Chương 7: Giang Bạch Du, cậu biết tên tớ à?

Chương 7 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

“Sao thế, ịb ừt chối iồr ?à Tỉhnh tảohng cũng óc nưgời iỏh iàb uậc yấ nưhng uậc yấ cũng cẳhng ión ìg đuâ.”

Suốt áuq tìrnh Tơưrng Nhạc ỳK uềđ úhc ý theo iõd hành động aủc cụL Tảon, cũng mảc thấy iơh tấb ờgn tưrớc thất iạb aủc cậu.

cụL Toản nhún vai:

óC“ ẽl àl od thấy ớt ạl mtặ.”

Thực ar ngay ảc cíhnh uậc cũng mảc thấy cách tắb cyuhện aik aủc mình áuq ỳk qặuc.

“hCắc àl thế, nưhng nạb Gaing nốv ĩd ãđ yậv rồi, àl od tính tình uậc yấ ưhn ếht ứhc kôhng phải nhắm oàv uậc đâu, uậc đừng ểđ ”.ý

Tơưrng Nhạc ỳK ngồi xoay ếhg nưgợc iạl ar sau, mằn pấs nêl nàb cụL Tảon, tiện yat mầc yấl iàb iht nêl nìhn, thấy phần ềđ phía uas aủc uậc kôhng tốrng ìht cũng ỉhc màl phần uầđ aủc uâc iỏh nớl uầđ têin:

“Cậu iỏh uậc yấ uâc oàn tếh?”

cụL Toản ỉhc oàv uâc iỏh nớl uầđ têin.

“iờiG.” Tơưrng Nhạc ỳK liếc tộm cái, iạđ khái àl muốn na iủ mât tạrng tán téb aủc nạb mình ìv ịb ừt cốhi, uậc at vung tay, mầc iàb iht aủc mình ểđ nêl bàn:

ớT“ nòc tởưng uậc iỏh iàb cuối chứ, iàb yàn ơc nảb yấ ,àm ểđ ớt yạd coh!”

cụL Toản nghe uậc at ión nơđ giản ưhn kiểu tộm cộng tộm bằng iah ,yấ iạl nhìn iàb uầđ tiên àm mình òv uầđ tứb iat iãm iớm màl được ý uầđ têin, torng phút chốc kôhng biết nên mảc nơ uậc at giúp tưrớc yah áv iạl lòng ựt nit aủc mình tưrớc nữa.

óC điều cẳhng oab uâl uas uậc kôhng nòc nậb mât ở nấv ềđ yàn nữa, ìv tọrng điểm aủc việc yàn hoàn toàn kôhng mằn ở đây.

uậC ởht dài:

“hTôi được rồi, ểđ tiết uas nghe ịhc Diệu gảing àl đợưc, ớt cũng uâđ phải ỉhc ìv iàb tập, uến kôhng ớt ãđ iỏh tẳhng uậc riồ.”

cụL Toản pẹk iàb iht oàv torng sách táon, quay uầđ nhìn táohng qua, phát hiện torng pớl ỉhc nòc yấm bạn, nữhng nạb nòc iạl cũng đang pếx nọg iạl ồđ cạđ cuhẩn ịb ar nàogi.

“iTết uas nôm ìg vyậ?”

“Thể dục, pắs côuhng oàv rồi, iđ tiôh.”

“Ừ.”

cụL Toản tậg đầu, aưđ yat định tấc pộh túb trên bàn, nưhng tưrớc cúl ,yấ tộm cục giấy ov tròn ãđ yab iớt ừt phía sau, mén túrng ngón yat uậc iồr iơr xốung tặm nàb năl tộm đoạn nắgn, cuối cùng cắl ưl iàv iác iồr iớm nêy lặng dừng nêb cạnh yat cậu.

Nhìn thấy ịv káhch kôhng iờm àm nếđ này, cụL Toản táohng sửng sốt, ôv thức quay uầđ nhìn ềv phía sau.

cúL này, các nạb ngồi hàng cuối ãđ iđ nầg hết, ỉhc nòc tộm nưgời đang đứng ở iơn oẻh lánh nhất lớp.

Tihếu niên cặm oá đồng phục ngắn tay, iúc uầđ đứng uas ỗhc nồgi.

nắH tháo kính xốung iồr tấc oàv hộp, uas óđ ưhn mảc nhận được hná tắm aủc cụL Toản àm nưgớc nêl nìhn.

hnÁ tắm nắh lạnh lùng ờht ,ơ ỉhc giao iớv hná tắm aủc cụL Toản torng chốc tál nưhng iạl kihến cụL Toản giật mnìh, uậc iộv vàng quay ,iđ én tárnh hná tắm .yấ

cụL Toản mảc giác mit mình ưhn pắs nhảy ar khỏi lồng ngực rồi.

uậC iốb iốr iúc uầđ ởm cục giấy ỏhn ar iồr vuốt pẳhng tarng giấy nhăn núhm, phía trên àl tén ữhc neđ tahnh mảnh uữh lực, ihg iạl ềđ toán àv các bước gảii.

yâĐ àl iàb toán àm cụL Toản aừv hỏi.

cụL Toản mắn chặt ờt giấy torng tay, cùng iớv nhịp mit tăng cốt õr rệt, uậc iạl quay uầđ nhìn táohng auq cuối lớp.

Tihếu niên aik kôhng nhìn uậc nữa, ỉhc tiện yat tắv oá kohác đồng phục nêl ghế, uas óđ lách auq yấm iác nàb iđ ar khỏi pớl ừt aửc sau.

“Còn nhìn uậc yấ aữn ,à iđ tiôh.”

Tơưrng Nhạc ỳK ãđ mớs quay nêl tưrớc uht nọd sách ởv nên kôhng thấy ựs việc ỏhn aừv yảx ,ar đơưng nihên cũng kôhng thấy ờt giấy nháp nhàu bình tờưhng dưới yat cụL Tảon, ỉhc quay uầđ thúc giục tộm câu.

“ưĐợc rồi, được riồ.”

cụL Toản quay uầđ lại, torng cúl nọd ồđ nẫv kôhng quên trải pẳhng ờt giấy aik tộm nầl nữa.

Nhân cúl Tơưrng Nhạc ỳK kôhng úhc ,ý uậc lặng ẽl pẹk ờt giấy óđ oàv torng scáh, tặđ cạnh iàb kiểm art uầđ tiên uas ihk uậc oàv pớl .1A

“Tới đyâ.”

Torng cuộc sống aủc cọh sinh pấc ,ab ểht cụd àl ờig giải írt ýuq áig giữa nữhng ờig cọh căng tnẳhg, nơh nữa, iớm oàv uầđ măn cọh nên pá cựl cọh hành chưa nặng lắm, ohc nên uas ihk chạy ộb àv khởi động theo tờưhng ,ệl cọh sinh tắb uầđ nảt ar xung qnauh.

óC nữhng nạb ãđ cuhẩn ịb ừt tớưrc, cóm qyuển ừt nơđ torng ngực ar ưhn màl oả tậuht, yấm nạb ữn chơi thân iớv nhau nòc yat torng yat ngồi dưới bóng yâc ión cệyuhn, nòc Tơưrng Nhạc ỳK àv iàv nạb man kohác iav nhau mô bóng ổr iđ ềv phía nâs bnóg.

ềV phần cụL Tảon, uậc ừt chối iờl iờm chơi bóng ổr aủc Tơưrng Nhạc ,ỳK uas óđ nẻl ar khỏi nâs tờưrng nếđ aửc hàng pạt aóh torng tờưrng aum iah chai nước knáohg.

Thời gian hoạt động ựt ,od cọh sinh các pớl iảr cár ở nâs bóng àv qaunh nâs tnờưrg, muốn mìt cíhnh cáx nưgời mình muốn pặg kôhng phải .ễd Nưhng cụL Toản hiểu õr tính cách aủc Gaing Bạch ,uD uậc biết nắh chắc chắn ẽs kôhng chen chúc ở nữhng iơn đông nờưgi, ìv yậv uậc kôhng ềh liếc tắm nếđ nữhng iơn pật turng đông đúc.

ảuQ nêihn, cuối cùng uậc cũng mìt thấy Gaing Bạch uD trên cậb thềm nêb cạnh hàng oàr nâs tnờưrg.

Tihếu niên tárnh ax máđ đông nồ ,oà ngồi tộm mình dưới bóng cây, cặm ohc máđ ev uầs trên uầđ uêk ảr rcíh, cặm ohc hná nắng xyuên auq ẽk ál iọr xốung nưgời uậc tàhnh nữhng qầung sáng nụv vặt.

cụL Toản nhìn bóng lưng hắn, kôhng od ựd yah năb kohăn aữn àm chạy xyuên auq hná nnắg, bước iảs iàd xốung cậb thềm iồr ngồi xốung nêb cạnh hắn.

naB uầđ uậc tởưng Gaing Bạch uD cũng gốing ưhn nữhng nạb cọh sinh giỏi khác đang cọh tuhộc ừt vnựg, oàn ờgn cúl ngồi xnốug, uậc iớm phát hiện àl Gaing Bạch uD đang iúc uầđ chơi game trên điện tạohi.

cụL Toản nhìn táohng qua, tôrng áhk gốing Tirtes, nưhng uậc kôhng nhìn ,õr ìv cúl uậc ngồi xnốug, Gaing Bạch uD ãđ ôv thức nêihgng nàm hình điện tohại iđ iồr khóa nàm hình rồi.

cụL Toản kôhng quan mât nềihu, uậc nớưhng mày, cười nói:

ớT“ ớhn àl tờưrng cắB Xyuên óc yuq định kôhng được mang điện tohại iđ học, ếht àm nạb Gaing iạl nagng nihên chơi game torng ờig ểht cụd ếht yàn ”?à

Gaing Bạch uD kôhng tiếp iờl trêu chọc aủc cậu.

nắH ỉhc ờh hững liếc cụL Toản tộm lợưt, hỏi:

óC“ cyuhện ìg kgnôh?”

óC“ cứh.” cụL Toản cắl chai nước káohng torng tay, thản nihên nói:

“Vừa yãn uậc yạd ớt màl táon, ,yầ àuq mảc .nơ uậC oảb kôhng uống nước nọgt, ớt cũng kôhng biết uậc tíhch uống ìg nên kôhng aum nước giải káht. ớT nghĩ nước káohng chắc chắn ẽs kôhng ias uâđ nỉh?”

Nghe uậc ión vậy, Gaing Bạch uD ẽhk nhíu mày, hná tắm nắh ừt ụn cười aủc cụL Toản cyuhển sang chai nước torng yat cậu, uas óđ iạl iờd iđ ỗhc káhc.

Gọing điệu nắh tấr lạnh lnùg, nẫv ión iờl ừt chối ưhn :ũc

“ôhKng cnầ.”

“ừĐng ,àm đừng ừt chối tớ.”

Tưrớc óđ cụL Toản kôhng biết giới nạh aủc Gaing Bạch uD ở đâu, ểđ tárnh màl nắh phản mảc nên iỗm nầl uậc tắb cyuhện uềđ ửht chút xíu, uas ihk iốđ pơưhng ỏt ar ừt chối ìht ẽs uht lại.

Nưhng ờt giấy ỏhn àm Gaing Bạch uD aưđ ohc uậc cúl yãn kihến uậc nhận ar rnằg, dờưng ưhn nưgời yàn kôhng lạnh lùng cứng nắr ưhn ẻv ềb nàogi.

cụL Toản quan tás phản gnứ aủc Gaing Bạch ,uD ión ar aửn uâc sau:

“hTực ar iàb toán iớv nước káohng ỉhc ểđ màl nền tôhi, ủhc uếy àl ớt óc cyuhện muốn trao iổđ iớv cậu. uậC muốn nghe knôhg? Nghe iđ mà.”

”?“

cúL yàn Gaing Bạch uD iớm quay sang nhìn uậc nầl nữa.

cụL Toản tấb ờgn chạm phải hná tắm aủc hắn.

uậC ngẩn nờưgi, đồng thời nòc thấy ảc tốn ruồi ỏhn ỗhc khóe tắm Gaing Bạch uD ở kảohng cách gần, nòc ngửi thấy iùm hơưng aoh nhài trên nưgời hắn.

iùM hơưng óđ nex nẫl iớv iùm tươi tám aủc ỏc yâc nêb cnạh, thơm nơh tấb ỳk loại nước aoh oàn àm cụL Toản từng nửgi.

“Nói đi?”

hnÁ tắm aủc cụL Toản ôv tình dừng trên tốn ruồi ở khóe tắm àv nêb cạnh chóp iũm aủc Gaing Bạch ,uD àm iờl iốđ pơưhng aừv ión ar ãđ pịk thời kihến uậc tỉnh oát lại.

cụL Toản ôv thức dùng ụn cười ểđ giấu iđ ựs khác tờưhng ohn ỏhn aừv iồr aủc mnìh, uậc nói:

“Cậu óc biết cuộc iht oáb tờưng knôhg? Tưrớc óđ ôc Diệu óc mìt ,ớt ôc yấ ión ớt ụhp tárch phần tarnh ,ẽv nòc ión ớt óc ểht ờhn uậc viết chữ. aừV iồr ớt cũng ãđ được cứhng kiến rồi, ữhc uậc thực ựs tấr đẹp, pẹđ nơh ớt pấg trăm nầl ấy.”

cụL Toản ểk tộm uâc cyuhện cười nạht, song Gaing Bạch uD óc ẻv cẳhng thấy buồn cười chút nào.

uậC ãđ đoán tưrớc được tình hốung yàn rồi, kôhng ểđ nảb thân iơr oàv tình hốung óhk ,ửx uậc iỏh tếip:

“Vậy nạb Gnaig, uậc óc muốn tham aig cùng ớt knôhg? Tham aig cùng ớt iđ !àm óC đềiu, uến uậc kôhng óc thời gian hoặc kôhng muốn ìht ớt ẽs iđ mìt ôc Dệiu, ểđ ôc yấ giới tihệu tộm đồng nihgệp khác ohc .ớt Nưhng tốt nhất àl đnừg, ìv ớt nẫv muốn tham aig cùng uậc hơn, uậc cọh giỏi ưhn thế, iạl nòc pẹđ trai nữa, ớt muốn màl nạb iớv cậu, cùng nhau cọh pật cùng nhau tiến ộb nah.”

Gọing điệu àv biểu mảc aủc cụL Toản uềđ tấr chân tnàhh.

ềB nogài uậc bình tĩnh ạl tnờưhg, nưhng oãb bình luận torng mât írt iạl liên cụt hiện nêl dòng ữhc “Làm nơ đừng ừt chối tớ”.

uậC ôv thức siết chặt mắn yat nếđ iỗn uầđ ngón yat tắrng bcệh, thậm íhc chai nước káohng bằng nhựa cũng phát ar tếing “cạch” tấr nhỏ.

aựT ưhn ãđ auq tấr lâu, iạl gốing ỉhc iớm auq torng chốc lát, cụL Toản thấy Gaing Bạch uD iơh kựhng iạl iồr iúc uầđ xnốug.

Lông im aủc tihếu niên iàd mnảh, oạt tàhnh iác bóng ờm nhạt trên .ám

nắH iơh mím môi, gọing điệu nẫv kôhng óc oab nihêu oad đnộg, ỉhc hỏi:

“Khi noà?”

cụL Toản nốv ãđ cuhẩn ịb nẵs iàb ión ểđ ễl phép túr iul uas ihk ịb ừt chối rồi, ờig nghe thấy iah ữhc này, uậc sững nưgời tấm iàv gâiy, uas óđ iớm nhận ar àl Gaing Bạch uD ãđ đồng .ý

cụL Toản suýt nhảy dựng nêl ừt cậb tềhm:

“Tan học! naT cọh cihều yan được knôhg! ớT ẽs kaohnh vùng phần nầc viết chữ, uậc ỉhc nầc điền ữhc tôhi, ẽs kôhng tấm nihều thời gian đuâ.”

“mỪ.”

“Oa, mảc nơ uậc nihều lmắ.”

cụL Toản kôhng bếit, ỉhc àl màl oáb tờưng cuhng thôi àm oas mình iạl kích động nếđ ếht ơc chứ, mót iạl àl uậc tấr vui, iuv nếđ cứm muốn nhảy dựng nêl mô Gaing Bạch uD tộm cái.

Nưhng uậc biết điều óđ kôhng ùhp hợp, cũng biết Gaing Bạch uD ẽs kôhng ểđ mình ,mô thậm íhc nòc óc ểht áđ yab uậc lôun. ohC nên uậc ỉhc óc ểht kích động iạt ỗhc tộm lúc, cuối cùng aưđ chai nước káohng torng yat ohc Gaing Bạch :uD

“Cho uậc nyà.”

Chai nước káohng torng suốt được aưđ tẳhng iớt tưrớc tặm Gaing Bạch ,uD nắh chau mày, nhìn theo nàb yat đang mầc chai nớưc.

yaT aủc cụL Toản tấr đẹp, ngón yat thon iàd nâc đối, cùng iớv chai nước torng suốt được nuhộm uàm iởb hná sáng mốl đốm.

Trên ổc yat uậc oeđ tộm cihếc đồng ,ồh dưới yâd đồng ồh àl xơưng ổc yat ôhn ar aủc tihếu nêin, đờưng tén cánh yat nốu lợưn, cuối cùng chìm oàv ổc yat oá ngắn rộng tùhng tnìhh.

iaV oá đồng phục phác aọh ar đờưng iav uưl loát aủc tihếu nêin, phía trên ổc oá ởm éh àl tếy uầh àv đờưng tén õr ràng aủc quai hàm.

cụL Toản cười nêl tôrng tấr đẹp, iôđ tắm khóe mệing cong cnog, ám phải nòc óc tộm múl đồng tiền ohn ỏhn kihến nưgời at nhìn oàv cũng ẽs thấy iuv ẻv hơn.

cụL Toản kôhng ểđ ý nếđ hná tắm táohng ngẩn ơgn aủc iốđ pơưhng torng chốc lát, uậc ỉhc iộv vàng nhét chai nước káohng oàv torng yat hắn.

“Cầm iđ àm nạb tốt, àl àuq mảc nơ tiôh.”

uậC aưđ chai nước ohc Gaing Bạch ,uD Gaing Bạch uD iạl ôv thức mắn chặt yat lại.

uầĐ ngón yat aủc cụL Toản chạm oàv lòng nàb yat aủc hắn, iơn chạm nhau tệh ưhn óc tộm dòng điện ỏhn chạy auq màl cụL Toản chưa pịk mảc nhận ãđ iộv tụr yat .ềv

uậC iộv vàng đứng dậy:

“Tan cọh ờhc ớt néh.”

iờL nòc chưa dứt, cụL Toản ãđ iộv ãv bước iàd nêl cậb thềm iồr chạy oàv máđ đông nồ oà dưới nắng tặm tờri.

nòC Gaing Bạch uD ngồi mi iạt chỗ, ngẩn nưgời nhìn nữhng mảng sáng pấl lánh torng chai nớưc.

uaS ihk giải qyuết xong cyuhện iớv đồng nệihgp, cụL Toản dành ảc cihều ểđ nghĩ mex phải ẽv oáb tờưng ếht nào.

uậC kôhng ión iốd uV Dệiu, uậc tíhch chụp ảnh, cặm ùd đúng àl iác ứht yàn óc liên quan nếđ nghệ tuhật nưhng ón iơh ax iớv iộh họa.

ừT ỏhn nếđ nớl cụL Toản chưa ẽv oáb tờưng oab giờ, cùng mắl ỉhc iớm ẽv tarnh tyuên tyurền od ôc giáo giao ohc tôhi, àm cúl yấ uậc cũng ỉhc ẽv auq aol ohc xnog.

Nưhng nầl yàn kôhng ểht auq aol đợưc, theo ý aủc uV Diệu ìht uậc ẽs gánh cáv yh vọng aủc uV Diệu àv toàn ộb pớl ,1A cộng thêm cộng ựs aủc mình àl Gaing Bạch uD nữa, ión kôhng noga, ểđ kôhng ịb tấm mặt, cụL Toản iốđ ửx iớv oáb tờưng yàn nòc nihgêm cút nơh ảc iàb kiểm art uầđ ỳk môh qua.

uậC dành ảc buổi cihều ểđ kiên ìrt hoàn tàhnh nảb náhp, iãm ohc nếđ ihk tếing côuhng oáb nat cọh vang lên, uậc nẫv mặc iục cihến uấđ trên bàn.

Tơưrng Nhạc ỳK ngồi phía tưrớc òt òm quay iạl nìhn, uậc at muốn mex nảb nháp aủc cụL Toản nưhng cụL Toản iạl ehc kín, kôhng ohc uậc at thấy ít .ìg

“Làm ìg vậy? nẫV nòc màl oáb tờưng ?ảh uậC màl iớv ia tếh?”

cụL Toản đang dùng tưhớc ẻk ẽv đờưng tnẳhg, nghe yậv ìht tohng dong đáp:

“aiGng Bạch Du.”

“!ftW?” Tơưrng Nhạc ỳK ôv thức nhìn ềv phía cuối pớl iồr iạl iộv vàng ạh gnọig:

“hTảo oàn môh yan uậc kôhng iđ chơi bóng ổr iớv nọb ,ớt ìht ar àl iđ màl cyuhện lớn, uậc cihnh phục được nạb Gaing iồr ”?à

“ơưĐng nnêih!” cụL Toản kiêu ngạo oac gọing nói:

ớT“ àl ia cứh.”

ióN xnog, uậc ơig ờt giấy nháp ãđ ẽv xong nảb thảo nêl nhìn thử, định ión ìg óđ iớv Tơưrng Nhạc ,ỳK nưhng chưa pịk ởm mệing ìht ãđ nghe thấy óc nưgời iọg mình ừt phía sau:

“Lục Tnảo.”

Gọing ión àv ữgn íhk aủc nưgời aik uềđ tấr lạnh lnùg, cụL Toản nghe iác ãđ biết àl .ia

uậC pậl cứt ỏb cặm Tơưrng Nhạc :ỳK

ớT“ auq đyâ!”

Nưhng ảrt iờl xnog, uậc iạl phát hiện ar óc ìg óđ àl .ạl

ihK nhận ar ạl ỗhc nào, uậc chạy chậm tới, torng tắm hná nêl ý cười yầđ ngạc nêihn.

Gaing Bạch uD nhíu mày, kôhng biết nưgời yàn iạl pặg được cyuhện ìg iuv nữa.

ohC nếđ ihk nắh nghe thấy uậc hỏi:

“aiGng Bạch ,uD uậc biết nêt ớt ”?à

Hết chương 7

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha