Chương 2: Cậu là Omega

Chương 2 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Buổi iốt ềv nếđ nhà, cúl nầT Trăn iđ nagng auq pòhng ốb ẹm mình ìht nừgng bớưc. nêB tnorg, tếing nồ vang nêl kôhng nnừgg, óc tếing thủy tinh ỡv nụv cùng ảc tếing oàg cóg điên cồung nữa.

ẹM aủc uậc Viên maL ứhN iạl iòđ yl nôh iớv ahc aủc uậc nầT Cníhh.

Kôhng biết yâđ ãđ àl nầl ứht yấm Viên maL ứhN iãc nhau iớv nầT Cíhnh iòđ yl nôh rồi, iộn dung iãc nhau nẫv àl cyuhện mêđ auq nầT Cíhnh iạl auq mêđ ở ỗhc nưgời ụhp ữn kia.

Nưgời ụhp ữn aik nêt àl Vơưng Như, ión nihgêm cỉhnh ìht ẽl ar àb yấ iớm àl ợv aủc nầT Cníhh, nòc Viên maL ứhN ãđ dùng ủht đoạn ỉb iổ ểđ tắb yấl nầT Cníhh. nầT Trăn ãđ pặg àb yấ ừt cúl nòc tấr nhỏ, ihk yấ àb at vênh vang nẫd theo nầT Tihên ãhN iớt tưrớc tặm uậc àv Viên maL Nhứ, nòc ión iớv nọb uậc rằng àb at àl iốm tình uầđ aủc nầT Cníhh, nầT Tihên ãhN àl tếk tinh tình uêy aủc àb at iớv nầT Cníhh. nòC Viên maL ứhN ỉhc àl ẻk nếđ uas kôhng oab ờig óc được tình uêy aủc nầT Cníhh.

Viên maL ứhN pậl cứt phát đêin.

iởB ìv àb thấy trên ổc nầT Tihên ãhN oeđ tặm ngọc àm ẹm aủc nầT Cíhnh ãđ ểđ iạl ohc gnô ,at ihk nầT Trăn aừv ar đời, àb ãđ nix gnô at tấr uâl nưhng gnô at nẫv kôhng chịu ohc .àb

nầT Cíhnh kôhng uêy ,àb óđ àl iác iag uađ nớđ nhất torng lòng .àb

ìV yậv nầT Trăn ãđ ởrt tàhnh công ục ểđ Viên maL ứhN ảrt ùht Vơưng Như.

noC aủc Vơưng ưhN phân aóh tàhnh Oemga ìht nầT Trăn nhất định phải àl tộm Ahpla.

Nhìn xem, ihk nầT Cíhnh tấm ảhk năng sinh nảs àv kôhng ểht óc thêm aứđ noc oàn nữa, ìht nầT Trăn iớv ưt cách àl Aplha iớm àl nưgời thừa ếk aig nảs aủc àhn ọh Tần.

uếN nầT Tihên ãhN đứng ìhn khối ìht nầT Trăn nhất định phải đứng nhất kốhi.

Nưhng Viên maL ứhN kôhng biết rằng ứht hạng tàhnh tích aủc Aplha àv Oemga ở tờưrng Turng cọh ốs 1 được tính rnêig. nầT Trăn ốc giải tíhch ohc Viên maL ứhN nưhng Viên maL ứhN kôhng nhge, àb phát điên rồi. Torng cuộc nôh nhân pấb bênh này, àb ãđ ốc gắng tếh cứs ểđ cứhng minh ohc nầT Cíhnh thấy rằng nầT Trăn àl aứđ noc xứng đáng iớv tình uêy tơưhng aủc gnô at hơn, àv àb cũng àl nưgời nạb iờđ ùhp pợh nhất ểđ đồng hành cùng gnô at suốt cuộc đời.

Viên maL ứhN pé nầT Trăn phải ởrt nên uư út nơh tấb ưc Aplha nào.

nầT Trăn cốd cứs cọh hnàh, ỉhc ợs ịv írt ứht nhất ảc mình ẽs ịb Aplha khác èđ xnốug. Torng bảng pếx hạng tàhnh tích nầl tớưrc, Thẩm ihP ìrT đứng ìhn ỉhc mék uậc 2 đểim.

nầT Trăn biết óđ àl od Thẩm ihP ìrT nờưhng mnìh.

Tưrớc ihk iah nưgời nẹh òh iớv nahu, Thẩm ihP ìrT tờưhng xyuên cạnh tarnh ịv nhất nhất ìhn iớv cậu. óC nầl nầT Trăn ịb nắh vượt qua, mêđ óđ uậc ãđ ịb Viên maL ứhN nhốt oàv pòhng tối.

óĐ àl tộm năc pòhng ỏhn àm Viên maL ứhN cyuhên dùng ểđ từrng phạt nầT Tărn. tấT ảc aửc ổs nêb torng ịb tịb kín, tộm ait sáng cũng kôhng tọl oàv đợưc.

nầT Trăn cắm cứhng ợs kôhng gian pẹh ừt .óđ

Viên maL ứhN luôn dùng ứht uậc ợs nhất ểđ từrng phạt cậu.

nầT Trăn nhìn ềv phía năc pòhng ỏhn ãđ được iảc oạt iạl ở cóg uầc tnahg, uầđ bỗng uađ nhói ưhn ịb mik đâm, uậc nahnh cóhng chạy nêl tnầg, khóa mình torng pòhng iồr tậb tếh nèđ lên.

uậC aựt oàv aửc pnòhg, cuộn torng ngồi dưới tấđ mô yấl chân mnìh, thầm uầc nệyugn: iãC nhau ,iđ tốt nhất nầl yàn iah nưgời ọh yãh yl nôh thật ,iđ ưhn yậv ìht uậc óc ểht chọn sống iớv nầT Cníhh, uậc kôhng ngại iọg nưgời khác àl ,ẹm uậc ỉhc mong óc ểht tohát khỏi iơn yàn tôhi.

Cẳhng biết auq oab lâu, nầT Trăn nghe thấy tếing õg cửa, khóa aửc trên uầđ uậc cắl ưl ữd dội.

Viên maL ưhN ởht nổh hển, đứng nêb nogài chửi mắng liên hồi: “Tần Tărn! oaS yàm iạl khóa caử!? yàM màl ìg ờm má phải knôhg? óC phải yàm nẫd aứđ oàn ềv àhn kôhng ?ảh oaT cảnh oác mày, torng cúl iđ cọh kôhng được uêy đnơưg! yàM đang màl ìg nêb tgnor!? uaM ởm aửc ar ohc toa!”

nầT Trăn đứng dậy, xoay nưgời ềv phía aửc iồr tíh tộm iơh thật sâu, yấb ờig iớm chậm iãr nặv mắn cửa, tộm giây uas aửc pòhng vang “ầrm” tộm tnếig, nầT Trăn suýt aữn ịb cánh aửc pậđ vào.

nầT năT ợs iãh iùl ềv uas iah bớưc.

Viên maL ứhN aừv chửi aừv iđ vào: “gNày iam oat ẽs iọg nưgời nếđ ỡd khóa cửa! noC điếm aik uâđ rồi? yàM giấu iđ uâđ rồi? ióN uam lnê!”

nầT Trăn tấb cựl ảrt lời: “Con kôhng nẫd ia ềv àhn cả.”

“ôhKng d!nẫ?” Gọing Viên maL ứhN yac nệihgt: “ôhKng ìht yàm khóa aửc màl ?ìg Chắc chắn àl màl cyuhện ìg óđ trái iớv lơưng mât kôhng mád ểđ ia nhìn tấhy! óC phải noc aik trèo aửc ổs ar nogài iồr knôhg? meX ar phải tịb ník aửc ổs pòhng yàm oàv iớm đợưc! Đúng àl ồđ it tệin, kôhng kiểm soát được iác ứht thối tán dưới háng mhnì!”

“ẹM—” Càng chửi càng óhk nhge, nầT Trăn kôhng nhịn được àm tắc nagng iờl .àb

Viên maL ứhN ởrt yat tát ohc uậc tộm cái: “ừĐng iọg tao! Tằhng ôv dgnụ!” àB at mìt khắp torng nogài pòhng aủc nầT Trăn tộm lợưt, cáx định kôhng óc tấb ỳk uấd tếv aủc nưgời oàn iớm bình tĩnh nơh cúht. uaS ,óđ àb at nếđ nầg nưgời nầT Tărn, ngửi yág cậu: “Hôm yan tiêm tuhốc caưh?”

“Con tiêm riồ.” nầT Trăn tuhận mệing ión ohc qua, thật ar yấm môh yan uậc nậb iốt yàm iốt tặm ìv cyuhện ễL iộh Nghệ tuhật nên ềv àhn àl mằn lôun, màl oas ớhn nếđ cyuhện tiêm tốuhc.

Nưhng Viên maL ưhN àl tộm nưgời cực ỳk ađ nhgi, àb at ởm ngăn oék ở ủt uầđ gờưing aủc nầT Trăn ,ar mếđ ốs iũm tiêm nêb tnorg, uas ihk phát hiện ốs lợưng nẫv nòc nyugên ìht cứt iốt pậđ ảc pộh xnốug, tắb uầđ đánh nầT Tărn: “ằhTng êđ tiện mád aừl tao! meX oat óc éx rách iác mệing thối àhn yàm ar knôhg! yàM mád ión iốd oat ?à iA yạd myà!”

Viên maL ưhN ión yậv thôi ứhc àb at aưx yan kôhng đánh oàv tặm nầT Tărn, tặm aủc nầT Trăn àl ĩs diện aủc àb ,at àb at ioc ĩs diện nòc quan tọrng nơh ảc mạng aủc mnìh, nhất àl cúl ở tưrớc tặm Vơưng ưhN àv nầT Tihên Nhã, àb càng kôhng ohc phép mình àv nầT Trăn ộl ar chút uíx chật tậv nào. Nưhng àb at ẽs đánh oàv nữhng vùng mềm ưhn ngực àv bụng aủc nầT Tărn, uến ưhn iởc quần oá aủc nầT Trăn ar ìht ẽs thấy ủđ tếv mầb mít ot ỏhn trên nưgời cậu. óC iớm óc ,ũc nữhng uấd tếv yàn kihến nưgời at óhk óc ểht nit iổn yâđ àl cyuhện àm tộm nưgời ẹm ẽs màl iớv noc mnìh.

nòC nầT Trăn ãđ quen ừt uâl rồi.

nầT Trăn ừt ỏb phản knáhg, uậc biết phản káhng cũng ôv dnụg, phản káhng ỉhc càng kihến Viên maL ứhN điên cồung nơh àm tôhi. óC trời iớm biết nưgời ụhp ữn điên ồr yàn nă ìg àm khỏe nếđ cứm nầT Trăn hoàn toàn kôhng ỡđ đợưc.

Cũng yam nầT Cíhnh đang ở nhà, gnô at ở dưới tầng nghe thấy tếing đánh chửi pậl cứt nêl tầng ngăn Viên maL ứhN lại.

Viên maL ưhN thấy nầT Cíhnh nac tihệp oàv việc mình đánh noc ìht pậl cứt cyuhển sang chất nấv gnô :at “Anh nẫv quan mât iớt Trăn Trăn nên nhất định nẫv nòc uêy me phải knôhg? noC aủc ả êđ tiện Vơưng ưhN aik õr àl ồđ ếhp pẩhm! hnA nhìn Trăn Trăn aủc cúhng at àm xem, ón tôrng gốing hna oab nêihu! hnA nhìn me ,iđ me uêy hna nihều ưhn yậv oas hna nòc muốn ar nogài mìt nưgời k!cáh?”

“iVên maL Nhứ, ôc iạl iổn điên ìg nữa? ôC nhìn ôc yâb ờig xem, óc gốing tộm nưgời ẹm k!gnôh?” nầT Cíhnh giận kôhng mìk được àm qáut: ôC“ muốn yl nôh phải knôhg? Đợưc, ờig ôc iớv iôt nếđ cục đăng ýk ộh tcịh, iôt ẽs hoàn tàhnh mong muốn aủc cô!”

mE“ kôhng iđ ”— Viên maL ứhN iổn giận pậđ ỡv nèđ nàb aủc nầT Tărn, àb at trợn tắm qáut: “Anh muốn yl nôh iớv me ểđ cưới ả êđ tiện aik ềv phải knôhg? hnA đừng !ơm ảC iờđ yàn hna cũng đừng hòng tohát khỏi em!”

“Tần Tnăr—” nầT Cíhnh tộđ nihên iọg cậu: “Con xốung pòhng ohc káhch dưới tầng tộm ủgn ,iđ khóa aửc liạ.”

“ôhKng được iđ ”— Viên maL ứhN ngăn nầT Trăn lại, àb at đứng chặn ở aửc pnòhg, tôrng ộb dạng gốing ưhn muốn đồng yuq uv nật iớv iah ahc noc nọb :ọh “Hai nưgời kôhng ia được !iđ

“Con iđ đi.” nầT Cíhnh nốt cứs oék Viên maL ứhN :ar ẹM“ noc điên rồi, ốb ẽs nẫd àb yấ nếđ bệnh viện khám bhnệ.”

“Tôi kôhng đêin! nầT Cníhh, hna ảht iôt !ar nầT Tărn, yàm cũng đừng hòng iđ khỏi đyâ…” Viên maL ưhN bỗng khóc mầ lên: “rTăn Trăn đừng ỏb ,ẹm ẹm nầc con… noC àl noc aủc ẹm !àm noC óc biết măn óđ ẹm ãđ phải tấv ảv ếht oàn iớm sinh ar noc knôhg? noC kôhng ểht iđ đợưc, noc uêy ẹm àm đúng knôhg! noC uêy ẹm mà…”

nầT Trăn ôv mảc nhìn thái ộđ Viên maL ứhN quay nắogt, uậc nhìn áuq nihều măn nên ãđ cẳhng nòc mảc cúx ìg aữn rồi. Viên maL ưhN điên xong ẽs kóhc, tếh thảy uềđ àl àb ảig ,ờv nảb chất aủc àb ễd cứt gậin, oát bạo, cá lệit, hoàn toàn àl ẻk tấm trí.

nầT Cíhnh uâđ ỉhc iớm aưđ àb at nếđ bệnh viện tộm lần.

Nưhng ở tưrớc tặm nưgời nàogi, àb ión năng tấr õr ràng rành mcạh, uịd dàng kihến nưgời nghe àm tohải iám ôv cnùg, hoàn toàn kôhng gốing nưgời óc nấv ềđ ềv thần kinh tờưhng xyuên đánh chửi cồhng con. Cẳhng yấm àb at ãđ được xuất vệin, ềv àhn nêy tĩnh được yấm môh iạl tắb uầđ nêl cơn, nơh aữn nòc ngày càng iồt ệt hơn.

nầT Trăn iúc uầđ iđ nagng auq nưgời àb ,at uậc thấy biểu mảc ữd nợt cùng ựs măc nậh trên tặm Viên maL Nhứ, uầđ iạl tắb uầđ đau.

“Tần Tărn, yàm kôhng được đi!”

“Mày quay iạl yâđ ohc toa…”

“ồhCng ,à me nix hna đừng ỏb ,me cúhng at đừng yl hnô…”

“Tần Cníhh, nêt chết tiệt này! ảhT iôt ra!”

Tếing oàg thét uas lưng ịb ngăn cách hoàn toàn uas ihk nầT Trăn đóng aửc pòhng lại.

nầT Trăn tệm iỏm aox aox ỗhc bụng ịb Viên maL ưhN đạp, uậc tàhnh thạo oék áig sách torng pòhng ủgn ohc káhch ,ar nêb torng óc ủđ loại rượu aox bóp, uậc mầc iạđ tộm bnìh. iỗM nầl nầT Cíhnh ở nhà, cúl Viên maL ứhN iổn đêin, uậc uềđ ẽs iớt pòhng này. Thật ar uậc kôhng ềv pòhng aủc mình aữn cũng đợưc, nưhng cyuhện iổđ pòhng tấr ễd kihến Viên maL ưhN nghi ngờ, ohc nên ùd pòhng aủc uậc ãđ kôhng nòc àl pòhng aủc uậc ìht uậc cũng kôhng đổi.

póB tuhốc xnog, nầT Trăn mảc thấy ỗhc tyuến ểht iơh ngưa nứga, yut uậc kôhng nòc chút cứs oàn aữn nưhng nẫv ốc tếl nếđ ỗhc tấc tuhốc puhốc phân hóa, yấl ar tiêm tộm iũm oàv tĩnh mcạh.

ừT cúl chưa cíhnh thức phân hóa, Viên maL ứhN ãđ tiêm ứht yàn oàv ohc uậc rồi.

uậC àl Oemga mẩb snih, ihk sinh ar ãđ óc ửt cung hoàn cnỉhh, ãđ định tưrớc ẽs kôhng ểht phân aóh tàhnh Aplha nên ùd óc tiêm oab nihêu tuhốc phân aóh oàv cũng ôv ích. ứhT yàn ỉhc óc cát dụng cứ ếhc ỳk phát tình aủc Oemga àv kihến uậc aỏt ar chất nẫd ụd aủc Aplha óc ểht đánh aừl nưgời khác àm tôhi.

nầT Trăn ừt ỏhn ãđ luôn tấr nghe iờl Viên maL Nhứ.

Kôhng nghe cũng kôhng đợưc, kôhng nghe iờl ẽs ịb nhốt oàv pòhng tối, kôhng óc mơc ,nă ohc nên uậc phải naogn, Viên maL ứhN oảb uậc màl ìg ìht uậc màl iác ,óđ ếht nên uậc nẫv luôn àl hình uẫm noc àhn nưgời at torng tắm iọm nờưgi. aiG ếht tốt, nogại hình đẹp, tàhnh tích cọh pật xuất sắc, àv quan tọrng nhất uậc nòc àl tộm “ahplA”.

uậC dùng giới tính Aplha ểđ nẹh òh iớv Thầm ihP Trì, óc ểht ión yâđ àl cyuhện điên ồr nhất àm uậc từng màl torng đời.

Nưhng cyuhện điên ồr aủc uậc ãđ kôhng liên cạl iớv uậc ảc ngày rồi.

nầT Trăn nhìn kuhng chat iớv Thẩm ihP ìrT trên nàm hình điện tạohi, nit nhắn cuối cùng nẫv dừng iạl ở iờl chúc ủgn ngon iốt qua.

nầT Trăn mằn oc or trên gnờưig, iùv tặm oàv torng căhn, iơh ởht ởrt nên nồd dập, torng vòng tộm tếing uas ihk tiêm tuhốc phân aóh vào, chất nẫd ụd ịb cứ ếhc torng ởc ểht ẽs ịb tấm kiểm sáot, mah muốn tình cụd điên cồung nát loạn torng mạch uám kihến uậc óhk chịu ôv cnùg.

iỗM ihk nếđ thời điểm này, uậc uềđ cực ỳk ớhn gọing ión aủc Thẩm ihP Trì…

ớhN iác mô aủc hắn, àv ớhn ảc ụn nôh nóng bỏng aủc nắh nữa.

Hết chương 2

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?