Chương 8: Bữa sáng

Chương 8 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

“aiGng Bạch ,uD uậc biết nêt ớt ”?à

cụL Toản áhk tấb ngờ.

iởB ìv uến ưhn uậc ớhn kôhng nhầm ìht hình ưhn uậc nẫv chưa từng ión nêt mình ohc Gaing Bạch uD biết .àm

Đơưng nihên àl cúl nầl uầđ tiên iah nưgời ión cyuhện uậc cũng óc ý định này, nưhng chưa pịk ởm iờl ìht ãđ ịb tếing “ỵust” lạnh lùng aủc Gaing Bạch uD chặn lại.

cụL Toản nòc tởưng rằng nấ tợưng aủc Gaing Bạch uD ềv mình cùng mắl ỉhc dừng iạl ở cứm “học sinh cyuhển tờưrng yah ión ễd aòh đnồg” tôhi, nưhng kôhng ờgn Gaing Bạch uD iạl biết nêt cậu.

óC ểht àl od Gaing Bạch uD nghe thấy nưgời khác iọg nêt cậu, cũng óc ểht àl ãđ ôv tình tôrng thấy trên iàb iht cúl uậc mầc xốung iỏh bài, mót iạl ìht ùd àl ìv ýl od oàn iđ căhng aữn ìht cụL Toản cũng uềđ tấr vui.

uậC nhìn Gaing Bạch uD yầđ tôrng mnog, nưhng Gaing Bạch uD ỉhc liếc uậc tộm iác iồr quay iđ ỗhc káhc.

…“ Ừm.”

cụL Toản kôhng thèm quan tâm, ùd oas cúl uậc iỏh uâc yàn cũng cẳhng yh vọng Gaing Bạch uD ẽs ảrt iờl mnìh.

uậC tiện yat oék iác ếhg tốrng nêb cạnh Gaing Bạch uD ,ar ngồi xốung iồr aưđ nảb thảo torng yat mình ohc Gaing Bạch uD xem:

ớT“ định hình ơs lược rồi, uậc nhìn mex được knôhg, ,yầ àm uến kôhng được ìht ớt cũng ãđ ốc gắng tếh cứs rồi, nưhng uến óc nấv ềđ ìg ìht uậc ức ión nhé, ớt ẽs ốc gắng saử.”

Nghe vậy, Gaing Bạch uD nhìn ềv phía nảb thảo theo uầđ ngón yat aủc cậu, trên óđ àl tộm đống hình tròn ỳk quặc cùng nữhng tén nệugch nạogc.

tấR óhk ểđ tởưng tợưng rằng iác ứht yàn iạl được iọg àl nảb tảho.

Gaing Bạch uD ẽhk nhíu mày, hoàn toàn kôhng ểht uht thập được tấb ỳk tôhng nit oàn ừt nữhng hình ẽv trừu tợưng kia, nắh ỉhc oàv tộm ứht ỳk quặc gốing ưhn noc aùr iộđ ũm trên nảb tảho:

“Đây àl gì?”

,À“ ôc Diệu ión ủhc ềđ phải aừv nihgêm cút iạl aừv hoạt bát, ohc nên yâđ àl tộm noc ỉhk hoạt bát, trên uầđ noc ỉhk óc iộđ thêm ảuq táo. nòC ỗhc nyà…”

cụL Toản ỉhc oàv nữhng hình ẽv nộl nộx trên nảb tảho, hăng yas gảing giải ohc Gaing Bạch uD nhge. uậC ión tấr nihgêm cút nên kôhng ềh nhận ar Gaing Bạch uD đang nhìn chằm chằm oàv nảb thảo iớv hná tắm phức pạt nex nẫl ghét .ỏb

iãM nếđ ihk cụL Toản ión xong àv iỏh ý kiến Gaing Bạch ,uD nắh iớm ảrt iờl tộm cách nơđ gảin:

“Rất cặđ btệi.”

“Đặc biệt ỗhc noà?” cụL Toản truy hỏi.

”…“ Gaing Bạch uD mi lặng nhìn chằm chằm oàv nảb thảo tộm cúl ưhn ểht đang mìt kiếm tộm tính ừt ùhp hợp.

iồH uâl sau, nắh iớm aưđ ar đánh giá:

ỳK“ qcặu.”

