Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 239: Người cá
Edit: Lune
Quân Chu đỗ xe khá xa, xe màu đen trên khoảng đất trống nổi bần bật.
Nha Thấu không nhắn lại nữa, cậu đứng dậy nhìn về đằng đó rồi lại nhìn xuống máy truyền tin trên tay mình, lòng không hiểu Quân Chu đang làm trò gì.
Chẳng lẽ cậu không ngồi đào tinh thể cùng người khác được hả?
Hơn nữa toàn là người của Devil cả mà, dù Devil đông người thật nhưng chẳng lẽ Quân Chu lại nhìn không nhận ra?
Thiếu niên tự dưng đứng dậy làm ba dị năng giả bên cạnh nhìn qua, có một người trong đó còn thắc mắc hỏi: “Tiểu thiếu gia sao thế?”
“Không có gì, tôi nhắn tin thôi.”
Mục tiêu hiện giờ của Nha Thấu chỉ có tinh thể, cậu lắc đầu đáp lại xong ngồi xuống luôn, sau đó cất máy truyền tin vào túi rồi mới đeo găng tay lại, tiếp tục công việc vừa rồi.
Dị năng giả bên cạnh lại gần, do dự hỏi: “Thủ lĩnh nhắn tin tới hả?”
Nha Thấu cầm con dao cắm phập một cái vào đầu con xác sống, đoạn gật đầu rồi mới hỏi lại: “Rõ như thế à?”
Nhóm dị năng giả đã quen chiều theo ý tiểu thiếu gia, thích dỗ cậu vui vẻ suốt bao ngày qua lẽ ra lúc này nên trả lời là “Bọn tôi đoán mò thôi” mới phải, nhưng hiển nhiên là cảnh tượng trước mặt làm họ không mở miệng được. Mấy người quay sang nhìn nhau, cuối cùng vẫn là người đầu tiên lên tiếng nói: “Xe của thủ lĩnh đang ở ngay bên kia còn gì?”
Nha Thấu không hiểu: “Thế cũng đâu chứng minh được là tôi đang nhắn tin cho anh ta?”
Tại sao chỉ vì xe của Quân Chu đến lại chắc chắn cho rằng cậu đang nhắn tin với Quân Chu?
Nhắn cho Kỳ không được hả?
Người kia muốn nói lại thôi, anh ta quay đầu nhìn thoáng qua chấm đen ở xa xa, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Vì lúc nãy thủ lĩnh có nhắn tin cho tôi.”
Anh ta lấy máy truyền tin ra, phía trên hiện cả đống tin nhắn đến.
【Quân Chu】: Đến nơi chưa?
Tin nhắn này gửi tới lúc khoảng tám rưỡi sáng, tính toán thời gian thì chắc là sau khi bọn cậu ra ngoài không lâu.
Còn ngay bên dưới là tin nhắn trả lời của anh trai dị năng giả này.
【Lý Thành Khải】: Vẫn chưa, cảm ơn thủ lĩnh đã quan tâm tới anh em nhé.
Người chìa máy truyền tin ra tên là Lý Thành Khải, anh ta thở dài: “Lúc đầu thủ lĩnh gửi cho tôi tin nhắn này, tôi còn tưởng là thủ lĩnh quan tâm tới bọn tôi chứ, làm tôi cảm động mãi.”
Quân Chu rất hiếm khi chủ động nhắn tin với người khác, bình thường cần xử lý công việc toàn gọi điện cả. Hơn nữa, dù có nhắn tin hay gọi điện thì nội dung cũng toàn là mỉa mai hoặc giễu cợt, thành thử chỉ với một câu bình thường như “Đến nơi chưa” cũng đã đủ khiến các thành viên cảm động sắp khóc rồi.
Nha Thấu bỗng thấy cảm xúc khó tả ghê.
Nhớ lại lần trước Mục Hoài Viễn làm nhiệm vụ thất bại không chịu quay về tổ chức, câu mở miệng đầu tiên của Quân Chu là “Chưa chết à?” sau đó thì tới “Nhiệm vụ thất bại không về tổ chức mà còn chơi bời bên ngoài”, có hai câu này mở màn nên đại khái là ấn tượng ban đầu của Nha Thấu về hắn không được tốt cho lắm.
Mà xem tiếp thì thấy tin nhắn thứ hai được gửi đến cách tin nhắn đầu tiên chừng nửa tiếng đồng hồ.
【Quân Chu】: Giờ sao rồi?
Nha Thấu nghĩ một lúc mới hiểu ý Quân Chu muốn hỏi là giờ bọn cậu đã tới nơi chưa.
Giọng điệu khác hẳn với khi nhắn tin cho cậu, chỉ khi hắn nói chuyện với những người khác thì mới có vẻ giống ấn tượng ban đầu của Nha Thấu với hắn.
Mấy tin nhắn phía sau thì gửi tới lúc trưa…
【Quân Chu】: Không về à?
【Quân Chu】: Nhiệm vụ khó thế cơ à? Hay là Lục Tự rời tổ chức nửa năm đã vô dụng tới mức này rồi?
Nha Thấu: “…”
Chẳng thay đổi gì cả, cái cảm giác quen thuộc kia lại xuất hiện rồi kìa.
【Lý Thành Khải】: Đâu có đâu thủ lĩnh, nhiệm vụ của bọn em xong từ lâu rồi, giờ đang giúp tiểu thiếu gia giết xác sống.
Nói xong, anh ta còn chụp một bức ảnh Lục Tự đang chỉnh góc bắn giúp Nha Thấu gửi qua. Trong ảnh, hai người đứng dán vào nhau, do phải cầm tay điều chỉnh tư thế nên Lục Tự phải vòng hai tay qua bao lấy hai tay Nha Thấu, thoạt nhìn không khác gì Lục Tự đang ôm Nha Thấu vào trong ngực, thậm chí chỉ cần hơi cúi đầu xuống một tí là hôn được rồi.
Tốc độ gửi tin nhắn tới của Quân Chu nhanh hẳn.
【Quân Chu】: ?
【Quân Chu】: Sao phải cần Lục Tự đích thân dạy? Anh ta giỏi hơn tôi chắc?
【Quân Chu】: Các cậu coi quy định của Devil là không khí hết rồi à? Cút về đây nhanh lên.
Thời gian tin nhắn Lý Thành Khải gửi đi hiển thị trên máy truyền tin là 15 phút sau.
【Lý Thành Khải】: Nhưng tiểu thiếu gia nói muốn tập thêm một lúc nữa, chưa muốn về.
Nha Thấu tròn mắt: “Ta nói như thế khi nào?”
001 nhớ lại hộ cậu:【Lúc ngài giết xong con xác sống thứ ba ấy.】
Nha Thấu không tin, cậu cố nhớ lại theo manh mối mà 001 đưa thì mang máng nhớ đúng là có người hỏi mình đã muốn về hay chưa thật, chỗ còn lại để mai giết nốt, không cố quá lại sôi hỏng bỏng không. Nhưng lúc đó Nha Thấu vừa giết xong con xác sống thứ ba, còn đang hưng phấn lắm nên nhất quyết muốn giết xong năm con xác sống trong ngày hôm nay luôn.
Hệ thống Tình Yêu bổ sung:【Ừ, con còn nói đanh thép là không xong không về.】
Nha Thấu: “…”
Cậu bướng bỉnh hỏi nốt câu cuối: “Nếu Quân Chu đã nhắn tin cho Lý Thành Khải rồi, thế sao còn hỏi ta đang ở với ai?”
001:【Ký chủ quên rồi à? Quân Chu bị cận mà.】
Bấy giờ Nha Thấu mới nhớ ra.
…
【Tôi vừa mới tua lại xem, Quân Chu nhắn cho Lý Thành Khải xong thì gửi tin nhắn đầu tiên cho Nha Nha, cũng là mấy cái câu “Khi nào về? Trưa không về ăn à? Cơ thể vẫn đang tuổi phát triển mà không ăn trưa à?” đấy, còn đống tin nhắn gửi tới lúc sau thì lúc thưa lúc dày, tôi không kể ra là ai đang sốt ruột đâu.】
【Trời có sập xuống thì cũng có cái miệng của Quân Chu đỡ rồi, rõ là đã lén lút hỏi người khác rồi thế mà còn giả vờ như không biết gì đi hỏi Nha Nha.】
【Cười ngất, hôm qua lúc ra khỏi phòng thấy mặt mũi sa sầm cỡ đó, thế mà giờ nói cái gì ấy nhỉ? Nói chuyện. Tôi mặc kệ cái là cậu muốn lên trời luôn đấy à? Chẹp chẹp, mồm miệng học theo Ứng Tinh Uyên đấy à?】
【So thế nào được, mà ông không nói là tôi cũng quên mất đấy, Ứng Tinh Uyên chẳng những mạnh miệng mà còn độc miệng nữa! Mà không chỉ độc miệng, hắn còn không làm gì cả, Quân Chu mạnh miệng nhưng ít ra còn biết đường chuẩn bị đồ ăn với nước tắm cho bé con, rảnh rảnh còn tạo đồ băng làm mát cho bé con nữa.】
【Ùi, hôm qua đi dứt khoát thế, canh giải rượu cũng bảo người khác mang lên, tôi còn tưởng Quân Chu bắt đầu vùng lên chống đối nữa chứ, ai mà ngờ.】
【Ai cũng mải nói về Quân Chu, chỉ có mình tôi để ý tới Nha Nha thôi hả. Giờ Nha Nha đã tự giết xác sống được rồi, còn tự tay đào tinh thể nữa, thấy cảnh con khôn lớn trưởng thành thế này mà lòng tôi mừng rơn.】
【Ai bảo không để ý, vừa rồi nhìn cảnh Nha Nha cắm một dao vào đầu con xác sống rồi khoét tinh thể ra mà tôi còn sốc luôn ấy.】
Một người khác sờ đầu, nghe mà cứ thấy là lạ.
“Nhưng lạ nhỉ, mọi khi bọn mình cả đêm không về ngủ cũng có thấy thủ lĩnh hỏi han gì đâu, sao hôm nay lại đích thân đến?”
“Bình thường toàn hơn hai ngày không thấy mặt đâu thủ lĩnh mới hỏi mà?”
Lý Thành Khải nhăn mày: “Cậu không hiểu thật hay giả vờ không hiểu đấy?”
“Cậu không nhận ra người mà thủ lĩnh muốn hỏi là ai à?”
Đám người bọn họ, cả Mục Hoài Viễn lẫn Lục Tự, Quân Chu nhìn còn thấy phiền, bọn họ làm nhiệm vụ cùng thủ lĩnh bao nhiêu lâu như vậy, trừ lúc nào tính mạng thật sự gặp nguy hiểm thì Quân Chu mới chủ động giải quyết thôi, chứ những lúc khác thì làm gì có chuyện thấy hắn nhắn tin hỏi han.
Ngoài Nha Thấu ra thì còn ai nữa.
Người trong số ba người đứng bên cạnh Nha Thấu vẫn im lặng từ nãy giờ nhìn chằm chằm màn hình máy truyền tin, đoạn do dự hỏi: “Nhưng thủ lĩnh nói mặc kệ tiểu thiếu gia mà?”
Hai người khác đồng thanh hỏi lại: “Nói lúc nào?”
Người kia hoang mang: “Thì tối qua đó. Thủ lĩnh bảo anh Thân đi nấu canh giải rượu mang lên mà, còn bảo là “Từ giờ tôi sẽ mặc kệ cậu ta nữa”. Lúc đấy tôi đang ở ngay trong đại sảnh nên nghe rõ lắm.”
Cho nên nãy giờ anh ta mới không nói gì.
Lý Thành Khải không ngờ lại có chuyện này, anh ta đảo mắt nhìn mấy người, cuối cùng nhìn xuống máy truyền tin trên tay mình.
Ngón tay vuốt trên màn hình, từng dòng tin nhắn lướt qua đầu ngón tay, anh ta lẩm bẩm: “Mặc kệ ấy hả?”
“Đâu có giống đâu?”
【”Từ giờ tôi sẽ mặc kệ cậu ta” với “Tôi mặc kệ cái là cậu muốn lên trời luôn đấy à?” Cả nhà cùng thẩm đi.】
【Ha ha, vợ không nhắn lại cho anh là đúng.】
Bầu không khí cứ là lạ, Nha Thấu không hiểu sao bọn họ lại nhìn mình như thế, có người còn hỏi: “Thế tiểu thiếu gia à, cậu muốn qua đó gặp thủ lĩnh không?”
“Không.”
Nha Thấu trả lời rất quả quyết.
Qua đó là chuyện không thể, xa như thế kia còn lâu cậu mới đi nhé.
…
Chừng mười mấy phút sau, cuối cùng hai chiếc xe đỗ tít bên kia cũng nổ máy chạy về phía bên này.
Nha Thấu không đến chỗ Quân Chu nên Quân Chu tự qua.
Lúc Quân Chu xuống xe thì đúng lúc Mục Hoài Viễn với Lục Tự về.
Trên tay Lục Tự cầm một viên tinh thể cấp năm với năm viên tinh thể cấp bốn, thấy Quân Chu tới thì nhíu mày, nhưng ngoài đó ra thì cũng không tỏ vẻ gì khác mà chỉ đi ngang qua trước mặt Quân Chu. Sau khi giao chiến lợi phẩm cho Nha Thấu mới mở miệng trước ánh mắt thắc mắc của đối phương: “Xung quanh không có xác sống cấp cao hơn.”
Mục Hoài Viễn tranh công: “Nha Nha, con xác sống cấp năm kia là do anh giết đó.”
Trước khi bỏ đi Nha Thấu có nói với bọn hắn rằng muốn tinh thể, vừa nãy Mục Hoài Viễn với Lục Tự e là cũng nghĩ tới khi ấy nên lúc giết xác sống mới âm thầm ganh đua nhau.
Xung quanh đông xác sống nhưng đa phần cấp bậc đều thấp, Lục Tự tìm mãi mới thấy có mấy con xác sống cấp 4.
“Ngày mai anh sẽ tìm thêm cho em.”
Lục Tự tạm dừng, lúc mở miệng lần nữa nghe cảm giác như đang phân cao thấp với Mục Hoài Viễn vậy: “Mang tinh thể cấp 6 về cho em.”
Nha Thấu hơi xấu hổ, nói một tiếng “Cảm ơn” rồi vội vàng nhận lấy.
Mấy công việc như giết xác sống với thu thập tinh thể trước đó đều do Quân Chu với Kỳ đảm nhiệm, giờ còn chưa tới một ngày đã bị những người khác giành mất.
Nhìn cử chỉ đồng ý gián tiếp thế này làm mặt mũi Quân Chu càng thêm sa sầm.
“Nha Nha?”
Nha Thấu ngẩng đầu nhìn Quân Chu.
Khóe miệng Quân Chu giật giật: “Đúng thật à.” Thế mà đúng cái tên này thật.
Biết được tên người ta qua lời người khác cộng với lời mỉa mai của Lục Tự hôm rồi, nhìn biểu cảm cười hời hợt trên mặt Quân Chu lúc này là biết tâm trạng của hắn đang cực kỳ tệ.
“Giờ về đi, mọi thứ sẽ lại như cũ.”
Dù là nước tắm hay đồ băng làm mát.
Chỉ cần giờ Nha Thấu đi về là mọi thứ sẽ trở lại như cũ.
Nhưng Nha Thấu không muốn, cậu chẳng hiểu nổi Quân Chu mà cũng thấy bực vì mấy lời Quân Chu nói nữa.
“Không phải anh mặc kệ tôi à?”
Quân Chu hờ hững hỏi lại, trông nét mặt thì không thấy có thêm cảm xúc nào khác: “Nghe ai nói?”
Nha Thấu không muốn làm liên lụy tới người đã nói với mình, cậu bĩu môi: “Tôi tự đoán.”
“Hôm qua người mang canh giải rượu lên không phải anh.”
Lý do khá gượng, Quân Chu nheo mắt lại: “Nghĩa là giờ cậu xác định không về?”
Nha Thấu: “Giờ tôi chưa muốn về, tôi muốn đào thêm tinh thể.”
“Không thì anh ở đây chờ tôi đi, lúc nữa chúng ta cùng về?”
Nha Thấu thấy đề nghị này của mình quá ổn, nhưng hiển nhiên là nó không ổn trong mắt Quân Chu.
Bởi hắn nói: “Không cần.”
Khóe miệng Quân Chu mím thẳng.
Trước giờ, hễ thành viên trái lời hay chống đối mình, Quân Chu sẽ giao nhiệm vụ nguy hiểm hoặc là vứt luôn ra ngoài cho đi rèn luyện trường kỳ.
Cho nên danh xưng Thủ lĩnh Devil đã trở thành một biểu tượng, tất cả những từ miêu tả máu me hay tiêu cực gần như đều gắn liền với hắn.
Mà giờ đối mặt với Nha Thấu, hắn phải nghĩ thật lâu mới quyết định được: “Buổi tối tự chuẩn bị nước tắm đi.”
Giữa vô vàn hành động có thể đe dọa người ta thì hắn lại chọn một việc thoạt nhìn chẳng có gì đáng sợ cả.
…
Nha Thấu đào tinh thể tới muộn mới về.
Lên xe đi được một đoạn rồi, cậu bỗng cảm giác được gì đó mà quay đầu lại thì trông thấy chỗ mình đào tinh thể ban nãy xuất hiện một thứ gì đó rất kỳ quái.
Xa quá nên Nha Thấu không rõ thứ kia là người hay vật, hoặc cũng có thể đó chỉ là một đống đồ bỏ đi chất đống thôi.
Giống như cái bóng đen đột nhiên xuất hiện trong lần cậu ra hồ tắm.
Chỉ có điều Nha Thấu đã lập tức phủ định ngay suy đoán trong đầu.
Bởi vì khi cậu nhìn chăm chú về chỗ đó thì cái bóng đen kia đột nhiên biến mất tại chỗ.
“Sao thế?”
Lần này là Mục Hoài Viễn lái xe còn Lục Tự ngồi cạnh cậu, hắn nghiêng đầu nhìn về hướng ngoài cửa sổ mà thiếu niên đang nhìn.
Nha Thấu hoàn hồn: “Không có gì.”
Thứ kia đột nhiên xuất hiện rồi lại đột nhiên biến mất, kỳ lạ thật.
…
Chẳng rõ thế nào mà giờ ăn tối ở Devil lại được đẩy lên rõ sớm, lúc nhóm Lục Tự về tới nơi thì mọi người đã ăn xong hết rồi.
“Xin lỗi, thật sự xin lỗi.” Một người trong nhóm quản lý sự vụ khóc không ra nước mắt, đoạn nói: “Thủ lĩnh ra lệnh nên bọn em không làm trái được.”
“Thủ lĩnh nói nếu các anh muốn ăn gì thì tự làm.”
Muốn ăn gì thì phải tự làm, mà muốn làm thì phải cần tới lửa, sau tận thế thì chỉ có dị năng lửa mới có thể đốt lửa thôi, bọn hắn một người thì thực vật biến dị, một người thì hệ sét, lấy đâu ra lửa mà nấu nướng.
Dứt lời đã thấy Mục Hoài Viễn đấm một đấm vào tường: “Mẹ nó chứ, tên Quân Chu nổi điên cái gì không biết.”
“Ấu trĩ.”
Lục Tự lấy quả táo từ trong túi ra đưa cho Nha Thấu: “Hôm nay ăn tạm gì đi vậy, mai tìm hắn tính sổ sau.”
Thứ khan hiếm nhất trong tận thế là vật tư, mà hiếm hơn cả hiếm thì chính là rau củ quả tươi sống, cho nên lúc Lục Tự đưa táo mới khiến Nha Thấu ngơ ngác nhìn hắn như thế.
Mục Hoài Viễn nhíu mày: “Anh lấy đâu ra vậy?”
Lục Tự: “Tự trồng.”
Mục Hoài Viễn: “?”
“Anh trồng lúc nào? Hoãn, sao anh lại trồng được? Chỉ có hệ thực vật thuần mới có khả năng thúc đẩy thực vật sinh trưởng thôi mà?”
Dị năng thực vật biến dị của Lục Tự là hệ tấn công cơ mà, từ khi nào lại có thêm cả kỹ năng hỗ trợ nữa vậy?
Trông dây leo quỷ cũng đâu có giống kiểu sẽ ra quả được?
Lục Tự hờ hững giương mắt: “Nói lắm thế.”
Lúc trước đã lắm mồm rồi, giờ lại càng lắm mồm.
“Trồng lúc giết xác sống ban nãy.”
Lúc hắn đi tìm xác sống cấp cao thì thấy hạt giống nên tiện tay thử nghiệm: “Khó lắm à?”
Khóe miệng Mục Hoài Viễn giật giật: “Không.”
“Khá hơn hai tên kia nhiều.”
【Đến tên còn không muốn nói ha ha. Mình Lục Tự còn trồng được cây ăn quả, vậy mà Quân Chu với Kỳ tận hai người không đun nổi một chậu nước.】
【Lục Tự, tôi thu hồi nhận xét về anh lúc trước, hy vọng anh chịu khó trồng cây, cho bé con ngày nào cũng được ăn trái cây tươi.】
【Kỳ là người chơi nên không được phân phối hệ biến dị, ừ thì cái này không bàn rồi. Nhưng Mục Hoài Viễn à, tốt xấu gì cậu cũng là hệ sét biến dị mà?】
【Bé con có đói không? Quân Chu phát hiện ra mình bị coi thành người thay thế thì thôi đi, còn Kỳ thì đang làm trò gì đấy. Quân Chu đang lên cơn, lúc này Kỳ ra tay thể hiện thì mới tỏ ra khác biệt được chứ.】
【Thì giận chuyện Nha Nha hôn xong không chịu trách nhiệm với mình, chỉ muốn biết tên mình chứ không muốn mình, định lấy được tên xong cái là chạy luôn thôi, giờ chắc đang phiền muộn chuyện Nha Nha lừa tình người ta đấy.】
【Lầu trên dùng nhiều từ màu mè quá, nhưng mà có một điểm tôi tán thành, giờ mà Kỳ xuất hiện thì kiểu gì lại hỏi “Hứa Tri Nam tốt hơn tôi ở điểm nào đấy”. Mà tôi có cảm giác sau khi hắn về căn cứ kiểu gì cũng làm khảo sát, sau đấy làm ppt chứng minh thực lực lẫn ưu điểm của mình với Nha Nha.】
Nha Thấu đọc qua bão bình luận mà tròn mắt, đoạn hỏi: “Đến mức đó luôn hả?”
001 trầm tư:【Không chắc lắm, nhưng mà tôi vừa đi kiểm tra hồ sơ mấy người vừa bình luận kia rồi, bọn họ đều là fan lâu năm của Kỳ nên hẳn là bọn họ hiểu Kỳ hơn chúng ta nhiều.】
Nha Thấu: “…”
Cậu vào phó bản là vì không muốn đối mặt với Hứa Tri Nam, Tạ Thầm với Thi Lâu cùng lúc đó, giờ lại bảo cậu là khả năng lúc ra khỏi căn cứ còn thêm cả Kỳ nữa, thế thì chắc cậu sẽ điên mất.
“Trời muốn diệt ta đây mà.” Nha Thấu rưng rưng nước mắt.
【Diệt hay không thì tôi không biết, nhưng trước mắt ngài nên nghĩ xem buổi tối tắm rửa thế nào đi.】
Quân Chu không phối hợp, Kỳ cũng chẳng biết ở đâu. Tối Nha Thấu ăn mỗi quả táo, cả buổi đào tinh thể nên người cũng chẳng dễ chịu là bao.
Nếu như lúc thường cậu ở Devil thì không sao, nhưng giờ cậu ra ngoài cả buổi trời, đào tinh thể toát đầy mồ hôi, nếu không tắm thì thật sự không chịu nổi.
Đúng lúc này, người nọ nhìn Nha Thấu rồi bỗng nói nhỏ một câu: “Thủ lĩnh ra ngoài muộn mới về, nên hôm nay tiểu thiếu gia phải tự chuẩn bị nước tắm.”
Anh ta nói vậy là đã uyển chuyển lắm rồi, chứ cái giọng điệu kia của Quân Chu thì đúng là không tài nào thốt ra nổi, thành thử giờ nhìn Nha Thấu anh ta mới thấy áy náy vô cớ.
Nha Thấu biết chứ, thậm chí Nha Thấu còn có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt của Quân Chu trước khi ra ngoài thế nào, nói gì mà “Cứ phải tôi làm tan nước cho cậu ta mới được à?” các thứ.
Cậu cũng đâu phải không muốn về cùng Quân Chu, cậu chỉ muốn ở lại đào thêm ít tinh thể thôi mà, là do Quân Chu không đồng ý ấy chứ.
Ban đầu Nha Thấu còn thấy hơi chột dạ vì chuyện tối qua mình say rượu xong kể lể về Ly Vân, còn giờ thì tất cả đều biến thành ấm ức hết, thậm chí còn tức tức nữa.
Không làm tan nước thì cậu cũng có cách!
001 nhắc:【100 nghìn điểm một chai nước.】
Nha Thấu: “Ai nói ta đi mua nước!”
001:【Vậy ngài định làm gì?】
Nha Thấu lại nghe hỏi một đằng trả lời một nẻo, tự dưng hỏi một câu chẳng liên quan: “Khả năng thích ứng môi trường của người cá tốt hơn loài người phải không?”
Cậu xuống nước sẽ tự động chuyển đổi sang hình thái người cá trưởng thành để đảm bảo an toàn của cậu, cho nên thật ra [Người cá biển sâu] cũng là một dạng buff có tác dụng bảo vệ. Hơn nữa đây là [Người cá biển sâu] đó, biển sâu còn thích ứng được thì chẳng lẽ lại không thích ứng nổi một cái hồ nước hả?
Nhận ra có điềm, 001 lập tức cảnh giác nói:【Lúc trước tôi đã nói rồi, trong kho dữ liệu không có mấy thông tin, mặc dù lời ngài nói cũng có lý đấy nhưng chưa thể chứng minh nó là đúng được.】
【Mà ký chủ định làm gì? Xuống cái hồ kia tắm à?】
Nha Thấu: “Ừm ừm.”
【Không được.】Hệ thống Tình Yêu không đồng ý:【Con định xuống tắm rồi để dị ứng cả người à?】
“Chai thuốc lần trước Quân Chu cho con vẫn còn ấy? Dù có bị dị ứng thì cũng có thuốc bôi mà.”
Hệ thống Tình Yêu sắp tức chết tới nơi, đoạn nhấn mạnh lần nữa:【Không là không, việc này không thể tùy tiện mạo hiểm được.】
“Nhưng con muốn tắm, nhưng mà không có nước.”
Nha Thấu giả vờ khóc, môi bặm lại bắt đầu hưng hức: “Sau khi con về con sẽ đổi lấy nước sạch tráng người lần nữa mà, hơn nữa chúng ta cũng chưa biết có phải con chủ động xuống hồ nước là sẽ tự động biến thành người cá hay không mà, con chỉ đi một lần thôi.”
Cậu vừa giả vờ khóc vừa len lén nhìn sắc mặt Hệ thống Tình Yêu trong biển ý thức: “Con chỉ thử một tí thôi được không? Nếu phát hiện thấy không ổn là con lên luôn mà, nhé nhé.”
Hệ thống Tình Yêu:【Không phải nhìn trộm, ta thấy đấy.】
Nha Thấu: “… Ò.”
“Thế ngài đồng ý đi, cho con thử một lần thôi.”
Hệ thống Tình Yêu hệt như phụ huynh yêu chiều con cháu nhà mình, bị Nha Thấu mè nheo mãi nên cuối cùng cũng đành đồng ý:【Thôi được rồi, nhưng thấy không ổn là phải đi lên ngay biết chưa.】
Bấy giờ Nha Thấu mới thôi mếu máo: “Vâng vâng.”
…
Đêm khuya.
Cậu chờ mọi người ở Devil ngủ hết rồi mới lén lút chuồn ra ngoài.
Cậu dùng điểm tích lũy đổi lấy một cái đạo cụ ẩn mình. Đạo cụ ẩn mình đắt thế không biết, Nha Thấu bấm bụng để mua, nhìn chỗ điểm còn lại mà đau lòng quá thể.
Chỗ điểm còn lại e là không đủ để mua thêm đạo cụ che giấu tiếng hít thở lẫn tiếng bước chân.
Nhưng đắt cũng có ưu điểm của đắt, may mà có nó, không thì Nha Thấu không biết mình qua mặt những thủ vệ kia thế nào nữa.
Sau tận thế dễ cũng biến mất luôn, xung quanh yên ắng rợn người, Nha Thấu cầm đèn ngôi sao đi tới bên hồ.
Cậu từ từ xuống nước, bắt đầu thử nghiệm.
Lúc ngập tới bắp chân không thấy biến thành người cá, lúc ngập tới đùi cũng không thấy biến thành người cá, thế là cậu bèn ngụp cả người xuống luôn. Sau khi cả người cậu chìm hẳn trong nước, qua chừng mấy giây nín thở, trước mặt cậu bỗng nhảy ra một cái bảng tùy chọn.
【Có lập tức chuyển đổi sang hình thái người cá trưởng thành không?】
Nha Thấu chọn có.
Hai chân của con người lập tức biến thành đuôi cá màu lam, đáy hồ cũng sáng hơn rất nhiều, không còn tối om như trước nữa. Nha Thấu đoán đây cũng là tác dụng đi kèm buff [Người cá biển sâu].
Lâu rồi cậu không biến thành người cá nên giờ điều khiển cái đuôi không quen lắm, mất một lúc mới bơi được vào ven hồ.
“Mình xuống nước sẽ không tự động biến thành người cá.”
Cuối cùng Nha Thấu thấy cái buff này thông minh hơn cái khác một tí.
Cậu tìm một chỗ bằng phẳng trên bờ để ngồi, sau đó vểnh cái đuôi lên ngắm nghía thì không thấy có gì khác thường cả.
Đêm nay có trăng, ánh trăng vẩy xuống chiếu sáng người cá đuôi lam ngồi bên hồ đang không ngừng đập đuôi cá xuống mặt nước.
Áo trên người dán sát vào da, Nha Thấu thấy không thoải mái cho lắm, đang định kéo ra thì bỗng nghe thấy tiếng giày giẫm trên nền đất.
“Thủ lĩnh à, sau này đừng ra ngoài làm nhiệm vụ vào ban đêm nữa được không? Em mệt sắp chết tới nơi rồi.”
“Im miệng.”
“Thủ lĩnh à, sau này anh đừng cãi nhau với tiểu thiếu gia nữa, em không lết nổi nữa rồi, mà ý kiến ban nãy em nói đó, anh cân nhắc xem?”
“Nói thêm câu nữa thì ra ngoài làm nhiệm vụ ban đêm một tháng.”
“…”
Là giọng của Quân Chu.
Tiếng động càng lúc càng lớn, nhìn ánh sáng chiếu tới cách đó không xa, Nha Thấu đoán chắc chưa tới mười giây là bọn họ sẽ đi tới chỗ này.
Cậu cúi xuống nhìn cái đuôi cá màu lam của mình, mắt hơi trợn tròn.
Quần bị đuôi cá làm toạc rồi, giờ mà biến lại thành chân xong mặc quần thì chắc chắn không kịp. Nha Thấu hoảng hốt trượt xuống nước.
Tuy cậu đã cực kỳ cẩn thận rồi nhưng ban đêm yên tĩnh nên tiếng động nhỏ mấy vẫn nghe rõ mồn một.
Nha Thấu nghe thấy tiếng bàn tán vừa rồi im bặt.
“Thủ lĩnh, anh có nghe thấy tiếng gì không?”
“Hình như là tiếng nước.”
Không biết ai nói một câu:
“Muốn qua hồ xem thử không?”
Bình luận cho "Chương 239: Người cá" <3
REVIEW
Categories
- Bạch Du không biết
- Đành Phải Cho Nhân Vật Chính Yêu Tôi Thôi
- Khi Đỉnh Nhân Sinh Gặp Đỉnh Thần Kinh
- Khi Độc Giả Cùng Tác Giả Đồng Thời Xuyên Vào Sách
- Không Được Ngấp Nghé Hệ Thống Xinh Đẹp
- Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình
- Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
- Trò Chơi Sinh Tồn Trong Truyện Ngược
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Vương Vấn