Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 243: Tiểu thiếu gia cứ bước tiếp về phía trước là sẽ biết
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 243: Tiểu thiếu gia cứ bước tiếp về phía trước là sẽ biết
“Nha Nha.”
Tiết trời nóng bức, Nha Thấu mở cửa phòng ra cho gió lùa vào, mặc dù chẳng mát hơn là bao nhưng dù sao nó cũng thoáng.
Lúc này Lục Tự đang đứng ngoài cửa, hắn không bước vào bên trong mà chỉ hỏi: “Anh nói chuyện với em được không?”
Bên trong phòng vẫn còn sót lại chút hơi mát của dị năng băng nhưng cũng gần như hết tác dụng rồi.
Lục Tự rất đặc biệt, là người đầu tiên cậu gặp ngay sau khi vào phó bản, đồng thời cũng là một trong những đối tượng làm nhiệm vụ của cậu, quan trọng nhất là hắn đã xuất hiện ở cả hai phó bản và đã từng gặp cậu trong phó bản đầu tiên.
Thật ra Nha Thấu có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng lần trước cậu đi vội quá nên chưa có cơ hội nào ở riêng với hắn cả.
Cho nên lần này hắn chủ động tới hỏi, Nha Thấu mới gật đầu đồng ý luôn: “Anh vào đi.”
Sàn nhà mới được Số 1 lau lại nên chưa khô hẳn, Lục Tự đổi một đôi dép lê khác rồi mới đi vào.
Kể từ sau hôm cậu rời đi, những lần bọn họ gặp lại nhau dù là ở khu A, B hay Devil thì cũng đều không mấy tốt đẹp.
Người đàn ông ngồi trên ghế hơi cúi đầu, đường nét gò má sắc bén chẳng khác nào tính cách của hắn, toát lên vẻ lạnh lùng khó gần.
Lục Tự không biết dỗ người khác, dù là trước tận thế hay sau tận thế thì việc hắn biết và giỏi hơn cả vẫn là kết liễu kẻ thù chỉ với một nhát chí mạng.
“Anh muốn nói chuyện gì?”
Nha Thấu bưng cốc nước uống một ngụm nhỏ rồi chờ đối phương trả lời.
Thật ra cậu cũng biết đối phương muốn nói chuyện gì, mà thật ra thì trước đó bọn cậu cũng từng nói qua rồi, nhưng hiển nhiên là đối phương không biết “giấu giếm” trong lời cậu nói là chỉ chuyện gì thành ra lại càng dễ làm người ta để lộ mấy tin tức “bất ngờ”.
“Chuyện anh với Mục Hoài Viễn…” Nói tới đây, Lục Tự dừng một lúc mới nói tiếp: “Hùa nhau lừa em.”
Nha Thấu không đáp, để che giấu nỗi lòng ngổn ngang nên chỉ có thể vờ như đang uống nước.
Trong phòng chỉ có hai người họ, một nhân vật chính khác không ở đây, nhưng Nha Thấu nghĩ nếu người kia cũng ở đây thì khả năng là cậu lại càng chẳng biết làm sao.
“Xin lỗi em.”
Bất ngờ là cuộc nói chuyện mở màn từ một câu xin lỗi.
Tay khựng lại, Nha Thấu không tiếp lời, cậu cụp mắt không biết đang nghĩ gì.
Dòng thời gian như được kéo ngược về thời điểm cậu vừa mới vào phó bản, cậu ngồi trong một chiếc xe đang chạy trên một vùng đất hoang vắng. Lúc xuống đổi xe thì Lục Tự bắt được Mục Hoài Viễn đang bị thương.
Dị năng giả hệ sét biến dị cấp 6 kể cả có bị thương đi chăng nữa thì cũng không thể bị bắt được nhanh tới vậy được, Nha Thấu biết đầu óc mình không được nhanh nhạy nên qua hai ba ngày vẫn chưa nghĩ tới lỗ hổng này.
Cả cái nhiệm vụ kia cũng thế, nhiệm vụ yêu cầu cậu phải duy trì thiết lập nhân vật trước mặt Lục Tự, nhưng cậu cũng mới chậm chạp nhận ra rằng thiết lập nhân vật đã sập đến độ không thể sập hơn được nữa rồi, thậm chí đến cả thân phận người chơi cũng bị khui ra luôn rồi, vậy mà cái nhiệm vụ này vẫn không báo thất bại.
Thế thì “duy trì thiết lập nhân vật” kia rốt cuộc là duy trì thiết lập của ai?
Nha Thấu cảm giác mình chơi không lại cái kiểu chơi chữ này của hệ thống.
Giọng Lục Tự rất bình tĩnh, phải nghe thật kỹ mới nhận ra được gợn sóng cảm xúc được nén sâu bên dưới: “Anh không ngờ mình sẽ gặp phải Mục Hoài Viễn.”
Hắn rời Devil được hơn nửa năm, trong suốt thời gian đó hắn luôn tránh những nơi mà Devil có thể xuất hiện khi đi làm nhiệm vụ. Bao gồm cả tuyến đường lần này cũng vậy, hắn cũng cố tình chọn đi qua thành phố H để tránh Devil, cho nên lúc tình cờ gặp phải Mục Hoài Viễn, Lục Tự mới ngạc nhiên như vậy.
Chỉ có điều ban đầu Mục Hoài Viễn không nhận ra hắn, mãi tới khi bị dây leo của Lục Tự quất một cái thì cái tên chỉ nhớ dây leo không nhớ người này mới từ bỏ phản kháng.
Làm nhiệm vụ thất bại nên Mục Hoài Viễn không muốn về Devil nghe Quân Chu trào phúng, thế là bèn diễn một màn kịch với Lục Tự để ở lại luôn.
Mấy ngày này Nha Thấu cũng đã xuôi hơn nhiều rồi, cậu nghe xong thì nhíu mày hỏi lại: “Vậy sao các anh diễn kịch lại muốn em đút thuốc?”
Lục Tự là người đưa ra đề xuất bảo cậu đút thuốc cho Mục Hoài Viễn, giọng hắn lúc ấy lạnh lùng đến độ Nha Thấu nghĩ mình mà không đút thuốc thì có khi sẽ bị trói cùng với Mục Hoài Viễn luôn ấy.
—— “Tiểu thiếu gia, cho hắn uống thuốc không?”
—— “Dù sao thì dị năng giả cấp 6 cũng chẳng được mấy người.”
Nha Thấu nhớ rõ Lục Tự khi ấy đã nói với mình như vậy.
“… Vì để thăm dò.” Lục Tự giải thích: “Lúc đó anh nghi ngờ em không phải “Nha Thấu” ban đầu.”
Nha Thấu tròn mắt: “Hả?”
“Anh nhận ra từ sớm như vậy à?”
Đùa hả? Cậu nhớ lúc đó cậu mới vào phó bản mà.
Sao Lục Tự lại nhận ra cậu được?
“Ừm.” Lục Tự ngước mắt nhìn Nha Thấu, giọng nói chẳng hiểu sao nghe dịu dàng hẳn: “Ngay từ ánh mắt đầu tiên khi em nhìn anh, anh đã bắt đầu nghi ngờ rồi.”
Nha Thấu sốc tiếp, ngay cả 001 cũng đần ra.
“Một cái xác không có ý thức tự chủ từ một khoảnh khắc đột nhiên sống động lên, nếu là em thì em cũng sẽ nghi ngờ thôi.”
Nhân vật được xếp cho Nha Thấu được xây dựng là kiểu người dễ nóng nảy, ngang ngược càn rỡ không nghe khuyên can bao giờ, chỉ thích làm theo ý mình không màng tới hậu quả, thích tự tìm đường chết, lấn yếu sợ mạnh. Vừa rập khuôn lại vừa đơn điệu hệt như một chương trình được cài đặt sẵn, một NPC không có ý thức tự chủ mãi mãi chỉ lặp đi lặp lại một chuỗi hành vi nhạt nhẽo giống nhau.
Bao gồm cả giận dỗi đòi ra khỏi thành phố để đi tìm anh họ cũng chỉ là một khâu trong quá trình “hoàn thiện thiết lập nhân vật” thôi.
Suốt chặng đường đều ngồi im không có phản ứng gì, chỉ tới khi xuất hiện những tình tiết nhất định mới đột nhiên phản ứng gì đó, lúc nào cũng giật đùng đùng, nói thật là nghe còn thấy hơi đáng sợ.
Lúc tới gần thành phố H cũng vậy.
Chẳng qua điểm khác biệt ở lần này là trong mắt thiếu niên lại thoáng hiện vẻ hoang mang, còn có chút không vui lẫn ấm ức vì bị mắng nữa. Kế đó là tới đoạn nhận cuộc gọi từ Lệ Nhiễm, biểu cảm bĩu môi trả lời cũng hoàn toàn khác hẳn so với lúc trước.
Khung cảnh đen trắng bỗng chốc có thêm màu sắc, vật tĩnh cũng trở nên sống động. Khuôn mặt trong ký ức lần nữa hiện lên, trong đầu Lục Tự nghĩ vậy nhưng hắn chỉ cụp mắt không nói gì.
“Hơn nữa “Nha Thấu” chưa từng cho anh uống thuốc gì cả.”
Một dị năng giả hệ thực vật biến dị cấp 7 ẩn náu trong khu B sao có thể để một cái xác không có ý thức đút thuốc được.
Cho nên lúc cuối cùng hắn mới nói thêm câu “Giống như lúc đối phó với tôi vậy” là vì thế.
Và đúng như hắn nghĩ, thiếu niên không có bất cứ phản ứng nào khác.
Thế nên ngay từ đầu Lục Tự đã biết rõ người ấy đã tới bên cạnh mình.
Còn vì sao muốn cho Mục Hoài Viễn uống thuốc, Lục Tự hời hợt nói: “Vì hắn đần, đi đánh nhau với Vua xác sống thua còn về nói kháy anh.”
Bởi vì trong kế hoạch bàn trước vốn không có bước này nên phẫn nộ lẫn sát khí của Mục Hoài Viễn khi đó không phải diễn.
Lục Tự thù rất dai, cũng rất ghét bị người ta khiêu khích.
Mục Hoài Viễn kháy hắn thì bị hắn bẫy, Quân Chu khiêu khích hắn cũng bị hắn đốp lại, đúng kiểu công kích tất cả mọi người trừ Nha Thấu.
…
“Còn tên Số 3 lúc kéo em xuống đã rơi vào đám xác sống rồi.”
Vì mạng sống mà kéo ngã thiếu niên tốt bụng giúp mình rơi khỏi xe, vậy thì hắn cũng sẽ bị bọn họ “vô tình” ném vào bầy xác sống đang cố gắng trèo lên kia thôi.
Nha Thấu cầm cốc nước mà ngây ra.
Cậu cảm giác mình phải sắp xếp xâu chuỗi lại các sự kiện một lượt mới được.
“Nhiệm vụ duy trì thiết lập nhân vật sau này mới có, mà trước khi có nhiệm vụ anh ta đã biết con là người chơi rồi.”
Hệ thống Tình Yêu “ừ” một tiếng:【Cho nên dù con có làm gì đi chăng nữa thì trong mắt Lục Tự con vẫn là con, thiết lập nhân vật không bị sập.】
Bởi vì Lục Tự đã nhận ra Nha Thấu ngay từ đầu nên dù khi ấy cậu có nghĩ gì hay làm gì thì cậu vẫn là chính cậu.
Nha Thấu buồn bực: “Vậy sao lúc trước anh ta không nói cho con biết?”
Hệ thống Tình Yêu:【Cái này thì con phải hỏi hắn thôi.】
Nha Thấu nghe lời, lập tức đổi đối tượng, cậu đặt cốc nước lên bàn rồi hỏi Lục Tự: “Thế sao giờ anh lại nói cho em biết?”
“Vì không muốn bị em phớt lờ.” Lục Tự bình tĩnh nói: “Vì anh có cảm giác nguy cơ.”
Sự xuất hiện đột ngột của Số 1 khiến Quân Chu phải ăn trái đắng.
Vì có dị năng giả nước đến nên địa vị của Quân Chu với thiếu niên ngã thẳng xuống đáy, ngoài tạo đồ băng làm mát vào buổi tối ra thì có vẻ như không còn tác dụng nào cả.
Hôm qua hắn còn vui giận thất thường muốn Nha Thấu phải chịu thua thì hôm nay đã bị Số 1 đập cho một gậy vào đầu.
Người đến hôm nay là dị năng giả nước, lỡ đâu người đến hôm sau lại là dị năng giả thực vật thì sao?
Lục Tự cảm thấy không thể kéo dài chuyện này thêm nữa.
Những lời hắn nói lúc trước với Nha Thấu không phải là nói dối, đúng là hắn đến khu B để tìm đoạn dây leo kia thật, vì lúc trước hắn nghe được tin rời khỏi Devil là sẽ tìm được đoạn dây leo của mình.
Nha Thấu nghĩ tới điều gì bèn do dự hỏi: “Anh thích em à?”
Về chuyện thích hay không thích thì hầu hết mọi người thường thể hiện rất kín đáo. Có người mạnh miệng sống chết không chịu thừa nhận, nhưng cũng có người lại thẳng thắn thừa nhận.
“Ừ, anh thích em.”
Rất rõ ràng, Lục Tự là kiểu người phía sau.
Hắn thật sự rất thích Nha Thấu, nếu không thì người cao ngạo như Lục Tự sẽ không vì sợ Nha Thấu giận không để ý tới mình mà sốt ruột bắt đầu đi tìm nguyên nhân ở bản thân mình, cuối cùng còn tự nói ra chuyện mình đã biết cậu từ [Điều 13 nội quy trường], và cũng sẽ không hạ mình nói xin lỗi với cậu lúc này.
Hay nói cách khác, ngay từ lúc đám dây leo kia chủ động dụi vào người Nha Thấu thì một hạt giống cũng đã sớm được gieo xuống rồi.
Theo thời gian nó lớn dần, mãi khi thiếu niên xuất hiện mới phá đất vươn lên rồi kết thành một nụ hoa nhỏ.
Mà giờ đây, cuối cùng nó cũng nở hoa rồi.
…
【Cùng là người Devil mà sao thủ lĩnh với phó thủ lĩnh lại khác nhau nhiều thế.】
【Quân Chu mà được chia tí thẳng thắn như Lục Tự thì tốt.】
【Thực ra thì trước đó Lục Tự cũng có thẳng thắn lắm đâu, hắn chả mỉa mai Mục Hoài Viễn là thứ vô dụng đấy còn gì? Chuyện kiểu này ấy à, phải ngã rồi thì mới biết đau được.】
【Cho nên Số 1 là cái hố của Quân Chu nhỉ?】
“Em còn giận nữa không?” Lục Tự hỏi.
Nha Thấu: “Nếu không phải anh từng bảo vệ em nhiều lần, còn dạy em bắn súng nữa thì em vẫn còn giận đấy.”
Cậu không thẳng thắn được như Lục Tự nên chỉ có thể uyển chuyển bày tỏ rằng mình đã hết giận rồi thôi.
Cuối cùng Lục Tự cũng cong môi.
“Em dễ dỗ lắm phải không?” Nha Thấu nghiêng đầu hỏi: “Nghe anh giải thích xong là hết giận.”
Dù sao ngoài chuyện lừa cậu ra thì bọn hắn cũng chưa từng làm gì tổn thương cậu.
Người trong cuộc tự nói mình dễ dỗ, đáng yêu quá.
Lục Tự: “Buổi tối em muốn ăn quả gì nữa không?”
“Ngoài táo ra thì còn quả gì nữa hả?”
“Ừm, có dưa hấu.”
Nha Thấu nghĩ nghĩ: “Vậy dưa hấu nhé?”
…
Sau khi Lục Tự đi rồi, Số 1 mới đi vào.
Nha Thấu nằm trên giường, còn Số 1 cầm quạt ngồi bên cạnh quạt gió cho cậu.
Cậu trở người quay mặt về hướng quạt, cậu thấy thế này mát hơn nhiều.
Số 1 đối với cậu tốt vô cùng, chỉ qua nửa ngày thôi cậu đã cảm nhận được rõ ràng rồi, như thể anh coi cậu thành em bé mà yêu chiều vậy.
Nhưng 100 điểm thiện cảm tăng đột ngột kia vẫn chắn ngang trong lòng cậu.
Nếu Số 1 đối tốt với cậu vì cậu là tiểu thiếu gia, vậy sao lúc trước ở khu B anh ta không để ý tới cậu nhiều hơn? Sau lần cậu mất tích, Số 1 cũng có gửi tin nhắn đến, mặc dù quan tâm nhưng không đáng kể.
Giống như kiểu không để cậu chết là được ấy, chỉ khi mạng sống của cậu gặp nguy hiểm thì Số 1 mới xuất hiện.
Khoảng thời gian trò chuyện ngắn ngủi với Lục Tự giống như chìa khóa mở ra chiếc hộp bí mật, khiến Nha Thấu không khỏi nghĩ nhiều.
Lục Tự từng gặp cậu trước đó rồi nên có thể nhận ra cậu ngay được.
Vậy có khi nào có một khả năng là…
“Có phải anh biết em từ lâu rồi không?”
Cậu hỏi vậy đương nhiên là biết Số 1 có thể nghe hiểu ý cậu.
Bàn tay đang quạt cho cậu không hề dừng lại, Số 1 thở dài: “Tiểu thiếu gia thông minh lắm.”
Thái độ cam chịu thấy rõ.
Nha Thấu ngồi dậy, nhìn thẳng vào Số 1: “Nhưng em không nhớ ra anh.”
Giống như lúc ở [Lâu đài Ánh Trăng], Nha Thấu cảm thấy mình đã đánh mất rất nhiều ký ức.
Cậu nghiêm túc nhìn người đàn ông đang ngồi xổm trước mặt quạt gió cho mình: “Vì sao?”
Người luôn dung túng cậu đủ điều lúc này lại im lặng không nói gì.
Một hồi lâu sau, Số 1 mới ngẩng đầu lên, chậm rãi nói:
“Tiểu thiếu gia cứ bước tiếp về phía trước là sẽ biết.”
Ộp Pa Gang namstyle
Aaaa khi nào thì có chap mới thé ạ ghiền quó
yayyy
doc 3 lan` roi,iu be Nha Nha quaaaaaaa