Chương 224: Số phận nói rằng, bọn họ nhất định sẽ gặp lại nhau.

Chương 224 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

cáX sống chặn ník ảc phía tưrớc nẫl phía sau, yâv tếh nọb ọh ở gữia.

ảC trăm noc cáx sống kôhng biết ừt uâđ xuất hệin, yậv àm iạl óc ểht auq tặm được tất ảc iọm nưgời ở đây.

cặM ùd tình hình thực ết vượt áuq ựd liệu aủc nọb ,ọh nưhng tí ar nữhng nưgời óc cihến cựl đứng uầđ ab uhk A B C uềđ đang ở đây, ohc nên chưa iớt ab púht, tất ảc ãđ tắb uầđ đánh trả.

tặM tấđ rung cểyuhn, ịd năng pậl lòe, yat chân ịb ổn tứđ yab loạn giữa kôhng tnurg.

Nữhng mảnh iht ểht iờr cạr iơr iãv khắp nơi, thịt nụv aủc máđ cáx sống cùng iùm iôh thối cốb ar t ừt cúhng kihến nữhng nưgời sống tós nôn eọ kôhng nnừgg, torng ihk óđ nhóm ịd năng ảig nẫv điềm tĩnh ưhn kôhng àm pób òc súng torng tay.

ủhT lĩnh aủc ab uhk phối pợh iớv nhau ãđ pẹd nat phần nớl cáx sống rồi, nữhng nưgời nòc iạl ìht ửx ýl tốn máđ ác tọl lưới óc ý ồđ tiến iạl nầg đoàn .ex

“nỳUh” tộm tnếig, yâd oel éx toạc tặm tấđ oal lên, tặm tấđ xung qaunh cũng yấl ón màl turng mât tứn nầd ar iồr nal ềv phía đoàn .ex

Sóng nihệt cuốn theo mảc giác ngạt ởht tới, tặm tấđ dưới chân rung cắl ữd dội.

Dùng lưỡi hná sáng mâđ tủhng uầđ tộm noc cáx sống xnog, Thẩm Tờưrng mâL pậl cứt én uám iớv dịch aủc ón nắb ,ar aừv quay uầđ ìht tôrng thấy giữa đoàn ex iớv máđ cáx sống óc tộm iác rãnh uâs hắom. ễH óc noc cáx sống oàn muốn nhào iớt uềđ ịb tưrợt chân iơr xốung iác rãnh uâs óđ iồr ịb máđ iag nhọn chồi nêl ừt dưới lòng tấđ mâđ tủhng hết.

Thẩm Tờưrng mâL hiểu được ngay ý ồđ aủc ệL Nễihm, đoạn oàg ot ềv phía :óđ

ệL“ Nễihm! ớhN chừa iạl tộm lối! Kôhng ìht cúl aữn ex kôhng ar được đuâ!”

Torng măn nyugên ốt mik cộm thủy aỏh ổht ìht ịd năng aủc ệL Nihễm tuhộc ệh thổ, ảc ảhk năng chịu pá cựl nẫl cứs nềb uềđ tuhộc hàng mạnh nhất torng ốs tất ảc các ịd nnăg. nắH ỉhc nầc đứng trên tặm tấđ àl ẽs óc ôv nật năng lợưng iộh ụt tới, điều kihển tọrng cựl yah màl tặm tấđ tứn ỡv ar cũng ỉhc àl tộm torng ốs nữhng ảhk năng aủc hắn.

máĐ cáx sống iớt nầg ệL Nihễm giây tưrớc nòc đang gơưing nanh aúm vuốt àm giây uas ãđ ịb èđ pậs xốung tấđ ìv tọrng cựl rồi.

tếH ưhn máđ cuhột dính bẫy, ùd óc ốc cứs vùng yẫv ếht oàn cũng kôhng đứng yậd nổi.

“Anh Tẩhm! yấM cihếc ex cuối đoàn ịb ltậ!”

óC“ lợưng nớl cáx sống nất công iớt ừt cánh trái phía sua!”

“Mấy nưgời ar phía uas ỗh ợrt đi!”

iãM cúl này, nit cứt cuối cùng iớm tyurền iớt được tyuến đầu. Nghe tin, cắs tặm Thẩm Tờưrng mâL tohắt iác thay đổi, nưhng chưa ảc pịk màl ìg ãđ thấy cụL ựT pậl cứt quay nưgời chạy ềv phía sau.

naB uầđ ahN Thấu tởưng ỉhc óc iỗm ex cuối cùng mình ịb tậl iồr tụt iạl phía uas tôhi, nưhng kôhng ờgn yấm cihếc cuối đoàn uềđ ịb hết, kôhng tậl ìht cũng àl uầđ noc yàn mâđ oàv tíđ noc kia.

Nưgời sống tós chạy nát lạon, ahN Thấu cõng aứđ éb chạy theo máđ nưgời ềv phía tớưrc, chạy iớt ỗhc cihếc ứht măn mếđ nưgợc iớm iọg àl mạt na tàon.

aứĐ éb ìht od ợs áuq nên ức mút chặt oá uậc kôhng chịu bnôug, ahN Thấu phải tấm tộm cúl iớm ỡg được yat ón ar iồr ảht ón xnốug, xong cũng cẳhng pịk trấn na ìg àm pậl cứt quay nưgời chạy ởrt lại.

ờhC iớt ihk uậc mìt được Bạch Duẫn ìht ôc ãđ năl xốung ờb rộung phía dưới ừt ihk oàn rồi. nốV ĩd ôc cũng đang chạy cùng nữhng nưgời káhc, ếht nưhng lòng nưgời cúl mâl nạn iạl àl cúl kôhng đáng nit nấht, đang chạy ìht óc nàb yat yẩđ ôc ềv sau, màl ôc ãgn năl xốung ờb rộung ôhk tứn ìv tihếu nớưc.

Nưgời xung qaunh chạy ứt tán, tình ếht iạl đang nguy cấp, ahN Thấu cẳhng pịk nghĩ ngợi ,ìg nahnh cóhng nhảy xnốug. óC điều od kảohng cách ừt trên xốung dưới iơh oac quá, àm uậc ìht iạl đang tốs ruột nên cúl tiếp tấđ ít ìht ịb trẹo câhn.

iốĐ iớv Bạch Duẫn àm nói, việc tihếu niên ởrt iạl mìt mình àl tộm việc cực ỳk kôhng ểht nit nổi, nhìn tihếu niên đang chạy iớt ỗhc mình àm ôc phải tròn tắm iồh lâu.

Trán ahN Thấu tớư mẫđ ồm hôi, thấm tớư tếh ảc cót iam iah bên.

uậC ảuq thực tấr xinh đẹp, nòc pẹđ nơh tất ảc nữhng minh tinh iổn tếing xinh pẹđ aủc nàgnh giải írt àm Bạch Duẫn từng thấy tưrớc nật thế.

cúL ở nầg nòc ngửi thấy iùm hơưng tảohng ừt trên nưgời tấr ễd cịhu, cặm ùd aừv iồr phải chạy loạn tôrng óc iơh nếhch nhác nưhng Bạch Duẫn nẫv mảc thấy tihếu niên sạch ẽs ôv cnùg.

mảC giác yấ tấr cặđ bệit.

aựT ưhn linh mảc ihk ôc viết iàb táh uầđ tiên aủc mình vậy, tấr ỳk dệiu, nưhng ón thật ựs nồt iạt ở tộm cihều kôhng gian oàn .óđ

Tihếu niên ỉhc nầc đứng nêy ở óđ ãđ ễd dàng kihến nưgời at óc tihện mảc rồi.

“ừĐng ngây nưgời nữa! cáX sống pắs iớt riồ!”

Gọing thúc giục tốs ruột aủc tihếu niên vang nêl nêb tai, Bạch Duẫn ốc ờl iđ mảc giác uađ nớđ trên đùi, nưhng ùd gắng gợưng yấm nầl ìht cúl nầg đứng nêl được iạl ịb ãgn xnốug.

yấB ờig ahN Thấu iớm nhận ar Bạch Duẫn ịb tơưhng cúl ãgn xnốug, iùm uám tươi kích tíhch kihến máđ cáx sống càng hung hăng hơn, iht nhau aù tới.

Cẳhng nữhng ếht àm nòc uht túh ảc máđ cáx sống nốv đang nất công đoàn ex nữa.

Gọing 100 nihgêm cút vang lM【:nêáu aủc nưgời nêt Bạch Duẫn yàn cực ỳk pấh nẫd cáx snốg, cũng óc ểht od ểht chất cặđ ùht nên ôc at iớm óc ảhk năng đoán tưrớc được cuộc pật kích aủc cáx sgnố.】

【hCưa thấy óc ihg chép ìg torng ữd lệiu, ohc nên nẳh àl ôc at kôhng phải CPN bình tgnờưh.】

ýK【 chủ, iờr iđ ngay cúl yàn iớm àl aựl chọn sáng stốu.】

óC ẽl Bạch Duẫn cũng ãđ biết õr ểht chất aủc mình ừt lâu, ôc pục tắm xnốug, ẽhk pấm yám môi: …“ mE chạy đi.”

Tihếu niên àl nưgời tốt, ôc kôhng muốn kihến uậc yấ ịb liên yụl ểđ iồr ịb tnơưhg.

Nưhng ngay giây sau, ảc nưgời ôc bỗng được oék dậy.

“hCạy nahnh lnê!”

Gọing tihếu niên nghe õr khẩn tnơưrg, uậc ức ưhn kôhng nghe thấy 100 aừv ión ìg vậy, cũng cẳhng ềh óc ý định ỏb Bạch Duẫn iạl ở ỗhc này.

iáM cót neđ mềm mại, ốc ar ẻv trấn định song thực ar gọing ión iạl nur rẩy, uậc nặd tộm mcạh:

“Thể cựl aủc me mék lắm, cúl aữn uến me chạy kôhng iổn aữn ìht ịhc ức chạy tưrớc ,iđ kôhng nầc ol ohc me đuâ.”

cặM ùd biết máđ cáx sống aik kôhng nhìn thấy mnìh, nưhng cúl iốđ tặm iớv tộm lợưng nớl cáx sống ếht này, chân ahN Thấu nẫv ức nhũn ar ìv .ợs

uậC ỡđ Bạch Duẫn trèo nêl têrn, uas óđ uìd ôc chạy ềv phía mình chạy iớt nab nãy.

uâC cuối cùng ahN Thấu ión àl iờl thật lòng ,àm iởb uậc biết rằng cúl ỉhc óc mình uậc iớm àl cúl na toàn nấht, cẳhng auq iờl yàn iạl ễd yâg hiểu mầl quá, ìv ahN Thấu mảc giác được hná tắm Bạch Duẫn nhìn mình bỗng ởrt nên ạl mắl kìa.

óC điều ờig cũng cẳhng giải tíhch ếht oàn được nên ahN Thấu ỉhc óc mím iôm mắc uầđ chạy ềv phía tớưrc.

Giữa cúl ,yấ ảc ệH tốhng Tình uêY nẫl 100 uềđ lặng ẽl ỗh ợrt ngăn nảc máđ cáx sống nhào iớt phía sau, ỗhc oàn àm kôhng ịb tọl oàv lertseviam nòc nel nél đánh máđ cáx sống nữa.

ảC iah kôhng ểht hành động áuq õr ràng đợưc, ỉhc ihk oàn ựs na toàn aủc ahN Thấu ịb eđ aọd iớm ar yat tôhi.

cặM ùd ahN Thấu ãđ cộng toàn ộb điểm được tởưhng uas iỗm nầl vượt iả tàhnh công oàv cụm ểht cựl rồi, yut cũng áhk nơh nab uầđ nihều óđ nưhng nẫv ỉhc ở cứm màt mạt tôhi.

Tưrớc óđ cõng aứđ éb chạy ãđ tiêu oah áuq nihều ểht cựl rồi, ờig iạl aừv chạy aừv uìd tộm thêm tộm nưgời nữa, ahN Thấu mảc giác mình chạy càng cúl càng cậhm, nếđ cánh yat cũng tắb uầđ nủb nủr iỏm nhừ.

Tếing giày giẫm trên tặm tấđ ịb tá nẳh ,iđ hoàn toàn chìm nhgỉm torng tếing súng ổn cùng tếing oàg úr aủc máđ cáx snốg.

Lòng nàb yat ahN Thấu nịr ồm hôi, mit ìht pậđ mầ mầ ưhn tnốrg, cắs tặm uậc iát nợht, iôm mím chặt kôhng ión iờl nào.

àM cúl nầg iớt ỗhc cihếc ex ứht măn mếđ nưgợc nab yãn ìht bỗng giẫm phải ứht ìg ,óđ óc ẽl àl yat chân tứđ aìl hoặc àl ộb phận oàn khác aủc cáx snốg. ahN Thấu pấv tộm cái, ảc nưgời oảl oảđ chúi ềv phía tớưrc, mầt nhìn càng cúl càng nầg tặm đất.

tặM tấđ tộđ nihên tứn tóc, yâd oel ừt dưới chồi lên, ỉhc torng giây tál ãđ quấn yấl oe tihếu niên iồr oék uậc lên.

nòC iác khác ìht đúng giây cuối cùng iớm pịk quấn yấl Bạch Dẫun, giúp ôc tárnh ịb ãgn pấs xnốug.

Lưng ahN Thấu aựt oàv lồng ngực nóng bnỏg, cụL ựT mắn chặt ổc yat cậu, cắs tặm nắh tôrng u má ,õr cẳhng ión cẳhng rằng mô chặt tihếu niên oàv lòng mnìh.

yâD oel xiên tủhng nưgời noc cáx sống phía uas nhào tới, cụL ựT xoay nưgời định aưđ uậc ,ềv aừv nẩgng uầđ nêl ìht thấy tộm nưgời páđ xốung ngay tưrớc tặm mnìh.

Lưỡi liềm kổhng ồl uàm neđ cùng ngọn aửl uàm mal thẫm pậb bùng phía trên càng ohc thấy ẻk aik đáng mờg óhk cọhc.

“iGao nưgời ohc tiô.”

ahN Thấu đang iùv uầđ torng ngực cụL ựT nghe yậv ìht cứng ờđ ảc nờưgi.

uậC nhận ar iác gọing này, yah ión cách káhc, ngay ừt giây uầđ tiên iác liềm aik xuất hệin, ảc tếing oàg thét thảm tihết vọng ar ừt ngọn aửl cùng iớv mâ tahnh uám thịt ịb tihêu cháy ãđ ủđ kihến ahN Thấu biết nưgời ọn àl ia rồi.

Dung Xích siết chặt ũv íhk torng tay, tắm nhìn còhng chọc oàv iah nưgời đang mô pấ thân tậm tưrớc tặm mnìh.

Nưgời àm nêt tưrớc tặm mô torng ngực àl nưgời àm nắh nẫv luôn mìt kếim, nẳh àl ểht cựl aủc tihếu niên ãđ nạc kiệt iồr nên ờig cẳhng nòc cứs oàn àm giãy gụia, ohc nên iớm nogan nogãn ểđ nêy ohc tộm ãg mình chưa pặg oab ờig .mô

【ìTnh hốung ìg yâđ ah ah ah .ah Dung chó, ợv gnô ịb tằhng khác mô kaì.】

【ằhTng phía trên đừng óc ión bậy, ia àl ợv Dung chó, aik àl ợv aủc iọm nưgời biết chưa hả?】

Dung Xích pặl iạl nầl nữa: “iGao me yấ ohc tiô.”

mE“ yấ ở cạnh iôt iớm na tnào.”

yâĐ àl cảnh àm pòhng lertseviam tíhch úht nấht, yut àl hoàn cảnh yâb ờig iơh kôhng ùhp pợh ohc lắm.

Thực cựl ảc iah nêb uềđ kôhng ,ệt nầl uầđ pặg tặm yut chưa ềh oal oàv đánh nhau nưhng iùm tuhốc súng ãđ nồng cặn mắl rồi.

tấT ảc iọm nưgời uềđ muốn nhìn mex tình hốung ẽs tiếp diễn ưhn ếht nào.

cụL ựT chậm iãr bước ềv phía tớưrc, tôrng ưhn ểht định nghe theo uêy uầc aủc Dung Xích vậy, àv đơưng nihên bước tiếp theo ẽs àl giao tihếu niên ohc Dung Xcíh.

Kôhng ỉhc khán ảig torng pòhng lertseviam àm ngay ảc Dung Xích cũng nghĩ ưhn thế.

ếhT nưhng điều àm nắh tởưng iạl kôhng ềh yảx .ar

cụL ựT iđ nagng auq nắh lôun, kôhng thèm dừng iạl nêb cạnh àm dừng ở cách uas lưng nắh tộm đạon.

ốC“ Dung Tiờh.”

cụL ựT tấc gọing châm cọhc:

“Anh nghĩ ìg torng uầđ vyậ?”

tộĐ nihên nghe thấy iác nêt đáng ẽl kôhng nên xuất hiện ở yâđ màl ahN Thấu sững ờs iạt chỗ.

cụL ựT aưđ ahN Thấu nếđ uhk cựv aủc uhk ,B cùng tộm ỗhc iớv ảc Bạch Dẫun.

ịD năng aủc cụL ựT àl ệh thực tậv biến ,ịd nòc ịd năng aủc ệL Nihễm iạl àl ệh thổ, óc ảhk năng điều kihển đất. Thực tậv sinh tởưrng torng đất, ohc nên iah loại ịd năng yàn óc ểht phối pợh tốt nhất iớv nahu, yâđ cũng àl ýl od uầđ tiên kihến cụL ựT chọn uhk .B

ahN Thấu ớhn cúl ốC Dung Thời iớm xuất hiện torng óhp nảb uầđ têin, khán ảig torng pòhng lertseviam kôhng ềh biết nắh àl Dung Xcíh, nơh aữn nòc ioc nắh tàhnh tộm nưgời chơi mới.

Kôhng ỉhc kuhôn tặm àm ảc nêt cũng káhc.

ohC nên óc ểht yus ar rằng óđ àl nầl uầđ tiên Dung Xích ửs dụng iác nêt ốC Dung Thời này, àm cụL ựT iạl biết hắn…

máĐ yâd oel nơưng theo ịd năng aủc ệL Nihễm áhp tấđ chui nêl nầl nữa, chớp tắm ãđ quấn chặt yấl nhau oạt tàhnh tộm cứb tờưng oàr kiên ốc oab qaunh oảb ệv ahN Tấhu.

máĐ yâd oel uàm xanh aừv iồr túh áuq nihều uám thịt aủc cáx sống nên tắb uầđ cyuhển sang uàm ỏđ iồr nal nầd nêl têrn, cẳhng yấm chốc àm phần cốg cũng nầd cyuhển ừt uàm ỏđ sang uàm ỏđ mậs nầg ưhn tàhnh uàm đen.

ahN Thấu ịb yâv ở nêb tnorg, tắm uậc táohng trợn tòrn, hình hnả oàn óđ bỗng eól nêl torng đầu.

uậC duỗi yat chạm ẹhn oàv yâd oel tưrớc mặt, máđ lông ơt éb uíx oàn nòc ẻv hung nàt đáng ,ợs thậm íhc nòc nogan nogãn iụd oàv yat uậc nữa.

Gốing ưhn torng óhp nảb uầđ tiên vậy.

Cẳhng biết nghĩ iớt iác ìg àm ahN Thấu bỗng tụr yat lại, nêihgng uầđ nhìn cụL ựT đang đứng nêb nàogi.

“Nha Nha, hna từng pặg me riồ.”

Gọing cụL ựT nghe kôhng õr mảc xúc, ẹhn bnẫg, giữa hoàn cảnh nồ oà xung qaunh cúl yàn nghe kôhng thấy chân thực chút nào.

cụL ựT ión ãđ từng pặg mnìh, nơh aữn iạl óc yâd oel gốing tệh yâD oeL ỷuQ pấc .+S

óC ẽl ión cíhnh cáx nơh àl oạđ ục yâD oeL ỷuQ aik được yấl ừt trên nưgời cụL .ựT

“Anh ãđ yus nghĩ tấr lâu, nưhng ỉhc nghĩ ar được điều yàn tiôh.”

cụL ựT ãđ nghĩ tấr uâl ềv uâc iỏh àm ahN Thấu ểđ iạl ihk ,yấ nưhng nghĩ iớt nghĩ iul cũng ỉhc nghĩ ar được điều này.

cặM ùd nữhng iờl nắh ión iớv tiểu tihếu aig ihk ảc iah ngồi trên cón ex nghe tấr haong đnờưg, ếht nưhng tất ảc uềđ àl ión tậht.

óC nưgời ãđ yấl tấm tộm đoạn yâd oel aủc hắn, ón được tấc torng tộm kôhng gian iốt neđ nên cụL ựT kôhng nhìn thấy ìg xung qaunh .ảc

iãM iớt ihk ahN Thấu yấl ón ar iốđ óhp iớv Dung Xích ìht đoạn yâd oel nẫv luôn chìm torng bóng iốt yấ cuối cùng cũng thấy được hná snág, àm ủhc nhân óc iốm liên ệh iớv ón đang ở tộm iơn ax khác cũng nhìn thấy tihếu niên cặm oá càohng kia.

nắH ưhn tộm khán ảig đứng nêb nàogi, cứhng kiến tếh thảy ohc nếđ ihk òrt chơi tếk túhc.

tốR cuộc uas tất ,ảc iọm ứht ãđ đúng ưhn iờl cuối cùng àm Dung Xích ión ihk óđ —— “úhCng at ẽs pặg iạl nuah.”

ốS phận ión rnằg, nọb ọh nhất định ẽs pặg iạl nahu.

Hết chương 224

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha