Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 241: Tôi chỉ đi theo tiểu thiếu gia
- Trang chủ
- Truyện
- Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc
- Chương 241: Tôi chỉ đi theo tiểu thiếu gia
Edit: Lune
Kể từ khi vào phó bản [Tận thế cuồng loạn], Nha Thấu đã gặp không biết bao nhiêu dị năng giả, riêng hệ nước cũng không ít, người sở hữu cấp bậc cao nhất mà cậu biết là Nguyễn Lam trong đội của Thẩm Trường Lâm.
Dị năng hệ hỗ trợ khó tăng cấp hơn hệ tấn công nhiều, cấp 5 đã là vào hàng tốp đầu rồi đấy.
Cho nên sự xuất hiện của dị năng giả hệ nước cấp 6 mới làm người ta sốc tới vậy.
“Không ngờ lại có dị năng giả hệ nước chủ động xin gia nhập chúng ta, thủ lĩnh đồng ý luôn nhé?”
Người tới báo tin đang quá mức hưng phấn nên không để ý tới sắc mặt thủ lĩnh nhà mình, vẫn đang lẩm bẩm: “Anh ta mà gia nhập thì chúng ta có thể tái sử dụng cái bể bơi kia rồi.”
Với dị năng giả cấp 6 thì đổ đầy nước một cái bể bơi là một việc quá mức đơn giản.
“Với cả dạo này thủ lĩnh phải phụ trách chuẩn bị nước tắm cho tiểu thiếu gia còn gì? Giờ dị năng giả hệ nước tới là xử lý được rồi.” Người kia còn ân cần nói thêm một câu: “Như thế thì thủ lĩnh không cần phải vất vả nữa.”
Quân Chu: “…”
Nha Thấu cảm giác như Quân Chu liếc mắt nhìn mình hay sao ấy, nhưng cậu vừa quay sang nhìn thì hắn đã quay đi rồi.
Mà so với ban nãy thì hình như trên người Quân Chu có thêm cảm xúc bực bội nữa thì phải.
【Này thì không chuẩn bị nước tắm cho vợ ông này, giờ thích rồi nha? Có dị năng giả hệ nước nghiêm chỉnh đến rồi đấy.】
【Mong dị năng giả này hiền xíu, đừng lúc này lúc kia như Quân Chu.】
【Phúc báo đấy.】
Quân Chu quả quyết từ chối: “Không đồng ý.”
Người kia không hiểu: “Ủa tại sao ạ?”
Giọng Quân Chu lúc này nghe trầm hơn nãy nhiều: “Cậu ở Devil bao lâu rồi, vì sao không đồng ý cậu không biết à?”
Ở Devil, mọi thành viên đều phải dùng tinh thể để đổi lấy đồ vật, thế nhưng hình thức chiến đấu của tổ chức lúc ra ngoài làm nhiệm vụ lại không bảo vệ được những dị năng giả hỗ trợ yếu hơn.
Thường thì những dị năng giả hệ nước cấp cao sẽ gia nhập căn cứ chính thức để được nhận vật tư thiết yếu hàng tháng cũng như phúc lợi tốt hơn, chứ chẳng bao giờ gia nhập vào một nơi cái gì cũng phải đổi bằng tinh thể như Devil, đã thế ở đây nếu không chen chân được vào tầng trong thì cũng chẳng được thêm bất kỳ đãi ngộ đặc biệt nào cả. Còn những dị năng giả cấp thấp thì Devil không thèm để vào mắt rồi.
Thế mà giờ lại có một dị năng giả hệ nước cấp bậc siêu cao đi gia nhập Devil bọn họ chứ không thèm gia nhập căn cứ chính thức chứ.
“Mấu chốt là người này…” Thành viên kia do dự chốc lát, cuối cùng vẫn mở miệng: “Thủ lĩnh biết đấy, lần trước ra ngoài làm nhiệm vụ có gặp rồi.”
Dị năng giả hệ nước có thể đạt tới cấp 6 cực kỳ hiếm, đã thế còn từng gặp rồi, Quân Chu bắt đầu điểm lại từng khuôn mặt trong đầu.
“Giờ anh ta đang ở đâu?”
Người kia: “Ngoài sảnh ạ.”
Quân Chu: “?”
Nhìn vẻ mặt lạnh như băng của thủ lĩnh nhà mình, người kia ngập ngừng: “Để em giải thích, bọn em gặp lúc đi làm nhiệm vụ xong phó thủ lĩnh dẫn về luôn.”
Gặp lúc đi làm nhiệm vụ, Lục Tự dẫn về.
Nghe thêm cái vế phía sau đã biết không phải tin tức tốt gì rồi.
Quân Chu lại nghiêng đầu nhìn thoáng qua Nha Thấu thì phát hiện Nha Thấu cũng đang nhìn mình.
Nãy giờ Nha Thấu vẫn đang canh hắn, lần này cuối cùng cũng bắt được dịp hắn nhìn lại, thế là lên tiếng hỏi: “Vừa rồi anh định nói gì?”
Lần này là cậu chủ động mở lời nha.
Cậu ngủ một giấc đến gần trưa mới dậy, vừa xuống tầng thì bị Quân Chu chặn đường bắt chuyện, ai mà ngờ tới phiên hắn đang nói giữa chừng thì cũng bị người khác ngắt lời chứ.
Nha Thấu cảm thán đúng là thời thế thay đổi nhanh ghê.
Câu hỏi của thiếu niên thật ra rất dễ trả lời.
Định nói gì? Định giải thích chuyện hôm qua không như Nha Thấu nghĩ, còn muốn hỏi cậu xem trưa nay có muốn tắm không. Nhưng sự xuất hiện đột ngột của dị năng giả hệ nước kia đã phá hỏng toàn bộ kế hoạch của Quân Chu.
Ngay từ khoảnh khắc dị năng giả hệ nước kia xuất hiện, hắn đã bắt đầu cảm thấy có thứ gì đó đang vượt khỏi tầm kiểm soát của mình.
Yết hầu Quân Chu khẽ lăn, lời đến bên miệng lại đổi thành câu khác: “Nha Nha.”
“Có muốn lên ngủ thêm lúc nữa không?”
Chủ đề câu chuyện thay đổi quá khiên cưỡng, khiến cưỡng đến mức Nha Thấu có thể dễ dàng đoán được ngay là Quân Chu không muốn mình ra ngoài sảnh.
Hay chính xác hơn là không muốn để cậu tiếp xúc với dị năng giả hệ nước kia.
“Ai cần anh quan tâm.”
Nha Thấu đốp lại hắn.
Cậu ngủ suốt cả sáng rồi, hơn nữa vẫn còn bực chuyện hôm qua nên giờ nói chuyện với Quân Chu cũng không ôn hòa gì hết: “Anh bảo anh mặc kệ tôi mà.”
Quân Chu: “…” Đúng là tự vả miệng mình.
…
Vì có dị năng giả hệ nước tới nên trong đại sảnh chật kín người, hệt như cái lúc vây xem phán xử hôm nọ.
Thấy nhóm Nha Thấu đến, bọn họ còn tự giác lùi sang hai bên nhường đường.
Nha Thấu trông thấy một người đàn ông cao cực kỳ đang đứng quay lưng giữa đám người, tóc đen dài buộc đuôi ngựa, trời rõ nóng mà lại đi mặc áo dài tay.
Đúng ra thì cũng không hẳn là áo dài tay mà là bên trong mặc áo bảo hộ màu đen bó sát.
Trên đùi dắt dao găm, lưng rộng, cơ bắp cánh tay săn chắc, đường nét cơ bắp lúc kéo căng trông đẹp mắt cực.
Nha Thấu trực giác rằng anh ta chính là dị năng giả hệ nước làm Quân Chu ăn trái đắng kia.
Nhưng nhìn thân hình thì trông anh ta đâu có giống kiểu hỗ trợ yếu ớt như nhóm Quân Chu nói.
Người kia thoạt nhìn cảm giác như có thể vác gọn cậu lên vai luôn ý, khéo còn nâng lên hạ xuống như tập tạ cũng được luôn.
Ở đối diện anh ta là Kỳ với Lục Tự, vừa thấy Nha Thấu, Kỳ lập tức đứng dậy đi tới cạnh cậu: “Dậy rồi à?”
Nha Thấu: “Ừm.”
Giọng nói thiếu niên đột ngột vang lên, người đàn ông vốn đang quay lưng về phía cậu khựng lại một chút rồi nhanh chóng xoay người lại.
Tóc đen mắt nâu, là một gương mặt phương Đông điển hình. Trông không hùng hổ như Mục Hoài Viễn, cũng không làm người ta có cảm giác khó gần như Lục Tự.
Mà là khiến người ta có cảm giác rất thân thiết, chỉ cần đứng yên ở kia thôi cũng làm người ta tin tưởng và nghe theo rồi.
Dù là dáng vẻ hay kiểu cách ăn mặc thì cũng đều làm Nha Thấu có cảm giác quen thuộc vô cớ.
Từ khi thiếu niên xuất hiện, ánh mắt người nọ nhìn cậu chăm chú, không hề che giấu, cũng không thèm để ý tới ánh mắt thù địch của Quân Chu phía sau, người nọ bỗng gọi một tiếng: “Tiểu thiếu gia.”
Mọi người ở Devil gọi tiểu thiếu gia là vì hầu hết đều không biết tên thật của Nha Thấu, hơn nữa trông cậu cũng rất giống tiểu thiếu gia được nuôi dưỡng từ gia đình giàu có, cho nên mọi người cứ thế gọi thôi.
Còn nghe giọng người này, rồi kết hợp với cái xưng hô nữa, Nha Thấu lập tức hiểu được.
Người này biết mình.
Hay nói cách khác, người này biết “Nha Thấu” ban đầu.
Nha Thấu điên cuồng gọi 001 trong đầu, vừa chọc nó vừa lo lắng hỏi: “Anh ta là ai vậy?”
【Số 1.】001 sợ ký chủ nghe không hiểu bèn giải thích:【Chính là thủ lĩnh của đội dẫn ngài đi lúc đầu ấy.】
Lúc mới tiến vào [Tận thế cuồng loạn], trong đội ban đầu của Nha Thấu có Lục Tự, Mục Hoài Viễn, cùng với 3 người lấy số hiệu là Số 2, Số 3, Số 4 làm tên gọi. Trên đường cậu cũng từng nghe Số 4 nhắc tới Số 1 rất nhiều lần.
Hiểu biết của Nha Thấu về Số 1 trước đó chỉ giới hạn ở việc người này vì muốn báo ơn nên mới ở lại làm việc cho cha cậu.
Số 2 Số 3 Số 4 Số 5 có thể thay đổi chứ Số 1 thì vẫn nguyên từ đầu.
Nghe tiếng “Tiểu thiếu gia” làm Nha Thấu có một thoáng ngẩn ra, cậu mơ hồ cảm nhận được điều gì đó bèn mở giao diện hiển thị của Hệ thống Tình Yêu lên.
【Tên: Số 1 (Danh hiệu, tên thật không rõ).】
【Tuổi: 28】
【Điểm thiện cảm: 0】
Sau đó, ngay khi Nha Thấu đang tập trung nhìn bảng số liệu thì chỗ điểm thiện cảm bỗng thay đổi, thoắt cái biến thành “100”.
—— 【Điểm thiện cảm: 100】
Một giây từ 0 lên 100.
Nha Thấu hoang mang ngồi xuống, nhỏ giọng “Ừ” một tiếng đáp lại.
Còn Quân Chu thì ngay sau đó đứng chắn trước mặt cậu hệt như gà mẹ che chở gà con, chắn hết ánh nhìn của Số 1.
“Điểm thiện cảm sao thế?”
Nha Thấu rất hiểu bản thân mình, cho nên cậu quyết định giao vấn đề đau não này cho người có trình độ xử lý.
Hệ thống Tình Yêu:【Điểm thiện cảm ban đầu của hắn là 0, trong thời gian ngắn mà chỉ số có thể vọt lên cao như vậy mới chỉ xảy ra với Dung Xích.】
Dung Xích dùng bản sao nên Hệ thống Tình Yêu không đo được điểm thiện cảm của bản gốc, cho nên lúc hắn trở về bản gốc, điểm thiện cảm mới tăng vọt trong thời gian ngắn như vậy.
Nhưng hiển nhiên là trường hợp của Số 1 trước mặt không giống Dung Xích.
Mà giống kiểu đã nhận ra điều gì đó hơn, cho nên điểm thiện cảm vốn chỉ dành cho ai đó mới quay trở lại trong chớp mắt như vậy.
…
“Anh muốn gia nhập Devil?”
Quân Chu là người lên tiếng đầu tiên.
Lúc này không khác gì lúc phán xử, Quân Chu ngồi trên ghế nhìn Số 1.
“Tôi tưởng có người thông báo cho anh biết rồi.”
Bất ngờ là thái độ của Số 1 cũng chẳng thân thiện là bao, ngay từ câu đầu tiên đã tỏ ra chống đối Quân Chu rồi.
Nét mặt Quân Chu thoạt không có vẻ gì là giận cả, nhưng độ cong khóe miệng lại cong lên: “Thử nói ưu thế của anh xem?”
“Dị năng nước trong tay tôi không chỉ để hỗ trợ.”
Đây là điểm khác nhau giữa Số 1 và những dị năng giả hệ nước khác.
Số 1 có thể sống sót và làm thủ lĩnh của đội ngũ kia suốt cho tới bây giờ thì làm sao có thể chỉ là dị năng giả hỗ trợ đơn giản vậy được.
Hướng đi của hắn khác những dị năng giả nước khác, một đằng là tấn công một đằng là phòng thủ, chỉ cần ở nơi có nước hay khi trời mưa thì chúng sẽ biến thành chiến trường thiên nhiên của hắn.
Nói cách khác thì Số 1 không cần ai bảo vệ.
Hắn có thể nhanh chóng thích ứng với hình thức chiến đấu của Devil.
“Nhưng anh là người của khu B.”
Quân Chu đảo hai viên tinh thể trong tay nhưng cảm giác không khác gì đang xoay hai con dao găm, lúc nào cũng có thể ném ra cho người ta một nhát mất mạng.
Như lời người báo tin ban nãy, đúng là Quân Chu biết người này.
Người ở tầng quản lý của khu B lại muốn gia nhập Devil để bắt đầu lại từ đầu.
Là muốn gia nhập Devil thật hay mục đích tới đây là để đưa ai đó đi thì Quân Chu nghiêng về vế sau hơn.
Vì ngay giây đầu tiên trông thấy Số 1 hắn đã thấy ngứa mắt rồi.
“Không.”
Số 1 tỉnh táo phản bác: “Tôi chỉ đi theo tiểu thiếu gia thôi.”
Nha Thấu ở đâu thì hắn sẽ ở đó.
Giọng điệu như thể quen biết Nha Thấu rất lâu rồi, ngón tay Quân Chu gõ nhịp xuống mặt bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Số 1 cũng lạnh hẳn xuống.
Chủ đề lại vòng về Nha Thấu lần nữa, thiếu niên vốn đang thảo luận với Hệ thống Tình Yêu thấy mọi người tự dưng nhìn mình thì cũng ngơ ngác nhìn lại.
Số 1 cụp mắt, đoạn hạ giọng nói: “Tiểu thiếu gia ở Devil quá lâu rồi, từ giờ tôi sẽ phụ trách nước sinh hoạt hàng ngày cho cậu ấy.” Hắn còn nhấn mạnh: “Bao gồm cả nước dùng để tắm.”
“Tôi sợ cậu ấy phải chịu ấm ức nên từ giờ không phiền anh phải nhọc lòng nữa.”
Lục Tự cũng biếng nhác bỏ thêm thanh củi vào lò: “Mấy việc như chuẩn bị nước thì tốt nhất vẫn nên tìm người đúng chuyên môn thì hơn.”
“Chứ đổi thành người khác làm thì cũng chỉ tốn công vô ích, tưởng mình giỏi lắm nhưng thực tế cuối cùng cũng có đạt được gì đâu.”
Xoạch.
Tiếng cạch vang khẽ, hai viên tinh thể đang nằm trong tay Quân Chu bị đông cứng thành băng.
Quân Chu lạnh tanh nhìn Số 1, còn Số 1 thì mỉm cười nhìn hắn.
Như thể đang nói…
“Chỉ có năng lực cỏn con đấy thôi à?”
Trong đại sảnh lạnh khủng khiếp, lần đầu tiên ánh mắt Quân Chu bộc lộ rõ sát ý như thế này, ánh mắt nhìn người đàn ông kia lạnh thấu xương đến độ ai cũng cảm nhận được.
Một lúc sau, hắn bỗng cười khẽ. Giây trước còn mất bình tĩnh, giây sau đã trở lại bình thường như không có gì.
“Nhưng tôi không đồng ý cho anh gia nhập.”
“Số 1 ở lại đây đi.”
Hai giọng nói cùng vang lên.
Quân Chu và Nha Thấu lên tiếng cùng lúc nhưng lại là hai câu trả lời khác biệt.
Từ lúc đi vào tới giờ thiếu niên mới nói câu thứ hai.
Dứt lời thì thấy Quân Chu nhìn mình đăm đăm.
Quân Chu nghiến răng: “Cậu muốn giữ anh ta lại à?”
Thiếu niên nhìn lại với vẻ khó hiểu: “Anh ấy là người trong đội của tôi, tôi không giữ anh ta thì giữ anh chắc?”
Đôi môi màu hồng nhạt mấp máy, Nha Thấu nhẹ giọng lên tiếng:
“Tôi tin tưởng anh ấy hơn anh.”
…
Màn kịch này không kéo dài lâu lắm, kết thúc là Quân Chu lạnh lùng đứng dậy bỏ đi.
Trông bóng lưng thì có vẻ như là tức ghê lắm, thế nhưng Nha Thấu không có tâm trạng để ý.
Hôm nay hệ thống không giao nhiệm vụ mới, Nha Thấu định về phòng luôn, cũng ra hiệu Số 1 đi lên cùng.
“Tiểu thiếu gia muốn tắm không?”
Nha Thấu hỏi dò một câu: “Thế trưa tắm rồi, tối tắm thêm lần nữa được không?”
Số 1: “Được chứ.”
“Tắm lúc nào cũng được, tiểu thiếu gia muốn tắm lúc nào thì cứ gọi tôi lúc ấy.”
So với thái độ cứng rắn khi ở trước mặt Quân Chu thì giọng điệu của Số 1 ở trước mặt Nha Thấu lại hiền hơn rất nhiều, cảm giác giống như chú chó bự cố gắng thể hiện năng lực của mình sau khi gặp lại chủ nhân vì không muốn bị bỏ rơi lần nữa vậy.
Việc nào để người có chuyên môn nấy làm là đúng, tốc độ của Số 1 cực kỳ nhanh, nhanh đến nỗi làm Nha Thấu cảm giác như giết gà dùng dao mổ trâu ấy.
Độ bao dung của Số 1 dành cho Nha Thấu phải gọi là cực kỳ cao, anh lúc nào cũng nhẹ nhàng với cậu. Xả nước, dọn dẹp phòng, thậm chí còn gấp gọn chăn mà lúc ngủ dậy Nha Thấu chưa kịp gấp, động tác thành thạo đến mức như thể đã làm chuyện này vô số lần rồi vậy.
Nha Thấu đứng phía sau ước lượng chiều cao của anh, đột nhiên nói: “Người đêm đó là anh à?”
Cái hôm Quân Chu dẫn cậu đi tắm có một bóng đen đứng ở bên kia hồ. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Số 1, không hiểu sao Nha Thấu lại có cảm giác người kia chính là anh.
“Ừm.” Số 1 cụp mắt, thẳng thắn thừa nhận: “Tôi làm tiểu thiếu gia sợ à?”
“Không.” Thực ra thì tự dưng Quân Chu bế cậu lên mới làm cậu bị giật mình ấy, Nha Thấu thở phào một hơi, biết không phải thứ gì kỳ quái thì nhẹ nhõm hơn nhiều: “Nhưng mà sao hôm đó anh vào được đây vậy? Cũng là Lục Tự dẫn anh vào hả?”
Nói xong lại thấy không đúng lắm, khi đó Lục Tự đã về Devil đâu, cho nên không có chuyện hắn dẫn người khác vào được.
Số 1 lắc đầu: “Không, là một con mèo.”
Có lẽ là Số 1 đã gặp quá nhiều thứ kỳ quái trong tận thế rồi nên anh mới có thể bình tĩnh nói lời gây sốc như vậy.
“Một con mèo khổng lồ biết nói.”