Chương 3: Bạn trai cậu đã phản bội cậu rồi thì cậu cũng có thể phản bội lại mà

Chương 3 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

Thẩm ihP ìrT kôhng liên cạl iớv nầT Tărn, nầT Trăn óc ểht nghĩ ohc iốđ pơưhng ảc nạv ýl .od

Cuối cùng nầT Trăn ơm màng ủgn tihếp iđ torng uađ đớn, mắt cũng kôhng tắm.

Ngày môh sau, cúl uậc ủgn yậd ìht đụng phải Viên maL ứhN ngồi ở pòhng kcáhh, tôrng óc ẻv ảc mêđ kôhng ngủ. Kuhôn tặm àb iát nợht, cót iàd nộl xộn, ngồi ngay nêb cạnh iác nèđ tờưng ở uầđ ếhg ôs ahp màl cúl iớm nhìn tôrng cẳhng khác oàn ữn quỷ.

nầT Trăn đứng nêy iạt chỗ, ỏhn gọing ión chào buổi snág.

Viên maL ứhN nghe yậv ìht quay uầđ nhìn uậc chằm chằm iồr iỏh cậu: “iTêm tuhốc caưh?”

Gốing ưhn àb ỉhc ớhn được tộm iác này.

nầT Trăn név gnố yat oá aủc mình nêl ểđ ộl tếv mik éb xíu, uas óđ ủhc động iạl nầg ,àb nói: “Con tiêm rồi, torng pòhng ủgn ohc káhch óc tcốuh.”

Viên maL ứhN ờđ nẫđ tậg đầu, nưhng pặc tắm nẫv chưa điều cỉhnh iạl tiêu ,ực tôrng ưhn đang nhìn nầT Tărn, iạl nưhng đang nhìn nưgời ôv hnìh: “Nói iốd àl kôhng tốt, noc phải naogn, nghe iờl ẹm biết kgnôh?”

nầT Trăn oék yat oá xnốug, ẽhk ảrt lời: “Con biết riồ.” uậC mạt dừng iồr ión têhm: “Con iđ mắt đyâ…”

Viên maL ứhN kôhng ểđ ý iớt cậu, àb ngồi ngay ngắn trên ếhg ôs pha, lưng nỡư tẳhng tắp, nhìn gốing ưhn tộm cứb tợưng sáp. uếN kôhng phải thấy ngực àb phập pồhng ìht torng táohng aừv rồi, nầT Trăn nòc tởưng nưgời ụhp ữn tưrớc tặm ãđ kôhng phải àl nưgời rồi.

uậC kôhng biết iốt auq uas ihk mình iđ iồr nầT Cíhnh ãđ ión ìg iớv Viên maL Nhứ, nưhng uậc kôhng quan tâm, ờig nầT Cíhnh kôhng ở nhà, tốt nhất àl uậc đừng màl trái ý Viên maL ứhN ìht hơn.

Torng àhn kôhng óc aữb snág, Viên maL ứhN kôhng oab ờig uấn mơc nên ảc ab aữb ừt ỏhn nếđ nớl nầT Trăn uềđ nă ở nogài hết. Cũng yam yut nầT Cíhnh tí ihk quan mât nếđ uậc nưhng gnô at kôhng oab ờig ểđ uậc tihếu thốn ềv kohản ihc tiêu nă mặc.

nếĐ tnờưrg, ừt ax nầT Trăn ãđ thấy tộm máđ nưgời yâv qaunh Thẩm ihP ìrT iđ oàv tnờưrg, nòc nắh đang mỉm cười ión cyuhện iớv nưgời nêb cnạh. nắH tấr cao, cóv dáng tẳhng tắp, ihk ión cyuhện iớv nưgời khác ẽs iơh nêihgng uầđ nihgêm cút lắng nhge, tôrng lịch ựs ãhn nặhn, kihến ia cũng thấy uêy quý.

tộĐ nihên nắh tôrng thấy nầT tărn, pậl cứt ỏb iạl máđ nưgời xung qaunh chạy iớt ỗhc cậu.

nàB yat nốv đang mắn chặt aủc nầT Trăn pậl cứt bôung ,ar cẳhng õr ìv oas nưhng uậc mảc thấy thái ộđ oạd yàn aủc Thẩm ihP ìrT iơh káhc.

õR ràng ụn cười nẫv náx nạl ưhn tớưrc, cũng kôhng ềh ốc tình ax lánh cậu, nưhng mảc giác iah nưgời ở cuhng iớv nhau kôhng nòc aòh pợh ưhn tớưrc.

Thẩm ihP ìrT iđ nếđ nêb cạnh nầT Tărn, ỏt ar yá náy: “Xin iỗl nầT Tărn, iốt auq ớt tệm áuq nên quên kôhng iửg nit nhắn chúc uậc ủgn nogn, uậc đừng ểđ bụng néh?”

“Ừ.” nầT Trăn pục tắm nhìn um nàb yat iah nưgời nád oàv nahu, ưhn iọm ihk Thẩm ihP ìrT ẽs dùng ngón tú lặng ẽl iãg lòng nàb yat cậu, uậc cũng ẽs ìv nữhng ửc ỉhc ohn ỏhn yàn àm iuv ẻv ảc nàgy.

Nưhng kảohng thời gian này, nữhng ửc ỉhc ohn ỏhn yấ uềđ kôhng .óc

“Cậu kôhng giận ìht tốt riồ.” Thẩm ihP ìrT ẽhk ởht pàho, cười nói: “áSng yan ủgn yậd ớt ức ợs uậc ẽs giận tớ.”

“Nếu ợs ớt giận ìht iạt oas ủgn yậd iạl kôhng iửg nit nhắn ohc ớt lnôu?” nầT Trăn nêihgng uầđ nhìn nắh iớv ẻv thắc mắc.

Nưhng Thẩm ihP ìrT kôhng ỏt ar iốb iốr chút nào, nắh cười nói: “Xin iỗl ìht đơưng nihên phải ión trực tiếp iớm chân tàhnh cứh!”

nắH ión tấr óc ,ýl nầT Trăn kôhng ểht phản cáb đợưc. ùD oas ức xoắn xuýt iãm nấv ềđ yàn ìht cũng ỉhc àl cyuhện nhắn nit àm tôhi, nơh aữn nầT Trăn cũng cẳhng biết nấv ềđ mằn ở đâu. yâĐ àl nầl uầđ tiên uậc nẹh ,òh àl nầl uầđ tiên tíhch tộm nờưgi, tàhnh ửht cúl tình mảc yảx ar nấv ,ềđ uậc hoàn toàn kôhng biết giải qyuết ếht nào, ỉhc óc ểht ùm qáung yab loạn ưhn noc ruồi kôhng đầu.

àM iốm tình aủc uậc àv Thẩm ihP ìrT iạl àl iốm tình nẩ giấu dưới hná tặm trời nên uậc kôhng ểht mât ựs iớv ia đợưc. uâL dần, nầT Trăn mảc thấy hình ưhn trái mit mình ãđ ịb oas ,óđ ức yah uađ nhói kôhng õr nyugên nâhn.

cặM ùd điều uậc muốn ỉhc àl nhận được nit nhắn chào buổi sáng ừt nưgời yấ ihk aừv ủgn dậy.

nầT Trăn aừv định ión ìg aữn ìht xung qaunh bỗng óc ảc máđ nưgời yâv đến, nọb ọh chào nầT Tărn, tiện ểht trêu chọc cậu, ión Thẩm ihP ìrT nhìn thấy uậc cẳhng khác oàn óhc ióđ bụng nhìn thấy xnơưg, chạy nahnh ếht kôhng bếit.

cúL tớưrc, iỗm nầl Thẩm ihP ìrT nghe thấy yấm uâc yàn uềđ ẽs mô iav uậc iồr ión iớv iọm nưgời rằng ìv nọb uậc àl nạb thân nhất aủc nahu, nòc ión uậc kôhng phải àl khúc xơưng bình tờưhng àm àl khúc xơưng xinh pẹđ nhất nấht, oảb nọb ọh đừng óc tắb tạn cậu.

nòC yâb giờ, Thẩm ihP ìrT ỉhc cười cười iồr ión sang cyuhện káhc.

uaS ihk máđ nưgời giải tán, nắh ión iớv nầT Tărn: ớT“ biết uậc kôhng tíhch ưhn vậy, nọb ọh ỉhc aùđ thôi uậc đừng ểđ ,ý ớt ẽs oảb ọh uas yàn đừng pật turng oàv uậc nữa, đừng buồn nah.”

ớT“ kôhng soa.”

Nhìn xem, nưgời yàn uhc oáđ ưhn vậy, uhc oáđ nếđ iỗn nầT Trăn óc oab nihêu iờl muốn ión cũng cẳhng ểht thốt ar khỏi mnệig.

aữB tiệc iốt auq hiển nihên tấr cặđ sắc, cúl nầT Trăn oàv lớp, các nạb torng pớl uềđ đang iôs iổn thảo luận ềv iốt qua. Cẳhng nạh ưhn nưgời oàn óđ táh hay, nưgời oàn óđ nhảy đẹp, nưhng ión iớt ión iul ìht nưgời àm máđ Aplha aik đang thảo luận nẫv ỉhc xoay qaunh tộm Ogema.

— mầS Yên.

“iTết cụm nàđ nốb yat aủc Thẩm ihP ìrT iớv uậc yấ thật ựs áuq tyuệt viờ!”

“Sầm nêY xinh kủhng kếihp, àm kôhng ờgn Thẩm ihP ìrT iạl nàđ yah ưhn yậv đó.”

“Nhà ọh Thẩm ếht kia, Thẩm ihP ìrT iạl kôhng phát tirển toàn diện được ccắh?”

“Cậu ión cũng đnúg, kôhng biết Oemga oàn iớm xứng iớv uậc at nỉh.”

Ở“ Song Tàhnh ìht hình ưhn kôhng óc tậht, cặm ùd mầS nêY tấr uư út nưhng aig cảnh bình tnờưhg, àhn ọh Thẩm óc ẽl ẽs kôhng chấp nhận Oemga óc xuất thân ưhn yậv đuâ.”

“Vậy óc ihk uậc at phải nếđ ủht ôđ mìt nạb iờđ yấ nờh?”

“Đến ủht ôđ àl chắc chắn rồi, ớt nghe ión ốb ẹm Thẩm ihP ìrT ãđ cyuhển nầg ưhn toàn ọb nảs nihgệp nếđ ủht ôđ riồ.”

“óMa, ttậh?”

“ậhTt, ốb iớt ión iớv ớt ếht ,àm chắc uas ihk Thẩm ihP ìrT nêl iạđ cọh àl ảc àhn nọb ọh cyuhển iđ tiôh.”

”…“

nầT Trăn ngồi oàv ỗhc mnìh, nêb iat tràn ngập ủđ loại mâ tnahh, nòc torng yat uậc àl aữb sáng àm Thẩm ihP ìrT aừv aum cho.

máĐ nạb torng pớl đang nát péht, aừv thấy uậc ìht nhao nhao nếđ hỏi: “Tần Tărn, uậc thân iớv Thẩm ihP ìrT ưhn thế, óc biết uậc yấ tíhch ia kgnôh?”

nầT Trăn cắl đầu, nói: ớT“ kôhng btếi.”

ảC“ uậc cũng kôhng biết ?à Nưhng ớt nghe ión uậc yấ đang nẹh òh íb mtậ.”

Nghe thấy uâc này, nầT Trăn giật tóht, uậc iơh hảong iỏh lại: “Cậu nghe ia nió?”

óC“ hnả chụp !èn óC nưgời nhìn thấy Thẩm ihP ìrT chọn àuq iạt tộm aửc hàng ồđ ax ,ỉx đóng ióg tinh oảx lắm, aừv nhìn ãđ biết àl aum tặng aum káhc. Bình tờưhng uậc yah iđ cùng iớv uậc yấ ưhn ếht àm chưa thấy uậc yấ tặng auq ohc ia ”?à

Lòng nầT Trăn chìm nầd xnốug, uầb kôhng íhk xung qaunh ưhn ịb túh chân knôhg, mảc giác nhgẹt ởht nal aỏt khắp lồng nựgc, torng phút chốc uậc kôhng biết phải ảrt iờl ar sao.

uậC nạb aik nòc ión ìg nữa? ơiG điện tohại ar ohc mình mex hnả cụhp, uậc kôhng ềh nhận được nóm àuq pẹđ ẽđ torng yat Thẩm ihP Trì.

ohC nên nóm àuq yấ àl tặng ohc nưgời káhc…

ồĐ nă sáng torng yat ãđ nugội ngắt ừt lâu, nạb cùng nàb iớv nầT Trăn ỏhn gọing iỏh cậu: “Sao môh yan uậc ức ngẩn nưgời suốt thế? iáC bánh ìm pắs ịb uậc pób tán iồr kaì.”

nầT Trăn yám cóm quay đầu, iỏh nạb cùng nàb iớv mnìh: “Cậu muốn nă knôhg? Ở yâđ nòc óc aữs òb đấy, nưhng nugội riồ.”

aH“ ah ,ah yâđ àl aủc Thẩm ihP ìrT aum ohc uậc mà.”

“mỪ.”

“Hai uâc thân nhau ghê, sáng oàn cũng aum aữb sáng ohc cậu. Nưhng àm ión thật sáng yan ớt yậd muộn nên chưa pịk nă sgná.”

“Vậy ohc uậc nyà.” nầT Trăn aưđ bánh ìm iớv aữs òb qua.

“Cậu kôhng nă thật ?à yâĐ àl ồđ Thẩm ihP ìrT aum ohc uậc ,óđ tưrớc aik uậc toàn nă tếh mà.” nạB cùng nạb iơh od ,ựd uậc at kôhng muốn nầT Trăn ịb ióđ đâu.

nầT Trăn cắl đầu, nói: ớT“ nă riồ.”

Nghe được páđ ná kihến nưgời at nêy tâm, nạb cùng nàb kôhng káhch oás nữa: “Thế mảc nơ uậc nhá! yuT iơh nugội nưhng tôrng nẫv ngon lmắ!”

“Cậu tíhch àl được riồ.” nầT Trăn nói, torng lòng nẫv đang nậb nhgĩ, nogài uậc ar ìht Thẩm ihP ìrT nòc aum aữb sáng ohc ia nưa? õR ràng uậc thấy iốđ pơưhng kôhng ỉhc aum tộm pầhn, cúl tưrớc uậc tởưng Thẩm ihP ìrT aum ohc cíhnh hắn, nưhng ờig nghĩ ìht óc ẽl kôhng pảhi…

nầT Trăn tấm pật turng ảc snág.

Tiết ểht cụd buổi cềihu, uậc đứng nêb cạnh nâs bóng ổr ngẩn nưgời suýt aữn ịb ảuq bóng ổr pậđ vào.

yaM àm óc nưgời ãđ chắn ảuq bóng đang yab tẳhng nếđ tặm cậu.

Bóng ổr pậđ xốung nàs uêk õr vnag, nầT Trăn chậm chạp hoàn nồh iạl ìht thấy iah kuhôn tặm pẹđ trai gốing tệh nahu.

nọB nắh đứng tưrớc tặm cậu, hná tắm nữhng nưgời xung qaunh cũng pật turng tếh oàv nưgời .ọh

àL“ các hna ”…à cúL yàn nhìn thấy iah nưgời ,ọh nầT Trăn iạl tấb ờgn kôhng uađ đầu.

“Sao tôrng nưgời pẹđ thất vọng tếh?” Tịhnh Lăng Tịnh aựt oàv nưgời Tịhnh Lăng Nyugệt ưhn kôhng óc xnơưg, nắh kaohnh yat nhìn nầT Tărn, pặc yàm tinh oảx iơh nớưhng lên, tohạt iơh tấb mãn.

mâT tạrng aủc nầT Trăn as tús thấy ,õr uậc ểu iảo nix lỗi: “Xin lỗi, môh yan mât tạrng iôt kôhng tốt lmắ.”

Nưhng kôhng yam àl Tịhnh Lăng Tinh cẳhng tinh ý chút nào, nắh thấy uậc ừt đằng ,ax biết uậc đang kôhng iuv nên iớm ốc ý nếđ trêu cậu.

“Làm sao? ìV nàđ gnô nên buồn ”?à

nầT Trăn chậm iãr nưgớc tắm nhìn ,ọh kôhng ión .ìg

Tịhnh Lăng Tinh kôhng óc ít lơưng mât nào, xoáy tẳhng oàv tếv tơưhng lòng aủc nầT Tărn.

“Cậu kôhng ión ìht iôt cũng bếit, Thẩm ihP ìrT àl nạb trai aủc uậc ứhc .ìg Cuối tuần tưrớc uậc at nă iốt iớv ia ở àhn hàng Leyuh, uậc biết knôhg? cặM ùd kôhng chắc àl uậc at óc mắc sừng uậc knôhg, nưhng uas aữb iốt nọb iôt thấy uậc at iớv nưgời aik nôh nhau .óđ Giữa nạb èb iớv nhau cũng nôh được àm nhỉ, uậc ión phải kgnôh?”

uầĐ nầT Trăn pậl cứt gno ong.

Cuối tuần tớưrc, Thẩm ihP ìrT ión iớv uậc àl ềv êuq thăm gnô .àb

Tịhnh Lăng Tinh nẫv áhk hứng úht iớv nầT Tărn, nắh ión tếip: “Bạn trai uậc ãđ phản iộb uậc iồr ìht uậc cũng óc ểht phản iộb uậc at .àm ếhT nên uậc óc muốn nâc nhắc ềđ nghị cúl tưrớc aủc iôt knôhg? Kôhng liên quan ìg nếđ tình mảc ,ảc cúhng at ỉhc khám áhp niềm iuv ềv ểht cáx cùng nhau tôhi, hiếm ihk A Nyugệt iạl đồng ,ý yâđ cíhnh àl ơc iộh nhgìn măn óc tộm đó.”

cúL yàn Tịhnh Lăng Tinh kôhng ngại cyuhện nầT Trăn ịb nưgời khác thịt iồr nữa, ia oảb nogại hình aủc nầT Trăn pợh ug nắh áuq màl .ìg

nầT Trăn hoàn toàn kôhng nghe thấy Tịhnh Lăng Tinh ión ,ìg torng uầđ uậc ỉhc toàn àl cyuhện Thẩm ihP ìrT ãđ ión iốd mnìh.

uậC nghĩ iãm kôhng hiểu tốr cuộc ãđ ias ở bước nào, giữa ọh chưa oab ờig óc iãc ,ãv Thẩm ihP ìrT iốđ ửx iớv uậc tấr tốt, tốt nếđ cứm kôhng ểht mìt ar tộm iỗl mầl nào, tốt nếđ cứm kihến nầT Trăn ỉhc nầc ớhn nếđ nêt nắh thôi àl uậc ãđ mảc thấy táhng ngày măt iốt torng mười yấm măn auq aủc mình kôhng nòc ổhk ởs nữa.

yaH iạt táhng tưrớc cúl Thẩm ihP ìrT oảb uậc ủgn iạl àhn nắh nưhng uậc kôhng đồng ?ý

Nưhng uâđ phải àl uậc kôhng muốn àm àl uậc kôhng thể, uậc từng tẳhng thắn chia ẻs iớv Thẩm ihP ìrT ềv mah muốn kiểm soát mình aủc Viên maL Nhứ, àb yấ kôhng ohc phép uậc auq mêđ nêb nàogi. Thẩm ihP ìrT cúl yấ nòc ỏt ẻv thấu hiểu àv uịd dàng nôh mình nữa.

yaH ừt nầl tưrớc ,óđ cúl Thẩm ihP ìrT tiến oàv ỳk nẫm cảm, uến uậc kôhng phản káhng àv ohc nắh màl ihk ở torng àhn ohk ìht liệu yâb ờig iọm cyuhện óc ưhn yậv knôhg?

Nưhng nghĩ iạl ìht uậc ãđ ừt chối tấr nihều nầl Thẩm ihP ìrT bóng óig muốn nêl gờưing iớv uậc iồr .àm

yậV ìht iạt sao?

Torng tắm nầT Tărn, nữhng cyuhện yàn chưa ểht oạt tàhnh ýl od iốđ pơưhng phản iộb mnìh. Nhất định phải óc ýl od káhc, óđ àl ýl od ?ìg

Tịhnh Lăng Tinh ỏt ar kôhng iuv ihk thấy nầT Trăn ngẩn nưgời ếht kia, nầT Trăn kôhng ión ìg cũng đồng nghĩ iớv việc nắh iạl ịb ừt chối nầl nữa. Tưrớc ,óđ nắh chưa oab ờig nghĩ rằng mình ẽs ịb ừt chối nữhng iah lần.

Nưhng cúl yàn Tịhnh Lăng Nyugệt iạl tắb uầđ quan tás nầT Tărn. Kôhng phải nắh tộđ nihên mảc thấy hứng úht iớv nưgời ,ọn àm ìv nắh tắb được tộm cặđ tính tiềm nẩ oàn óđ trên nưgời nầT Tărn. Torng lĩnh cựv tinh thần àm nắh óc ểht mảc nhận được óc tộm tạh sáng ỏhn ,éb uếy ,tớ cọb ník ở tộm iơn kôhng ia biết đến, đang nur yẩr đáng tnơưhg.

Nưhng ạl ,àl yut đáng tơưhng nưhng iạl tấr nogan cnờưg.

Tịhnh Lăng Nyugệt mảc thấy Tịhnh Lăng Tinh óc ý nghĩ cặđ biệt iốđ iớv nầT Trăn kôhng phải àl kôhng óc năc .ức

tÍ nhất torng kảohnh khắc ngắn ngủi này, Tịhnh Lăng Nyugệt ãđ yản sinh mah muốn tắb tạn nưgời .ọn

Đúng àl áuq ỳk .ạl

Hết chương 3

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha

18+

Nội dung giới hạn độ tuổi (18+)

Truyện này có nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn đã đủ 18 tuổi chưa?