Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 238: Từ giờ tôi sẽ mặc kệ cậu ta
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 238: Từ giờ tôi sẽ mặc kệ cậu ta
Edit: Lune
Ai cũng biết người say không thèm nói lý bao giờ, thế nhưng cái tên không uống giọt rượu nào như Kỳ lúc này cũng bắt đầu chơi xấu.
Kỳ không nghĩ ra được tại sao Nha Thấu lại trả lời là Hứa Tri Nam ngay lập tức như thế, đến một giây do dự cũng không có luôn.
Lửa giận bùng trong lồng ngực, ngay cả dị năng cũng bắt đầu cuồn cuộn khắp các ngõ ngách trong người. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng không tưởng tượng ra những thứ khác, thậm chí còn lấy cái cớ “Lời của người say không tin được” để tự xoa dịu mình.
Cái tên mắc chứng ám ảnh sạch sẽ thái quá đến nỗi không cho ai ngồi cạnh mình bao giờ, vậy mà giờ lại chịu để Nha Thấu ngồi trên đùi. Mặc dù đang bực lắm nhưng vẫn đưa tay lau vết rượu dính ở khóe miệng cho cậu, còn nắm cánh tay cậu mà bóp: “Đừng có giả vờ ngủ, nói đi.”
Trông rặt kiểu phải hỏi cho bằng được, không thì sẽ không chịu bỏ qua.
【Nãy mới vào xem nên chưa đoán được Kỳ là ai, nhưng hắn vừa nhắc tới Hứa Tri Nam là tôi biết tỏng hắn là ai rồi. Bao giờ mới được thấy cảnh Hứa Tri Nam với Kỳ lao vào đánh nhau đây a a a! Hai lãnh chúa đánh nhau kiểu gì cũng mãn nhãn lắm ha ha ha.】
【Nha Nha say thật đó à? Mẹ nó cái thằng mất nết kia, sao bảo có chứng ám ảnh sạch sẽ cơ mà? Bế Nha Nha cho ngồi lên đùi mình là sao hả??】
【Ê Kỳ, đừng có bắt nạt bé con nhà tôi, không là hai ông anh trai của nhỏ đập chết anh đó.】
Nha Thấu hất bỏ tay hắn, đầu thì váng người thì như nhũn ra, mà người Kỳ lại rõ nóng làm cậu uốn éo đòi xuống.
Kỳ không rõ rốt cuộc nhóc con này say thật hay say giả mà câu trước thì trả lời lưu loát thế, mà giờ lại không chịu mở miệng, say mà còn biết câu nào nên trả lời câu nào không nên trả lời nữa à.
Ôm Nha Thấu ngồi ngay ngắn lại trên đùi mình, Kỳ nhẹ nhàng nắm cằm cậu xoay qua.
Kỳ không biết trước lúc mình rót rượu cho Nha Thấu đã uống được bao nhiêu rồi mà giờ mặt cậu đỏ bừng, đôi môi vốn hồng hào cũng đỏ hơn nhiều.
Bị bóp má làm môi cậu hơi hé ra, chỉ cần Kỳ hơi cúi đầu xuống là có thể thấy ngay đầu lưỡi đỏ tươi bên trong.
Bị bóp như thế này làm Nha Thấu thấy không thoải mái tí nào, cậu nhăn mặt, nói chuyện cũng chẳng nghĩ nhiều: “Sao anh cứ hỏi mãi vậy?”
“Anh thích tôi hả?”
Nhất quyết đòi chọn ra một người giữa hắn với một người khác, với chút tỉnh táo còn sót lại hiện giờ thì ngoài vì thích ra thì Nha Thấu không nghĩ ra được lý do nào khác.
Người vừa rồi còn nằng nặc đòi đáp án nghe xong câu hỏi này bỗng im lặng như bị đóng đinh tại chỗ. Nhìn đôi mắt mờ sương của thiếu niên, yết hầu Kỳ hơi cuộn xuống, hắn im lặng chừng năm sáu giây mới toan mở miệng.
Thích?
Đáp án thật ra đã rõ ràng quá rồi còn gì, nếu không thích thì sao lại như thằng ngu ngồi đây cố chấp hỏi Nha Thấu sao lại thích Hứa Tri Nam hơn cơ chứ.
Tuy hắn im lặng không lâu lắm nhưng đã đủ làm Nha Thấu mất kiên nhẫn rồi.
Say rồi, Nha Thấu dần không ý thức được đây là đâu nữa, cậu nằm ghé vào vai Kỳ nói lảm nhảm, âm cuối chữ này dính vào chữ sau nên kể cả có kề sát tai thì cũng khó mà nghe rõ được.
Kỳ lắng tai nghe kỹ mới biết là lời Nha Thấu nói có liên quan tới mình.
“Anh, anh không nói… tên, không làm xong nhiệm vụ… nhiệm vụ không xong thì tôi không đi được…”
Nha Thấu say rồi nên lòng cảnh giác cũng giảm hẳn, nhoáng cái nói hết lời trong lòng ra: “Nhiệm vụ không xong, tôi còn nhiều nhiệm vụ lắm.”
Nói tới đây, cậu thấy tủi thân ghê gớm, đôi mắt mờ sương lúc này cũng cực kỳ thích hợp để giả vờ khóc, thế là cậu vùi mặt vào cổ Kỳ hưng hức luôn.
Có điều ngoài thấy nóng ra thì Kỳ chẳng có cảm giác ướt át gì cả.
Hắn kéo thiếu niên ra, quả nhiên thấy mắt cậu chẳng có lấy giọt nước mắt nào hết.
Chỉ có tiếng chứ không có nước mắt.
Thiếu niên quả thực rất biết cách nắm thóp hắn, biết hắn sợ cậu khóc nên mới giả vờ khóc.
Mà Kỳ cũng thừa nhận là lúc chưa kéo Nha Thấu ra hắn cũng hoảng cực kỳ, còn giờ hắn nhìn thẳng vào mắt Nha Thấu, đoạn hỏi với giọng không mảy may chập trùng: “Vậy em có thích tôi chút nào không?”
Nha Thấu không nói gì, nghiêng đầu bắt đầu suy nghĩ về câu hỏi này.
Ngón tay Kỳ hơi cuộn lại, hắn thấy mình lúc này chẳng khác nào thằng ngu, biết rõ kết quả rồi mà vẫn cố hỏi: “Thế ra em vì nhiệm vụ nên mới tới gần tôi phải không?”
Câu này lại càng khó, Nha Thấu nhăn mặt lại, suy nghĩ lâu ơi là lâu.
Nha Thấu không trả lời bất cứ câu hỏi nào của Kỳ, suốt quá trình hắn cứ như đang diễn vở kịch một vai vậy, không khác gì thằng hề bị Nha Thấu đùa bỡn.
Hắn không diễn tả nổi tâm trạng của mình lúc này, thời điểm đánh nhau với Hứa Tri Nam, thời điểm bị khu Tây Nam cướp vật tư lẫn suất vào phó bản hắn còn không thấy ấm ức khó chịu như lúc này.
Ban đầu lúc biết chuẩn bị phải vào [Mai Táng] sửa lỗi, hắn thấy phiền nên khi bị Hứa Tri Nam cướp suất cũng chẳng có cảm giác gì cả.
Còn giờ thì hắn lại nghĩ, nếu ban đầu người vào [Mai Táng] là hắn thì chắc Nha Thấu đã thích hắn hơn rồi.
Và có lẽ người hỏi câu vừa rồi sẽ biến thành Hứa Tri Nam chứ không phải hắn.
“Vậy tôi sẽ không nói tên mình cho em biết đâu.”
Kỳ buông eo Nha Thấu ra, đoạn siết chặt nắm tay lại, bực bội gằn giọng: “Không thích thì thôi, vừa hay tôi cũng không thích em, nhóc con khốn nạn này…”
Hắn còn chưa nói hết câu thì cả người Nha Thấu đã ngã xuống.
Nụ hôn thoảng mùi rượu lướt nhẹ qua khóe môi hắn làm bao lời chưa nói kẹt ngay bên miệng.
Đồng tử màu nâu nhạt co lại, tiếng hít thở của Kỳ cũng trở nên dồn dập.
…
Nha Thấu cảm nhận được cảm xúc của Kỳ dao động cực kỳ mạnh, ngoài miệng thì nói ghê gớm lắm nhưng thực chất lại cùng kiểu người với Thẩm Trường Lâm.
Cho nên trong trạng thái không tỉnh táo lắm, cậu rất tự nhiên áp dụng cách mình từng dùng để cày thiện cảm của Thẩm Trường Lâm với người này luôn.
Chỉ có điều Nha Thấu đang say, phải có Kỳ ôm mới ngồi vững được, cho nên khi cái tay đang ôm eo cậu buông ra cả người cậu lập tức ngã trái ngã phải.
Thế là nụ hôn kia thoáng cái chệch hướng.
Nha Thấu cũng mơ màng cảm thấy có chỗ nào không đúng nhưng mà não không chạy kịp, mà Kỳ thì cũng đơ ra không thấy phản ứng gì.
Cậu không thoải mái, muốn về nghỉ ngơi bèn chống tay vào đùi hắn bò xuống, nào ngờ lại bị hắn giữ chặt tay.
“Em có ý gì? Em làm vậy nghĩa là cũng thích tôi phải không?”
Rốt cuộc Nha Thấu cũng có phản ứng, cậu lắc đầu nhưng không lên tiếng.
Khóe miệng cong lên không sao ghìm xuống nổi, Kỳ lẩm bẩm: “Không sao, không tin lời người say nói được.”
“Nếu em nhất quyết muốn biết tên thì tôi nói cho em biết cũng được.”
“Nhưng em phải hôn tôi cái nữa.”
Nha Thấu lúc này đã tỉnh táo hơn bao nhiêu rồi, nghe vậy thì lập tức lắc đầu như trống bỏi.
Kỳ: “…”
Vui vẻ -1.
Hắn lại hỏi: “Biết tên tôi rồi thì nhiệm vụ này coi như hoàn thành, vậy còn nhiệm vụ nào khác không?”
Mấy ngày qua Kỳ đã quen với việc giúp nhóc con này làm nhiệm vụ rồi, cho nên hắn quyết định chiều nhóc con này hơn nữa để cho cậu biết mình tốt hơn con rắn kia nhiều.
Nha Thấu gật đầu.
“Có cần tôi giúp không?”
Nha Thấu im lặng một lúc mới chậm rãi trả lời: “Không cần đâu.”
“Tôi muốn rời khỏi đây, anh không giúp được đâu.”
Cậu nói chẳng đầu chẳng đuôi nhưng Kỳ lại hiểu: “Rời khỏi Devil?”
Nha Thấu gật đầu, không giấu giếm chút nào.
“Tại sao?” Nhớ lại cái hôn lướt ban nãy, mặc dù không phải hôn hẳn nhưng Kỳ đã coi đó là câu trả lời của Nha Thấu rồi: “Em thích tôi mà?”
Nha Thấu thấy người trước mặt này phiền chết đi được, cứ hỏi miết cái chuyện thích với không thích.
“Tôi có nói vậy đâu.”
Cậu muốn đứng dậy nhưng cánh tay Kỳ siết eo cậu chặt quá, giọng nói trầm khàn vang bên tai lộ rõ sự bực bội: “Thế sao vừa rồi em lại hôn tôi?”
“Không thích tôi còn hôn tôi, ai em cũng hôn được à?”
Mắt Kỳ đỏ ngầu, dù là vì việc mình bị người ta phớt lờ hay việc nhận ra có thể mình đã bị người ta đùa bỡn, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ ngơ ngác lim dim của Nha Thấu, hắn lại như bị mất khống chế mà kéo cậu qua.
Muốn đè cậu xuống ghế sô pha rồi mặc sức hôn, hôn cho đến khi cậu không thở nổi nữa, chỉ có thể nằm thở hổn hển mới thôi.
Đột nhiên có một bàn tay vươn đến nắm lấy cánh tay còn lại của thiếu niên khiến một số chuyện nào đó bị ép phải dừng lại.
Quân Chu nheo mắt lại, trên môi vẫn cười nhẹ song giọng điệu lại làm người ta lạnh sống lưng.
“Định làm gì?”
…
Quân Chu bế Nha Thấu về phòng.
Cuối cùng hắn cũng học được cách bế đàng hoàng, sau khi bế Nha Thấu vào phòng rồi đặt xuống giường, hắn tính quay xuống tầng tìm cách nấu canh giải rượu.
Nha Thấu uống say, mặt vừa đỏ lại vừa nóng. Quân Chu dồn dị năng vào lòng bàn tay, điều chỉnh thành mức nhiệt vừa phải với Nha Thấu.
Nhìn thiếu niên híp mắt rồi chủ động dán tới là có thể thấy nhiệt độ này rất dễ chịu.
Trên người thiếu niên vốn đã thơm rồi, giờ còn thoảng mùi rượu nữa lại càng dễ làm say lòng người.
Quân Chu duỗi tay gạt tóc mai bị ướt sang bên, nhỏ giọng nói: “Thơm quá.”
“Trên người xịt nước hoa à?”
Trong phòng không bật đèn, rèm thì kéo kín, chỉ có ánh sáng le lói tỏa ra từ đèn ngôi sao.
Nha Thấu hé mắt ra một xíu, chậm rãi nói: “Không phải nha.”
Nói chuyện còn kèm theo trợ từ ngữ khí cuối câu nữa.
Bữa tiệc này là Quân Chu cố tình bày ra để trêu ngươi Lục Tự, thậm chí còn cố tình tới trước mặt Lục Tự để chọc ngoáy làm hắn khó chịu, nhưng Quân Chu không ngờ Nha Thấu ở một mình lại đi khắp nơi đòi uống rượu, còn suýt nữa bị người ta đè xuống hôn.
“Ai bảo uống rượu?”
“Để say thành thế này, bị người ta sàm sỡ cũng không biết.”
Nha Thấu muốn ngủ lắm rồi, nhưng suốt từ nãy tới giờ cứ luôn có người ở trước mặt cậu lải nhải, cậu duỗi tay che kín miệng đối phương lại: “Tôi muốn ngủ.”
Nghe rõ tủi thân, nói xong cậu kéo chăn lên che kín đầu mình luôn.
Lòng bàn tay mềm mại, cả mùi rượu hòa lẫn với mùi thơm vốn có trên người Nha Thấu đều khiến ánh nhìn của Quân Chu dần sâu hơn.
Bộ quần áo thiếu niên đang mặc là do Quân Chu tìm, thậm chí còn do đích thân hắn giặt rồi phơi khô. Áo cộc tay quần đùi, uống chút rượu vào ngay cả đầu gối cũng hồng hồng.
Nửa khuôn mặt vùi vào gối, đôi môi đỏ thắm như màu quả anh đào chín mọng.
Nếu như hắn tới chậm một bước thì nhóc con này đã bị Kỳ đè xuống ghế sô pha rồi, khả năng miệng sẽ bị hôn tê hết cả, lưỡi cũng bị mút đau, cả trong lẫn ngoài đều bị ăn sạch, tới khi ấy có khi chân cũng bắt đầu run run rẩy rẩy cũng nên.
Vậy mà Nha Thấu trông lại như chẳng hiểu cái gì, đã thế giờ còn tỏ vẻ không muốn giao lưu gì với hắn.
Thiếu niên dưới ánh sáng mờ ảo đẹp vô ngần, đôi mắt khép hờ, hàng mi dài rung rung không ngừng như cánh bướm.
Phòng không bật đèn, cửa lại còn khóa trái, trong đây chỉ có hai người là hắn với Nha Thấu.
Một cảm xúc khó tả thoáng qua cùng với ý nghĩ nào đó vụt đến rồi biến mất, nhịp thở của Quân Chu nhanh dần, ngay cả nhịp tim cũng bắt đầu tăng tốc.
Giọng ai vang lên giữa bóng tối như dụ dỗ:
“Bé yêu.”
“Ngoan, hôn tôi một cái rồi tôi sẽ để em ngủ được không.”
…
Từ lúc bị Lục Tự khiêu khích, Quân Chu vẫn luôn nghĩ mãi về chuyện xưng hô, không thể cứ gọi mãi là nhóc con được, thế nhưng cậu lại không chịu nói tên thật với mình.
Mãi cho tới vừa rồi, một thoáng nào đó trong tâm trí hắn bỗng xuất hiện cách gọi này.
Động tác níu chăn của Nha Thấu dừng lại.
Trong ký ức của cậu quả thực có một người gọi cậu như thế, cũng từng làm ra hành động y chang như vậy, nhưng khi cậu nhìn kỹ lại mới nhận ra người trước mặt mình lại không phải người nọ trong trí nhớ.
Tuy thiếu niên không nói gì nhưng nhìn động tác lẫn ánh mắt cậu, người khác còn có thể đoán được một hai chứ huống chi Quân Chu vẫn luôn có khúc mắc trong lòng, cho nên sao hắn có thể không biết đối phương đang nghĩ gì được.
“Ly Vân?”
Quân Chu chủ động đưa ra cái tên này quả thật thấy Nha Thấu quay sang đây nhìn, cậu không lên tiếng mà chỉ nhìn chằm chằm thôi, như thể đang tìm điểm gì trên mặt hắn vậy.
Nếu là lúc bình thường thì Quân Chu nhất định sẽ nổi giận, không thể hiện ra ngoài nhưng sẽ đùa bỡn người khiến hắn không vui tới chết mới thôi, chứ không phải như bây giờ, ngồi bên giường rồi hỏi một câu: “Tôi giống hắn lắm à?”
Nha Thấu lại trả lời không nghĩ ngợi: “Anh ấy không giống anh.”
Câu trả lời này còn khó chấp nhận hơn cả “giống”, khóe miệng Quân Chu hơi nhếch: “Hắn là người trong phó bản em từng gặp, hay cũng là người chơi giống như em?”
Rõ ràng biết rằng lúc này không nên so đo với người đang say rượu, thế nhưng Quân Chu vẫn mặc cho cảm xúc hỗn loạn kia va chạm bốn phía.
“Thế tôi khác hắn ở điểm nào?”
“Tóc dài hơn anh, đẹp hơn anh, còn mạnh hơn anh nữa.” Người mới rồi không thèm lên tiếng, vừa nhắc tới “Ly Vân” cái thì nói cả một tràng không ngừng, thiếu niên ôm chặt gối nói ra điểm mấu chốt nhất: “Hơn nữa anh ấy không mắng tôi!”
Nha Thấu vẫn còn nhớ nguyên cảm giác hoảng hốt lẫn sợ hãi lúc thấy Quân Chu đột ngột xuất hiện bên giường, cùng cả lúc bị hắn nhốt trong lồng giam nữa.
Còn Ly Vân tuy ở phe đối địch với cậu nhưng hắn chưa bao giờ hung dữ với cậu hết.
Nhớ tới kết cục của [Lâu đài Ánh Trăng] Nha Thấu lại muốn khóc, mắt cậu đỏ lên, đoạn vùi cả người vào trong chăn.
“Ghét ở lại Devil đến thế cơ à?”
Chẳng biết thiếu niên có nghe được không mà không thấy trả lời.
Vì Nha Thấu mà Quân Chu đã tự phá bỏ giới hạn của bản thân không biết bao nhiêu lần, thế nhưng tất cả đã sai ngay ở bước đầu rồi.
“Được.”
Giọng nghe không rõ cảm xúc, Quân Chu đứng dậy, lúc đi ra ngoài tay vẫn còn hơi run.
Dưới đại sảnh, cả đám say khướt nằm la liệt, thấy Quân Chu đi xuống thì lảo đảo chào hỏi.
Chỉ có một người gọi là còn tỉnh táo thì đang đi tới đi lui.
Quân Chu vẫy tay gọi anh ta: “Đi nấu canh giải rượu đi, nấu xong thì mang lên cho người ở trên tầng.”
Người kia hỏi: “Ai ạ?”
Quân Chu lạnh giọng hỏi: “Còn ai nữa?”
Người kia bấy giờ mới kịp phản ứng: “À à, vâng.”
Như bình thường mà có Quân Chu hay Kỳ ở đây thì chuyện này chẳng bao giờ tới lượt bọn họ nhúng tay, thế mà hôm nay lại bảo anh ta mang lên thì đúng quá là kỳ lạ.
Người kia thắc mắc: “Sao anh không mang lên vậy?”
Quân Chu: “Từ giờ tôi sẽ mặc kệ cậu ta.”
Như nghe thấy chuyện gì không thể tin nổi, người kia trợn mắt: “Thủ lĩnh, anh cãi nhau với tiểu thiếu gia đấy à?”
Dù sao mấy ngày qua, quần áo Nha Thấu mặc do Quân Chu tìm, nước tắm buổi tối cũng do Quân Chu chuẩn bị cho, đang để ý chăm chút từng tí như thế mà hôm nay bảo mặc kệ là mặc kệ ngay được.
“Không.” Quân Chu lập tức bác bỏ: “Chỉ đơn giản là tôi không muốn quan tâm đến cậu ta nữa thôi.”
Người kia khựng lại một lúc mới chần chờ hỏi:
“Thế anh mặc kệ rồi sao còn bảo em đi nấu canh giải rượu cho người ta?”
Miệng thì kêu mặc kệ nhưng vẫn muốn xen vào, sao mà mâu thuẫn quá vậy?
…
Lúc tỉnh lại Nha Thấu cảm giác đầu mình đau như kiểu bị ai đập cho một gậy ấy.
Vừa ngồi dậy đã phải nằm xuống, đầu óc trống rỗng chẳng nhớ được cái gì.
“Ta bị mất trí nhớ rồi hả?”
001:【Không giống lắm.】
Hệ thống Tình Yêu:【Nằm một lúc rồi hẵng dậy.】
Giọng Hệ thống Tình Yêu đã đổi về giọng máy lúc trước nên nghe hơi lành lạnh, nghe giọng điệu còn rất giống cái lần mà cậu chưa làm bài tập xong đã chạy đi chơi.
Nha Thấu bỗng cảm giác có gì đó không ổn, đoạn lắp bắp hỏi: “Hôm qua con không làm gì đấy chứ?”
Hệ thống Tình Yêu:【Con không nhớ gì à?】Hắn thấy Nha Nha đâu có say đến mức quên sạch bách.
Nha Thấu tự vớt vát thể diện: “… Mang máng, nhưng đầu con đang đau quá nên chưa nhớ ra được.”
Cậu hỏi lại lần nữa: “Thế là hôm qua con không làm gì phải không?”
【Có.】
001 phụ họa:【Ừ, có làm.】
Nha Thấu ngẩn ra: “Hở?”
Nghe bọn họ nói thì hình như có vẻ nghiêm trọng lắm thì phải.
Hệ thống Tình Yêu lạnh giọng nói:【Chẳng phải ta đã dặn con đừng uống say rồi à?】
Nha Thấu cuộn tròn người lại: “Cái này có phải do con đâu, con cũng không biết mình sẽ say mà.”
Cãi chày cãi cối, rõ ràng tối qua chính cậu đi qua đi lại xin mỗi bàn ít rượu, còn xin Kỳ rót cho hẳn một ly, để rồi say đến mức bất tỉnh nhân sự.
Nha Thấu bất an: “Hôm qua con gây ra chuyện gì quá đáng lắm hả?”
【Ừm.】
“?” Nha Thấu lại ngẩn ra, đoạn níu lấy cái chăn của mình: “Thế con làm gì?”
【Con tự xuống xem đi.】
…
Lúc Nha Thấu đi xuống, trong sảnh vẫn còn khá đông người.
Cậu đi tới chỗ cái ghế sô pha mà mình vẫn hay ngồi, trên cái bàn nhỏ bên cạnh lúc này đã chất đủ thứ.
Toàn là những thứ rất phổ biến trước tận thế, nước hoa rồi socola này,… nhưng sau tận thế thì chúng đã trở thành những thứ vô cùng quý hiếm.
Những thứ mà khu A khu B chỉ cung cấp cho dị năng giả giờ đang chất đầy trên bàn nhỏ của Nha Thấu, thậm chí còn nhiều đến mức tràn ra ngoài.
Lúc đi xuống Nha Thấu còn đang lo xem có khi nào mình gây ra chuyện gì rồi đắc tội với tất cả người ở Devil không, giờ thấy bọn họ không có phản ứng nào khác thường mới thở phào.
Quân Chu với Kỳ thì đang ngồi chỗ rõ xa ăn sáng.
Vừa trông thấy hai người họ, trong đầu Nha Thấu bỗng hiện lên một loạt hình ảnh, toàn là biểu cảm đối phương nghiến răng nghiến lợi nói chuyện với mình.
Cậu ngơ ra, đờ đẫn cắn miếng bánh, vừa mới nuốt xuống thì nghe thấy âm báo từ hệ thống.
【Tinh——】
【Nhiệm vụ cá nhân 11: Tự giết năm con xác sống cấp thấp.】
Nha Thấu: “…”
Chỗ “tự” còn nhấn mạnh nữa, Nha Thấu nghi ngờ có khi nào Hệ thống Chủ đã phát hiện ra việc cậu dùng tinh thể để qua mặt nhiệm vụ không.
Đúng lúc này Quân Chu với Kỳ ăn xong, chuẩn bị ra ngoài làm nhiệm vụ hôm nay.
Thái độ của hai người họ hôm nay rất kỳ lạ, bình thường thì kiểu gì cũng sẽ chủ động tới hỏi cậu, thế mà lần này lại đi thẳng qua mặt cậu luôn.
Có điều đi qua một đoạn ngắn xong cuối cùng vẫn dừng lại nhìn về phía Nha Thấu, muốn nghe xem cậu nói gì.
Mặc dù Nha Thấu không nhớ nhưng cậu biết chắc đêm qua mình đã làm gì đó, cậu chần chờ hỏi nhỏ: “Tôi đi cùng mấy anh được không?”
Kỳ: “Không.”
Quân Chu: “Không.”
“Đưa cậu đi cùng còn phải để ý tới cậu, tôi không rảnh.”
Quân Chu nói mấy lời này không nể mặt chút nào, Nha Thấu khẽ “à” một tiếng.
Quân Chu với Kỳ không đưa cậu đi, cho nên cậu phải tìm một đội khác có thể đưa mình đi được.
Hơn nữa cậu đâu có cần người khác để ý đâu, xác sống không nhìn thấy cậu nha.
Nha Thấu bĩu môi, muốn mở miệng phản bác lại ghê.
Nhưng việc cần trước mắt vẫn là phải tìm một đội cái đã.
“Tiểu thiếu gia đi cùng tôi.”
Mục Hoài Viễn: “Cậu ấy với bọn tôi một đội.”
Lục Tự đi từ trên tầng xuống, đoạn hỏi Nha Thấu: “Được không?”
Nha Thấu không có ý kiến gì: “Ừm.”
Người trong đội Quân Chu thấy mặt thủ lĩnh sa sầm xuống làm chẳng ai dám thở mạnh.
…
Nhóm Nha Thấu đi trước.
Lúc rời đi, Nha Thấu thấy ánh mắt của Quân Chu bất thiện vô cùng.
Cậu chẳng hiểu gì cả, rõ ràng là Quân Chu không muốn đi cùng cậu đấy chứ, sao giờ còn bày ra cái mặt kia.
Mãi sau khi lên xe đi được một lúc rồi nhớ ra chuyện mình làm tối qua, Nha Thấu mới hiểu tại sao Quân Chu lại nhìn mình như thế, mặt cậu thoáng cái lúc đỏ lúc trắng.
Cậu chần chờ lên tiếng: “Sao ta thấy mình giống mấy tên bội bạc thế nhỉ?”
【Không giống.】001 nghiêm túc sửa lại:【Nếu không tại bọn hắn muốn hôn ngài trước thì làm gì có những chuyện đằng sau.】
Phó bản nào cũng có mấy con heo muốn ủi cải trắng, nó ngứa mắt lắm rồi đấy,【Cho nên tất cả là do bọn hắn tự làm tự chịu thôi.】
Nha Thấu chống má, nhỏ giọng thở dài.
Lục Tự nghe thấy tiếng thở dài thì quay đầu sang: “Có cần mở cửa sổ không?”
Trên xe có Mục Hoài Viễn, Lục Tự, cậu với ba người khác. Đội hình giống như lúc mới vào phó bản nhưng có rất nhiều thứ đã thay đổi.
Thái độ của bọn họ đối với mình đã có sự thay đổi tinh tế này, bắt đầu nhìn cậu để làm nọ làm kia này.
Ngoài ra thì chiếc xe được Devil cải tạo cũng to hơn chiếc xe con trước đó nhiều.
Nha Thấu lắc đầu: “Không cần đâu.”
Thấy Lục Tự dường như có chuyện muốn nói với mình, nhưng Nha Thấu bị váng đầu nên tựa vào lưng ghế ngủ mất.
Xong chẳng biết thế nào mà chuyển sang tựa vào vai Mục Hoài Viễn, Mục Hoài Viễn còn điều chỉnh lại tư thế cho cậu ngồi thoải mái hơn.
【Ừm, đội này tuy hùa nhau lừa người ta nhưng thái độ đội này tốt. Khi nào giải quyết rõ ràng xong thì cho phép các anh lên bàn ăn cơm.】
【Mấy anh không biết mở mồm ra nói à, giờ còn chưa chịu giải thích tiếng nào, định giữ lại ăn Tết chắc?】
【Nhưng bé con tự giết được năm con xác sống cấp thấp không? Lo ghê.】
【Không sao, không giết được thì dùng đạo cụ, tôi không tin không chết nổi năm con xác sống.】
…
Thật ra thì Nha Thấu không dám cầm đạo cụ ném nổ xác sống đâu.
Đạo cụ chị gái cho cậu thì nhiều thật đấy nhưng không có ghi rõ phạm vi tấn công, đến cả cách dùng cũng chỉ bảo “Ném là được”. Cho nên lần trước Nha Thấu mới ném một cái mà nó nổ cái đùng luôn.
Hơn nữa tốn mất một cái đạo cụ tấn công chỉ để giết năm con xác sống, Nha Thấu thấy không đáng tí nào.
Ít nhất cũng phải 100 con mới dùng.
Nha Thấu cầm lấy khẩu súng ngắn mà Lục Tự đưa cho, cẩn thận lắng nghe cách sử dụng để chuẩn bị cho việc chính hôm nay.
“Lúc nữa anh với Mục Hoài Viễn sẽ dẫn xác sống tới, sau đó em bắn nhé.”
Nha Thấu không rõ “tự” trong nhiệm vụ tính thế nào nên không dám để Lục Tự đánh hộ, chỉ để bọn họ dẫn xác sống tới rồi tự mình xử lý việc tiếp theo.
Nhưng hiển nhiên là việc này không phải việc dễ dàng với Nha Thấu.
Nha Thấu lớn lên trong môi trường không được dùng súng, mà mấy phó bản cậu từng vào cũng không thấy có người dùng súng nên đây vẫn là lần đầu tiên cậu sờ một khẩu súng đó.
Lúc làm mẫu Lục Tự không thích nói, hắn giơ súng bắn một cái, con xác sống cách đó không xa lập tức nổ đầu.
Nha Thấu nhìn mà nhiệt huyết sôi sùng sục, cũng học theo dáng vẻ của Lục Tự bắn mấy phát vào đám xác sống.
Kết quả là chẳng trúng con nào.
Nha Thấu: “…”
Ba thành viên còn lại tròn mắt, im lặng mấy giây mới nhao nhao mở miệng: “Tiểu thiếu gia như thế là giỏi lắm rồi, tôi lúc đầu còn không biết lên đạn cơ.”
“Tiểu thiếu gia là hạt giống bắn súng tốt đấy, tập nhiều kiểu gì cũng giỏi!”
“Đúng đúng đúng, dù sao cũng mới mà.”
Nha Thấu được nịnh mà lòng lâng lâng, hai mắt cậu sáng rực, đoạn hỏi: “Thật hả?”
Mục Hoài Viễn im lặng mấy giây rồi nói: “Thật.”
Ngay cả Lục Tự cũng “ừ” một tiếng: “Chịu khó tập là được, em thế này đã giỏi lắm rồi.”
Nha Thấu lâng lâng, Nha Thấu cảm thấy mình có thể làm được!
Cậu lập tức phấn chấn lại.
…
Hậu quả của việc phấn chấn quá mức là tới trưa rồi bọn họ cũng chưa về trụ sở, nhiệm vụ vốn chỉ cần nửa buổi là xong thì giờ kéo dài tới tận buổi chiều.
Cậu cảm giác máy truyền tin mà Quân Chu cho mình để trong túi vừa rung, nhưng mà cậu không có thời gian xem.
Ban đầu còn vụng về, lúc sau thì tỉ lệ Nha Thấu bắn trúng đã tăng một nửa, cực kỳ tiến bộ.
“Mau khen đi khen đi!”
Xác sống di chuyển đó nha, Nha Thấu cảm thấy mình quá siêu!
Ba thành viên: “Siêu! Tiểu thiếu gia siêu quá!”
Mục Hoài Viễn cười: “Giỏi lắm!”
Lục Tự đưa đồ ăn cho cậu: “Ăn chút đi đã.”
Nha Thấu nhận lấy, nói tiếng cảm ơn.
Nhiệm vụ của cậu đã hoàn thành, ăn xong cậu nghỉ ngơi một lúc, chắc chắn mình sẽ không bị nôn ra mới chuẩn bị đi đào tinh thể.
Lục Tự với Mục Hoài Viễn thì bị cậu đuổi tới chỗ khác.
Nha Thấu với ba người còn lại vừa bắt đầu đào tinh thể thì máy truyền tin trong túi rung liên tục.
Cậu đành phải cởi bỏ găng tay, lấy máy truyền tin ra xem.
【Quân Chu】: Khi nào về? Trưa không về ăn à? Cơ thể vẫn đang tuổi phát triển mà không ăn trưa à?
【Quân Chu】: Đi đâu rồi?
【Quân Chu】: Nói chuyện.
【Quân Chu】: Tôi mặc kệ cái là cậu muốn lên trời luôn đấy à?
【Quân Chu】: Gửi định vị, tôi tới đón cậu.
Đây là tin nhắn Quân Chu gửi ban nãy, còn tin nhắn vừa tới thì khác lắm luôn.
【Quân Chu】: Ai đang ở bên cạnh giết xác sống với cậu đấy?
【Quân Chu】: Không về ăn mà cứ ở đó giết xác sống à?
Nha Thấu: “?”
Cậu nhắn lại dấu hỏi chấm.
Quân Chu nhắn tới cực kỳ nhanh: “Đám Lục Tự chết đâu hết rồi? Bên cạnh có mấy người thế thì bảo vệ cậu kiểu gì?”
【Nha Thấu】: Hình như anh nhầm rồi.
【Quân Chu】: Nhầm cái gì? Tôi thấy tận mắt đây.
Nha Thấu nhìn quanh bốn phía thì phát hiện có một chiếc xe đang đỗ cách đây rất xa.
Xa như thế bảo sao Quân Chu nhìn không rõ.
【Nha Thấu】: Tôi đã bảo là anh nhầm rồi mà.
【Quân Chu】: Vậy cậu giải thích đi, tôi nghe đây.
Nha Thấu chậm rãi trả lời.
“Bọn tôi đang đào tinh thể mà, có phải giết xác sống đâu.”
【Quân Chu】: …
“Với cả tôi ăn rồi, anh không phải quan tâm đến tôi đâu.”
【Quân Chu】: …
Bình luận cho "Chương 238: Từ giờ tôi sẽ mặc kệ cậu ta" <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn