiểu cursive nghiêng, còn kèm theo quy định nghiêm ngặt về dress code, yêu cầu khách mời ăn mặc theo phong cách thập niên 1920 trong《The Great Gatsby》, nhấn mạnh yếu tố cổ điển, xa hoa, ngợp trong vàng son. Thậm chí thiệp mời còn “ngang nhiên cảnh báo” trước, khách nào không diện trang phục đúng yêu cầu sẽ không được vào trong.
Lúc mới nhận được thiệp mời, Thư Chẩm Sơn bị cái kiểu hoa hòe hoa sói này làm cho cạn lời, nhưng nghĩ tới đối phương là Hác Lạc thì lại thấy mọi thứ cũng hợp lý.
Chưa tới một giây, Thư Chẩm Sơn đã chọn ngay bộ tuxedo cổ điển nhất trong tất cả lễ phục.
Lựa chọn vô cùng khiêm tốn. Stylish thấy hơi tiếc, còn khuyên Tổng giám đốc Thư thử bộ khác, chẳng hạn như bộ tuxedo đuôi tôm cao cấp bên cạnh kia.
“Áo đuôi tôm chỉ người có chiều cao với dáng người như ngài mặc mới đẹp, không sợ gượng ép quá đâu, ngài thừa sức cân được mà.”
Trong mắt bất cứ stylish nào thì Thư Chẩm Sơn cũng là móc áo hoàn hảo, khuôn mặt điển trai sắc nét, khí chất điềm đạm nhưng lại ẩn chứa vẻ nguy hiểm khó diễn tả bằng lời. Không phải lo hắn không gánh nổi bộ đồ, chỉ có bộ đồ bị hắn chế ngự thôi.
Hồi du học ở Mỹ thường xuyên có công ty người mẫu tìm tới. Lúc ấy Hác Lạc từng không ít lần trêu ghẹo: “A Chẩm, cậu đổi nghề làm người mẫu đi, biết đâu lại lấn sân được sang Hollywood đấy.”
Nhớ đến bức ảnh mình mới thấy trong tạp chí, Thư Chẩm Sơn thầm nhủ, người có tố chất làm người mẫu thực ra là một người khác kìa.
Mặc chỉnh tề đứng trước gương chạm đất, stylish quan sát mấy giây, hài lòng nói: “Đẹp lắm. Để tôi phối thêm khăn cài túi ngực cho ngài nhé.”
Thư Chẩm Sơn mở tủ đồ, khăn cài túi ngực gấp gọn chất đầy một ngăn, đủ mọi chất liệu lẫn màu sắc.
Tuxedo thường phối với khăn ngực màu trắng, stylish chỉ liếc mắt đã nhận ra chiếc khăn của thương hiệu cao cấp nhất, có chất liệu tốt nhất, hỏi: “Ngài Thư, chọn cái này nhé?”
Thư Chẩm Sơn chẳng bao giờ để tâm đến chuyện ăn mặc, stylish phối gì hắn mặc nấy, nhưng hôm nay lại bất ngờ không nghe lựa chọn của stylish.
Hắn im lặng một lúc rồi chỉ sang phía khác: “Cái đó đi.”
Stylish nhìn theo mới thấy chính giữa ngăn tủ có một chiếc khăn cài túi ngực đang mở, màu trắng, bình thường đến mức không thể bình thương hơn được nữa, thậm chí còn không phải chất lụa mà là vải lanh.
Stylish lập tức ngăn lại, nói: “Chiếc này không hợp với dịp tối nay đâu…”
Ý là chê nó rẻ tiền quá, đeo vào sẽ làm mất giá.
Cái này treo trong bếp có khi còn thành giẻ lau luôn, nếu xuất hiện trên ngực Thư Chẩm Sơn thì đúng là quá hoang đường.
Nhưng ngay sau đó, stylish bỗng hối hận im bặt luôn.
Bởi vì anh ta chợt nhận ra rằng, một chiếc khăn bình thường như thế mà lại được đặt ở vị trí dễ thấy nhất giống như hiện vật quý giá nhất của bảo tàng, vậy chỉ có thể nói rõ một chuyện —
Nó rất đặc biệt, cũng rất quan trọng.
Thư Chẩm Sơn bước tới, lấy nó xuống rồi gấp lại, bỏ vào túi ngực bên trái của mình.
Gấp còn không được ngay ngắn cho lắm, trông như hai cái tai thỏ dẹt.
Giọng stylish vô thức nhẹ đi như thể sợ quấy nhiễu nó: “Tổng giám đốc Thư, để tôi chỉnh lại cho ngài.”
Thư Chẩm Sơn nói câu “Không cần” rồi xoay người rời đi, không để stylish đụng vào.

