Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 233: Ừ, tôi điên rồi
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 233: Ừ, tôi điên rồi
Edit: Lune
Nha Thấu không đoán được suy nghĩ của Quân Chu, hắn không giống như Kỳ.
Kỳ đeo mặt nạ hữu hình còn hắn đeo mặt nạ vô hình.
Kiểu người tính tình thất thường nghĩ một đằng làm một nẻo, giờ thì thế này nhưng chẳng ai đoán được giây tiếp theo hắn sẽ phá lên cười hay đột nhiên sa sầm mặt xuống, hoặc thậm chí là sẽ làm ra việc kỳ quái gì nữa.
Cũng giống như bây giờ, mới nãy Quân Chu vừa bác bỏ lời đề nghị của thành viên trong tổ chức xong nhưng lúc sau lại đích thân dẫn Nha Thấu đi tắm.
Ghét phiền phức nhưng lại không ngại rắc rối.
Bọn họ nói hồ nước ở gần tòa nhà Devil, vẫn nằm trong phạm vi quản lý nên tính an toàn dĩ nhiên là được đảm bảo.
Trong đêm, mặt hồ dưới ánh trăng tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Xung quanh yên ắng, thời tiết mùa hè vốn oi bức, nhưng đứng cạnh Quân Chu lại mát mẻ vô cùng, hệt như cái điều hòa thiên nhiên ấy.
Thấy Nha Thấu nhìn mình chằm chằm một lúc lâu, Quân Chu quay người qua chỗ khác, đoạn hỏi:
“Nhìn tôi làm gì? Muốn tôi phục vụ cậu tắm à?”
Nha Thấu: “…”
Nếu tính cách tên này không khó đoán, mồm miệng cũng không mất nết thì Nha Thấu thích đứng cùng một chỗ với hắn phết đấy.
Dù sao thì đứng cạnh hắn mát lắm, giống như Diệp Sơ ý.
【Có phải là cậu muốn nhìn vợ tôi tắm tiên đúng không hả?】
【Ai bảo cứ tắm là phải cởi hết quần áo? Mồm miệng nói chuyện nghe còn khó chịu hơn cả Ứng Tinh Uyên.】
【Thật ra tôi khá hóng vở kịch người đẹp và quái thú ấy, em bé thật sự sẽ mặc váy hả?】
【Nước ở hồ này có ổn không đấy? Nước tù hay chảy lưu thông thế? Mà kể cả có lưu thông thì giờ cũng là tận thế rồi, các anh da dày thịt béo tắm không sao chứ vợ tôi da mỏng thịt mềm lỡ bị dị ứng thì làm thế nào bây giờ?】
【Quân Chu, cái tên cứng đầu y chang con lừa! Tí nữa đừng có lẽo đẽo xách nước tới đấy!! Vợ ông không có thèm!!!】
Xung quanh tối đen như mực, tuy nước hồ không lạnh lắm nhưng phía dưới chẳng biết có cái gì không nữa.
001 chủ động lên tiếng:【Phía dưới đã được dọn sạch sẽ rồi, không có nguy hiểm gì đâu.】
Nha Thấu gật đầu, bỗng nghĩ tới cái gì: “Vậy ta xuống nước có khi nào biến thành người cá không?”
Cậu vẫn nhớ mình còn có cái buff người cá biển sâu.
【Cái này thì ngài có thể tự chọn được.】001 do dự trong chốc lát:【Nhưng nếu môi trường tương tự với biển sâu thì trạng thái ban đầu khi ngài xuống nước sẽ không còn là hình thái nhân loại nữa.】
Nha Thấu nghe mà cứ lơ tơ mơ, bèn nhỏ giọng à một tiếng rồi hỏi lại: “Nghĩa là sao?”
【Nếu cảnh vật xung quanh tương tự với biển sâu, để đảm bảo an toàn của ngài thì buff này sẽ tự động chuyển đổi ngài sang hình thái người cá để thích hợp sinh tồn dưới nước. Sau khi xuống nước, xác nhận ngài đã thích nghi được rồi thì lúc đó ngài mới có thể tự lựa chọn chuyển đổi hình thái.】
【Còn trước khi xuống nước, do môi trường khác với biển sâu hơn nữa còn có quyền tự chọn nên sẽ không chuyển đổi thành người cá.】
Nha Thấu không hiểu: “Thế cái hồ này tương tự biển sâu chỗ nào?”
001:【Rõ ràng thế mà, đều nhiều nước giống nhau.】
Nha Thấu: “…”
【Nhưng cái hồ này không sâu lắm nên cũng chẳng biết nó có được tính là tương tự biển sâu không nữa.】
Không cần biết có tính hay không thì Nha Thấu cũng không dám bước xuống.
Không tính thì tốt, lỡ đâu tính thật xong xuống cái biến thành người cá thì e là Quân Chu sẽ xách cậu về nghiên cứu luôn quá.
“Vẫn chưa tắm à?”
Thiếu niên đứng tại chỗ lâu quá, sau lưng mãi chẳng có tiếng động gì cả, lâu đến mức Quân Chu muốn xoay người xem rốt cuộc cậu đang làm gì: “Tắm xong còn dẫn cậu về ngủ.”
Nha Thấu vừa giả vờ cởi quần áo, vừa lặng lẽ hỏi 001: “Vậy nếu ta biến thành người cá rồi thì bao lâu mới có thể chuyển đổi về được?”
【Cái này thì chắc còn xem tình hình cụ thể thế nào. Phải đảm bảo ngài an toàn mới được, nhanh thì mười mấy giây, lâu thì…】001 kiếm từ thích hợp để miêu tả:【Không có giới hạn cao nhất.】
Nha Thấu: “…”
Cậu ôm ngực: “Này là debuff chứ phải buff đâu.”
【Thật ra thì cái này là để bảo vệ ngài mà.】001 đẩy gọng kính mình biến ra:【Nhưng [Người cá biển sâu] là phó bản mới, phần lớn thông tin còn chưa được lưu vào kho dữ liệu nên không có cách nào biết được lúc mình chủ động xuống nước có tự động biến thành người cá hay không.】
Mình chủ động xuống nước có tự động biến thành người cá hay không vẫn còn là nghi vấn, nhưng nếu chẳng may rơi xuống nước thì chắc chắn sẽ biến thành người cá.
Do không đủ dữ liệu nên chỉ có thể làm thí nghiệm mới biết được thôi.
Thế Nha Thấu lại càng đắn đo.
Không có hạn chế rõ ràng thành ra nửa bước cũng khó đi.
Cậu kéo vạt áo lên, trong đầu không ngừng nghĩ xem tiếp theo phải làm thế nào.
Đêm hè lặng gió, trên bầu trời tận thế gần như chẳng có ngôi sao nào, chỉ thỉnh thoảng bắt gặp mấy ngôi sao điểm xuyết thôi.
“Quân Chu.”
Cuối cùng Nha Thấu vẫn quyết định lựa chọn hữu hiệu nhất nhưng dễ đắc tội với người ta nhất, đó là gọi Quân Chu đang đứng bên kia.
Người đàn ông nọ quay lưng về phía cậu, nghe vậy thì định quay đầu qua nhưng lại bị Nha Thấu vội vàng quát bảo dừng lại: “Anh đừng có quay qua đây!”
Quân Chu khựng lại, sau đó lại quay về: “Sao thế?”
Nha Thấu liếm môi, do căng thẳng quá hay sao mà hình như cậu còn trông thấy có cái bóng đen mờ mờ đứng cách đó không xa thì phải, nhưng xa quá nên Nha Thấu không dám chắc.
“Tôi thấy người hơi khó chịu, muốn về nghỉ.”
Người đòi đi tắm là cậu, giờ đòi về luôn cũng là cậu, ngay cả Nha Thấu cũng thấy hành vi này của mình làm người ta rất khó chịu.
Nhưng hết cách rồi, cậu không muốn biến thành người cá ở đây, dù chỉ có 1% khả năng cũng không.
Quân Chu hồi lâu không nói gì, xung quanh thoáng cái im phăng phắc.
Nha Thấu nắm chặt vạt áo, cậu cứ tưởng là Quân Chu lại bực mình nên ngẩng đầu lên xem vẻ mặt hắn lúc này thế nào, nhưng lại phát hiện Quân Chu không hề chú ý đến mình.
Hắn đang nghiêng đầu nhìn về phía mà Nha Thấu nhìn ban nãy, còn hạ giọng nói câu gì đó.
Nha Thấu nghe thấy hắn nói…
“Mới thế đã đến rồi.”
Hệt như phát hiện thấy nguy hiểm, Quân Chu lập tức quay người, ôm cả người Nha Thấu lên định đi luôn.
Cái cách hắn ôm Nha Thấu vẫn y chang cái lúc hắn bắt cậu từ tay khu A khu B, một tay quàng dưới bụng Nha Thấu, ôm cậu như ôm bao gạo.
Nhưng vừa rồi tại Quân Chu nhanh quá nên Nha Thấu còn chưa kịp kéo áo xuống.
Không có lớp áo ngăn cản nên da thịt cứ thế chạm vào nhau, vừa ấm áp vừa mịn màng.
Cảm giác sờ thích thật, mềm mềm khác hẳn đống cơ bắp.
Cách ôm kiểu này khiến thiếu niên khó chịu chết đi được, đã thế còn phắt cái bị xách lên làm cậu cứ hừ hừ rầm rì mãi.
Đang yên đang lành tự dưng bị ôm xốc cả người lên làm Nha Thấu giật mình, phản xạ bóp luôn đùi Quân Chu.
Còn Quân Chu thì hệt như bị điện giật phải thả vội tay ra, giọng nào còn chứa ý cười giả lả hay ngữ điệu châm chọc như mọi khi nữa.
Hắn quay qua chỗ khác, giọng nghe nghiến răng nghiến lợi:
“Mặc quần áo tử tế vào.”
…
“Ta có cởi quần áo đâu! Ta chỉ vén áo lên tí thôi mà! Hở có xíu bụng!”
Nha Thấu ngồi trên ghế mắng mỏ không thôi, bị cái câu lúc trước của Quân Chu làm cho tức quá thể.
Thật ra lúc trên đường cậu cũng đã nói Quân Chu rồi, thế nhưng Quân Chu chẳng đáp lại lời nào hết, thả cậu về phòng mới đổi cái là lập tức quay người đi luôn.
Đi còn vội vội vàng vàng, có lẽ là vì lúc trở về hắn sử dụng dị năng hơi quá nên quanh người Quân Chu không còn mát mẻ như trước nữa.
Thậm chí là còn hơi nong nóng.
001 đanh mặt:【Thế chúng ta cùng mắng hắn!】
Nha Thấu gật đầu: “Ừm.”
Hệ thống Tình Yêu xoa đầu cậu, dỗ dành cho cậu vui rồi mới lên tiếng:【Vừa nãy ở đó có người, mục tiêu là con.】
Có một người đứng ở góc hẻo lánh khuất tầm nhìn hồi lâu.
Quân Chu phát hiện ra nên mới lập tức đưa Nha Thấu về.
Lời này của Hệ thống Tình Yêu dù nói lúc nào thì cũng đều khiến người ta hốt hoảng cả, kiểu như thình lình cầm gậy đập vào đầu làm người ta choáng váng ấy.
Nha Thấu vốn đang bực Quân Chu nghe xong câu nói này thì tỉnh táo tức thời luôn, cậu lo lắng nhìn Hệ thống Tình Yêu: “Ngài có nhìn thấy kẻ đó không? Là ai thế?”
Người đàn ông mà cậu trông thấy khi ấy có vóc người cao cực kỳ, lặng lẽ đứng yên ở đó thoạt nhìn cứ như người giả vậy.
【Không biết.】
Hệ thống Tình Yêu:【Hơn nữa lúc Quân Chu ôm con ban nãy tăng 20 điểm thiện cảm.】
Giờ tất cả những thông tin này đều do Hệ thống Tình Yêu tự báo hết, khi đấy thấy Nha Thấu đang không vui vẻ gì nên Hệ thống Tình Yêu mới thông báo muộn hơn một chút.
Nha Thấu hé miệng ngập ngừng, nghe xong mà cứ ngây ra làm không biết nên đáp lời lại câu nào trước nữa, cậu ấp úng hồi lâu mới mở miệng, nhỏ giọng nói một câu: “Đúng là đồ quái gở.”
Cả hai tên luôn, cả người bí ẩn kia lẫn Quân Chu đều vậy.
…
Nha Thấu đến chỗ đổi đồ để đổi lấy bộ quần áo khác.
Từ sau khi vào phó bản đến giờ, cậu vẫn mặc bộ quần áo ban đầu, mặc dù ở tận thế thì đây là một việc hết sức bình thường nhưng Nha Thấu vẫn thấy khó chịu.
Có điều người ở Devil ai nấy đều rõ to con, quần áo hầu hết toàn cỡ lớn nhất, Nha Thấu kiếm được cỡ nhỏ nhất trong đống này mặc vào vẫn rộng thùng thình.
Nha Thấu lại đổi thêm đôi dép lê, sau đó giao tinh thể cho người trực ở chỗ đổi đồ.
Căn phòng được sắp xếp lần nữa so với gian phòng để đồ ban đầu đúng là một trời một vực, không chỉ có giường mềm mà còn có điện nữa nè, nếu chỉ nhìn qua không để ý tới một số đồ dùng hiếm khi gặp thì có khi Nha Thấu đã tưởng đây là thế giới bình thường chứ không phải tận thế rồi.
Thậm chí Nha Thấu còn nghi ngờ tòa nhà trụ sở này của Devil được cải tạo từ một khách sạn năm sao nữa cơ.
“Cốc cốc cốc –“
Theo tiếng gõ cửa vang lên là âm báo quen thuộc của hệ thống.
【Đinh –】
【Nhiệm vụ cá nhân 4: Giết 100 con xác sống cấp thấp, 10 con xác sống cấp cao.】
Nha Thấu: “???”
Quân Chu lại xuất hiện lần nữa, trong tay hắn còn xách theo hai thùng nước to đùng, hắn để chúng xuống trước mặt Nha Thấu, đoạn nói ngắn gọn: “Nước tắm.”
Vừa thấy mặt hắn là Nha Thấu lại thấy bực, cậu lẳng lặng nhìn hắn chằm chằm.
Quân Chu nhíu mày: “Lại sao nữa?”
Ánh mắt Nha Thấu tỏ vẻ vô tội: “Anh xách vào phòng tắm giúp tôi nhé?”
Cậu lấp ló sau cửa, tay bám vào khung cửa, nhỏ giọng nói: “Tôi xách không nổi.”
Đây là lời nói thật, thùng nước to thế kia, Nha Thấu mà xách thì chắc sẽ mệt đến nỗi nằm luôn quá.
Quân Chu chẳng hề nghĩ gì đã định từ chối, thế nhưng lời từ chối sắp thốt ra khỏi miệng thì trong đầu hắn bỗng vang lên mấy giọng nói.
– “Thủ lĩnh à, sao anh lại xách người ta kiểu đó? Anh không biết bế công chúa hả? Sao anh không tranh thủ học bế kiểu đó đi, chứ anh xách vậy làm bụng người ta khó chịu lắm.”
– “Vốn dĩ là anh có lỗi trước, thế mà anh còn không đối xử tốt với người ta chút.”
– “Hai cái thùng nước này nặng lắm, lần này anh phải nghe em đó, anh xách giúp người ta vào đi. Mà người ta có vẻ sợ anh lắm ấy, anh tỏ thái độ chút xem nào, cậu ấy có phải cấp dưới của anh đâu, sau này kết thù với khu A lẫn khu B cũng đâu có tốt gì.”
Người nói những lời này là người theo hắn đi múc nước, suốt đường nói liên miên lải nhải không chịu ngừng, Quân Chu tính tình thất thường xưa nay không thích nghe ai giảng giải bao giờ nghe xong thì đáp bằng một câu cực kỳ phù hợp với hình tượng của mình: “Liên quan gì tới tôi?”
Lạnh lùng vô tình, muốn ngầu bao nhiêu thì ngầu bấy nhiêu.
Nhưng lúc này hắn nhìn khuôn mặt lấp ló sau cánh cửa cùng với đoạn cánh tay mảnh mai lộ ra của thiếu niên, thế nào mà cuối cùng lại như tự thỏa hiệp với bản thân, cúi xuống xách thùng nước vào bên trong.
Nha Thấu theo phía sau cách hắn một đoạn không xa cũng không gần lắm.
Vừa giữ kẽ lại hơi đề phòng, không hề tự nhiên thích làm gì làm nấy như ở trước mặt Kỳ, cũng không mất cảnh giác rồi dụi má vào tay hắn như lúc đang ngủ.
Quân Chu thừa nhận là tâm trạng hiện giờ của mình không tốt cho lắm.
Có lẽ là vì biến cố đột nhiên xuất hiện bên hồ, hoặc cũng có lẽ là vì thái độ của thiếu niên khi ở trước mặt hai người hoàn toàn khác nhau.
Quân Chu nâng cao thùng nước chuẩn bị đổ vào bồn.
“Từ từ!”
Nha Thấu vội đi tới ngăn cản, níu lại cánh tay đang giữ thùng nước của Quân Chu, giọng vội vã: “Bồn tắm này đã rửa sạch chưa đó?”
Thiếu niên thình lình lại gần làm Quân Chu hơi sững ra chốc lát, thậm chí còn đáp lại đúng một chữ khác hẳn mọi khi: “Rồi.”
Nha Thấu thở phào, buông tay ra: “Thế được rồi, anh đổ tiếp đi.”
Tiếng nước chảy ào ào tạm làm dịu được bầu không khí gượng gạo phần nào.
Trong lúc đổ nước, Quân Chu bỗng nói một câu.
“Tôi rửa đấy.”
Chẳng có ngữ cảnh gì cả, tự dưng nói một câu không đầu không đuôi làm người ta chẳng hiểu gì. Nha Thấu cảm giác Quân Chu giống như đang chờ mình đáp lại ấy, hơn nữa nghe thế nào cứ có cảm giác hắn đang khoe công ý nhỉ.
Đối với cảm giác này, Nha Thấu không dám xác nhận, cậu tròn mắt nhìn hắn một lúc lâu mới dè dặt lên tiếng trước cái nhìn đăm đăm của Quân Chu: “Cảm ơn anh nhé.”
Thùng nước thứ hai cuối cùng cũng được đổ hết vào trong bồn, Quân Chu xách hai cái thùng rỗng lên, lúc đi ngang qua Nha Thấu ra cửa còn nói một câu nghe có vẻ như đang khá vui:
“Không cần cảm ơn.”
【Hệ thống Tình Yêu thông báo: Điểm thiện cảm của NPC Quân Chu +5, tổng điểm thiện cảm: 55.】
…
Nha Thấu ngủ không yên giấc.
Thực tế là cậu cũng chưa ngủ được bao lâu, chắc mới qua mười mấy phút gì đó.
Hôm qua ngủ không ngon, Nha Thấu chỉ lau rửa qua loa rồi lên giường nằm luôn, vì giường mềm quá nên nằm được lúc đã ngủ thiếp đi mất.
Nha Thấu cảm giác tay mình hơi khó chịu nên mới tỉnh dậy, cậu quờ quạng bật đèn ngủ lên, đèn vừa sáng thì thấy cánh tay mình đỏ ửng lên làm đơ ra tại chỗ luôn.
Không nghiêm trọng lắm nhưng vì da cậu trắng quá nên mấy vết đỏ nhìn nổi bần bật.
Cái áo cậu đổi rộng thùng thình, trời thì nóng nên Nha Thấu quyết định không mặc quần ngoài nữa. Mà Hệ thống Tình Yêu thì chiều theo ý cậu, sau khi lấy cái chăn mỏng che bụng lại cho cậu rồi cũng kệ.
Tới khi cẳng chân trần trụi bắt đầu đỏ lên thì biểu cảm của Hệ thống Tình Yêu cũng dần trở nên nghiêm trọng.
Giọng 001 nghe rõ nghiêm trọng:【Nước có vấn đề à?】
Hệ thống Tình Yêu:【Ừ.】
Thứ Nha Thấu tiếp xúc nhiều nhất là chỗ nước kia.
Không mấy người bị dị ứng với nước, chủ yếu là do chất lượng nước không tốt thôi, vì trong nước lẫn nhiều tạp chất nên mới có khả năng dẫn đến hiện tượng da đỏ lên vì bị kích ứng, hoặc là xuất hiện những triệu chứng khác. Ngoài những cái đó ra thì còn vì nguyên nhân không quen với khí hậu hay nước các thứ.
Nguồn nước trong tận thế thiếu thốn vốn đã không an toàn gì rồi. Thể chất của những người sống sót được tại tận thế cũng đã thay đổi từ lâu, người ngoài tiến vào giữa chừng như Nha Thấu sẽ rất khó thích ứng với nước ở đây. Huống chi bản thân cậu còn có buff nhan sắc nên làn da lại càng mẫn cảm.
Kể cả có là nước sạch thì cũng không thể đảm bảo rằng sẽ không xuất hiện phản ứng gì được.
Cho nên lúc tắm, Hệ thống Tình Yêu mới không cho Nha Thấu ngâm cả người trong nước mà chỉ lau rửa qua thôi, không thì hậu quả đúng là còn tệ hơn thế này nhiều.
【Có thấy ngứa không?】
Dáng vẻ Hệ thống Tình Yêu bấy giờ như quay về lúc đốc thúc cậu học bài khi xưa, còn bé ngoan Nha Thấu thì ngồi yên tại chỗ, khẽ lắc đầu một cái rồi líu ríu với Hắn: “Ngài đừng có mắng con nha, chuyện này không phải lỗi của con ý.”
【Không mắng con.】Hệ thống Tình Yêu bất đắc dĩ nói:【Triệu chứng cũng không nghiêm trọng lắm, giờ con đổi nước sạch rửa lại lần nữa, sau đấy đổi thuốc bôi xong rồi đi ngủ.】
Nha Thấu “dạ” một tiếng, đoạn hơi chần chờ: “Nhưng mấy thứ này tốn điểm tích lũy lắm.”
Cái gì cũng toàn chục nghìn, cứ tiêu thế thì mấy mà cậu hết sạch điểm tích lũy.
Cậu ỉu xìu ngồi tại chỗ: “Con vô dụng ghê.”
【Bọn chúng vô dụng mới đúng.】
“Bọn chúng” cụ thể là ai thì Nha Thấu không biết, cậu vừa định hỏi thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
“Tắm xong chưa?”
Giọng nói rất dễ nhận ra, là Mục Hoài Viễn.
Sau một thoáng do dự, cuối cùng Nha Thấu vẫn mặc quần vào rồi đi ra mở cửa cho hắn.
Mở cửa ra mới biết không chỉ có mình hắn mà còn có Kỳ nữa.
Ngoài hành lang đã tắt đèn, chỉ có ánh sáng trong phòng chiếu lên người thiếu niên thôi.
Nhưng lại chỉ chiếu từ phía sau lưng tới, cho nên dù là người có không tinh ý tới mấy thì giờ cũng phát hiện có gì đó khác thường.
Thiếu niên chỉ lộ nửa người, vạt áo gài trong cạp quần, cánh tay mảnh khảnh thì buông bên hông. Làn da vốn trắng nõn như sữa bò bắt đầu nổi đốm đỏ, sau khi nhận ra tầm mắt bọn hắn thì vội vàng rụt ra sau để giấu.
Mục Hoài Viễn lúc bị phạt còn không hoảng thế này, hắn đẩy mạnh cánh cửa đang mở hé ra, nhanh chóng đi tới bên cạnh Nha Thấu, kéo cánh tay cậu đang giấu phía sau ra trước.
“Bị sao thế này!?”
Giọng vừa vội vừa bực, không biết còn tưởng hắn mới là người bị thương nữa.
Còn Kỳ đứng bên cạnh thì do đeo mặt nạ nên chỉ có thể thấy đôi mắt của hắn thôi. Nha Thấu bắt gặp rất nhiều cảm xúc trong mắt hắn nên dù hắn có đang đeo mặt nạ thì Nha Thấu vẫn đoán được tâm trạng của hắn lúc này.
Nhưng hắn không bộc lộ cảm xúc ra ngoài rõ như Mục Hoài Viễn mà chỉ hỏi: “Sao tay lại bị đỏ thế này?”
Nha Thấu rút tay ra, đoạn nói: “Bị dị ứng nước xíu thôi.”
“Xíu thôi?”
Lúc trở về phòng sau gần nguyên ngày chịu phạt, Mục Hoài Viễn định thay bộ quần áo khác rồi mới tới thì trông thấy có chai thuốc để ở cửa. Chẳng ai lại vô duyên vô cớ cho hắn hết, tâm trạng khi đến tìm tiểu thiếu gia bay bổng cỡ nào thì lúc này trông thấy cánh tay đỏ ửng của cậu lại biến thành sốt ruột bấy nhiêu.
“Đỏ hết thế này mà bảo xíu thôi?”
“Tôi không sao mà…”
Thật ra thì tình trạng cũng không nghiêm trọng lắm, chẳng qua trông hơi ghê thôi, nhưng cậu còn chưa nói hết đã thấy người ban nãy thoạt còn bình tĩnh bỗng cười gằn rồi cất giọng.
“Quân Chu!”
“Chết tiệt, cậu còn đứng ở đấy làm gì, qua giải thích xem!”
…
Thật sự là Nha Thấu không có việc gì thật, cậu cũng không biết là mình sẽ bị dị ứng nước bên ngoài thế này.
Dù sao thì lúc trước ở dưới biển với cả ở thôn họ Đỗ hẻo lánh, cậu cũng có bị thế này đâu.
Nhưng trông ba người đàn ông đứng tụm lại một chỗ, vẻ mặt nghiêm túc thế kia, ai không biết còn tưởng cậu mắc phải chứng bệnh nan y gì ấy chứ.
“Ngoài tay ra thì sao? Chỗ khác có bị không?”
Nha Thấu xắn quần lên đầu gối: “Có chân nữa.”
“Đùi thì sao? Có cần cởi quần ra kiểm tra không?”
Nếu không phải giọng điệu của bọn hắn nghe rất sốt ruột, cũng cực kỳ đứng đắn nữa thì e là Nha Thấu đã nghĩ đầu bọn hắn chứa toàn thứ bậy bạ rồi.
Nha Thấu kéo quần xuống, nói: “Đùi thì tạm chưa thấy gì.”
Quân Chu nhìn Nha Thấu chăm chú hồi lâu, sau đó cụp mắt không biết nghĩ gì, kế đó hắn duỗi tay ra chạm vào vết đỏ ửng trên cánh tay cậu. Đầu ngón tay hắn lạnh buốt, lúc chạm vào làm cảm giác đau rát trên da dịu hẳn đi.
Nhưng hắn chưa chạm tới hai giây đã bị Kỳ giật phắt tay ra.
Giọng hắn lạnh thấu xương như tôi trong hàn băng: “Cậu chạm vào cậu ấy làm gì?”
Lần này hiếm khi Quân Chu không tiếp lời, lúc xương cổ tay sắp bị bóp nát mới hất tay Kỳ ra, đoạn thở một hơi dài rồi giương mắt nhìn Kỳ: “Anh ra đây, chúng ta bàn chút việc.”
Sau đó lại quay sang nói với Mục Hoài Viễn: “Còn cậu ở đây để ý cậu ấy, có gì khác thường thì báo tôi cho biết.”
“Chuyện này thì không cần anh phải nói.”
Sau khi Quân Chu đi rồi, Mục Hoài Viễn mới quay người lại, dùng thuốc mà Quân Chu để lại bôi lên mấy vết đỏ trên da.
Nha Thấu đắn đo: “Lúc nữa tôi còn phải rửa sạch lại bằng nước mà, giờ bôi chẳng phải thành công cốc hả?”
“Thế thì vẫn đỡ hơn là giờ chịu đau chứ.”
Nha Thấu: “…” Nghe cũng có lý.
Vết thương trên người mình thì không thèm bôi, trái lại lại cẩn thận bôi thuốc cho Nha Thấu. Nha Thấu chống cằm nhìn hắn một lúc rồi bỗng gọi hắn.
“Mục Hoài Viễn, tổ chức của các anh có tất cả bao nhiêu người vậy?”
“Tầng nòng cốt tám người, tầng ngoài 158 người.” Mục Hoài Viễn trả lời.
Nha Thấu ngẫm nghĩ khẽ gật đầu, hỏi thẳng vào vấn đề:
“Vậy tám người này tên là gì?”
…
Quân Chu định làm gì, hắn vừa mở miệng Kỳ đã biết rồi.
Quân Chu đứng tụm lại với Kỳ một chỗ, cộng với lần đầu tiên Quân Chu để lộ cảm xúc nghiêm trọng lẫn sốt ruột ra ngoài nên có nhiều người còn tưởng là tổ chức xảy ra việc gì hệ trọng lắm, thế là tất cả đều dừng hết lại việc mình đang làm rồi vây tới.
Sau đó bọn họ thấy Quân Chu đi thẳng tới một chỗ, chính là chỗ mà thành viên hồi chiều đã đề nghị việc làm tan băng đó.
Quân Chu nói rất nhanh, hỏi người kia phương pháp làm tan băng thành nước.
Người kia sửng sốt, đoạn gãi đầu: “Em nghĩ thế thôi chứ cũng có biết làm thế nào đâu?”
Dứt lời, anh ta hỏi lại: “Mà lúc trước thủ lĩnh không đồng ý mà? Còn bảo là…”
– “Hơn nữa bảo tôi đi hòa tan băng chỉ để lấy nước tắm cho một tên nhóc? Tôi điên à mà làm thế?”
Người nọ dè dặt lên tiếng: “Thủ lĩnh, anh điên rồi à…?”
Giọng thì dè dặt nhưng lời nói phải gọi là vô cùng trí mạng.
Anh ta vẫn nhớ rõ giọng điệu của thủ lĩnh lúc đó khinh khỉnh cỡ nào, như kiểu làm tan băng lấy nước ngang bằng lấy mạng thủ lĩnh vậy, thế cho nên vừa rồi nghe thủ lĩnh nhà mình hỏi, anh ta còn tưởng mình nghe nhầm.
Chỉ nói mấy câu thôi nhưng đã đủ để mọi người xung quanh hiểu được rồi.
Xung quanh quá đông người, ít cũng phải gần 20. Người như Quân Chu lại quá mức kiêu ngạo ương ngạnh, tác phong lại luôn theo ý mình, ngay cả Kỳ cũng muốn nhìn xem người như hắn sẽ kết thúc chuyện này thế nào.
Cảm xúc trong mắt thoáng gợn sóng, Quân Chu gõ nhẹ xuống mặt bàn:
“Không nhìn ra à?”
Sự thật đã quá rõ ràng, hắn thẳng thắn thừa nhận, từng bước thỏa hiệp tới ranh giới cuối cùng:
“Ừ, tôi điên rồi.”
Bình luận cho "Chương 233: Ừ, tôi điên rồi" <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn