Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 235: Tên đó là ai?
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 235: Tên đó là ai?
Edit: Lune
Như thể sợ bọn họ không nghe thấy nên thiếu niên còn lặp lại lần nữa.
—— “Các anh vô dụng thật nha.”
Lần này âm lượng vừa đủ để bọn hắn nghe được, thậm chí còn thêm trợ từ ngữ khí vào cuối câu nữa, nhưng chỉ đơn thuần là do cậu cảm thấy như vậy thật chứ không có ý trào phúng chút nào.
Chưa từng có người nào dám nói mấy lời này trước mặt ba người bọn hắn.
Một người cấp 7 đỉnh cao có thể đánh ngang sức với cấp 8, một người cấp 6 đỉnh cao có thể đánh ngang sức với cấp 7, mà người còn lại thì lại càng đặc thù hơn nữa, người chơi sở hữu kĩ năng thiên phú lẫn dị năng hệ lửa. Nếu bọn hắn mà vô dụng thật thì trong loài người chắc chẳng còn ai có tác dụng quá.
Kỳ hơi mở to mắt, đoạn giơ tay chỉ mình, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên không tin nổi: “Bọn tôi vô dụng?”
Hắn tự dưng to tiếng làm Nha Thấu giật bắn cả mình, thế là ấm ức gật đầu: “Ừm.”
Kỳ: “…”
Quả nhiên y như hắn nghĩ, không cần biết lúc trước thế nào nhưng giờ thì xem ra nhóc con này có thể nhảy lên đầu hắn ngồi rồi.
Hắn tức không chỉ vì nhóc con coi thường hắn mà còn đám khán giả đang hả hê cười trên nỗi đau của người khác trong phòng livestream của hắn nữa. Kể cả là khán giả trong phòng ngay từ đầu hay mới tràn vào thì cũng đều đang nói móc nói mỉa hắn.
【Nha Nha chưa bao giờ nói ai vô dụng đâu, hình như cậu là người đầu tiên đấy, chúc mừng nha ha ha ha.】
【Cậu không hỏi thử xem mình vô dụng chỗ nào à?】
【Hay là cậu làm gì đó để chứng minh mình có tác dụng đi, dù sao cũng là lãnh chúa cơ mà, sao mới vào phó bản đã bị người ta nói là vô dụng rồi.】
Kỳ hít sâu một hơi, nói mà như cười như không: “Vậy cậu nói xem bọn tôi vô dụng chỗ nào?”
Như để chứng minh rằng mình rất hữu dụng nên hắn còn nói thêm: “Buổi chiều lúc xác sống tấn công cậu cũng thấy rồi còn gì? Tôi vô dụng mà còn ôm cậu đi được à?”
Thấy cả ba đổi sắc mặt, Nha Thấu gượng tiếp lời: “Tôi có nói về mặt này đâu.”
“Các anh tốn rõ lâu mới có nước, đã thế giờ còn lúc nóng lúc lạnh nữa, vậy là có tác dụng hả?”
Cậu phụng phịu, nghe mà thấy thương: “Tôi chờ lâu lắm lắm rồi.”
Hồi còn ở cùng đội Thẩm Trường Lâm có chị Nguyễn Lam có ích lắm lắm luôn.
Thế nên bọn họ không phải vô dụng thì là gì?
【Hình như đây là phó bản mà bé con nhà tui sống khổ nhất ấy, kể cả làng quê hẻo lánh như thôn họ Đỗ, mấy ông cùng họ kia còn biết đường đun nước cho bé con nhà tui tắm kìa, giờ thì đến nước tắm cũng không có luôn, mấy ông đúng vô dụng thật.】
【Xin lỗi xin lỗi, là fan lâu năm của chủ phòng, tôi không ngờ đến việc chuẩn bị nước tắm cậu ta cũng không biết, cảm giác mất mặt quá đi mất.】
【Tôi theo dõi cậu ta lâu lắm rồi, lần đầu tiên thấy cái tên ưa sạch sẽ thái quá này đi chăm lo cho người khác đấy, mọi người thông cảm rộng lượng chút.】
Nha Thấu không thấy được bão bình luận bên phòng livestream của người khác. Cậu cụp mắt, nghe giọng như cam chịu:
“Thôi, cứ để vậy một lúc đi.”
Cậu thấy cứ để đó cho nước nó tự ấm lên còn hiệu quả hơn là chờ Kỳ làm nóng.
Nhưng hành động này không khác gì giẫm vào mặt Kỳ, hắn tức đến độ bật cười, đoạn sải bước đến bên cạnh thùng nước, sau đó sử dụng dị năng của mình tăng nhiệt độ của nước về lại mức bình thường.
“Sờ đi.”
Nha Thấu nửa tin nửa ngờ duỗi tay sờ thử thì thấy nhiệt độ nước bình thường thật nè, cỡ này thì tắm được rồi á.
