Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 237: Người gặp em trước lẽ ra phải là tôi
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 237: Người gặp em trước lẽ ra phải là tôi
Edit: Lune
Bọn họ trở lại phòng họp.
Chỗ này nhỏ hơn phòng hội nghị mà hôm đầu Nha Thấu tới nhiều, không có lồng giam, cũng không có nhiều bàn ghế, điểm duy nhất không thay đổi là xung quanh vẫn bu kín người, ai cũng muốn biết sao đột nhiên phó thủ lĩnh lại trở về.
Trong phòng có năm người bao gồm Lục Tự, Mục Hoài Viễn, Quân Chu, Kỳ và Nha Thấu.
Lần này Nha Thấu không bị bắt tới xong bị nhốt trong lồng giam như lần đầu nữa mà là được Quân Chu dỗ vào đây ngồi. Quân Chu sợ cậu chán nên còn tạo hai ngôi sao băng cho cậu nghịch, thậm chí còn mang ít đồ ăn vặt với sữa mới tìm được bên ngoài hôm nay cho cậu nữa.
Năm người ngồi quanh bàn, Quân Chu với Mục Hoài Viễn ngồi cạnh hai bên Nha Thấu, còn vị phó thủ lĩnh đột nhiên trở về kia thì ngồi đối diện với Nha Thấu.
Quân Chu chống một bên má, thỉnh thoảng lại gõ ngón trỏ xuống mặt bàn, thoạt nhìn rất ra dáng thủ lĩnh.
Gõ ngón trỏ xuống mặt bàn không theo quy luật nào, đây là cử chỉ xuất hiện mỗi khi hắn đang bực.
Không ai lên tiếng nên trong phòng yên tĩnh vô cùng, chỉ thỉnh thoảng có tiếng Nha Thấu cắn mở gói đồ ăn vặt ra ăn thôi.
Mà Nha Thấu thì để đỡ xấu hổ nên chỉ có thể giả vờ ăn cái nọ rồi ăn cái kia, làm gì cũng cố gắng phát ra tiếng nhỏ nhất có thể, ngay cả tiếng nhai nuốt cũng nhỏ xíu. Lúc cảm giác được có người đang nhìn mình thì lại càng cúi thấp đầu xuống.
“Tôi muốn đưa em ấy đi.”
Cuối cùng cũng có âm thanh phá vỡ bầu không khí lúng túng này, Lục Tự ngả người về phía trước, đối đầu trực diện với ánh mắt của ba người trước mặt, thẳng thắn cho thấy rõ mục đích của mình.
Lục Tự xưa nay vẫn luôn điềm tĩnh, có mấy lần không kiềm chế được nỗi lòng hiếm hoi thì cũng toàn là lúc Nha Thấu mất tích cả.
Thế nên, câu hắn vừa nói nghe không giống như đang thương lượng mà giống đơn phương thông báo hơn, thông báo cho cả nhóm Quân Chu biết là hắn muốn dẫn Nha Thấu đi.
“Việc này…”
Quân Chu chống cằm, tạm dừng một giây mới nói nốt: “E là không được rồi.”
Giọng điệu hờ hững chứa ý cười quen thuộc với Nha Thấu lại xuất hiện, hờ hững tới độ nghe như hắn chỉ thuận miệng nói thôi vậy, song lại cất giấu đầy nguy hiểm.
Đây mới là Quân Chu mà mọi người biết, là cái người coi thường tất cả mọi việc trên đời này. Hắn làm như không nghe ra ý tứ cảnh cáo trong giọng nói của Lục Tự.
Nha Thấu thấy hai người này kỳ lạ ghê.
Rõ ràng một người là thủ lĩnh, một người là phó thủ lĩnh, thế nhưng bọn hắn nói chuyện với nhau lại hệt như kiểu mang kíp nổ ấy.
Xung quanh tràn ngập mùi thuốc súng, cảm giác chỉ cần làm gì đó thôi là sẽ châm ngòi cuộc chiến luôn vậy.
Nha Thấu ngồi mà không yên, cậu len lén ngẩng đầu lên nhìn xem từ chỗ mình ngồi cách cửa bao xa để thầm tính khả năng chạy trốn.
Có thể là không muốn tra tấn cậu thêm nữa, hoặc cũng có thể là chuẩn bị đánh nhau không muốn vô tình làm tổn thương tới người vô tội nên Kỳ với Mục Hoài Viên đứng dậy, đoạn nói với Nha Thấu: “Để anh đưa em ra ngoài.”
