Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 219: Đến xin lỗi em
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 219: Đến xin lỗi em
Edit: Lune
Có vẻ như Thẩm Trường Lâm vẫn để tâm đến câu hỏi này từ lúc đó, chờ đến lúc thích hợp mới hỏi ra.
Ngay cả 001 cũng ngạc nhiên:【Đừng bảo là lúc đấy ký chủ không trả lời câu này nên hắn mới giận đấy nhé?】
Nha Thấu không biết, nhìn ánh mắt của Thẩm Trường Lâm lúc này, cậu thấy rõ sự nghiêm túc trong mắt hắn… còn có cả lo lắng nữa.
Lo lắng về chuyện mình đã thích ai chưa à?
Cậu khẽ chớp mắt, rút tay ra khỏi dòng nước. Mấy ngón tay mảnh khảnh vẫn nhỏ nước, do nước khá lạnh nên chỗ khớp ngón tay còn hơi hồng hồng.
“Em không thích mẫu người cụ thể nào cả, cứ thuận theo tự nhiên thôi.” Nha Thấu lau tay mình: “Chỉ cần là người ấy thì thế nào cũng được.”
“Còn câu đầu.” Trên mặt thiếu niên thoáng hiện vẻ đắn đo, cậu ngẩng lên nhìn qua Thẩm Trường Lâm rồi lại cúi đầu luôn xuống, giọng nhỏ xíu: “Em chưa hẹn hò với ai hết.”
Cậu trả lời úp mở, không nói rõ là đã thích ai hay chưa.
Thậm chí Thẩm Trường Lâm còn chẳng hiểu tại sao mình cứ mãi bận tâm về câu hỏi đó nữa, nhưng chưa kịp làm rõ cảm xúc ấy thì đã nghe thấy Nha Thấu trả lời rồi.
Hắn thừa nhận là khoảnh khắc nghe thấy câu trả lời này, lòng hắn thấy cực kỳ vui vẻ. Thiếu niên chưa thích ai thì tốt, mà nếu có thích ai rồi nhưng chưa hẹn hò với người ta thì cũng chưa đủ để khiến hắn chùn bước.
Nha Thấu vốn tưởng chuyện sẽ dừng ở đây, thế nhưng máy truyền tin của Thẩm Trường Lâm lại thình lình đổ chuông. Cậu thấy Thẩm Trường Lâm lấy ra xem, ánh sáng từ màn hình chiếu sáng khóe môi đột nhiên mím thẳng của hắn.
Thẩm Trường Lâm là thủ lĩnh của căn cứ khu A, có rất nhiều thông tin mà cậu không tiện biết nên cậu cũng không định tự chuốc lấy cảnh khó xử làm gì.
Nhưng hiển nhiên là đối phương không nghĩ vậy.
Thẩm Trường Lâm bình tĩnh bấm mấy cái trên màn hình máy truyền tin sau đó cất vào trong túi, hắn im lặng một lúc rồi đột nhiên mở miệng: “Em hôn ai bao giờ chưa?”
Câu hỏi này thốt ra từ miệng hắn quả thực không thể tưởng tượng nổi. Một người đàn ông trưởng thành, thủ lĩnh của cả căn cứ lại đi hỏi bé xinh đẹp mới thành niên là từng hôn ai chưa, ai nghe được cũng sẽ thấy khó mà tin nổi thôi.
Cũng làm khán giả vừa tràn vào phòng livestream sốc điếng người.
【Gì đây, livestream mới tắt có một lúc mà sao tui cảm giác không theo kịp được tiết tấu luôn ấy nhỉ? Sao vừa vào đã nghe thấy tên Thẩm Trường Lâm này hỏi vợ đã hôn ai bao giờ chưa là sao? Đương nhiên là rồi chứ, ngày nào tui chả hôn!】
【Để tui đếm thử xem, Lucifer, Tạ Thầm, Criller, còn cả Đỗ Tương Ngô này, ngoài bọn họ ra thì còn tận mấy người nữa lận. Thẩm Trường Lâm, cậu đang hỏi ai thế?】
【Vợ đa tình thế nhỉ, nhưng thế mới yêu, vợ mà thích có một người thì chẳng phải anh không còn cơ hội à?】
【Nghe tôi khuyên một câu này, sau này có biết rồi cùng đừng tha hóa, phải giữ vững tâm thái biết chưa, dù sao thì còn cả đống người đang theo đuổi vợ tôi kia kìa.】
【Kể cả từng hôn rồi nhưng tới giờ Nha Nha vẫn chỉ là con gà con thôi, thuần khiết vô cùng, làm tròn thì coi như là chưa hôn bao giờ.】
Nha Thấu cảm thấy bão bình luận đang bôi nhọ mình.
Mấy ngón tay xoắn lại, cậu cảm thấy thái độ của Thẩm Trường Lâm thay đổi hẳn là vì tin nhắn hay thông tin đột ngột gửi tới kia.
Ai 3 giờ sáng không ngủ lại còn nhắn tin cho người khác hả!?
Nha Thấu thấy đầu hơi đơ đơ, cậu mím môi, nhỏ giọng lầm bầm: “Em đã nói là em chưa hẹn hò với ai rồi mà.”
Cho nên cũng có nghĩa là cậu chưa hôn ai bao giờ.
Nhưng lần này Thẩm Trường Lâm lại không vui nổi.
Bởi vì mấy giây trước, tin nhắn kia là do Lục Tự gửi tới, nội dung đại khái là sáng sớm hắn sẽ có mặt ở đây.
Đây chẳng phải tin tức tốt gì.
Lục Tự đang tìm thiếu niên, Diệp Sơ đối với cậu cũng không hề bình thường, còn cả Lệ Nhiễm khu B chưa rõ thế nào nữa, Thẩm Trường Lâm thấy bực bội muốn chết.
Quan hệ giữa họ đều không đơn giản, vừa so ra thì có vẻ như lợi thế lớn nhất bên hắn là Nha Linh ở khu A. Nhưng quan trọng hơn là hắn không hoàn toàn chắc chắn được chuyện nếu Nha Thấu về khu B thì liệu Nha Linh vốn thương em trai nhất mực có đi theo em trai yêu quý luôn không.
Hắn vụng về gọi biệt danh của Nha Thấu lần nữa: “Nha Nha, nếu sáng Lục Tự tới đây thì em có theo anh ta về không?”
Ngốc như Nha Thấu thì bấy giờ cũng đoán ra được: “Vừa rồi là Lục Tự à?”
“Ừm.”
3 giờ sáng không ngủ, chuẩn bị tới ôm cây đợi thỏ, Thẩm Trường Lâm thấy mấy tên chơi chiến thuật tâm lý đều bẩn thỉu như nhau.
Nhưng thực tế thì con thỏ kia đã sớm ở bên cạnh Thẩm Trường Lâm rồi, mà vì một nguyên nhân khó nói nào đó nên hắn cũng chưa báo cho Lục Tự biết manh mối về con thỏ ấy.
Thoạt nhìn thì Thẩm Trường Lâm đang hỏi cậu, nhưng quyền chủ động vẫn nghiêng về bên Nha Thấu: “Anh chưa nói cho anh ta biết em ở đây à?”
“Chưa.” Thẩm Trường Lâm không giấu giếm: “Anh muốn nghe ý kiến của em trước đã.”
Từ lúc biết Nha Thấu là người Lục Tự muốn tìm, khi ấy Thẩm Trường Lâm là người ngoài cuộc nên không tiện can thiệp, định về hỏi ý kiến người trong cuộc trước rồi mới tính tiếp. Thế nhưng sau khi bận rộn xử lý chuyện của người sống sót rồi thêm cả việc tuần tra canh gác, đến khi trở lại thì đã biến thành bản thân hắn không muốn nói rồi.
Nha Thấu “à” một tiếng.
Bầu không khí khá yên ắng, hắn thấy thiếu niên có vẻ không muốn trả lời. Mà vì cậu không trả lời nên cảm xúc trong lòng Thẩm Trường Lâm cũng rối bời theo, hắn đành vẩy hết nước đọng trên tay rồi nói sang chuyện khác: “Về nhé.”
“Ừm.”
Nha Thấu đứng dậy, đi theo phía sau Thẩm Trường Lâm.
Ánh sáng bao quanh người hắn lúc này đã tối hơn trước đó rất nhiều, màu vàng kim lúc này đã không còn chói lọi như trước nữa mà lại giống với màu của sợi kim tuyến cậu từng thấy lúc trước hơn.
Bước chân Nha Thấu thoáng khựng lại, sau đó cậu như ngộ ra được điều gì mà nhanh chóng đuổi theo.
Trên đường, 001 hỏi câu giống hệt Thẩm Trường Lâm lúc trước, giọng chua lè:【Tôi thì chỉ muốn biết đã có tên nào ủi được cải trắng nhà mình hay chưa thôi.】
Nha Thấu ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
Mặt trăng đêm nay đến giờ mới ló ra khỏi mây, không tròn lắm, cũng không sáng lắm, thế nhưng Mặt trăng vẫn luôn ở đó, không một ai có thể xóa bỏ được sự tồn tại của nó.
Nha Thấu cong mắt, nói: “Ngươi đoán xem.”
…
Bởi vì khả năng Vua xác sống xuất hiện ở phụ cận là cực kỳ cao, cho nên Thẩm Trường Lâm cùng những đội viên khác lập tức gia nhập thêm vào đội tuần tra, chỉ để lại ba bốn người ở lại để trông nom Nha Thấu với vật tư.
Sau khi trở lại xe, Nha Thấu ngủ không yên giấc lắm.
Cậu mơ màng cảm thấy hình như tiếng động giống ban nãy lại xuất hiện, có ai đó trèo vào trong xe rồi lặng lẽ ngồi xổm bên cạnh cậu.
Trên người người kia vô cùng mát mẻ, lúc hắn duỗi tay tới, Nha Thấu còn vô thức dụi má vào nữa.
Hệ thống Tình Yêu trông thấy người lén lút lên xe cứng đờ cả người, ngồi yên tại chỗ hồi lâu không dám nhúc nhích, cũng không biết làm thế nào.
Sau đó hắn như ngửi được mùi gì đó mà nhích lại gần thiếu niên, đoạn chun chóp mũi như đang phân biệt cái gì.
Trước kia quyền hạn chuyển qua vốn đã ít, hơn nữa còn bị chặn nên Hệ thống Tình Yêu không phát hiện ra được, còn giờ thì diễn ra ngay trước mắt Hắn, cho nên Hắn không chút do dự mà lên tiếng gọi:
【Nha Nha dậy đi!】
Nha Thấu bừng tỉnh trong tiếng gọi nghiêm khắc của Hệ thống Tình Yêu.
Lúc cậu tỉnh lại, trong ngực còn đang ôm cánh tay của ai đó, mát ơi là mát, trong đêm hè nóng nực thế này chẳng khác nào đang ôm một khối băng vậy, dễ chịu lắm luôn.
Nhưng dễ chịu tới mấy cũng không thể bỏ qua sự thật là có người lạ đột ngột xuất hiện trong xe được.
Nha Thấu cảm giác số lần mình thấp thỏm hãi hùng trong đêm nay còn nhiều hơn cả phó bản cộng lại ấy, lúc đối diện với đôi mắt đỏ kia, cậu vô thức muốn há miệng gọi người, nhưng lại bị người nọ nhanh tay bịt miệng, thành thử âm thanh thốt ra toàn là “ưm ưm”.
Giọng người nọ hơi gấp gáp, lần đầu nói xin lỗi nên còn nói lắp: “Xin, xin lỗi.”
Cái kiểu vừa xuất hiện đã nói xin lỗi thế này thành công khiến Nha Thấu yên tĩnh lại, vậy mà trong lúc nhất thời cậu lại cảm thấy người nọ lễ phép ghê.
Đồng thời trong mấy giây ngắn ngủi ấy, cậu cũng thấy rõ được dáng vẻ của người lén lút trèo lên xe kia.
Tóc đen mắt đỏ, áo rách tả tơi, ngoài Diệp Sơ ra thì còn ai vào đây nữa.
Bận tâm đến thân phận của hắn nên Nha Thấu không giãy giụa nữa. Diệp Sơ thấy cậu không định gọi người thì bỏ tay ra, đôi mắt đỏ nhìn cậu chằm chằm, bờ môi mấp máy không biết phải nói gì.
Điểm thiện cảm của Diệp Sơ siêu cao, trên người cũng không có sát ý, trái lại còn mang theo chút căng thẳng rất dễ nhận ra.
Nha Thấu không biết hắn đang căng thẳng cái gì, rõ ràng người nên căng thẳng là mình mới phải chứ. Lúc trước thì không biết gì về thân phận thật sự của hắn, đi vệ sinh thì bị dọa, giờ vừa mở mắt ra thì thấy Vua xác sống ở trong xe, rõ ràng mình mới là người nên căng thẳng chứ.
Bàn tay xòe ra rồi lại nắm chặt, hai chân lặng lẽ co lại, Nha Thấu cảnh giác, hạ giọng hỏi: “Cậu vào đây kiểu gì?”
Cậu nhớ bên ngoài còn bốn dị năng giả mà, Vua xác sống trèo hẳn vào trong xe thế này mà bọn hắn lại không phát hiện ra.
Diệp Sơ hoang mang: “Thì cứ trèo lên thôi.”
【Cấp bậc chênh lệch quá, hơn nữa buổi đêm cũng là lúc dị năng bóng tối phát huy hiệu quả nhất.】
Vẻ mặt hoang mang của hắn trông rõ vô tội, nếu chưa từng thấy vẻ mặt hung tàn của hắn trước mặt Thẩm Trường Lâm thì e là Nha Thấu vẫn giống như lúc đầu, bị Diệp Sơ lừa chẳng biết mảy may.
Hơn nữa rõ ràng mình đã gỡ đạo cụ hóa trang xuống rồi, tại sao trông Diệp Sơ lại có vẻ như đã ghép chuẩn được tên với mặt mình nhỉ.
Nghĩ tới cái gì, Nha Thấu trợn to mắt, giọng rõ dữ dằn: “Vừa nãy là cậu phải không?”
Da Diệp Sơ vốn kiểu trắng nhợt không sức sống nên cảm xúc có gì khác thường lại càng dễ thấy. Ánh mắt hắn lảng đi, ấp úng nói: “Anh không cố ý.”
“Chỗ đó không có ai canh gác, anh định đi từ chỗ ấy…”
Ai ngờ vừa tới đã gặp người mình muốn tìm.
“Vậy cậu tới tìm tôi làm gì?”
Diệp Sơ len lén nhìn thoáng qua Nha Thấu, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Đến xin lỗi em.”
Hắn nhớ con người nói thế mà.
Nói xong, Diệp Sơ xòe bàn tay vẫn nắm chặt từ nãy giờ ra trước mặt Nha Thấu, trong lòng bàn tay hắn là một viên tinh thể màu tím lam.
001 mừng rỡ:【Tinh thể cấp 7!】
Tinh thể cấp 7 cực kỳ khó kiếm được, lúc này lại trở thành món quà xin lỗi nằm trong tay Diệp Sơ.
Quả thực là Vua xác sống đã hành động, nhưng hành động của hắn lại là —— đến xin lỗi con người xinh đẹp kia.