Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 234: Các anh vô dụng thật
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 234: Các anh vô dụng thật
Edit: Lune
Dung hợp dị năng băng với dị năng lửa không phải chuyện dễ dàng, kể cả có là băng biến ra thì khi tiếp xúc với lửa cũng sẽ có tỷ lệ phát nổ cực kỳ cao.
Mấy thành viên Devil vẫn ngồi ngoài đại sảnh thảo luận việc mấy giờ sáng mai dậy cướp nhiệm vụ thì nghe thấy “uỳnh” một tiếng cách đó không xa.
Đang là đêm hôm nên tiếng nổ nghe rõ mồn một làm những người về phòng rồi cũng giật nảy mình, đến cả những người nằm trên giường chuẩn bị ngủ rồi cũng nhao nhao ngồi dậy, định ra ngoài xem rốt cuộc có chuyện gì.
Băng với lửa đều là dị năng mang thuộc tính tấn công, cho nên vừa tiếp xúc với nhau đã gây ra phản ứng mãnh liệt, vụ nổ kèm theo ánh sáng chói lòa khiến tất cả những người xung quanh không kịp trở tay.
Chỉ có Quân Chu với Kỳ là phản ứng nhanh, kịp thời rút lui tới vị trí an toàn.
Còn đám người hóng hớt thì chỉ cảm thấy trước mặt mình có luồng sóng nhiệt ập tới, ngay sau đó lại là khí lạnh thấu xương, nóng lạnh lẫn lộn làm ai nấy đều nhe răng trợn mắt ngã sõng soài ra đất.
Người thì tóc bị cháy lẹm mất một nửa, người thì ống quần vẫn còn đang cháy, tóm lại là ai cũng chật vật run lẩy bẩy.
Trước mặt là thùng nước bị nổ tan thành cùng với chỗ nền bị lõm sâu xuống dưới, mà người nêu đề xuất nọ thì sờ sờ chỗ tóc bị cháy khét của mình, mặt mày nhăn nhó đến độ có thể kẹp chết mười mấy con muỗi luôn.
Anh ta cân nhắc một lúc mới lựa được một lời nghe đỡ tổn thương lòng tự tôn nhất có thể, giọng rặt vẻ nghiêm túc: “Thủ lĩnh à, kỹ thuật của anh hơi kém đấy.”
Dị năng giả cấp 7 đỉnh cao, trước tận thế là con cưng của trời, sau tận thế lại sở hữu chiến lực tốp đầu trong tốp đầu, người chưa từng có thời điểm nào bị chê là kỹ thuật kém lần đầu tiên gặp trở ngại ấy là làm sao để dung hợp băng với lửa.
Hắn không ngờ chỉ mỗi việc hòa tan băng mà lại xảy ra nhiều chuyện thế này.
Thật sự là nhìn vẻ mặt lạnh như băng của Quân Chu quá áp lực, thế nhưng vì an toàn tính mạng lẫn giấc ngủ của mình nên các thành viên khác vẫn cố lên tiếng: “Thủ lĩnh à, hay là chúng ta bắt một dị năng giả hệ nước về đi?”
“Không thì đi tuyển một người cũng được?”
Quân Chu liếc mắt qua, đoạn hờ hững hỏi một câu: “Các cậu cũng nghĩ thế à?”
Nghĩ cái gì?
Đơ ra một lúc mấy người mới vỡ lẽ là thủ lĩnh đâu có nghe lọt tai lời mình, ý hắn là bọn họ cũng thấy kỹ thuật của hắn kém ấy hả?
Người vừa nêu ý kiến cuối cùng lập tức lắc đầu: “Không không không, ý bọn em nói là ai cũng có chuyên môn riêng, trúng việc nào thì nên để người có chuyên môn việc đó đi làm ấy.” Anh ta càng nói càng thấy lạnh hết cả người, tới khi trông thấy một người khác điên cuồng nháy mắt ra hiệu mới chậm chạp nhận ra, thế là nghiêm mặt đổi lời: “Ý em muốn nói là thủ lĩnh chưa quen thôi, chờ thao tác quen rồi là có thể thoải mái làm tan băng thành nước.”
“Đúng đúng đúng, nhân tài như thủ lĩnh thì chắc chắn không thành vấn đề gì rồi, tới lúc đấy tất cả chúng ta đều có nước dùng thoải mái, không cần phải đi bắt cóc dị năng giả hệ nước nữa.”
Bọn họ càng nói càng thấy có lý, mỗi tội là nịnh nhầm chỗ.
Quân Chu nhíu mày, khó hiểu hỏi ngược lại: “Tôi bị điên à mà cho cả Devil dùng nước?”
“Mấy cậu đi bắt một người về nghe còn thực tế hơn đấy.”
Quân Chu lạnh nhạt nói: “Thế tôi cũng bớt được ít việc.”
Từ lúc chuẩn bị đi tắm là Nha Thấu đã tắt livestream rồi, cho nên lúc này gần như chạy hết sang phòng livestream của Kỳ, giờ thấy vậy thì bắt đầu nhao nhao lên:
【Không thích phó bản tận thế lắm nên chưa xem bao giờ, bác nào cho em hỏi chút là sao Devil lại không có dị năng hệ nước vậy? Bọn họ thí nghiệm lần nào nổ lần đấy, cứ kiểu này thì bao giờ bé con nhà tôi mới có nước tắm đây trời?】
【Vì dị năng hệ nước là dị năng hỗ trợ ấy, mà phong cách chiến đấu trước giờ của Devil lại không hợp với dị năng hỗ trợ, bọn họ đánh là lao vào đánh thôi chứ chẳng thèm bận tâm tới hỗ trợ nhà mình đâu. Với cả theo tôi thấy thì hầu hết người sở hữu dị năng hỗ trợ đều có tinh thần ổn định, mà dù có không ổn định thì cũng không đến mức điên giống vậy nên không ở được Devil đâu. Hơn nữa tiếng tăm của Devil kém xưa giờ, người có thực lực kém thì Devil chê không thèm nhận, còn ai mà có thực lực mạnh một tí thì cũng chọn gia nhập những tổ chức chính thống hết rồi.】
【Ui dồi, mới được bao lâu ấy nhỉ? Sao chưa gì cậu đã đổi ý rồi? Không phải hồi nào còn kêu điên mới đi chuẩn bị nước tắm cho bé con nhà tui hở? Mới thế đã thừa nhận mình điên rồi à?】
【Nói chứ anh vẫn thích bộ dạng kiêu ngạo của cậu lúc đầu lắm.】
【Ông ở trên nhìn kỹ lại đi, thật ra Quân Chu vẫn y chang có khác gì đâu, chả qua là đối xử tiêu chuẩn kép với bé con thôi, chậc chậc.】
Mới nãy vừa tự nhận mình là kẻ điên rồi đi chuẩn bị nước tắm cho nhóc con mới tới xong, thế mà ngay lúc sau lại nói y chang mấy lời đó với đám người trong tổ chức ngay được.
Mấy người kia nghe vậy thì quay sang nhìn nhau, khóc không ra nước mắt: “Đùa chứ thủ lĩnh à, sao anh lại phân biệt đối xử thế?”
Còn dị năng giả nêu ý kiến ban đầu thì nhún vai, anh ta sớm đã nhìn thấu hết thảy rồi nên lời nói ra rất chi là ẩn ý: “Tại các cậu không hiểu thôi.”
Quân Chu không nói thêm gì nữa, hắn cụp mắt nhìn tay mình sau đó lại nhìn chằm chằm đống mảnh vỡ của cái thùng trước mặt, sau đó bình tĩnh nói: “Lần đầu chưa có kinh nghiệm.”
Bên cạnh lập tức có tiếng cười nhạo vang lên.
“Lần đầu? Cậu thất bại ba bốn lần rồi đấy.”
Kỳ lấy giấy lau sạch vết bẩn dính vào quần áo từ vụ nổ ban nãy, lời lẽ mỉa mai rõ rệt, thậm chí còn chẳng cần phải đoán khuôn mặt ẩn sau chiếc mặt nạ kia rốt cuộc đang có biểu cảm gì.
Tờ giấy bẩn tự bốc cháy, chớp mắt đã biến thành đống tro tàn.
“Dung hợp dị năng là chuyện của hai người, cho nên…”
Quân Chu mỉm cười, không chịu rơi xuống thế yếu: “Anh cũng vô dụng vậy thôi.”
Mâu thuẫn bùng nổ công khai, đám người vây xem thấy bầu không khí bất ổn thì lập tức rút về phòng cho an toàn.
Băng với lửa, lạnh với nóng, hai thái cực lúc nào cũng có thể lao vào đánh nhau được.
Nhưng không biết liệu tình trạng dị ứng của Nha Thấu có chuyển biến tệ đi không, cho nên bọn họ nhất định phải khẩn trương lên.
Ai nhìn ai cũng thấy khó chịu nhưng buộc phải giả vờ như không có gì.
“Làm lại.”
…
Cái nhiệm vụ phụ đột nhiên xuất hiện kia là【Thu thập tên toàn bộ thành viên nòng cốt của Devil đồng thời an toàn sống sót trong năm ngày.】
Nhưng hệ thống chỉ nói là an toàn sống sót trong năm ngày thôi chứ không nói là phải sống ở đâu, cho nên Nha Thấu hoàn toàn có thể thu thập toàn bộ tên xong rồi đi cũng được.
Điểm thiện cảm của Mục Hoài Viễn với cậu đã đầy 100, hơn nữa đang chột dạ sẵn nên gần như là Nha Thấu hỏi cái gì hắn lập tức trả lời cái đó.
Hắn cũng giống như Lục Tự, cả hai đều im im tránh nhắc tới chuyện kia.
Chỗ được bôi thuốc mát lạnh, Nha Thấu gác chân lên đùi Mục Hoài Viễn, đoạn ngoẹo đầu nhìn hắn bôi thuốc cho mình.
“Thành viên tầng nòng cốt có tám người.”
“Bạch Sinh, Hoàng Lâm, Giang Lý, Mộ Dung Sơn.”
“Hai người trước đang ở ngoài làm nhiệm vụ, hai người sau thì đang ở tổ chức. Em mới đến không biết cũng bình thường, ngày mai anh chỉ cho em xem.”
Nha Thấu “ừm” một tiếng, sau đó lại khẽ mở miệng: “Vậy bốn người còn lại đâu?”
“Thủ lĩnh Quân Chu, phó thủ lĩnh…”
Lúc nhắc tới phó thủ lĩnh, giọng Mục Hoài Viễn hơi ngập ngừng, ngay cả động tác bôi thuốc cũng dừng lại.
Trước mặt Mục Hoài Viễn, Nha Thấu luôn thoải mái hơn rất nhiều, cậu cong chân đạp vào đùi Mục Hoài Viễn ra hiệu hắn nói tiếp.
“Phó thủ lĩnh Lục Tự, Kỳ, còn lại là anh.”
Câu nói cuối này nói rõ nhanh như kiểu để người ta không nghe thấy ấy, thậm chí đến tên mình hắn cũng không nói luôn.
Nha Thấu nghe mà nhíu mày lại, lực đạp lên đùi Mục Hoài Viễn cũng nhẹ đi, sau đó thì rút chân về.
Chân cậu vừa dài vừa thon nên lúc co lại cũng đẹp mắt cực kỳ.
Suốt quá trình chẳng nói năng câu nào lại càng làm Mục Hoài Viễn lo sốt vó.
Ngay ở buổi xét xử là hắn đã biết tiểu thiếu gia bỏ đi khả năng là vì đã đoán ra chuyện bị hắn với Lục Tự hùa nhau lừa rồi. Lúc lên kế hoạch ban đầu hoàn toàn không ngờ được giữa chừng lại xảy ra biến số nên sau khi lời nói dối bị vạch trần mới lo ngược lo xuôi thế này.
Ban đầu Mục Hoài Viễn tưởng rằng tiểu thiếu gia chủ động đưa thuốc cho mình nghĩa là đã có ý ngầm tha thứ cho mình rồi, đã vậy vừa rồi tiểu thiếu gia còn ngoan ngoãn ngồi yên để mình bôi thuốc cho, còn hỏi hắn chuyện này chuyện kia nữa chứ, tất cả những hành vi ấy cùng giọng nói chuyện nhẹ nhàng của cậu đều củng cố cho ảo giác kia của Mục Hoài Viễn. Mãi cho tới khi cậu hỏi câu thứ hai, Mục Hoài Viễn mới sững sờ nhận ra hoàn toàn không như mình nghĩ.
Thật ra Nha Thấu thù cực kỳ dai.
Cho nên việc nói ra tám cái tên kia chẳng khác nào nhắc lại chuyện cũ, đạp trúng bãi mìn. Nhưng nếu không nói thì tiểu thiếu gia sẽ nghĩ hắn vô dụng rồi lại càng xa lánh hắn.
Giọng Mục Hoài Viễn hơi khàn: “Tiểu thiếu gia à.”
Nha Thấu không thèm quay đầu nhìn hắn, trông vẻ như không muốn nói chuyện.
Nhưng thật ra là cậu đang xem bảng nhiệm vụ.
Cậu lấy được tên tám người rồi mà cái thanh tiến độ của nhiệm vụ phụ nó vẫn im re không nhúc nhích tí nào.
Chẳng lẽ là phải lấy được tên thật của Kỳ mới được hả?
Đang nghĩ miên man thì nghe thấy Mục Hoài Viễn gọi.
“Tiểu thiếu gia.”
Mục Hoài Viễn gọi cậu lần nữa, vẻ mặt trông rõ hốt hoảng, lúc thấy Nha Thấu không thèm quay qua nhìn thì hơi cúi đầu, giọng thấp cùng cực.
“Đừng ghét anh mà.”
…
Ngay từ thời điểm Quân Chu nói Nha Thấu là người chơi thì lẽ ra Mục Hoài Viễn phải hiểu Nha Thấu bây giờ đã không còn là “Nha Thấu” ban đầu nữa rồi.
Cho nên cách gọi “tiểu thiếu gia” này cũng đã mất đi ý nghĩa của nó.
Thế nhưng Mục Hoài Viễn vẫn gọi cậu như thế.
Hắn đột ngột nói thế làm Nha Thấu không biết phải trả lời thế nào, cũng may là có tiếng gõ cửa vang lên cứu nguy.
Quân Chu với Kỳ mỗi người xách một thùng nước to đùng đi vào.
Nha Thấu thấy vậy thì quay qua nhìn 001, tâm trạng lập tức tươi tỉnh hẳn lên, thậm chí còn hơi chu môi với 001.
Mặc dù không nói gì nhưng 001 vẫn biết ý cậu muốn truyền đạt.
Chính là cái câu mà nó thuận mồm nói lúc ký chủ tắm xong lần trước.
——【Hơn nữa theo tác phong của dị năng giả hệ băng duy nhất hiện tại thì e là không có chuyện hắn làm gì để băng tan thành nước đâu.】
——【Việc này đối với dị năng băng cũng coi như là tự hại mình nhỉ? Trừ khi não hắn bị chập mạch.】
001 nhìn chòng chọc hai cái thùng nước kia, nó cảm giác cái tát này không phải vả mỗi vào mặt Quân Chu mà còn vả vào mặt nó nữa.
Ai mà biết não Quân Chu lại bị chập mạch? Ai mà biết thủ lĩnh Devil lại đi hòa tan băng của mình để làm nước tắm cho người ta chứ??
【Vợ mau cho anh xem lại xem còn nghiêm trọng không? Có bị nặng hơn không? Mẹ nó mấy ông kia đứng tránh ra cho nhìn với xem nào.】
【Sao cảm giác trông bé con không được vui lắm nhỉ? Hay bị Mục Hoài Viễn mắng?】
【Mục Hoài Viễn làm gì dám mắng nhỏ, lúc trước không dám mắng thì giờ lại càng không dám mắng, hơn nữa Nha Nha còn chưa tính sổ chuyện bị hắn với Lục Tự hùa nhau lừa đâu, cho nên chỉ có chuyện Nha Nha mắng Mục Hoài Viễn thôi.】
Trong phòng livestream của Kỳ náo nhiệt cực kỳ, có điều hắn cũng chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua rồi thôi.
Hiển nhiên là bọn hắn cũng cảm thấy bầu không khí trong phòng rất kỳ lạ, nhưng giờ không ai có tâm trạng để ý tới chuyện này, Kỳ nói ngắn gọn: “Qua tắm.”
Trông thấy mấy thùng nước kia, Mục Hoài Viễn nhíu mày, hỏi: “Mấy anh lấy nước này ở đâu ra đấy?”
“Làm tan băng.”
Sau nhiều lần thất bại thì cuối cùng bọn hắn cũng thành công, còn chưa kịp điều chỉnh hay thử nhiệt độ nước đã vội vàng xách tới.
Nha Thấu nhón tay sờ thử, sau đó rút phắt tay về.
Ánh mắt của ba người đều dồn hết vào cậu, cho nên ai cũng thấy động tác này.
Mục Hoài Viễn cúi xuống, dùng bàn tay không đụng vào thuốc còn sạch sờ thử nước thì thấy nóng hết cả ngón tay.
Hắn tức cười, đoạn mở miệng:
“Các anh làm tan băng xong không thử nhiệt độ nước à?”
“Nước nóng thế này, các anh định để ai tắm?”
“Lỡ đâu em ấy cứ thế trèo vào trong thì làm thế nào hả?”
Nước nóng bỏng, cứ thế trèo vào trong khéo bị lột mất lớp da mất.
Do tức quá nên cả người vô thức gồng lên, làm vết thương bắt đầu có hiện tượng rướm máu. Hắn không nhịn được mà gằn giọng hỏi một câu: “Rốt cuộc các anh có biết chăm sóc người khác không thế?”
Trong phòng trừ Nha Thấu ra thì ba người bọn hắn đều là thành viên nòng cốt của Devil cả, cấp bậc dị năng đều thuộc tốp đầu, giết xác sống dễ như cắt củ cải, chỉ có mỗi việc chăm sóc người khác là không biết thôi.
Trước tận thế không biết, sau tận thế lại càng không biết.
Hơn nữa đang vội nên lại càng dễ mắc lỗi.
Tuy tự dưng bị mắng nhưng bọn hắn lại không hề nổi cáu. Quân Chu cúi xuống, ngón tay vừa chạm nhẹ vào thành thùng thì dưới đáy lập tức kết băng mỏng.
Chưa đến một phút mà nhiệt độ của nước đã tụt thẳng xuống, lạnh băng luôn.
Nha Thấu rút tay về, mày cũng nhăn lại.
Kỳ thấy vậy thì duỗi tay sờ mặt nước, sau đó “?”
“Cậu không phải là dị năng giả cấp 7 đỉnh cao à? Bảo cậu điều chỉnh nhiệt độ nước mà cậu cho thành nước đá luôn à?”
Quân Chu mỉa lại: “Anh thì sao? Nếu ban đầu không tại anh thì nước sẽ nóng thế à?”
【Thôi thôi đừng cãi nhau nữa, hai người các anh kẻ tám lạng người nửa cân cả thôi, giờ làm sao chỉnh lại nhiệt độ bình thường giùm đi.】
【Truyền xuống, dị năng giả hàng đầu Devil đến đun nước tắm cũng không biết.】
【Nha Nha đi theo các anh đúng là đi chịu khổ, nếu không được thì phiền các anh đưa Nha Nha về chỗ Thẩm Trường Lâm được không? Tôi cảm thấy có khi chỗ Lệ Nhiễm còn tốt hơn chỗ này của mấy anh đấy.】
“Các anh…”
Thiếu niên vẫn im lặng suốt từ lúc bọn họ đi vào cuối cùng cũng lên tiếng. Vẻ ngỡ ngàng chậm rãi biến thành thất vọng, lúc nghiêng đầu qua một bên hàng mi còn run nhẹ như cánh bướm, đôi môi hơi mím lại, thoạt trông vừa xinh đẹp lại vừa vô tội.
“Vô dụng thật.”
—— “Các anh vô dụng thật.”
Bình luận cho "Chương 234: Các anh vô dụng thật" <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn