Edit: Lune
Xác sống chặn kín cả phía trước lẫn phía sau, vây hết bọn họ ở giữa.
Cả trăm con xác sống không biết từ đâu xuất hiện, vậy mà lại có thể qua mặt được tất cả mọi người ở đây.
Mặc dù tình hình thực tế vượt quá dự liệu của bọn họ, nhưng ít ra những người có chiến lực đứng đầu ba khu A B C đều đang ở đây, cho nên chưa tới ba phút, tất cả đã bắt đầu đánh trả.
Mặt đất rung chuyển, dị năng lập lòe, tay chân bị nổ đứt bay loạn giữa không trung.
Những mảnh thi thể rời rạc rơi vãi khắp nơi, thịt vụn của đám xác sống cùng mùi hôi thối bốc ra t từ chúng khiến những người sống sót nôn ọe không ngừng, trong khi đó nhóm dị năng giả vẫn điềm tĩnh như không mà bóp cò súng trong tay.
Thủ lĩnh của ba khu phối hợp với nhau đã dẹp tan phần lớn xác sống rồi, những người còn lại thì xử lý nốt đám cá lọt lưới có ý đồ tiến lại gần đoàn xe.
“Uỳnh” một tiếng, dây leo xé toạc mặt đất lao lên, mặt đất xung quanh cũng lấy nó làm trung tâm nứt dần ra rồi lan về phía đoàn xe.
Sóng nhiệt cuốn theo cảm giác ngạt thở tới, mặt đất dưới chân rung lắc dữ dội.
Dùng lưỡi ánh sáng đâm thủng đầu một con xác sống xong, Thẩm Trường Lâm lập tức né máu với dịch của nó bắn ra, vừa quay đầu thì trông thấy giữa đoàn xe với đám xác sống có một cái rãnh sâu hoắm. Hễ có con xác sống nào muốn nhào tới đều bị trượt chân rơi xuống cái rãnh sâu đó rồi bị đám gai nhọn chồi lên từ dưới lòng đất đâm thủng hết.
Thẩm Trường Lâm hiểu được ngay ý đồ của Lệ Nhiễm, đoạn gào to về phía đó:
“Lệ Nhiễm! Nhớ chừa lại một lối! Không thì lúc nữa xe không ra được đâu!”
Trong năm nguyên tố kim mộc thủy hỏa thổ thì dị năng của Lệ Nhiễm thuộc hệ thổ, cả khả năng chịu áp lực lẫn sức bền đều thuộc hàng mạnh nhất trong số tất cả các dị năng. Hắn chỉ cần đứng trên mặt đất là sẽ có vô tận năng lượng hội tụ tới, điều khiển trọng lực hay làm mặt đất nứt vỡ ra cũng chỉ là một trong số những khả năng của hắn.
Đám xác sống tới gần Lệ Nhiễm giây trước còn đang giương nanh múa vuốt mà giây sau đã bị đè sập xuống đất vì trọng lực rồi.
Hết như đám chuột dính bẫy, dù có cố sức vùng vẫy thế nào cũng không đứng dậy nổi.
“Anh Thẩm! Mấy chiếc xe cuối đoàn bị lật!”
“Có lượng lớn xác sống tấn công tới từ cánh trái phía sau!”
“Mấy người ra phía sau hỗ trợ đi!”
Mãi lúc này, tin tức cuối cùng mới truyền tới được tuyến đầu. Nghe tin, sắc mặt Thẩm Trường Lâm thoắt cái thay đổi, nhưng chưa cả kịp làm gì đã thấy Lục Tự lập tức quay người chạy về phía sau.
…
Ban đầu Nha Thấu tưởng chỉ có mỗi xe cuối cùng mình bị lật rồi tụt lại phía sau thôi, nhưng không ngờ mấy chiếc cuối đoàn đều bị hết, không lật thì cũng là đầu con này đâm vào đít con kia.
Người sống sót chạy tán loạn, Nha Thấu cõng đứa bé chạy theo đám người về phía trước, chạy tới chỗ chiếc thứ năm đếm ngược mới gọi là tạm an toàn.
Đứa bé thì do sợ quá nên cứ túm chặt áo cậu không chịu buông, Nha Thấu phải mất một lúc mới gỡ được tay nó ra rồi thả nó xuống, xong cũng chẳng kịp trấn an gì mà lập tức quay người chạy trở lại.
Chờ tới khi cậu tìm được Bạch Duẫn thì cô đã lăn xuống bờ ruộng phía dưới từ khi nào rồi. Vốn dĩ cô cũng đang chạy cùng những người khác, thế nhưng lòng người lúc lâm nạn lại là lúc không đáng tin nhất, đang chạy thì có bàn tay đẩy cô về sau, làm cô ngã lăn xuống bờ ruộng khô nứt vì thiếu nước.
Người xung quanh chạy tứ tán, tình thế lại đang nguy cấp, Nha Thấu chẳng kịp nghĩ ngợi gì, nhanh chóng nhảy xuống. Có điều do khoảng cách từ trên xuống dưới hơi cao quá, mà cậu thì lại đang sốt ruột nên lúc tiếp đất tí thì bị trẹo chân.
Đối với Bạch Duẫn mà nói, việc thiếu niên trở lại tìm mình là một việc cực kỳ không thể tin nổi, nhìn thiếu niên đang chạy tới chỗ mình mà cô phải tròn mắt hồi lâu.
Trán Nha Thấu ướt đẫm mồ hôi, thấm ướt hết cả tóc mai hai bên.
Cậu quả thực rất xinh đẹp, còn đẹp hơn tất cả những minh tinh nổi tiếng xinh đẹp của ngành giải trí mà Bạch Duẫn từng thấy trước tận thế.
Lúc ở gần còn ngửi thấy mùi hương thoảng từ trên người rất dễ chịu, mặc dù vừa rồi phải chạy loạn trông có hơi nhếch nhác nhưng Bạch Duẫn vẫn cảm thấy thiếu niên sạch sẽ vô cùng.
Cảm giác ấy rất đặc biệt.
Tựa như linh cảm khi cô viết bài hát đầu tiên của mình vậy, rất kỳ diệu, nhưng nó thật sự tồn tại ở một chiều không gian nào đó.
Thiếu niên chỉ cần đứng yên ở đó đã dễ dàng khiến người ta có thiện cảm rồi.
“Đừng ngây người nữa! Xác sống sắp tới rồi!”
Giọng thúc giục sốt ruột của thiếu niên vang lên bên tai, Bạch Duẫn cố lờ đi cảm giác đau đớn trên đùi, nhưng dù gắng gượng mấy lần thì lúc gần đứng lên được lại bị ngã xuống.
Bấy giờ Nha Thấu mới nhận ra Bạch Duẫn bị thương lúc ngã xuống, mùi máu tươi kích thích khiến đám xác sống càng hung hăng hơn, thi nhau ùa tới.
Chẳng những thế mà còn thu hút cả đám xác sống vốn đang tấn công đoàn xe nữa.
Giọng 001 nghiêm túc vang lên:【Máu của người tên Bạch Duẫn này cực kỳ hấp dẫn xác sống, cũng có thể do thể chất đặc thù nên cô ta mới có khả năng đoán trước được cuộc tập kích của xác sống.】
【Chưa thấy có ghi chép gì trong dữ liệu, cho nên hẳn là cô ta không phải NPC bình thường.】
【Ký chủ, rời đi ngay lúc này mới là lựa chọn sáng suốt.】
Có lẽ Bạch Duẫn cũng đã biết rõ thể chất của mình từ lâu, cô cụp mắt xuống, khẽ mấp máy môi: “… Em chạy đi.”
Thiếu niên là người tốt, cô không muốn khiến cậu ấy bị liên lụy để rồi bị thương.
Nhưng ngay giây sau, cả người cô bỗng được kéo dậy.
“Chạy nhanh lên!”
Giọng thiếu niên nghe rõ khẩn trương, cậu cứ như không nghe thấy 001 vừa nói gì vậy, cũng chẳng hề có ý định bỏ Bạch Duẫn lại ở chỗ này.
Mái tóc đen mềm mại, cố ra vẻ trấn định song thực ra giọng nói lại run rẩy, cậu dặn một mạch:
“Thể lực của em kém lắm, lúc nữa nếu em chạy không nổi nữa thì chị cứ chạy trước đi, không cần lo cho em đâu.”
Mặc dù biết đám xác sống kia không nhìn thấy mình, nhưng lúc đối mặt với một lượng lớn xác sống thế này, chân Nha Thấu vẫn cứ nhũn ra vì sợ.
Cậu đỡ Bạch Duẫn trèo lên trên, sau đó dìu cô chạy về phía mình chạy tới ban nãy.
Câu cuối cùng Nha Thấu nói là lời thật lòng mà, bởi cậu biết rằng lúc chỉ có mình cậu mới là lúc an toàn nhất, chẳng qua lời này lại dễ gây hiểu lầm quá, vì Nha Thấu cảm giác được ánh mắt Bạch Duẫn nhìn mình bỗng trở nên lạ lắm kìa.
Có điều giờ cũng chẳng giải thích thế nào được nên Nha Thấu chỉ có mím môi cắm đầu chạy về phía trước.
Giữa lúc ấy, cả Hệ thống Tình Yêu lẫn 001 đều lặng lẽ hỗ trợ ngăn cản đám xác sống nhào tới phía sau, chỗ nào mà không bị lọt vào livestream còn len lén đánh đám xác sống nữa.
Cả hai không thể hành động quá rõ ràng được, chỉ khi nào sự an toàn của Nha Thấu bị đe dọa mới ra tay thôi.
Mặc dù Nha Thấu đã cộng toàn bộ điểm được thưởng sau mỗi lần vượt ải thành công vào mục thể lực rồi, tuy cũng khá hơn ban đầu nhiều đó nhưng vẫn chỉ ở mức tàm tạm thôi.
Trước đó cõng đứa bé chạy đã tiêu hao quá nhiều thể lực rồi, giờ lại vừa chạy vừa dìu một thêm một người nữa, Nha Thấu cảm giác mình chạy càng lúc càng chậm, đến cánh tay cũng bắt đầu bủn rủn mỏi nhừ.
Tiếng giày giẫm trên mặt đất bị át hẳn đi, hoàn toàn chìm nghỉm trong tiếng súng nổ cùng tiếng gào rú của đám xác sống.
Lòng bàn tay Nha Thấu rịn mồ hôi, tim thì đập ầm ầm như trống, sắc mặt cậu tái nhợt, môi mím chặt không nói lời nào.
Mà lúc gần tới chỗ chiếc xe thứ năm đếm ngược ban nãy thì bỗng giẫm phải thứ gì đó, có lẽ là tay chân đứt lìa hoặc là bộ phận nào khác của xác sống. Nha Thấu vấp một cái, cả người lảo đảo chúi về phía trước, tầm nhìn càng lúc càng gần mặt đất.
Mặt đất đột nhiên nứt tóc, dây leo từ dưới chồi lên, chỉ trong giây lát đã quấn lấy eo thiếu niên rồi kéo cậu lên.
Còn cái khác thì đúng giây cuối cùng mới kịp quấn lấy Bạch Duẫn, giúp cô tránh bị ngã sấp xuống.
Lưng Nha Thấu tựa vào lồng ngực nóng bỏng, Lục Tự nắm chặt cổ tay cậu, sắc mặt hắn trông u ám rõ, chẳng nói chẳng rằng ôm chặt thiếu niên vào lòng mình.
Dây leo xiên thủng người con xác sống phía sau nhào tới, Lục Tự xoay người định đưa cậu về, vừa ngẩng đầu lên thì thấy một người đáp xuống ngay trước mặt mình.
Lưỡi liềm khổng lồ màu đen cùng ngọn lửa màu lam thẫm bập bùng phía trên càng cho thấy kẻ kia đáng gờm khó chọc.
“Giao người cho tôi.”
Nha Thấu đang vùi đầu trong ngực Lục Tự nghe vậy thì cứng đờ cả người.
Cậu nhận ra cái giọng này, hay nói cách khác, ngay từ giây đầu tiên cái liềm kia xuất hiện, cả tiếng gào thét thảm thiết vọng ra từ ngọn lửa cùng với âm thanh máu thịt bị thiêu cháy đã đủ khiến Nha Thấu biết người nọ là ai rồi.
Dung Xích siết chặt vũ khí trong tay, mắt nhìn chòng chọc vào hai người đang ôm ấp thân mật trước mặt mình.
Người mà tên trước mặt ôm trong ngực là người mà hắn vẫn luôn tìm kiếm, hẳn là thể lực của thiếu niên đã cạn kiệt rồi nên giờ chẳng còn sức nào mà giãy giụa, cho nên mới ngoan ngoãn để yên cho một gã mình chưa gặp bao giờ ôm.
【Tình huống gì đây ha ha ha ha. Dung chó, vợ ông bị thằng khác ôm kìa.】
【Thằng phía trên đừng có nói bậy, ai là vợ Dung chó, kia là vợ của mọi người biết chưa hả?】
Dung Xích lặp lại lần nữa: “Giao em ấy cho tôi.”
“Em ấy ở cạnh tôi mới an toàn.”
Đây là cảnh mà phòng livestream thích thú nhất, tuy là hoàn cảnh bây giờ hơi không phù hợp cho lắm.
Thực lực cả hai bên đều không tệ, lần đầu gặp mặt tuy chưa hề lao vào đánh nhau nhưng mùi thuốc súng đã nồng nặc lắm rồi.
Tất cả mọi người đều muốn nhìn xem tình huống sẽ tiếp diễn như thế nào.
Lục Tự chậm rãi bước về phía trước, trông như thể định nghe theo yêu cầu của Dung Xích vậy, và đương nhiên bước tiếp theo sẽ là giao thiếu niên cho Dung Xích.
Không chỉ khán giả trong phòng livestream mà ngay cả Dung Xích cũng nghĩ như thế.
Thế nhưng điều mà hắn tưởng lại không hề xảy ra.
Lục Tự đi ngang qua hắn luôn, không thèm dừng lại bên cạnh mà dừng ở cách sau lưng hắn một đoạn.
“Cố Dung Thời.”
Lục Tự cất giọng châm chọc:
“Anh nghĩ gì trong đầu vậy?”
Đột nhiên nghe thấy cái tên đáng lẽ không nên xuất hiện ở đây làm Nha Thấu sững sờ tại chỗ.
…
Lục Tự đưa Nha Thấu đến khu vực của khu B, cùng một chỗ với cả Bạch Duẫn.
Dị năng của Lục Tự là hệ thực vật biến dị, còn dị năng của Lệ Nhiễm lại là hệ thổ, có khả năng điều khiển đất. Thực vật sinh trưởng trong đất, cho nên hai loại dị năng này có thể phối hợp tốt nhất với nhau, đây cũng là lý do đầu tiên khiến Lục Tự chọn khu B.
Nha Thấu nhớ lúc Cố Dung Thời mới xuất hiện trong phó bản đầu tiên, khán giả trong phòng livestream không hề biết hắn là Dung Xích, hơn nữa còn coi hắn thành một người chơi mới.
Không chỉ khuôn mặt mà cả tên cũng khác.
Cho nên có thể suy ra rằng đó là lần đầu tiên Dung Xích sử dụng cái tên Cố Dung Thời này, mà Lục Tự lại biết hắn…
Đám dây leo nương theo dị năng của Lệ Nhiễm phá đất chui lên lần nữa, chớp mắt đã quấn chặt lấy nhau tạo thành một bức tường rào kiên cố bao quanh bảo vệ Nha Thấu.
Đám dây leo màu xanh vừa rồi hút quá nhiều máu thịt của xác sống nên bắt đầu chuyển sang màu đỏ rồi lan dần lên trên, chẳng mấy chốc mà phần gốc cũng dần chuyển từ màu đỏ sang màu đỏ sậm gần như thành màu đen.
Nha Thấu bị vây ở bên trong, mắt cậu thoáng trợn tròn, hình ảnh nào đó bỗng lóe lên trong đầu.
Cậu duỗi tay chạm nhẹ vào dây leo trước mặt, đám lông tơ bé xíu nào còn vẻ hung tàn đáng sợ, thậm chí còn ngoan ngoãn dụi vào tay cậu nữa.
Giống như trong phó bản đầu tiên vậy.
Chẳng biết nghĩ tới cái gì mà Nha Thấu bỗng rụt tay lại, nghiêng đầu nhìn Lục Tự đang đứng bên ngoài.
“Nha Nha, anh từng gặp em rồi.”
Giọng Lục Tự nghe không rõ cảm xúc, nhẹ bẫng, giữa hoàn cảnh ồn ào xung quanh lúc này nghe không thấy chân thực chút nào.
Lục Tự nói đã từng gặp mình, hơn nữa lại có dây leo giống hệt Dây Leo Quỷ cấp S+.
Có lẽ nói chính xác hơn là đạo cụ Dây Leo Quỷ kia được lấy từ trên người Lục Tự.
“Anh đã suy nghĩ rất lâu, nhưng chỉ nghĩ ra được điều này thôi.”
Lục Tự đã nghĩ rất lâu về câu hỏi mà Nha Thấu để lại khi ấy, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nghĩ ra được điều này.
Mặc dù những lời hắn nói với tiểu thiếu gia khi cả hai ngồi trên nóc xe nghe rất hoang đường, thế nhưng tất cả đều là nói thật.
Có người đã lấy mất một đoạn dây leo của hắn, nó được cất trong một không gian tối đen nên Lục Tự không nhìn thấy gì xung quanh cả.
Mãi tới khi Nha Thấu lấy nó ra đối phó với Dung Xích thì đoạn dây leo vẫn luôn chìm trong bóng tối ấy cuối cùng cũng thấy được ánh sáng, mà chủ nhân có mối liên hệ với nó đang ở một nơi xa khác cũng nhìn thấy thiếu niên mặc áo choàng kia.
Hắn như một khán giả đứng bên ngoài, chứng kiến hết thảy cho đến khi trò chơi kết thúc.
Rốt cuộc sau tất cả, mọi thứ đã đúng như lời cuối cùng mà Dung Xích nói khi đó —— “Chúng ta sẽ gặp lại nhau.”
Số phận nói rằng, bọn họ nhất định sẽ gặp lại nhau.

