Chương 4: Nước mắt suýt chảy ra từ mồm
Eidt: Lune
ìrT Tiểu Tihên cười nếđ uađ ảc bnụg, uậc aox òg ám cứng ơđ ìv cười nihều aủc mnìh: “Hơn tộm ờig sáng iồr ?à ãĐ nơh tộm ờig sáng iồr ơc ”?á
Thời gian trôi auq nahnh ghê, tuổi xuân cóhng già. ảuQ nihên àl cúl oàn thời gian iuv ẻv cũng trôi nahnh ưhn thế. “Ngủ thôi ủgn tôhi, buồn ủgn chết mtấ.”
ệH tốhng nẫv mex chưa :ãđ “Xem thêm chút aữn đi.”
nọB ón óc yuq cắt nihgêm ngặt ohc nhân vêin, mấc màl việc rêing torng ờig làm.
ừrT ihk màl việc rêing iớv ýk chủ.
ìrT Tiểu Tihên kôhng chịu nổi, ión auq loa: “Lần uas ,iđ nầl uas đi.”
Torng pòhng ởm điều aòh nưhng trùm ník chăn nẫv áhk nộgp, iốt muộn nă ìm àg iơh nặm nên ờig ổc họng óhk chịu khát nớưc, mảc giác ảc nưgời nóng nar lên. uậC định név chăn nêl tíh ởht kôhng khí, tiện ểht ar nogài uống nước lôun.
Bnỗg, cóg chăn ịb èđ xnốug, nêb pém gờưing óc thêm tọrng lợưng aủc tộm nờưgi, mện iơh núl xnốug: “iTểu Tnêih.”
ìrT Tiểu Tihên aừv định chui ar ìht cứng .ờđ
“hTẩm Tgnu?” uậC iỏh ệh tnốhg: “hTẩm Tung ềv ừt ihk oàn đyấ?”
ệH tốhng mex iàh cộđ tohại chăm úhc nên kôhng ểđ ,ý nưhng ón nẫv ảrt iờl năc ức oàv iơh mẩ trên nưgời Thẩm Tnug: “hCắc miớ.”
Thẩm Tung nhìn ìrT Tiểu Tihên tộđ nihên mằn mi tấb động torng căhn: “Vẫn nòc khóc ”?à
Khóc yấm tếing rồi.
Đáng tơưhng tậht.
Kóhc?
ìrT Tiểu Tihên ý thức được Thẩm Tung hiểu lầm, nưhng điều yàn kôhng tárch Thẩm Tung đợưc, ia àm tởưng được uậc mấ noc àhn giàu torng tộm ngày aig đình aừv áhp sản, aừv tấm liên cạl iớv ahc ẹm iạl pún torng chăn mex iàh cộđ tohại ơc chứ.
Gọing uậc nur run: “Nếu Thẩm Tung phát hiện ar iôt kôhng khóc ìht soa?”
ệH tnốhg: ”…“
óN cũng tắb uầđ hnảog: “Tôi cũng kôhng btếi.”
môH yan tốc tyurện aủc ìrT Tiểu Tihên ãđ chạy xong rồi, ờig yàn ẽl ar Thẩm Tung phải đang ión cyuhện iuv ẻv iớv Tống Nghi chứ? iạT oas Thẩm Tung iạl tộđ ngột quay ềv vậy? Cyuhện yàn kôhng khoa học!
Thẩm Tung thấy ìrT Tiểu Tihên kôhng nêl tnếig.
nắH név tộm cóg chăn lên, định oék ìrT Tiểu Tihên :ar Ở“ torng chăn uâl ngộp ởht đấy, ar nogài tíh ởht kôhng íhk .iđ Cũng ểđ úhc mex cháu óc nổ kôhng naữ.”
Gọing man trầm thấp iợg mảc mang theo chút ỗd dành màl iat ìrT Tiểu Tihên ngứa nar lên: “Oa, phúc iợl aủc nưgời cồung gọing nói, úhc Thẩm tyuệt qáu!” Nưhng tậl ex àl cyuhện kôhng thể, uậc nahnh tắm nahnh yat uín chăn lại, ốc gắng nặr ar iah tếing cứn ,ởn aừv hảong loạn iạl aừv ợs hãi: …“ Đừng cúh.”
Đừng vạch ,ar uậc ẽs chết !óđ
Chết ìv nnợưgg!
Thẩm Tung mảc nhận được ựs cốhng ực aủc ìrT Tiểu Têihn, ẻrt noc ở tuổi yàn đang àl cúl óc lòng ựt tọrng mạnh nấht, khóc nél ịb ụhp hyunh phát hiện ãđ ủđ uấx ổh rồi, hốung ihc nòc ịb nhìn tấhy.
nắH ởht dài, kôhng oék chăn aữn àm ỗv đúng oàv lưng ìrT Tiểu Tihên iah cái: “ừĐng ,ợs úhc kôhng nhìn đuâ.”
ìrT Tiểu Tihên ởht pàho.
uậC ngộp ởht nếđ cứm tặm ỏđ bừng uầđ cáohng vnág, nưhng Thẩm Tung đang ở nàogi, đừng ión òht uầđ ar àm ngay ảc tíh ởht mạnh cũng kôhng dám.
Torng pòhng chìm oàv ựs nêy tĩnh khác tnờưhg, nấv ềđ năc nảb kôhng phải àl ìrT Tiểu Tihên khóc àm àl àhn ìrT Tiểu Tihên áhp nảs àv Thẩm Tung iạl kôhng muốn gúip. yấM nầl aừv ởm mệing ãđ ịb ngắt lời, yut ìrT Tiểu Tihên kôhng tôhng minh ohc mắl nưhng cũng hiểu được phần oàn thái ộđ aủc Thẩm Tnug.
Kôhng giải qyuết được cyuhện này, quan ệh giữa iah nưgời ọh ẽs iãm ịb ngăn cách tộm tnầg.
íV ụd ưhn yâb giờ, ia cũng óhk ởm mnệig.
Thẩm Tung nghĩ nếđ gơưng tặm yầđ nước tắm aủc ìrT Tiểu Têihn, ìrT Tiểu Tihên ìht nghĩ kôhng biết ihk oàn Thẩm Tung iớm chịu ,iđ nưhng iãm tộm cúl uâl nẫv kôhng thấy Thẩm Tung định iđ ìg ,ảc ìrT Tiểu Tihên tắb uầđ kôhng nhịn được rồi.
aừV khát nước iạl aừv muốn iđ tểiu, tặm ìht ỏđ uầđ ìht đau, óc oab nihêu cyuhện tốt ìht nồd tếh oàv nưgời ếht này.
Gọing ìrT Tiểu Tihên nơh kàhn, cách tộm pớl chăn nghe óc ẻv ủ :ê “Chú ơi.”
Gọing càhng trai ẻrt đượm bồun.
Thẩm Tung iúc đầu: “iTểu Tnêih.”
ìrT Tiểu Tihên kôhng mád òht uầđ ,ar uậc duỗi tộm iác yat ar ờs lung tnug, iảv aùm èh ỉhc mỏng tanh óc tộm lớp, uậc ờs phải ỗhc oàn yấđ năs chắc nóng bnỏg, chắc àl đùi, ờs ãđ yat êhg ơc àm kôhng mád bóp. uậC iạl nầl òm yấm nầl nữa, cuối cùng cũng mắn được yat aủc nưgời ,ọn ngón yat iàd iơh ôht ráp, nihệt ộđ oac nơh nẳh nưgời bình tnờưhg, gọing càhng trai ẻrt nhgẹn nàgo: “Nhà cháu áhp nảs riồ.”
iơN ịb uậc chạm oàv tệh ưhn óc ngọn aửl bùng lên, torng lòng Thẩm Tung cũng cốb cháy hừng hực. nắH tíhch kuhôn tặm aủc ìrT Tiểu Têihn, cũng tíhch tính cách nồh nihên ẻrt noc aủc ìrT Tiểu Têihn. aD nắh mẫs màu, nữhng măn tưrớc aik kôhng phải nắh chưa từng oal động yat câhn, nếđ ờig nẫv nòc yấm tệv ngấn tnắrg. nòC ìrT Tiểu Tihên ìht káhc, uậc được nuôi nấng cưng cihều ừt nhỏ, nớl ngần yàn iồr àm chưa từng phải động oàv việc ,ìg ngón yat tắrng hồng khỏe mnạh.
Nưhng kôhng ềh ữn tính àm pẹđ kiểu tihếu nêin.
Lòng nàb yat Thẩm Tung khép lại, chậm iãr mắn yat ìrT Tiểu Têihn, uịd dàng ưhn đang vuốt ev trấn na tộm noc ỏht ịb hảong :ợs “Chú biết riồ.”
ịB yat aủc tộm nưgời nàđ gnô khác oab lấy, ìrT Tiểu Tihên kôhng quen lắm, uậc ửht giật yat nưhng phát hiện kôhng túr ar được ìht kôhng ốc thêm nữa, óc ẽl àl od kôhng iốđ tặm trực tiếp nên uậc cũng nag ạd hơn: “Chú óc ểht giúp àhn cháu vượt auq aửc iả yàn kgnôh…”
“Sau yàn Tiểu Tihên ức ioc biệt ựht àhn ọh Thẩm àl àhn mình đi.” ựS nô aòh aủc Thẩm Tung ỉhc pợh iớv ẻv ngụy tarng nêb nogài aủc nắh tôhi, ứhc thực ar tấr cơưng qếyut: “iTểu Tihên nẫv àl uậc mấ sống hạnh phục ôv ol ôv nhgĩ, kôhng ia óc ểht tắb tạn Tiểu Tihên đcợư.”
nắH aox nắn yat ìrT Tiểu Tihên mang nếđ mảc giác êt iạd ohc ảc iah nờưgi: “Chú ẽs nuôi cuáh.”
Nuôi cáhu?
ỉhC mình cháu tôhi?
yậV àhn cháu ìht sao?
ìrT Tiểu Tihên mím môi, kôhng ión iờl oàn tệh ưhn ịb ia pób .ổc uậC kôhng thân iớv Thẩm Tnug, nơh mười măn yan iớm liên lạc, Thẩm Tung chịu chứa chấp uậc cũng ãđ àl tếh lòng quan mât giúp ỡđ rồi.
uậC kôhng óc pậl tnờưrg, cũng kôhng óc qyuền uêy uầc Thẩm Tung nhất định phải giúp ỡđ àhn ọh Trì.
Ngay cúl áhp nảs ìht tấm liên cạl iớv ahc ,ẹm ìrT Tiểu Tihên mảc thấy tếh thảy uềđ haong đờưng ưhn torng ,ơm uậc hoàn toàn kôhng biết ìg ềv cyuhện àhn mình nên iạl càng tấb cựl hơn.
uậC ỉhc biết kóhc.
Thẩm Tung thấy ìrT Tiểu Tihên kôhng nêl tnếig, iạl lặng ẽl ởht iàd tộm tnếig.
nắH kôhng ểht oab dung ìrT Tiểu Tihên ôv nạh đợưc, nhất àl ềv cyuhện aủc àhn ọh Trì: “iTểu Têihn, chắc àl ahc ẹm cháu ãđ liên cạl iớv cháu iồr phải knôhg? ọH ión ếht nào? óC phải ọh ỉhc nặd Tiểu Tihên đừng ,ol ỉhc nầc ựt chăm cós tốt ohc mình àl được đúng kgnôh?”
Kôhng óc cyuhện ahc ẹm ìrT Tiểu Tihên aưđ uêy uầc ìg áuq oac iớv ìrT Tiểu Tihên đợưc.
ìrT Tiểu Tihên iúc mằg đầu, gọing ỏhn xíu: …“ Vgnâ.”
ahC ẹm uậc ãđ nặd òd ưhn vậy.
ìrT Tiểu Tihên ôv dụng ưhn vậy.
Kôhng yâg thêm cắr iốr ãđ àl giỏi mắl rồi.
Thẩm Tung nhéo yat ìrT Tiểu Têihn, thấy ìrT Tiểu Tihên nur nêl iớm dừng tay, hná tắm nưgời nàđ gnô thâm túhy: “iTểu Tihên ựt chăm cós tốt ohc mình àl giúp ỡđ ahc ẹm riồ.”
nắH nịhgch ngón yat aủc ìrT Tiểu Têihn: “ưrTớc ihk ahc ẹm cháu ửx ýl xong cyuhện torng nhà, Tiểu Tihên ức ở yâđ iớv chú. ưhN yậv ìht ahc ẹm cháu cũng ẽs nêy mât nơh ểđ pật turng giải qyuết việc àhn ọh ìrT đúng kôhng noà?”
ìrT Tiểu Tihên túr yat ,ềv nẫv dùng chăn cọb mình ník mít, gọing iơh nhgẹt mũi: “hCáu biết riồ.”
Kôhng ểđ Thẩm Tung páđ lời, uậc ãđ ar lệnh đuổi kcáhh: “hCáu muốn ngủ, úhc ar nogài đi.”
cắM tểiu, pắs kôhng nhịn iổn rồi.
Thẩm Tung nớưhng mày, đơưng nihên àl nắh nghe ar ựs tấb nãm nẫl náo nậh aủc ìrT Tiểu Têihn.
aứĐ ỏhn nẫv nòc ểđ bnụg.
Thẩm Tung cũng kôhng ở iạl ểđ ịb ghét têhm.
“Vậy úhc ar nogài đyâ.” Tếing iảv am tás vang nêl tộm lúc, nắh đứng dậy, nhìn xnốug: “iTểu Tihên ủgn mớs đi.”
aửC đóng lại.
Tếing cạch vang lên.
ìrT Tiểu Tihên chui ar khỏi căhn, uậc ởht nổh hển, cực ỳk kiềm ếhc muốn chạy àm tếl từng bước oàv pòhng ệv snih, cúl ảx nước iớm ớhn :ar “Tôi ớhn mình ãđ khóa aửc iồr mà?”
ùD àl aửc pòhng ủgn yah aửc pòhng tắm.
ệH tốhng canh cừhng giúp ìrT Tiểu Têihn: “hTẩm Tung óc chìa kaóh.”
ohC nên óc khóa aửc yah kôhng cũng ôv nĩhga, ủhc uếy àl mex Thẩm Tung óc muốn oàv yah kôhng tôhi.
ìrT Tiểu Tihên iđ ệv sinh xnog, uậc aửr yat ios gnơưg, kuhôn tặm càhng trai ẻrt torng gơưng ỏđ bừng ìv ngộp thở, òg ám hồng hồng ưhn iah aóđ aoh oàđ ởn ,ộr pẹđ ìht pẹđ thật đấy. uậC ờs khóe tắm mnìh, buồn uầr nói: “Mai ủgn yậd àm tắm iôt kôhng sưng ìht màl oas gời?”
Khóc uâl ưhn yậv àm sáng tắm kôhng sưng ìht đúng àl ỳk tích y học.
ệH tốhng nêl mạng mìt tộm lúc, tứd kohát nói: “Xem phim đi.”
ìrT Tiểu Têihn: “hPim gì?”
ệH tốhng ởm bảng pếx hạng phim mảc đnộg: “Chú óhc Hokihca”.
ìrT Tiểu Tihên iạl chui oàv torng chăn nầl nữa.
tộM nưgời tộm tốhng iạl mex chút kích tcíhh.
…
Thẩm Tung iạl mex cremaa.
uaS ihk nắh ar khỏi pnòhg, ìrT Tiểu Tihên ãđ chui ar khỏi căhn, torng pòhng iốt neđ nên ỉhc óc ểht thấy ờl ờm tộm bóng nờưgi, ìrT Tiểu Tihên nầl òm oàv àhn ệv snih, cúl uas iđ ar iạl trốn oàv torng căhn.
iạL tắb uầđ khóc .à
nầL yàn Thẩm Tung kôhng nếđ na iủ ìrT Tiểu Tihên nữa, ùd oas nưgời ẻrt tuổi cũng phải cọh được cách iốđ tặm iớv hiện tựhc.
ýL írt nghĩ ưhn yậv kôhng sai, nưhng óc ẽl àl nầl uầđ tiên óc điều trăn ởrt nên nưgời nàđ gnô nốv lạnh lùng yan iạl iơh tấm ngủ, băng nat tộm góc, ỗhc oàn óđ dưới yáđ lòng tắb uầđ nóng ran.
nắH aựt oàv tàhnh gnờưig, bôung qyuển sách iồh uâl kôhng tậl xnốug, ẽhk nhắm mắt: “ôhKng nòc ẻrt aữn riồ.”
Thẩm Tung cúl iôđ mươi tộm lòng ỉhc óc tiền àv qềyun, thời điểm óđ àl cúl nắh liều mạng nấht, biệt danh áC pậM Tắrng cũng ừt thời điểm óđ àm ,óc nưgời ghét ỷuq hờn.
ihK yấ nắh màl ìg óc lòng ừt .ib
môH sau, ìrT Tiểu Tihên nầg trưa iớm òb dậy.
Torng biệt ựht àhn ọh Thẩm kôhng óc quần oá aủc cậu, iốt auq mắt xong uậc cặm ồđ ủgn aủc Thẩm Tnug, nưhng giữa nab ngày cặm ếht yàn õr àl kôhng tíhch hợp. Cihều yan uậc nòc óc tiết học, cẳhng ẽl cặm iỗm quần tól iđ học. Torng pòhng ủgn óc tộm ủt quần oá ot cực ,ỳk ìrT Tiểu Tihên ởm :ar “rTời ùhp ộh ohc noc óc iác cặm đợưc… Oa!”
tộM ủt yầđ hàng hiệu aùm này.
Chắc àl torng cúl uậc ủgn say, Thẩm Tung ãđ ias nưgời iđ aum suốt đêm.
ìrT Tiểu Tihên yấl tộm iác quần jean àv tộm iác oá thun cộc yat ,ar cười ìh ìh khoe kaohng iớv ệh tnốhg: “Chú Thẩm uêy iôt gêh.”
ệH tốhng nhìn iah iác bọng tắm sưng aủc ìrT Tiểu Têihn, kihnh tờưhng khịt mũi: “Chỉ ếht yàn thôi ?à Thẩm Tung tihếu tiền ccắh?”
uêY tộm nưgời ẽs kôhng ỡn ểđ nưgời óđ iơr ,ệl ìrT Tiểu Tihên khóc pắs chết àm cũng óc thấy Thẩm Tung ởm mệing đồng ý giúp đâu: “hCắc àl hna at thấy uậc đáng tơưhng nên uức ợrt ít tiôh.”
ìrT Tiểu Tihên cẳhng quan tâm: “Thì iôt đang nầc uức ợrt mà.”
ẻhT aủc uậc ịb khóa tếh rồi, tấb động nảs dưới nêt uậc cũng uềđ iổđ ủhc rồi. Quan tọrng àl tưrớc aik uậc cắđ iột kôhng tí nờưgi, uến kôhng óc Thẩm Tung ìht cuộc sống thực ựs ẽs tấr óhk kăhn.
ìrT Tiểu Tihên xốung tnầg, Thẩm Tung đang dùng bữa.
Thức nă yàb trên nàb iàd yầđ ủđ ảc cắs nẫl ,ịv pấh nẫd ôv cnùg. Nưhng pấh nẫd nhất nẫv àl nưgời nàđ gnô đang ngồi ở ,óđ nắh diện ộb suit ab mnảh, tộm oá tộm quần tộm oá glie, ỷt ệl iav oe hoàn ,ỹm pặc chân iàd tắb téro, pohng ộđ ngời nờgi.
nắH ểđ ờt oáb trên yat xnốug, mỉm cười yẫv yat iớv ìrT Tiểu Têihn: “iTểu Tnêih.”
áM ,iơ yâđ chắc chắn àl tihên đnờưg.
Nước tắm aủc uậc suýt aữn chảy ar ừt mồm rồi.
ìrT Tiểu Tihên ốc ý ềl ,ềm ngắm thêm cúl aữn iớm chịu iđ xốung tnầg. Càhng trai ẻrt khóc ảc mêđ nên tôrng áhk tiều tụy, uậc ngồi xốung ghế, óc ẽl àl od kôhng nêy lòng nên ngay ảc hná tắm cũng iơh thất tầhn, kôhng ềh nhìn Thẩm Tnug: “úhC.”
ìrT Tiểu Tihên đang ión cyuhện iớv ệh tnốhg: “Cái cóg cúl iôt xốung tầng ,yấ hna chụp được úhc Thẩm caưh?”
yaT nghề aủc ệh tốhng ức phải iọg àl cực ỳk cyuhên nệihgp, ón chụp Thẩm Tung ngồi nêb nàb iàd pẹđ trai mắl lôun, uas óđ ón aưđ hnả ohc ìrT Tiểu Tihên xem: “iồR.”
ìrT Tiểu Tihên tấr iàh lnòg: “ihCều iôt ohc hna mex iàh cộđ tohại iah tgnếi.”
ệH tốhng cũng tấr iàh lnòg: “Hợp cát iuv vẻ!”
nòC Thẩm Tung ìht kôhng iàh lòng lắm.
nắH tởưng ìrT Tiểu Tihên nẫv đang giận dỗi, gọing nắh lạnh dần: “iTểu Tnêih.” Đừng kôhng biết tốt xấu.
ìrT Tiểu Tihên nghi hoặc nẩgng đầu, iôđ tắm torng oev sáng ngời ưhn iớm được aửr scạh, tôrng nogan ưhn úhc uừc non iớm snih, Thẩm Tung iạl iổn lòng trìu mến, nắh aưđ iôđ aũđ ohc ìrT Tiểu Têihn: nĂ“ đi.”
ìrT Tiểu Tihên pậl cứt mắc iúc oàv vệic, nưgời ìht éb nưhng nă õr lắm, màl Thẩm Tung cũng thấy ngon mệing nơh cúht, mât tạrng cũng iuv ẻv nơh hẳn. uaS aữb ,nă nắh giới tihệu ợrt ýl oaC ohc ìrT Tiểu Tihên bếit: “Chú yah nậb vệic, bình tờưhng óc việc ìg àm kôhng liên cạl được ohc úhc ìht ức mìt uậc at biết kgnôh?”
ợrT ýl oaC óc thêm tộm việc aữn àl ữig liên cạl iớv ìrT Tiểu Têihn, việc khác ìht giảm bớt, hna at kôhng biết mình được tăhng chức yah gáing chức nữa, nưhng ùd oas cũng được tăng lnơưg, ịv ợrt ýl tinh ranh oeđ kính gọng vàng ởn ụn cười tiêu cẩuhn: “hCào uậc Tìr.”
ợrT ýl oaC cười nòc ảig nơh púb êb Bibrae, ìrT Tiểu Tihên nghi ờgn ộđ cong khóe mệing iỗm nầl hna at cười uềđ y tệh nahu, màl uậc tấr muốn yấl tưhớc ođ cóg ar .ođ
ợrT ýl oaC ịb nhìn chằm chằm nếđ iổn tếh ảc ad .àg
hnA at kôhng hiểu oas ìrT Tiểu Tihên ức nhìn mình ưhn vậy, iốt auq õr àl nầl uầđ tiên ọh pặg nhau .àm Ý cười trên iôm tắt nấgm, ợrt ýl oaC iơh uâc :ện “Cậu Tìr?”
ìrT Tiểu Tihên cuối cùng cũng quay ,iđ kiêu căng tậg đầu: “hCào ahn.”
Bbraie Cao.
