Chương 3: Chắc đang khóc thương tâm lắm
Eidt: Lune
Thẩm Tung đang tắm, năng cựl khơi yậd àv pậd aửl aủc nhóc noc aik uềđ àl hạng nấht, nắh nhìn hna nạb àig ãđ màl nạb iớv mình suốt ab mươi măn àm ởht iàd yấm hơi, ựt na :iủ nĂ“ chay thêm tộm thời gian aữn đã.”
ờhC thêm chút aữn àl óc ểht nă nặm được rồi.
Nghĩ nếđ ìrT Tiểu Têihn, hná tắm Thẩm Tung iơh iốt nĩhga. naB uầđ nắh kôhng định ểđ ìrT Tiểu Tihên cyuhển oàv ở nahnh ưhn vậy, nưhng ếk hạoch kôhng theo pịk thay đổi, ìrT Tiểu Tihên tởưrng tàhnh pẹđ nếđ cứm kihến lòng nưgời rung đnộg, màl nắh yản sinh ý nghĩ kôhng nên .óc
Nogài aửc ,ổs tếing aưm pậđ oàv thân yâc cuhối pộl độp.
iồH uâl sau.
tộM tếing ởht iàd ơm ồh vang lên: …“ Thôi được riồ.”
tậV ỏhn tinh oảx uếy tớ ưhn yậv yủh hoại ìht ễd quá, thôi kôhng nầc dùng cách ưhn ựd định nữa.
Thẩm Tung mắt áhk lâu, nơh aửn tnếig.
oÁ ủgn aụl buộc lỏng lẻo, nưgời nàđ gnô ơig yat vuốt cót ủr tưrớc tárn, dưới vầng trán yầđ nặđ àl hàng yàm cắs bén. nắH chậm iãr bước nếđ pòhng kcáhh, nưgời nàđ gnô oac nớl pẹđ trai mậđ ẻv ựt ụhp bếing náhc.
Torng pòhng kcáhh, VT kôhng ởm qaunh măn đang cihếu ộb phim tình mảc uám chó, mâ nhạc nồd pậd nghe tấr kích đnộg.
“Tại oas me kôhng uêy ahn!”
“Anh uêy me ,àm hna thực ựs tấr uêy ,me cẳhng ẽl me kôhng mảc nhận được tình uêy aủc hna ?ư ioC ưhn tắm me kôhng nhìn tấhy, yậv trái mit me ìht sao? ơC ểht me ìht sao… mE thực ựs kôhng mảc nhận được tình uêy aủc hna dành ohc me soa!”
mE“ kôhng tấhy! tắM me ùm rồi, mit cũng ùm luôn rồi! hnA ìht sao, hna kôhng óc mệing ?à uêY me ìht oas iạl kôhng ión ?ar ióN uêy me kihến hna tấm tặm mắl ”?à
ìrT Tiểu Tihên óc thói quen xấu, óđ àl cúl nă mơc tấr tíhch ởm VT mex pihm. ìM àg aừv uấn xnog, nẫv nòc nóng iôh hổi, uậc aừv thổi aừv ,nă iah tắm nhìn VT chằm chằm kôhng cớhp, ịb nóng ehn răng cũng kôhng ỡn iờr khỏi nàm hnìh.
ụN cười rạng ỡr óc phần ẻrt con, nơđ tầuhn, tốt đẹp.
Thẩm Tung muốn túh tuhốc nưhng torng iút oá ủgn kôhng .óc
yaT nắh ờs oàv kảohng knôhg, uầđ ngón yat nấ oàv lòng nàb tay, nơc oax động torng lòng iớm miễn cỡưng lắng xnốug: “aĐng nă ìg vyậ?” Nhìn nhóc noc aik nă ngon lành àm nắh cũng thấy iơh đói, nắh ngồi xốung nêb cạnh ìrT Tiểu Tihên trên ếhg ôs pha: “hCia ohc úhc viớ.”
ìM àg nihều thịt àg ngon iơ àl nogn, iùđ àg cihên vàng ãđ được cọl tếh xnơưg, torng mềm nogài gòin, ngon nếđ iỗn chảy nước mnếig, ìrT Tiểu Tihên ữig thức :nă “gnôhK.”
iôM uậc ịb pỏhng ỏđ :ua “Chú muốn nă ìht oảb pếb màl coh.”
Thẩm Tung nớưhng mày, nhéo iác ám đang pồhng nêl aủc ìrT Tiểu Têihn: Ở“ àhn aủc chú, cặm ồđ aủc cúh.” Gọing nắh iợg mảc ôv cnùg, tếing cười iơh kàhn: “Mấy iợs ìm cũng kôhng ỡn chia ohc úhc ”?à
ợrT ýl oaC luôn theo tás phục ụv Thẩm Tnug, aừv bước oàv aửc ãđ thấy bóng lưng mấ pá aủc iah úhc cáhu, tộm oac tộm thấp cúr oàv nhau mex tình mảc uám óhc àm ngay ảc aứđ cháu mát tuổi aủc hna at nòc chê.
cúL này, mât tạrng aủc hna at ãđ cực ỳk phức pạt rồi.
ìrT Tiểu Tihên ịb ión àm nnợưgg.
tặM uậc ịb iơh nóng nuh ỏđ bnừg, lông im nur run, uậc uấđ tarnh mât ýl chán êhc iồr iớm uưl lyuến nói: “Vậy chia ohc úhc tộm ít néh.”
Thẩm Tung ìhp cờưi, pẹđ trai ngời nờgi.
ìrT Tiểu Tihên ịb cắs pẹđ màl ờm noc mắt, iôđ tắm torng oev ức nhìn úhc măđ đăm.
áM ,iơ úhc Thẩm cười nêl pẹđ trai quá.
Thẩm Tung nhận ,ar ý cười aủc nắh càng uâs hơn, gọing nô hòa: “iTểu Tihên tíhch man yah tíhch nữ?”
oaS tộđ nihên iạl iỏh iác này?
hnÁ tắm ìrT Tiểu Tihên tắb uầđ lảng tnárh, uậc iúc đầu, iat iạl tắb uầđ nóng ran, gọing páđ íl nhí: “Nam ”.ạ
Tống Nhgi.
uậC tíhch Tống Nhgi.
Thẩm Tung tíhch ựs ngây ôgn ngại nùgng aủc ìrT Tiểu Têihn, uến nưgời yàn từng ịb ẻk khác chạm vào, chắc chắn nắh ẽs tấr cứt gậin, nưhng ìrT Tiểu Tihên nẳh àl cưha, ìrT Tàhnh nẳh àl chưa ohc phép ìrT Tiểu Tihên dính nếđ trai gái: éB“ nnaog.”
nắH aox lưng ìrT Tiểu Têihn, nói: “ôhKng phải uấx ,ổh tíhch man bình tờưhng mà.”
ìrT Tiểu Tihên chớp mắt, kôhng nêl tnếig.
Torng lòng thầm nhgĩ, uến úhc biết iôt tíhch Tống Nghi ìht chắc ẽs kôhng nghĩ yậv đâu.
ôT ìm aik cuối cùng nẫv ịb iah úhc cháu chia nhau nă hết.
Thẩm Tung phát hiện ìrT Tiểu Tihên tíhch nă thịt nên ãđ ốc ý pắg tếh thịt ,iđ ỉhc ểđ iạl yấm cọng uar xanh giòn ohc ìrT Tiểu Têihn. nắH tíhch nhìn dáng ẻv giận nưhng kôhng mád nói, mấ cứ đáng uêy aủc nhóc noc này.
ìrT Tiểu Tihên muốn iọg thêm nưhng iạl ịb Thẩm Tung ngăn lại: “Tối nă nầg on tiôh.”
ôT ìm aik yầđ ú ,ụ yat nắh pá nêl iác bụng ãđ iơh pìhnh aủc ìrT Tiểu Têihn: nĂ“ nihều óhk tuêi.”
ìrT Tiểu Tihên nẫv ợs Thẩm Tung nên ỉhc uĩb iôm ỏt ar káhng nhgị. cúL yàn uầb kôhng íhk tấr tốt, uầđ có chậm chạp aủc uậc cuối cùng cũng tôhng minh nơh cúht: “Chú ”.à
Cyuhện àhn cậu.
Thẩm Tung kôhng muốn nhắc đến, hná tắm nắh iạl ởrt nên lạnh nạht, liếc tắm ar hiệu ohc ợrt ýl oaC ãđ ờhc uâl auq đây, ợrt ýl oaC tấr hiểu :ý “ếSp, pắs nếđ thời gian ngài nẹh iớv uậc Tống riồ.”
hnA at mỉm cười nói: “Nên xuất phát thôi ”.ạ
tộM sinh viên aủc iạđ cọh A iửg vc nếđ công yt nọb ,ọh àl hình thái ơs khai aủc tộm phần mềm vdieo nắgn, tấr óc tirển vọng phát tểirn, uến ỉhc óc yậv ìht Thẩm Tung cũng ẽs kôhng đích thân pặg ỡg ếht này, ủhc uếy àl Thẩm Tung trân tọrng nhân tài.
Thẩm Tung tíhch nưgời ẻrt hăng iáh óc íhc tiến thủ.
iờL ìrT Tiểu Tihên muốn ión iạl ịb tắc nnagg.
uậC ngẩn nờưgi, ỏt ar ờm mịt.
Thẩm Tung ãđ đứng yậd rồi, nắh tấr cao, cặđ biệt àl iốđ iớv ìrT Tiểu Tihên nẫv đang ngồi trên ếhg ôs pha, ìrT Tiểu Tihên kôhng ểht kôhng nưgớc nêl nhìn Thẩm Tnug.
“Chú phải ar nogài tộm cnếyuh.”
Đờưng tén quai màh aủc nưgời nàđ gnô cắs nét, ihk kôhng cười tôrng lạnh lùng cực :ỳk “iTểu Tihên kôhng nầc ờhc chú, cúl aữn nêl đánh răng aửr tặm iồr ủgn tưrớc đi.”
ìrT Tiểu Tihên tấr ợs Thẩm Tung ưhn ếht này.
uậC iúc đầu: …“ Vgnâ.”
Thẩm Tung ỉhc liếc tắm nhìn ìrT Tiểu Tihên tộm iác iồr iđ thay quần ,oá uas óđ ar nogài iớv ợrt ýl Cao.
Thời gian nẹh aủc ọh àl mười ờig tối.
Thẩm Tung aừv ,iđ biệt ựht àhn ọh Thẩm cíhnh àl tihên ạh aủc ìrT Tiểu Têihn! ìrT Tiểu Tihên kôhng phải nưgời nogan nogãn ,ìg uậc aừv iớm nặv nưgời cuhẩn ịb quẩy ìht ệh tốhng ãđ ión nex vào: “orTng yâđ óc carema.”
óN đếm: “ổTng cộng óc 231 cái, 063 ,ộđ kôhng cóg ctếh.”
ìrT Tiểu Tihên cứng :ờđ ”?“
“Lắp cemara torng àhn mình ìht iôt hểiu, nưhng nật 231 iác ”?á uậC tíh oàv tộm hơi: “hTẩm Tung biến thái thật đyấ.”
ệH tốhng phớt ờl đánh áig aủc ìrT Tiểu Tihên ềv Thẩm Tnug: “Cậu thận tọrng ctúh.”
ìrT Tiểu Tihên đành phải tiếp cụt ảig ờv chán nản, iãm ohc nếđ ihk aửr tặm đánh răng nêl gờưing oék chăn trùm uầđ iớm tắb uầđ qẩuy.
uậC trốn torng căhn, iôl điện tohại :ar “uMốn mex iác ìg kích tíhch kgnôh?”
mêĐ môh kuhya kắoht? Kích tcíhh?
ệH tốhng kihnh ỉb nói: “Cậu thật nẩb tuỉh!”
“Bẩn thỉu gì?” ìrT Tiểu Tihên aừv iỏh aừv ởm tiểu phẩm iàh cộđ tohại lên, cẳhng oab uâl uas ãđ cười nur ảc nưgời ưhn ểht cắm bệnh Posnikran: aH“ ah …ah aH ah ah ah .ah Vếing ồm ảm tốđ giấy oáb — aừL am ỷuq ?à aH ah ah ah ah ha.”
ệH tnốhg: ”…“
mêĐ môh kuhya kohắt mex iàh cộđ tạohi?
Cũng áhk kích tcíhh.
…
…
Cuộc ión cyuhện tấr tuhận lợi.
Càhng trai ẻrt kôhng khúm mún cũng kôhng kiêu nạgo, ión cyuhện õr ràng rành mcạh, aừv óc tham vọng iạl aừv óc uầđ .có Điều yàn kihến Thẩm Tung ớhn nếđ hình hnả mình phấn uấđ ngày xưa. mốĐ ỏđ sáng lên, khói tuhốc ảhp ,ar đờưng tén trên kuhôn tặm nưgời nàđ gnô óc chút ơm ,ồh nắh tắb tréo câhn, gnố quần yât căng pồhng lên, homrone man tính ảhp tẳhng oàv mặt.
Nưhng túh tuhốc torng ihk òrt cyuhện àl hành iv tấr tấb lịch .ựs
Tống Nghi kôhng tíhch iùm tuhốc ,ál hna uac mày, nấ tợưng nab uầđ ềv Thẩm Tung giảm xnốug. yâĐ àl tộm nưgời ngạo mạn, đơưng nihên Thẩm Tung óc ưt cách ểđ ngạo mạn, nếđ aịđ ịv yàn aủc nắh iồr ìht kôhng nầc phải òg pé nảb thân ểđ màl iàh lòng nưgời khác nữa.
Hiểu ìht hểiu, kôhng tíhch nẫv àl kôhng tcíhh.
Thẩm Tung àl nưgời nhạy bén, nắh nhận ar được nưhng kôhng ểđ ,ý nắh liếc nhìn bảng oáb oác iàt liệu aủc Tống Nhgi, đứng yậd iụd tắt tuhốc oàv tạg tàn: “Tôi cũng óc nưgời đang màl ựd ná yàn aủc cuậ.”
Thấy Tống Nghi óc ẻv pắs iổn gậin, nắh mầc oá kohác tắv trên lưng ghế, ẽhk cười nạht: “ừĐng nghĩ àl cúhng iôt nă pắc ý tởưng aủc cậu, iôt nòc kihnh tờưhng màl vyậ.”
Tống Nghi nếđ pật đoàn Thẩm ịht cũng iởb ìv nit tởưng Thẩm Tung ẽs kôhng cứ hiếp nưgời mới.
hnA ựt nhắc ởhn nảb thân bình tĩnh lại: “ằBng cgnứh.”
Thẩm Tung yấl ar tộm pật iàt liệu ừt ủt ồh ơs mén ohc Tống Nhgi: “Xem đi.” Nhóc noc ở àhn óc ẻv đang bồun, khóc nật yấm tếing rồi. nắH kôhng muốn diễn ởv kịch tihên ýl ãm iợđ áB Nhạc yàn nữa, cặm ùd nắh ohc rằng Tống Nghi tấr óc tirển vnọg.
Tống Nghi tậl mex iàt liệu yấm lợưt, ốs liệu torng iàt liệu ihc tiết àv cyuhên nihgệp nơh hna màl tấr nềihu. Pơưhng ná qảung ,áb iạđ ứs qảung ,áb ý tởưng aủc hna nẫv nòc àl hình thái ơs kahi, nòc nêb pật đoàn Thẩm ịht ãđ àl tộm pơưhng ná hoàn cỉhnh rồi.
Ngón yat căng cứng aủc hna nầd ảht lnỏg, yá yán nói: ãĐ“ màl pihền riồ.”
Thực ar Thẩm Tung àl tộm nưgời tấr óc cứs pấh dẫn.
nắH qyuết đoán iạl kôhng ềh tấm pohng :ộđ “Tôi đồng ý iớv điều kiện aủc cậu, tiếp cụt pợh tcá.” Tống Nghi nòc ẻrt àm ờig ãđ óc mầt nhìn ưhn yậv rồi, tơưng ial chắc chắn kôhng mék nổi, nắh nẵs lòng uầđ ưt tớưrc.
Tống Nghi iơh kinh nạgc, song mảc kích nihều hơn.
ùD oas hna nẫv àl sinh vêin, nẫv nòc ựs ốc chấp nơđ tầuhn: “ôhKng nầc đâu, pơưhng ná aủc pật đoàn Thẩm ịht ãđ tấr hoàn cỉhnh rồi, óc iôt yah kôhng cũng vậy. tấR mảc nơ ngài Thẩm ãđ nẵs lòng ión cyuhện iớv iôt uâl ưhn vyậ.” Tống Nghi iúc nờưgi: “Tôi kôhng nầc chia aoh hnồg, ngài Thẩm ohc phép iôt tham aig ựd ná yàn àl ủđ riồ.”
yâĐ cíhnh àl ýl od Thẩm Tung ýuq nếm nưgời trẻ.
nắH kôhng quay uầđ lại, ỉhc yẫv tay: “ôhKng phải tặng knôhg, ioc ưhn uậc ợn iôt tộm nâ tình đi.”
n tnìh?
cúL yàn Tống Nghi nẫv chưa hiểu nâ tình àl ợn óhk ảrt nấht, hình tợưng aủc Thẩm Tung torng lòng hna oac nớl ĩv đại. hnA chậm iãr ởht ar tộm hơi, mẩl bẩm: “Đây cíhnh àl nơ irt ộgn nỉh.”
Thẩm Tung óc nơ irt ộgn iớv anh.
ợrT ýl oaC đuổi theo Thẩm Tnug, ủhc động hỏi: “gNài ión cyuhện xong iồr ”?ạ
nắH biết Tống Nghi nẫv àl sinh vêin, aừv nhìn Tống Nghi nắh iạl ớhn nếđ thời iạđ cọh aủc mnìh, gọing ión yầđ ẻv hoài nệim: “Giờ yàn ềv ýk cút cáx chắc ãđ đóng aửc rồi, cáb oảb ệv ýk cút áx ữd mắl đyấ.”
Nưhng ờig yàn àm sinh viên chưa ềv ìht kiểu ìg cũng ẽs ịb ihg oàv .ổs
Torng tốc tyurện gốc, Thẩm Tung àv Tống Nghi òrt cyuhện tấr pợh nahu, Thẩm Tung ãđ iờm Tống Nghi ềv nghỉ iạl biệt ựht àhn ọh Thẩm tộm đêm.
Nưhng ờig Thẩm Tung kôhng óc mât tạrng ,óđ torng lòng nắh đang iơh pihền mộun, ừt cúl thấy ìrT Tiểu Tihên trốn torng chăn khóc àl nắh nẫv luôn nồb chồn óhk cịhu. Kôhng ỉhc iởb ìrT Tiểu Tihên khóc àm nòc ìv nắh kôhng kiểm soát được mât tạrng aủc mnìh.
Tính cách Thẩm Tung tấr cộđ đáon, mah muốn kiểm soát cũng tấr mnạh.
mảC giác tấm kiểm soát ôv cùng óhk cịhu.
ợrT ýl oaC thấy Thẩm Tung kôhng nêl tếing cũng ừt ừt ngậm mệing lại.
aưM nẫv ưhn trút nớưc.
oàR rào, đoán cừhng phải uas aửn mêđ iớm tnạh.
Gọing Thẩm Tung bình tảhn: ềV“ tiôh.”
hnÁ tắm nắh nhìn xốung nàm hình đang sáng pậl lòe, yâđ àl hình hnả cemara tặđ torng pòhng ủgn aủc ìrT Tiểu Tihên ihg lại, aứđ ỏhn uếy tớ ủ ũr aik chui oàv torng chăn kôhng thấy ar nữa… àM chăn ức nur mãi.
Chắc àl đang khóc tơưhng mât lắm.
