Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 218: "Em đã thích ai chưa?"
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 218: "Em đã thích ai chưa?"
Edit: Lune
Bóng tối luôn dễ dàng sản sinh ra nỗi sợ hãi, cảm giác rợn tóc gáy hệt như dòng điện nhanh chóng lan khắp toàn thân.
Không nhìn thấy gì hết, ngay cả cái bóng mờ cũng không thấy luôn. Thời tiết mùa hè lại nóng nực, trán Nha Thấu bắt đầu rịn mồ hôi, cậu cảm giác tiếng hít thở của mình đang yếu dần, trái tim trong lồng ngực cũng đập nhanh như điên.
Nhưng đáng sợ hơn cả là tiếng động kia lại vang lên lần nữa.
Lần này thì Nha Thấu chắc chắn là có người đang ở đây, đế giày kẻ đó giẫm lên mấy viên gạch làm nó vỡ nên mới phát ra tiếng động như vậy.
Không biết kẻ kia đã ở đó nhìn bao lâu rồi, cũng không biết rốt cuộc hắn ta có mục đích gì.
Đêm tối yên ắng nên nghe lại càng rõ, làm Nha Thấu vốn đang cứng đờ tại chỗ lập tức tỉnh táo lại, chưa cả kịp hỏi 001 đã xoay người chạy về phía Thẩm Trường Lâm.
Chỗ này trước kia vốn là khu dân cư, giờ đã trở thành đống hoang tàn. Dụng cụ thể dục bỏ hoang, cây cối ngã rạp cùng đủ các loại kiến trúc đổ sập khiến con đường này đầy rẫy chướng ngại vật. Hớt hải chạy bước thấp bước cao, do đang hoảng loạn nên người hơi nhũn ra, Nha Thấu chạy được mấy bước lại ngồi thụp xuống, nhưng cậu lại buộc phải đứng dậy ngay để chạy khỏi chỗ này.
001 với Hệ thống Tình Yêu thì đã chủ động tắt quyền thị giác từ trước đó rồi, tới giờ vẫn chưa mở lại được nên chỉ có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển của Nha Thấu.
Nha Thấu không biết kẻ kia có đang đuổi theo mình hay không, cậu chỉ nghe thấy mỗi tiếng hít thở cùng với tiếng trái tim đang đập loạn của mình thôi.
Có lẽ hắn ta đang ở ngay phía sau cậu, nhìn cậu hoảng loạn bỏ chạy ở phía trước, chờ đến lúc cậu tưởng đã trốn được rồi thì hắn ta mới lao tới bắt cậu về.
Hàng loạt suy đoán không tốt xuất hiện khiến sắc mặt Nha Thấu trắng bệch, song ánh mắt cậu vẫn cố chỉ nhìn đăm đăm về phía trước.
Chỉ cần tới được chỗ Thẩm Trường Lâm là tốt rồi.
Tới chỗ Thẩm Trường Lâm.
“Thẩm Trường…”
Tiếng im bặt ngay khi người cậu mất thăng bằng, những cái hố trong điểm mù trở thành cái bẫy trên đường cậu chạy. Trước lúc ngã xuống, con mồi đã dốc hết sức kêu cứu lần cuối, nhưng không biết người đang đứng chờ đằng kia có nghe thấy hay không nữa.
Nước mắt trực trào, Nha Thấu duỗi tay cố bám vào thứ gì đó để mình khỏi ngã xuống.
Nhưng ngay giây sau, trước mắt bỗng sáng lên, cánh tay ai đó vòng qua eo cậu rồi ôm cậu lên.
“Sao vậy?”
…
Thẩm Trường Lâm cảm thấy mình không được bình thường cho lắm, đêm hôm khuya khoắt lại chủ động dẫn một người đi vệ sinh.
Đã vậy còn không phải Nha Thấu chủ động mở lời mà là hắn đề nghị trước cơ.
Thẩm Trường Lâm nghĩ mãi, cuối cùng quy hết cho lý do là đêm hôm dễ xúc động, dù sao với hắn mà nói, kể cả là trước tận thế thì việc đi vệ sinh với một tên con trai khác cũng là một chuyện rất khó tưởng.
Xung quanh tối đen như mực, thỉnh thoảng lại có cơn gió nóng thổi qua, ngoài cái đó ra thì không còn gì khác thường.
Nhưng dù là trước tận thế hay sau tận thế thì hắn cũng đều có thói quen quan sát tình hình xung quanh để ứng phó với mọi tình huống có thể phát sinh.
Khoảng cách giữa hai người không gần lắm nhưng Thẩm Trường Lâm vẫn có thể thấy rõ được hết. Lúc hắn nhìn về phía đó thì đúng lúc thấy thiếu niên vén vạt áo lên rồi cuộn lại ở chỗ eo.
Áo vừa cuộn lên, vòng eo thon thả trắng nõn cứ thế lộ ra ngoài.
Cạp quần hơi tụt xuống, đường nét mảnh mai kéo dài từ lưng xuống tới chỗ nào đó thì dần cong lên, cả chỗ lõm xuống hay phần cong lên đều rõ mồn một.
Do thiếu niên quay lưng về phía hắn cho nên hắn không thấy được phía trước.
Thẩm Trường Lâm ngẩn người chừng mấy giây, sau đó mới giật mình hoàn hồn, vội vàng quay đi chỗ khác như thể có tật giật mình.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Trường Lâm cố tình lảng tránh một phía cụ thể trong lúc quan sát hoàn cảnh xung quanh, hắn phải kiềm chế phản xạ có điều kiện đã được rèn luyện mới không nhìn về phía thiếu niên.
Đến nỗi mà tới tận lúc thiếu niên nức nở gọi tên hắn, hắn mới hoàn hồn.
Sắc mặt thoắt cái thay đổi, hắn lập tức lao tới kéo người ôm vào trong lòng.
“Sao vậy?”
Người trong lòng mình run rẩy không thôi, Thẩm Trường Lâm nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, dỗ dành như dỗ trẻ con: “Em thấy gì à? Sao lại sợ tới mức này?”
Cảm nhận được mùi hương quen thuộc, cuối cùng Nha Thấu cũng thả lỏng cả người xuống, hai tay cậu bám chặt lấy Thẩm Trường Lâm như con bạch tuộc nhỏ.
Cậu bám chặt tới nỗi mấy lọn tóc rủ xuống trước ngực áo Thẩm Trường Lâm cũng vô tình bị cậu túm luôn vào tay rồi giật xuống.
Thẩm Trường Lâm phớt lờ cảm giác đau chẳng đáng kể kia, thậm chí còn vén ít tóc ra phía trước cho Nha Thấu túm thêm.
Nội ban đêm đối với dị năng ánh sáng đã bất lợi sẵn rồi, hơn nữa trước đó Thẩm Trường Lâm còn sử dụng dị năng cường độ lớn để vô hiệu hóa dị năng của đám người kia, cho nên sử dụng dị năng lúc này không phải là lựa chọn sáng suốt.
Thế nhưng Thẩm Trường Lâm vẫn dùng.
Để tránh gây ra phản ứng dây chuyền không cần thiết nên Thẩm Trường Lâm chỉ dùng một chút, ngưng tụ lại thành một chùm sáng có phạm vi chiếu sáng ngang với đèn pin thôi, nhưng vậy cũng đủ khiến xung quanh sáng hơn rất nhiều rồi.
Thẩm Trường Lâm rất cao, thân nhiệt của hắn lúc này cũng vậy, người luôn khiến người ta cảm thấy áp lực khi ở gần giờ phút này lại không khác gì cây cỏ cứu mạng với Nha Thấu.
“Có người, có người ở đó.”
Cổ họng Nha Thấu căng cứng, lúc mở miệng nói còn lắp bắp.
Thẩm Trường Lâm lập tức nhìn về phía thiếu niên chạy tới. Từ chỗ đổ nát kéo dài tới bên đống cây khô chất đống bên kia không thấy có gì bất thường.
Toàn là vật chết, không có bất cứ vật sống có thể cử động nào cả.
“Không có ai đâu.”
Bàn tay giơ lên thoáng khựng lại, Thẩm Trường Lâm như nghĩ tới điều gì mà đột nhiên đổi hướng, cuối cùng chạm xuống đỉnh đầu thiếu niên, nhẹ nhàng xoa mái tóc mềm của cậu: “Đừng sợ.”
Không có ai?
Tay Nha Thấu nắm càng chặt hơn, đoạn chậm rãi ngoái đầu lại nhìn phía sau.
Ở nơi ánh sáng có thể chiếu tới, ngoài đống gạch ngổn ngang cùng kiến trúc đã đổ sập ra thì không có gì bất thường cả.
Như thể vừa rồi chỉ là ảo giác do cậu lo lắng quá nên tưởng tượng ra thôi.
Nhưng rõ ràng là cậu nghe thấy tiếng gạch bị giẫm vỡ hai lần mà.
Giọng Nha Thấu vẫn còn run, vẫn tin tưởng vào suy đoán của mình như cũ: “Chỗ đó có người, có người thật mà, anh tin em đi.”
Cậu biết lời này của mình nghe rất ngang ngược, đã kiểm tra không phát hiện thấy gì rồi nhưng vẫn cứ khăng khăng tin vào trực giác của bản thân.
001 với Hệ thống Tình Yêu thì tắt quyền thị giác rồi nên cũng không giúp được gì, thành thử bây giờ không có gì chứng minh giúp cậu được.
Mắt ươn ướt, Nha Thấu hít mũi một cái: “Thôi…”
Cậu vừa định nói thôi không có gì đâu thì nghe thấy Thẩm Trường Lâm lên tiếng:
“Vậy qua đó xem thử nhé?”
“Nếu có người, chúng ta sẽ đuổi hắn ta đi được không?”
Thẩm Trường Lâm tin.
Tin vào lời nói không có chút căn cứ nào của Nha Thấu.
…
Nơi đó tối đen, ban đầu Nha Thấu chỉ nắm góc áo của Thẩm Trường Lâm thôi, tới lúc sau thì sợ quá nên dứt khoát nắm lấy tay hắn luôn.
Điều này hoàn toàn ngoài dự liệu của Thẩm Trường Lâm.
Lần trước chỉ kiểm tra sơ bộ nên cũng không tiếp xúc lâu, còn lần này thiếu niên chủ động luồn bàn tay của mình vào lòng bàn tay hắn, cảm giác mềm mại như không có xương vậy.
Miệng thì mím chặt, lông mi ướt dính bết mấy sợi lại với nhau, bên dưới là đôi mắt đỏ hoe.
Bám sát ngay sau hắn, cả cánh tay cũng không ngừng nép sát vào người hắn, thoạt nhìn đáng thương vô cùng, cũng ngoan ngoãn vô cùng.
Đến lúc này Thẩm Trường Lâm mới thật sự hiểu được cái câu “Cực kỳ ngoan” mà Nha Linh khoe em trai trước đó là thế nào.
Chẳng hề giống tiểu thiếu gia kiêu căng ngạo mạn trong tin đồn mà hắn nghe được chút nào.
Thẩm Trường Lâm cảm giác trái tim mình như có nơi nào đó vừa lún xuống.
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Thẩm Trường Lâm + 10, tổng điểm thiện cảm: 100.】
“Em phát hiện từ lúc nào?” Giọng Thẩm Trường Lâm rất nhẹ, song vừa dứt lời, hắn bỗng nghĩ tới điều gì đó mà vẻ mặt trở nên quai quái, đoạn nói thêm: “… Là lúc đang đi vệ sinh à?”
Cảm giác xấu hổ ập tới, Nha Thấu lắc đầu, giọng lí nha lí nhí: “Lúc sau đó cơ.”
Thế cũng vẫn chết tiệt.
Thẩm Trường Lâm nghiến răng, cực kỳ khó chịu với cái khả năng thiếu niên đã bị tên nào đó nhìn thấy.
Giờ hắn thấy nơi này không có ai khác là tốt nhất.
Mà sự thật cũng đúng thế.
Sau khi đi kiểm tra một vòng, bọn họ xác định xung quanh không có ai thật.
Thẩm Trường Lâm: “Em kể lại tình huống lúc đó được không?”
Nhớ lại tình huống tế nhị lúc đó, ngón tay Nha Thấu vô thức cuộn lại, cậu dằn cảm giác xấu hổ trong lòng xuống, bỏ qua một vài chi tiết rồi kể lại mấy điểm chính cho Thẩm Trường Lâm nghe: “Lúc kéo quần lên xong, em nghe thấy có tiếng gạch vỡ do thứ gì đó giẫm lên.”
“Ban đầu em tưởng là ảo giác thôi, nghe tới lần hai em mới chắc chắn.”
“Nó vang lên hai lần.” Nha Thấu cúi đầu xuống, ỉu xìu nói: “Em nghe thấy mà.”
Dưới đất ngổn ngang, trông đống gạch vỡ lẫn lộn với đám cỏ dại mọc cao thì đúng là không có cách nào nhìn ra được trước đó có người ở đây hay không.
Cậu không nói dối, nhưng hiện giờ không có gì chứng minh được lời cậu nói là thật cả.
Thẩm Trường Lâm quan sát bốn phía xung quanh, cách đó không xa là nơi chuyển tiếp giữa sáng và tối.
Thấy Thẩm Trường Lâm không nói gì, Nha Thấu lại ỉu xìu hơn.
001:【Ký chủ, với tốc độ của con người thì không thể nào rời đi nhanh như thế được.】
Từ chỗ Nha Thấu chạy tới gần chỗ Thẩm Trường Lâm thật ra không hết mấy thời gian, Nha Thấu có thể nghe thấy tiếng động cũng có nghĩa là người kia không ở xa Nha Thấu mấy, chỉ vài giây ngắn ngủi mà đối phương đã biến mất nhanh tới vậy, trong số những người hiện đang ở đây thì ngoài Thẩm Trường Lâm ra, không ai có thể làm được cả.
Cho nên, rất có khả năng không phải là người.
【Không phải người thì chính là xác sống. Dị năng của ngài có thể khiến xác sống không phát hiện ra ngài, nhưng phạm vi của nó lại để lọt mất một tên…】
“Nghe thử suy đoán của anh không?”
Nha Thấu hoàn hồn: “Ừm.”
“Tốc độ của kẻ đó rất nhanh, có thể hoạt động dễ dàng trong đêm, lại không bị ai phát hiện.”
Suy đoán của Thẩm Trường Lâm với 001 đều chỉ về cùng một hướng.
“Chỉ có dị năng bóng tối mới làm được.” Giọng điệu Thẩm Trường Lâm có phần phức tạp: “Theo thông tin mà căn cứ có được tới nay thì chỉ có một kẻ sở hữu dị năng bóng tối.”
Đoạn sau thì hắn không nói nữa, hẳn là lo sẽ làm Nha Thấu sợ.
Có điều Nha Thấu đã nhận được nhiều manh mối tới vậy rồi, cho nên dù 001 với Thẩm Trường Lâm không nói thẳng ra nhưng đáp án thật ra đã vô cùng rõ ràng rồi.
—— Là Diệp Sơ.
【Nhưng còn một điểm nghi vấn.】001 chần chờ nói:【Nếu là Diệp Sơ thật thì việc gây ra tiếng động hai lần như thế là một lỗi cực kỳ sơ đẳng với hắn.】
Cấp bậc của Diệp Sơ quá cao, thậm chí hắn hoàn toàn có thể cắt cổ một người trong đêm mà thần không biết quỷ không hay, cho nên hai lần gây ra động tĩnh thế này lại giống như…
Do luống cuống quá nên mới lỡ tay làm ra vậy.
Chỉ có lý do này thôi.
…
Sau khi đưa Nha Thấu về tới nơi, Thẩm Trường Lâm lặng lẽ đi tìm Nguyễn Lam lấy ít nước về cho cậu rửa tay.
Bọn họ đi hơi lâu, chừng nửa tiếng gì đó nên giờ đã gần 3 giờ sáng rồi.
“Sáng liệu dậy nổi không?” Thẩm Trường Lâm hỏi.
Nha Thấu gật đầu, tóc mới bị Thẩm Trường Lâm xoa nên hơi rối, mấy lọn tóc trên đỉnh đầu còn vểnh lung tung hết cả.
Tâm trạng cậu thoạt hơi ủ rũ, từ lúc trở về tới giờ vẫn chưa hề lên tiếng, chỉ cúi đầu chăm chú rửa tay.
“Tâm trạng không tốt à?” Thẩm Trường Lâm duỗi tay vuốt lại mấy lọn tóc vểnh trên đầu cậu.
Nha Thấu không hiểu sao tự dưng Thẩm Trường Lâm lại có thêm sở thích nghịch tóc mình, mà lại còn rất nhiều lần rồi, thế là cậu gạt tay hắn ra, khẽ “ừm” một tiếng.
“Nha Nha, em dùng xong là vứt luôn à.”
Thấy tay mình bị gạt ra, Thẩm Trường Lâm lại duỗi tay chạm vào má thiếu niên.
Mãi tới lúc nghe Thẩm Trường Lâm gọi biệt danh của mình, Nha Thấu mới ngộ ra được, tất cả những động tác mà hắn làm lúc này đều giống hệt với động tác mà anh trai từng làm với cậu trước đó.
Xoa đầu, vuốt tóc, sờ má, toàn bộ đều là động tác vô thức của Nha Linh.
Cuối cùng đều lọt hết vào trong mắt Thẩm Trường Lâm.
Lần này Nha Thấu không ngăn cản hắn nữa, chắc là vì cảm thấy mình làm vậy có vẻ hơi thiếu đạo đức, cho nên cậu im lặng một hồi lâu mới lên tiếng: “Cảm ơn anh nhé.”
“Chỉ vậy thôi à?”
Nha Thấu nghĩ ngợi một lúc, đoạn hỏi: “Vậy anh muốn gì?”
“Câu hỏi gần cuối.”
Nha Thấu không hiểu: “Sao cơ?”
Tay Thẩm Trường Lâm trượt từ bên má lên tới thái dương rồi vén lọn tóc ra sau tai thiếu niên, ánh mắt hắn hơi tối: “Em đã thích ai chưa?”
Giờ Nha Thấu mới nhớ ra.
Đây là câu hỏi gần cuối mà đội viên trong đội của Thẩm Trường Lâm đã hỏi cậu.
—— “Đã thích ai chưa? Không thì em thích kiểu người như thế nào vậy?”
Khi đó cậu không trả lời, mà anh trai cậu cũng không trả lời.
Những người khác không gặng hỏi nữa, còn Thẩm Trường Lâm thì vẫn nhớ tới tận bây giờ.