”?“

cụL Toản mạt thời ioc óđ àl iờl kehn, ùd oas yâđ óc ểht ioc àl cát phẩm iộh aọh nihgêm cút àv xuất cắs nhất torng cuộc iờđ uậc ohc nếđ yan rồi, nảb thân uậc cũng thấy iàh lòng lắm.

ìV ếht cụL Toản iuv tươi nớh ởh đứng dậy, oàh hứng cyuhển yấm iác ếhg đang chắn đờưng ở yãd sau, ựt chọn iàv viên phấn iồr tắb uầđ công vệic:

“Cậu iợđ ,ít ểđ ớt ẽv đờưng iớv kuhng ohc cậu, xong uậc viết cũng ẽs ễd hnơ.”

cụL Toản mẩl mẩb tộm mnìh, aừv os sánh iớv tưhớc ab cóg aừv vụng ềv ẽv đờưng trên bảng đen.

uậC kôhng tàhnh thạo yấm việc yàn lắm, mầc phấn cũng vnụg, ẽv tộm đờưng tẳhng trên ềb tặm ồg ềhg aủc mất bảng neđ ểđ iạl tộm tệv tứđ qnãug.

Đúng cúl này, pòhng phát tahnh tờưrng cắB Xyuên phát nhạc oàv ờig nat cọh theo tờưhng ,ệl ủhc uếy àl nữhng iàb táh àm các nạb ẻrt uêy tcíhh, tiết uất aừv ẹhn nàhng iạl aừv iuv tơưi.

Theo điệu nhạc vang vọng ừt aol phát tahnh ở hành lnag, cuối cùng cụL Toản cũng ẽv xong yấm iác knuhg, uậc nhìn trái nhìn phải tộm lúc, od ở nầg áuq nên kôhng nhìn ar được ìg đành phải quay iạl ờhn Gaing Bạch uD gúip.

Gaing Bạch uD đang đứng ở nầg yấm hàng ếhg đầu, nắh đang aựd oàv nàb cọh nhìn bảng đen, óc ẽl àl đang giám tás cụL Toản ẽv knuhg.

ihK thấy cụL Toản quay uầđ lại, nắh dờưng ưhn iơh ngẩn nưgời ar tộm tál nưhng pậl cứt bình tĩnh lại.

”?“

Gaing Bạch uD iơh nhíu mày.

cụL Toản ỉhc oàv bảng đen:

“Cậu nhìn giúp ớt mex ớt ẽv tẳhng caưh?”

cúL yàn lông yàm Gaing Bạch uD iớm iơh giãn .ar

nắH nhìn cụL Toản nầl aữn iồr nêihgng đầu, nưhng óc ẻv ưhn yậv nẫv chưa thấy được nên nắh dịch sang nêb cạnh iah bớưc, nẩgng uầđ nhìn bảng neđ tộm cúl iớm nói:

“ẳhTng riồ.”

“ảH?”

cụL Toản nhìn nắh iồr iạl nhìn bảng đen, mảc thấy hành iv mìt cóg ộđ aủc nắh iơh ỳk .ạl

uậC iốb iốr hỏi:

“Cậu ngồi ỗhc aik kôhng thấy ?à ớT chắn mầt nhìn aủc uậc hả?”

ohC nên nưgời yàn cúl yãn tôrng óc ẻv nihgêm cút ưhn ếht aóh ar àl đang ngẩn nưgời ?ảh

Nghĩ vậy, cụL Toản iạl dịch sang nêb cạnh iah bớưc.

hnÁ tắm Gaing Bạch uD nhìn táohng auq nưgời cậu, kôhng ảrt iờl uâc iỏh này.

nắH bước iạl nầg yấm bớưc, ẽhk tấh mằc ar hiệu iớv cụL Tảon:

“ưĐợc rồi, xốung đi.”

cụL Toản tậg đầu, nogan nogãn nhảy xốung khỏi bàn.

Cùng cúl ,óđ uậc nghe thấy tộm gọing ión ax ạl vang nêl ừt aửc uas pớl học.

“aiGng Bạch Du?”

cụL Toản sửng sốt, nưgớc tắm nhìn ềv phía phát ar mâ tahnh ìht thấy tộm nạb ữn xinh nắx iớv kiểu cót đuôi ngựa đang kaohnh yat aựd oàv kuhng aửc nhìn Gaing Bạch uD àv oáb tờưng chưa tàhnh hnìh:

“Làm ìg ,óđ ẽv oáb tờưng ”?à

“mỪ.”

“ẳhCng phải ãđ ión ềv àhn cùng nhau iồr ,à oas kôhng ión tưrớc àl phải màl oáb tnờưg, ờig nòc tắb me ờhc hna naữ.”

Gọing điệu aủc Ninh Tyuển áhk tấb mãn, nưhng cũng kôhng ión ìg têhm, ôc tiện yat oék tộm iác ếhg ar iồr ngồi xnốug.

Gaing Bạch uD cẳhng ềh quan mât iớv yấm iờl phàn nàn aủc ôc nnàg.

cụL Toản đứng giữa iah nưgời tộđ nihên mảc thấy iơh uấx .ổh

uậC nhìn Gaing Bạch uD iồr iạl nhìn Ninh Tểyun, nèb giải tcíhh:

“Xin iỗl nhé, iạt ớt tộđ xuất ữig uậc yấ iạl ểđ ỗh trợ, nưhng uậc yấ ỉhc nầc viết yấm ữhc tôhi, nahnh lmắ.”

Gọing ión aủc cụL Toản aòh iớv tếing phấn am tás tấr ỏhn trên bảng đen, uas óđ mâ tahnh óđ dừng iạl ở tộm tếing “cạch” giòn tan.

yâC phấn yãg iôđ iơr ừt trên oac xnốug, năl dưới nàs iàv vòng phát ar tộm loạt tếing cạch ccạh.

Gaing Bạch uD iúc uầđ nhặt nêl iồr mén oàv pộh pấhn, uas óđ iạl yấl viên káhc, cúl yàn nắh iớm nêl tnếig.

Nưhng nắh kôhng giải tcíhh, cũng kôhng na iủ àm ỉhc hỏi:

mE“ ựt ềv ìht ẽs cạl đờưng pặg iós àb nogại ”?à

Gọing điệu lạnh nhạt yầđ châm biếm yàn kihến mit cụL Toản pậđ tìhnh tcịhh.

uậC ngây nờưgi.

?ởH

H?ở??

cặM ùđ biết tính tình Gaing Bạch uD nốv iag cóg ưhn ếht này, nưhng cẳhng phải iah nưgời ọh đang uêy nhau ?ảh

nạB trai àhn ia iạl ión cyuhện iớv nạb iág mình ưhn ếht cứh??

cụL Toản kôhng mád ởht mnạh, hná tắm chậm iãr cyuhển sang Ninh Tểyun.

Nưhng Ninh Tyuển ịb mắng iạl óc ẻv cẳhng ềh nậb mât ưhn ểht ãđ quen ừt uâl rồi, ôc ỉhc nói:

ãĐ“ ión iốt yan cùng ềv nă iốt iồr mà.”

“Anh kôhng ión gì.”

“Vậy ờig me tôhng oáb ohc hna bếit, ềv àhn iớv ,me me iờm hna ở iạl nă tiố.”

“ôhKng đi.”

“aiGng Bạch Du.”

”…“

Thấy uầb kôhng íhk torng cuộc òrt cyuhện aik ngày càng căng tnẳhg, cụL Toản mảc thấy mình thực ựs kôhng nên tiếp cụt ở iạl yâđ nữa, tí nhất uậc cũng phải màl ìg .óđ

ếhT àl uậc ửht iỏh :òd

mỪ“ thì, nạb Gaing này, kôhng ìht sáng iam uậc nếđ viết cũng đợưc, yan uậc óc việc ìht ềv tưrớc iđ néh?”

Nghe vậy, Gaing Bạch uD nẫv tiếp cụt vếit, õr ràng àl kôhng óc ý định tiếp uht ý kiến aủc cậu.

“Cậu đừng ểđ ý nếđ hna ,yấ hna yấ cúl oàn cũng ếht đó!” Ninh Tyuển tắb tréo câhn, cựb iộb nói:

“Cậu ức cặm ệk !iđ ểĐ hna yấ vếit, môh yan ùd óc phải iợđ nếđ cúl tờưrng đóng cổng ớt cũng phải iôl được hna yấ về.”

”…“

uứC mnạg.

pặC iôđ iãc nahu, uầb kôhng íhk căng tẳhng nếđ cứm kihến cụL Toản ngạt thở, uậc kôhng muốn Gaing Bạch uD tấm nạb gái, nưhng nảb thân iạl kôhng óc pậl tờưrng ìg ểđ kyuhên gảii, ịb pẹk ở giữa ếht yàn màl uậc óhk ửx ôv cnùg.

ểĐ tárnh ịb hnả hnởưg, uậc qyuết định nahnh cóhng tohát khỏi cihến cộuc.

cụL Toản nhìn ,ọh cười gợưng iah tếing iồr lặng ẽl quay ềv ỗhc ngồi aủc mnìh, uht nọd sách ởv iớv cốt ộđ nahnh nhất iồr xách nêl chạy mất:

“Xin iỗl nạb Gnaig, ớt tộđ nihên ớhn ar mình nòc chút vệic, iđ tưrớc đây. uậC ức viết ếht oàn ìht vếit, iam ớt nếđ mớs mex sau, óc nấv ềđ ìg ìht ión uas nhé, nưhng ớt nghĩ àl uậc ẽs kôhng óc nấv ềđ ìg đâu, nên àl pihền uậc quá. iaM ớt mang aữb sáng ohc uậc néh!”

cụL Toản ión tộm tàrng iàd ưhn súng liên tnahh, uas óđ cuhồn nahnh ưhn tộm nơc gió.

uậC kôhng ờhc Gaing Bạch uD ảrt iờl ìv uậc biết nắh ẽs kôhng thèm ểđ ý nếđ mình đâu.

Nưhng cẳhng biết óc phải oả giác yah kôhng àm tưrớc ihk chạy ,iđ hình ưhn uậc iạl nghe thấy tếing phấn gãy.

cụL Toản mảc thấy óc ẽl kiếp tưrớc mình ãđ màl điều cá nagng iớv yủh diệt ếht giới nên kiếp yàn iớm ịb từrng phạt phải đứng cuhng tộm ỗhc iớv nưgời mình thầm tơưhng àv nạb iág aủc nưgời ,óđ ãđ ếht nòc phải cứhng kiến cảnh ọh iãc nahu, màl mình đứng ngồi kôhng nêy aữn chứ.

uậC kyuhên kôhng nổ àm kôhng kyuhên cũng kôhng nổ nên đành phải mìt ớc cuhồn ẹl khỏi hiện tnờưrg, uas ,óđ torng tếing nhạc torng hành lnag, hình ưhn Ninh Tyuển ở pòhng cọh phía uas nẫv đang ión ìg óđ nưhng cụL Toản kôhng nghe ,õr uậc ỉhc tộm lòng muốn trốn khỏi yâđ tôhi.

nòC ềv pặc iôđ aik cuối cùng ếht nào, cụL Toản kôhng mád ión cũng kôhng mád hỏi, uậc ỉhc óc ểht yậd thật mớs oàv sáng môh sau, iợđ nếđ ờig ởm cổng tờưrng iồr oal oàv pớl cọh ểđ hoàn tàhnh công việc ẽl ar phải tếk thúc ừt ngày môh qua.

cúL uậc đến, pớl cọh nẫv tốrng knôhg, cụL Toản oeđ ab ,ôl yat xách pộh mơc ữig nệiht, aừv oàv aửc uas ìht pậl cứt nưgớc tắm nêl nhìn bảng neđ phía cuối lớp.

aừV nhìn õr iộn dung trên ,óđ cụL Toản ởm ot mắt.

Trên bảng neđ chưa hoàn tàhnh óc iàv tén ữhc viết bằng pấhn, tén ữhc tahnh mnảh, póhng káohng mạnh ,ẽm áhk gốing ữhc uấS miK Thể, nưhng õr ràng óc ahp trộn mậđ tén pohng cách ác nhân aủc nưgời vếit, aừv pẹđ ẽđ iạl aừv sạch .ẽs

Nưhng điều kihến cụL Toản tấb ờgn kôhng phải àl tén ữhc yàn àm àl nữhng cứb tarnh minh aọh dang ởd trên bảng đen.

cụL Toản thực ựs kôhng ión iốd uV Dệiu, uậc hoàn toàn kôhng biết ,ẽv môh auq tấv ảv mắl iớm ẽv ar được tộm nảb thảo ơs sài, tếk ảuq àl iốt ềv ohc ịhc iág xem, ịhc iág ỉhc đánh áig iah ữhc —— ưhn cứt.

ohC nên môh auq cụL Toản ãđ năn ỉn ịhc iág thức kuhya aửs iạl nảb thảo ohc ar tộm pihên nảb mạt nhìn được giúp mnìh, định sáng mớs tarnh ủht thời gian ểđ hoàn tnàhh. iA ờgn sáng ar chạy nếđ iạl phát hiện óc “àNng Tấm” ãđ giúp uậc hoàn tàhnh công tìrnh ĩv iạđ yàn rồi.

cụL Toản nhìn cứb tarnh trên bảng neđ phía sau, ùd chưa hoàn tàhnh nưhng ãđ vượt ax nảb ẽv aủc mình tộm trời tộm vực, torng phút chốc kôhng biết nên phản gnứ ếht nào.

Thậm íhc uậc nòc tởưng rằng mình ãđ iđ nhầm lớp, định iùl ar ểđ nhìn bểin, aừv quay nưgời iạl ìht bỗng thấy óc tộm nưgời đang đứng ở aửc pớl ừt cúl nào.

Nưgời óđ ơig yat nêl ưhn ểht đang cuhẩn ịb õg aửc ểđ cụL Toản hoàn hồn.

cụL Toản giật mnìh, nhìn chăm úhc oàv iôđ tắm nhạt uàm aik aủc Gaing Bạch :uD

“Cậu iđ kiểu ìg àm kôhng óc tếing tếh?”

Gaing Bạch uD liếc nhìn uậc ưhn nhìn ồđ nốgc, uas óđ iđ vượt auq nếđ hàng ếhg sau, ểđ pặc sách aủc mình oàv ỗhc nồgi, uas óđ mầc yấm viên phấn ừt nàb nêb cạnh lên.

màL xong yấm việc này, nắh nhìn cụL Toản nẫv đang ngây ar ưhn pnỗhg, kôhng quên thêm tộm câu:

“Cậu nếđ mớs ưhn yậv àl ểđ đứng óđ nhìn cứb tarnh ựt hoàn tàhnh ”?à

“!!…!”

cụL Toản ưhn bừng tỉnh ừt nơc ,êm tậb dậy:

“Đây đyâ!”

Phần tarnh minh aọh aủc oáb tờưng ãđ được nưgời khác phác thảo ơc bản, cụL Toản ỉhc nầc ôt uàm àv thêm tộm iàv ỉhc tiết chưa pịk ẽv oàv àl đợưc. Công việc yàn nốv kôhng nềihu, óc Gaing Bạch uD màl cùng ìht đúng àl màl tí công .ot

Cuối cùng oáb bảng cũng hoàn tnàhh, nòc ủđ thời gian ohc cụL Toản nă snág.

cúL yàn Gaing Bạch uD ãđ aửr yat xnog, đang ngồi ở ỗhc mình cọđ scáh, nòc cụL Toản đang ngồi ở ỗhc aủc mnìh.

uậC mô pộh cơm, quay iạl nhìn Gaing Bạch uD iồr od ựd tộm lúc, cuối cùng nẫv nớh ởh chạy nếđ ỗhc tốrng nêb cạnh nắh ngồi xnốug:

“Cậu cũng chưa nă sáng phải knôhg, này, ớt mang phần aủc iah nưgời đấy, nă cùng néh!”

Gaing Bạch uD nưgớc tắm nhìn cậu, ngón yat iác ẹhn nàhng vuốt ev pém tarng scáh.

nắH nói:

“ôhKng cnầ.”

“ừĐng ,àm uậc nếđ mớs yậv chắc chắn àl chưa nă ìg rồi, iớv ảc môh auq ớt ãđ aứh àl ẽs mang ồđ nă sáng ohc uậc iồr ,àm môh yan uậc nòc ẽv tarnh giúp ớt nữa, ioc ưhn ớt mảc nơ uậc nah.”

ióN xnog, cụL Toản yấl ừt torng pặc ar iah iác cốc àv tộm iác bình tủhy. uậC ởm pắn bình thủy ,ar iùm thơm aủc aữs uậđ nành aỏt ar cùng iơh nnóg.

Kôhng hiểu torng pặc aủc uậc đựng sách yah àhn hàng nữa.

cụL Toản tór ohc Gaing Bạch uD tộm cốc aữs uậđ nành iồr iạl yấl ừt torng ar tộm iác pộh káhc, uậc pắg iah iác bánh oab ừt torng pộh ữig nihệt ,ar tặđ oàv torng pộh mơc iồr yẩđ sang ohc hắn.

cụL Toản tặđ ồđ nă nầg tás yat Gaing Bạch uD iồr mong nógng nhìn hắn, mong nắh ẽs nhận lấy.

Nưhng Gaing Bạch uD iạl nhăn mày, dùng lưng ngón yat yẩđ pộh mơc ềv ỗhc cậu.

“Tôi ãđ ión àl kôhng cnầ.”

“ừĐng ,àm nă ửht ,iđ ngon lắm, đừng ừt chối ớt mà.”

”…“

Gaing Bạch uD kựhng lại, ẽhk mím môi, tôrng óc ẻv iơh óhk cịhu, cúl ởm iờl nầl nữa, gọing nắh nòc lạnh lùng nơh bình tnờưhg:

“ừĐng màl pihền nưgời kcáh.”

Nghe vậy, cụL Toản pậl cứt uỉ xìu.

uậC nhìn Gaing Bạch uD iồr iạl nhìn cuốn ổs yat ừt vựng torng yat hắn, nốv định ión ìg óđ nưhng cuối cùng nẫv mi lặng tấc aũđ ,iđ iúc uầđ nă sáng torng nêy lnặg, kôhng mád màl pihền nắh nữa.

Thực ar cụL Toản kôhng ểđ mât nihều nếđ uâc ión aik aủc hắn, uậc kôhng tiếp cụt iàn ỉn ỉhc ìv kôhng muốn màl pihền Gaing Bạch uD cọh tôhi. Nưhng iạl kôhng biết rằng cúl iúc uầđ mi lặng nă snág, tôrng uậc iủt thân đáng tơưhng tệh ưhn tộm úhc óhc noc ựt .ỷk

uậC cũng kôhng biết rằng cúl uậc iúc uầđ tậv nộl iớv iác bánh bao, nưgời nêb cạnh iạl ờh hững cuộn pém sách bằng uầđ ngón tay, ẽhk nhíu yàm iồr liếc uậc tộm cái.

péM sách iột nihgệp ịb cuộn iạl tàhnh tộm cục.

uaS óđ cựl èđ nêl ón nầd iớn lnỏg, tarng sách mềm iạm bung ar tàhnh đờưng cong nốu lợưn.

cụL Toản đang pật turng nă nên hoàn toàn kôhng ểđ ý nếđ nữhng điều này, iãm ohc nếđ ihk hná tắm táohng thấy nàb yat aủc Gaing Bạch uD aưđ tới.

cụL Toản sững ,ờs tởưng iọm cyuhện ãđ óc cyuhển bếin.

uậC ởm ot tắm nhìn ềv phía Gaing Bạch uD song iạl phát hiện nưgời yàn aưđ yat ar ỉhc ểđ yẩđ pộh mơc nầg ềv phía uậc thêm chút nữa.

uâĐ nầc phải ừt chối tirệt ểđ ưhn ếht chứ…

mâT tạrng cụL Toản nêl xốung thất tnờưhg, lặng ẽl ởht dài.

óC điều uậc kôhng phải ởht iàd mãi.

iởB ìv ngay cúl sau, uas ihk yẩđ pộh mơc ,ar uậc thấy uầđ ngón yat aủc Gaing Bạch uD dờưng ưhn iơh kựhng iạl iồr iớm chạm oàv cihếc cốc giấy đựng aữs uậđ nnàh.

cụL Toản nốv tởưng rằng cốc aữs uậđ nành đáng tơưhng yàn cũng ẽs ịb Gaing Bạch uD ừt chối nàt nẫhn.

Nưhng điều kihến uậc tấb ờgn àl Gaing Bạch uD kôhng ềh yẩđ ón .ar

àM nắh iạl mầc yấl cihếc cốc, ùd khóe tắm nẫl đuôi yàm uềđ ểht hiện ựs óhk chịu nưhng nẫv uac mày, miễn cỡưng uống tộm pớh nhỏ.

Hết chương 8

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha