Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 242: Muốn đưa Nha Nha về không?
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 242: Muốn đưa Nha Nha về không?
“Tìm được chưa?”
Cánh cửa bị đẩy mạnh từ bên ngoài vang “rầm” một tiếng, Dung Xích sải bước đi vào.
Bầu không khí trong phòng vốn đã căng như dây đàn rồi giờ hắn đi vào lại càng căng thẳng hơn, cảm giác không khí nó mỏng manh đến độ làm người ta đứng ngồi không yên.
Vì trong phòng không chỉ có mỗi bọn hắn mà còn có cả Nha Linh vẫn đang nghiên cứu bản đồ.
Chẳng biết hai người này có thù oán sâu nặng gì trước đó mà Nha Linh cực kỳ khó chịu với Dung Xích, mọi lời nói lẫn hành động đều rất không thân thiện với hắn.
Ai có mắt cũng đều nhìn ra được, cũng là sự thật mà người bên khu A công nhận.
Dù cho mấy ngày sau tình hình không còn giương cung bạt kiếm như những hôm đầu nữa thì bọn họ cũng không dám để hai người này ở riêng một chỗ.
Lệ Nhiễm ngồi một bên: “Chưa.”
Nơi này toàn là người khu A, Lệ Nhiễm là thủ lĩnh khu B lại ngồi một mình trong đây thành thử hơi lạc lõng.
Kể từ lúc thiếu niên mất tích cho tới giờ hắn vẫn ở đây suốt, Thẩm Trường Lâm cũng không rảnh để ý tới hắn, ngày nào cũng ra ngoài tìm kiếm những nơi mà Nha Thấu có khả năng xuất hiện cùng với Nha Thanh.
Nha Linh liếc mắt nhìn Dung Xích, sau đó lại quay đầu tiếp tục xử lý việc của mình.
Em trai hắn từng kể về người tên Dung Xích này rồi, kể cả sau này Dung Xích đã giải thích rõ ràng nhưng Nha Linh vẫn không ưa nổi.
Nha Thấu đã biến mất gần một tuần, Hệ thống Tình Yêu qua đây bị hạn chế quyền hạn nên cũng bị mất liên lạc ngay lúc ra khỏi phạm vi nhất định. Thế giới hoang tàn sau tận thế, em trai mất tích lâu như vậy làm Nha Linh thoáng chốc có cảm giác như quay lại cái ngày cậu ra mắt.
Từ mừng rỡ, mong chờ, tự hào đến tâm trạng lao thẳng xuống đáy khi phát hiện người mất tích, tình huống y chang vậy xảy ra lần thứ hai.
Dung Xích siết chặt nắm đấm, quầng mắt cũng thâm đen.
Cả tuần nay gần như chưa có ngày nào hắn ngủ cả, mỗi ngày chỉ chợp mắt một lúc rồi lại đi tìm Nha Thấu, đến nỗi người đi theo hắn còn sợ hắn sẽ đột tử bất cứ lúc nào nữa.
Nha Linh: “Cái gì kia của cậu có manh mối gì không?”
Chỉ khi bàn chuyện có liên quan tới Nha Nha thì giọng điệu Nha Linh mới tạm hòa hoãn một chút.
Nha Linh biết đối phương là người chơi nên có phòng livestream giống Nha Nha.
Dung Xích: “Vẫn giống như trước.”
Dung Xích cũng muốn tìm manh mối thông qua khán giả phòng livestream, nhưng ngoài thu được một câu “Giờ cậu ấy vẫn an toàn” ra thì cũng chỉ được mấy tin tức vụn vặt từ đống bình luận bị kiểm duyệt.
Có thứ gì đó đang tận lực ngăn hắn thu thập tin tức về Nha Nha theo một cách trực diện đầy ác ý.
Đến tận lúc này Dung Xích mới thấy manh mối.
“Rất an toàn, ở đó rất đông người.” Dung Xích sắp xếp lại đống manh mối vụn vặt trong phòng livestream, lúc lướt tới bình luận nào đó thì khựng lại: “Có tin mới.”
Hắn đọc lên: “Không tan nước cho cậu ấy tắm, xong người kia còn nổi giận.”
Nha Linh: “?”
“Tại sao lại không cho Nha Nha tắm?”
Dung Xích nhíu mày, nhìn bão bình luận: “Bọn họ không nói, bị kiểm duyệt hết rồi.”
Cái này khiến Nha Linh tức bật cười luôn.
Hắn tưởng tượng ra cảnh em trai đáng thương của mình ăn không đủ no mặc không đủ ấm, thậm chí còn không có nước để tắm, hắn nghĩ mà tức đến nỗi phải bấm tay chảy cả máu mới tạm bình tĩnh nổi.
Lệ Nhiễm ngước mắt: “Tan nước?”
Động từ này rất lạ vì bình thường người ta toàn nói “đổ nước” hay gì khác chứ không nói “tan nước” bao giờ.
“Tan” trong hòa tan.
“Tan nước” làm bọn họ nghĩ ngay tới dị năng băng.
Không có mấy người sở hữu dị năng này, mà vừa có dị năng này lại vừa có năng lực khiến bọn họ bảy ngày không tìm nổi người thì dường như chỉ có…
“Devil.”
“Anh Dung, bên ngoài có người tìm anh.”
Hai giọng nói cùng lúc vang lên, cũng vì có người đột ngột vào thông báo nên bầu không khí căng thẳng trong phòng với dịu xuống phần nào.
Dung Xích: “Ai?”
“Em không biết, anh ta nói anh ra ngoài gặp là biết, còn nói gì mà 13 điều nội quy trường gì đó.” Người đến thông báo gãi đầu: “Anh ta bảo có chuyện phải nói cho anh biết.”
Mấy chữ đã rất lâu không nghe thấy, lần nữa nghe lại khiến mặt biển vốn đã không phẳng lặng rồi lại càng gợn sóng.
Phó bản này có rất nhiều thứ liên quan tới [Điều 13 nội quy trường], hắn gặp lại Nha Thấu, Lục Tự cũng biết chuyện bọn hắn lúc trước, mọi thứ, mọi thứ đều có liên quan tới nhau.
[Điều 13 nội quy trường] bị đóng, Boss phó bản trốn ra ngoài, vậy thì người ngoài kia…
Dung Xích lập tức đi ra ngoài.
Người đàn ông đứng ở cửa trụ sở nghe thấy tiếng động sau lưng thì xoay người lại.
Hắn bây giờ đã khác hẳn so với lúc ở [Điều 13 nội quy trường], hai bên má đầy những hoa văn kỳ quái màu xanh thẫm, ngay cả cánh tay cũng vậy.
Trông như rễ của cây đại thụ đang hấp thụ chất dinh dưỡng từ bên dưới vậy.
Nhưng dù hắn có thay đổi thế nào thì Dung Xích vẫn nhận ra đối phương ngay.
Là Ứng Tinh Uyên.
Là cái tên Boss phó bản của [Điều 13 nội quy trường] đã cưỡng chế đá mình ra khỏi phó bản.
Ứng Tinh Uyên cũng đang nhìn thẳng hắn, không giải thích vì sao mình lại đi từ phó bản khác tới [Tận thế cuồng loạn], hắn thấy không cần thiết phải giải thích cho người không liên quan.
Dù đã qua kha khá thời gian rồi nhưng tính nết của hắn vẫn chẳng khá hơn chút nào.
“Muốn đưa Nha Nha về không?”
…
Nha Thấu cảm nhận được sự khác thường rõ rệt trong tòa trụ sở kể từ khi Số 1 đến.
Hôm nay hệ thống lại không giao nhiệm vụ, Nha Thấu không muốn ra ngoài phơi nắng nên cứ ru rú trong nhà suốt.
Quân Chu hôm nay cũng không ra ngoài, thỉnh thoảng cậu đi xuống lấy nước, hắn lại đứng dậy khỏi ghế sô pha rồi giả vờ có việc đi ngang qua.
Vì trời nóng nên lần trước Quân Chu với Kỳ đều không tìm quần dài cho Nha Thấu, quần cậu mặc lúc này vừa vặn tới ngang đùi, để lộ đôi chân vừa trắng vừa thon.
Mà tóc thiếu niên lúc này vẫn còn ướt, trên má còn đọng mấy giọt nước, Số 1 thì cầm khăn đi theo hía sau toan lau tóc giúp cậu.
Nha Thấu cầm cốc nước lên uống một ngụm, đoạn né khăn mà Số 1 đưa tới, kháng nghị: “Đang mùa hè mà nên lúc nữa nó tự khô thôi, em không lau tóc đâu.”
Số 1 đáp: “Ừm.”
“Trời nóng hay khát nước, để tôi chuẩn bị sẵn một ít mang lên, thế tiểu thiếu gia đỡ phải chạy lên chạy xuống tự làm mình khó chịu.”
Cụ thể là khó chịu vì gì thì Số 1 không nói rõ, nhưng lúc nói lời này anh lại nhìn về phía ai đó thành ra không cần nói rõ cũng biết.
Đây là một trong số lần hiếm hoi Quân Chu bị khiêu khích công khai thế này.
Mà những lần hiếm hoi này lại đều đến từ một người mới chỉ gặp qua vài lần.
Quân Chu rất hiếm khi nhớ được người hay việc gì, sở dĩ hắn nhớ được SỐ 1 là vì cách Số 1 sử dụng dị năng nước cực kỳ hung tàn.
Trong tổ chức không có dị năng giả nước, Quân Chu cũng từng có ý định lôi kéo người này về tổ chức.
Nhưng giờ người ta đến thật thì Quân Chu lại chỉ muốn đuổi bỏ.
Nha Thấu nghĩ ngợi một lúc, thấy cũng có lý bèn đáp: “Ừm.”
Số 1 rất ít nói, là kiểu người theo trường phái hành động, nghe vậy, anh gập khăn cất gọn lại rồi đi lấy một cái cốc to rót đầy nước.
Nha Thấu không cần phải làm gì hết, cậu chỉ cần ở trong tầm mắt anh là được rồi.
“Cậu tắm rồi à?”
Nha Thấu chuẩn bị lên tầng thì nghe Quân Chu gọi mình lại, còn hỏi một câu rõ dở hơi.
Nha Thấu im lặng nhìn hắn, ánh mắt như đang nói anh hỏi vớ vẩn gì thế?
Quân Chu lại như không nhận ra, nói tiếp: “Giờ cậu tắm rồi, thế tối còn tắm nữa không?”
Con người ta thường càng để tâm chuyện gì thì lại càng hay nhấn mạnh về chuyện đó.
Hắn cứ nhắc tới chuyện tắm rửa mãi, cứ như thể người không cho cậu ăn, không chuẩn bị nước tắm cho cậu tối qua không phải hắn không bằng.
Nha Thấu mím môi, không muốn nói chút nào.
“Việc này không cần anh nhọc lòng.” Số 1 cầm cốc nước giơ về phía Nha Thấu ra hiệu cho cậu đi len trước.
“Mọi việc ở đây đã có tôi rồi.”