Chương 6: Cứu với
Eidt: Lune
Trần Minh nàH đuổi tới, pấc 3 nắh kôhng cọh cùng tờưrng iớv ìrT Tiểu Tihên nên iớm nghe auq nêt Tống Nghi thôi ứhc chưa pặg nầl nào. aừV nếđ ỗhc nogặt ìht pahnh iạl tộđ nộgt, pậl cứt tắb pặg tộm nưgời pẹđ ưhn tiên ,ửt kuhôn tặm diễm ,ệl cóv nưgời oac oár nâc đối, pohng thái lạnh lùng torng trẻo túh hồn.
ióN thật ìht đúng ug nắh lôun, oảb oas ìrT Tiểu Tihên iạl theo đuổi suốt ab năm. ếhT nưhng ihk thấy kuhôn tặm ỏđ bừng ưhn pắs cốb khói aủc ìrT Tiểu Têihn, hná tắm Trần Minh nàH tắb uầđ iox ióm Tống Nghi ừt trên xốung dớưi, gọing điệu nghe ưhn nihgến răng nihgến lợi: “Cậu àl Tống Nihg?”
Tống Nghi cũng úhc ý iớt Trần Minh Hàn, nòc táohng mảc nhận được địch ý ôv ớc ừt iốđ pnơưhg, hna iơh ngửa nưgời ar sau, iùl iạl iah bớưc: “úĐng vyậ.” hnA kôhng iỏh Trần Minh nàH àl ,ia àv cũng kôhng quan tâm, hna ẽhk ủr tắm nhìn ìrT Tiểu Têihn, bình tĩnh hỏi: “Bạn Trì, nưgời yàn đang màl pihền uậc ”?à
ẻV nogài aủc nạb ìrT tấr xuất cnúhg, nhất àl cúl này, kuhôn tặm ỏđ gnử nếđ nật mang tai, lông im nur nur ưhn cánh bớưm, dáng ẻv lốung cốung iạl càng thấy đáng uêy óhk .ảt
nạB ìrT ưhn yậv ịb nưgời khác quấn yấl màl pihền àl cyuhện đơưng nêihn.
uậC tấr xinh đẹp.
ìrT Tiểu Tiểu uấx ổh cực ,ỳk uậc ôv thức muốn tárnh én hná tắm aủc Tống Nhgi, nưhng iạl mảc thấy mình kôhng tárnh đợưc, ùd oas uậc cũng màl mùr beng ểđ uht túh ựs úhc ý aủc Tống Nghi suốt yấm măn ơc ,àm ếht àl uậc yấl tếh dũng ĩhk nẩgng uầđ lên: “ôhKng đuâ.”
Gơưng tặm cắs tén aủc Tống Nghi phản cihếu torng tắm cậu, iah ám ìrT Tiểu Tihên iạl tắb uầđ nóng lên, gọing uậc uịd dàng nếđ :ạl “Anh đừng ,ol uậc at kôhng mád màl pihền me đuâ.”
Nưgời êm tặm ưhn uậc kôhng óc cứs cốhng ực iớv kuhôn tặm pẹđ ưhn yậv đâu!
ìrT Tiểu Tihên nơđ pơưhng qyuết đnịh: “Sau yàn oat iớv Tống Nghi cíhnh àl hna me rtộu!”
ệH tốhng biết ux hớưng tính cụd aủc ìrT Tiểu Tihên ừt tưrớc rồi: “hPải àl ịhc me cứh.”
hnÁ tắm Tống Nghi nẫv luôn tấr bình tnĩh, nghe ìrT Tiểu Tihên ión xong tộm cúl uâl uas iớm ẹhn gọing đáp: “mỪ.”
uaS ihk nhìn Tống Nghi theo tộm cóg ộđ káhc, ìrT Tiểu Tihên kôhng ỏđ tặm nữa, uậc tắb uầđ phát yuh cặđ tính êm giai aủc mnìh: “Anh cuhẩn ịb nêl pớl hả?” ìrT Tiểu Tihên tíhch Tống Nhgi, máb dính yấl àl tyuệt cihêu ởs tờưrng aủc cậu: mE“ iđ cọh cùng hna néh.”
Tống Nghi cúl tưrớc ỉhc muốn cách ìrT Tiểu Tihên càng ax càng tốt, nưhng môh yan biết tình mảc aủc ìrT Tiểu Tihên iốđ iớv mình àl thật lòng rồi, ùd hna kôhng tíhch ìrT Tiểu Tihên nưhng cũng kôhng nòc ghét ưhn tưrớc nữa.
nơH nữa, hna cũng kôhng nhẫn mât pậd tắt niềm mong nógng torng tắm ìrT Tiểu Têihn.
Ngay ihk Tống Nghi cuhẩn ịb ởm iờl đồng ý ìht Trần Minh nàH iạl chen oàv tộm câu: “Trì Tiểu Têihn, buổi cihều uậc cũng óc tiết nòc gì?”
Tống Nghi chớp mắt, nhìn ìrT Tiểu Tihên iớv ẻv òd hỏi.
aB măn theo đuổi iớm tắb được ơc iộh ở nầg Tống Nhgi, ìrT Tiểu Têihn: “ầrTn, Mnih, Hnà!” uậC iổn cáu: “Cậu ịb bệnh ”!à
ảuQ nihên àl Trần Minh nàH cẳhng thay iổđ ìg ,ảc ồđ đáng géht, ỉhc biết màl hỏng cyuhện tốt aủc cậu.
Trần Minh nàH dửng dưng ưhn knôhg, nắh kaohnh tay, cười ảgn nớgn: “Ừ.” ióN đoạn nòc cười pậm ờm iớv ìrT Tiểu Têihn: “ìMnh quen biết nhau nihều măn ưhn thế, iôt óc bệnh ìg uậc iạl nòc kôhng biết ”?à
ìrT Tiểu Tihên kôhng chịu iổn iác điệu ộb lẳng ơl yàn aủc Trần Minh Hàn.
uậC pậl cứt iùl iạl tárnh ax nắh ,ar aox ad àg ad tịv iổn yầđ cánh tay, ẻv tặm ghét ỏb àm nói: “Cậu bình tờưhng ít đi.”
meX ar nọb ọh tấr thân tihết iớv nahu, Tống Nghi nhìn ar Trần Minh nàH đang aừv khoe kaohng aừv kihêu kíhch mnìh: “Bạn Tìr.” Thấy ìrT Tiểu Tihên nhìn iạl ìht ión tếip: “ihCều uậc iđ cọh đi.”
Nưgời ọn pậl cứt uỉ uìx xnốug, hná tắm ộl ẻv buồn ,ãb mảc giác yấm nọl cót vểnh trên đỉnh uầđ cũng ũr ảc xnốug: “mỪ.”
Tống Nghi nhìn àm cong iôm cờưi, đoạn oék yat ìrT Tiểu Tihên qua, yấl tộm iác túb ib cựm neđ viết tộm yãd ốs oàv lòng nàb yat aủc ìrT Tiểu Têihn. Lòng nàb yat ìrT Tiểu Tihên iơh ngưa nứga, ếht àl nel nél nưgớc tắm nhìn Tống Nhgi, nưgời ọn ad tnắrg, sống iũm oac tnẳhg, mảc giác mấc cụd chết iđ đợưc: óC“ ìg ức liên cạl iớv tôi, nầl uas cúhng at ẽs iđ cọh cùng nuah.”
Tahnh mâ mê iat nam tám iùm cạb .àh
Tống Nghi ión xong ìht iờr ,iđ ểđ ìrT Tiểu Tihên đứng iạt ỗhc ngẩn nờưgi, uến kôhng phải biết õr Tống Nghi kôhng óc ý aik iớv mình ìht ìrT Tiểu Tihên chắc chắn ãđ nghĩ Tống Nghi đang nát tỉnh mình rồi, nưhng ểk ảc ếht uậc nẫv úr nêl iớv ệh tnốhg: “Anh yấ pấh nẫd viã!”
Ngay ảc nưgời ỉhc mằn dưới ưhn uậc àm nòc kôhng chịu nổi.
ệH tốhng hãnh diện nói: “ơưĐng nihên rồi, nưgời at àl nhân tậv cíhnh ơc .àm Nhân tậv tốt íht hạng 81 ưhn uậc óc thúc ngựa đuổi theo cũng kôhng kpị.”
ìrT Tiểu Tihên ựt động ờl iđ uâc ión đằng uas aủc ệh tnốhg. ụN cười aủc uậc ngọt ngào nếđ ộđ ngứa ảc mắt, Trần Minh nàH lạnh gnọig: “Cậu iuv ếht ơc ”?à
ìrT Tiểu Tihên yấb ờig iớm hoàn hồn, ngạc nihên nhìn Trần Minh Hàn: “Sao uậc nẫv chưa đi?”
Trần Minh Hàn: ”…“
Cười cũng kôhng thèm cờưi, nắh phất yat oá ỏb :iđ “Cậu giỏi lmắ!”
ìrT Tiểu Tihên kôhng thèm ểđ ,ý thậm íhc nòc mong Trần Minh nàH nahnh túc :iđ “Tôi cúl oàn cẳhng giỏi.”
pắS 3 ờig rồi, ệh tốhng gụic: iĐ“ nahnh lên, nếđ ờig riồ.”
Tiết yàn àl tiết gảing iạđ cnơưg, gảing đờưng nớl iớv iah trăm ỗhc ngồi chật ních nờưgi, aưđ tắm nhìn oàv ỉhc thấy tộm biển uầđ nưgời neđ ìs ,ìs tỉhnh tảohng nex nẫl yấm iác uầđ vàng chóe iớv xanh ,èl màl ìrT Tiểu Tihên kôhng khỏi mảc táhn: “Hôm auq nòc chưa óc mảc gáic, môh yan aừv iớt lớp, iơh ởht tahnh xuân pậl cứt aù iớt yâđ tyâh.”
niT cứt torng giới tợưhng uưl nal tyurền tấr nnahh, môh auq nòc cảnh as ơc ỡl nậv nưhng yan ãđ nẩgng oac uầđ ởrt lại, Thẩm Tung cẳhng nữhng nóđ ìrT Tiểu Tihên ềv àhn àm nòc cưng cihều nếđ cứm đích thân aưđ iđ học.
“Anh Trì! hna Tìr!”
“Bên đây, nêb yâđ nè!”
ỗhC ngồi yãd ứht iah mếđ nưgợc ừt dưới lên, máđ chân óhc tưrớc aik aủc ìrT Tiểu Tihên cười ưhn chưa óc cyuhện ,ìg tươi y cahng aoh aol nèk iớm .ởn
ìrT Tiểu Tihên ịb tởưng tợưng aủc mình chọc cờưi, tahnh niên iôm hồng răng tắrng nohẻn mệing cờưi, tấr óc ẻv kiểu cười aòx aóh giải nâ oán, kôhng thèm os ođ iớv hành động “hpản chủ” môh auq aủc nọb ,ọh gọing uậc torng tẻro: “ăTng Ccáh, sách iôt đuâ?”
Tăng Cách ngồi nêb têrn, nghe yậv ìht cứng nờưgi, chậm iãr xoay xnốug: “Anh Tìr?”
môH auq nắh ỏb iạl ìrT Tiểu Tihên iồr chạy mất, môh yan iạl tặm yàd nád tới. nắH nòc tởưng ùd ìrT Tiểu Tihên óc kôhng đánh mình ìht cũng ẽs kihến mình óhk ,ửx cẳhng ờgn ìrT Tiểu Tihên iạl kôhng óc ẻv ìg àl muốn tính táon.
nàĐ gnô nàđ gna àm ờig iạl tụs sùi: “Hôm auq àl me óc iỗl iớv anh, yah àl hna đánh me tộm trận iđ ohc ảh gnậi!”
Tăng Cách cũng cẳhng muốn tấm tặm iớt yậv đâu, nưhng tếh cách rồi, ìrT Tiểu Tihên mô được iác iùđ ot àl Thẩm Tung nên ahc nắh tắb nắh phải được ìrT Tiểu Tihên aht ứht ohc bằng đợưc.
oS iớv Trần Minh nàH ìht Thẩm Tung nòc đáng ợs nơh nềihu.
ìrT Tiểu Tihên mảc thấy Tăng Cách àl nưgời tấr óc nhgĩa khí, cũng hiểu ohc hắn, nèb nói: “áĐnh uậc ảh gnậi?” Tahnh niên ngân iàd gnọig, đuôi lông yàm ẽhk nớưhng lên, uậc ỉhc liếc Tăng Cách tộm iác iồr iạl iúc uầđ xoay bút, gọing bếing náhc: “Thế ìht kôhng nầc đâu, uến uậc thấy yá yán áuq ìht ừt môh yan iđ pếx hàng aum bánh gừng ohc iôt ,iđ aum ủđ tộm tgnáh.”
náT yâc xanh ,mu từng ait nắng nel auq ẽk ál cihếu xốung nưgời ìrT Tiểu Tihên điểm tàhnh từng mốđ sáng pậl lòe, hàng im cong aủc uậc ưhn được viền bằng hná snág, õr từng sợi.
Tăng Cách bỗng iốb rối, trái mit torng lồng ngực pậđ kịch lệit, vành iat ngứa ran.
Giáo ưs Quốc ữgN gảing iàb iàh hước íd dỏm, iờl oàn cũng cắs oảs úht .ịv ìrT Tiểu Tihên ưhn mắđ chìm torng iạđ dơưng cọh vấn, kôhng iàt oàn tứd ar đợưc, iãm nếđ ihk tiết gảing iạđ cơưng tếk túhc, uậc iđ ệv sinh xong cúl ar aửr yat iớm cựs ớhn cyuhện Tống Nghi ểđ iạl tộm yãd ốs điện tohại ohc mnìh.
Linh nồh aừv được tahnh yẩt iởb năv cơưhng cứt khắc ịb nuhốm nẩb ởrt lại, ìrT Tiểu Tihên iộv cóm id động ar uưl ốs aủc Tống Nghi vào, mệing nòc mẩl mẩb tiếc nốui: “Tay hna yấ aừv thon aừv dài, nòc tám mát, ờs tíhch gêh.”
cặM ùd nẫv mék os iớv mảc giác êt êt ưhn ịb điện giật aủc úhc Thẩm nưhng cũng àl hàng cực phẩm rồi: “ôCng việc xyuên sách yàn áuq đã!”
ệH tnốhg: ”…“
óN kihnh ỉb nói: ồĐ“ êd gài.”
ìrT Tiểu Tihên cũng kôhng káhch khí: ồĐ“ aừl đoả!”
iãM ohc iớt ihk ar khỏi cổng tnờưrg, ngồi nêl ex Thẩm Tung cuhẩn ịb ohc mình rồi, tộm nưgời tộm tốhng nẫv nòc ỉhc tírch nhục ạm nahu.
Cuối cùng nẫv àl ệh tốhng tởưrng tàhnh nơh tộm ,ít tếk thúc trận iãc ọc kiểu cọh sinh tiểu cọh này: “hTôi được rồi, đừng óc nhao nhao nữa, uậc iửg nit nhắn ohc Tống Nghi đi.” ìrT Tiểu Tihên yấl được ốs aủc Tống Nghi uâl ưhn ếht iồr àm nòc kôhng nhắn ủhn màl pềihn.
ểĐ uâl aữn ìht trái iớv tihết pậl nhân tậv quá.
Đúng àl Tống Nghi đang ờhc nit nhắn ừt ìrT Tiểu Têihn.
hnA tởưng cùng mắl àl mười púht, kôhng ờgn iạl àl iah tếing đồng .ồh
hnẢ iạđ diện aủc ìrT Tiểu Tihên àl tộm cihếc ex ểht thao siêu nầgu, àl àuq sinh nhật nầg yâđ aủc cậu, cực ỳk chói mắt.
【Tai yab ạv gió: Chào anh, Tống Nhgi. mE àl ìrT Tiểu Tnêih.】
ệH tốhng cười nhạo cách chào iỏh aủc ìrT Tiểu Têihn: “Lại nòc chào hna Tống Nhgi? cọH sinh tiểu cọh nhắn nòc kôhng ôhk khan bằng cuậ.”
cặM ùd ìrT Tiểu Tihên yah nnứg, mệing lưỡi oẻd quẹo nưhng àm lịch ửs tình tờưrng nẫv tốrng háoc, tộm àl od nghề nihgệp uêy cầu, iah àl nẫv chưa pặg được ia tíhch hợp, ohc nên uậc chưa uêy ia oab giờ, ýl luận kiến thức ìht pohng úhp cực ,ỳk nưhng àm kinh nihgệm thực ết ìht tihếu trầm tnọrg.
uậC ỏđ mặt, mầc điện tohại mẩl bẩm: iA“ nầc yàm lo.”
Tống Nghi nêb kia.
Hiếm ihk óc nầl hna dùng điện tohại giữa ờig nhgỉ, thấy nit nhắn tắb cyuhện aủc ìrT Tiểu Tihên ìht kôhng nhịn được àm ìhp cờưi, iác uậc noc àhn giàu tưrớc aik õr pềihn, kôhng ờgn iớt ihk tiếp cúx iồr iớm biết iạl ngây ôgn ưhn thế.
【ờưrTng kiếm mười năm: Chào cậu, ìrT Tiểu Têihn, iôt àl Tống Nihg.】
Lòng nàb yat ìrT Tiểu Tihên ar yầđ ồm hôi, uậc túr ờt giấy ar lau: “Anh yấ nhắn iạl kìa, oat ión ìg yâb gời?”
ệH tốhng yàb uưm tính ếk ohc ìrT Tiểu Têihn: “Nói yấm ủhc ềđ àm hna at tíhch này, iồr sinh hoạt tờưhng nàgy, ihk oàn thấy nổ nổ iồr ìht óc ểht tiến thêm bước nữa, nẹh hna at ar nogài iđ chơi hoặc nă ugnố.”
ứhT Tống Nghi tcíhh? Chắc àl cọh rồi.
ìrT Tiểu Tihên aửs iạl ihg úhc ohc Tống Nghi iồr tiếp cụt õg chữ.
【Tai yab ạv gió: hnA đang trên pớl hả?】
【ốTng Nhgi: ,Ừ cihều yan iôt ník tếit, nòc tộm tiết toán oac pấc naữ.】
【Tai yab ạv gió: Toán oac pấc ?á mE cũng óc nôm yàn àm nghe cẳhng hiểu ìg cả.】
【ốTng Nhgi: Cũng iơh óhk tậht, uậc kôhng hiểu ỗhc noà?】
【Tai yab ạv gió: …À ỗhC oàn me cũng kôhng huểi.】
ìrT Tiểu Tihên cọh tốd cíhnh hệiu, oàv được iạđ cọh hoàn toàn àl od pậđ tiền vào.
Tống Nghi cũng ớhn iớt cyuhện này, ìrT Tiểu Tihên theo đuổi suốt hna ab năm, nếđ ảc nêl iạđ cọh cũng nhất qyuết iht cùng tnờưrg. Cyuhện cúl uầđ thấy tấr pihền yậv àm ờig iạl kihến trái mit hna mềm nũhn.
ìrT Tiểu Tihên kôhng ión dối, uậc yấ thật lòng muốn ở nêb mình uâl dài.
ùD hna kôhng tíhch ìrT Tiểu Tihên ìht cũng nên páđ iạl tình mảc chân tàhnh yấ theo cách oàn .óđ
【ốTng Nhgi: iốT óc rảnh knôhg? iôT yạd cuậ.】
Ý cười nêb iôm ìrT Tiểu Tihên sợưng nắgt, uậc nẫv nòc àl ẻrt con, uậc kôhng chịu được ựs nàt áhp aủc toán oac pấc đâu!
【Tai yab ạv gió: oạD yàn me ở cùng chú, torng àhn óc ờig giới nêihgm, uas 7 ờig iốt kôhng được ar niàog.】
【ốTng Nhgi: Kôhng sao, iọg vdieo được mà.】
【Tai yab ạv gió: mE kôhng mang sách về.】
【ốTng Nhgi: iôT có.】
【ốTng Nhgi: uậC kôhng phải ol ẽs màl pihền iôt đuâ.】
ìrT Tiểu Têihn: ”…“
Torng uầđ uậc ỉhc óc đúng tộm câu.
uứC với!
uứC với! uứC với! uứC với!
