Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 220: Nha Nha rất xinh đẹp
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 220: Nha Nha rất xinh đẹp
Edit: Lune
Ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ viên tinh thể màu tím lam chiếu rọi đôi mắt đỏ của Diệp Sơ.
Tinh thể cấp 7, hoàn toàn có thể coi là loại có chất lượng cao nhất hiện nay rồi. Bên phía loài người, ngoài nhóm thủ lĩnh đứng đầu một số khu ra thì chỉ có một số ít người là có năng lực giao chiến trực diện với xác sống cấp 7 thôi.
Mà lúc này nó lại trở thành món quà xin lỗi, bày ra trước mặt Nha Thấu.
…
Lần đầu tiên trông thấy con người xinh đẹp kia, Diệp Sơ đã cảm thấy mùi trên người cậu rất đỗi quen thuộc.
Rất giống mùi bám trên tấm ga giường màu trắng ở tầng hầm bị cướp mất, cũng rất giống…
Giống gì nữa thì Diệp Sơ nghĩ mãi không ra.
Diệp Sơ không biết diễn tả mùi hương ấy như thế nào nữa, rất thơm, rất ngọt, lại dìu dịu, chẳng hề gay mũi hay khiến người ta thấy khó chịu chút nào, cảm giác như thể nó đã vượt qua cả thời gian vậy. Khoảnh khắc nó thoảng qua chóp mũi, Diệp Sơ bỗng có một ảo giác ——
Dường như hắn đã ngửi thấy mùi hương này ở đâu đó rồi.
Bao bực dọc vì vô tình bị chôn vùi dưới đống đổ nát lập tức tan biến trong mùi hương ngọt ngào ấy.
Bé xinh đẹp là con người, ngay từ ban đầu Diệp Sơ đã biết rồi. Thân nhiệt ấm áp của cơ thể trong vòng tay cùng cả trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực kia nữa, hết thảy đều là dấu hiệu đặc trưng của con người.
Nhưng Diệp Sơ lại chẳng hề thấy bài xích, thậm chí còn vô thức muốn tới gần thiếu niên hơn nữa kìa.
Hẳn là khi ấy hắn đã rất vui vẻ, vui vẻ đến mức hoàn toàn không nghĩ gì tới việc phải che giấu thân phận của mình, con người xinh đẹp ấy hỏi cái gì hắn liền trả lời cái đó. Mãi tới lúc tên người ngu xuẩn có thể điều khiển ánh sáng kia cướp mất thiếu niên, vạch trần thân phận của hắn. Khi trông thấy vẻ không thể tin nổi lẫn sợ hãi hiện lên trong đôi mắt lam xinh đẹp kia, Diệp Sơ mới lờ mờ nhận ra hình như có điều gì đó không đúng.
Sự phẫn nộ lẫn cảm giác hoảng loạn vô cớ bỗng bao trùm toàn thân, hắn bị giam lại trong lồng ánh sáng, nhìn tên người ngu xuẩn kia đưa thiếu niên đi mất.
Diệp Sơ từng ở chung với con người một khoảng thời gian ngắn nên biết khi xin lỗi cần phải thể hiện được sự chân thành của bản thân.
Cho nên hẳn là hắn cần chuẩn bị một món quà trước nhỉ.
Nhớ lại lần đầu gặp gỡ, Diệp Sơ thấy thiếu niên có vẻ rất thích tinh thể. Thế là sau khi thoát được ra ngoài, hắn mang theo vết thương trên người đi tìm rất lâu mới tìm được một con xác sống cấp 7.
Xác sống không có tình đồng loại với nhau, Diệp Sơ được xưng là Vua xác sống chỉ đơn giản là vì cấp bậc của hắn cao nhất bầy, có năng lực thống trị đối với những con xác sống kém cấp bậc hơn mình thôi. Có điều hắn mới đánh nhau với Mục Hoài Viễn xong, lúc sau lại bị Thẩm Trường Lâm dẫn cả đám dị năng giả bao vây tấn công, cho nên để lấy được viên tinh thể cấp 7 này vẫn tốn ít thời gian.
Vừa lấy được viên tinh thể xong, Diệp Sơ lập tức đi tìm thiếu niên luôn.
Lúc ấy đã là hơn 2 giờ sáng, hầu hết mọi người đều đã đi ngủ. Kế hoạch của Diệp Sơ là cầm tinh thể lẻn vào nơi không có người tuần tra trước, nhưng ai ngờ vừa vào đó thì đã trông thấy người mình đang tìm.
Đêm tối đối với người sở hữu dị năng hệ bóng tối như Diệp Sơ thì cũng giống như người bình thường hoạt động vào ban ngày thôi, chỉ cần hắn nhìn thì kiểu gì cũng sẽ thấy một số thứ không nên thấy.
Trên đống gạch ngổn ngang, lúc thiếu niên cuộn vạt áo lên để lộ mảng da trắng như tuyết, bụng dưới phẳng lì, làn da mịn màng cùng với…
Diệp Sơ sững sờ tại chỗ.
Mùi hương quen thuộc kia khớp với khuôn mặt trong ký ức, tới tận khoảnh khắc này, khuôn mặt thật sự của thiếu niên mang tên “Nha Thấu” kia mới chân chính hiển hiện trước mắt Diệp Sơ.
Ánh mắt Diệp Sơ vội lảng tránh, Vua xác sống từng tự do tung hoành trong đêm tối vậy mà lúc này lại vì bối rối mà giẫm nát một viên gạch.
…
Diệp Sơ chậm rãi xòe bàn tay ra trước mặt Nha Thấu, còn len lén nhìn Nha Thấu xem cậu có tức giận hay không.
Sau khi biết lý do Diệp Sơ tới đây, trong chốc lát Nha Thấu không biết nên diễn tả tâm trạng của mình ra sao nữa.
Một mặt, cậu sợ mấy dị năng giả đang nghỉ ngơi bên ngoài phát hiện ra Diệp Sơ, làm Diệp Sơ nổi điên như ban ngày rồi gây ra thương vong cho người vô tội; mặt khác, cậu lại không biết phải làm thế nào với Diệp Sơ.
Ngay từ đầu cậu đã xác định được rõ mục tiêu của mình, di chuyển từ khu B tới khu A, đây cũng là nhiệm vụ chính của cậu trong [Tận thế cuồng loạn], cho nên kể từ khi vào phó bản, toàn bộ thời gian của cậu đều dành cho việc đi đường hết.
Sự xuất hiện của Diệp Sơ nằm ngoài kế hoạch của cậu.
Nha Thấu bảo 001 kiểm tra lần nữa xem dị năng giả ở ngoài có bị thương không, trả lời xong, 001 bắt đầu hào hứng nói tới viên tinh thể cấp 7 kia:【Ký chủ mau nhận đi, một viên này là nạp đủ năng lượng cho một viên đạn có sức công phá siêu mạnh rồi, bắn tan một bầy xác sống cũng không thành vấn đề.】
Nhưng Nha Thấu không nhận ngay, cậu nhích mông về phía sau tựa vào lưng ghế, vì sợ dị năng giả bên ngoài nghe thấy nên nói nhỏ xíu: “Sao cậu tìm được tôi vậy?”
Diệp Sơ thật thà trả lời: “Mùi.”
Hắn lần theo mùi tìm tới đây, sau khi khóa chặt được mục tiêu là chiếc xe bọc thép kia thì lập tức trèo lên luôn.
Nha Thấu: “Vậy cậu biết tôi tên gì không?”
“Nha Thấu, Nha Nha.” Diệp Sơ nói thêm: “Nha Nha rất xinh đẹp.”
Nha Thấu im lặng,
Giờ cậu đã gỡ đạo cụ hóa trang xuống rồi, thế mà Diệp Sơ vẫn có thể ghép khớp tên được?
“Mùi.” Diệp Sơ như đoán được điều cậu thắc mắc nên chủ động giải thích: “Nha Nha thơm lắm.”
Hai lần trả lời y hệt nhau, bấy giờ Nha Thấu mới nhớ ra lúc đầu gặp mặt, Diệp Sơ xáp lại gần mình e cũng là để ngửi mùi trên người mình.
“Diệp Sơ, mũi cậu thính thật đấy.”
…
Cuối cùng Nha Thấu vẫn nhận lấy viên tinh thể kia, không chỉ vì tính toán cho bản thân mà còn bởi nếu cậu không nhận thì Diệp Sơ vẫn cứ đẩy tới trước mặt cậu, trông như thể cậu mà không nhận thì hắn sẽ cứ thế đến hết đời luôn á.
Trước lúc vào phó bản, ít nhiều Nha Thấu cũng đã tìm hiểu được một số thông tin liên quan tới Vua xác sống từ diễn đàn.
Nhóm người đầu tiên vào phó bản nói rằng hắn không được thông minh lắm; nhóm người vào giai đoạn giữa kế đó thì nói là may mà hắn không quá thông minh, nếu không với tốc độ tiến hóa của hắn thì loài người sẽ không còn hy vọng gì nữa mất; mà sau đó có một người chơi cao cấp nói rằng lúc mình thăng cấp lên đỉnh cấp rút trúng cái phó bản này, cuối cùng phải nhờ đạo cụ bảo mệnh lấy được từ giám khảo mới thoát chết ra được, còn nói rằng Vua xác sống tiến hóa quá nhanh, càng ngày càng thông minh, đây cũng không phải là tín hiệu tốt. Chỉ là đôi khi vẫn còn hơi ngây ngô, nếu cho hắn thêm chút thời gian nữa thì có lẽ hắn chẳng khác gì con người cả.
Nha Thấu cảm thấy lời bọn họ nói không đúng lắm.
Bởi vì ở một số phương diện Diệp Sơ rất tinh tường, tư duy cũng linh hoạt vô cùng, chẳng hạn như sau khi Nha Thấu nhận lấy tinh thể rồi, theo như ý hiểu của hắn thì chính là Nha Thấu đã chấp nhận lời xin lỗi của hắn, thế là hắn lập tức dụi dụi tới muốn ôm cậu.
Thậm chí hắn còn thật thà nêu ưu điểm của bản thân nữa: “Anh mát mẻ lắm, ở gần anh sẽ rất dễ chịu.”
Nha Thấu rất muốn sửa lại cho hắn biết “mát mẻ” không dùng để miêu tả người được, nhưng tay Diệp Sơ lại nhanh hơn cậu nhiều, chưa gì hắn đã vớt trọn cả người Nha Thấu vào trong lòng rồi.
Nha Thấu thử giãy ra nhưng ai biết còn bị Diệp Sơn ôm chặt hơn, Nha Thấu đành cam chịu vùi mặt vào ngực hắn, giọng cất lên nghe không còn trong trẻo như trước nữa.
“Thẩm Trường Lâm sắp về rồi, thế này… không hay lắm.”
Vốn chẳng có gì cả đâu, nhưng câu nói chưa nghĩ kỹ của Nha Thấu vừa thốt ra, bầu không khí bỗng trở nên kỳ quặc hẳn lên.
Chẳng hiểu sao rất giống kiểu chồng đi làm xa sắp về, còn cậu thì ở nhà ăn chơi trác táng với đám đàn ông khác ấy.
Nha Thấu đơ ra vì tưởng tượng này của bản thân, còn chưa hoàn hồn thì nghe thấy tiếng khịt mũi coi thường bên tai.
“Chỉ bằng…”
Cảm thấy lời mình sắp nói ra thẳng thắn quá nên hắn bèn đổi sang cách nói uyển chuyển hơn.
“Buổi tối không ai phát hiện được anh đâu.”
Do không ai phát hiện được nên Diệp Sơ mới phách lối thế này.
Dáng vẻ kiêu ngạo coi thường tất cả mọi người thế này mới là dáng vẻ chân thật của Diệp Sơ.
Diệp Sơ dụi má vào má Nha Thấu, trông hệt như một con chó cỡ bự dính người, trong miệng còn lầm bầm mấy tiếng: “Rạng sáng anh sẽ đi mà.”
“… Được rồi.”
Trên người hắn rất mát mẻ, đêm nay Nha Thấu tỉnh giấc hai lần nên thiếu ngủ trầm trọng, bấy giờ cơn buồn ngủ ập tới, mí mắt cũng bắt đầu díu vào nhau.
Lúc ý thức sắp chìm vào bóng tối, cậu đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Đến cuối cùng Nha Thấu cũng không biết là mình đã hỏi ra khỏi miệng hay chưa, bởi vì vừa nhớ ra thì cậu đã ngủ mất rồi.
Mà chuyện cậu muốn hỏi là ——
“Diệp Sơ, sao cậu lại biết tôi từng học ở trường cấp 3 Hồng Lâm?”
…
Trời còn chưa sáng Thẩm Trường Lâm đã trở lại, cũng may Diệp Sơ đã rời đi trước đó một lúc rồi.
Thời gian không đụng nhau cho nên không ai phát hiện ra ai cả.
“Lúc sau em có ngủ được không?” Thẩm Trường Lâm hỏi.
Nha Thấu hơi chột dạ, lúng búng “có” một tiếng.
Nghỉ ngơi một đêm, lúc này dị năng của Nguyễn Lam đã hồi phục gần như hoàn toàn rồi. Cả đội của họ đều cần tắm luôn, muốn tắm nước lạnh để giúp đầu óc tỉnh táo ngay.
Để tiết kiệm nước nên mười mấy người thường tắm chung với nhau, ban đầu còn định gọi Nha Thấu vào tắm cùng cơ, nhưng vừa nhìn cánh tay trắng bóc hở ra ngoài của tiểu thiếu gia, bọn họ lại cảm thấy tắm chung không ổn lắm, thế là rất tự nhiên mà chia thành hai bên.
Nguyễn Lam tạo nước đổ vào thùng lớn, sau đó để mấy dị năng giả khiêng đi.
Hôm qua bọn họ đã kiểm tra hết rồi, các tòa nhà dân cư ở đây đều đã đổ sập hoàn toàn, cho nên lúc đi tuần tra mới cố ý xem trước mấy căn phòng còn tương đối vững chắc ở đây để còn dùng tạm trong những trường hợp thế này. Một lớn một nhỏ, hiển nhiên là thùng nước dành cho mình Nha Thấu được đặt trong căn phòng nhỏ còn lại bên cạnh.
Từ sau khi vào phó bản, giờ cậu mới được chạm vào nhiều nước tới vậy, Nha Thấu vào cửa hàng đổi lấy một cái chậu với khăn dùng một lần, sau khi xác nhận đi xác nhận lại với 001 và Hệ thống Tình Yêu không có bất cứ vấn đề nào cả, cậu mới bắt đầu cởi quần áo ra để gọn một bên.
Mới bôn ba có mấy ngày trong tận thế mà cả người đã lôi thôi lem luốc, giờ nhìn thùng nước, bé xinh đẹp xúc động tới nỗi rưng rưng nước mắt luôn, cậu thấy người có dị năng nước quả thực là thiên sứ giáng trần.
【Dị năng nước tương đối ôn hòa, chủ yếu là dùng để hỗ trợ, về sau mà thức tỉnh được thêm trị liệu nữa thì đúng là thành hỗ trợ đa năng luôn.】001 không nhìn thấy nhưng miệng thì vẫn nói được:【Không khác với hệ thực vật và hệ thực vật biến dị là bao, hệ nước thiên hỗ trợ, còn hệ biến dị thì thiên tấn công.】
“Biến dị?”
【Ừm, biến dị của nó là dị năng băng, hung tàn khủng khiếp luôn, đâm một cái là buốt tận xương.】
Nha Thấu chậm rãi nhúng ướt khăn, vắt khô rồi lau mặt, trong đầu bỗng nảy ra một ý: “Lúc trước ngươi bảo dị năng ánh sáng sẽ bị hạn chế vào ban đêm, vậy dị năng băng có bị hạn chế vào mùa hè không?”
“Nếu nóng quá, băng tan thành nước rồi thì sẽ có hai dị năng à?”
001 không theo kịp mạch não của ký chủ nhà mình:【… Tạm thời chưa thấy có ghi chép nào về chuyện này.】
【Hơn nữa theo tác phong của dị năng giả hệ băng duy nhất hiện tại thì e là không có chuyện hắn làm gì để băng tan thành nước đâu.】
Chưa kể tới việc này tốn công tốn sức thế nào thì ai dở hơi đi làm tan băng thành nước chứ? Để lấy nước cho người ta tắm rửa chắc?
【Việc này đối với dị năng băng cũng coi như là tự hại mình nhỉ?】001 suy đoán, nhớ lại thông tin về tên kia, nó lại nói thêm một câu:【Trừ khi não hắn bị chập mạch.】
Nha Thấu tưới một ít nước lên người mình: “Ai vậy?”
【… Ngài gặp rồi đó.】
Nha Thấu ngớ ra: “?”
【Thủ lĩnh Devil, Quân Chu.】
Là cái tên đứng yên nhìn cậu rơi xuống, lúc nói chuyện qua máy truyền tin luôn mang theo ý cười nhưng cách nói chuyện lẫn hành động lại cực kỳ đáng sợ.
Nha Thấu bị nước lạnh làm cho rùng mình, cậu nhanh chóng tắm xong rồi lau khô người, vừa mới cầm quần áo bên cạnh chuẩn bị mặc vào thì nghe thấy tiếng cửa phòng bên cạnh mở.
Đám người tắm xong ra ngoài vẫn còn ồn ào bàn tán, thắc mắc sao đêm qua Vua xác sống lại không thấy có hành động gì, Nha Thấu nghe bọn họ nói chừng mấy giây thì bỗng im bặt.
Nhưng chỉ chốc lát sau, cậu nghe thấy giọng nói của Thẩm Trường Lâm.
“Lục Tự.”
“Sao anh tới sớm vậy?”
Lục Tự đến sớm tận mấy tiếng đồng hồ, còn đến sớm hơn cả Lệ Nhiễm.