Vì Trượt Tay Nên Quay Vào Buff Nhan Sắc - Phó bản 5: Tận Thế Cuồng Loạn - Chương 240: #####
Edit: Lune
Thời gian hiển thị trên máy truyền tin hiện tại là 11 rưỡi đêm, còn nửa tiếng nữa là sang ngày mới.
Bọn họ cơm nước xong xuôi từ sớm chưa gì đã bị thủ lĩnh dẫn ra ngoài đi giết xác sống rồi, đến tận lúc mặt trời lặn rồi mà thủ lĩnh vẫn “miệt mài” giữa bầy xác sống cứ như bị cuồng vậy.
Dị năng băng thuộc hệ tấn công, kỹ năng diện rộng <Cực hàn bộc phát> của Quân Chu lấy hắn làm trung tâm, đám xác sống trong khoảng cách gần hắn hoàn toàn không có khả năng chống trả, lập tức bị đông cứng thành tượng băng hết.
Bọn họ rất ít khi thấy Quân Chu sử dụng kỹ năng diện rộng, ngoài lần Quân Chu sử dụng <Cực hàn buông xuống> lúc đối chiến với Vua xác sống ra thì chưa thấy hắn dùng kỹ năng nào khác.
Thủ lĩnh đang nổi điên, thế nhưng bọn họ không biết do đâu mà thế.
Bầy xác sống này chỉ có hai con cấp 5 dẫn bầy, cấp bậc tổng thể không cao lắm nên bảo là vì bọn chúng thì cũng không hợp lý.
Năng lực của cả hai đều là tốc độ, vừa thấy bọn xác sống xung quanh mình chết hết liền bỏ chạy thục mạng.
Nhìn Quân Chu bám đuổi hai con xác sống kia dai dẳng cỡ đó thì hẳn là hắn muốn hai viên tinh thể của bọn chúng lắm.
Nghĩ thế chứ các thành viên còn lại đều không tài nào hiểu được, vì với cấp bậc hiện giờ của Quân Chu thì tinh thể cấp 7 còn chẳng bõ ấy chứ hắn đi để ý tinh thể của hai con xác sống cấp 5 làm gì.
Mà đuổi giết này không kéo dài lâu lắm, nhưng Quân Chu còn muốn tìm trang phục diễn nên chưa muốn về.
Mãi tới khi trời tối đen rồi, mặt trăng ló ra rồi, bọn hắn mới bắt đầu trở về.
Quân Chu đi tít phía trước dẫn đầu cả đội trông kiểu không ai dám tới gần, một tay cầm hai viên tinh thể cấp 5, tay còn lại thì cầm máy truyền tin, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn nhìn bấm bấm, không rõ là nhắn tin với ai.
“Đói quá đi mất, hay lúc về chúng ta gọi Tiểu Trương dậy nấu cho cái gì ăn đi, chứ tôi không muốn nhai bánh mì đâu.”
“Tiểu Trương á? Thôi đừng có mơ, anh ta gắt ngủ lắm, đêm hôm khuya khoắt cậu dựng anh ta dậy xem cậu ta có nấu cậu luôn không.”
Đám thành viên đi phía sau líu ríu bàn chuyện ăn đêm, đột nhiên, chẳng biết ai lên tiếng mở đầu:
“Thủ lĩnh à.” Người kia do dự nói: “Nay anh làm vậy em thấy không ổn lắm.”
Có lẽ là vì có người bắt đầu trước nên mấy người đi phía sau vốn đang nghĩ tới chuyện này cũng nhao nhao phụ họa:
“Em cũng thấy thế, anh nhằm vào bọn Mục thì thôi nhưng kéo cả tiểu thiếu gia vào làm gì. Cậu ấy mới trưởng thành, vẫn cần bổ sung dinh dưỡng mà, anh bỏ đói cậu ấy thế không thấy cắn rứt lương tâm chút nào hả?”
“Cậu ấy còn bị dị ứng nước ở đây, mà anh lại ra ngoài rồi nên chắc nay cũng không tắm được. Hình như có nước uống là không bị dị ứng đấy, nhưng với tính cách của cậu ấy thì chắc sẽ không dùng đâu.”
“Đúng đúng, ban đầu lúc bọn em tặng quà cậu ấy còn nhăn nhăn nhó nhó không muốn nhận nữa, làm sao có chuyện không biết ngượng mà dùng nước uống để tắm được.”
Mấy ngày qua Nha Thấu ngồi trong đại sảnh suốt, hễ có người tặng quà là sẽ phản xạ nói một tiếng “Cảm ơn” với người ta, không tặng quà thì tới cho đồ ăn cũng sẽ nói tiếng “Cảm ơn” đáp lại, ngoan ơi là ngoan, khác hẳn cái đám hở ra là lao vào đánh nhau.
Ở Devil trước giờ làm gì có ai như thế, cậu chỉ cần ngồi yên một chỗ thôi đã hấp dẫn được ánh mắt của mọi người rồi. Khuôn mặt quá mức xinh đẹp, nét nào ra nét đấy, đôi mắt lại hơi tròn nên nhìn ngây thơ vô hại hẳn, làm người ta có cảm tưởng trong mắt cậu, dù bạn giết được bao nhiêu xác sống hay kiếm được bao nhiêu tinh thể thì bạn vẫn cực kỳ cực kỳ siêu luôn, còn lẽo đẽo sau mông bạn tò mò hỏi này hỏi kia nữa.
Cho nên mỗi khi xử lý chuyện gì đó có liên quan tới Nha Thấu, bọn họ sẽ vô thức thiên vị cậu.
Quân Chu không ngừng bước, chẳng qua tốc độ đảo hai viên tinh thể trong lòng bàn tay đã chậm hơn ban nãy nhiều.
“Tôi có bảo người chuẩn bị một phần.”
Dù là nguyên liệu chế biến tươi mới hay đồ ăn được nấu sẵn thì Quân Chu cũng đều dặn người chuẩn bị riêng rồi, cũng đã dặn Tiểu Trương phải luôn túc trực, chỉ cần Nha Thấu chủ động hỏi han bất cứ tin gì liên quan tới hắn dù nhỏ thôi là Tiểu Trương sẽ lập tức mang đồ ăn đã chuẩn bị sẵn lên.
Cả nước cũng thế, cũng sẽ được mang lên cùng với đồ ăn cho Nha Thấu.
Nhưng kể từ khi hắn ra ngoài cho tới giờ, Nha Thấu vẫn không hề gửi lấy một tin nhắn cho hắn.
Tiểu Trương nhắn trả lời hắn: “Tiểu thiếu gia vẫn chưa ăn gì, lúc về có ăn mấy cái bánh nhỏ nhỏ xong lên ngủ luôn rồi. Nãy em mang ít cháo lên nhưng gọi mãi không thấy cậu ấy ra mở cửa.”
Nếu không vì nghe được chuyện Nha Thấu chưa ăn gì thì e là cả đêm nay Quân Chu cũng không về.
“Thủ lĩnh à, hay lúc nào về anh giải thích đi.”
“Đúng đó, anh không nói thì làm sao người ta biết được, lỡ đâu tiểu thiếu gia hiểu lầm là anh bỏ đói cậu ấy xong ngày mai giận không thèm để ý tới anh nữa thì sao?”
Quân Chu: “…”
Hắn dừng bước: “Không để ý tới tôi?”
Đàm Thân chính là người mang canh giải rượu lên hôm rồi, lúc này bỗng trầm giọng nói câu đầy ẩn ý: “Chỉ cần anh tỏ thái độ tốt hơn là tiểu thiếu gia sẽ không giận anh nữa đâu.”
“Cậu ấy vừa ngoan lại vừa hiền, cũng dễ dỗ nữa, thế mà giờ ngày nào cũng giận dỗi với anh thì rõ là anh phải xem lại mình rồi còn gì.”
Quân Chu: “…?”
“Tại sao tôi phải xem lại mình?”
“Nay anh thấy tiểu thiếu gia ra ngoài với nhóm phó thủ lĩnh đúng không? Tới trưa còn không về đúng không? Nếu tiểu thiếu thiếu gia ghét bọn họ thật thì sẽ không chịu ở chung với bọn họ lâu thế đâu.”
Quân Chu bây giờ rất không thích nghe mấy vấn đề liên quan tới thích với không thích: “Nói trọng điểm.”
“Trọng điểm là bọn họ biết dỗ tiểu thiếu gia vui đó, lúc trước bọn họ hùa nhau lừa tiểu thiếu gia nhưng tiểu thiếu gia vẫn chịu nói chuyện, tiếp xúc với bọn họ thì rõ là vì bọn họ biết dỗ dành còn gì?”
Đàm Thân nói tiếp với giọng người từng trải, đoạn thở dài nói: “Việc dỗ dành này không chỉ mỗi dỗ bằng lời nói mà còn kể tới hành động nữa, chẳng hạn như tặng tiểu thiếu gia thứ mà cậu ấy thích này.”
Nhớ lại lúc cái đám kia đưa tinh thể cấp 4 với 5 cho Nha Thấu, Quân Chu đột nhiên lên tiếng: ’Tinh thể à?”
Đàm Thân: “Sao anh?”
Quân Chu nhăn mày, cứ thấy có chỗ nào không hợp lý: “Sao tôi phải tặng đồ cậu ta thích làm gì? Cậu ta có phải người yêu tôi đâu.”
Đàm Thân: “…”
Đến cả mấy người bên cạnh cũng cạn lời: “Đương nhiên là cậu ấy không phải người yêu anh rồi, nhưng anh cứ thế nữa là tiểu thiếu gia sẽ đi mất đấy.”
“Tiểu thiếu gia vốn không phải người của Devil, lúc làm nhiệm vụ anh cũng nghe tin nhóm Thẩm Trường Lâm với Lệ Nhiễm đang tìm cậu ấy còn gì, đối thủ cạnh tranh của anh không phải nhiều bình thường đâu, anh mà còn mạnh miệng nữa là người ta chạy mất thật đấy.”
“Mà thủ lĩnh à, bọn em đi theo anh lâu như thế rồi, cũng từng vào sinh ra tử cùng anh không biết bao nhiêu lần, không thân thì bọn em cũng chẳng thèm nói đâu. Anh nói thật lòng mình xem, anh không thích tiểu thiếu gia thật à?”
Một người khác vội tiếp lời: “Không được mạnh miệng.”
Một hồi lâu sau Quân Chu mới nói: “Các cậu khuyên hết lòng như thế là vì chính các cậu muốn giữ cậu ta ở lại chứ gì?”
Tên nào cũng khuyên nhiệt tình như thế, ai có mắt cũng nhìn ra được là bọn họ rất muốn giữ Nha Thấu ở lại.
“Chứ còn gì nữa?” Mấy người kia thẳng thắn thừa nhận luôn: “Khu A khu B đông như thế, cậu ấy về đó lỡ phải chịu khổ thì làm thế nào? Còn ở chỗ chúng ta thì cậu ấy dùng cái gì cũng là đồ tốt nhất rồi, anh nghĩ xem hợp lý không?”
Quân Chu im lặng, động tác trên tay cũng dừng lại.
“Đàm Thân, nói tiếp đi.”
“À à.” Đàm Thân tiếp tục: “Chẳng hạn như lúc anh tạo băng cầu cho tiểu thiếu gia ấy, rồi làm tan băng thành nước cho cậu ấy tắm này, mấy việc này đều cực kỳ có ích với tiểu thiếu gia, so với những người khác thì đây rõ là ưu thế của anh còn gì, giờ chỉ cần anh nắm chắc cái ưu thế này trong tay xong thái độ tốt hơn chút thì em nghĩ là tiểu thiếu gia sẽ không chạy mất đâu.”
Quân Chu: “…”
“Ngày mai anh lại tan nước cho tiểu thiếu gia đánh răng rửa mặt đi, phát tín hiệu muốn làm lành luôn.”
Nghe xong cứ thấy không đáng tin thế nào, Quân Chu lại đi tiếp: “Cậu từng hẹn hò rồi à?”
Đàm Thân: “Em từng hẹn hò hai lần nhưng cuối cùng chia tay cả rồi.”
“Chia tay hay gì?”
“Em bị đá.”
Khóe miệng Quân Chu giật giật: “Thế mà cậu còn nói với tôi nhiều lời vậy?”
Đàm Thân thấy thủ lĩnh liếc mắt nhìn mình, nghe thế thì cũng thấy không vui lắm: “Nhưng ít ra là em cũng từng hẹn hò rồi, còn anh đã bao giờ đâu, không nghe ý kiến của em thì nghe ai?”
Quân Chu: “Biết vậy.”
…
Đoạn sau thì bầu không khí không còn căng thẳng như lúc đầu nữa, lúc gần về đến nơi cả đám vừa mệt vừa đói lại vừa buồn ngủ.
“Thủ lĩnh à, sau này đừng ra ngoài làm nhiệm vụ vào ban đêm nữa được không? Em mệt sắp chết tới nơi rồi.”
Quân Chu: “Im miệng.”
“Thủ lĩnh à, sau này anh đừng cãi nhau với tiểu thiếu gia nữa, em không lết nổi nữa rồi, mà ý kiến ban nãy em nói đó, anh cân nhắc xem?”
Quân Chu không nhịn nổi nữa: “Nói thêm câu nữa thì ra ngoài làm nhiệm vụ ban đêm một tháng.”
Thế là cả đám nhao nhao im miệng.
Có thể khiến một đám dị năng giả thực lực mạnh đi run cả chân, việc Quân Chu làm hôm nay đúng là không phải việc con người làm được.
Bọn họ muốn nói lại thôi, cũng buồn bực lắm mà không dám kêu gì nữa, giờ ai nấy chỉ muốn về nhanh nhanh rồi ngủ một giấc thật ngon, ngủ thẳng tới trưa mai dậy luôn cũng được. Nhưng lúc bọn họ sắp tới gần hồ nước thì bỗng có tiếng động vang lên.
Là tiếng nước.
Đêm hôm khuya khoắt lại có người chỗ hồ nước?
Bọn họ lập tức vực tinh thần cảnh giác: “Có muốn qua đó xem không?”
Nha Thấu trốn dưới nước căng thẳng muốn chết, nhưng mà cậu vẫn phải đong đưa nhẹ cái đuôi để mình không bị chìm xuống.
Cậu không ngờ là nhóm Quân Chu lại đi bộ về chứ không đi xe, đã thế còn chọn đúng cái giờ này nữa chứ.
Bị phát hiện thì làm thế nào bây giờ?
Có khi nào sẽ coi cậu thành sinh vật quý hiếm rồi nhốt lại không?
Âm thanh trên bờ vẫn tiếp tục vang lên.
Đàm Thân đứng yên: “Biết đâu đêm hôm có người ra tắm thì sao?”
Một người khác lên tiếng: “Trong tổ chức chúng ta có ai có thói quen đi tắm ban đêm à?”
Đàm Thân nói bừa: “Biết đâu đêm hôm ngủ mơ thấy cái gì bậy bạ nên ra ngoài hạ nhiệt thì sao?”
Người kia: “…”
Anh ta nghĩ một hồi: “Không được, tôi vẫn thấy không yên tâm.”
“Thế cậu đi đi, tôi không muốn xuống dốc đâu, mệt lắm.” Đàm Thân ngồi bệt xuống: “Mà Devil đông người tuần tra như thế, người ngoài tìm được đường vào đã khó rồi chứ đừng nói là chỗ này.”
Không, có một người đã từng tới đây rồi.
Còn đúng chỗ này nữa.
Quân Chu thình lình nhìn về hướng đó, vẻ biếng nhác uể oải lập tức chuyển sang trạng thái trinh sát, hắn nâng tay phải lên ra hiệu cho cả đội tiến lên.
…
Vì có buff Người cá biển sâu nên đáy hồ tối đen đối với mắt con người lúc này sáng hơn rất nhiều trong mắt Nha Thấu.
Ở dưới đáy hồ ít ra cũng an toàn hơn trên bờ bây giờ nhiều.
Cậu im lặng lắng nghe tiếng động trên bờ, sau khi nghe thấy có người đi xuống lại càng căng thẳng không dám thở, đuôi cá xinh đẹp nhẹ nhàng đong đưa, cậu cố gắng nhớ lại xem lúc mình nhảy xuống nước còn quên gì không.
Mặt hồ gợn sóng lúc cậu nhảy xuống có thể sẽ khiến cậu bị bại lộ, mảnh đất bằng phẳng ban nãy cậu ngồi vẫn còn ướt cũng có thể khiến cậu bị bại lộ, còn gì nữa nhỉ…
Nha Thấu đột nhiên nhớ tới cái đèn ngôi sao mình để trên bờ!
Cậu sợ tối nên để sáng ba góc liền, giờ chỉ cần bọn hắn đi tới là sẽ phát hiện ra ngay.
Nha Thấu cảm giác trái tim mình như sắp vọt ra khỏi cổ họng rồi.
Hệ thống Tình Yêu:【Đừng lo, ta tắt rồi.】
Quyền hạn của Hắn có hạn nên không thể giấu đèn đi luôn được mà chỉ có thể ngụy tạo thành đèn hết năng lượng rồi tắt thôi.
【Ủa? Đèn tắt rồi à? Đang hóng cảnh Quân Chu nhìn thấy tiên cá Nha Nha!】
【Tôi nhớ mấy lần trước phó bản mở cũng có vào xem, hình như Quân Chu thích những thứ xinh đẹp lắm thì phải? Này mà bắt gặp người cá Nha Nha thì có mà thích muốn chết.】
Chứ không phải sẽ nhốt cậu lại nghiên cứu hả!?
Nha Thấu thì lo chết đi được, thế mà trong phòng livestream lại mong cậu bị Quân Chu phát hiện.
Cậu quay ra mếu máo với 001, 001 nín cười nói:【Nhưng ký chủ lúc này đẹp thật mà, đẹp thì phải khoe chứ.】
Nha Thấu không thèm để ý tới nó nữa, vì tiếng bước chân đã gần lắm rồi, cậu cảm thấy sắp tới chỗ gần trên đầu cậu rồi ý.
Có người đứng ở chỗ đất ngay trên gần đầu cậu, mà chỗ đó lại là chỗ cậu để đèn ban nãy, tuy là tắt rồi với nó lấp trong bụi cỏ nhưng không biết liệu có bị phát hiện ra không nữa.
Cũng may có một điểm đáng mừng là đang đêm nên bọn họ không nhìn thấy Nha Thấu đang trốn dưới đáy hồ được.
Hơn nữa chỗ Nha Thấu trốn còn rất sâu, kể cả có đứng gần mép hồ cũng sẽ không thấy cậu được.
“Quân Chu.”
Giọng nói đột ngột vang lên làm Nha Thấu bất ngờ nhưng cũng cực kỳ quen thuộc.
—— Là Lục Tự.
Tòa nhà cách hồ kha khá nên không có chuyện Lục Tự tới đây nhanh vậy được, mà đêm hôm ai rảnh rỗi chạy ra hồ làm gì.
Cho nên chỉ có một khả năng là Lục Tự đã có mặt ở đây từ lâu rồi.
Nhưng cụ thể là từ khi nào thì Nha Thấu không đoán được.
Giờ cậu chỉ có thể đoán được người đang đứng ngay phía trên là Quân Chu thôi.
“Sao?”
Quân Chu chưa từng ghét người nào như vậy, mỗi nhìn Lục Tự thôi hắn đã thấy khó chịu rồi.
Lục Tự lại như không cảm thấy gì: “Tôi chờ cậu lâu rồi.”
Không rõ là muốn nói chuyện gì nhưng may quá Quân Chu đi theo Lục Tự rồi, những người khác không phát hiện ra cái gì cũng nhanh chóng đi theo.
Nha Thấu cuối cùng cũng thở phào.
Chờ thêm mười mấy phút chắc chắn không có ai quay lại nữa, cậu mới dám lặng lẽ ngoi lên khỏi mặt nước.
Hình thái người cá của Nha Thấu để tóc dài, tóc với quần áo ướt dán sát vào người khó chịu kinh khủng. Trước khi lên bờ chuẩn bị biến lại thành người, cậu đã tắt livestream đi rồi.
001 với Hệ thống Tình Yêu cũng tự giác tắt quyền thị giác.
Có điều ban nãy do căng thẳng quá nên giờ cánh tay Nha Thấu bủn rủn hết cả, đuôi cá cũng vậy chẳng còn tí sức nào, thế là quẫy trong nước mất một lúc mới lên tới bờ.
Dưới ánh trăng, mấy chiếc vây lụa trông như phát sáng. Khung cảnh như trở lại đại dương bao la, người cá đuôi lam ngồi trên tảng đá thỉnh thoảng lại vỗ cái đuôi xuống mặt nước.
Nha Thấu lấy bộ quần áo sạch được chuẩn bị trước trong hậu trường ra rồi để chỗ khô ráo bên cạnh.
Sau khi biến về hình thái con người, tóc cậu cũng ngắn lại theo.
Suýt nữa bị phát hiện làm trái tim Nha Thấu đập nhanh như điên, cậu vừa sợ vừa muốn mau chóng về nên chỉ lau khô người qua loa, mặc xong quần áo cái là đi luôn, cho nên không phát hiện ra ở phía bên kia hồ nước có một người lặng lẽ xuất hiện ngay khi cậu rời đi.
…
Chẳng hiểu sao mà ánh trăng lại hợp với mái tóc bạc đến lạ.
Người đàn ông đứng yên nhìn theo hướng Nha Thấu rời đi, hồi lâu sau mới cười khẽ một tiếng.
Cá con xinh đẹp đứng mặc quần áo dưới ánh trăng.
Xa quá nên thật ra cũng chẳng thấy rõ được gì.
Ánh trăng mờ ảo khiến thiếu niên giống như yêu tinh đột nhiên xuất hiện, hớp hồn người ta xong thì lập tức bỏ đi.
Dị năng hệ băng được biến dị từ hệ nước nên có liên quan mật thiết tới nước. Cho nên lúc cá con trốn dưới đáy hồ, hắn vẫn thấy rõ được, màu đuôi cũng giống như màu mắt cậu, đuôi cá xinh đẹp nhẹ nhàng đong đưa, vây lụa trên đuôi còn uốn lượn theo dòng nước.
Người cá trong tận thế, cực kỳ xinh đẹp cũng cực kỳ hiếm.
Đuôi cá biến thành đôi chân, câu chuyện bắt đầu, rất giống với truyện cổ tích về tiên cá lên bờ.
Hoàng tử không biết thân phận thật sự của tiên cá.
Nhưng, hắn biết.
…
Sau khi trở lại phòng, Nha Thấu không thấy trên người mình có chỗ nào khó chịu cả, có vẻ như cơ thể cậu dưới hình thái người cá không nhạy cảm với các vật chất trong nước.
Có điều để phòng ngừa nên cậu vẫn đổi lấy một ít nước sạch để rửa qua lần nữa, sau đó bôi thuốc khắp tay chân một lượt, bấy giờ cảm giác rã rời mới đỡ hơn phần nào.
“Lúc ta về không bị phát hiện phải không?”
Chẳng biết có phải ảo giác hay không mà cậu cứ cảm thấy người canh gác lúc mình về không dày như lúc ra nữa.
【Chắc là không?】
001 tắt quyền thị giác suốt cho tới lúc về nên cũng không chắc chắn lắm.
Nha Thấu cũng không hỏi nữa, cậu nhào lên giường, lăn vài vòng mới phát hiện bên cạnh gối của mình có thứ gì đó đang phát sáng.
Là hai viên tinh thể màu lam tím, một cái đậm một cái nhạt.
【Căn cứ theo màu sắc thì một viên là cấp 7, một viên là cấp 7 đỉnh cao.】
001 dừng lại chốc lát mới nói tiếp:【Hai viên tinh thể này đột nhiên xuất hiện trong phòng của ngài chỉ có thể nói rõ là đã có người khác vào đây trong lúc ngài đi vắng.】
Cấp bậc tinh thể cao thế này, Nha Thấu chỉ có thể liên tưởng tới một người.
“… Diệp Sơ?”
Nha Thấu đoán xong thì tự thấy hoang mang, còn có chút xíu mong chờ lẫn hơi lo lo nữa.
Kể từ lần hắn với Ứng Tinh Uyên cùng nhau biến mất lần trước thì chưa thấy xuất hiện trở lại, nay đến thì để hai viên tinh thể trên giường cậu rồi lại biến mất.
Vua xác sống này kỳ lạ ghê.
【Chắc thế.】001 khó hiểu:【Mà lạ nhỉ, Ứng Tinh Uyên không bị quy tắc phó bản ràng buộc nên tìm ngài đơn giản không nói rồi, còn hắn thì tìm kiểu gì? Mùi à?】
【Còn cả kẻ xuất hiện lúc ngài đi tắm nữa, kẻ đó vào được đây cũng lạ đấy.】
Vị trí trụ sở Devil rất khó tìm, xung quanh còn bày cực kỳ nhiều kiến trúc với bẫy rập dễ làm người ta lạc đường, không biết trước vị trí thì không thể nào vào được.
Hệ thống Tình Yêu:【Có một khả năng là hắn ta được người khác dẫn vào.】
Hiện nay những người biết vị trí của Devil chỉ có Ứng Tinh Uyên và Diệp Sơ. Nhưng tính tình hai tên này đều không thích tiếp xúc giao lưu gì với người khác, cho nên việc bảo bọn hắn dẫn cái bóng đen kia vào đây là một chuyện không thể.
Nha Thấu nhíu mày, đoạn chọc chọc vào hai viên tinh thể kia.
【Đừng nghĩ nữa, con đi ngủ đi.】
…
Nha Thấu ngủ muộn nhưng sáng hôm sau lại dậy rất sớm.
Cậu bị cơn đói làm tỉnh.
Chắc khoảng hơn năm giờ Nha Thấu đã tỉnh rồi. Trong dạ dày trống không, Nha Thấu vốn định nhịn thêm lúc nữa nhưng đói quá nên đành phải xuống dưới tầng kiếm cái gì đó ăn.
Lúc này trong tòa nhà còn chưa bật điện nên dưới sảnh cũng chẳng có ai.
Nhưng trời cũng bắt đầu hửng sáng rồi nên trong phòng cũng không đến nỗi tối lắm, hơn nữa khả năng nhìn tối của Nha Thấu cũng tốt nữa nên không thành vấn đề.
Thế nên khi nhìn thấy Kỳ đang ngồi trên ghế sô pha trong sảnh, Nha Thấu mới ngạc nhiên lắm luôn.
Hắn ngồi yên ở kia chẳng biết đang tỉnh hay ngủ, Nha Thấu không muốn làm phiền hắn nên đi khẽ về phía phòng bếp.
“Nhìn thấy không chào đã đi à?”
Kỳ đột nhiên lên tiếng, mặc dù Nha Thấu biết hắn ngồi đó rồi nhưng vẫn bị giật mình, cậu gượng gạo lên tiếng chào: “Chào buổi sáng.”
Kỳ ngồi yên trên ghế sô pha không nhúc nhích.
Hắn vừa thấy thiếu niên đã nhớ tới cảnh hôm trước mình bị làm lơ, cho nên nghe Nha Thấu chào xong cũng không đáp lại. Chờ tới khi trong bếp liên tục có tiếng động vang lên, hắn mới không nhịn được nữa mà đứng dậy đi qua, mở cửa phòng bếp thì quả nhiên trông thấy Nha Thấu đang mò mẫm tìm đồ ăn.
“Đang làm gì đấy?”
Nha Thấu: “Đói, tôi muốn tìm ít đồ để nấu.”
Kỳ đứng tựa vào khung cửa: “Dụng cụ nấu ăn trong bếp phải cần tới dị năng lửa mới nhóm lửa được.”
Nha Thấu thì chẳng có tí liên quan nào tới dị năng lửa rồi, thế là cậu nắm chặt thứ trong tay mình rồi ngẩng đầu lên nhìn Kỳ.
Kỳ đứng, còn cậu ngồi xổm.
Hai mắt cậu mở tròn, lông mi dài chớp chớp, nhìn Kỳ với vẻ mong ngóng.
Không nói câu nào nhưng Kỳ lại hiểu ý cậu muốn truyền đạt.
“Đừng nhìn tôi, tôi không làm cho đâu.”
Nha Thấu nhìn hắn đăm đăm một lúc, mắt bỗng loang loáng ánh nước làm người ta nhìn mà thấy thương.
“… Đừng có giả vờ đáng thương.”
Thế là Nha Thấu cụp mắt xuống, thôi không nhìn hắn nữa.
Giờ lại đến lượt Kỳ nhìn cậu đăm đăm.
Năm phút sau…
“Thôi được rồi, để tôi đi nấu.”
Mặt mày Nha Thấu lập tức hớn hở hẳn lên, cong mắt cười nói cảm ơn với hắn.
Kỳ cảm giác bản thân mình không cứu nổi nữa rồi.
…
Bất ngờ là Kỳ nấu ăn ngon lắm luôn.
Nha Thấu xúc ăn được một thìa thì ngẩng phắt đầu lên nhìn Kỳ đang nhìn mình chằm chằm.
“Tối qua không ăn à?”
Nha Thấu khó hiểu: “Hôm qua anh không biết à?”
Cậu còn tưởng Kỳ với Quân Chu cùng hội chứ.
“Hôm qua tôi ra ngoài, sáng sớm nay mới về.”
Bảo sao vừa nãy thấy hắn ngồi trên ghế sô pha ngoài sảnh.
Nha Thấu đang ăn cơm nên không tiện hỏi nhiều, Kỳ bèn mở phòng livestream lên tự tìm hiểu. Sau khi nhìn bão bình luận đã thêm mắm thêm muối một lượt, Kỳ im lặng đi nấu thêm cho Nha Thấu một bát cháo.
Ngay từ giây phút hắn đồng ý đi nấu cơm là hắn đã lại tự thỏa hiệp lần nữa rồi.
Hàng rào tâm lý mới dựng lên lúc ngồi trên sô pha ban nãy sụp đổ hoàn toàn, tự thuyết phục chính mình xong, Kỳ bỗng lên tiếng hỏi: “Em đang hẹn hò với Hứa Tri Nam à?”
Nha Thấu bị sặc đến nỗi ho khù khụ, mặt cậu đỏ gay lên: “Anh nghe ai nói vậy?”
Kỳ vội vàng vỗ lưng cho cậu: “Đoán.”
Nha Thấu vừa ho vừa đáp: “Không.”
“Vậy em có bạn trai chưa?”
Câu sau nghe còn ấy hơn câu trước, Nha Thấu thẹn quá hóa giận: “Không!”
Mặc dù bị quát nhưng nghe được câu trả lời mà mình muốn nên Kỳ vui vẻ hẳn lên.
Chờ Nha Thấu ăn xong, hắn dọn dẹp qua loa rồi lên tầng cùng cậu luôn: “Vậy em thấy tôi thế nào?”
Nha Thấu vốn đã nhạy cảm với cảm xúc rồi, lúc này ý Kỳ muốn hỏi là gì cậu làm gì có chuyện không biết được, nhưng cậu vẫn giả ngu: “Lúc anh không nổi cáu thì cũng tốt lắm.”
Bị phát thẻ người tốt, Kỳ: “…”
Đối với việc hắn thích mình, Nha Thấu thấy khó tin cực kỳ.
Thật ra thì nhớ lại chuyện tối hôm trước cậu đã cảm giác được rồi, nhưng hôm sau thái độ của Kỳ lại thay đổi, xong cả ngày Nha Thấu còn bận giết xác sống đào tinh thể, tối lại chuyện ở hồ nữa nên thành thử chẳng có mấy thời gian để suy nghĩ cả.
Mà giờ thái độ của hắn lại như lúc trước, giữa khúc này xảy ra chuyện gì thì Nha Thấu không đoán được.
Thế là cậu len lén thăm dò giới hạn cuối cùng của hắn từng xíu một, nhờ Kỳ lấy nước cho mình này, nhờ Kỳ cởi giày cho mình luôn, gần như là chỉ cần cậu mềm giọng nói là Kỳ đều làm theo tất.
Thậm chí trời nóng, Kỳ còn ở bên cạnh quạt gió cho cậu nữa.
Cuối cùng Nha Thấu ngại quá bèn nhỏ giọng hỏi: “Tôi bảo anh làm gì anh cũng làm hả?”
Kỳ ngẩng đầu, ánh mắt phía sau mặt nạ lộ vẻ không hiểu.
Trời lờ mờ sáng xen lẫn những cảm xúc lạ lẫm, Nha Thấu nhìn thoáng qua bão bình luận đang điên cuồng đổi mới trong phòng livestream, do dự hỏi: “Vậy giờ tôi bảo anh… liếm anh cũng đồng ý hả?”
Ý cậu là la liếm ấy, nhưng thấy ánh mắt Kỳ nhìn mình càng lúc càng bất ổn, cậu mới giật mình nhận ra là nó còn có nghĩa khác nữa, đang định mở miệng giải thích thì nghe Kỳ hỏi.
Giọng Kỳ nghe còn hơi lộ vẻ hưng phấn:
“Được à?”
Nha Thấu: “???”
Cậu vội vàng nói xin lỗi, giải thích mình không có ý đó, cuối cùng giải thích đến nỗi mặt đỏ tía tai, phải dùng cả tay lẫn chân mới đuổi Kỳ ra khỏi phòng được.
…
Chờ tới khi Nha Thấu ngủ một giấc nữa dậy rồi đi xuống thì vừa khéo gặp Quân Chu.
Cậu thấy ánh mắt Quân Chu nhìn mình lạ lắm, nhưng nhớ lại hành vi của hắn tối qua là cậu lại thấy tức, thế là cậu không thèm để ý tới hắn nữa.
Nhưng Quân Chu lại chủ động hỏi chuyện cậu: “Muốn tắm không?”
Rặt vẻ đổi tính đổi nết.
“Hôm qua tôi có để lại nước…”
“Thủ lĩnh thủ lĩnh!”
Bị người khác ngắt lời làm mặt Quân Chu sa sầm: “Nói.”
Người kia phấn khích thông báo: “Có một dị năng giả hệ nước muốn gia nhập tổ chức!”
“Có đồng ý không anh? Người kia tận cấp 6 đó! Em chưa thấy dị năng giả hệ nước nào cấp cao vậy luôn!”