Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 232: ?
Edit: Lune
Nhóc con muốn chọn《Người đẹp và quái thú》.
Ngoài khác giới tính ra thì quả thực là nhóc con này rất phù hợp với vai “người đẹp”.
Mà lúc này người nào đó đang đứng nép bên khung cửa, môi hơi bặm lại, tưởng hắn không phát hiện nên thi thoảng lại nhìn trộm xem hắn có phản ứng gì không.
Tay Quân Chu chống phía sau, khóe miệng hắn bất giác cong lên. Do cánh tay phải gồng lên đỡ phần nào trọng lượng cơ thể nên còn thoáng nổi gân xanh. Bàn tay hắn rất to, như Kỳ thì còn đeo một cái nhẫn ở ngón út chứ hai tay hắn thì trống trơn chẳng đeo gì cả, làm ngón tay hắn càng lộ rõ vẻ xương xẩu.
Giọng hắn khi nói lời này nghe cứ thế nào làm đồ ngốc không phân rõ được ngay là hắn đang mỉa mình hay gì khác, nhưng cậu nghe thấy rõ âm báo của hệ thống vang lên ngay sau đó.
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Quân Chu +7, tổng điểm thiện cảm: 30.】
Giọng Nha Thấu run run nói thầm trong lòng: “Rốt cuộc là anh ta nghĩ gì vậy?”
Nói thật là cậu không hiểu nổi Quân Chu, miệng thì nói mình người bé nhưng tính tình lại chẳng vừa, nhưng trong lòng lại tăng điểm thiện cảm.
Người gì mà mâu thuẫn, trong ngoài bất nhất, chẳng khác gì cái mặt nạ lúc nào cũng tươi cười kia của hắn.
“Anh ta là biến thái hay gì?”
001 trầm tư:【Không thì sao thành thủ lĩnh Devil được?】
Nó luôn đứng về phía Nha Thấu, mặc dù không đưa ra đáp án chắc chắn nhưng cũng coi như gián tiếp khẳng định rồi.
Tâm tư của thiếu niên đôi lúc rất dễ đoán, thời điểm cậu không cảnh giác, trong đầu nghĩ gì là đều viết hết lên mặt, Quân Chu biết lúc này khả năng cực kỳ cao là Nha Thấu đang chửi thầm mình.
Vừa rồi nói bóng nói gió hắn là quái thú, sau đấy lại tự khen mình đẹp, lén lút đâm chọc đúng là mấy trò mà nít ranh làm được.
Tuy hắn chưa từng tiếp xúc với nhóc con này nhưng trực giác nói với hắn rằng, nếu Nha Thấu chửi người khác thì e là cũng chẳng tìm được từ nào để nói hết, nghĩ tới nghĩ lui chắc cũng chỉ có hai chữ biến thái.
“Sao không vào?”
Mặc dù vẫn không rõ cảm xúc nhưng giọng câu này nghe thấy bình thường hơn câu ban nãy một tẹo.
Nha Thấu không đoán được suy nghĩ của Quân Chu, cậu cũng không biết lúc này có phải là hắn thấy trêu mình vui nên mới hỏi vậy không nữa.
“Anh ngồi mất chỗ của tôi rồi, tôi vào thì ngồi đâu?”
Thiếu niên nói không to lắm, nhưng chính bởi vì nói nhẹ quá nên nghe vào lại thành ra như đang phụng phịu ấy.
Chỗ ngồi được duy nhất trong phòng chỉ có mỗi mấy cái ghế được ghép lại kia thôi.
Cho nên không phải phụng phịu tủi thân mà là bất mãn trách móc.
Ghế đã được lau sạch sẽ sáng bóng, phía trên còn phủ thêm một tấm ga giường màu trắng trơn. Vì không có nệm bên dưới nên hơi cứng, nếu chỉ ngồi một lúc thì còn có thể chịu được chứ nằm lên cả đêm thì e là sẽ bị đau đến mức ê ẩm cả người.
“Lúc nữa tới 323 đi.”
Phòng trên tầng ba là những phòng tốt nhất ở đây, tất cả thành viên nòng cốt đều ở đó, chẳng hạn như Mục Hoài Viễn, lại chẳng hạn như Quân Chu.
“Còn tinh thể thì có thể cho cậu nợ trước…”
“Không cần đâu.”
Nha Thấu ngắt lời hắn, nhích về phía trước một tẹo: “Tôi có tinh thể rồi.” Như sợ Quân Chu không tin nên cậu còn nói thêm: “Tôi có thật đó, Kỳ mới cho tôi rồi.”
Trên tay cậu không chỉ có tinh thể của Kỳ với thành viên Devil cho mà còn có cả tinh thể cấp 7 Diệp Sơ cho nữa.
Quân Chu im lặng chừng mấy giây, sau đó đứng dậy, nhón tay tóm lấy một góc ga giường lên rồi hỏi: “Cái này cũng là Kỳ cho cậu?”
Ở góc ga giường có ký hiệu của chỗ đổi đồ, nhưng hôm qua Nha Thấu vừa tới Devil, chưa có tinh thể thì sao mà đổi được ga giường từ đó, cho nên đáp án là gì thật ra cũng dễ đoán thôi.
Nha Thấu cảm giác giọng Quân Chu bây giờ nghe còn lạ hơn trước đó, thế nhưng cậu cũng chỉ có thể trả lời thật thôi: “Ừm.”
Quân Chu cụp mắt, trông biểu cảm hắn có vẻ như đột nhiên mất hứng, nghe Nha Thấu trả lời xong thì buông tay khỏi ga giường làm nó rơi xuống ván giường ghép tạm.
Ga giường vốn được Nha Thấu trải phẳng rồi, Quân Chu đi vào mới được mấy phút đã nhăn nhúm dúm dó.
Nha Thấu đang tính nổi đóa thì thấy Quân Chu đi về phía mình, thế là vội vội vàng vàng nhích vào trong góc.
Cứ như Quân Chu là quái thú gì không bằng.
Quân Chu đang định đè chốt cửa xuống đi ra ngoài thì bỗng dừng lại: “Tên.”
Nha Thấu ngơ ngác: “?”
“Một vở kịch đặc sắc thì không thể thiếu tên của vai chính được.”
Nếu như bỏ qua giọng điệu lạnh lẽo cứng ngắc của Quân Chu thì đây là một câu trả lời vô cùng hoàn mỹ.
Nhưng Nha Thấu không muốn nói với hắn.
Lùi tới chỗ an toàn như thể đã mang lại cho cậu cảm giác an toàn cực kỳ lớn, cậu trốn sau cái ghế, bĩu môi nói.
“Tôi không nói cho anh biết đâu.”
Ở Devil, ngoài một số ít người thì không có ai dám công khai chống đối vị thủ lĩnh tính tình thất thường giỏi ngụy trang này hết. Trong tận thế, Quân Chu đã tàn sát không biết bao xác sống, cũng từng trừng phạt qua vô số kẻ đâm sau lưng tổ chức, thủ đoạn tàn nhẫn máu lạnh, hắn chưa bao giờ là người tốt.
Vậy mà lúc này đối mặt với sự từ chối của thiếu niên, vị thủ lĩnh không dễ chọc nọ ngay cả biểu cảm cũng lười ngụy trang, chỉ lạnh lùng buông một câu: “Nguyên nhân.”
“Ai bảo anh chưa tìm hiểu rõ ràng đã bắt tôi tới đây.”
Nha Thấu bĩu môi, cậu còn nhiều lời muốn nói lắm, nhưng nhìn khuôn mặt nghiêng của Quân Chu thì lại biết điều ngậm miệng vào.
Điểm thiện cảm của Quân Chu không hạ xuống, không thì Nha Thấu cũng không có gan ăn nói như vậy.
Nhưng vì lúc này hắn chẳng buồn ngụy trang nữa nên Nha Thấu mới cảm nhận được sự bực bội trên người hắn. Ban đầu cậu tưởng Quân Chu sẽ nổi giận, sẽ mỉa mai mấy câu giống lúc đầu ấy, ai ngờ lời tiếp theo của Quân Chu lại vượt ngoài dự đoán của cậu.
“Cậu biết tôi tên gì không?”
Nha Thấu biết, nhưng cậu không dám nói nên chần chờ không biết mở miệng thế nào.
“Cậu biết.” Người đàn ông cao lớn đứng chắn ở cửa, lưng quay về phía cậu, Nha Thấu chỉ có thể nhìn thấy khuôn hàm sắc nét của hắn thôi: “Hệ thống của cậu đã nói cho cậu biết rồi.”
“Hẳn là trong tay cậu cũng có đạo cụ, thế nhưng cậu vẫn ở lại đây, là vì có nhiệm vụ nên cậu buộc phải ở lại đây.”
Hệ thống, nhiệm vụ, tất cả những khái niệm này đều được Quân Chu phô bày hết ra ngoài.
NPC trong phó bản cùng lắm chỉ biết người chơi có nhiệm vụ thôi, chứ sẽ không biết bọn họ có hệ thống.
Tay bám thành ghế siết lại, Nha Thấu mím môi, càng nhìn càng không thể hiểu nổi Quân Chu.
Hắn giống như đã biết chuyện gì đó nhưng lại kiểu không thèm quan tâm ấy.
Thủ lĩnh Devil lúc tâm trạng không tốt thường vô tình để lộ một số bí mật.
Khác với sự bất an của cậu, Quân Chu dường như không nhận ra mình vừa nói gì. Sau tiếng cạch khẽ vang lên, hắn mở cánh cửa ngăn cách với thế giới bên ngoài ra.
Âm thanh bên ngoài đột ngột to hẳn lên, xua tan bầu không khí vốn có phần căng thẳng bên trong.
“Diễn gì nghĩ cho kỹ.”
“Tối tôi sẽ đến hỏi cậu lần nữa.”
Hắn thoáng ngừng mấy giây, như thể nghĩ tới chuyện gì thú vị lắm nên giọng điệu cũng thả lỏng hẳn.
“Dù sao nếu diễn《Người đẹp và quái thú》thì vai “Người đẹp” của cậu cần phải mặc váy đấy.”
…
Quân Chu nói được làm được, suốt buổi chiều không thấy bóng dáng hắn đâu cả, chỉ có lúc tối ăn cơm Nha Thấu mới thấy hắn thôi.
Devil là một tổ chức lớn, tuy người ít nhưng thực lực mạnh, không cần phân chia vật tư như ở căn cứ nên vật tư lúc nào cũng dư dật.
Cuối cùng Nha Thấu cũng được ăn một bữa “thực phẩm chín”.
Chỉ là Nha Thấu vẫn không quen lắm, vì ở đây chỉ cung cấp cơm vào giờ cơm thôi, còn lúc khác thì một là đi tìm đồ ăn nhanh, còn không thì tự mình nhóm lửa nấu cơm.
Ăn cơm ở phòng chung mọi người tự tìm chỗ ngồi, ngoài ra thì không có yêu cầu đặc biệt gì cả.
Lần đầu tiên cậu tới đây, cái gì cũng lạ nước lạ cái, Mục Hoài Viễn lại không có ở đây nên cậu bèn ngồi bên cạnh Kỳ.
Kỳ đổi một chai nước từ trong cửa hàng rồi đặt trước mặt Nha Thấu, sau đó lại đổi thêm một chai nước khác nữa, đại khái là kiểu lắm điểm nên thích dùng sao thì dùng đó, không thích uống loại này thì uống loại kia.
Ở tận thế, đồ uống tuy ít chứ không khan hiếm đến mức không có, cho nên những người khác cũng chẳng thấy ngạc nhiên gì, chỉ thỉnh thoảng liếc qua mấy lần thôi chứ cũng không có phản ứng nào khác cả.
Nha Thấu vào cửa hàng tìm thử giá của chai nước kia, tận 20 nghìn điểm một chai, ngang với điểm thưởng của một phó bản cấp A luôn, đắt đến mức làm Nha Thấu không dám uống.
Giờ cậu thật sự rất muốn biết người tên “Kỳ” này rốt cuộc là ai, mua cho người mà “đối thủ không đội trời chung thích” một chai nước giá tận 20 nghìn điểm, ai nghe xong cũng thấy nhảm nhí.
Bây giờ cho mình là do thấy áy náy vì đã làm mình khóc, thế sau này ra ngoài rồi gặp lại “đối thủ” xong hết luôn áy náy thì liệu có khi nào bắt cậu trả lại không nhỉ?
Nha Thấu cầm chai nước mà lòng lo ngay ngáy, đang nghĩ ngợi lung tung thì cảm giác có bóng tối phủ xuống đầu mình.
Ngẩng lên nhìn mới hay là Quân Chu.
Chắc là hắn ăn xong rồi. Quân Chu ngồi xuống chỗ đối diện với bọn cậu, biểu đạt rõ ý mình đến đây: “Nghĩ xong chưa?”
Kỳ không biết chuyện giữa bọn cậu, cũng không biết Quân Chu từng lặng lẽ đến tìm Nha Thấu một lần, nghe vậy thì ngẩng đầu lên hỏi ngay: “Gì?”
“Không hỏi anh, tôi hỏi cậu ta.”
Quân Chu liếc mắt nhìn Kỳ rồi hờ hững hỏi lại: “Che chở thế?”
“Tôi cũng đâu có ăn cậu ta.”
Quan hệ giữa Quân Chu với Kỳ trước đó tuy không tốt lắm nhưng cũng không đến mức tệ công khai thế này, thế mà giờ chẳng hiểu sao lại căng với nhau.
Hoặc cũng có thể là bọn họ đã thế từ trước rồi.
Nha Thấu bới cơm, nói không rõ tiếng: “Vẫn chọn vở ban đầu.”
Đây là kết quả mà cậu suy nghĩ suốt cả trưa đó, với lại…
“Nhưng anh phải tìm quần áo cho tôi, cả giày với tất nữa.”
Quân Chu: “?”
Vẻ mặt hắn hơi quai quái: “Bảo tôi đi tìm cho cậu?”
Nha Thấu gật đầu, bắt lấy sơ hở rất hợp lý luôn: “Anh chỉ bảo tôi diễn kịch thôi mà, chứ có bảo tôi phải chuẩn bị những thứ khác đâu.” Cậu chỉ mình: “Hoặc, nếu anh không ngại thì tôi cứ vậy lên diễn cũng được.”
“Hơn nữa cũng tại anh chưa biết rõ chuyện thế nào đã bắt tôi tới đây mà, nên anh phải chịu trách nhiệm việc này chứ.”
Nghe cái điệu xóa sạch hai lần khiêu khích mình làm Quân Chu bắt đầu nghi ngờ có khi nào cái danh Devil chỉ để dọa suông người ta không.
Trong phòng ăn đang rất đông người, thính lực của dị năng giả lại nhạy hơn người thường nhiều, cho nên toàn bộ đều nghe thấy hết.
“Đúng đó thủ lĩnh, chẳng lẽ anh định để người không có dị năng như cậu ấy ra ngoài tìm quần áo?”
“Phải đó thủ lĩnh, tự dưng anh bắt người ta tới đây là lỗi của anh rồi, thôi coi như đền bù cho người ta đi.”
“Thủ lĩnh đối xử với người ta tệ quá.”
Tiếng nói chuyện ồn ào làm tai Quân Chu đau hết cả, nghe hết, thậm chí chính hắn còn bắt đầu nghi ngờ liệu có phải mình đã làm gì không tốt hay không, thế nhưng lý trí lập tức khiến hắn tỉnh táo lại.
“Được.” Quân Chu day mi tam, bỗng cảm thấy người mình bắt về nào có phải đứa nhóc con, rõ là một cục rắc rối,à ông trời con mới phải.
Hắn đồng ý, lần đầu lộ biểu cảm bất đắc dĩ: “Còn muốn gì nữa không?”
“Nước.”
Cái này thì thuần túy là nhu cầu cá nhân, Nha Thấu ngượng ngùng nói: “Tôi muốn tắm.”
Quân Chu trả lời ngay: “Ra hồ tự lấy nước.”
Nha Thấu chần chờ: “Nước ở đó hình như không sạch ấy…”
Quân Chu cười nhạt: “Vậy tôi cũng hết cách, ở đây không có dị năng giả hệ nước.”
Dị năng giả bên cạnh bỗng lên tiếng: “Nhưng thủ lĩnh có dị năng băng mà?”
“Thì?”
Dị năng giả nọ: “Kỳ có dị năng lửa đó còn gì? Hai người kết hợp thì sẽ có nước thôi mà?”
Anh ta cảm thấy cách mình nêu ra quá ư là hoàn hảo.
Thật ra lúc trước cũng từng có người nhắc qua cách này rồi, nhưng khi đó mặt mày thủ lĩnh trông lạnh tanh nên bọn họ cũng không dám bàn tiếp.
Mà lần này cũng chẳng khác gì.
Quân Chu khoanh tay ngả lưng vào thành ghế, hai chân ngồi vắt tréo, đoạn đáp lại bằng giọng giễu cợt:
“Chuyện này không thể đảm bảo thành công một trăm phần trăm được, mà hai loại dị năng va chạm với nhau khả năng cao là sẽ phát nổ.”
“Hơn nữa bảo tôi đi hòa tan băng chỉ để lấy nước tắm cho một tên nhóc? Tôi điên à mà làm thế?”
Bình luận cho "Chương 232: ?" <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn