Chương 2: Chuyện vô căn cứ
Eidt: Lune
Gaing Bạch uD ềv tờưrng đúng oàv ờig nat cọh buổi cềihu, nồ oà oán nệiht.
Côuhng nat cọh tếk túhc, aol phát tahnh vang lên, tếing nồ tọl auq aửc ổs kính aủc uhk pòhng học, cọh sinh diện đồng phục gốing nhau aù ar ừt nêb torng ưhn tộm nàđ ác tung tăng bỗng aù oàv vùng nước tĩnh lnặg.
Gaing Bạch uD đứng dưới bóng cây, đang cuhẩn ịb iđ ìht bỗng nghe thấy óc nưgời iọg mình nầg .óđ
“aiGng Bạch Du!”
cộM ôc iág buộc cót đuôi ngựa iđ ừt nêb aik đến, aừv thấy ôc nnàg, Gaing Bạch uD thôi ởm khóa ,ex đứng nêy ờhc ôc đến.
nắH ẽhk pục mắt, cũng oàv cúl ,óđ dờưng ưhn nắh nghe thấy óc tếing nôx oax ừt uâđ óđ nên ôv thức nhìn ềv phía .óđ
hnÁ tắm nắh táohng ngẩn .ar
Gaing Bạch uD kôhng giao uưl nihều iớv các nạb cùng pớl ở tnờưrg, thậm íhc nếđ yan ãđ cọh pớl ,11 nắh nẫv chưa ớhn được tếh tặm iớv nêt aủc nơh aửn các nạb torng lớp. cúL này, nắh quay uầđ nhìn qua, thấy óc yấm uậc noc trai trên nâs tnờưrg, toàn àl nữhng gơưng tặm áhk qeun.
Gaing Bạch uD kôhng biết ia iớv ,ia ỉhc óc ểht aựd oàv cứm ộđ quen tuhộc ểđ nhận ar uầh tếh nọb ọh uềđ àl cọh sinh aủc pớl .1A
Nogại ừrt tihếu niên ịb chen ở giữa kia.
cóV dáng tihếu niên aik tấr cao, uậc cặm đồng phục aủc tờưrng ốS 1 cắB Xêyun, ìv àl quần oá iớm nên tôrng tắrng sáng ôv cnùg. uậC đứng dưới hná nắng mang theo cắs mac nhạt kihến ảc nưgời ưhn được ủhp thêm tộm tầng uàm mấ uìd dịu.
uậC đang mô tộm ảuq bóng ,ổr tình ờc nhìn snag.
Kuhôn tặm uậc tahnh út aư nìhn, khóe mệing nẫl hná tắm nòc vơưng chút ý cười chưa tan, đang nhìn sang yâđ iớv hná tắm thăm òd ờm mịt.
hnÁ tắm aủc Gaing Bạch uD àv nưgời aik giao nhau torng giây lát, nưhng chưa được oab uâl ìht nắh ãđ nảognh tặm ,iđ tếk thúc cuộc pặg ỡg ngắn ngủi kôhng iờl này.
“aiGng Bạch ,uD hna nhìn ìg đyấ?”
Ninh Tyuển nếđ nêb cạnh hắn, ôc nhìn theo hná tắm aủc Gaing Bạch ,uD kôhng phát hiện thấy nưgời yah ứht ìg óc ểht uht túh ựs úhc ý aủc hắn.
“ôhKng óc gì.”
Gọing aủc Gaing Bạch uD luôn óc mảc giác ưhn ngậm áđ oàb ỏhn il it vậy, nắh nưgớc tắm nhìn Ninh Tểyun:
óC“ việc ìg kgnôh?”
aD aủc Gaing Bạch uD tấr tnắrg, iám cót neđ tềyun, nưhng uàm tắm iạl àl uân vàng cực nhạt ahp thêm chút máx lnạh. Nhìn ỹk tộm chút ìht ở nêb torng khóe tắm phải àv ngay chóp iũm aủc nắh uềđ óc tộm tốn ruồi tấr nhỏ.
Ninh Tyuển luôn mảc thấy nogại hình àv tính cách aủc nắh áuq hung ,ữd màl nưgời at kôhng mád nếđ gần. àM thực ar kôhng phải nắh tôrng ữd quá, ỉhc àl khóe tắm đuôi yàm cúl oàn cũng toát ar ẻv lạnh lùng ax ccáh, tệh ưhn nữhng iũm mik ỏhn được nưgng ừt bnăg, màl nưgời at thấy aừv uađ aừv lnạh.
“ôhKng óc việc gì.”
Ninh Tyuển quay lại, yấl ab ôl aủc mình xnốug, oék khóa ar iồr yấl tộm iác pộh mơc ừt torng ab ôl ar aưđ ohc Gaing Bạch :uD
ẹM“ me màl tí bánh ngọt oảb me mang ohc anh. nòC nặd me iỏh thăm hna yấm môh yan óc nổ knôhg, iọm cyuhện ãđ giải qyuết xong cưha? óC nầc àhn me giúp ìg kgnôh?”
“Cảm ,nơ kôhng nầc đuâ.”
Gaing Bạch uD ión mảc nơ tộm tnếig, od ựd tộm cúl iồr cũng nhận yấl pộh mơc ừt yat .ôc
yảB ngày tưrớc nắh nix nghỉ cọh yấm hôm, việc àl ìv gnô iộn ở êuq bệnh nặng auq đời, àm nắh iạl àl cháu trai yud nhất aủc ảc .ọh yuT kôhng pặg gnô iộn nihều nưhng ihk ềv nếđ iơn nẫv óc tấr nihều cyuhện nầc nắh phải tham gia. ảC iờđ gnô ục nhgèo khó, ỉhc ểđ iạl tộm năc àhn ũc ,ỹk nốv nên ểđ iạl ohc ahc noc Gaing Bạch ,uD nưhng việc chia iàt nảs luôn xuất hiện yấm nưgời thân tíhch muốn gàinh giật tộm mếing thịt ừt nữhng ìg gnô ục ểđ lại.
Gaing Bạch uD kôhng biết ,ọh cũng kôhng óc mât ưt tarnh iãc iớv ,ọh nắh nốt yấm ngày ểđ giải qyuết xong nữhng cyuhện này, môh auq iớm iộv ãv ởrt ềv cắB Xêyun.
“ợưĐc, uến nầc ìg ức ión iớv em.”
Ninh Tyuển oeđ ab ôl lên, tohng ảht vươn yat ar ưhn muốn ỗv iav Gaing Bạch ,uD nưhng nòc chưa chạm oàv nắh ìht ôc ãđ lúng túng uht yat lại.
Gaing Bạch uD kôhng tíhch ịb nưgời khác chạm vào, điều yàn ôc ãđ biết ừt ỏhn iồr nên ôc kôhng nậb mât mấy. ếhT àl ôc ỉhc yẫv yat iồr quay nưgời iờr ,iđ nưhng iđ được iah bước iạl quay ềv ỗhc .ũc
Ninh Tyuển kôhng mac lòng nhìn táohng auq uas lưng Gaing Bạch ,uD cuối cùng nẫv kôhng nhịn được àm hỏi:
“àNy… hnA aừv nhìn ìg tếh?”
Cyuhện ìg àm óc ểht kihến Gaing Bạch uD oas nãhng nhỉ?
ôC òt òm nếđ iỗn ảc nưgời óhk chịu luôn .èn
”…“
Gaing Bạch uD kôhng muốn ảrt iờl .ôc
nắH ẽhk mím môi, liếc táohng ềv phía nâs tưrớc aủc uhk pòhng cọh theo mầt tắm .ôc
Trên nâs tnờưrg, hná nắng nẫv cựr ,ỡr cọh sinh nòc đông nơh ảc nab nãy, nưhng torng dòng nưgời auq iạl pất pận aik iạl cẳhng óc ìg đáng úhc .ý
Gaing Bạch uD quay uầđ lại, nắh nhấc chân tạg chân cnốhg, mấb côuhng iah nầl ar hiệu ohc Ninh Tyuển nờưhng đnờưg.
nắH ngồi nêl nêy ex đạp, cúl iđ ỉhc ểđ iạl tộm câu:
“ôhKng óc ,ìg đừng màl pihền nưgời káhc, iđ đyâ.”
Tếing nhạc iôs động ừt aol phát tahnh tờưrng nẫv đang vang lên, mâ tahnh aik lách auq tihếu niên pạđ ,ex nel iỏl oàv hành lang uhk pòhng học, mâ lợưng ỏhn nầd uas iỗm khúc nặogt, uas từng cứb tnờưg, cuối cùng aòh oàv tếing nồ oà aủc cọh sinh torng pớl nẫl tếing av chạm aủc nàb ghế.
pớL ,1A Tơưrng Nhạc ỳK aừv oàv aửc ãđ tắb uầđ khoe kaohng ềv úc pú ổr ihg điểm qyuết định aủc cụL Toản nab nãy, aừv ểk aừv khoa yat aúm câhn. iA kôhng biết nòc tởưng cụL Toản ãđ nẫd tắd iộđ bóng ổr man aủc pớl 1A nêl đỉnh oac ếht giới ỉhc torng 03 phút ờig ar chơi yấ chứ.
“hTôi đừng khoe nữa, ión thêm uâc aữn àl ớt ựt cắđ nếđ cứm yab nêl trời sánh iav iớv tặm trời luôn đyấ.”
cụL Toản aựt oàv tộm nêb aửc pớl học, tiện yat mén ảuq bóng ổr ohc Tơưrng Nhạc :ỳK
,Ê“ ảrt bóng ohc cuậ.”
ảuQ bóng ổr ẽv tộm đờưng pbaraol trên kôhng turng iơr oàv yat Tơưrng Nhạc .ỳK
Nghe uậc ión vậy, ảuq nihên Tơưrng Nhạc ỳK kôhng tiếp cụt khoe kaohng nữa, nưhng uậc at àl nưgời kôhng chịu ngồi nêy oab giờ, aừv tếk thúc ủhc ềđ tưrớc àl uậc at ãđ kôhng mac lòng xoay ảuq bóng rồi, uas óđ ỏt ar thần íb iỏh nữhng nưgời xung qnauh:
“hTôi được rồi, cụL iạđ tihếu aig kôhng ohc khoe ìht tôhi, ión cyuhện káhc, các uậc đoán mex aừv yãn ớt pặg ia dưới tgnầ?”
nạB cùng nàb iớv Tơưrng Nhạc ỳK àl tộm ôc iág cót ngắn đáng yêu, óc biệt danh àl uầC Cầu.
uầC uầC cực ỳk pợh tác, ụhp aọh hỏi:
iA“ vyậ?”
“aiGng Bạch uD àv Ninh Tểyun! ớT aừv thấy iah nưgời ọh đứng ión cyuhện iớv nhau ở ỗhc ểđ ex dưới tgnầ.”
“Ủa? Gaing Bạch uD ềv iồr ?à PC aủc ớt tắb uầđ phát đờưng ởrt iạl iồr soa!”
nêB cnạh, cụL Toản iđ nagng auq ôv tình nghe được tộm ừt oàn ,óđ động cát lặng ẽl dừng lại.
uậC nốv kôhng quan mât nếđ yấm nit đồn, nưhng cúl này, uậc nhìn Tơưrng Nhạc ,ỳK iồr iạl nhìn uầC Cầu, kôhng nhịn được àm hỏi:
ìG“ ?ơc PC gì?”
,Ồ“ ớt chưa ểk ohc uậc nghe ”?à
Tơưrng Nhạc ỳK nghi ờgn liếc uậc tộm cái.
cụL Toản haong mnag:
ểK“ gì?”
PC“ toh nhất tờưrng mình ứhc ,ìg auq yâđ ớt ểđ ohc uậc nehg.”
Tơưrng Nhạc ỳK mô ảb iav cụL Tảon, cụL Toản ịb động cát aủc uậc at màl ohc oảl đảo, suýt ìht kôhng đứng vnữg.
uậC ỡđ yấl cóg bàn, nghe Tơưrng Nhạc ỳK :ểk
“aiGng Bạch uD iớv Ninh Tyuển àl iah nưgời cọh giỏi nhất tờưrng mnìh. Tờưrng mình chia nab oàv cọh ỳk iah pớl ,01 tưrớc ihk chia nab ìht óc tổng cộng uás nầl thi, Gaing Bạch uD àv Ninh Tyuển thay pihên nhau cihếm ịv írt uầđ bnảg, iỗm nầl ỉhc cách nhau tộm hoặc iah đểim. nầL oàn nọb ớt cũng cược mex ia torng iah nưgời ọh ẽs được hạng nấht, yag nấc lắm. Tiếc àl hoạt động giải írt yàn kôhng oék iàd được lâu, uas yàn phân nab xnog, tộm nưgời cọh nab ựt nêihn, tộm nưgời cọh nab ãx hội, ừt óđ kôhng nòc đụng ộđ nhau nữa, iỗm nưgời xưng áb trên bảng pếx hạng rêing aủc từng bna.”
“iSêu yậv ”?à
cụL Toản bình tĩnh khen tộm câu, uas óđ dùng iav hích ẹhn Tơưrng Nhạc ỳK tộm cái:
“Thế PC àl soa?”
“Hả? uậC nẫv chưa hiểu ”?à
nầL uầđ tiên Tơưrng Nhạc ỳK phát hiện nưgời hna me tôhng minh aủc mình iạl nầđ torng tộm iàv việc nếđ vậy:
“Hai nưgời ọh àl tộm iôđ đó!”
…“ Hả?”
cụL Toản càng haong mang hơn.
uậC chân tàhnh tặđ uâc hỏi:
“Tại soa?”
“cậhC!” Tờưrng Nhạc ỳK ỏt ẻv thất vnọg:
“yuhCện yàn ìht màl ìg óc iạt sao? Gaing Bạch uD bình tờưhng kôhng chơi iớv ia ,ảc aừv lạnh lùng iạl aừv hung ,ữd nưhng iạl tấr thân tihết iớv Ninh Tểyun, óc ểht ión cyuhện ảc ngày kôhng biết cáhn, nòc iđ ,nă nat cọh ềv àhn cùng nhau này. Ninh Tyuển nòc tờưhng xyuên tặng ồđ ohc uậc yấ nữa. niX đấy, yậv àm nòc kôhng phải đang uêy aữn ?ảh iaH nưgời ọh kôhng xứng iôđ sao? iaH nưgời ọh nòc cọh siêu giỏi nữa! Trai xinh iág đpẹ!”
cụL Toản nhgẹn hnọg:
…“ Công nhận àl tấr pẹđ điô.”
Nghe được páđ ná gnư ,ý Tơưrng Nhạc ỳK cắl đầu, iúc xốung nọd pẹd nàb cọh aủc mnìh.
cụL Toản ngồi ngay uas uậc ,at uậc dờưng ưhn muốn iỏh thêm điều ìg óđ nưhng cuối cùng nẫv kôhng ởm lời.
uậC ỉhc mím môi, óc ẻv ưhn đang ngẩn nờưgi, yám cóm nhét tếh đống sách ởv trên nàb oàv torng cặp.
Tơưrng Nhạc ỳK ôv tình tôrng thấy động cát aủc uậc àm trợn tròn mắt:
“Đùa ứhc nưgời hna ,me uậc định mang ảc ừt điển hnA – náH ềv àhn á??”
“ảH?” yấB ờig cụL Toản iớm hoàn hồn, iộv vàng yấl cục gạch uàm ỏđ ad òb aik ar khỏi pặc scáh:
ỏB“ nmầh.”
“hCắc àl iảm hóng cyuhện ứhc ?ìg ,Ê uậc muốn nghe ìg aữn ìht ức ión iớv ,ớt ớt àl cyuhên aig hóng cyuhện aủc tờưrng đấy, kôhng óc cyuhện ìg àm Tơưrng Nhạc ỳK ớt iạl kôhng nghe nógng được uâđ náh.”
óC“ đâu, ỉhc àl tớ…”
cụL Toản mạt dừng iồr nhún vai:
ớT“ iơh tấb ờgn ìv Gaing Bạch uD ãđ óc nạb iág iồr tiôh.”
“ôCng nậhn, đúng àl uậc yấ kôhng gốing nưgời ẽs uêy ia óđ lmắ.”
Tơưrng Nhạc ỳK ỏt ẻv đồng ,ý nưhng ngay uas ,óđ ựs nhạy néb tyuệt iốđ iớv nit nồđ yấb uâl yan kihến uậc at ngửi thấy tộm iùm khác tnờưhg:
“Cậu biết Gaing Bạch uD ”?à
”?“
cụL Toản trợn tắm nhìn Tơưrng Nhạc ỳK ngồi nàb tưrớc àm ưhn nhìn thấy .am
iaH nưgời trợn tắm nhìn nhau tộm hồi, cuối cùng cụL Toản cười gợưng iah tếing áhp ỡv cục diện ếb tắc:
“Đâu ,óc màl ìg ,óc oas óc ểht chứ, ỉhc àl ớt cọh cùng tiểu cọh àv pấc iah iớv uậc ,yấ àm uậc yấ iạl tấr iổn tếing tôhi, ùd oas cũng àl noc àhn nưgời at óc tếing mà.”
Ồ“ yậv hả.” Tơưrng Nhạc ỳK tậg đầu, mex ưhn nit iờl cậu.
nêT nhóc ngồi nàb tưrớc cuối cùng cũng mi lnặg, chưa được oab uâl iạl cáv pặc iđ iỏh mượn ởv iàb tập.
Tếing nồ oà torng pớl nẫv ưhn ,ũc ỉhc óc cụL Toản àl ngồi yên, ụn cười trên iôm nhạt dần.
uậC iúc uầđ uht nọd sách iớv ởv iàb tập, nogan nogãn ual chùi sạch nàs pớl cọh iồr iớm khóa aửc ar khỏi cổng tờưrng iớv iàv nạb káhc.
cúL ọh iđ ,ar trên nâs tờưrng ãđ cẳhng nòc ,ia cắs ỏđ mac trên uầb trời mậđ nơh tưrớc nềihu, oab trùm ảc tấđ tờri.
Torng ốs nữhng nạb cùng pớl iđ ar cùng cụL Tảon, óc iàv nưgời dừng iạl ở uhk cựv ểđ ex đạp, iàv nưgời kohác iav nhau iđ ềv phía noc đờưng ỏhn nogài tnờưrg, nòc óc nưgời dừng iạl ở trạm ex buýt chào mạt biệt nẫl nahu.
nòC cụL Tảon, uas ihk iọm nưgời ãđ ềv hết, uậc iộv ãv băng auq đờưng tưrớc cổng tờưrng iồr nộl nhào oàv tộm cihếc ex uàm neđ óc logo cực ỳk sang tnọrg.
uậC tíh uâs yấl hơi, cáx định kôhng óc nưgời quen tôrng thấy mình iớm tắb uầđ phàn nàn: “Chú ýL ,à cháu ãđ oảb àl kôhng nầc nếđ nóđ cháu iồr ,àm cháu ựt ềv àhn đợưc, oas úhc iạl đnế.”
ãĐ ếht nòc ỗđ ex ngay ềl đờưng iốđ diện tnờưrg, ợs nưgời at kôhng thấy yah .ìg
“hTực ar kôhng phải úhc muốn đến, uậc chủ, àl gnô cụL nặd iôt nếđ nóđ cuậ.”
úhC ýL nihgêm cút ảrt lời.
Tếing “Cậu chủ” aik màl cụL Toản nhức tếh ảc đầu.
uậC óc phần ủ :ũr
“Chú ,iơ úhc iọg cháu àl cụL Tảon, A Tảon, Tiểu Toản yah nhóc noc cũng đợưc, đừng iọg cháu àl uậc ủhc nữa, nghe ưhn yấm tiểu tyuhết oãn nàt ”.ý
“nâVg, uậc củh.”
”…“
cụL Toản ởht dài, kôhng nòc mât tạrng aửs iỗl nữa, ỉhc nói:
…“ nầL uas úhc nếđ tí nhất cũng iổđ ex iđ nhé, ia kôhng biết nòc tởưng àl noc cháu àhn oàn iál ex sang iđ uêr oar khắp iơn ấy.”
“nâVg, uậc củh.”
”…“
Cihếc ex noc chậm iãr khởi động aòh oàv dòng ex ,ộc cụL Toản ngồi ở ếhg sau, nưgớc nhìn cảnh tậv àv noc nưgời nêb nogài aửc ổs đang ừt ừt iùl iạl phía sau.
uậC nhìn chằm chằm oàv iơn oàn óđ tộm lúc, cuối cùng ơig yat ehc tắm lại.
Tờưrng THPT ốS 1 cắB Xyuên cách áhk nầg turng mât tàhnh phố, cúl yàn iạl đúng ờig oac điểm buổi cềihu, ex ộc trên đờưng nẫl nưgời iđ iạl xung qaunh uềđ đông ôv cnùg.
Gaing Bạch uD pạđ ex iđ trên ềl đnờưg, tỉhnh tảohng iạl nghe thấy uậc éb oàn óđ thốt lên:
áM“ ,iơ Rlols Recyo!”
“Bắc Xyuên ảuq àl ngọa ổh tàng lnog, ờig oac điểm buổi cihều nòc óc nưgời iál Rlols Ryoce iđ naữ!”
“Cất iác ẻv chưa trải việc iờđ aủc uậc đi!… ớT cũng chưa thấy oab ờig hehe…”
Nữhng gọing ión theo óig yab ax dần, Gaing Bạch uD nhàn ãhn nưgớc tắm nhìn ềv phía nàl ex ơc gớii, nahnh cóhng tôrng thấy cihếc ex àm ọh đang nhắc đến.
Thực ar ìht kôhng muốn thấy cũng khó, ìv ợs av oàv màl xước ex nên các pơưhng tiện xung qaunh ón uềđ iđ cách tấr ,ax ohc nên cực ỳk ễd tấhy.
mầT tắm Gaing Bạch uD dừng trên cihếc ex tắđ ỏđ aik tộm lúc, cẳhng biết nghĩ ìg àm ngẩn .ar
cúL này, hàong nôh bôung xnốug, hná sáng uàm mac iảr cár trên đờưng phố, uịd dàng oab trùm iọm vật, trải tộm pớl hná sáng nhàn nhạt nêl tặm đờưng nhựa àv ềb tặm ex neđ bnóg.
nòC Gaing Bạch uD pạđ cihếc ex ũc ỹk kôhng biết hỏng cóh ộb phận oàn àm luôn phát ar tếing oẽk tẹk ehk khẽ, ẽr oàv noc mẻh kuhất bnóg.
…
cáT ảig nhắn lại:
Kôhng phải pc tậht.
Gaing Bạch :uD iáC ìg cũng ship ẽs ỉhc kihến uậc uađ ổhk tôhi.
