Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 231: Người bé nhưng tính tình thì không vừa đâu
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 231: Người bé nhưng tính tình thì không vừa đâu
Edit: Lune
Lúc bọn họ trở lại đã là buổi chiều.
Hầu hết đánh giá của mọi người đối với Devil đều là tổ chức của đám điên hoặc không bình thường, v.v. Chế độ khảo hạch nội bộ khắc nghiệt, tác phong làm việc bất bình thường, nếu là người bình thường thì chẳng ai muốn gia nhập hết.
Ngay từ màn xét xử đầu tiên, cảm giác mà những người kia mang lại cho Nha Thấu đã chẳng thân thiện chút nào rồi.
Chỉ có điều không biết cụ thể là vì sao, có lẽ là vì Lục Tự với Mục Hoài Viễn đã hùa nhau đi lừa một đứa nhỏ thoạt trông rất ngây ngô trước, cũng có lẽ là vì thủ lĩnh chưa biết rõ ngọn ngành thế nào đã bắt người ta về, hoặc cũng có lẽ là vì mới nãy bị Kỳ mắng xối xả một trận xong rồi khóc trước mặt bao nhiêu người, thành ra Nha Thấu vừa xuống xe đã nhận được vô số ánh nhìn.
Người nào người nấy trông mặt đều dữ tợn, thậm chí quanh người còn toát rõ vẻ hung tàn. Lúc bọn họ sầm mặt đi tới rồi đứng sừng sững như núi trước mặt mình, Nha Thấu còn tưởng là bọn họ định mắng mình thêm nữa ấy. Bọn họ cau mày, đứng khoanh tay, trông cánh tay với đống cơ bắp nổi cuồn cuộn trước mặt mà Nha Thấu cảm tưởng bọn họ chỉ cần một tay đã dư sức xách cả người mình lên rồi.
Nhớ lại lời miêu tả của 001, chân Nha Thấu vô thức run nhẹ.
“Đưa tay đây.”
Bọn họ đột nhiên mở miệng làm Nha Thấu giật nảy mình. Nha Thấu run run đưa tay tới, lòng bàn tay bỗng nặng xuống, hết túi này đến túi khác được đặt vào tay cậu.
Trong túi toàn là tinh thể, mặc dù cấp bậc không cao lắm nhưng mỗi người cho một túi nhỏ nên số lượng tinh thể cộng lại cũng thành khá nhiều.
“Tối nay đổi lấy phòng tốt một chút mà ngủ.”
“Không ai lại tưởng Devil bọn tôi chỉ biết bắt nạt người khác.”
Sau cùng có người còn trầm giọng hỏi: “Nghe rõ chưa?”
Thật ra lúc trên xe vì dỗ Nha Thấu nên Kỳ đã đưa toàn bộ tinh thể của mình cho cậu rồi, chỗ tinh thể hắn cho mang đi đổi phòng vẫn còn thừa, thậm chí còn đổi thêm được kha khá đồ dùng hàng ngày nữa kìa, giờ gộp thêm chỗ tinh thể này làm Nha Thấu ôm hơi vất vả.
Nha Thấu bị vây ở giữa dè dặt nhìn họ, đoạn đáp: “Nghe rõ rồi.”
Bọn họ trông có vẻ khá hài lòng.
Ôm đống tinh thể bọn họ cho vào trong ngực, Nha Thấu nhìn bọn họ một hồi rồi nhỏ giọng nói một câu: “Cảm ơn mấy anh nhé.”
Mặc dù nước mắt trên mặt đã được Kỳ rửa sạch sẽ cho rồi, thế nhưng mắt vẫn còn đỏ, nhìn là biết mới khóc xong.
So với thành viên Devil vai u thịt bắp chỉ biết chém chém giết giết thì thiếu niên trước mặt không khác gì động vật ăn cỏ lọt vào hang ổ của động vật ăn thịt cả.
Cừu con lọt vào ổ sói phiên bản thực tế.
Cừu con trắng trắng mềm mềm, bị bắt nạt cũng chỉ biết kêu be be, ôm vào lòng còn ngập trong đám lông cừu mềm mại thơm thơm nữa.
Bọn họ vốn đã tò mò về con cừu nhỏ này lắm rồi, nãy thấy cậu khóc thì đồng loạt quay sang khiển trách Kỳ, mà giờ vừa nghe câu “cảm ơn” thỏ thẻ kia thì lại đồng loạt sững người ra tiếp, đến nỗi người ta đi một lúc rồi mới hay.
Bị bắt nạt tới thế rồi mà vẫn ngoan ngoãn lễ phép nói “cảm ơn” với bọn họ.
Trong đầu vô thức hiện lên mấy cảnh tượng cừu con bị bắt nạt, cả đám nhìn theo hướng Nha Thấu rời đi, ánh mắt thì toát lên vẻ đau lòng nhưng biểu cảm thì càng lúc càng hung tợn, cảm giác như ngay giây sau có thể vác dao đi chặt xác sống luôn vậy.
“Cái thằng đần này, mày dọa người ta sợ đấy biết không hả? Mày nhìn thử xem mặt mày cười trông có giống thứ gì không?”
“Thế mày thì là thứ gì? Sao mày không lên dỗ người ta đi?”
Bọn họ đang nhao nhao cãi nhau thì Kỳ đi ngang qua, hắn vừa liếc mắt tới là cả đám lập tức im bặt.
Chờ hắn đi xa rồi, chẳng biết ai lên tiếng trước.
“Kỳ bắt nạt người ta còn làm người ta khóc.”
“Kỳ quen quát tháo bao nhiêu người rồi nên chắc vừa nãy cũng thế, hình như tao còn nghe thấy Kỳ không cho người ta tinh thể, đúng là chẳng ra gì.”
“Mày nói đúng, đàn ông đàn ang gì mà thế.”
“Tao cũng thấy giống mày.”
“May mà vẫn còn chúng ta.”
“Hay tối chúng ta lại ra ngoài kiếm ít tinh thể về nhỉ? Tối đến xác sống cấp cao xuất hiện nhiều mà.”
“Ờ nghe được đấy!”
Cũng có người lên tiếng phản bác: “Tối không có nhiệm vụ, chỉ vì cậu ta mà ra ngoài tìm xác sống? Bọn mày điên hay tao điên? Một tên nhóc tầm thường đã gầy yếu còn không có dị năng đáng để bọn mày làm tới vậy cơ à?”
“Nhầm!” Bọn họ lập tức ngắt lời: “Mày nhìn kỹ nhỏ rồi nói lại tao nghe xem nào, mày chắc chắn nhỏ “tầm thường” á?”
“Đúng, đẹp cỡ đó là phải giấu kỹ luôn ấy chứ! Mày thì hiểu cái gì?”
Nha Thấu vừa tới đây, có thể là do cộng thêm việc ban nãy mới bị Kỳ mắng cho khóc nên có vài người tỏ thái độ thân thiện với cậu, nhưng cũng có một số ít thì cảm thấy cho tinh thể thôi là đủ rồi: “Ừ rồi, cậu ta không tầm thường, thế thì sao? Không có dị năng…”
“Dừng!” Lần này người tên tiếng cắt ngang là người lái xe ban nãy: “Chúng ta có dị năng là được mà? Nhỏ thế thì ăn được mấy? Nuôi cũng có tốn thêm tí nào đâu.”
“Thôi mày biến đi, tao không nói chuyện với cái thằng không biết người ta tốt đẹp thế nào.”
“Đúng là không ra gì.”
…
Lúc trở về còn vô tình gặp Quân Chu.
Hắn đang nghiêng người ngồi tựa vào ghế ở trong đại sảnh, trên tay cầm máy truyền tin, chẳng biết ai gửi tin nhắn tới mà thấy Quân Chu nhìn màn hình rõ chăm chú, có người đi vào cũng chẳng hề ngẩng đầu.
Vừa khéo đúng ý Nha Thấu luôn.
Trong Devil ngoài mấy người kỳ lạ cứ thích dán mắt nhìn cậu ra thì chỉ có tên Quân Chu này là khó chơi nhất.
Nhiệm vụ không liên quan trực tiếp tới Quân Chu nên Nha Thấu cũng không định tiếp xúc gì với hắn hết.
Từ lúc xuống xe, Nha Thấu đã chẳng để ý gì tới Kỳ nữa rồi, đi vào thấy Quân Chu thì cũng chỉ bước chậm lại, thấy hắn không có vẻ gì là muốn quản mình thì lập tức cất bước đi luôn.
Mặc dù mắt cậu không còn đỏ như trước nữa, nước mắt trên mặt cũng đã được rửa sạch sẽ, thế nhưng quần áo trên người vẫn nhăn nhúm luộm thuộm như cũ, nhìn qua vẫn y chang con mèo hoang.
Mà Kỳ vốn ưa sạch sẽ thái quá thì từ lúc đi vào vẫn luôn theo sát, nhìn nhóc con đi đằng trước đăm đăm.
Quân Chu bình tĩnh tắt máy truyền tin, sau đó ân cần hỏi han: “Anh lên cơn à?”
Kỳ dừng bước xoay người lại, trông biểu cảm như kiểu Quân Chu mà nói câu nữa là hắn sẽ lập tức lao tới đánh người vậy, nhưng tự dưng nghĩ tới chuyện gì mà lại đổi giọng: “Cậu biết dỗ người không?”
Quân Chu: “?”
Quân Chu biết chuyện Kỳ dẫn Nha Thấu ra ngoài, cho nên vì sao Kỳ lại đột nhiên hỏi câu này thực ra cũng rất dễ đoán thôi: “Cậu ta giận?”
Kỳ: “Ừ.”
Câu trả lời trong dự đoán, Quân Chu hỏi lại: “Vậy anh nghĩ tôi biết à?”
Dứt lời, hắn đứng dậy toan bỏ đi bị Kỳ gọi lại.
“Ai liên hệ vậy?”
Quân Chu giơ máy truyền tin trong tay lên, giọng nghe không rõ cảm xúc:
“Tên phó thủ lĩnh nào đó bỏ nhà đi thôi.”
…
Nha Thấu đến tìm Mục Hoài Viễn.
Nhiệm vụ phụ nói rõ rằng phải lấy được tên của toàn bộ thành viên nòng cốt trong Devil đồng thời sống sót năm ngày.
Thành viên nòng cốt của Devil có tất cả 8 người, ngoài 4 người cậu biết ra thì còn 4 người nữa.
Cậu mới tới nên không biết nhiều về tổ chức vừa bí ẩn lại đầy tai tiếng này, cũng không dám tùy tiện đi dò hỏi tin tức từ những người không quen, cho nên đành phải xuống tay từ người mình quen nhất ở đây là Mục Hoài Viễn.
【Phòng của hắn ở 305.】
Nha Thấu nhanh chóng tìm được phòng của Mục Hoài Viễn theo chỉ dẫn của 001, có điều cậu gõ cửa một lúc mà vẫn không thấy có ai ra mở cửa hết.
“Cậu ta đang bị phạt, chắc phải tối muộn mới về.”
Chẳng biết là ai đột nhiên nói sau lưng mình, Nha Thấu khẽ rúm người lại, đoạn nhỏ giọng đáp một tiếng: “Cảm ơn ạ.”
Mục Hoài Viễn bị phạt hai lần: Lần một là nhiệm vụ thất bại, lần hai là sau khi nhiệm vụ thất bại không chịu trở về tổ chức. Mà giờ lại bị phạt thêm lần nữa, lý do là vì hắn đã công khai chống đối Quân Chu ngay trong buổi xét xử.
Nha Thấu đổi một bình thuốc từ trong cửa hàng rồi lặng lẽ để ở cạnh cửa, sau đó lấy thứ khác che lại rồi mới rời đi.
001 không hiểu được hành vi này của ký chủ, trên đường không ngừng hỏi:【Ký chủ, ban đầu hắn bị phạt là chuyện của hắn mà, có liên quan gì tới ngài đâu.】
“Nhưng lần cuối cùng thì có liên quan tới ta mà.”
Nha Thấu đã về tới phòng chứa đồ, cậu đứng ở cửa, kiên nhẫn giải thích cho 001: “Hơn nữa ta cho anh ta thuốc rồi thì sẽ dễ dàng nghe ngóng tin tức hơn.”
Cậu líu ríu nói với 001: “Thấy ta thông minh không?”
【Ừm ừm, thông minh lắm.】001 cực kỳ hiểu lòng người, sau đó lại lo lắng hỏi:【Thế ngài không sợ thiện cảm của Mục Hoài Viễn cao quá sẽ phát sinh chuyện gì đó bất ngờ à?】
【Dù sao sau này ngài vẫn phải về khu A hoặc khu B mà, hắn không cho thì làm thế nào?】
Trong tổ chức này nhiều tên không bình thường lắm.
Trong mắt Nha Thấu lộ vẻ do dự, cậu mở cửa: “Anh ta không cho thì không cho chứ, liên quan gì đến việc ta về hay không…”
Tiếng trò chuyện với 001 bỗng im bặt.
Vì trong phòng có thêm một người.
Quân Chu ngồi trên cái giường ghép tạm từ ghế của cậu, nghe thấy tiếng mở cửa thì ngẩng đầu lên.
Bầu không khí nghe hơi căng thẳng.
“Anh tới làm gì?”
Nha Thấu nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao người ban nãy ngồi ở đại sảnh không để ý tới mình lúc này lại xuất hiện ở đây.
Quân Chu nhìn cậu chằm chằm hồi lâu, dáng vẻ rất chi là dửng dưng.
“Đây cũng đâu phải phòng riêng của cậu.”
…
Lần này Quân Chu tới là muốn bàn chuyện diễn kịch với nhóc con thích chạy lung tung này.
“Cậu muốn diễn cái gì?”
“Chuyện cổ tích? Hay tự biên?”
Còn tới hỏi ý kiến của cậu, cười nói thì trông có vẻ thân thiện dễ gần đấy, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ lạnh nhạt nên dù giọng hắn có ôn hòa cỡ nào cũng không sao che đậy được.
Nhiệt độ trong phòng giảm thẳng xuống, Nha Thấu khoanh tay, đứng nép ở cửa.
Người này lạ thật đấy, dù điểm thiện cảm cao hay thấp thì cái cách nói chuyện vẫn tệ y chang.
Do sở hữu dị năng băng nên quanh người hắn lúc nào cũng lạnh, Nha Thấu mím môi: “Giờ phải trả lời luôn à?”
“Cậu cũng có thể suy nghĩ thêm.” Quân Chu hơi ngả người chống tay ra sau ghế, ngắm biểu cảm vừa bối rối vừa căng thẳng của thiếu niên, bỗng nói tiếp: “Tối nay.”
“Sao cơ?”
“Tối nay trả lời tôi.”
“… À.”
Nói xong, Quân Chu cũng chẳng hề có ý định rời đi mà cứ ngồi lì tại chỗ duy nhất có thể ngồi trong căn phòng này. Còn Nha Thấu thì đứng ở đó, mặt tỏ rõ vẻ không vui.
Kia là ghế cậu ghép mà, giờ còn không cho cậu ngồi, cậu vất vả cả buổi từ ngoài về mà đến cái chỗ cũng không có mà ngồi.
“Không cần chờ tới tối, tôi nghĩ xong rồi.” Nha Thấu ấm ức lên tiếng: “Người đẹp và quái thú.”
Quân Chu: “Cậu là người đẹp?”
Nghe hắn hỏi làm Nha Thấu thấy hơi xấu hổ, nhưng hổng do mình thì mình phải tự lấp thôi, cậu lúng búng nói: “Ừm, không thì gì?”
Quân Chu: “Thế ai là quái thú?”
Nha Thấu: “Dù sao cũng không phải tôi.”
“Anh có nói là chỉ cần mình tôi diễn đâu.” Có thêm người diễn cùng thì sao?
Lúc nói lời này, nhóc con kia thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn hắn, cảm giác như đang chửi xéo hắn vậy. Rõ là rất sợ nhưng vẫn lén lén lút lút chọc ngoáy trả thù mình.
Quân Chu cười khẽ một tiếng.
“Người bé nhưng tính tình thì không vừa đâu.”
Bình luận cho "Chương 231: Người bé nhưng tính tình thì không vừa đâu" <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn