Chương 10: Tuyến 17
Eidt: Lune
“aiGng Bạch Du”, “Anh tớ”.
iờL yàn aừv ión ,ar nàb nă pậl cứt mi păhng pắhc, kôhng pợh iớv hoàn cảnh nồ oà xung qaunh chút nào.
cụL Toản sững ,ờs cúl tưrớc uậc nghe Tơưrng Nhạc ỳK kẳhng định chắc nịch rằng iah nưgời yàn àl tộm pặc nên cũng nghĩ àl yậv tậht, tếk ảuq àl yâb ờig cíhnh ủhc ngồi tưrớc tặm cậu, ión ohc uậc biết óđ àl cyuhện kôhng thể.
ờiG cụL Toản ãđ hiểu iạt oas Gaing Bạch uD iạl nhìn mình ưhn ẻk ngốc ếht kia.
Đáng đời.
Đáng lắm!
ẽL ar uậc phải biết àl kôhng nên nit oàv nit nồđ iớm đnúg.
cụL Toản trợn tắm nhìn ẻk ủhc uưm Tơưrng Nhạc ,ỳK phát hiện phản gnứ aủc iốđ pơưhng cũng kôhng bình tĩnh nơh mình àl bao.
nêT aik ưhn đang ngồi trên ếhg cnôhg, nồb chồn kôhng yên.
Thậm íhc uậc at nẫv chưa tin:
“Anh uậc ?á Wtf? hnA thật yah hna ảig vyậ?”
óC ẽl àl phản gnứ aủc Tơưrng Nhạc ỳK buồn cười áuq nên Ninh Tyuển iạl ìhp cờưi:
“ơưĐng nihên àl thật rồi, màl ìg óc pặc iôđ oàn iạl mád công khai èk èk iớv nhau ưhn ếht ở tờưrng chứ, àm nix đấy, màl ìg óc àhn oàn ửt ết iạl ểđ noc iác mình nẹh òh iớv Gaing Bạch ?uD êhC ịb mắng tí áuq à àm nòc ựt iđ kếim? Đừng aùđ nah.”
”…“ Nghe vậy, Gaing Bạch uD liếc nhìn ôc nàng tộm cái:
“iKếm cyuhện ”?à
yấM ữhc yàn chứa yầđ ý eđ dọa, ión môn an àl tás khí. Nưhng Ninh Tyuển kôhng ,ợs trái iạl nòc ưhn nhìn thấy ứht ìg óđ iớm ẻm lắm, pậl cứt cứhng minh ohc iah nưgời nêb cnạh:
“hNìn xem! Nhìn xem! ióN nếđ àl óc nyag!”
Bình tờưhng Gaing Bạch uD ỏt ar hung ữd yah tấm kiên nhẫn àl nữhng nưgời xung qaunh ẽs thức thời mâc mệing iồr tárnh ax nắh ,ar nưhng Ninh Tyuển ìht káhc, ôc kôhng ềh ợs Gaing Bạch uD iổn gậin, kôhng ỉhc ếht àm uâc ión aùđ aủc ôc nòc kihến uầb kôhng íhk ởrt nên tohải iám nơh nềihu, ngay ảc Tơưrng Nhạc ỳK cũng mảc thấy ẻv tặm lạnh lùng aủc Gaing Bạch uD nô aòh nơh iọm ihk tấr nềihu.
Nghe yấm iờl trêu chọc aủc Ninh Tểyun, Tơưrng Nhạc ỳK cũng kôhng nhịn được àm tậb cười iah tnếig, iồr iạl hỏi:
àM“ ión chứ, iah uậc àl hna me nưhng oas khác ọh vậy? tộM nưgời theo ọh cha, tộm nưgời theo ọh ẹm hả?”
ìV“ nọb ớt àl hna me ọh nêb nogại ,àm ớt àl me ọh aủc hna ,yấ hna yấ àl hna ọh aủc ,ớt đơưng nihên àl kôhng cùng ọh riồ.”
,Ồ“ aóh ar àl vậy! Cậhc, iah uậc giấu ỹk thật đấy, uậc kôhng biết chứ, torng tờưrng óc nihều nưgời nghĩ iah uậc àl tộm pặc lmắ.”
iÔ“ đnừg, đừng óc sihp, ớhn nhé, ship aừb iãb ỉhc óc iạh ohc nảb thân tiôh.”
iaH nưgời nêb cạnh òrt cyuhện môr ,ảr cụL Toản iúc uầđ thấp xnốug, lặng ẽl iớb iớb ồđ nă torng đĩa, ỉhc cớư ìg óc ểht oàđ ngay tộm iác ốh ểđ trốn vào.
uậC ơl đễnh chọc aũđ oàv tạh cơm, ờhc ủhc ềđ yàn auq iđ iớm nói:
À“ phải rồi, nạb Nnih, ớt nòc chưa mảc nơ cậu. mảC nơ uậc ãđ ẽv giúp oáb tờưng ohc ,1A uến kôhng ểđ ớt làm, ớt kôhng mád tởưng tợưng cuối cùng ón ẽs tàhnh ứht uấx íx ìg naữ.”
“Hả? ,À kôhng nầc mảc ,nơ cyuhện ỏhn yấ .àm ớT óc giúp pớl uậc đâu, ia iạl muốn giúp iốđ ủht aủc pớl mình chứ, od Gaing Bạch uD ấy.”
Ninh Tyuển àl tộm nưgời tấr hoạt bát, ùd iah nưgời nêb cạnh àl nữhng nưgời ạl àm ôc iớm quen mười phút tưrớc ìht ôc cũng cẳhng ềh e ,èd cúl ión nếđ Gaing Bạch uD nòc chớp mắt.
“ụhK.”
Nghe thấy ôc nhắc nếđ mnìh, Gaing Bạch uD hắng gọing tộm tnếig, liếc ôc iớv ẻv cảnh cáo.
Ninh Tyuển ảig ờv ưhn kôhng nghe tấhy:
ểĐ“ ớt ểk uậc nhge, môh auq ẹm ớt oảb ớt aưđ hna yấ ềv àhn nă tối, hna yấ nhất qyuết kôhng cịhu. Xong ớt iàn ỉn mãi, iỏh phải màl oas ìht hna yấ iớm chịu ển tặm nă aữb cơm. tếK ảuq các uậc đoán xem? hnA yấ tắb ớt ẽv oáb tnờưg! uậC ión mex óc phải hna yấ ốc tình kiếm việc ohc ớt knôhg? uậC bạn, uậc ửht phân ửx ửht xem, môh auq kôhng phải uậc ión hna yấ ụhp tárch viết ữhc nòc ?ìg ẽV óc phải àl nihệm ụv aủc hna yấ đâu, ếht àm hna yấ ức nhất qtếyu…”
“ạCch —— “
nắH uac mày, ngắt iờl Ninh Tểyun:
“hCưa nă xong ìht nă ,iđ nă xong iồr ìht ar ỗhc káhc, đừng màl pihền nưgời kcáh.”
Nghe vậy, Ninh Tyuển pậl cứt nuốt nưgợc yấm iờl mình chưa ión xong vào.
ôC iớv Gaing Bạch uD nớl nêl cùng nhau nên tấr hiểu ihk oàn nắh ỏt ar lạnh lùng theo thói qeun, àv ihk oàn àl thực ựs đang trên ờb cựv iổn gậin.
íV ụd ưhn tạrng thái hiện ờig õr ràng àl tuhộc ềv tờưrng pợh sau. Ninh Tyuển kôhng biết uâc oàn aủc mình iạl giẫm nêl đuôi Gaing Bạch .uD
ôC uĩb môi, nogan nogãn iúc uầđ nă cơm.
cụL Toản ngồi nêb cạnh nhìn ôc tộm cái, iồr iạl nél túl nưgớc tắm nêl nhìn trộm Gaing Bạch uD phía cếhch iốđ dệin.
Gaing Bạch uD ụhp tárch chữ, nưhng iạl ốc ý oảb Ninh Tyuển giúp phần .ẽv cặM ùd cụL Toản biết yâđ óc ểht ỉhc àl điều kiện trao iổđ àm nắh yùt tiện aưđ ar ểđ màl óhk Ninh Tểyun, hoặc cũng óc ểht àl nắh thấy cụL Toản ẽv uấx áuq nên kôhng muốn ểđ uậc màl tấm tặm pớl ,1A mót lại, ùd àl ìv ìg iđ căhng aữn ìht cũng kôhng liên quan ìg nếđ cụL Tảon.
Nưhng biết màl oas đợưc, noc nưgời at luôn óc ux hớưng ựt thêm ộb cọl ohc hành động aủc nưgời mình thầm nếm ,àm cặm ùd cụL Toản cực ỳk tỉnh oát nưhng torng lòng nẫv mảc thấy ưhn ịb oèm noc nắc tộm cái, ngứa iơ àl nứga.
uậC ớhn nuhng iãm cyuhện này, nưhng môh yan uậc ãđ giẫm oàv áuq nihều iôl aủc Gaing Bạch uD rồi, tấr ol rằng iốm quan ệh aủc mình iớv Gaing Bạch uD ẽs nạr tứn ngay torng ngày uầđ tiên màl nạb cùng nàb – ohc nên uậc nhịn kôhng mád nhắc tới, cúl cọh cũng kôhng mád oh eh iờl nào, ợs màl pihền nạb cùng nàb học.
cụL Toản nhịn ảc ngày kôhng ión cyuhện iớv Gaing Bạch ,uD ờhc nếđ cúl nat học, thấy Gaing Bạch uD đang nọd sách ởv cuhẩn ịb ,ềv uậc iớm hỏi:
“aiGng Bạch ,uD ex 53 óc iđ auq tờưrng mình kôhng nỉh?”
”?“
Gaing Bạch uD liếc cậu, kôhng ảrt iờl àm ỉhc nớưhng yàm ỏt ẻv thắc mắc.
.À“ ớT muốn iđ ex sub ềv àhn .yấ ớT thấy ex 53 óc dừng ở tộm điểm nầg àhn ớt nưhng kôhng biết ón óc dừng ở cổng tờưrng yah kgnôh.”
Gaing Bạch uD nghe uậc nói, nắh tấc xong sách ởv oàv pặc iồr iớm ờh hững đáp:
“Đón ex 71 ở cổng tnờưrg, xốung điểm dừng ốs 5 iồr tắb ex 35.”
nắH ión iơh nnahh, cụL Toản phải mẩl mẩb iạl iớm ớhn đợưc.
uậC cười iớv Gaing Bạch :uD
“Cảm nơ nhé, ơ ?àm uậC ềv àhn bằng ìg thế, ớt ớhn àl uậc iđ ex pạđ àm phải kgnôh?”
”…“ Gaing Bạch uD mắn chặt quai cặp, yat nur èhn nhẹ.
nắH nhìn cụL Toản iồr pục tắm xnốug, yấm giây uas iớm đáp:
eX“ bsu.”
“Ủa? eX uậc đuâ?”
…“ Liên quan ìg nếđ cuậ?”
“Vậy uậc iđ ex sub tyuến oab nihêu tếh?”
Gaing Bạch uD cáv pặc sách nêl vai, iđ ar khỏi phía uas ếhg aủc cụL Tảon, ỉhc ểđ iạl ohc uậc tộm câu:
“yuTến 17.”
cụL Toản thấy noc ốs yàn iơh quen qeun, ngẩn nưgời ar tộm cúl iớm ớhn yâđ àl ốs ex mình phải tắb nòc ?ìg
Nưhng cúl yàn Gaing Bạch uD ãđ nầg ar khỏi pớl rồi, cụL Toản iộv vàng nhét sách oàv cặp, xách nêl iồr chạy teho, iàv bước ãđ đuổi pịk iđ nêb cạnh Gaing Bạch ,uD gọing yầđ nâh haon:
“aiGng Bạch ,uD ớt cũng iđ ex 17.”
“Thì soa?”
“ừĐng màl pihền nưgời kcáh.”
cụL Toản ãđ miễn dịch iớv yấm ữhc yàn rồi, uậc ức muốn màl pihền yấđ ìht sao.
uậC oẽl oẽđ iđ theo Gaing Bạch ,uD iah yat chắp iạl màl ưt ếht óhc noc chúc tết, cắl ưl tưrớc tặm Gaing Bạch :uD
“Xin uậc nix uậc nix uậc ,óđ iđ cùng iđ mà.”
”…“
Gaing Bạch uD liếc uậc tộm iác iồr nhìn sang ỗhc káhc.
Gọing nắh lạnh tanh song nẫv nói:
“Tùy cuậ.”
Được Gaing iạđ nhân ohc péhp, cụL Toản mừng ỡr iđ teho.
uậC iớv Gaing Bạch uD cùng nhau iđ auq nâs tờưrng oàv cạhng vạng tối, iồr đứng ờhc iạt điểm dừng ex sub cùng nữhng nạb cặm đồng phục káhc.
ióN ar ìht iơh uấx ,ổh yâđ àl nầl uầđ tiên torng iờđ cụL Toản iđ ex sub .óđ
ừT ỏhn nếđ nớl uậc iđ uâđ cũng óc iàt ếx aưđ đón, kôhng oab ờig phải ựt nêl ếk hạoch ohc tyuến đnờưg, cũng kôhng oab ờig phải quan mât nếđ tyuến đờưng uàt điện ngầm yah ex sub tàhnh ốhp hết. cúL yàn uậc đứng nêb cạnh biển hiệu ở điểm dừng ex bus, đang thấy tấr oáh hức.
Biển oáb ở trạm ìv trải auq aưm óig nên iơh bẩn, ữhc ở các điểm dừng ịb ehc kuhất ìv bụi, iơh .ờm
cụL Toản đang nihgên uức điểm nếđ aủc mnìh, cúl đang pật turng oac ộđ ìht tộm cihếc ex sub dừng iạl nêb đnờưg, cùng iớv tếing ìx vang lên, aửc tưrớc àv aửc uas ex sub cùng ởm ,ar cál cáđ óc nưgời xốung .ex
cụL Toản đang nhìn biển oáb chăm chú, hoàn toàn kôhng úhc ý nếđ động tĩnh xung qnauh, iãm ohc nếđ ihk nghe thấy Gaing Bạch uD hỏi:
“Cậu muốn iđ cyuhến cuối ”?à
“ảH?” cụL Toản ngẩn nờưgi, thấy Gaing Bạch uD iđ auq uậc iồr nêl ,ex uas óđ mén tộm đồng ux oàv tùhng uht tềin.
cụL Toản iộv vàng nêl teho, cũng tắb cưhớc yấl tiền tặm ừt torng iút ,ar nưhng ờig tiền tặm tí dùng nên cụL Toản kôhng mang theo nềihu, torng iút ỉhc óc iah ,ờt tộm ờt tộm trăm iớv tộm ờt măn mơưi.
cụL Toản nắđ ođ tộm hồi, thấy ỗhc yàn iổđ tiền phức tạp, nảb thân cũng kôhng óc ẻht ex bus, cũng kôhng biết quét ãm tahnh toán kiểu ,ìg cuối cùng tứd kohát pấg ờt măn mươi định nhét oàv ohc xnog.
Thấy động cát aủc cậu, nưgời ụhp ữn nớl tuổi ngồi ếhg nêb cạnh nhìn uậc iớv hná tắm kinh nạgc. cụL Toản ốc ờl iđ hná nhìn kia, kiên ìrt cuhẩn ịb mén tiền oàv tnùhg, nưhng tưrớc ,óđ tộm nàb yat ừt nêb cạnh vươn ar mắn yấl ổc yat cậu.
cụL Toản sửng sốt, nưgớc tắm nêl ìht thấy Gaing Bạch uD đang uac yàm nhìn mnìh.
“uMốn màl ừt tihện ìht mén oàv tùhng qyuên póg aủc tờưrng ấy.”
nắH lạnh lùng bôung iờl yàn ,ar uas óđ ỏb yat cụL Toản xnốug, yấl ar tộm đồng ux iồr mén oàv torng tnùhg.
cụL Toản ơgn ngác nhìn hắn.
uậC iúc uầđ nhìn ổc yat mình ngẩn ơgn tộm lúc, uas ihk ịb iàt ếx ar hiệu thúc giục iớm ưhn tỉnh khỏi nơc ,ơm nẩgng uầđ nhìn ềv phía Gaing Bạch .uD
eX 71 áhk vắng ẻv os iớv các tyuến káhc, uầh tếh các ếhg trên ex uềđ nòc tnốrg.
Gaing Bạch uD oeđ iat nghe ngồi ở ịv írt tás aửc ổs ở hàng ếhg sau, hná nắng uàm mac aủc buổi cihều àt xyuên auq aửc ổs yẩv oàv iám cót cùng sống iũm aủc nắh kihến ảc nưgời nắh ưhn đang phát snág.
cụL Toản iđ iớt iồr ngồi xốung nêb cạnh hắn, uậc nhìn nắh tộm iác iồr iúc uầđ kôhng ión .ìg
uậC mô pặc sách torng nựgc, iúc uầđ nhìn yat mnìh, tộm cúl sau, uậc lặng ẽl yấl uầđ ngón yat ẹhn nàhng ọc oàv phần ad nêb torng ổc yat mnìh.
iơH ngưa nứga.
cụL Toản mím môi.
eX sub chậm iãr năl bnáh, mâ tahnh iơh ,nồ iđ nòc cắl .ưl
ếhG ex sub kôhng rộng lắm, iah uậc noc trai ngồi cạnh nhau óhk tárnh khỏi chạm iav nhau ihk cóx nảy.
cụL Toản ngồi nêy kôhng mád ửc đnộg.
uậC liệt êk tộm loạt nữhng ủhc ềđ muốn nát uẫg iớv Gaing Bạch ,uD nưhng dờưng ưhn kôhng óc ủhc ềđ oàn ùhp pợh ,ảc uas cnùg, uậc ỉhc đành lúng túng ión tộm câu:
“yuhCện ,óđ mảc nơ uậc cúl yãn nhé, iốt ềv ớt ảrt uậc tiền nah.”
cụL Toản ión ỏhn nưhng nẫv ủđ ểđ Gaing Bạch uD nghe tấhy, óc điều iốđ pơưhng kôhng ềh ảrt iờl cậu.
cụL Toản tởưng rằng nắh kôhng muốn ión cyuhện iớv mình nèb nél nhìn nắh tộm cái, ìht thấy tihếu niên iơh nêihgng đầu, aựt oàv aửc ổs cắl ,ưl hàng im iàd ủr xốung tắh tàhnh tộm mảng bóng ờm trên .ám
Hình ưhn nắh ủgn iồr ìht pảhi, tộm nêb oeđ iat nhge, nêb iat nòc iạl kôhng biết ãđ iơr xốung ừt cúl nào, đang páđ trên vai.
Thấy vậy, cụL Toản ôv thức ởht ẹhn hơn.
uậC ẽhk pục tắm xnốug, uậc nghe thấy tếing động ơc ex cạhy, tếing ex ộc auq iạl nogài aửc ,ổs ảc tếing “ạcch ccạh” aủc aửc ổs ihk thân ex cắl ,ưl àv còn…
nòC ảc tếing nhạc ơm ồh phát ar ừt cihếc iat nghe iơr xốung ảb iav tihếu niên nữa.
m tahnh aik ỏhn quá, phải ốc gắng mắl iớm óc ểht nghe thấy đợưc, cụL Toản kôhng nghe õr nưhng uậc mảc giác được óđ nẳh àl tộm iàb táh tấr hay.
uậC iơh òt ,òm thực ựs muốn biết óđ àl iàb táh nào, nưhng ựt ý động oàv ồđ aủc Gaing Bạch uD ìht kôhng tốt lắm.
oD ựd tộm lúc, uậc ỉhc óc ểht iúc uầđ xnốug, iơh aựd tás oàv ểđ mình nầg iác iat nghe aik hơn.
cúL ,yấ cụL Toản vụng ềv muốn nghe õr iàb táh đang phát torng iat nhge, ảc mât írt uềđ đang nồd oàv .óđ
uậC kôhng úhc ý nếđ cảnh hàong nôh aủc cắB Xyuên nogài aửc ổs .ex
Càng kôhng úhc ý nếđ iôđ tắm nhạt uàm ãđ ởm éh ar aủc tihếu niên nêb cnạh.
Cuối cùng uậc nẫv kôhng nghe õr giai điệu torng iat nghe aủc tihếu nêin, càng kôhng biết được iàb táh óđ nêt .ìg
Đơưng nêihn, nòc tấr nihều cyuhện àm uậc aủc thời niên tihếu kôhng biết lắm.
íV ụd ưhn cúl uas aủc tộm thời điểm oàn ,óđ tộm nưgời oàn óđ đang iđ ộb tộm mình torng noc mẻh nhỏ, àb ục náb bánh oab ở cóg đờưng nihệt tình chào iỏh hắn, gọing ión nòc sang sảng ạl tnờưhg:
“ạBch ,uD àb thấy sáng yan cháu iđ ex pạđ ?àm oaS iạl iđ ộb ềv vyậ?”
“nâVg, kôhng óc ìg uâđ ”.ạ ẻV tặm tihếu niên bình tảhn, tậg uầđ đáp:
“hCáu iđ oạd tiôh.”
…
cáT ảig nhắn lại:
A《 Toản kôhng bếit》