…
Nha Thấu đi rồi, hai người còn lại lập tức xé toạc lớp ngụy trang.
Quân Chu ngả người ra sau, hai tay đan lại để trên đầu gối: “Thật lòng tôi rất muốn biết sao anh lại đoán ra được cậu ấy đang ở Devil.”
Lục Tự: “Hiển nhiên vậy mà.”
Cả hai đều rõ lòng dạ của nhau thế nào, việc xảy ra ở thành phố H cũng không thích hợp nói lúc này.
Quân Chu cười cười: “Lúc cậu ấy ngồi trên đùi Mục Hoài Viễn khiêu khích tôi, lẽ ra anh phải biết được tôi sẽ làm gì chứ.”
“Tôi đã nói với anh rồi, cậu ấy chưa đi được chỉ đơn giản là vì cậu ấy chưa diễn xong vở kịch thôi.”
Nói tới đây, nét mặt Quân Chu còn lộ vẻ áy náy: “Cậu ấy nhiều yêu cầu lắm, bắt buộc phải có trang phục diễn mới chịu, nhưng tiếc là tôi vẫn chưa tìm được.”
Gần như lời này vừa dứt, Lục Tự đã cười khẩy một tiếng.
“Từ lúc em ấy bị cậu bắt đến giờ đã qua năm ngày rồi, lâu như thế cậu vẫn chưa tìm nổi một bộ quần áo?”
Lục Tự không thích mở miệng nói chuyện, dù là lúc ở Devil cũng vậy, một phần cũng vì nguyên nhân này nên các thành viên khác vẫn luôn vừa nể vừa sợ hắn. Mãi tới khi gặp Nha Thấu thì hắn mới chịu mở miệng nói nhiều hơn.
Hắn giương mắt nhìn về phía Quân Chu đang chống cằm: “Cậu vốn đâu có đi tìm.”
Năm ngày mà Quân Chu không tìm nổi một bộ quần áo, ai nghe thấy e là sẽ nghĩ đây là tin đồn.
Thế mà Quân Chu lại cong môi, gật đầu đồng ý: “Đúng vậy.”
Dựa theo luật lệ mà Quân Chu đã lập ra từ đầu thì Nha Thấu bắt buộc phải diễn một vở kịch nếu muốn rời khỏi đây. Diễn kịch thì đương nhiên là phải có trang phục diễn xuất, mà Quân Chu lại lề mề không chịu đi kiếm, ý tứ của hắn thế nào đã quá rõ ràng rồi.
Lục Tự lạnh giọng: “Em ấy vốn là người của khu B.”
“Kể cả không về khu B thì nơi em ấy muốn đến cũng là khu A chứ không phải Devil.”
Câu nói này nói trước mặt người đứng đầu Devil nghe lại càng thấy mỉa mai.
Quân Chu giơ tay ngắt lời Lục Tự, đoạn mỉa mai nói: “Vốn?”
“Lục Tự, anh quên à. Cậu ấy là người chơi, mà người chơi thì không “vốn” thuộc về tổ chức nào cả.”
Giọng điệu của hắn nghe ngông cực kỳ, lời lẽ chĩa thẳng mũi nhọn vào Lục Tự.
“Vả lại, riêng anh lại càng không nên nói lời này đâu.”
“Anh nghĩ cậu ấy không biết chuyện anh với Mục Hoài Viễn bắt tay với nhau lừa cậu ấy à? Hay anh tưởng vừa rồi cậu ấy mới phát hiện ra thân phận thật sự của anh?”
Hắn chẳng thèm nể mặt gì nữa, tác phong y chang hôm phán xử, chọn trúng chỗ đau của Lục Tự mà xoáy vào.
Lục Tự lại chẳng thèm phản ứng, chỉ thản nhiên nói: “Không.”
Từ cái lúc tiếng “phó thủ lĩnh” vừa được thốt ra, nhìn thiếu niên không ngạc nhiên vì xưng hô đó mà chỉ ngạc nhiên rằng sao hắn lại ở đây là Lục Tự đã biết khả năng là Nha Thấu đã biết thân phận thật của mình từ trước khi rời khỏi thành phố H rồi.
Ban đầu Lục Tự còn tưởng Nha Thấu giận là vì mình không kể chuyện họ từng gặp nhau cho cậu biết, thế nhưng tới tận lúc vừa rồi hắn mới hiểu câu “Anh còn giấu tôi nhiều chuyện lắm” mà Nha Thấu từng nói rốt cuộc là có ý gì.
Gói gọn suy nghĩ lại, Lục Tự nhíu mày: “Thì?”
