Chương 11: Đến vụng trộm với em nè

Chương 11 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

úC điện tohại aik õr ràng ãđ kihến Thẩm ihP ìrT ịb ảđ kích ữd dội, yấm ngày liên cụt uas ,óđ iốđ pơưhng kôhng nòc quấn yấl uậc nữa, àm nầT Trăn cũng nầd nugôi nogai khỏi tình mảc .yấ

iaH nưgời nốv óc ểht chia yat tộm cách đàng hnàog, nưhng ức phải dùng cách yàn ểđ ởrt mặt.

yấM ngày yan nầT Tihên ãhN uềđ nix nhgỉ, óc ẽl y cũng biết việc mình màl thất cứđ nên muốn trốn tnárh. nầT Trăn kôhng óc tôhng nit liên ệh aủc ,y cũng kôhng biết àhn y ở đâu. tộM Aplha ưhn uậc tờưhng xyuên chạy nếđ uhk yạd cọh aủc Oemga nên uâl nầd nit nồđ thất tihệt cũng xuất hệin.

nạB cùng nàb iớv nầT Trăn nêt àl iùB Tưhớc ,ỳK àl tộm Aplha óc tính cách sáng sủa, iởc .ởm ừT ihk nầT Trăn àv Thẩm ihP ìrT tách ar nếđ nay, quan ệh giữa uậc at iớv nầT Trăn nahnh cóhng ởrt nên thân tếiht.

iùB Tưhớc ỳK A nưhng trái mit iạl àl ,O àl tộm Aplha áhk ữn tníh, cúl mầc aũđ nă mơc nòc cong ngón yat ,tú ãđ ếht nòc ión õr nềihu. iỗM ngày nầT Trăn uềđ nghe được tấr nihều nit nồđ ừt uậc ,at cũng óc ảc aủc cíhnh uậc nữa.

Theo iờl iùB Tưhớc ,ỳK tưrớc yâđ Thẩm ihP ìrT iốđ ửx iớv nầT Trăn tốt kủhng kếihp, tốt nếđ cứm nưgời nogài uềđ mảc thấy quan ệh aủc iah nưgời ọh kôhng nơđ giản ưhn ẻv ềb nàogi.

“Lúc óđ oàn mád thân tihết iớv cậu, hná tắm aủc Thẩm ihP ìrT ưhn muốn giết nưgời ,yấ ia kôhng biết nòc tởưng iah nưgời uêy nhau iồr chia yat aữn kaì…” iùB Tưhớc ỳK ôv ưt ión tộm uâc ưhn vậy, nầT Trăn nghe xong àm lòng cùhng xnốug.

“ưhNng ờig iạl óc nưgời ión iah nưgời cạch tặm nhau ìv tarnh gàinh tộm Ogema, cyuhện yàn óc thật knôhg? Thấy oạd yàn uậc yah nếđ uhk Oemga lắm, uậc tíhch ia ?ảh Cẳhng ẽl àl mầS Ynê?”

iùB Tưhớc ỳK nă ồđ nă tặv torng ngăn nàb aủc nầT Tărn, nihều ồđ nă ưhn ếht àm cũng kôhng tịb được iác mệing aủc uậc .at

“Cậu ión xem, iah nưgời ãđ ếht iồr àm ngày oàn uậc at cũng tặng ồđ nă tặv ohc cậu, óc ihk oàn yấm ồđ yàn kôhng phải aủc uậc at aum kôhng nỉh?” iùB Tưhớc ỳK nă được tộm aửn ìht tộđ nihên nẩgng uầđ nhìn nầT Tărn, àm nầT Trăn nghe yậv cũng ngẩn .ar

ừT“ ,ừt hình ưhn óc tộm mất tihệp thật này… Nưgời pẹđ éb nhỏ… hả?” iùB Tưhớc ỳK cọđ ữhc trên ,óđ chưa cọđ xong ãđ ịb nầT Trăn giật yấl mất tệihp.

ớT“ biết àl ia rồi, đừng đcọ.” Nhịp mit aủc nầT Trăn iơh nnahh, dờưng ưhn mất tihệp mang theo nihệt ,ộđ nóng nếđ cứm kihến lòng nàb yat aủc uậc ar yầđ ồm hôi.

àL“ ia thế? Vậy, yậv ớt nòc nă được aữn kgnôh?” iùB Tưhớc ỳK liếm môi, ol lắng hỏi.

nầT Trăn ìhp cờưi: “ơưĐng nihên àl đợưc, ỉhc nầc chừa iạl tộm ióg ohc ớt àl đcợư.”

“ôhKng ờgn uậc iạl tíhch nă ngọt ưhn yậv nah.” iùB Tưhớc ỳK nhìn ióg oẹk trái yâc ịv đào, cười ión iớv nầT Tărn: “Cậu cười nihều vào, uậc cười nêl nòc pẹđ nơh mầS nêY aik nềihu! uếN ớt àl uậc ìht ớt ựt uêy mình lôun, khỏi nầc Oagem.”

nầT Trăn ịb uậc at chọc cờưi, páđ lại: “Cậu tốt ghê, mảc nơ uậc néh.”

iùB Tưhớc ỳK nghe uậc ión àm ỏđ mặt, ión cyuhện cũng vấp: “Cảm nơ ìg chứ, yâđ kôhng pảhi, kôhng phải àl cyuhện nạb èb nên màl ?à yaH àl uậc kôhng ioc ớt àl bnạ?” iùB Tưhớc ỳK iạl ảig ờv cứt giận nhìn nầT Tărn, nầT Trăn ờs uầđ uậc at ưhn ờs uầđ óhc con, nói: “nôhKg, àl nạb tốt cứh.”

tếK ảuq àl tặm iùB Tưhớc ỳK iạl càng ỏđ hơn: “ôhKng àl được rồi, …àm àm ốb ớt oảb ờs uầđ ẽs ịb nầđ iđ ,óđ nưhng uến àl uậc ìht cũng kôhng phải àl kôhng đcợư…”

Nghe vậy, nầT Trăn iộv vàng tụr yat ,ềv cười nói: “ôhKng ờs nữa, ùd oas cũng ãđ ủđ ngốc riồ.”

iùB Tưhớc ỳK cọh hành cẳhng ar oas nghĩ bụng “Cậu đừng ión toẹt ar ếht cứh”.

oàV ờig nă tưra, nầT Trăn ốc ý iđ oạd tộm vòng torng uhk Beta ở cóg tnờưrg, muốn mex óc ểht pặg pặc song sinh yah knôhg. uaS iác môh uậc ừt cốhi, nọb ọh kôhng nòc xuất hiện nữa, iãm ohc nếđ môh nọb ọh nếđ uức cậu…

ờiG nghĩ iạl ìht iạt oas ọh iạl biết uậc ở óđ nhỉ? nầT Trăn kôhng mád nghĩ nềihu, uậc mảc thấy uến mình ức nghĩ ưhn yậv ìht iạl tàhnh ựt mình ađ tnìh.

Cũng kôhng biết ngày tờưhng ọh màl nữhng .ìg

Torng tờưrng óc tấr nihều nit nồđ ềv ,ọh nưhng nầT Trăn kôhng nit iác nào.

aòT àhn gảing yạd Beta kôhng được yâx dựng kahng tarng ưhn aòt àhn ,OA cứb tờưng laong ,ổl tôrng óc ẻv ãđ uâl iờđ mắl rồi, hoặc cũng óc ihk àl od kôhng được aửs sang iạl ừt lâu.

nầT Trăn mìt nếđ pớl ,2B ờig yàn àl ờig nghỉ trưa nên torng pớl kôhng óc .ia yâĐ àl nầl uầđ tiên uậc màl cyuhện này, nhìn cẳhng khác oàn nă tộrm.

uậC aum àuq mảc nơ pặc song snih, uậc thấy nảb thân đúng àl õr chậm têiu, ọh tặng ồđ nă tặv ohc uậc nihều ngày ưhn yậv àm uậc iạl kôhng ềh yah bếit, nòc tởưng ọh đang én tárnh mnìh.

õR ràng đang giận nưhng nẫv ngày ngày tặng ồđ nă tặv ohc cậu, nòc iđ uức cậu, nòc giúp cậu…

nầT Trăn thấy iah ám mình nóng bnừg, yus nghĩ iốr bời.

ỉhC àl àuq mảc nơ aủc uậc nòc chưa pịk ểđ xốung ìht ãđ ịb nưgời torng cuộc tắb ảuq tnag.

“Xem này, nêt trộm ỏhn yàn ừt uâđ nếđ yâđ tếh?” Gọing điệu trêu chọc aủc Tịhnh Lăng Tinh vang nêl ừt phía uas màl nầT Trăn giật tóht, suýt aữn màl iơr ồđ torng tay.

nầT Trăn nhìn hắn, pấ gnú nói: “ôTi… iôt kôhng phải tmộr…”

“ôhKng phải ?à ểĐ iôt mex noà.” Tịhnh Lăng Tinh iạl nầg cậu, nhìn uậc tộm lượt ừt trên xốung dớưi, uas óđ iớm tậg uầđ nói: “ôCng nhận àl kôhng gnốig, iôt chưa thấy nêt trộm oàn iạl xinh pẹđ ếht nyà.”

iờL ión aủc Tịhnh Lăng Tinh kihến tặm nầT Trăn ỏđ bnừg, mit pậđ loạn nịhp. ýK cứ iốt môh yấ nẫv nòc nyugên nẹv torng mât írt cậu, ờig phút yàn pặg nọb hắn, uậc ỉhc mảc thấy toàn ộb ết oàb torng ơc ểht mình uềđ iôs sục.

Thấy uậc ỉhc ỏđ tặm kôhng ión ,ìg Tịhnh Lăng Tinh ơig yat búng oàv trán cậu, nói: “Tới yâđ màl ?ìg ióN tưrớc nhé, uến uậc nếđ ión mảc nơ ìht iđ được riồ.”

nầT Trăn ehc tárn, áh mệing kôhng biết nên ión yah kôhng nên ión nữa. uậC thực ựs nếđ ểđ ión mảc nơ ,àm nnưhg…

“iôT…”

,Ừ“ uậc iđ được riồ.” Tịhnh Lăng Tinh ưhn ểht kôhng muốn nhge, tiện yat ar hiệu “iờM”.

nầT Trăn mảc thấy uầr ,ĩr uậc ãđ ión ìg đâu! uáM nóng cốb lên, uậc qyuết định ở ìl kôhng iđ nữa!

uậC aưđ pộh àuq torng yat ohc nọb ọh nưhng nọb ọh kôhng nậhn, nầT Trăn nhìn Tịhnh Lăng Nệyugt, phát hiện nắh cũng ỉhc nhìn mình àm kôhng ềh nhúc ncíhh.

Ghét chết iđ đợưc, õr ràng ãđ màl cyuhện thân tậm ưhn yậv rồi, ếht àm ờig iạl ỏt ar óhk nầg ưhn thế. óC điều nầT Trăn cũng kôhng thấy óhk ,ửx uậc ởm pộh àuq tưrớc tặm ọh ,ar ión khẽ: “ôhKng biết các hna óc tíhch knôhg, yâđ àl bánh ngọt ủht công àhn Lfouu, ngọt nưhng kôhng nấgy, iôt tíhch nă lắm, các hna nă ửht néh?”

Hình hnả tưrớc tắm tộđ nihên náohng tộm cái, Tịhnh Lăng Tinh ãđ nhảy nêl nàb nêb cạnh uậc nồgi, uas óđ oàh hứng iỏh uậc óc ý .ìg

iốĐ tặm iớv uâc iỏh aủc Tịhnh Lăng Tnih, hàng im iàd aủc nầT Trăn pục xnốug, iôđ iôm hồng oàh ịb uậc liếm tớư ìv căng tnẳhg. uậC nhìn cihếc bánh ngọt uầc ,ỳk mi lặng tộm iồh uâl iớm chậm iãr ión tộm câu: “Chỉ àl muốn nhìn các hna tộm xuí…”

“aH.” Tịhnh Lăng Tinh cười khẽ: óC“ ìg pẹđ àm nnìh?”

“Ừm… ìht ỉhc muốn nhìn tiôh.”

“ôhKng ohc nnìh.” Tịhnh Lăng Tinh ión iớv gọing tinh ncịhgh.

nầT Trăn cựb bội, ểu iảo nói: ,Ừ“ ếht iôt iđ đây, các hna kôhng nă ìht tứv đi.”

ióN đạon, uậc ểđ bánh ngọt xnốug, aừv định iđ ìht mảc thấy oe mình ịb siết cặht. Ngay uas ,óđ ảc nưgời uậc ịb Tịhnh Lăng Tinh oék oàv lòng hắn, nốb tắm iah nưgời nhìn nahu, kảohng cách nầg nếđ iỗn óc ểht nghe thấy tếing tếing tíh ởht aủc nahu.

Torng kảohnh khắc này, nầT Trăn thấy mit mình ưhn nừgng đập, cẳhng biết nắh dùng aữs mắt ìg àm iùm hơưng trên nưgời nắh thơm nếđ cứm màl uậc muốn yas lôun.

Tếing cười aủc Tịhnh Lăng Tinh vang ẽhk nêb iat cậu: “Sao iạl ễd nổt tơưhng thế? ióN yấm uâc ãđ gậin? tốT uấx ìg nọb iôt cũng ãđ uức uậc đyấ.”

nầT Trăn kôhng mád nhìn hắn, nàb yat nắh nád tás oàv oe uậc cách tộm pớl oá mnỏg. uậC aừv thấy uấx ổh iạl aừv thấy iốđ pơưhng tấr ôv :ýl “nAh… hna ión óc ýl chút ,iđ õr àl hna oảb iôt iđ .àm nơH aữn iôt tặng bánh ohc các hna nưhng các hna óc nhận đuâ.”

“Tủi thân iồr ?ảh ióN óc ýl ,á iôt nớl nếđ từng yàn iồr nòc chưa ión ýl oab ờig uâđ néh.” Tịhnh Lăng Tinh cười páhch lối: “Hay àl uậc ửht ión uâc aik óc ýl ohc iôt nghe ửht xme?”

“Anh bôung iôt ar tưrớc đã…” nầT Trăn ịb tẹk ở giữa iah chân aủc Tịhnh Lăng Tnih, ưt ếht yàn nhìn ếht oàn cũng thấy pậm ,ờm uậc ức óc mảc giác rằng ỉhc nầc mình nẩgng uầđ nêl àl óc ểht nôh nắh .yấ

“ôhKng bgnôu!” Tịhnh Lăng Tinh chơi xấu.

nầT Trăn liếc tắm uầc uức Tịhnh Lăng Nệyugt, uậc biết nưgời aik siêu cồung me trai nên ẽs kôhng chấp nhận việc Tịhnh Lăng Tinh mô mnìh. Nưhng oàn ờgn uậc iạl thấy nưgời aik đang gnu dung nă bánh mek mình tnặg! Phát hiện hná tắm cậu, nắh ỉhc nưgớc tắm nêl nhìn uậc iớv ẻv ôv tội.

Cyuhện ìg yảx ar vyậ!? uầĐ có nầT Trăn iốr ren, aừv hảong loạn ìv tiếp cúx thân tậm iớv Tịhnh Lăng Tnih, aừv haong mang ìv thái ộđ khác tờưhng aủc Tịhnh Lăng Nệyugt.

Cuối cùng nầT Trăn ỉhc óc ểht nẩc thận iỏh hắn: “Vậy hna muốn ếht noà?”

“ôhKng ếht oàn cả.” Tịhnh Lăng Tinh ión xong ìht bôung uậc .ar Thái ộđ thất tờưhng aủc nắh kihến nầT Trăn cẳhng hiểu ar màl sao, uậc ức tởưng Tịhnh Lăng Tinh ẽs nhắc nếđ uêy uầc kia, nưhng knôhg, uas ihk bôung uậc ,ar nắh ỉhc iđ iớt tưrớc tặm Tịhnh Lăng Nyugệt iòđ nă bánh tôhi.

nầT Trăn kôhng ión õr được mảc cúx torng lòng mình cúl yàn ar sao. Tưrớc ihk nếđ đây, thực ar uậc ãđ cuhẩn ịb xong mât ýl rồi, nưhng ờig ìht óc ẻv kôhng nầc nữa.

ìV vậy, nầT Trăn nói: ‘Vậy iôt iđ néh?”

“mỪ.” pặC song sinh ảrt iờl ẹhn bnẫg, nọb nắh mắđ chìm torng ếht giới aủc nahu, ioc nưgời nogài ưhn kôhng khí, màl nầT Trăn mảc thấy việc mình nếđ yâđ đúng àl thừa tãhi.

iờR khỏi uhk Btea, nầT Trăn thầm nghĩ ềv iốm quan ệh giữa nưgời iớv nờưgi, tốr cuộc phải màl ếht oàn iớm kihến tất ảc uềđ mảc thấy tohải iám chứ?

oàV buổi tối, Viên maL ứhN àv nầT Cíhnh iạl iãc nahu, óc ẽl àl cúl nab ngày nầT Trăn iđ học, Vơưng ưhN iạl nếđ yâg .ựs Nghe iộn dung nọb ọh iãc nhau àl nầT Cíhnh ãđ tặng Vơưng ưhN tộm iợs yâd cyuhền mik cnơưg, nòc mắs aửs tộm nóm àuq tắđ tiền tặng ohc nầT Tihên ãhN nhân pịd sinh nhật 71 tổui. cúL Viên maL ứhN biết nit yàn ìht cứt điên nờưgi, àb iớv nầT Cíhnh tếk nôh oab nihêu măn nay, đừng ión àl yâd cyuhền mik cnơưg, àm ngay ảc nhẫn cưới ihk tưrớc cũng àl od Viên maL ứhN ựt cuhẩn .ịb nầT Cíhnh chưa oab ờig tặng àb ứht ìg ùd àl tộm bông aoh nhỏ.

Chưa ểk nhắc nếđ cyuhện àl noc aủc iah nưgời ,ọh yậv àm nầT Trăn chưa từng nhận được tấb ức iờl chúc oàn ừt ốb ẹm ruột aủc mình oàv sinh nậht. ùD oas iớv ,ọh tộm nưgời iợl dụng uậc ểđ gàinh yấl thân phận muốn ,óc tộm nưgời iạl buộc phải gánh yấl cuộc nôh nhân kôhng mong muốn ìv ựs nồt iạt aủc mnìh.

nọB ọh chưa oab ờig mảc thấy iuv mừng ìv ựs xuất hiện aủc uậc trên cuộc iờđ này.

nầT Trăn nhìn iah nưgời ọh iãc ãv gằing oc iớv nahu, ỉhc mảc thấy đáng iờđ ảc hai.

tặM nầT Cíhnh ịb móng yat aủc Viên maL ứhN oàc rcáh, Viên maL ứhN cũng cẳhng áhk hơn, àb at ịb nầT Cíhnh tát ohc tộm cái, uấd măn ngón yat ỏđ gnử nằh trên kuhôn tặm xinh pẹđ aủc Viên maL Nhứ.

ịB tát tộm iác xnog, Viên maL ứhN ỏt ar kôhng ểht nit nổi. yâĐ àl nầl uầđ tiên nầT Cíhnh đánh ,àb yut tưrớc yâđ iah nưgời tờưhng xyuên iãc ãv nưhng ađ ốs uềđ àl àb nơđ pơưhng đánh nầT Cníhh, gnô at chưa từng đánh lại.

Nưhng môh yan gnô at ãđ đánh .àb

Viên maL ứhN ưhn ịb iác tát aik màl ohc cáohng vnág, àb trợn tròn mắt, nước tắm năl iàd trên .ám cúL yàn àb kôhng ềh ión ar nữhng iờl yac cộđ ưhn iọm ihk aữn àm ỉhc cụg xốung tấđ khóc kôhng tàhnh tnếig.

nầT Cíhnh cũng thấy iơh iốh hận, ìv uas ihk Luật oảB ệv Oemga được tàhnh lập, việc đánh pậđ Oemga ở quốc aig Liên Bang àl tộm iột tấr nihgêm tnọrg. gnÔ at kôhng iốh nậh ìv ãđ đánh Viên maL ứhN àm ỉhc iốh nậh ìv óc ểht mình ẽs ịb giam ữig hình .ựs

Nưhng õr ràng àl Viên maL ứhN kôhng nghĩ nihều nếđ vậy, nầT Trăn nghĩ cúl yàn chắc àb đang tấr óhk cịhu, iác tát aik nòc kihến àb uađ ổhk nơh tất ảc nữhng trận iãc ãv mầ ĩ torng mười yấm măn qua.

nầT Cíhnh aưđ yat muốn ỡđ àb yậd nưhng ịb àb tạg .iđ àB ựt đứng dậy, uas óđ oảl oảđ ởrt ềv pnòhg, yâđ óc ẽl àl tộm torng ốs tí nữhng nầl àb ữig được nôt nihgêm torng cuộc nôh nhân này.

mêĐ ,óđ ảc ab nưgời uềđ kôhng ngủ. nầT Cíhnh liên cụt túh tuhốc torng pòhng kcáhh, nòc nầT Trăn mằn trên gờưing nhìn trần àhn kôhng biết đang nghĩ .ìg

miK đồng ồh ỉhc 2 ờig snág, nầT Trăn nghe thấy tếing ởm aửc đóng aửc vang nêl ừt cổng àhn nêb dớưi, nầT Cíhnh iđ rồi, Viên maL ưhN nẫv ở torng pòhng kôhng đuổi teho.

Kảohng aửn tếing sau, tộđ nihên óc tếing “cạch” phát ar ừt nogài aửc ,ổs nầT Trăn ơgn ngác nhìn ar nưhng kôhng thấy ìg ,ảc uas óđ iạl nghe thấy cạch tếing nữa. nầT Trăn thấy óc tộm viên iỏs ỏhn mén oàv aửc ổs pòhng mnìh.

óC nưgời ở nêb nàogi?

nầT Trăn nghi hoặc yẩđ aửc ổs ,ar tưrớc tắm pậl cứt ịb iah bóng nưgời oac nớl cihếm .ức

Torng mêđ tărng tnahh, hná tărng tắrng àgn oab qaunh yấl ,ọh kihến nữhng ẻk nốv kiêu ngạo nab ngày ởrt nên uịd dàng nơh nềihu. nầT Trăn thấy sống iũm mình yac cay, ỏhn gọing iỏh :ọh “Các hna nếđ yâđ màl gì?”

ỉhC thấy Tịhnh Lăng Tinh ơig iah yat nêl mnệig, cọh theo gọing điệu aủc nầT Tărn, mỉm cười páđ iờl cậu: “Đến vụng trộm iớv me nè!”

Hết chương 11

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha