Edit: Lune
Nha Thấu vẫn muốn chống chế, cơ mà Thẩm Trường Lâm áp sát gần quá.
Hơi thở ấm áp ngay trong gang tấc, Thẩm Trường Lâm nhìn thẳng vào mắt cậu không chút ngần ngại.
Nha Thấu vô thức ngoảnh đi, lại nghe thấy Thẩm Trường Lâm lên tiếng: “Sao không dám nhìn anh? Chột dạ à?”
【Thân phận bại lộ online luôn rồi, tìm được anh trai thì cũng bị Thẩm Trường Lâm bắt được. Giây trước Diệp Sơ bị vạch trần, giây sau tới lượt Nha Nha luôn chứ.】
【Anh trai bé con á? Thế chẳng phải là anh vợ của tui à?】
【Anh rể: Cắt lưỡi cảnh cáo!】
【Anh này có phải anh trai mà tui nghĩ không thế? Anh ruột hay anh yêu giống kiểu Lucifer vậy? Nếu mà là anh ruột thì đám đàn ông này khổ rồi đây, cảm giác Nha Nha là cục cưng được chăm bẵm chiều chuộng từ bé ấy, giờ đưa bạn trai về nhà thể nào cũng bị cả nhà thẩm vấn.】
【Trông vợ vẫn đáng yêu ghê, ê, chờ tới lúc vợ gỡ đạo cụ hóa trang xuống rồi, ranh con nhà cậu nhớ đừng có quên câu “không yêu là tốt nhất” nói lúc trên xe đấy. Dù sao thì giờ cũng đã có hai tên kém nghị lực rồi, cho nên cậu đừng có gục nhanh quá, còn anh trai Nha Nha đang trông chừng kia kìa.】
Thẩm Trường Lâm nghĩ ngợi vài giây như đang xâu chuỗi lại manh mối, thử đoán: “Vua xác sống đưa em tới à? Đi kiểu gì?”
Nha Thấu vô thức lắc đầu: “Không phải Diệp Sơ.”
Nói xong, xung quanh lập tức yên tĩnh.
Một lúc sau thì truyền tới tiếng cười của Thẩm Trường Lâm. Hắn như phát hiện ra chuyện gì mà cười tới nỗi sắp chảy cả nước mắt.
Ban đầu Nha Thấu còn chưa cảm thấy có gì không đúng, lúc sau chậm chạp nhận ra rồi mới lúng túng níu áo mình, đầu cúi gằm xuống như muốn chui xuống đất luôn.
【Ờm, đây là tuyệt kỹ lừa chiêu cuối chỉ bằng một đòn đánh thường trong truyền thuyết đó hả?】
【Bé con ngốc ghê, quả nhiên bé con nhà chúng ta vẫn giỏi đùa bỡn lòng người hơn, mấy tên chơi trò tâm lý đều bẩn thỉu y chang nhau.】
【Nói thật là ban đầu tôi không thấy xấu hổ đâu, nhưng Thẩm Trường Lâm cười một tiếng là tôi thấy xấu hổ thay vợ luôn rồi.】
Nha Thấu cảm thấy có khi vừa rồi mình di chuyển tốc độ cao quá nên não mới bị kẹt vào chỗ nào đấy, không nhận ra cái bẫy trong lời nói của Thẩm Trường Lâm nên mới ngây ngô sa vào như thế.
Tóc vàng mắt vàng lại còn để tóc dài trong tận thế, cảm giác dị năng ánh sáng sinh ra là dành cho Thẩm Trường Lâm vậy. Nét mặt hắn lúc này rõ thư thái, đôi mắt màu vàng nhạt nọ còn khẽ cong cong.
Tiếng cười của hắn không hề mang ý chế nhạo, chủ yếu là cười trêu Nha Thấu vì đã tự nhảy xuống hố thôi.
Nhưng Nha Thấu thấy thà hắn không cười còn hơn.
Biết tình hình hiện giờ cấp bách nên Thẩm Trường Lâm chỉ cười trêu cậu một lúc rồi thôi.
Nha Thấu cam chịu nói: “Anh nghi ngờ từ đầu rồi còn gì.”
“Ừm.” Thẩm Trường Lâm cũng không giấu: “Ban đầu chỉ đoán thôi chứ chưa chắc chắn.”
Thiếu niên được Vua xác sống ôm trong ngực sở hữu tóc đen mắt lam, trên mặt lại dán đạo cụ hóa trang, tất cả đều khớp với thông tin mà Lục Tự đưa ra, hơn nữa lại xuất hiện vào đúng thời điểm này nên quả thật là Thẩm Trường Lâm đã nghi ngờ cậu ngay từ đầu rồi. Nhưng điểm duy nhất khiến hắn chưa chắc chắn được là thành phố H cách nơi này xa như thế, vậy Nha Thấu từ bên kia qua đây kiểu gì.
“Nhưng ban nãy thì chắc chắn hoàn toàn rồi.”
Thật ra lúc đầu hắn cũng đoán liệu có phải Vua xác sống đã đưa Nha Thấu tới không, dù sao thì Lục Tự cũng nói nơi tiểu thiếu gia biến mất lần cuối là ngã vào giữa bầy xác sống mà, vậy nên kết luận rút ra được sau khi liên kết mấy manh mối trên có vẻ cũng là điều hiển nhiên. Chẳng qua hắn không ngờ thiếu niên lại mắc câu nhanh tới vậy thôi.
Thẩm Trường Lâm: “Vua xác sống tên Diệp Sơ? Tên đó nói cho em à?”
Nha Thấu ngẩng đầu nhìn hắn rồi lại nhanh chóng cúi xuống, nhỏ giọng “ừm” một tiếng.
Ngay cả tên cũng nói cho, Thẩm Trường Lâm lấy làm kỳ lạ, còn lên tiếng khen: “Tiểu thiếu gia lợi hại thật đấy.”
Nha Thấu lập tức ngẩng đầu lên, bĩu môi: “Đấy là đương nhiên, cái này thì không cần anh phải nói.”
Tóc tai xù vểnh lung tung hết cả, cái điệu ngửa mặt lên nhìn hắn trông y chang mèo con kiêu kỳ đang ngẩng đầu lên meo meo với con sen của mình vậy.
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Thẩm Trường Lâm + 20, tổng điểm thiện cảm: 40.】
“Đi thôi.” Thẩm Trường Lâm xoa đầu Nha Thấu, nói: “Anh đưa em tới chỗ tị nạn.”
Nói xong, hắn lại định nhấc Nha Thấu lên ôm đi như ban nãy, ban nãy bị ôm kiểu kia, cánh tay hắn quàng qua bụng đã làm cậu khó chịu lắm rồi, giờ vừa thấy Thẩm Trường Lâm lại gần, Nha Thấu lập tức cảnh giác nhìn hắn rồi lùi ra sau một bước: “Thẩm Trường Lâm, anh chưa ôm người khác bao giờ hả?”
Thẩm Trường Lâm: “?”
“Sao em biết?”
“Nhìn là biết mà.” Nha Thấu nhỏ giọng lầm bầm.
Thẩm Trường Lâm khoanh tay: “Vậy giờ em muốn thế nào?”
“Thì anh cũng gọi em là tiểu thiếu gia đó còn gì? Em muốn đổi kiểu khác.” Nha Thấu ở phó bản này chẳng học được cái gì, nhưng bản lĩnh được nước lấn tới thì cứ phải gọi là thuộc mười mươi luôn, sai thủ lĩnh khu A như không: “Anh bế em đi.”
Đến Vua xác sống còn bắt bế được thì thủ lĩnh khu A cũng có thể bắt thử nhỉ.
Thẩm Trường Lâm bất đắc dĩ: “Thế em định khi nào mới gỡ đạo cụ hóa trang xuống?”
Nha Thấu ấp úng: “Cái này thì chưa biết.”
“Ít nhất cũng phải chờ tới lúc anh trai em đến.”
…
Tốc độ của ánh sáng siêu nhanh, chưa đầy một lát Nha Thấu đã xuất hiện ở lối vào chỗ tị nạn.
Chỗ tị nạn thật ra là một bãi đậu xe ngầm của một trung tâm thương mại lớn, tất cả lối ra đều bị bịt lại hình thành một không gian kín mít. Ở cửa có đặt bẫy với có dị năng giả đứng canh gác, ngay lúc trông thấy Thẩm Trường Lâm xuất hiện, ánh mắt của bọn họ cực kỳ bất thiện, mãi tới khi nhìn thấy huy hiệu đại diện cho khu A trước ngực Thẩm Trường Lâm thì bọn họ mới cất súng lại, sải bước tới đón.
Nha Thấu để ý thấy có một người ở tít phía sau không đi cùng mấy người kia mà lại quay người chạy vào bên trong hầm để xe.
“Là thủ lĩnh Thẩm Trường Lâm phải không?”
Một người trông có vẻ có địa vị khá cao nhiệt tình ra đón, người béo ục ịch, mặt đầy mỡ, chỉ nhìn từ ngoài thì đúng là không có cách nào biết được đây có phải dị năng giả hay không.
Bọn họ niềm nở bắt chuyện hỏi han Thẩm Trường Lâm nhưng lại đứng yên chặn ở cửa, không có vẻ gì là muốn để Thẩm Trường Lâm đi vào trong cả.
Nha Thấu thấy hơi lạ nhưng lại không nghĩ ra được lạ ở chỗ nào, cậu lẳng lặng đứng phía sau Thẩm Trường Lâm không lên tiếng.
“Chúng tôi có nhận được tin từ trước rồi, thủ lĩnh Thẩm có định vào luôn bây giờ không?”
Thẩm Trường Lâm kéo thiếu niên phía sau ra đẩy lên trước: “Giờ tôi còn có việc nên tạm thời chưa vào.”
“Nhờ các anh bảo vệ cậu ấy, xong nhiệm vụ tôi sẽ trở lại ngay.”
Thẩm Trường Lâm vừa nói xong câu này, Nha Thấu tinh ý phát hiện được người đứng phía sau người dẫn đầu kia nhẹ nhàng thở phào.
Có vẻ như bọn họ rất vui về việc Thẩm Trường Lâm tạm thời chưa vào, thậm chí còn nhiệt tình hơn cả lúc mới gặp Thẩm Trường Lâm ban nãy, người dẫn đầu kia lập tức tươi cười đảm bảo: “Thủ lĩnh Thẩm yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ cậu ấy cẩn thận! Giao người cho chúng tôi rồi thì anh có thể hoàn toàn yên tâm!”
Thẩm Trường Lâm: “Cảm ơn các anh.”
Hắn dừng trong chốc lát rồi lại nói thêm: “Một lúc nữa đội viên của tôi sẽ đến đây, tới khi đó các anh cứ giao cậu ấy cho bọn họ là được.”
Sắc mặt người dẫn đầu thoáng thay đổi, vẻ mặt tươi cười mới rồi suýt không giữ nổi nữa: “Đội… đội viên của anh?”
“Ừ.” Thẩm Trường Lâm: “Còn việc gì khác thì chờ tôi trở lại rồi bàn bạc sau.”
Dứt lời, hắn lập tức xoay người đi luôn.
Sau khi chắc chắn bóng dáng hắn biến mất hẳn rồi, sắc mặt của đám dị năng giả đứng ở cửa vào lập tức trầm xuống, người theo sau gã béo dẫn đầu bỗng hỏi một câu chẳng đầu chẳng đuôi: “Làm sao bây giờ?”
Gã béo nhổ nước bọt cái toẹt, gã há mồm định chửi, nhưng khóe mắt liếc thấy Nha Thấu đang đứng bên cạnh thì dừng lại, đoạn bực bội xua tay: “Vào trong trước đã.”
…
Nắng không chiếu tới nên trong hầm để xe rõ ẩm ướt lạnh lẽo.
Trước khi vào trong hầm còn phải đi qua một đoạn dốc rất dài.
Một người dẫn Nha Thấu đi tít đằng trước, còn gã béo với mấy dị năng giả to con thì đi theo phía sau. Bọn họ đi cách Nha Thấu một đoạn, khả năng là nghĩ Nha Thấu sẽ không nghe thấy nên nói chuyện chẳng kiêng dè tí nào.
Có điều bọn họ vẫn cẩn thận hạ giọng xuống.
Chẳng qua bọn họ không ngờ được, thiếu niên mà bọn họ tưởng yếu đuối, không có chút sức tấn công nào kia lại có thính lực cực tốt.
“Sao bảo sớm nhất cũng phải tối nay đám Thẩm Trường Lâm mới đến mà!?” Giọng gã béo nghe cực kỳ nóng giận, trái ngược hoàn toàn với giọng điệu nịnh nọt trước mặt Thẩm Trường Lâm ban nãy.
“Anh, anh đừng cáu, bọn em cũng có lường trước được việc này đâu, việc quan trọng trước mắt là xem xử lý đống thi thể kia thế nào đã.”
Gã béo bực bội: “Thì mọi lần làm thế nào thì giờ cứ thế mà làm, bảo mấy thằng vứt thi thể ra cho đám xác sống ăn. Làm nhanh vào, nhớ ném xa ra không đám xác sống kia lại lần theo mùi tìm tới đây.”
“Em biết rồi.” Người kia nghĩ tới cái gì, lại hỏi tiếp: “Mà lần này là người của khu A tới, e là không dễ xử như đám người lần trước. Lỡ đâu đám kia bép xép gì với Thẩm Trường Lâm thì chẳng phải chúng ta sẽ xong đời à?”
“Lần này không động đến được, chỉ cố gắng che đậy cho qua thôi.” Giọng gã béo trầm xuống: “Tí nữa mày lôi mấy đứa hay chống đối ra đập một trận cho tao. Chúng ta không đi, đám Thẩm Trường Lâm cũng không thể ép chúng ta đi được, chỉ cần không để bọn họ bắt được lỗi là xong.”
Tên kia tưởng tượng thử thấy cũng có lý, thế là gật đầu: “Em hiểu rồi.”
“Cứ nhốt hết cái đám không nghe lời kia lại trước, đừng để chúng nó lảng vảng trước mặt Thẩm Trường Lâm. Xong mày chạy đi báo đại ca một tiếng bảo anh ấy nhanh chóng về đi, đừng làm chuyện kia ở ngoài nữa.”
“Vâng.”
Gã béo chỉ một người: “Mày. Mày đưa nó vào phòng trong trước, nó là người của Thẩm Trường Lâm, nhớ trông chừng cẩn thận vào đừng để nó nhìn thấy thứ gì không nên thấy.”
Ban đầu Nha Thấu còn chưa rõ “nó” rốt cuộc là ai, nhưng sau loạt tiếng bước chân, khi trông thấy một dị năng giả đi tới đứng trước mặt mình, cậu mới hiểu ra gã béo nói mình.
Vậy ra trong mắt gã béo, cậu với Thẩm Trường Lâm đã buộc chung với nhau rồi?
Thẩm Trường Lâm đến làm nhiệm vụ đưa người sống sót về căn cứ, nhóm người này đang muốn giấu giếm cái gì? Rồi lại không muốn để cậu trông thấy cái gì?
Nha Thấu dằn sự nghi hoặc trong lòng xuống, giả vờ như không biết gì hết: “Sao vậy?”
“Trong chỗ tị nạn có phòng riêng, cậu muốn vào đó chờ thủ lĩnh Thẩm không?”
Mục đích quá lộ liễu, cũng may có Nha Thấu chủ động hùa theo, cậu gật đầu đáp: “Vậy cũng được.”
Nghe thấy Nha Thấu trả lời chắc chắn, người kia mới thở phào.
Nha Thấu thận trọng đi theo sau bọn họ vào bên trong hầm.
Bên trong còn tối hơn cả đoạn xuống dốc, hơn nữa do quá đông người tập trung lại một chỗ nên đi sâu vào bên trong còn ngửi thấy mùi gì đó nữa.
Bên trong tập trung phải đến hơn nghìn người, chen chúc trải rộng khắp hầm để xe, trong bóng tối biến thành từng chấm đen.
Sau khi thấy có người đi tới, có mấy người vốn đang ngồi dưới đất nhao nhao bò dậy chạy tới vây quanh, người nào người nấy đều niềm nở lên tiếng hỏi han “Anh X về rồi” “Sao nay anh X lại về sớm thế” các kiểu, kiểu như muốn bám víu vào người này lắm vậy.
Bọn họ không biết Nha Thấu, Nha Thấu bị họ chen đẩy vào trong góc bên cạnh, cậu hơi bực giơ tay xoa chỗ cánh tay mình bị đụng vào.
Lúc ngẩng đầu lên quan sát xung quanh thì sững ra.
Những chỗ gần mép tường tối đến mức gần như không thấy gì.
Có người nằm dưới đất, có người tựa vào tường. Thấy cảnh tượng náo nhiệt ở khoảng giữa kia cũng chỉ có mấy người ngẩng đầu lên nhìn qua song lại cúi xuống luôn.
Không có chút sức sống nào, bị đẩy ra tít ngoài rìa.
Trong lòng bỗng dấy lên nỗi bất an, Nha Thấu lờ mờ cảm thấy sự việc khả năng còn phức tạp hơn những gì mình nghĩ nhiều, cậu bất giác bước lên phía trước một bước, nhưng vừa mới bước lên thì đã bị người bên cạnh vội vàng chen tới: “Để tôi dẫn cậu về phòng riêng, chứ ở đây đông người lắm.”
Nha Thấu cười cho có lệ: “Không sao.”
Cậu đi theo người kia, lúc cuối còn ngoái đầu lại nhìn.
Gã béo kia hiển nhiên là đối tượng bọn họ muốn nịnh bợ, bao lời a dua nịnh nọt không ngừng truyền vào tai gã. Được đám người vây quanh, trên mặt gã béo hiện đầy vẻ đắc ý cùng những toan tính mà Nha Thấu không sao đoán được.
Nhưng lúc này cậu đã thấy rõ được những người ở tít ngoài rìa kia.
Có cả người già lẫn trẻ con, ai nấy đều xanh xao vàng vọt, hai má tóp lại, xương má gồ cao lên, quầng thâm dưới mắt rõ mồn một.
Bọn họ ngồi bó gối, cúi đầu tựa vào đầu gối.
Trái ngược hoàn toàn với hình ảnh đầy sức sống của gã béo đằng kia.
…
Bảo phòng riêng nhưng thật ra cũng chỉ là dùng mấy tấm ván gỗ quây lại tạo thành một căn phòng đơn giản mà thôi.
Bên trong có một chiếc giường đơn sơ, trên giường trải ga với vỏ chăn mới đổi không lâu, chẳng qua để suốt ở đây nên toàn mùi nấm mốc.
“Muốn nằm một lúc không?”
Nha Thấu nhìn giường chiếu thế kia đã không muốn đụng vào rồi, cậu lắc đầu: “Không cần đâu.”
Sợ mấy người này lại sắp xếp thêm gì đó cho mình nên cậu nhanh chóng nói tiếp: “Tôi ngồi đây chờ là được.”
Người kia gật đầu: “Cần gì cứ nói, tôi ở ngay bên ngoài, cậu gọi tôi lúc nào cũng được.”
Nha Thấu lập tức hiểu ngay đây thật ra là giám thị trá hình, chỉ cần cậu làm gì đó là người này sẽ báo lại cho tên “đại ca” kia ngay.
Trong phòng không có chỗ nào ngồi được cả, bên ngoài lại có người canh gác, Nha Thấu suy nghĩ xem giờ nên làm gì. Đứng thêm chừng tám chín phút, cậu đẩy cửa đi ra: “Lấy cho tôi chai nước được không?”
Trong tận thế thì nước là một loại tài nguyên cực kỳ khan hiếm, tên dị năng giả kia nhìn Nha Thấu, điệu bộ ngập ngừng như đang cân nhắc xem nên từ chối yêu cầu vô lý này thế nào.
Nhìn ánh mắt của tên dị năng giả kia, Nha Thấu bĩu môi: “Không có hả?”
Dị năng giả nói khéo: “Nơi này là chỗ tị nạn.”
Thiếu niên tỏ vẻ khinh khỉnh: “Biết trước thế này thì đã không ra ngoài với Thẩm Trường Lâm rồi, giờ tới cái nơi tồi tàn này đúng chịu tội, bực cả mình.”
Tuy cậu không nói to nhưng cậu biết dị năng giả đứng đối diện mình vẫn nghe thấy được. Trong cuộc đối thoại mà cậu nghe lén được ban nãy, rõ ràng những người này rất dè chừng Thẩm Trường Lâm, cho nên Nha Thấu mới dám cáo mượn oai hùm.
Rất hiển nhiên, ba chữ “Thẩm Trường Lâm” lập tức khiến tên dị năng giả kia chùn lại, bắt đầu có phần do dự. Đúng là thiếu niên trước mặt đi cùng Thẩm Trường Lâm thật, Thẩm Trường Lâm còn dặn phải cử người bảo vệ cậu ta, kết hợp với những gì cậu ta vừa nói thì rõ ràng là quan hệ của hai người họ không phải bình thường.
Vậy thì càng phải dỗ cho ông trời con này vui mới được.
Dị năng giả nghiến răng, tự quyết định: “Để tôi đi lấy cho cậu.”
“Chờ chút.” Nha Thấu gọi hắn lại: “Lấy cho tôi bộ ga giường khác nữa, cái này toàn mùi nấm mốc ai mà nằm được?”
Dị năng giả nuốt giận: “Được.”
…
Thấy người kia đi hẳn rồi, Nha Thấu mới rón rén ra ngoài.
Người ở nơi tị nạn không biết Nha Thấu là ai, chỉ nghĩ đơn giản là người yếu ớt như cậu thì chỉ cần một người trông coi thôi là đủ rồi. Bị coi thường cũng vô tình tạo cơ hội cho Nha Thấu, lấy nước với ga giường, cả đi và về cũng phải mất một lúc, Nha Thấu bèn nhân cơ hội này ra ngoài xem thử xem rốt cuộc ở đây có chuyện gì.
【Ký chủ siêu ghê!】001 nịnh nọt, cơ mà nó hơi thắc mắc:【Nếu hắn ta không đồng ý thì sao?】Cái trò tâm lý này ấy mà, lỡ đâu lôi Thẩm Trường Lâm ra không dọa được tên kia thì ký chủ nhà mình chạy ra ngoài kiểu gì được.
Nha Thấu nắm chặt tay, giọng chắc như đinh đóng cột: “Một đập cho bất tỉnh luôn.”
【…】Rõ ràng là 001 đã quên mất ký chủ nhà mình còn có chiêu này nữa.
Một phát ăn ngay, hoàn toàn không do dự chút nào.
Quả nhiên tình huống chỗ ngoài rìa giống với những gì Nha Thấu nghĩ, thậm chí còn tệ hơn cả những gì cậu tưởng.
Ở đây toàn những người tay trói gà không chặt, già yếu bệnh tật, không có dị năng, tất cả đều tập trung ở đây.
Có những người bị gãy xương nhưng không được chữa trị kịp thời nên sau khi xương tự lành rồi, tay với chân trông đều bất thường; còn có những người trên mình đầy vết thương lở loét nên khắp người đều bốc mùi tanh tưởi.
Phát hiện Nha Thấu đang đi tới, một đứa bé ở gần đó trợn tròn mắt nhìn chăm chú vào anh trai thình lình xuất hiện này.
Có mấy cái bóng đen ở phía xa thì Nha Thấu không thấy rõ nó là cái gì, sau đó có mấy người đi tới cúi xuống xách chúng lên.
Bấy giờ cậu mới nhận ra mấy cái bóng đen đấy là người, vậy mà ở trong tay những kẻ kia lại chẳng khác gì gia súc mặc người chém giết.
“Còn mấy cái nữa?”
“Có ba cái này thôi, mấy hôm chưa kịp xử lý mà đã bốc mùi kinh chết đi được.”
Ngay cả túi cũng chẳng cần, bọn họ bịt mũi lại, định cứ thế kéo cái xác ra ngoài.
“Mẹ nó chứ, sao thối thế không biết? Mà bọn nó chết thế nào vậy?”
“Mày cũng biết Đắng Tử thích mấy em trai còn gì? Thằng này phục vụ Đắng Tử làm Đắng Tử mất hứng, lúc sau tí thì cắn đứt chỗ ấy của Đắng Tử, Đắng Tử nổi cơn tam bành lấy đá đập chết nó luôn. Ở chỗ này này, nghe bảo óc bắn tung tóe ra hết.” Tên kia còn tiếc nuối nói: “Thấy bảo thằng nhóc này trước tận thế là thần tượng gì đó nổi tiếng lắm, đóng tận mấy bộ phim chiếu mạng cơ, còn Đắng Tử chỉ là thợ khuân gạch, ai mà ngờ được sau tận thế địa vị lại đảo ngược thế chứ.”
“Còn đứa này thì ra mặt bảo vệ đứa khác, thế là chết cả đôi.”
“Còn đứa cuối cùng thì tao quên rồi, mà chết cũng chết rồi, quan tâm lắm làm gì, tao không nhớ thì chắc cũng phải chuyện gì đặc biệt lắm.”
Nha Thấu nghe mà lạnh cả người.
Hai kẻ này hoàn toàn không nhận thức được lời mình nói kinh khủng cỡ nào, thản nhiên nói những chuyện khủng khiếp hậu tận thế với nhau như nói chuyện phiếm, đến cả động tác xử lý mấy cái xác dưới đất cũng thành thạo thế kia.
Nơi tị nạn này hoàn toàn không giống với những gì cậu nghĩ.
Thế giới sau khi quy tắc xã hội sụp đổ, nơi đây không giống nơi tị nạn mà giống Địa ngục trần gian hơn.
【Đã một năm rưỡi kể từ khi tận thế ập xuống, sức mạnh bây giờ đại biểu cho địa vị, không còn luật pháp khuôn phép ràng buộc nữa, nơi này đã… hỗn loạn hết rồi.】001 im lặng một lúc rồi nói:【Trời cao hoàng đế xa, trong thành phố này bọn chúng chính là những kẻ đứng đầu, cũng quen thói làm mưa làm gió lâu rồi. Cho nên lúc Thẩm Trường Lâm bảo muốn đến đây đưa người sống sót về căn cứ, đám người này mới hoảng loạn như vậy.】
Nha Thấu đột nhiên hiểu được tại sao ngoài kia đông xác sống như vậy mà vẫn rải rác rất nhiều đội nhóm nhỏ lẻ. Người có năng lực không bị đồng hóa thì cũng lựa chọn ra ngoài tự lập đội nhóm, tìm kiếm cách để có thể đến được căn cứ, còn những người khác thì ở lại “nơi tị nạn” này.
Vì đủ loại lý do mà bọn họ chỉ có thể ở lại nơi này, không cách nào rời đi được, bị đánh đập thể xác lẫn ngược đãi tâm lý trong thời gian đã khiến bọn họ trở nên chai lì.
Một tên bỗng chép miệng như nhớ tới cái gì: “Nói mới nhớ hình như chỗ chúng ta còn có một sao nữ nổi lắm à? Nghe bảo vừa là ca sĩ lại vừa là diễn viên, tao nhớ con nhỏ cũng đẹp lắm thì phải?”
“Ôi dào nhắc làm gì, con nhỏ đó hung dữ lắm, mặt nó cũng bị nó cào nát luôn rồi.” Gã lắc đầu, hiển nhiên không có hứng thú với chuyện này: “Thôi đi nhanh lên, tranh thủ xử lý cho sớm. Nếu để đại ca biết tao với mày đến muộn mấy phút thì e là mai tao với mày nằm luôn ở đây đấy.”
“Đi thôi đi thôi!”
Bọn họ rất sợ vị “Đại ca” kia, Nha Thấu suy đoán hẳn đây là người có địa vị cao nhất chỗ tị nạn này, có thể tùy tiện giết người.
Nhưng bọn họ chưa kịp đi thì lại có một nhóm khác đi tới, trong tay còn lôi theo một người, thô bạo ném người kia xuống đất.
“Anh Béo bảo phải cho con này một trận, bọn mày đánh luôn ở đây đi, tí mà có đứa nào ra can thì cũng đánh cả luôn!”
Mục đích của bọn chúng là muốn giết gà dọa khỉ.
Người ngã dưới đất cắn chặt môi không rên một tiếng, cả khuôn mặt toàn sẹo là sẹo.
Những cú đấm cú đá không ngừng trút xuống người cô, rốt cuộc cô cũng không nhịn được mà kêu rên đau đớn. Nha Thấu tức giận đến mức cả người run bần bật, không thể kiềm chế nổi nữa, cậu lấy đạo cụ từ hậu trường ra, tay còn lại nắm chặt vạt áo choàng: “Ê.”
Tên cầm đầu nghiêng qua nhìn xem là đứa nào không biết sống chết dám lên tiếng, khả năng nhìn trong tối của gã không tốt nên nhìn mãi một lúc lâu mới lờ mờ thấy được cái bóng người, gã cao giọng cười nói: “Thằng nào định làm anh hùng cứu mỹ nhân đấy?”
Gã còn đi tới gần hơn để nhìn cho rõ, hiển nhiên là không sợ Nha Thấu dám làm gì mình. Nhưng lúc tới gần, cẳng chân gã bỗng thấy đau điếng hệt như bị rút gân, làm mặt gã giàn giụa mồ hôi.
Hình như có con gì đó đang chui vào chân gã, đau đến mức gã cảm giác gân chân của mình như bị cắn đứt hết.
“Côn trùng, côn trùng!!!”
“Nhiều côn trùng quá!!!”
Chẳng biết là ai lên tiếng trước, những người còn lại cũng hoảng sợ kêu lên: “Đắng Tử! Mau dùng dị năng lửa nhanh lên!!”
Người đến tìm cậu chính là Đắng Tử, Nha Thấu nhìn gã đầy căm ghét: “Ông làm tôi phát tởm.”
Đắng Tử không nhịn nổi nữa, vẻ mặt dữ tợn cực kỳ, gã vừa vung tay, một ngọn lửa lập tức bùng lên giữa lòng bàn tay, sau đó bắn thẳng về phía Nha Thấu.
Gã gào lên: “Thằng chết tiệt này! Mày đi chết đi!!”
Ngọn lửa chiếu sáng xung quanh, dị năng giả đi lấy nước với ga giường trông thấy cảnh tượng này thì mắt trợn to như sắp rớt con ngươi ra ngoài: “Đắng Tử, mẹ nó mày làm gì đấy!!?”
Nha Thấu đếm ngược 3 2 1, đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích.
Sau tiếng đếm ngược cuối cùng, ngọn lửa bị bóp tắt giữa chừng, tên vừa rồi còn dữ tợn nói muốn giết chết Nha Thấu bỗng bị ăn một đạp, tiếng xương gãy giòn tan sau đó cũng bị tiếng vật nặng đập xuống đất át đi.
Đắng Tử bị ngã dúi xuống làm hoa hết cả mắt, ngay sau đó có người túm tóc gã kéo ngược lên. Lọt vào mắt gã là một đôi mắt màu lam rất đỗi ôn hòa, nhưng ấy chỉ là vẻ bề ngoài, chứ rơi vào bên trong sẽ cảm nhận được cái lạnh thấu xương ngay.
“Mày lặp lại lần nữa xem, mày bảo ai đi chết đi cơ?”
“Cái lưỡi của mày…” Nha Linh ôn hòa nói: “Bỏ đi được rồi.”
Cảnh tượng quá mức hỗn loạn, chai nước trong tay tên dị năng giả nọ rơi xuống đất, ngay khoảnh khắc trông thấy đội ngũ đứng ngoài kia cùng với người đàn ông xuất hiện đột ngột trước mặt, gã chỉ cảm thấy mọi thứ sắp kết thúc thật rồi.