Kỳ: “Giờ đã hữu dụng chưa?”
Địa vị lúc này hình như bị đảo ngược.
Rõ ràng là nhóc con đáng thương bị bắt tới thế mà giờ lại hơi hướng nắm cửa trên. Nhóc con “đáng thương” chậm rãi nêu đánh giá trước ánh mắt chờ đợi của ba người trước mặt:
“Tạm được.”
Thậm chí cậu còn chân thành cổ vũ:
“Lần sau cố gắng hơn chút nữa là được.”
Bé con nói chân thành cực kỳ, giọng thì ngọt như kẹo làm ba người kia muốn nổi cáu cũng không nỡ.
Quân Chu luôn thích trào phúng người khác thì kể từ lúc bước vào đây rất ít khi lên tiếng, chỉ có lúc đi ra mới đưa một lọ thuốc mới cho Nha Thấu.
“Nhớ ba tiếng bôi một lần.”
…
Đêm khuya, tòa nhà đúng giờ cắt điện chìm trong yên tĩnh.
Đây là lần đầu tiên Nha Thấu được nằm ngủ trên giường mềm kể từ khi vào phó bản đấy, sau bao vất vả mỏi mệt thì cuối cùng đêm nay cũng có thể thư giãn rồi.
Bên cạnh gối đầu có một ngôi sao sáng hai góc chiếu sáng chòm nhỏ xung quanh.
Mùa hè oi bức, trong phòng lại chỉ có mình mình nên Nha Thấu yên tâm cởi quần ngoài ra, sau đó dùng chăn mỏng che từ bụng xuống.
Không cần biết nóng cỡ nào cũng phải đắp chăn che bụng, đây là điều mà Nha Thấu đã được nghe từ rất lâu về trước.
Cậu ngủ say cực kỳ, dáng nằm cũng rất nghiêm chỉnh, mãi tới lúc cảm giác mát lạnh trên cánh tay biến mất hoàn toàn thì cậu mới bắt đầu lăn lộn.
Giữa lúc ấy, hình như cậu nghe thấy ngoài hành lang có tiếng bước chân vang lên thì phải.
Không vội không chậm đi đi lại lại trong hành lang.
Tiếng giày giẫm trên sàn gạch không lớn lắm nên Nha Thấu chỉ nghe được loáng thoáng trong lúc ngủ thôi, hơn nữa cậu đang nằm mơ nên không làm sao phân biệt được âm thanh này rốt cuộc là ngoài hiện thực hay cảnh trong mơ nữa.
Ý thức chìm nổi, lúc thì Nha Thấu cảm giác như mình vẫn đang ngủ, lúc lại cảm giác như mình vẫn luôn tỉnh.
Cậu nhớ cách một lúc tiếng bước chân lại vang lên, nhưng nó kéo dài lâu lắm.
Còn bây giờ nghe lại thì tiếng bước chân kia đã biến mất từ khi nào rồi.
Không có quạt điện cũng không có điều hòa, sau khi cảm giác mát lạnh trên cánh tay biến mất hẳn, Nha Thấu ngủ cũng chẳng yên nữa. Cảm giác nóng bức lan khắp cơ thể làm cậu khó chịu chết đi được, trên trán rịn mồ hôi thấm ướt hai bên tóc mai.
Đúng lúc này, trong căn phòng yên ắng bỗng truyền tới tiếng “két” mở cửa.
Ngoài hành lang tối om, trong phòng ngủ tuy có đèn sao chiếu sáng nhưng khoảng cách xa quá nên không chiếu tới được chỗ người đứng ở cửa.
…
Phòng đóng kín cửa nên không khí không lưu thông được thành ra trong phòng lại càng ngột ngạt oi nóng.
Nhưng lúc này Nha Thấu lại cảm giác có thứ gì đó mát lạnh đang đến gần mình, sau đó có người nhéo má mình mấy cái rồi thôi nữa.
Cảm giác mát lạnh kia vẫn còn nghĩa là người nọ vẫn chưa đi.
Trước tràng thúc giục của 001, Nha Thấu gượng mở mắt ra, mơ màng trông thấy có một người đang đứng trước mặt. Trên tay hắn còn cầm đèn ngôi sao vốn được đặt ở đầu giường, mấy ngón tay thon dài chạm đủ ba cái góc còn lại.
Cả năm góc sáng rực lên, thoáng cái làm căn phòng sáng như ban ngày.
Nha Thấu đang ngủ thì bị đánh thức, ánh sáng chói quá làm cậu nhắm tịt cả hai mắt lại, còn rất không hài lòng mà lầm bầm mấy tiếng bé xíu.
Nghe thấy tiếng cậu lầm bầm, cũng nhận ra việc mình vừa làm, Quân Chu lập tức chạm tắt bỏ ba cái góc đèn vừa sáng lên.
“Trả đây…”
Người đang nửa tỉnh nửa mê nên nói cũng không rõ lời, Quân Chu phải xích lại gần mới nghe được nhóc con này đang líu ríu cái gì.
Hắn cụp mắt, thả lại đèn ngôi sao xuống bên cạnh gối đầu: “Thích ngôi sao thế à?”
Nha Thấu buồn ngủ nên hiển nhiên là không trả lời được câu hỏi này, thậm chí có nghe rõ câu hỏi hay không còn không chắc kìa.
Mát mẻ rồi, bị hắn làm phiền thì bực bội trở người vào trong, từ nằm thằng đổi thành nằm nghiêng quay lưng về phía hắn.
Như thể không chào đón hắn chút nào ấy.
Quần thì không thèm mặc, đôi chân thon dài trần trụi lún xuống nệm giường hơi co lại, ngay cả khi đang ngủ vẫn ngoan ngoãn khép vào với nhau. Đùi bị ép xuống, may mà áo đủ dài nên mới miễn cưỡng che được đường cong tròn trịa bên dưới vòng eo mảnh mai.
Không khí như đông cứng một thoáng.
Nha Thấu cảm giác có thứ gì đó đắp lên đùi mình, vốn đã nóng rồi nên cậu lập tức vùng ra, ai ngờ lại bị ai đó đè chân xuống, kế đó là giọng nói nghiến răng nghiến lợi vang lên: “Đừng nhúc nhích.”
“Khi nào tôi đi rồi cậu mới được bỏ xuống, nghe chưa?”
Giọng nói không phải của mình vang ngay bên tai, cuối cùng Nha Thấu cũng giãy giụa cố tỉnh lại.
Mới mở mắt, đầu óc cậu còn chưa tỉnh táo lắm nên chưa phản ứng được việc tại sao lại có người đột nhiên xuất hiện trong phòng mình, cho nên Nha Thấu cứ ngơ ngác nhìn mặt Quân Chu như thế.
Dưới ánh sáng mờ ảo, mái tóc bạc cùng đôi mắt màu vàng nhạt giống hệt với người nọ trong trí nhớ.
Cậu ngẩn ra, cứ ngỡ mình đang nằm mơ, đoạn vươn tay ra chạm nhẹ vào mặt người kia.
Đây là lần đầu tiên nhóc con chủ động chạm vào mình, Quân Chu lại gần, cũng đưa tay sờ mặt Nha Thấu: “Nóng lắm à?”
Nha Thấu lại nghe hỏi một đằng trả lời một nẻo, khẽ lầm bầm hỏi: “… Ly Vân?”
Nha Thấu cảm giác sau khi mình nói ra cái tên kia, xung quanh bỗng lạnh hẳn đi.
Cậu nằm trên giường chờ cho đầu óc tỉnh táo lại thì bỗng thấy khối băng kia đột nhiên xích lại gần mình, còn nắm mặt mình nữa, giọng nói như phả ra hơi lạnh luôn:
“Ly Vân?”
“Hắn là ai?”
…
Hiển nhiên là Quân Chu biết rõ nhóc con này rất sợ mình.
Rất xinh đẹp, là người xinh đẹp nhất mà Quân Chu từng gặp.
Lần đầu tiên tiếp xúc với nhóc con này là qua máy truyền tin của Mục Hoài Viễn, đã ngốc lại còn vờ bình tĩnh đi khiêu khích một tổ chức xa lạ, còn bắt thành viên trong tổ chức của hắn.
Ấn tượng ban đầu của Quân Chu với cậu không hề tốt.
Cho đến lần gặp nhau ngày ấy, Quân Chu đứng trên bờ tường quan sát rất lâu, thấy nhóc con kia bị người khác kéo xuống rồi rơi vào giữa bầy xác sống. Lúc hắn chạy tới còn nhếch môi cười với hắn.
Rất chật vật, trên mặt còn lấm lem bùn đất, thế nhưng lại rực rỡ vô cùng.
Từ góc độ này nhìn xuống, hắn có thể trông thấy cái cổ trắng muốt cùng đôi mắt màu lam đẹp vô ngần.
Mà ngày ấy, Quân Chu cũng nhớ có một người kỳ lạ đứng bên cạnh mình.
Người kia biết bay, cũng đứng quan sát rất lâu giống mình, mãi sau khi trông thấy mục tiêu nào đó thì người kia mới như sống lại.
Trong số những người từng tiếp xúc với Nha Thấu, chỉ có kẻ này là Quân Chu không biết, cũng như cái tên xa lạ “Ly Vân” kia.
Dù tên cả hai đều có âm yun.
Quân Chu liếm môi, răng như sắp nghiến nát tới nơi, nhìn Nha Thấu vẫn đang lơ tơ mơ mà hắn vẫn như thằng hề cố chấp hỏi lại:
“Tên đó là ai?”
“Tôi trông giống tên đó lắm à?”
Bình luận cho "Chương 235: Tên đó là ai?" <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn