Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 236: ...
Edit: Lune
Giọng Quân Chu nghe rõ nóng nảy, từng câu từng chữ đều toát lên vẻ hung tàn.
Nha Thấu thì vốn đang nửa tỉnh nửa mê, bị hỏi nghe mà ngơ luôn, cậu chớp chớp mắt, bấy giờ nhìn kỹ lại mới hay người trước mặt mình tuy là tóc bạc thật nhưng lại là tóc ngắn cơ.
Người kia không phải Ly Vân.
Nếu là Ly Vân thật thì hắn sẽ không nói chuyện kiểu vậy với mình, kể cả lúc đầu có bị mình lừa thì đến phút cuối cũng sẽ không to tiếng với mình.
Nghĩ vậy, môi Nha Thấu vô thức xị xuống rặt vẻ tủi thân, đoạn lên tiếng nghe như sắp khóc: “Anh lại quát tôi.”
Quân Chu dằn cơn bực, hỏi ngược lại: “Tôi quát cậu khi nào?”
“Vừa xong còn gì.”
Đang ngủ thì bị người ta đánh thức đã chẳng phải việc vui vẻ gì cho cam rồi, nhất là trước đó cứ có tạp âm kêu miết bên tai, cộng với thời tiết nóng nực vốn đã khó chịu lắm rồi, đã thế lúc sau còn có bàn tay lạnh buốt cứ sờ qua sờ lại mặt cậu nữa, cho nên giờ Nha Thấu thấy khó chịu lắm luôn.
Mà mỗi lần khó chịu là cậu lại muốn mếu, Nha Thấu nằm duỗi thẳng chân ra, đưa tay định kéo tay hắn xuống.
“Anh ra ngoài đi.”
“Tôi muốn đi ngủ.”
Chỉ có điều chưa tỉnh ngủ nên động tác mềm nhũn chẳng có tí sức nào, không giống kéo mà giống như vuốt mèo đang nắm nắm bóp bóp hơn. Với chút xíu lực thế này thì kéo sao nổi một người đàn ông trưởng thành, cho nên Nha Thấu kéo mấy lần đều không được.
Nha Thấu sốt ruột đến độ sắp chảy nước mắt, miệng không ngừng líu ríu “Tôi muốn đi ngủ”.
Trên trán cậu toàn là mồ hôi, mắt thì nửa nhắm nửa mở, miệng lầm bầm không rõ nghe như dính vào nhau.
Phạm vi chiếu sáng của đèn ngôi sao có hạn nên cũng chẳng xem được vết dị ứng nổi trên cánh tay lẫn bắp chân. Quân Chu cảm giác mình như kiểu khi không đi đấm vào bông vậy, tốt bụng tới bôi thuốc cho Nha Thấu lần nữa thì thành rước bực vào người, tức sôi ruột.
Hắn buông bàn tay nắm mặt Nha Thấu ra, đứng sừng sững cạnh giường, vẻ mặt thì không rõ.
Trên đùi thiếu niên vốn che chăn mỏng, vừa rồi đạp chân nên bị trượt xuống một tí, Quân Chu chỉ liếc thoáng qua thôi cũng thấy chỗ da thịt lộ ra ngoài kia. Còn Nha Thấu lại mảy may chẳng biết gì cả, đã thế còn như con sâu không ngừng nhích nhích về phía Quân Chu.
“Không chịu giải thích còn muốn xáp lại gần.”
Quân Chu lúc này hệt như người đánh giá khắt khe: “Tham lam.”
Hắn gần như chưa từng có cảm giác nôn nóng như thế này, cảm xúc bực bội đè nén trong lồng ngực làm người ta khó chịu cực kỳ. Việc thiếu niên không giải thích lại càng khiến người ta có vô số thứ có thể tưởng tượng ra được, trong đôi mắt màu vàng nhạt cũng gợn lên cảm xúc chưa từng có.
Cảm giác như sắp mất khống chế, còn sẽ liên tưởng đến những việc tồi tệ khác nữa.
Hết thảy những điều này đều khiến Quân Chu thấy cực kỳ khó chịu.
Tại sao hắn phải bận tâm đến?
Nhóc con này đâu có quan hệ gì với hắn, hắn cũng đâu có thích nhóc con này, cho nên chút cảm xúc kia chẳng qua chỉ là lòng áy náy vì chẳng may làm cậu bị dị ứng thôi.
Trong bóng tối, chẳng biết ai nhỏ giọng chửi thầm một câu:
“Phiền muốn chết.”
Người nói lời này ngay giây sau lại ngồi xổm xuống, sau đó vặn mở chai thuốc ra bôi thuốc lên cánh tay Nha Thấu lần nữa.
“Lần cuối cùng.”
…
Thời điểm Nha Thấu tỉnh ngủ hoàn toàn cũng là lúc Quân Chu đã bôi xong thuốc ở cánh tay, chuẩn bị bôi bắp chân.
Cuối cùng cậu cũng tỉnh hẳn dưới tràng giục nhặng lên của 001.
Cảm giác mát lạnh trên cánh tay làm dịu sự khó chịu phần nào, Nha Thấu uốn éo một lúc mới ngồi dậy, lơ mơ nhận ra người đang ngồi cuối giường kia.
Không còn diện nguyên cây đen như ban ngày mà đổi thành bộ quần áo rộng rãi, trên sống mũi còn đeo thêm cặp kính, tay thì cầm chai thuốc đang chấm lấy thuốc bằng đầu ngón tay.
“… Quân Chu?”
Quân Chu thì ngay từ lúc Nha Thấu tỉnh là hắn đã nhận ra rồi, bấy giờ nghe vậy thì nhướng mày hỏi: “Lần này nhận ra rồi à?”
Hắn hỏi làm Nha Thấu chẳng hiểu gì hết.
Thế cậu có lúc nào không nhận ra hắn hả?
Nghe giọng Quân Chu còn hơi là lạ, Nha Thấu không biết mình lại chọc hắn chỗ nào nữa, nhưng may mới ngủ dậy nên đầu óc vẫn đơ đơ, thành ra tốc độ phản ứng cũng chậm chạp nên mới không nghe ra ý tứ sâu hơn trong lời nói quái gở của Quân Chu.
“Sao anh lại ở đây thế?”
Vì đầu đang đơ nên Nha Thấu cũng không hỏi ra câu “Tôi không nhận ra anh lúc nào?” tính hỏi mà rất tự nhiên chuyển sang chuyện khác.
“Ba tiếng bôi thuốc một lần, cậu bôi thuốc lại chưa?”
Nói xong, Quân Chu còn giơ chai thuốc trong tay lên: “Tôi vào thì còn làm gì được nữa? Chẳng lẽ vào đây để nhìn cậu không mặc quần à?”
Cái đầu ngơ ngơ của Nha Thấu rốt cuộc cũng chạy lại bình thường, cậu sững sờ cúi đầu xuống thì phát hiện cái chăn che trên đùi mình đi đâu mất rồi.
Tuy áo cũng dài nhưng không dài đến mức che được kín đùi. Hơn nữa cậu vừa ngồi dậy nên vạt áo nó cũng trượt sang chỗ khác không còn ở chỗ ban đầu nữa rồi, cho nên giờ cái gì cũng hở hết.
Nếu giờ trong phòng mà sáng thì dù là chỗ đùi tì xuống nệm giường hay quần lót lấp ló dưới vạt áo kia cũng sẽ bị thấy hết.
Nha Thấu tròn mắt, hai má nóng bừng lên, tai cũng nóng ran, cậu đứng ngồi không yên, kiểu gì cũng thấy xấu hổ chết đi được.
Cậu muốn kéo cái chăn lên che nhưng mới kéo được tí thì bị Quân Chu giữ đầu còn lại.
Hắn nhíu mày: “Cậu che hết thế thì tôi bôi thuốc cho cậu kiểu gì?”
Nha Thấu ấp úng: “Tôi tự làm được mà.”
“Chỗ bôi thuốc phải rửa lại, cậu tự làm được?”
Nha Thấu: “…”
Cậu đắn đo một lúc, cuối cùng quyết định: “Thế thôi anh bôi đi.”
…
Lúc bôi thuốc, Quân Chu nắm chặt cổ chân cậu, động tác cũng mạnh hơn trước đó nữa.
Tuy không đau nhưng Nha Thấu cảm giác Quân Chu đang bực gì đó hay sao ấy.
Suốt quá trình mặt đều lạnh tanh, lúc bôi thuốc không nói lời nào với cậu hết. Cái người này như trở lại thời điểm phán xử ấy, tuy không cười nhưng nhiệt độ quanh người y chang à.
Chẳng qua vẫn khác xíu nha.
Vì lúc Quân Chu đến tìm mình đã tăng 20 điểm thiện cảm, tổng điểm thiện cảm bây giờ đã là 70 rồi.
Mức này là trên trung bình rồi, mặc dù chưa phải là cao lắm nhưng cũng sẽ không như bây giờ chứ nhỉ.
Nha Thấu nhích về phía trước một tẹo, lấy cái chăn trùm đùi kín thêm tí nữa, đoạn hỏi thử: “Anh giận gì à?”
Quân Chu trả lời nhanh như gió: “Không.”
“Sao anh lại giận?”
Rõ ràng là hắn trả lời không giận.
Quân Chu tránh ánh mắt Nha Thấu, hắn không kháng cự việc cậu tới gần mà lên tiếng bác bỏ lần nữa: “Đã bảo tôi không giận.”
Nói không giận nhưng cả động tác lẫn giọng điệu đều tỏ vẻ đâu có giống như lời nói.
Nha Thấu nhìn hắn đăm đăm một lúc, thấy Quân Chu né ánh mắt mình mới chậm rãi nói tiếp: “Thế tùy anh vậy.”
Cậu đã cho hai lần cơ hội rồi, nếu đã nói không thì cứ coi như thế đi.
Hơn nữa người bị dị ứng là cậu cơ mà, cậu còn chẳng giận, sao Quân Chu lại giận chứ, đã thế còn giận trước mặt cậu.
Thế là Nha Thấu không nói gì nữa luôn, cậu cúi người ghé vào đầu gối, im lặng nhìn hắn bôi thuốc cho mình.
Hơi thở ấm áp phả ra thỉnh thoảng lại mơn trớn mu bàn tay, tay Quân Chu thoáng run nhẹ, bỗng nghe thấy nhóc con phàn nàn:
“Nhẹ thôi, đau.”
Giọng thỏ thẻ nhỏ xíu chẳng hiểu sao làm bắp chân Quân Chu tự dưng căng cứng.
Lúc ngủ nhóc con trông rất ngoan, lúc tỉnh lại, dáng vẻ hơi ngước mặt lên nhìn mình bôi thuốc cũng rất ngoan, cũng sinh động hơn lúc ngủ nhiều.
Đêm tối yên ắng, hai người ở riêng với nhau rất dễ khiến cho những cảm xúc vốn bị giam lại trỗi dậy.
Nha Thấu cầm đèn ngôi sao lên, chọc sáng thêm một cái góc nữa rồi để gần chỗ bắp chân bị dị ứng.
Vệt đỏ trên da đã gần lặn hết rồi, tới mai chắc là sẽ hết hẳn.
Cuối cùng cũng yên lòng, Nha Thấu khẽ thở phào.
Còn Quân Chu thì không thở phào nổi.
Bực vì nhóc con này là một chuyện, nhưng bôi thuốc giúp cậu lại là một chuyện khác.
Kể cả có vô tâm đến mấy thì người lấy nước lên rồi khiến cậu bị dị ứng cũng là hắn thật.
Quân Chu biết nhóc con trước mặt mình là người chơi, cho nên thân phận “tiểu thiếu gia” kia chẳng có ý nghĩa gì cả, thế nhưng chính cậu lại y chang tiểu thiếu gia được nuôi trong nhung lụa, làn da cũng mỏng manh mẫn cảm hơn người khác.
Đầu ngón tay chấm lấy thuốc nhẹ nhàng xoa lên vùng đỏ ửng trên da.
Tấm chăn mỏng chỉ che qua đầu gối, mùi hương thoảng qua chóp mũi suốt khiến bầu không khí bỗng trở nên mập mờ lạ thường.
“Quân Chu.”
Giọng cậu nghe buồn ngủ lắm rồi, lúc gọi tên hắn nghe mềm nhũn như kẹo bông.
Quân Chu vẫn bôi thuốc, chỉ đáp lại một chữ: “Ơi.”
“Sao anh lại đeo kính? Anh bị cận hả?”
Nha Thấu vốn chỉ muốn dùng một câu không quan trọng lắm để làm tiền đề bắt chuyện thôi, mà cậu cũng nghĩ là Quân Chu sẽ chẳng trả lời câu hỏi riêng tư kiểu này đâu, cho nên hỏi xong là cậu đã bắt đầu nghĩ xem nên chọn vấn đề gì khác khi Quân Chu không trả lời rồi.
Nhưng không ngờ…
Quân Chu: “Ừ.”
Nghe hắn trả lời, Nha Thấu ngẩn ra, còn khẽ “à” một tiếng.
Phản ứng của cậu hơi buồn cuồi, Quân Chu ngẩng lên nhìn, đoạn hỏi: “Lạ lắm à?”
“Không lạ.” Nha Thấu hoàn hồn, chần chờ hỏi: “Nhưng mà anh nói cho tôi biết thế có sao không?”
“Hay mọi người ai cũng biết?”
Quân Chu: “Chỉ mình cậu biết thôi.”
Thiếu niên đang nghĩ gì thật ra rất dễ đoán, đơn giản là đang nghĩ kiểu mình nói nhược điểm với cậu như vậy không sợ cậu dựa vào đó để trả thù hay gì hả? Dù sao thì virus xác sống cũng tiến hóa cơ thể con người, mà thị lực thì là một trong số đó.
Nhưng không phải tất cả dị năng giả đều được tăng cường thính lực và thị lực.
Khóe miệng Quân Chu khẽ nhếch: “Cái này đâu phải nhược điểm.”
“Hơn nữa trả thù tôi ấy à? Cậu?”
Nha Thấu tức muốn chết: “…”
Quân Chu làm cậu tức ơi là tức, nhưng mà không thể phủ nhận sự thật đuộc, cậu bĩu môi, gượng gạo đổi chủ đề:
“Vậy mai anh có ra ngoài làm nhiệm vụ không?”
Tay Quân Chu cuối cùng cũng dừng lại, dưới tay hắn là nơi duy nhất chưa bôi thuốc, chỉ cần Quân Chu bôi tiếp là sẽ xong toàn bộ, thế nhưng hắn lại lề mề không chịu bôi. Hắn im lặng một lúc mới lên tiếng: “Không.”
Thật ra ngày mai hắn phải ra ngoài làm nhiệm vụ, thế nhưng hiển nhiên là Nha Thấu đang đào hố đằng trước chờ hắn nhảy xuống, Quân Chu chưa mù đến mức nhảy xuống đấy.
“Thế thôi.”
Giọng thiếu niên nghe rõ thất vọng: “Vậy mai tôi đi tìm Kỳ.”
Quân Chu: “?”
“Không được, cậu không được đi tìm anh ta.”
Quân Chu nói câu này rõ nhanh, hai chữ “không” liên tiếp cũng thể hiện rõ cảm xúc của hắn lúc này.
Nha Thấu nhăn mặt: “Sao tôi lại không đi tìm anh ta được? Mai anh có ra ngoài làm nhiệm vụ đâu.”
“Anh còn chưa hỏi tôi thế nào đã bác bỏ rồi. Anh đáng ghét chết đi được!”
Quân Chu nhận ra mình rất khó duy trì được hình tượng trước mặt nhóc con này, hắn hít sâu một hơi, đoạn hỏi: “Cậu tìm anh ta làm gì?”
“Tôi phải giết 100 con xác sống cấp thấp, 10 con xác sống cấp cao.” Nha Thấu nói thẳng: “Tôi muốn nhờ anh ta giúp tôi.”
Giờ cậu đã quên sạch bách việc mình bị trói tới đây rồi. Lúc đầu còn sợ hãi căng thẳng nhưng giờ đã thoải mái yêu cầu bọn họ hết cái này tới cái kia rồi.
Quân Chu: “Nhiệm vụ của cậu à?”
Nha Thấu gật đầu.
Việc nói chuyện về nhiệm vụ của người chơi với một NPC trong phó bản kỳ diệu ghê, đây là lần đầu tiên với cậu đó.
“Vừa khéo anh ta cũng là người chơi, sáng mai ngủ dậy tôi sẽ đi tìm…”
“Ngày mai cậu đi cùng tôi.”
Quân Chu lên tiếng ngắt lời Nha Thấu, Nha Thấu cứ tưởng là mình nghe nhầm cơ, cậu hỏi lại: “Nhưng ngày mai anh không có nhiệm vụ mà?”
Quân Chu khẽ cụp mắt, tay vặn đóng nắp chai thuốc lại.
“Nếu cậu muốn thì tôi sẽ đi cùng cậu.”
001:【…】
Mẹ nó chứ sao vừa nãy anh kêu lần cuối cùng hả? Hả!?
Lại còn nói cái gì mà “Nếu cậu muốn thì tôi sẽ đi cùng cậu”, nghe lại xem đây là lời mà con người thốt ra được à!?
Cuối cùng 001 cũng thấy rõ bộ mặt thật của con heo muốn ủi cải trắng này rồi, nó nghiến răng nghiến lợi:【Đồ mất nết này!】
…
Nha Thấu không ngờ Quân Chu lại phối hợp như thế, cảm xúc không tốt lắm lúc đầu cũng được xoa dịu phần nào.
Thật ra cậu dễ dỗ lắm, chỉ cần không phải là chuyện quá đáng quá thì kiểu gì cũng dỗ được á.
Nhất là giờ cậu thấy Quân Chu còn tạo đá để lại trong phòng cậu, dù hắn có đi rồi thì trong phòng cũng vẫn mát làm tâm trạng cậu tươi hơn hẳn.
Nghĩ vậy, ngay cả lúc ngồi khoanh chân trên giường, cậu nhìn Quân Chu cũng thấy đỡ ghét hơn nhiều.
“Anh cố ý đến bôi thuốc cho tôi hả?”
Quân Chu không quay đầu lại, đáp: “Không thì gì?”
“Thế sao anh không vào luôn mà cứ đi đi lại lại trong hành lang lâu thế?”
Nhớ lại tiếng bước chân cứ vang mãi trong lúc mình ngủ, Nha Thấu lầm bầm: “Ồn ơi là ồn.”
Rõ là tốt bụng nhắc nhở, thế nhưng Quân Chu nghe xong lại sững lại.
Hắn quay người rồi sải bước đi tới trước mặt Nha Thấu: “Lúc tôi tới cậu nghe thấy tiếng bước chân à?”
Buổi tối Quân Chu đi dép đặc thù nên trong lúc đi sẽ không phát ra tiếng động.
Rốt cuộc Nha Thấu cũng nhận ra điểm khác thường, cậu nghe thấy Quân Chu nói tiếp: “Từ phòng tôi đến phòng cậu chỉ mất ba phút.”
“Cho nên tới đây không mất nhiều thời gian.”
“Hơn nữa trước khi tới đây tôi chưa từng ra khỏi phòng.”
“Cậu nghe thấy tiếng bước chân từ lúc nào?”
Mấy câu nói lập tức chuyển bầu không khí thành phim kinh dị, phát hiện có điểm khác thường, Quân Chu cau mày nhìn ra phía cửa phòng ẩn trong bóng tối.
Nha Thấu ngơ ra: “Tôi không nhớ lắm, tôi chỉ nhớ là tiếng bước chân vang lâu lắm, hình như là chừng mười mấy phút ấy.”
Nếu không phải Quân Chu, vậy thì nghĩa là có người khác đã vào đây, còn ở trong đây một thời gian rất dài.
Ở đây lâu như thế chứng tỏ người kia rất tin tưởng vào thực lực của mình, hơn nữa nghe giống như là…
Đang tìm người.
Ánh mắt sau cặp kính khẽ lập lòe, Quân Chu lên tiếng: “Lúc nữa đóng cửa lại, tôi đi tìm kẻ đó.”
Nha Thấu hoảng muốn chết, nghe vậy thì gật đầu liên hồi: “Ừm ừm.”
Sau khi Quân Chu đi rồi, Nha Thấu bật sáng cả năm góc đèn ngôi sao lên, căn phòng sáng bừng mới làm cậu đỡ thấy bất an hơn nhiều.
Cậu chui vào trong chăn bao kín mình, hai mắt cậu rưng rưng, lên tiếng hỏi 001: “Người đó tới tìm ta hả?”
【Rõ ràng.】
“Thế người đó với người ở bên hồ là một à?”
【Không.】
Nha Thấu khóc không ra nước mắt: “Thế hắn là ai?”
001 bất đắc dĩ:【Ký chủ muốn biết thật à?】
Nó không nói ngay tin này cho Nha Thấu biết là do sợ cậu bị dọa.
【Thật ra lúc đó bên ngoài có hai người.】
Một người chưa đủ sợ hả mà còn tận hai người!
【Hai người đó ngài đều biết.】001 sắp xếp lại câu chữ:【Một người là tên chạy ra khỏi phó bản, người còn lại thì có thể tự do hoạt động trong đêm.】
【Bọn họ đụng phải nhau thì chỉ nhìn nhau thôi, sau đó cùng rời khỏi tòa nhà.】
001 ngẫm nghĩ:【Tên đằng trước nghe giống như biết tên đằng sau.】
Không nói hẳn tên nhưng Nha Thấu vẫn biết được, hai người này là…
Ứng Tinh Uyên và Diệp Sơ.
Bọn họ tới đây tìm mình.
…
Sau tận thế, hệ thống giám sát rất khó có thể khôi phục lại trạng thái hoạt động cường độ cao như trước kia.
Chỉ còn cách sử dụng phương pháp đơn giản nhất song cũng tốn nhân lực nhất đó là chia ra kiểm tra tòa nhà một lượt. Chỉ có điều thành viên Devil tìm kiếm suốt cả đêm mà vẫn không phát hiện ra điều gì.
Kỳ: “Có nghi ngờ ai không?”
“Có.” Quân Chu rót cho mình cốc nước, nói: “Đêm qua lúc tôi dẫn cậu ấy đi tắm, có một người đứng khá xa ở rìa bên kia hồ.”
Nhưng xa quá nên Quân Chu không thấy rõ, chỉ phát hiện được là có người đứng ở nơi đó nhờ dị năng của mình thôi.
“Tắm?”
Kỳ chú ý ngay tới cái từ nhạy cảm này: “Tên kia nhìn thấy à?”
“Không.” Quân Chu cười nhạt: “Anh động não tí đi, nếu hắn ta nhìn thấy thì tôi sẽ thả hắn đi chắc?”
“Cậu thấy hắn mà không biết đường đuổi theo à?”
“Tôi đuổi theo cũng được thôi nhưng còn cậu ấy? Anh bảo tôi để cậu ấy ở lại một mình à?”
Lúc Nha Thấu xuống đã thấy Quân Chu với Kỳ đang chĩa mũi dùi vào nhau, trông ai cũng tỏ vẻ ngứa mắt người còn lại.
Đêm qua cậu ngủ không yên nên sáng nay không dậy sớm được, ban đầu tưởng Quân Chu đi lâu rồi nhưng không ngờ hắn vẫn ở đây.
Thấy cậu đi xuống, Quân Chu thôi không cãi nhau với Kỳ nữa.
Nhớ tới lời Nha Thấu nói hôm nay muốn đi tìm Kỳ, Quân Chu lúc này không thèm để ý lời khiêu khích của Kỳ nữa mà đứng dậy đi thẳng tới trước mặt Nha Thấu, tiện thể ngăn luôn ánh mắt cậu nhìn qua đây: “Tôi dẫn cậu đi giết xác sống.”
Một xíu cơ hội hắn cũng không định nhường cho Kỳ, nói xong thì dẫn Nha Thấu đi về phía cửa luôn, chẳng qua Kỳ cũng đứng dậy theo sát sau.
Kỳ nắm lấy một tay khác của Nha Thấu, nói: “Giết xác sống à, thế đi cùng đi.”
Quân Chu: “Có tôi rồi còn cần tới anh à?”
Kỳ: “Cần hay không thì cũng phải xem ý cậu ấy chứ, đúng không?”
Nha Thấu bị kẹp ở giữa thấy bất đắc dĩ ghê. Bao lần trải qua cảnh này rồi nhưng cậu vẫn thấy khó xử lý, nhưng hiển nhiên là đồng ý một bên thì bên còn lại kiểu gì cũng sẽ không hài lòng.
Thế là cậu vung tay lên:
“Thế đi cùng đi.”
…
Lần trước làm nhiệm vụ, Kỳ để Nha Thấu ngồi trong xe, còn lần này để đảm bảo nhiệm vụ hoàn thành nên suốt quá trình Nha Thấu đều đi cùng bọn hắn.
Nói là đi cùng nhưng thật ra vẫn là ngồi trong xe.
Chẳng qua lần này đã bố trí thêm một người chuyên lái xe, bọn hắn đánh tới đâu thì người kia lái xe tới chỗ đó.
Sợ cậu nóng nên Quân Chu còn để lại một quả cầu băng.
Tròn vo, chẳng biết có phải hôm qua hắn nhìn thấy ngôi sao kia nên nảy ra ý tưởng này hay không nữa.
Cách thức Devil vây giết xác sống khác hẳn với nhóm Thẩm Trường Lâm.
Bên Thẩm Trường Lâm là sẽ dụ xác sống tới một địa điểm đã được mai phục từ trước, sau đó hốt gọn một mẻ luôn. Còn bên Devil thì tương đối tự do, thấy xác sống chỗ nào thì đánh chỗ đấy, có thể nói là phát huy triệt để cái điên trong tác phong của mình.
【Bảo sao trước giờ không có dị năng hỗ trợ nào chịu gia nhập Devil, lối đánh kiểu chó dại này thì dị năng hỗ trợ nào chịu nổi.】
【Bé con nhìn mẹ này, cuối cùng con cũng mở livestream rồi, mẹ nhớ con chết mất, đêm qua con ngủ có ngon không? Mà nhìn mặt con hình như không khỏe cho lắm thì phải.】
【Sao tôi cứ cảm giác Quân Chu nay biến thành người khác ấy nhỉ? Hôm qua còn hờ hững với vợ lắm mà?】
【Vừa đọc bình luận là biết lầu trên hôm qua không sang xem phòng livestream của Kỳ, ông mà qua xem thì đã được chứng kiến cảnh Quân Chu tự vả mặt mình thế nào rồi.】
【Vợ sau này đừng tắt livestream lâu thế, không có vợ anh thấy khó chịu lắm! Tặng vợ quà này.】
“Xin lỗi nhé, hôm qua tôi quên mở.”
Tương tác với khán giả cũng là nội dung đánh giá cuối cùng trong việc xếp loại, Nha Thấu chọn vài câu ổn ổn để đáp: “Đêm qua xảy ra ít việc nên ngủ không ngon, không sao, không cần lo lắng cho tôi đâu.”
“Không liên quan gì tới mấy người Quân Chu cả, thật đó.”
Không tương tác còn đỡ, vừa mới nói cái lượng bình luận tăng gấp mấy lần liền, cuối cùng Nha Thấu đành phải thu màn hình xuống, bắt đầu xem xét tiến độ nhiệm vụ.
Tới trưa đã giết xong 100 con xác sống cấp thấp.
Thậm chí số lượng bọn họ giết còn nhiều hơn 100 con nhiều.
Thành viên Devil đưa túi tinh thể tới trước mặt Nha Thấu như dâng bảo vật: “Tiểu thiếu gia, tôi giết được 54 con đấy!”
“Tao giết được 65 con đây còn chưa kể!”
Hai người thôi đã góp đủ số lượng xác sống cần giết rồi.
Quân Chu với Kỳ thì ngay từ đầu đã âm thầm ganh đua với nhau, thậm chí còn cầm theo cái túi to đùng để đào sạch tinh thể mang về.
Đây là lần đầu tiên Kỳ đào tinh thể, mặc dù đã đeo mấy lớp găng tay rồi nhưng đống thịt thối rữa lẫn mùi hôi thối vẫn khiến hắn không tài nào chịu nổi, lúc trở lại xe mặt xanh mét hết cả.
“32 viên tinh thể cấp cao, 154 viên tinh thể cấp thấp.”
Nha Thấu biết việc đào tinh thể là một việc cực kỳ khó với Kỳ, thế nên cậu mở lời động viên hắn: “Anh siêu ghê.”
Kỳ cảm giác cuối cùng cũng dễ chịu hẳn.
Quân Chu mở miệng: “33 viên tinh thể cấp cao. 154 viên tinh thể cấp thấp.”
Nha Thấu gật đầu: “Ừm.”
Quân Chu lại lặp lại lần nữa: “33 viên tinh thể cấp cao, 154 viên tinh thể cấp thấp.”
Nha Thấu không hiểu: “Sao vậy?”
“Nhiều hơn anh ta một viên.” Quân Chu chỉ sang Kỳ.
Nhìn ánh mắt hắn, Nha Thấu không chắc lắm nên hơi ngập ngừng đáp lại: “Anh cũng siêu ghê.”
“Tôi nhiều hơn anh ta một viên, sao lại cùng một mức đánh giá?”
Nha Thấu: “…”
Ấu trĩ thế không biết.
Cậu nhịn xuống, nói lại: “Quân Chu, anh siêu thật đó.”
Lúc này Quân Chu mới cong môi, đáp lại một câu: “Bình thường.”
…
Kể từ lúc biết Ứng Tinh Uyên và Diệp Sơ tới Devil, Nha Thấu vẫn luôn quan sát khắp nơi.
Nhưng cũng vì bọn hắn nên giám sát ra vào tòa nhà nghiêm ngặt hơn lúc trước nhiều.
Sau khi nhiệm vụ của Nha Thấu hoàn thành rồi, Quân Chu với Kỳ không dẫn cậu ra ngoài nữa mà để cậu ở lại với Mục Hoài Viễn.
Cậu sống ở Devil rất thoải mái, thỉnh thoảng có nhiệm vụ cá nhân xuất hiện yêu cầu giết xác sống thì đều có nhóm Quân Chu hỗ trợ giải quyết hết. Toàn bộ tinh thể sau khi mang về đều giao cho Nha Thấu cả, Nha Thấu nhập một phần vào hệ thống để xác nhận nhiệm vụ, còn đâu thì cất hết vào hậu trường.
Giờ cậu đã có rất rất rất nhiều năng lượng rồi, mỗi ngày lại thấy thanh năng lượng tăng một đoạn dài làm cậu vui vẻ hẳn lên.
Nha Thấu không ra ngoài nhưng người Devil lại thích mang đồ chơi mới từ ngoài về cho cậu lắm, không phải vật tư thì cũng là tinh thể cấp cao mới đào được, sau đó mang hết tới trước mặt cậu.
Đã vậy cậu còn không thể không nhận cơ, hễ từ chối cái là sẽ thấy cảnh một người đàn ông cao to vạm vỡ đứng trước mặt cậu mà rưng rưng nước mắt.
Thế là ban đầu cậu còn từ chối, về sau thì hoàn toàn từ bỏ luôn, cả ngày ngồi ở sảnh chính, mỗi khi có ai tặng quà cho cậu là cậu sẽ nói tiếng cảm ơn.
Giống hệt con mèo chiêu tài, không ngừng vẫy vẫy cái móng vuốt.
Thật ra Nha Thấu cũng cảm giác như bọn hắn đang nuôi linh vật vậy, nếu không Quân Chu đã chẳng để cậu ngồi trong đại sảnh, đã thế còn để hẳn một cái giường ở đây cùng với một cái bàn nhỏ chuyên để quà nữa.
Mà linh vật này lại chính là cậu.
Cậu ở đây ba ngày rồi, các anh trai cậu còn chưa tìm tới nữa.
Hệ thống Tình Yêu:【Vị trí trụ sở Devil rất khó tìm, nếu không có định vị thì khó tìm thấy lắm.】
Nha Thấu ỉu xìu “dạ” một tiếng.
Đúng lúc này cửa đại sảnh bị mở ra, có người đi vào, còn bước từng bước thẳng đến chỗ cậu.
Xung quanh đầy người, lại chẳng có ai ngạc nhiên gì cả nên hẳn người đi vào cũng là người thuộc Devil.
Cho nên sau khi người nọ đi vào, Nha Thấu cũng nói tiếng “cảm ơn” theo thói quen.
Nhưng cậu nói xong rồi, trên mặt bàn vẫn không có thêm đồ vật nào cả.
Nha Thấu thắc mắc, đang định ngẩng đầu lên nhìn xem là ai thì nghe thấy người bên cạnh gọi một tiếng: “Phó thủ lĩnh? Anh về từ khi nào vậy?”
Người bên ngoài cuối cùng cũng đuổi vào tới nơi: “Phó thủ lĩnh, em báo tin anh đã về cho thủ lĩnh nhé?”
“Không cần.”
Giọng nói không thể nào quen thuộc hơn được nữa, Nha Thấu ngẩng lên, quả nhìn trông thấy Lục Tự đứng trước mặt mình.
Hắn nói: “Nha Nha, đi theo anh.”
Nha Thấu không biết hắn đang bày trò gì, cậu còn chưa lên tiếng đã nghe người ban nãy cướp lời.
“Không được! Thủ lĩnh nói không ai được phép mang tiểu thiếu gia đi!”
Nói xong lại cảm thấy giọng mình gắt quá bèn ấp úng nói nốt:
“Thủ lĩnh còn nói nhất là anh.”
“Có chuyện gì có thể chờ thủ lĩnh về rồi nói, nhưng anh không được dẫn tiểu thiếu gia đi.”
Bình luận cho "Chương 236: ..." <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn