Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 230: Biết thế
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 230: Biết thế
Edit: Lune
Kỳ: “Tôi đâu…”
“Anh có mà!”
“Anh mắng tôi đó còn gì!”
Nha Thấu tức lắm, thời tiết thì nóng, da cậu lại mỏng nên chẳng mấy đã đỏ ửng hết lên.
Đã thế đang cơn xúc động nên sắc đỏ nhanh chóng lan rộng từ mang tai xuống má rồi tới tận cổ, trông Nha Thấu lúc này như kiểu có thể nhào tới cắn người ta bất cứ lúc nào ấy.
Con thỏ bị dồn vào góc tường còn biết cắn lại huống chi là người.
Kỳ sững ra, đứng yên tại chỗ không nói gì, mặc cho Nha Thấu mắng mình.
“Anh nói không bảo vệ tôi mà?”
“Anh nói tôi là người trong lòng đối thủ của anh còn gì? Vừa nãy anh bỏ tôi lại ở đó luôn có phải tốt hơn không? Giờ đưa tôi về lại còn mắng tôi!”
Nha Thấu tức đến mức mặt đỏ bừng: “Anh là đồ xấu tính!”
Kỳ: “Tôi không…”
Hắn không làm sao nói chen vào được, cứ định mở miệng thì lại bị cắt ngang.
“Anh để tôi ở một mình trong xe, lỡ có xác sống đến thì làm thế nào? Anh không bận tâm chút nào tới tôi hả?”
Thực tế là chỗ xe đỗ cực kỳ kín đáo, bọn hắn cũng đã dọn sạch xác sống xung quanh rồi nên không thể nào có chuyện có xác sống đến được.
Kỳ muốn giải thích nhưng Nha Thấu không cho hắn cơ hội giải thích.
Hắn bị mắng xối xả một thôi một hồi nên giờ cũng thấy hơi bực, thế là cứng cổ ngắt lời cậu: “Chỗ cậu an toàn lắm, không có xác sống đâu.”
“Mà tôi nói không bảo vệ cậu khi nào?”
Mắt Nha Thấu đỏ lên, đoạn phụng phịu: “Mấy lần còn gì.”
“Chính miệng anh nói mà, tôi còn hỏi tận ba lần!”
Nha Thấu không nói sai chút nào, đúng là cậu hỏi ba lần thật, mà cũng đúng là Kỳ đã nói vậy thật. Kỳ bực bội vò tóc: “Tôi bảo biết thế còn gì?”
【Giời ơi ai khiêng xuống giùm cái đi chứ tên này hết cứu rồi, sau có khóc cũng không biết đi đâu mà khóc đâu.】
【Rốt cuộc là anh có biết nói chuyện không thế? Tôi biết là anh lo lắng cho Nha Nha, nhưng mà anh đừng nói cái kiểu gắt gỏng như vậy được không hả? Nghe có khác gì tự dưng đi mắng người ta không!】
【Má, anh nói một câu “Sao tôi lại bỏ mặc cậu được” thì chết à? Đồ thì bắt dùng tinh thể đổi, nhưng lại không cho người ta đi đào tinh thể, anh đang nghĩ cái gì thế?】
【Tôi biết là xuất phát điểm của anh rất tốt, nhưng anh đi từ từ thôi được không?】
Tiếng nói chuyện bên này ồn quá làm mấy thành viên Devil còn lại ở bên kia chạy qua hóng hớt, muốn biết xem đang xảy ra chuyện gì.
Kỳ chỉ vào trong xe, giọng mất kiên nhẫn: “Mấy người lên xe trước đi.”
Nghe giọng điệu táo bạo thế kia thì dù có ngu mấy cũng biết tâm trạng của Kỳ lúc này rất tệ. Đám người kia không muốn đụng vào họng súng nên lập tức chui lên xe với nhau.
Chỉ có điều cừu con mà thủ lĩnh bắt về hôm qua đứng cạnh Kỳ trông như bị bắt nạt đến mức sắp khóc rồi ấy, mà bọn hắn cũng sợ Kỳ sẽ làm gì người tạ thật cả đám đều dán vào cửa sổ, muốn xem tình hình bên ngoài.
Nha Thấu cụp mắt, nhìn mặt đất chằm chằm.
Xúc động xong, giờ cậu mới gọi là bình tĩnh lại được.
“Nhưng hai lần trước anh đều nói là không bảo vệ tôi mà.”
“Thái độ của anh với tôi lại không tốt, sao tôi biết anh nói câu kia là thật hay đùa chứ.”
Cậu hỏi đi hỏi lại câu này ba lần, lần cuối thì Kỳ trả lời là “biết thế”.
Đã thế Kỳ còn đeo cái mặt nạ nửa đen nửa trắng trông như đi đòi mạng người ta ấy, nghe không thì ai mà biết ý hắn thế nào.
Mắt Nha Thấu đỏ hoe, cậu hít mũi một cái rồi nghiêng đầu sang một bên, không muốn nhìn Kỳ nữa.
Đám người trên xe chỉ nghe được có một đoạn ngắn, nhưng do biểu cảm của thiếu niên trông tội nghiệp quá nên ngay cả khi chưa biết rõ chuyện thế nào, bọn hắn đã vô thức đứng về phía Nha Thấu rồi nhao nhao chỉ trích Kỳ rồi.
“Ê Kỳ, anh làm gì khiến người ta buồn thế?”
“Anh đưa người ta theo mà còn làm người ta khóc nữa? Anh đúng là… haiz, tôi hết biết nói gì nữa rồi.”
“Ê Kỳ, anh có còn là đàn ông không đấy?”
“Anh không qua dỗ người ta đi à?”
“Câm miệng.”
Kỳ không nhịn được nữa mà lên tiếng ngắt lời bọn họ, giọng hắn lạnh như băng làm bầu không khí căng thẳng hẳn lên.
“Cậu ấy khóc lúc nào ——”
Như để chứng minh lời mình, Kỳ sải bước đi tới bên Nha Thấu quay đầu sang, nhưng khi thấy rõ khuôn mặt Nha Thấu thì bỗng im bặt, ánh mắt lóe lên vẻ ngỡ ngàng.
Hôm qua nhóc con bị giam lại xét xử còn không khóc, vậy mà giờ lại đỏ hết cả mắt.
Đôi mắt ngấn nước, thế rồi trước cái nhìn của Kỳ, từng giọt nước mắt lăn dài trên má rồi đọng ở cằm như sắp rơi. Nhóc con cắn môi dưới, lặng lẽ khóc không thành tiếng.
Hai viên đá quý màu lam lúc này lại đẫm nước mắt, lóng lánh, mơ màng, chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng đủ mê hoặc lòng người.
Kỳ chưa từng nghĩ tới cảnh tượng này, phút chốc không nói lên lời.
Hàng mi run run, Nha Thấu quay đầu qua phía khác như hờn dỗi, lúc lên tiếng giọng nghe thỏ thẻ hơn ban nãy nhiều, mà càng nói càng thấy tủi thân.
“Hơn nữa trong xe ngột ngạt, tôi thấy khó chịu lắm.”
“Anh chẳng biết gì cả.”
“Anh chỉ biết mắng tôi thôi.”
…
Dù là ở ngoài hay trong phó bản thì Kỳ vẫn luôn tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của mình, cũng rất hiết khi gặp phải chuyện gì khiến bản thân thấy khó giải quyết.
Vậy mà giờ hắn lại không biết phải làm gì khi nhóc con này khóc.
Đã thế lúc lên xe, cái đám kia còn nhìn chằm chằm hắn như thể hắn vừa làm chuyện gì tội ác tày trời không bằng.
Mà nhóc con nọ thì từ lúc lên xe cũng không thèm nói chuyện với hắn nữa.
Do vừa đứng phơi nắng nên làn da trắng trẻo hơi đỏ ửng, cậu nép người ngồi sát vào góc ghế nhìn ra ngoài cửa sổ, suốt đường không hề quay đầu qua nhìn Kỳ lấy một lần.
Mặt nghiêng hẳn ra ngoài, chẳng biết có còn khóc nữa hay không.
Kỳ từng quát tháo răn dạy không biết bao nhiêu người, thành viên trong lãnh địa mà không đạt được thành tích đề ra thì kiểu gì cũng bị hắn chửi cho không ngóc đầu lên nổi. Nếu là lúc trước, hắn mà nghe được chuyện có người mới bị nói có tí đã ấm ức chảy nước mắt thì thể nào hắn cũng sẽ mỉa mai kẻ đó là phế vật, còn bảo đã tâm lý yếu thì đừng vác xác vào phó bản làm gì.
Còn bây giờ, tuy ngoài mặt bình tĩnh nhưng thực tế là hắn hoàn toàn không biết phải xử lý tình huống này thế nào.
Thật lòng là hắn cảm thấy chuyện này khó giải quyết thật, thậm chí lúc bị mấy tên đỉnh cấp bao vây hắn còn không có cảm giác này, hôm nay là lần đầu tiên đấy.
Kỳ mắc chứng ám ảnh sạch sẽ nên tối hôm trước khi xuất phát, xe luôn được rửa kỹ càng. Mà xe này còn là xe riêng của hắn, chỉ khi hắn đi làm nhiệm vụ mới lái ra ngoài thôi.
Lái xe là một người đàn ông có gương mặt khá vuông vức, diện mạo không phải kiểu khiến người ta cảm thấy thân thiện, trái lại còn hung tợn vô cùng. Lúc này anh ta liên tục ngoái đầu lại, trông biểu cảm có vẻ như rất ngạc nhiên, không hiểu Kỳ làm gì mà lại làm thiếu niên kia khóc được.
Buổi xét xử hôm qua anh ta cũng có mặt, cũng thấy rõ thiếu niên nọ cứng cỏi nhường nào, bị thủ lĩnh ức hiếp như thế mà còn không khóc, thế mà nay theo Kỳ ra ngoài chưa tới nửa ngày đã chảy nước mắt rồi.
Thế là ánh mắt anh ta nhìn Kỳ cũng bắt đầu toát lên vẻ trách cứ lẫn chất vấn.
Từ lúc chưa lên xe Kỳ đã nhận được cái nhìn kiểu này rồi, giờ lên xe có nữa hắn cũng không thấy lạ.
Ban đầu khi xuất phát là Nha Thấu chủ động ngồi gần Kỳ, còn giờ đổi thành Kỳ chủ động qua ngồi gần cậu.
Nệm ghế bên cạnh lún xuống, Nha Thấu quay đầu sang, đúng lúc có giọt nước mắt rơi xuống.
Vẫn đang khóc.
Kỳ: “…”
Kỳ im lặng, hai cánh tay gác hai đùi, chẳng biết nghĩ gì mà ngón cái cứ miết hổ khẩu bên bàn tay còn lại suốt, lúc lâu sau mới lên tiếng:
“… Đừng khóc nữa.”
Hắn phải chuẩn bị tâm lý rất lâu mới chủ động lại gần an ủi, chẳng qua kỹ năng an ủi hơi vụng nên trông vừa lưỡng lự lại vừa không quyết đoán, nói chung là rất ngượng.
Hắn làm theo lời khán giả trong phòng livestream đề xuất, đoạn bất đắc dĩ nói: “Sau này tôi không gắt giọng với cậu nữa được không?”
Nha Thấu nhìn hắn chằm chằm không nói gì.
Lông mi nhóc con ướt át dính bết vào nhau hơi vểnh lên, trên má vẫn còn đọng nước mắt. Làn da đỏ ửng cũng đã dịu xuống phần nào, thành ra đôi mắt đỏ hoe trông càng rõ.
Không chỉ mắt mà chóp mũi với môi cũng đo đỏ, nhìn lại càng tội nghiệp.
“Câu kia cũng rút lại, giờ cậu nói chuyện với tôi được không?”
Trong lúc bản thân không hề hay biết thì sự khoan dung của Kỳ càng ngày càng tăng, ranh giới cuối cùng cũng ngày càng lùi lại.
Thậm chí là giờ hắn còn nghĩ tới khả năng rút lại toàn bộ những lời đã nói trước đó.
【Biết là Kỳ sẽ rụng nhưng không ngờ lại rụng nhanh cỡ này.】
【Nha Nha rơi nước mắt cái là Kỳ bắt đầu hoảng, khá lắm, xét từ điểm này thì thấy vẫn còn khả năng cứu được.】
【Tên đầu tiên là Hứa Dã, thứ hai là Phương Chí, phía sau nhiều quá không nhớ rõ, giờ thì là tên này, quả nhiên không ai có thể bình tĩnh được khi bé con nhà tôi khóc.】
【Ứng Tinh Uyên đang ở trong phó bản này còn gì? Bảo hắn tới đánh Quân Chu với Kỳ một trận đi, tôi không nói đùa đâu.】
“Anh…”
Lời Kỳ nói dường như đã có tác dụng, nhóc con im lặng nãy giờ cuối cùng cũng chịu mở miệng: “Anh bảo phải dùng tinh thể để đổi đồ nhưng anh lại không cho tôi đi đào tinh thể, anh ngang ngược lắm ấy.”
Nếu không phải đang diễn thì có khi Nha Thấu đã nói là “Anh bị hâm à” rồi.
“Tôi định lấy cả phần của cậu mang về.”
Ý của Kỳ ban đầu là để Nha Thấu ngồi chờ trong xe, sau đó sẽ kiếm luôn phần tinh thể cho cả cậu. Hắn cũng không ở Devil mấy nên chỉ cần một buổi là có thể kiếm đủ số tinh thể dùng mấy ngày này cho cậu rồi.
Hiển nhiên là Nha Thấu không tin.
Cậu không biết điểm thiện cảm của Kỳ nên đương nhiên sẽ không tin Kỳ tốt bụng như vậy.
“Anh đâu có nói với tôi thì làm sao tôi biết được.”
Nhóc con này nhìn có vẻ không tin tưởng hắn mấy.
Nhưng rõ ràng tối qua còn nhìn mình chằm chằm, còn tỏ rõ ý dựa dẫm vào mình vì lý do mình là người chơi duy nhất trong Devil mà.
Thế mà giờ trong mắt lại toàn vẻ ngờ vực.
Cái cảm giác khó giải quyết kia lại xuất hiện, hơn nữa còn kéo theo một thứ cảm xúc xa lạ nữa.
Người càng đứng trên cao thì lại càng kiêu ngạo, kể từ khi vào khu Trốn thoát Kinh Hoàng, Kỳ vẫn luôn thuận buồm xuôi gió nên còn kiêu ngạo hơn những người khác nhiều.
Vậy mà giờ hắn lại cam chịu nhường bước, cam kết với Nha Thấu:
“Sau này có gì tôi cũng sẽ nói với cậu.”
Rồi lại thỏa hiệp lần nữa:
“Tôi sẽ đưa cả phần của tôi cho cậu nên cậu đừng giận nữa nhé?”
Nha Thấu hít mũi một cái, định dùng tay lau nước mắt nhưng nhớ ra tay mình mới đào tinh thể xong bèn dừng lại.
Mặc dù cách một lớp găng tay rồi nhưng Nha Thấu vẫn cảm thấy rửa tay thì tốt hơn.
Cậu nghiêng đầu nhìn Kỳ đang ngồi bên cạnh mình, đoạn duỗi hai tay qua.
Kỳ: “?”
“Muốn rửa tay à?”
Nha Thấu gật đầu: “Anh rửa tay giúp tôi được không?”
Giọng điệu hỏi thăm dè dặt nè, nghe rất giống dấu hiệu muốn làm lành.
Nhưng thực tế là Nha Thấu chỉ muốn dùng không nước của Kỳ thôi.
Nước trong cửa hàng đắt lắm, rẻ nhất cũng phải 50 nghìn điểm một chai, Nha Thấu cảm giác mình mua mấy chai đã hết xừ tiền rồi.
Kỳ ngồi yên tại chỗ, ánh mắt nhìn chằm chằm tay cậu không ho he gì.
Nha Thấu đoán khả năng là hắn đang đắn đo, vì dù sao với người mắc chứng ám ảnh sạch sẽ mà nói thì kể cả đã đeo găng tay rồi, hắn cũng không có chuyện đích thân rửa tay giúp mình.
Nhưng ngay giây sau, Kỳ lại đưa tay kéo tay cậu ra ngoài cửa sổ, sau đó vặn mở một chai nước từ đâu xuất hiện rồi bắt đầu rửa bàn tay trông chẳng thấy bẩn chút nào của Nha Thấu.
【Hờ?】
【Này?】
Phản ứng của Nha Thấu giống hệt với khán giả phòng livestream, đó là đều ngạc nhiên giống nhau.
Rất không thể tin được.
Bước này chỉ là thăm dò thôi, ban đầu cậu cứ tưởng Kỳ sẽ từ chối cơ.
Trên lông mi cậu còn đọng nước mắt chưa chịu rơi xuống, cậu khẽ chớp mắt, đoạn mở miệng hỏi: “Vậy lúc nữa anh rửa mặt giúp tôi được không?”
Cậu liên tục thăm dò ranh giới cuối cùng của đối phương, nhưng hệt như con thỏ ấy, chỉ cần đối phương có phản ứng nào khác thường là sẽ lập tức rụt lại ngay.
“Rửa sạch nước mắt thôi là được.”
Và có lẽ là Kỳ cũng đoán được rồi nên nghe xong mới giương mắt nhìn khuôn mặt hơi ngước lên của Nha Thấu.
Mặt nhóc con vẫn còn hoen nước mắt.
Kỳ khựng lại chừng mấy giây rồi cam chịu:
“Lại gần đây.”
Động tác của Kỳ rất nhẹ, không chỉ nước mắt mà cả những chỗ khác cũng rửa sạch cẩn thận.
Hắn hỏi: “Còn giận nữa không?”
Quyền chủ đạo trong cuộc nói chuyện đã chuyển sang tay Nha Thấu từ khi nào, cậu chớp mắt, đáp lại bằng câu Kỳ đã nói trước đó.
“Biết thế.”