Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 229: Cậu tính đi chịu chết à?
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 229: Cậu tính đi chịu chết à?
Edit: Lune
Đúng là Kỳ có biết nhóc con này.
Hay là nói tất cả những người từng vào diễn đàn hầu như không ai là không biết cậu hết. Chẳng qua dù ảnh chụp đã được đăng tải lên hệ thống, ảnh chụp trong lệnh truy nã cũng đã lan truyền khắp diễn đàn thì Kỳ cũng chỉ nhìn lướt qua thôi.
Thiếu niên tóc đen mắt lam trong bức ảnh kia quả thực rất xinh đẹp, rất dễ để lại ấn tượng sâu sắc cho người ta. Cho nên mặc dù Kỳ chẳng hề để tâm đến nhưng vẫn nhớ như in đôi mắt đẹp như viên đá quý trong lần thoáng qua kia.
Nên ngay từ đầu Kỳ đã nhận ra Nha Thấu rồi.
Mà lúc này, nhóc con kia còn đang ngửa đầu nhìn mình không chớp mắt.
Ánh mắt trong veo vô hại còn thấp thoáng vẻ dè dặt lẫn mong chờ, ánh mắt này mà nhìn ai chăm chú thì người đó khó mà từ chối yêu cầu của cậu được.
Tay Kỳ vừa mới chạm vào chốt cửa thì khựng lại, sau đó nói mấy câu gượng gạo như để chứng minh rằng mình không nằm trong phạm vi kia:
“Đừng giả vờ đáng thương.”
“Cũng đừng có làm nũng.”
Dứt lời, hắn thấy nhóc con trước mặt mình ngẩn ra.
Bàn tay đang nắm chốt cửa trông chẳng khác nào tác phẩm nghệ thuật, ngón tay thon dài, trên mu bàn tay còn lờ mờ nổi gân xanh.
Kỳ im lặng một hồi mới nói: “Vào trong chờ đi, lúc nữa tôi mang tới cho cậu.”
…
Thật ra thì ga giường hay bất cứ thứ gì ở đây cũng phải dùng tinh thể để đổi, nhưng thực sự là trông nhóc con này ngửa đầu nhìn mình đáng thương quá, làm Kỳ có cảm giác như đang ngậm viên kẹo trong miệng vậy. Dù là trong phó bản hay ngoài phó bản thì Kỳ cũng chưa từng nghe thấy giọng nói kiểu thế này.
Khác hẳn với đám người chơi muốn xu nịnh hắn, giọng nhóc con này nghe mềm nhũn, cứ như đang làm nũng ấy.
Rõ là hắn có thể bảo nhóc con này tự đi đổi trong cửa hàng, nhưng chẳng biết nghĩ thế nào mà cuối cùng Kỳ vẫn lấy cho cậu.
Không biết là vô tình hay cố ý mà cái Kỳ chọn là màu trơn.
Đã vậy còn là màu trắng, màu này mà trải xuống nền thì lại càng dễ bẩn.
Căn phòng Kỳ dẫn Nha Thấu tới là phòng chứa đồ, trên bàn trên ghế chất cả đống đồ thập cẩm. Cũng thường xuyên có người tới dọn dẹp nên nhìn không bẩn lắm, chẳng qua nhiều đồ quá nên thành ra trông hơi lộn xộn.
【Chất lượng cuộc sống của bé con xuống cấp quá hu hu hu, mẹ đau lòng chết đi được.】
【Khi nào mới được ở cái phòng ra phòng đây! Khi nào mới được tắm nước nóng! Rồi khi nào mới được ăn ngon đây!!】
【Đến cái giường cũng không có, hay là bé con ngủ trên bàn đi?】
Cái bàn bị đè dưới cùng nên không lấy ra được, Nha Thấu đành lùi một bước, chọn mấy cái ghế xếp chồng phía trên.
Cái ghế xếp trên cùng rõ cao, Nha Thấu phải kiễng chân mới lấy xuống được.
Suốt quá trình Kỳ đều đứng ngoài cửa, không có vẻ gì là muốn bước vào bên trong hết, trong mắt tỏ rõ vẻ gớm cái phòng này.
“Giờ cậu ta không có tinh thể nên không đổi được phòng khác.”
Đang bê ghế thì Nha Thấu bỗng nghe thấy Kỳ nói vậy, ban đầu cậu còn tưởng là có người khác tới cơ, nhưng lúc quay sang nhìn thì mới phát hiện là chẳng có ai bên cạnh Kỳ cả.
Thế chắc là đang xem bão bình luận trong phòng livestream, chẳng biết đọc thấy gì mà nhếch miệng mỉa mai.
“Bảo tôi cho cậu ta?”
Trong tay Kỳ bỗng xuất hiện một tờ khăn giấy ướt, hắn chậm rãi lau sạch bàn tay nắm chốt cửa với cầm ga giường ban nãy: “Mấy người tốt bụng như thế thì tự cho đi, tôi đâu phải người tốt bụng gì.”
“Cậu ta gì của tôi? Là vợ tôi à hay em trai? Chẳng là gì của tôi mà lại muốn tôi quan tâm? Mấy người nghe không thấy vô lý à?”
“Tỉ lệ sống sót trong phó bản này thấp lắm, thay vì lo chuyện chất lượng sinh hoạt thì tốt hơn hết là mấy người nên quan tâm xem cậu ta vượt ải thế nào đi.”
Tuy mấy câu này chẳng đầu chẳng đuôi nhưng rõ ràng là Kỳ với khán giả phòng livestream đang thảo luận về Nha Thấu.
Nha Thấu hơi xấu hổ, bèn giả vờ mình không nghe thấy gì. Cậu bê hết ghế xuống rồi ghép lại với nhau để làm giường ngủ.
Thỉnh thoảng lại có ánh mắt nhìn về phía mình.
Kỳ rất hiếm khi đọc bình luận trong phòng livestream, nay thế nào lại bấm nhầm vào xem, thấy đa phần nội dung bình luận đều đang thảo luận về nhóc con trước mặt mình.
Đủ cách gọi, “Nha Nha”, “Bé con” “Vợ” rồi vân vân, càng về sau càng quá phận.
Hầu hết khán giả trong phòng livestream đều thuộc thành phần bạo lực, đối với ai cũng cực kỳ gay gắt, chỉ đối với một số ít mới có thái độ khá hơn chút thôi. Nhưng bất ngờ thay, thiện cảm của những khán giả này đối với nhóc con mắt lam lại cực kỳ cao.
Kỳ thấy Nha Thấu đã xếp ghế lại ngay ngắn rồi, giờ đang rút giấy ra bắt đầu lau sạch bụi bẩn phía trên.
“Sau khi trời sáng mới công bố kết quả.”
Nha Thấu “ừm” một tiếng, tay vẫn hì hục lau sạch mặt ghế, cậu ngẫm nghĩ một lúc lại nói thêm tiếng nữa: “Cảm ơn anh nhé.”
“Cảm ơn cái gì?”
Trong suốt quá trình xét xử, Kỳ không hề chủ động nói gì mà chỉ đứng ngoài quan sát, không hề vì cùng là người chơi mà đi giúp Nha Thấu. Nếu chỉ vẻn vẹn là vì mình dẫn cậu ta đến phòng ở rồi lúc sau lại cầm cho tấm ga trải giường mà đã cảm ơn mình thì đúng là dễ lừa thật.
Nha Thấu lau sạch mặt ghế, không chừa một ngóc ngách nào cả. Nghe vậy thì quay đầu qua, cậu mím môi rồi nhỏ giọng nói một câu: “Thì cảm ơn anh đã cầm ga giường tới cho tôi, còn nói với tôi chuyện này nữa.”
Lý do hoàn toàn khớp với những gì mình đoán nên Kỳ chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên chút nào, hắn nhíu mày, nói: “Ai cũng sẽ làm vậy thôi.”
【Nói cái gì đấy! Cậu dùng tinh thể của mình để đổi đồ cho người ta, đây là việc ai cũng làm chắc? Mà cậu còn mắc chứng ám ảnh sạch sẽ đấy, không chịu đi đào tinh thể, giờ trong tay còn được mấy viên? Nghèo rớt mùng tơi như thế thì sau nuôi vợ kiểu gì?】
Bình luận màu đỏ rực bắt mắt được đẩy lên giữa màn hình phòng livestream.
Nhưng đây là phòng livestream của Kỳ nên Nha Thấu không thấy được.
“Anh khác.”
Nha Thấu cắn môi, đoạn ngước mắt nhìn Kỳ đứng ở cửa rồi lại cúi xuống luôn, trông lại càng tội nghiệp.
Cậu nhỏ giọng thì thầm: “Anh là người chơi mà?”
Phó bản này có tất cả 10 người chơi, ngoài Nha Thấu ra thì cấp bậc thấp nhất cũng là cấp cao. Quan hệ của người chơi trong phó bản này lại không phải đối kháng nên cũng coi như đồng hương với nhau, với cái đầu đơn giản của nhóc con này thì việc cho rằng gặp nhau rồi giúp đỡ lẫn nhau cũng là điều dễ hiểu.
Nhớ ăn không nhớ đánh, dù là ai cũng nắn bóp được mấy cái.
Giọng Kỳ nghe hơi khó hiểu: “Cậu không nghe thấy lời tôi nói trước đấy à?”
Nha Thấu ngơ ngác: “Lời nào?”
“Cậu là người mà đối thủ của tôi thích, cậu nghĩ tôi sẽ giúp cậu à?”
Kỳ khá tò mò, muốn biết Nha Thấu sẽ phản ứng thế nào sau câu nói này của mình.
Nha Thấu như đơ ra mất mấy giây, có biểu cảm gì là hiện hết trên mặt, cậu mấp máy môi, trông có vẻ như định nói gì đó song cuối cùng lại không hề mở miệng.
Mấy ngón tay nắm chặt tờ khăn giấy đã bẩn, cậu nghĩ ngợi một lúc mới ấp úng lên tiếng:
“Thì biết làm sao giờ?”
“Ở đây chỉ có mình anh là người chơi, nên tôi cũng chỉ tin được mình anh thôi.”
Nha Thấu tự nhéo mình, cố ra vẻ chần chờ: “Hơn nữa, anh nói nhiều với tôi thế mà, nên có lẽ anh không phải người xấu đâu.”
Vì mình cũng là người chơi nên với nhóc con mắt lam đang lâm vào cảnh hiểm nguy này, mình chính là người duy nhất có thể tin tưởng được.
Không phải tin tưởng tuyệt đối, mà là nếu có chuyện gì xảy ra mà phải chọn một trong tất cả những người ở đây thì Nha Thấu chắc chắn sẽ chọn mình.
Cái tính chất duy nhất này khiến Kỳ cười khẽ một tiếng.
Không chỉ là sự thỏa mãn khi người yếu thế dựa dẫm vào mình mà còn là khoái cảm kỳ lạ khi được người trong lòng của tên đối thủ kia nhìn như vậy.
Nếu có cơ hội thì Kỳ nhất định sẽ tìm Hệ thống Chủ hỏi lấy video phát lại của phó bản này, sau đó ném tới trước mặt tên kia rồi thưởng thức cái mặt tức nghẹn họng của hắn.
Nha Thấu căng thẳng nhìn hắn.
Màu mắt của người này, cả chứng ám ảnh sạch sẽ của hắn đều giống với Đỗ Vọng Tân trong phó bản trước, Nha Thấu không biết liệu có phải nó đang ám chỉ cho điều gì đó hay không, cho nên cậu chỉ có thể quan sát Kỳ trước xem hắn định làm gì thôi.
Kỳ vẫn đứng yên tại chỗ, sự hứng thú nhất thời của hắn với nhóc con này chưa đủ để khiến hắn bước chân vào trong căn phòng này.
Có mặt nạ che khuất nên không thấy được vẻ mặt hắn, một lúc sau, hắn lên tiếng nhắc nhở như kiểu lòng trắc ẩn bỗng trỗi dậy vậy:
“Tuy kết quả chưa ra nhưng diễn một vở kịch thì không tránh được.”
…
Tổ chức Devil rất đông thành viên, được chia thành tầng trong và tầng ngoài.
Tầng trong là nhóm nòng cốt có thực lực mạnh nhất tổ chức, chỉ có tám người, còn đâu thì thuộc tầng ngoài hết.
Chế độ thưởng phạt được thiết lập nghiêm ngặt, toàn bộ mọi thứ đều phải đổi bằng tinh thể. Ở đây, tuy sức mạnh tượng trưng cho địa vị thật nhưng sẽ không có chuyện để mặc cho người này ức hiếp người khác giống khu ti nạn nọ.
Bởi vì chế độ thưởng phạt chính là tồn tại để ràng buộc những kẻ không an phận đó.
Toàn bộ thành viên của Devil đều là dị năng giả, bọn họ không phải lo vấn đề sống còn của người thường như khu căn cứ an toàn, cũng không phải làm nhiệm vụ cứu người sống sót. Trừ các nhiệm vụ được chỉ định ra thì lúc rảnh rỗi bọn họ toàn tự kiếm trò vui cho mình.
Chẳng hạn như xem người khác diễn kịch, lại chẳng hạn như treo xác sống lên để mổ xẻ nghiên cứu vân vân.
Lục Tự và Mục Hoài Viễn hùa nhau lừa gạt người ta là lỗi của bọn hắn, nhưng việc Nha Thấu khiêu khích là sự thật, cho nên với cái tính nhỏ nhen của Quân Chu thì hắn sẽ không dễ dàng thả cậu đi.
Những tin này vốn sẽ được công bố cùng với kết quả vào sáng mai, vậy mà giờ Kỳ lại chủ động tiết lộ cho Nha Thấu biết.
Lẽ ra hắn có thể nói thêm gì đó để dọa dẫm cơ, nhưng biểu cảm của nhóc con này vừa rồi trông đáng thương quá, giờ mà dọa khéo lại khóc mất.
Mà hắn thì không có kinh nghiệm dỗ người khác.
Thiếu niên ngồi xổm cách đó không xa nhỏ giọng “à”một tiếng, đoạn gập gọn khăn giấy lại rồi hỏi: “Anh lấy cho tôi ít nước được không?”
Kỳ: “?”
Tốt lắm, nhóc con này chẳng để ý tới lời hắn nói gì cả.
“Trong cửa hàng không có à?”
Nha Thấu lắc đầu, tay nọ níu tay kia: “Chỉ có nước uống thôi. Nếu muốn lau sạch thì phải tốn nhiều điểm tích lũy lắm.”
“Mà tôi lại không có nhiều điểm tích lũy thế.”
Kỳ: “…”
Kỳ đột nhiên im lặng khiến Nha Thấu thấy hơi lo lo, cậu nghĩ lại xem có khi nào mình diễn lố quá rồi không, nhưng nghĩ kỹ lại thì có thấy vấn đề gì đâu nhỉ, thế là bèn kiên nhẫn chờ đợi.
“Bọn hắn nghèo tới mức không cho cậu nổi điểm tích lũy à?”
Kỳ thật sự rất ngạc nhiên đấy, ngay cả người chậm hiểu như Nha Thấu cũng nghe ra được sự khó tin trong lời nói của hắn, nhưng chưa được bao lâu thì vẻ không tin nổi ấy biến mất, thay vào đó là mỉa mai châm chọc: “Bảo sao chưa tên nào rước được người về.”
“Phế vật.”
Mặc dù không hiểu mấy nhưng Nha Thấu cũng biết là Kỳ chửi mấy lời chẳng hay ho gì, cậu ngơ ngơ nhìn 001: “Anh ta có vẻ thân quen với mấy người kia nhỉ.”
【Ừm, địa vị cao nên có thân quen cũng không lạ gì.】
Nha Thấu bừng tỉnh.
Chửi xong Kỳ lại nhìn về phía Nha Thấu lần nữa, nhưng lần này thì cậu không hiểu được ánh mắt hắn, chỉ nghe thấy hắn nói: “Cậu tưởng tôi là người tốt thật đấy à?”
“Trong Devil không có dị năng giả hệ nước, có dùng tinh thể cũng không đổi được.”
“Cậu muốn dùng nước thì tự đổi lấy cái thùng rồi tới hồ mà lấy.”
…
Kỳ đi rồi mà Nha Thấu vẫn còn chưa nghe ra thế nào.
Giờ đã là hai ba giờ sáng, thiếu ngủ khiến đầu óc Nha Thấu không sao tỉnh táo nổi, Kỳ nói một tràng như thế mà Nha Thấu chỉ tóm tắt được thành “Devil thiếu nước trầm trọng”.
Không có giường cũng chẳng có chăn nệm, mấy cái ghế ghép lại với nhau thì rõ cứng, nhưng ít ra cũng không phải nằm dưới đất, riêng điểm này thôi Nha Thấu đã thấy hài lòng lắm rồi.
Cậu không chịu được bẩn nên cuối cùng vẫn phải đổi nước uống, sau đó dùng khăn giấy thấm ướt rồi lau sạch vết bẩn trên mặt với chân mình.
Lau sạch sẽ xong xuôi rồi, Nha Thấu mới nằm xuống cái giường nhỏ mộc mạc mình ghép tạm, tìm hiểu về kỹ năng “Mắt” mình mới có.
Tên đặc biệt mà cũng chẳng thấy có giải thích gì, có mỗi dòng điều kiện hạn chế mỗi phó bản chỉ có thể sử dụng ba lần, thoạt nhìn bí ẩn ghê.
Bạch Duẫn nói mình có thể nhìn thấy một số thứ mà người khác không thấy được, Nha Thấu đoán khả năng là sau khi mình dùng kỹ năng rồi thì sẽ thấy được những thứ đó. Có điều đây mới chỉ là suy đoán thôi, hơn nữa cậu chưa biết dùng nó rồi thì liệu có để lại hiệu ứng tiêu cực hay phản ứng nào khác hay không, cho nên Nha Thấu quyết định chờ khi nào xung quanh an toàn hẳn rồi mới dùng.
Cậu trở mình nằm nghiêng, bĩu môi nói: “Cảm xúc của người này khó lung lay thật đấy.”
Cậu làm đủ thứ như thế mà điểm thiện cảm của Kỳ vẫn như cũ chẳng tăng gì cả.
【Có hai khả năng.】Hệ thống Tình Yêu bình tĩnh lên tiếng:【Một là không tăng thật, còn hai là mặt nạ của hắn có tác dụng che chắn.】
Dù là trường hợp nào thì cũng đều khó nhằn giống nhau cả.
Nha Thấu xoa mặt, cảm thấy chặng đường trước mặt mình toàn chướng ngại vật không à, cậu che mắt mình lại, thì thầm tổng kết: “Nhưng đã xác định được một chuyện, lòng bao dung của người tên Kỳ này đối với ta không thấp nha.”
Dùng cao thì có vẻ chưa tới nên cậu mới dùng “không thấp”.
Cậu thăm dò cẩn thận từng chút một, mỗi một bước cậu đều cân nhắc suy tính thật kỹ rồi mới làm. Hiệu quả khá tốt, vì Nha Thấu cảm giác được thái độ của Kỳ đối với mình đã tốt hơn lúc xét xử rất nhiều luôn.
Ngay cả lúc cuối hắn gắt giọng, Nha Thấu cũng không cảm nhận được cảm xúc tiêu cực nào chĩa vào mình.
“Ngài liên lạc được với anh trai con không?”
【Khoảng cách quá xa, không liên lạc được.】
Đến lúc cần dùng thì quyền hạn lại không đủ, Hệ thống Tình Yêu chưa từng gặp phải trường hợp nào kiểu như thế này, lúc sau không thấy nói gì thêm nữa, chẳng biết đang trao đổi gì với 001.
Không có ai nói chuyện với Nha Thấu, bên cạnh cũng chỉ có cái đèn hình ngôi sao phát sáng mà Thẩm Trường Lâm cho cậu thôi.
Lúc bị bắt tới đây cậu còn đang ngủ, giờ cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt rũ nên nằm chưa được bao lâu đã ngủ thiếp đi mất.
Căn phòng kín chỉ còn mình chiếc đèn ngôi sao kia sáng.
Bên trong có chứa dị năng ánh sáng của Thẩm Trường Lâm, dù để nó sáng liên tục thì cũng có thể kéo dài suốt một tháng.
Nha Thấu chỉ chạm cho nó sáng 2 góc nên cũng không đến mức sáng quá.
Ánh sáng le lói chỉ chiếu được phần nào tới mép ghế, xa hơn thì không, cho nên lúc có tiếng cửa mở vang lên cũng chẳng ai thấy được dáng vẻ người bước vào.
Ghép mấy cái ghế lại với nhau làm cái giường, không biết nhóc con nào nghĩ ra đây.
Trong phòng khá nóng nên Nha Thấu ngủ không yên cho lắm.
Cảm giác có khối băng lại gần mặt mình, Nha Thấu vô thức lại gần.
“Lại dụi.”
Có ai đó chạm vào má cậu, còn nhỏ giọng nói chuyện ngay bên tai cậu nữa.
Lần này cậu không bị ai kia bóp má, thế nhưng lại bị bóp chỗ khác. Cánh tay, bụng còn cả chân, mỗi chỗ đều bị khối băng kia bóp nhéo một lúc.
Nha Thấu không thích bị vậy, nhưng nhiệt độ dễ chịu quá nên vẫn thoải mái hừ hừ mấy tiếng.
“Cứ như mèo ấy.”
“Nhưng cậu là cừu mà?”
Nếu Nha Thấu còn tỉnh thì kiểu gì cũng phải than một tiếng chẳng hiểu gì cả.
…
Ngày hôm sau Nha Thấu dậy từ sớm tinh mơ.
Bởi vì tất cả vật phẩm thường ngày trong Devil đều phải dùng tinh thể để đổi nên trời vừa hửng sáng đã có người ra ngoài tìm xác sống để đào tinh thể rồi. Mỗi sáng đều sẽ có nhiệm vụ mới, số lượng tinh thể được thưởng từ nhiệm vụ nhiều hơn mình tự kiếm nhiều, bởi thế sáng nào cũng sẽ có người chờ sẵn ở đây.
Xui cái là phòng của Nha Thấu lại ở ngay cạnh sảnh chờ nhiệm vụ.
Như Kỳ đã nói hôm qua, sáng nay đã có kết quả xét xử cậu —— diễn một vở kịch.
Nhưng chủ đề vở kịch sẽ do nhóm nòng cốt của Devil quyết định, đồng thời trong thời gian này, Nha Thấu phải ở lại Devil.
Quân Chu không hề xuất hiện, tất cả tin tức đều do Kỳ mang tới.
Hôm nay hắn phải dẫn một số thành viên Devil đi vây quét xác sống, lúc đứng kia thông báo lại về cái vẻ lạnh lùng lúc xét xử, thông báo xong thì cũng xoay người đi luôn.
Có điều chưa đi được mấy bước thì Kỳ đã bị ai đó níu lại. Hắn quay đầu thì phát hiện là Nha Thấu đang túm áo mình.
“Tôi muốn đi cùng với anh.”
Không hiểu sao Kỳ cảm giác thái độ của nhóc con này với mình tự nhiên hơn trước đó rất nhiều.
Nếu theo vẻ run rẩy đáng thương trong lồng giam ngày hôm qua thì giọng điệu lúc này phải là “Tôi đi chung với anh được không” chứ không phải là “Tôi muốn đi cùng với anh” mới đúng.
Sai từ chỗ nào nhỉ?
Kỳ đứng lại trong chốc lát, càng nghĩ càng thấy chắc tại hôm qua mình cho Nha Thấu ảo giác có thể dựa dẫm được nên mới thành thế này, giờ mà đồng ý thì khéo sau này sẽ thành “Tôi sẽ đi cùng với anh” chứ không còn là “Tôi muốn đi cùng với anh” mất.
“Không được.”
Y như dự đoán, khuôn mặt kia lại hiện vẻ ỉu xìu buồn thiu, nhưng nó chưa đủ để trở thành chướng ngại trên con đường Kỳ muốn chặt đứt ý nghĩ không nên có của Nha Thấu.
“Cậu chỉ được phép ở trong trụ sở Devil thôi.”
Lúc nói lời này, giọng Kỳ hờ hững lạnh nhạt hệt như lúc đọc kết quả ban nãy ấy, thậm chí còn lạnh nhạt đến độ có phần vô tình. Nhưng lạ cái là một người mắc chứng ám ảnh sạch sẽ như Kỳ lại không rút áo ra khỏi tay Nha Thấu luôn, mà cho tới hiện giờ, hắn cũng chưa hề có phản ứng gì với việc này cả.
Gương mặt xinh đẹp đượm vẻ buồn bã, mấy người mới giật được nhiệm vụ bên cạnh cũng cố rướn cổ qua, muốn hóng xem bên này đang xảy ra chuyện gì.
“Các anh không cho tôi ra ngoài, nhưng lại bắt tôi dùng tinh thể để đổi phòng ở.”
Nha Thấu thấy bọn hắn ngang ngược chết đi được, làm tự dưng thấy tủi thân luôn: “Cho tôi đi theo anh cũng không được à?”
Cậu cúi đầu nên Kỳ chỉ có thể nhìn thấy xoáy tóc với mấy lọn tóc vểnh lung tung trên đỉnh đầu cậu thôi, chứ không trông thấy vẻ mặt cậu.
Nghe giọng thì rõ tủi thân, cảm giác như sắp khóc tới nơi rồi ấy.
“… Cậu đi theo cũng được.”
Sau một hồi im lặng, ai đó đã phải lùi một bước trong ván cờ này.
“Nhưng tôi sẽ không bảo vệ cậu đâu.”
Dù nhóc con này có bị rơi vào giữa bầy xác sống hay là bị xác sống đuổi theo thì Kỳ cũng sẽ không ra tay giúp đỡ.
Cái này lại hợp ý Nha Thấu quá, cậu lập tức gật đầu: “Ừm.”
Kỳ chỉ nhìn cậu thôi chứ không nói gì thêm nữa, sau đó hắn đi lên trước chuẩn bị dẫn đội ra ngoài.
Bị bắt đến đây nhưng tới giờ vẫn an toàn không sao hết, giờ còn được theo ra ngoài kiếm tinh thể nữa làm Nha Thấu thấy phấn khích ghê, lúc đi còn vui miệng hỏi một câu: “Anh không bảo vệ tôi thật hả?”
Kỳ: “Giờ cậu đổi ý vẫn còn kịp.”
Từ chối gì mà nhanh thế, Nha Thấu lại hỏi lần nữa: “Thật hả?”
Hẳn là Kỳ bị hỏi nhiều đâm ra phiền nên lần này không thấy trả lời, Nha Thấu cũng chẳng thèm hỏi nữa, im lặng đi theo hắn, sẵn sàng nhặt nhạnh chỗ tinh thể mà người ta bỏ sót.
Mấy phút sau.
Kỳ mới miễn cưỡng lên tiếng——
“Biết thế.”
…
Kỳ đúng là cái tên ám ảnh sạch sẽ thái quá.
Hắn dùng dị năng càn quét xác sống, bị thiêu rụi trong ngọn lửa khiến chúng kêu gào thảm thiết, xác sống chết rồi thì hắn sẽ thuê người khác đào tinh thể hộ chứ nhất quyết không tự làm.
Lúc kiểm kê thành quả còn hào phóng cho luôn một nửa số tinh thể thu được, với cái mức độ rộng rãi này, Nha Thấu không biết liệu hắn có sống sót nổi ở Devil không ấy.
Kỳ cho tất chỗ tinh thể thu được vào một cái hộp riêng, sau đó lấy đâu ra tờ khăn giấy ướt rồi bắt đầu lau tay sạch sẽ.
Hắn lau cực kỳ kỹ, từ xương cổ tay cho đến xương ngón tay, không bỏ qua bất cứ chỗ nào cả.
Khăn giấy dùng xong thì tự bốc cháy trong tay hắn, còn tro tàn bị gió thổi bay.
Cách đốt y chang tên nào đó trong [Mai Táng].
Giờ thì cả năng lực cũng khớp rồi.
Nha Thấu dằn cảm giác nọ xuống, quyết định làm vài việc nghiêm túc mới được. Ban đầu cậu cũng xuống xe định đi đào tinh thể trong đầu xác sống, thế nhưng chưa đi được mấy bước thì đã bị Kỳ xách cổ áo kéo về.
“Cậu đi đâu?”
“Đào tinh thể.” Nha Thấu lập tức trả lời.
Viên tinh thể mà Diệp Sơ cho cậu chứa nhiều năng lượng quá, còn phải trữ để chuẩn bị cho mọi tình huống có thể phát sinh, cho nên lần này cậu ra ngoài không chỉ để kiếm tinh thể về đổi đồ vật mà còn tìm thêm để nạp cho “Phát súng hư ảo” nữa.
Kỳ nhíu mày: “Cậu giết được xác sống à?”
Nha Thấu bĩu môi: “… Không.”
“Thế cậu tính đi chịu chết chắc?”
Cách nói chuyện vẫn khiến người ta khó chịu như trước.
Ngoài Nha Thấu cùng hai người anh trai ra thì không ai biết Nha Thấu có dị năng cả. Cậu bị Kỳ lôi vào trong xe, thậm chí hắn còn đóng cả cửa xe lại.
“Ngoan ngoãn ngồi đây.”
Tinh thể nằm trong não xác sống, tưởng tượng đến đống thịt bầy nhầy lẫn óc kia là Kỳ đã thấy không chịu nổi rồi, cũng không chịu được việc Nha Thấu đi đào tinh thể xong lại về ngồi cạnh mình.
“Nếu cậu dám tự đi đào tinh thể thì sau này đừng có nói chuyện với tôi nữa.”
Kỳ đúng là cái tên ngang ngược vô lý!
Không cho cậu đào tinh thể thì để cậu theo ra ngoài làm gì?
Nha Thấu tức muốn chết, trước lúc Kỳ đi cậu không nói thêm lời nào nữa. Kỳ vừa đi được mấy giây, Nha Thấu đã mở cửa chạy xuống xe.
Chỗ bọn họ đỗ xe rất kín đáo, cách chỗ bầy xác sống cũng cực kỳ xa, cho nên Nha Thấu phải mất rất lâu mới chạy tới đó được.
Tuy đã biết đám xác sống không nhìn thấy mình nhưng lúc trông thấy mấy con bị khoét mất nửa cái đầu, cậu vẫn thấy hơi sợ.
Tinh thể cấp 1 với tinh thể cấp 2 giờ có đào cũng vô dụng nên Nha Thấu chỉ tập trung vào tinh thể cấp 3 với cấp 3 trở lên.
Xác sống mà bọn họ bỏ sót thì nhiều, nhưng tinh thể cấp cao thì hầu như đã bị bọn họ đào đi hết rồi, chỉ thi thoảng mới có vài con sót lại do sơ ý chủ quan thôi.
Xác của xác sống chất đống cả đường, thỉnh thoảng lại có mấy con xác sống cấp cao chạy ngang qua người Nha Thấu.
Nha Thấu đeo găng tay bắt đầu ngồi xổm xuống đào. Ban đầu còn chưa quen lắm nên hơi vụng, nhưng lúc sau thì chỉ tốn mười mấy giây đã đào xong một viên tinh thể rồi.
Nhìn ký chủ nhà mình hồi ở phó bản đầu còn vừa khóc vừa chạy vì bị đám quái vật đuổi theo, vậy mà giờ đã có thể bình tĩnh ngồi đào tinh thể trong não xác sống, 001 bỗng cảm thấy thế giới này hơi ảo diệu.
Đám xác sống không chỉ đổ về một hướng duy nhất, hơn nữa khu vực Nha Thấu đang ở cũng chưa được dọn dẹp hoàn toàn, lúc này bọn chúng lại ùa về đây đợt nữa, tiếng gào rống vang lên kéo theo một trận rung chuyển long trời lở đất.
Nha Thấu ngẩn ra, trông thấy đám xác sống đang ùn ùn kéo tới như thủy triều, còn Kỳ thì đang chạy phía trước nhất.
Hắn làm mồi nhử dụ đám xác sống về đây lần nữa để chuẩn bị hốt gọn một mẻ luôn, ai ngờ vừa mới rẽ sang bên này thì trông thấy người vốn bị mình nhốt trong xe.
Chẳng những thế cậu còn đang đeo găng tay ngồi xổm đào tinh thể trong não xác sống.
Trong chốc lát, Kỳ không biết nên nổi giận vì tình huống phát sinh đột ngột hay vì Nha Thấu không nghe lời mà chạy xuống xe đi đào tinh thể nữa.
Hắn chẳng hề nghĩ ngợi đã ôm Nha Thấu lên rồi tiếp tục chạy về vị trí đã định sẵn theo kế hoạch ban đầu.
Bầy xác sống sót lại tụ tập hết về đây, dưới sự càn quét của Devil chỉ còn lại tiếng gào rống chói tai.
Sắc mặt Kỳ lạnh lùng khiếp người, hắn đưa Nha Thấu về nơi đỗ xe lần nữa.
Nha Thấu vừa mới đứng vững xuống đã bị Kỳ nói cho một tràng:
“Tôi đã bảo cậu ngoan ngoãn chờ ở đây rồi cơ mà! Cậu ra ngoài làm gì?”
“Cậu biết bên ngoài nguy hiểm lắm không? Cơ thể dị năng giả có sẵn virus nên có bị cắn cũng sẽ không sao, còn cậu bị cắn thì sẽ biến thành xác sống đấy biết không hả!?”
“Cậu lại còn đi đào tinh thể! Cậu có nhận thức được mình đang làm gì không!?”
Giọng Kỳ kìm nén lửa giận: “Cởi găng tay ra đưa cho tôi.”
Nha Thấu nghe lời cởi găng tay xuống đưa cho hắn, còn mình thì chẳng nói lời nào cả.
Kỳ: “Sao cậu không nói gì?”
Nha Thấu không lên tiếng.
Kỳ: “Nói!”
Nha Thấu vẫn không nói gì.
Kỳ hít sâu một hơi: “Sao cậu không nói chuyện với tôi?”
“Thính lực của cậu tốt lắm cơ mà? Giờ lại giả vờ như không nghe thấy gì à?”
Rốt cuộc Nha Thấu cũng không nhịn nổi nữa, lớn tiếng quát hắn: “Anh quên mình nói gì rồi à!?”
“Anh bảo đừng nói chuyện với anh còn gì, thế nên tôi mới không nói chuyện với anh đấy chứ! Giờ là anh nhất quyết đòi tôi nói chuyện đấy nhé!”
“Sao anh lại quát tôi!?”
Kỳ nghe quát mà sững cả người.