Đôi lúc Quân Chu nghĩ có khi dị năng của bọn họ bị ngược rồi cũng nên, Lục Tự là người sở hữu dị năng băng mới phải. Trông bộ dạng thì lúc nào cũng lạnh lùng như băng kiểu chẳng việc gì liên quan tới mình, chỉ khi nào có sự việc nào đó vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn mới khiến cảm xúc của hắn dao động thôi.
“Thì Lục Tự, anh bận đi tìm dây leo nên quên mất tổ chức sở thuộc của mình rồi à?”
Là phó thủ lĩnh của Devil vậy mà Lục Tự lại nói muốn đưa thiếu niên đi khỏi Devil, lời này ai nghe cũng phải bật cười.
Quân Chu đứng dậy đi qua, tựa người vào cạnh bàn gần Lục Tự, dẫn dắt từng bước:
“Đưa cậu ấy về khu A hay khu B rồi, với tính cách của Thẩm Trường Lâm, anh nghĩ lúc đó anh còn tiếp tục ở bên cậu ấy được à?”
“Nhưng nếu như cậu ấy ở lại Devil thì cậu ấy sẽ ở mãi bên cạnh chúng ta, lúc đi làm nhiệm vụ, cả lúc ăn cơm cũng vậy. Anh có thể đút cho cậu ấy ăn, cậu ấy ăn no rồi anh còn có thể xoa bụng cho cậu ấy. Anh còn có thể tặng quà cho cậu ấy, tặng xong anh sẽ được nghe cậu ấy nói cảm ơn.”
“Nhưng tất cả những điều này sẽ biến mất sau khi anh đưa cậu ấy về.”
“Devil không đông người như khu A lẫn khu B nên không cần phân bổ vật tư cho người sống sót, cho nên cậu ấy có thể tiêu sài tinh thể thoải mái, cả chi phí ăn mặc cũng tốt hơn khu A với khu B nhiều. Cậu ấy ở đây hợp hơn.”
Quân Chu liệt kê ra rất nhiều mặt tốt, hệt như con cáo ranh mãnh đang chậm rãi chôn bẫy xuống.
“Đương nhiên anh cũng có thể đưa cậu ấy đi, tới lúc đó người khu A khu B biết anh là phó thủ lĩnh của Devil rồi, có thể bọn họ không đến mức đối đãi lạnh nhạt với anh nhưng ra vào khu vực an toàn kiểu gì cũng phải xin phép.”
Lục Tự híp mắt lại, đoạn nói: “Cậu đang uy hiếp tôi đấy à?”
Quân Chu mỉm cười, không phủ nhận: “Anh nghĩ vậy cũng được.”
Lục Tự im lặng, một hồi lâu sau mới nói: “Khu A với khu B đều đang tìm em ấy, kể cả cậu có muốn giữ em ấy lại thì liệu giữ được tới khi nào?”
“Cái này thì phải xem anh rồi.”
Vị trí trụ sở Devil cực kỳ khó tìm, trừ phi được người từng đến đây dẫn vào, không thì còn lâu mới tìm thấy được.
Quân Chu đứng yên tựa vào cạnh bàn, bỗng nói một câu chẳng hề liên quan: “Cậu ấy sẽ diễn vở <Người đẹp và quái vật> nên sẽ phải mặc váy đấy.”
Cho nên nếu Lục Tự ở lại thì sẽ được nhìn thấy Nha Thấu mặc váy.
Thiếu niên vốn xinh đẹp như thế, nếu mặc trang phục diễm lệ vào nhất định sẽ càng thêm lộng lẫy.
Đây là một điều làm người ta cực kỳ động lòng.
Lục Tự ngồi im tại chỗ, trông rặt vẻ đang cân nhắc.
Quân Chu thì chẳng thèm vội, cứ đứng ở đó chờ câu trả lời của Lục Tự, song giữa chừng như thể nhớ tới cái gì mà chợt lên tiếng: “Ngày các anh ra khỏi thành phố ấy, anh có biết người tóc đen biết bay ở đó không?”
“Có.”
Tìm được manh mối, Quân Chu lập tức bắt lấy: “Anh ta tên gì?”
Có điều hắn nói nhanh quá làm Lục Tự phải giương mắt lên nhìn: “Cậu hỏi anh ta làm gì?”
Quân Chu bình tĩnh nói láo: “Giữa chừng có đánh một trận với hắn.”
Chẳng biết Lục Tự có tin lý do thoái thác này không nữa, hắn nhìn Quân Chu một hồi mới trả lời: “Ứng Tinh Uyên.”
Không phải cái tên mình đoán, Quân Chu nhíu mày: “Vậy Ly Vân là ai?”
Lần này Lục Tự không trả lời.
Quân Chu lại không có ý định bỏ qua Lục Tự, lần này thì độ sốt ruột phải gọi là trái ngược hoàn toàn với thái độ của hắn ban nãy: “Anh biết anh ta không?”
“Không biết.”
Câu trả lời của Lục Tự khiến sắc mặt Quân Chu dần đanh lại, đang thầm kiểm lại nhân số trong đầu thì nghe thấy Lục Tự hỏi: “Người này liên quan tới tiểu thiếu gia à?”
Quân Chu mất kiên nhẫn đáp: “Ừ.”
“Chẳng lẽ anh không muốn biết tên đó là ai à?”
Lục Tự ngẫm nghĩ: “Một là người em ấy gặp ở căn cứ người chơi, một là người của phó bản khác, còn cần phải đoán nữa à?”
Quân Chu: “…”
Trông vẻ mặt âm u của Quân Chu, rốt cuộc Lục Tự cũng xác định được một chuyện.
“Cậu thích em ấy à?”
Lục Tự hỏi thẳng làm Quân Chu khựng lại, nhịp tim bỗng đập nhanh hơn hẳn, thế nhưng trên mặt hắn vẫn là biểu cảm trước đó: “Không thích.”
Hắn nghĩ vậy, nhưng sau khi nói xong hắn lại thấy lồng ngực hơi khó chịu, mà mình khó chịu thì đương nhiên cũng phải làm người khác khó chịu chẳng hạn như người duy nhất ở đây là Lục Tự: “Không lẽ anh thích?”
“Ừ, tôi thích em ấy.”
Lục Tự thẳng thắn thừa nhận, nói rồi hắn đứng lên: “Cậu không thích thì tốt.”
Lục Tự hờ hững nói: “Không thì, giả sử mà cậu thích thật, cậu lại bắt em trai nhà người ta đi lâu như thế, sau này có gặp thì e là cũng khó mà giải thích được với hai người anh trai của em ấy lắm.”
“Mà, suốt cuộc trò chuyện cậu đều gọi em ấy là cậu ấy.” Như nghĩ đến điều gì, khóe môi Lục Tự bỗng cong lên: “Quân Chu à Quân Chu, có phải là đến giờ cậu vẫn chưa biết tên của em ấy không?”
Lục Tự chủ động dẫn chiến, mùi khói thuốc súng tràn ngập khắp phòng.
“Tôi cực kỳ ghét việc bị người khác uy hiếp.”
“Cho nên đối với việc cậu sốt sắng muốn biết Ly Vân là ai như thế, tôi chỉ có thể nói là…”
“Chỉ khi đối diện với người mình thích nhưng người ta lại không thích mình thì mới lo được lo mất như vậy.”
“Bởi cậu cũng biết là em ấy không thích cậu, thậm chí là ghét cậu.”
Trước khi mở cửa đi ra ngoài, Lục Tự mấp máy môi nói với Quân Chu mấy chữ khiến Quân Chu bóp nát một góc bàn.
Vì mấy lời Lục Tự nói là…
“Đồ vô dụng.”
…
Nội dung cuộc trò chuyện hôm đó không tính là thân mật cho lắm.
Phó thủ lĩnh đột nhiên trở về làm cả Devil sốt sình sịch, các thành viên chẳng ai đần hết, ngay cái lúc nhìn thấy Lục Tự với Quân Chu một người ra trước một người ra sau là biết hình như có mâu thuẫn gì rồi.
Hai bọn họ xích mích với nhau thì người khổ nhất phải kể đến là Nha Thấu.
Ban đêm tới lúc đi ngủ, Nha Thấu tròn mắt nhìn Quân Chu với Lục Tự ôm chăn nệm với gối đi vào, ngoài cửa còn có Kỳ với Mục Hoài Viễn đang đứng cau mày nhìn vào.
Nha Thấu hoang mang: “Các anh vào đây làm gì?”
“Ngủ.”
【?? Dám đòi ngủ chung với bé con nhà tôi? Mặt mũi của mấy anh đâu??】
【Sao tự dưng lại thành thế này? Tò mò bọn hắn nói chuyện gì bên trong ghê, ơ thế là giờ Lục Tự không đưa vợ tôi về nữa à? Thế nhiệm vụ của hắn làm sao giờ?】
【Rõ thế rồi còn gì, dù sao Lục Tự cũng là người của Devil. Hơn nữa vợ còn nhiệm vụ chưa xong mà, nếu không tại cái thiết lập kiểm duyệt đần độn của hệ thống thì ông đã nói đáp án cho vợ từ đầu rồi.】
【Thật ra vợ sống ở Devil cũng thoải mái lắm mà, từ khi Quân Chu bình thường, địa vị của vợ như thuyền lên theo nước luôn, giờ khác gì linh vật của Devil đâu.】
【Nhưng ông phải biết tính tình Quân Chu thất thường xưa nay rồi, lỡ đâu ngày nào đó bị kích thích cái gì rồi động kinh lên thì làm thế nào?】
Nha Thấu ôm gối, đứng nép vào cạnh tủ đầu giường, nhỏ giọng từ chối khéo: “Cái giường này bé lắm.”
Quân Chu bình tĩnh: “Bọn tôi nằm dưới đất.”
Nha Thấu: “…” Đùa ấy hả, ý cậu đang muốn biểu đạt là từ chối đó, tại sao Quân Chu lại như nghe không hiểu vậy!
Có lẽ là cảm nhận được sự kháng cự của Nha Thấu, Quân Chu bèn đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt: “Hôm nay tôi ra ngoài làm nhiệm vụ dùng dị năng nhiều quá, không còn năng lượng để tạo thêm đồ vật nữa.”
Mấy tối nay tối nào Quân Chu cũng tạo đồ vật bằng băng để lại rồi mới đi, mà giờ hắn nói ban ngày làm nhiệm vụ tiêu hao nhiều năng lượng quá nên không còn dư để tạo đồ để lại, nên…
“Tôi ở đây hiệu quả cũng giống vậy.”
Ý là muốn ở lại đây.
Rất hợp tình hợp lý, Nha Thấu cũng không biết phản bác từ khúc nào, dù sao hôm nay cậu cũng không ra ngoài cùng hắn, không biết hắn nói thật hay nói điêu.
Thế là cậu vô thức nhìn về phía Lục Tự ở gần cửa, muốn thông qua hắn để chứng minh thật giả trong lời nói của Quân Chu.
Kỳ thì chẳng biết từ lúc nào cũng ôm một cái gối đi vào, còn trải tấm nệm bên cạnh giường rồi nằm xuống: “Ừ, hôm nay bọn tôi gặp phải đợt tấn công diện rộng của xác sống, tiêu hao nhiều năng lượng lắm.”
【Phét! Hôm nay có đụng phải xác sống cấp cao đâu, tiêu hao nhiều năng lượng lắm cái quái gì! Nếu đụng phải nhiều xác sống thật thì liệu anh có qua đây sớm thế không?】
Trình độ nói điêu của Kỳ càng ngày càng giỏi, nếu không phải trong phòng livestream có người tới mật báo thì e là Nha Thấu đã bị hắn lừa rồi.
Cậu phồng má, trừng mắt lườm hắn.
Bấy giờ Kỳ mới nhớ ra còn cái phòng livestream chết tiệt kia, thế là chột dạ quay đi chỗ khác, nhưng vẫn nhất quyết nằm yên tại chỗ.
Khiến Nha Thấu càng nhức đầu hơn nữa là Mục Hoài Viễn cũng ôm chăn gối đi vào.
Giọng Nha Thấu run run: “Tối nay các anh định ngủ ở đây hết à?”
“Ừ.”
Mặc dù khá bất mãn việc có nhiều người thế này nhưng Quân Chu cũng chỉ có thể buộc lòng chấp nhận: “Có bọn tôi ở đây, nếu tình huống lần trước lại phát sinh thì bọn tôi sẽ bắt được hắn ngay.”
Nay cách hôm nhóm Diệp Sơ tới đã qua ba ngày, khả năng là vì tòa nhà đã tăng cường giám sát nghiêm ngặt, ban đêm cũng sắp xếp người tuần tra nên ba ngày liền Nha Thấu không thấy bọn hắn tới nữa.
Nha Thấu bĩu môi: “Không cần đâu.”
Hôm trước còn sợ sệt hoang mang là thế, hôm nay đã kiểu không sao cả rồi, Quân Chu nheo mắt, hỏi: “Cậu không sợ nữa à?”
“Hay là cậu biết người tới đêm hôm đó là ai rồi?”
Hắn nhạy cảm thật đấy, Nha Thấu thoáng giật thót, cậu lôi hết khả năng diễn xuất cả đời ra dùng, nói: “Ban đêm có người tuần tra rồi còn gì? An toàn thế sao tôi phải sợ?”
Chẳng biết Quân Chu có tin cái cớ này không nữa.
Vì ngay sau đấy, Quân Chu và Lục Tự suýt nữa đã lao vào đánh nhau.
Trong phòng cứ như bật điều hòa rồi để nhiệt độ xuống thấp ơi là thấp ấy, Nha Thấu rúc cả người vào trong chăn.
“Tôi muốn ngủ.”
…
Nha Thấu không biết đêm hôm đấy rốt cuộc Lục Tự với Quân Chu đã làm gì, dù sao thì sáng hôm sau tỉnh dậy, lúc đi xuống cậu đã trông thấy Quân Chu mặt lạnh như tiền tự dưng tuyên bố sẽ tổ chức một bữa tiệc chào mừng Lục Tự trở về tổ chức.
Devil vốn ham tiệc tùng, bình thường hoạt động nhỏ nhỏ đã không ít rồi, nhưng hầu hết đều là các thành viên tự tổ chức với nhau, cho nên bọn họ cực kỳ phấn khích với bữa tiệc này.
Nhoáng cái đã bàn xong nơi tổ chức rồi mọi đồ vật cần dùng cho bữa tiệc, thậm chí còn lôi hết đống rượu không biết kiếm đâu ra định tối nay không say không về.
“Nếu có dị năng giả nước thì tốt quá, thế thì chúng ta có thể tổ chức tiệc bể bơi luôn rồi.”
Nha Thấu cảm giác hình như lần trước mình đoán đúng rồi, Devil đúng là được cải tạo từ một khách sạn cao cấp, ngay cả bể bơi trong nhà cũng có.
“Cơ mà tiếc ghê, cái bể bơi kia chắc chắn phải bỏ đi rồi.”
Tiệc chào mừng được tổ chức tại hội trường khiêu vũ.
So với trước thì nơi này đã thay đổi rất nhiều, người của Devil bày đầy sô pha xung quanh, chừa lại khoảng trống chính giữa.
Quân Chu với Lục Tự nói chuyện xong thì như thể mất tích luôn vậy, Nha Thấu cũng coi như vui vẻ tự do, cậu nhìn mấy chén rượu trong tay mọi người mà thấy lòng ngứa ngáy ghê bèn hỏi Hệ thống Tình Yêu: “Hôm nay cho con uống một chút rượu được không?”
Cậu nhấn mạnh lần nữa: “Chỉ một chút xíu thôi.”
Hồi trước ở khu Chinh phục Tình Yêu, các anh trai lúc nào cũng bảo là trẻ vị thành niên không được uống rượu, cho nên từ nhỏ tới lớn cậu chưa được uống rượu lần nào. Thứ không có được thì mãi mãi là thứ tốt nhất, thế nên Nha Thấu rất muốn nếm thử vị rượu một lần.
Mà giờ cậu đã trưởng thành rồi, cho nên lý do lúc trước không còn tác dụng nữa.
Hai mắt thiếu niên sáng rực, nhìn Hệ thống Tình Yêu lom lom. Vì đang xin xỏ nên giọng ngọt nũng nịu lắm luôn.
Hệ thống Tình Yêu hết cách:【Một chút thôi đấy.】
“Ưm!”
Nha Thấu đi đại tới một nhóm người, cậu lại gần, nhỏ giọng hỏi: “Cho tôi một chút rượu được không?”
Tiếng nói cười ngừng lại, thấy bé con đột nhiên xuất hiện, có người chần chờ lên tiếng: “Tiểu thiếu gia, cậu trưởng thành chưa thế?”
Bọn họ sợ mình mà cho nhỏ uống rượu, lỡ say thật sẽ bị thủ lĩnh đánh chết mất.
Nha Thấu gật đầu: “Trưởng thành rồi.”
Nha Thấu thấp hơn bọn họ kha khá nên lúc nói chuyện phải ngẩng đầu lên, hàng mi dài cũng cong cong theo. Chất giọng của cậu vốn đã non rồi, giờ cố ý nói nhỏ nhẹ nghe lại càng ngọt, biểu cảm nghiêm túc cam đoan khiến cả đám gần mét chín hoa mắt lập tức đồng ý rót rượu cho cậu.
Nha Thấu cong mắt cười nói: “Cảm ơn mấy anh nha.”
Chiêu này cậu dùng quen với Hệ thống Tình Yêu lúc trước rồi, chỉ cần cậu nói thế thì không có lần nào thất bại hết.
Chỉ có điều bọn họ rót cho Nha Thấu “một chút ” thật, Nha Thấu còn chưa kịp nếm ra vị thế nào thì nó đã hết rồi.
Nha Thấu vờ như đi dạo, lại đi tới một cái bàn khác.
Mà người ở bàn bên này thì đã thấy bé con đòi uống rượu ở bàn bên kia từ nãy rồi. Thấy cậu tới, ai nấy đều hào hứng cực kỳ, nhao nhao đòi rót rượu cho cậu.
Nhưng hào hứng thì hào hứng, bọn họ cũng chỉ rót cho Nha Thấu chút xíu thôi.
Nha Thấu chớp mắt, đang định nói gì thì nghe thấy Hệ thống Tình Yêu lên tiếng:【Bảo chỉ một chút thôi mà?】
“Lần này con có xin đâu, là bọn họ tự rót cho con đó chứ.”
Nói rất có lý, nhưng thực tế là nhóc con bắt đầu chơi xấu.
Nha Thấu bĩu môi: “Với lại chỗ đó còn chưa được một chút nữa, có tí xíu, con còn chưa nếm ra vị gì nữa.”
Hệ thống Tình Yêu nói không lại cậu, cuối cùng đành từ bỏ:【Đừng để say.】
Nha Thấu gật đầu như gà con mổ thóc: “Ưm ưm.”
…
Nha Thấu rõ ràng là linh vật may mắn ở Devil.
Cậu đi từ bàn nọ qua bàn kia, mỗi một bàn đều uống một chút rượu.
Nhiều một chút thế cộng lại lại thành nhiều, thế là sau khi uống xong, Nha Thấu đứng yên tại chỗ cười ngây ngô luôn.
Hệ thống Tình Yêu:【Nha Nha?】
Nha Thấu gật đầu “dạ” một tiếng.
001 lo lắng hỏi:【Ngài say chưa? Say rồi thì lên tầng thôi.】
“Ta chưa say.”
Nha Thấu thoạt nhìn vẫn tỉnh lắm, mắt mở to tròn hơn bình thường nhiều, thậm chí cậu còn nhảy tại chỗ mấy lần: “Ngươi nhìn xem, ta có say đâu.”
Đứng yên còn đỡ, vừa mới cử động là thấy choáng váng liền, Nha Thấu đỡ đầu, đứng vững lại thì thấy có người đi tới.
Dáng người cao ơi là cao, còn đeo mặt nạ, thấy mình cậu đứng ở đây thì lập tức sải bước đi tới.
Kỳ nhìn Nha Thấu cười ngơ ngơ mà cau mày, hắn bế Nha Thấu đi tới chỗ sô pha ngồi xuống rồi mới hỏi: “Uống rượu đấy à?”
Đầu hơi choáng nhưng Nha Thấu cảm giác ý thức của mình vẫn tỉnh táo lắm: “Ừm, uống chút xíu.”
Nhưng mà tới giờ cậu vẫn chưa biết vị nó thế nào luôn, cậu xòe tay ra chìa tới trước mặt Kỳ. Kỳ chẳng hiểu gì cả bèn đưa tay ra nắm chặt lấy: “Sao thế?”
“Cho chút xíu nữa đi.”
Mặt cậu không đỏ, nói chuyện vẫn lưu loát như thường, mấy ngày nay cậu nói gì Kỳ cũng đều nghe theo cậu hết nên Kỳ mở một chai mới rót cho cậu một chén.
“Uống xong là không uống nữa nhé.”
“Ừm ừm.”
Nha Thấu cảm giác hôm nay mình ưm ưm ừm ừm hơi bị nhiều, cậu chống người ngồi thẳng dậy, vừa mới uống một ngụm mà đã cảm giác não muốn đứng máy luôn rồi, ngặt nỗi trong tay vẫn cầm cái chén, thế là cậu giữ nguyên động tác, uống cạn cái chén luôn.
Đầu cậu váng hết cả, uống xong thì nằm ngửa luôn ra ghế sô pha. Cậu nằm được một lúc thì thấy dạ dày bắt đầu khó chịu lại nhăn nhó ngồi dậy, ngồi sát vào Kỳ rồi tựa đầu vào vai hắn.
Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày qua, Nha Thấu chủ động tiếp xúc gần với mình.
Quần áo mùa hè vốn mỏng, Kỳ cảm giác cái trán đang tựa vào vai mình nóng ran.
Kỳ vội vàng đỡ cậu ngồi lại, sau đó lấy tay sờ thử trán chắc chắn cậu không bị sốt mới thở phào.
Nha Thấu cảm giác như mình đang giẫm trên mây ấy, cả người chẳng còn tí sức nào cả, Kỳ vừa thả tay ra cái là cả người cậu ngã chúi về phía trước.
Người cậu thơm ơi là thơm, uống rượu xong thì cả người mềm nhũn, ngả ngả nghiêng nghiêng như không xương vậy.
“Người em không có xương à? Ngồi cũng không xong.”
Tuy nói thế nhưng Kỳ vẫn ôm trọn cả người thiếu niên vào lòng mình, khóe miệng dưới mặt nạ thì đã cong lên từ lúc nào.
Người thiếu niên nóng ấm, còn thơm nữa, hòa với mùi rượu giống như bánh ngọt nhân rượu ấy.
Khác hẳn với những gì Kỳ nghĩ lúc trước.
Thực ra ban đầu Kỳ không hề cố ý đi tìm hiểu thông tin liên quan tới người tên Nha Thấu này đâu, chẳng qua sau lần lái xe về lúc trước tiện thể nhìn qua thôi. Ban đầu Kỳ còn tưởng người có thể khiến mấy tên lãnh chúa cùng thương nhớ hẳn là một người khôn khéo, thế nhưng sau mấy ngày tiếp xúc, hắn phát hiện ra không phải vậy.
Mà rất đáng yêu.
Kỳ nhéo má Nha Thấu: “Uống có xíu mà mặt đỏ bừng vậy?”
Nha Thấu lúc này đã say lắm rồi, nếu không như lúc tỉnh táo bình thường, kiểu gì cậu cũng sẽ hất văng tay Kỳ ra rồi mắng một câu đồ biến thái hay gì đấy.
Chẳng có tư thế nào thoải mái cả nên cậu cứ nhích qua nhích lại suốt làm Kỳ cảm giác thỉnh thoảng lại có thứ gì đó mềm mại sượt qua vai mình, Kỳ càng giữ chặt cậu thì cậu lại càng cựa.
Môi thiếu niên đỏ mọng, vì uống rượu nên trên môi còn lóng lánh, dưới ánh đèn phòng tiệc, mùi rượu thoang thoảng làm say lòng người.
Trông thấy đầu lưỡi đỏ tươi thấp thoáng qua khe môi, yết hầu Kỳ lăn nhẹ: “Hứa Tri Nam từng hôn em chưa?”
Đầu Nha Thấu vẫn đang lơ tơ mơ, nghe thấy cái tên quen thuộc thì khựng người lại, thoạt trông như đang nghĩ: “Chưa.”
Kỳ khẽ thở phào.
Nhưng lại nhớ mang máng ra cái gì, Nha Thấu cố nhớ lại, đoạn nói tiếp: “Hình như hôn rồi.” Lúc ấy hôn cậu rõ lâu làm môi cậu đau điếng.
Cậu vừa dứt lời, bầu không khí xung quanh như đông cứng lại.
Kỳ ôm chặt người cậu, không cho cậu cựa quậy nữa: “Thế rốt cuộc là rồi hay chưa?”
Giọng hắn lúc này vừa gắt vừa vội hơn trước đó nhiều, nghe qua như mắng ấy, Nha Thấu bĩu môi lầm bầm: “Hôn rồi hay chưa thì liên quan gì tới anh.”
Kỳ hít sâu một hơi, trong lòng bực bội điên đi được nhưng vẫn phải ghìm giọng xuống, hỏi: “Vậy giữa tôi với Hứa Tri Nam, em thích ai hơn?”
“Hứa Tri Nam.”
Cậu trả lời dứt khoát không chút do dự khiến Kỳ không rõ cảm xúc bốc lên đầu mình lúc này là phẫn nộ hay thất vọng nữa: “Sao không phải là tôi?”
Nha Thấu gượng ngửa đầu lên nhìn hắn rồi nói: “Anh không nói cho tôi biết anh là ai, đã thế còn đeo mặt nạ, ban đầu còn mắng tôi, tôi còn lâu mới thích anh.”
Cậu nói một tràng khiến Kỳ sắp bùng nổ tới nơi.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, một tay nắm mặt Nha Thấu, nói: “Thế sao em lại thích tên đó hơn?”
“Nếu tên đó không cướp suất vào phó bản thì người gặp em trước lẽ ra phải là tôi.”
“Em còn thích tên đó? Rốt cuộc tôi thua kém con rắn kia ở điểm nào?”
Bình luận cho "Chương 237: Người gặp em trước lẽ ra phải là tôi" <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn